Hóa Ra St. Paul Không Đau Thương

Chương 87: (¯`v´¯) Pháo Hoa (05)

Editor: Lưu Tinh
“Anh cần phải làm gì với người phụ nữ như em?” Dung Doãn Trinh ghé vào tai Loan Hoan, gằn từng tiếng.
Loan Hoan muốn nói gì đó nhưng chỉ cảm thấy trong miệng khô khốc. Cô muốn nói rằng: Doãn Trinh, vì anh để ý nên em cũng bắt đầu để ý.


Thế nhưng câu nói bật ra từ trong miệng Loan Hoan lại là: Vậy thì sao?
Thời điểm nụ hôn nặng nề của Dung Doãn Trinh ập tới, Loan Hoan ngây ngốc đón lấy. Cô cho rằng nơi này vẫn là ở Brazil, cho rằng bất luận cô làm gì quá đáng thì vẫn sẽ được anh bao dung.


Khi anh rời đi, Loan Hoan cho rằng anh đã cắn nát môi cô đến sưng vù lên rồi. Theo bản năng cô dùng đầu lưỡi ɭϊếʍƈ môi, khi nếm thấy vị tanh của máu thì Loan Hoan lấy tay sờ lên môi.


Ngón tay cô dính đầy chất lỏng màu đỏ. Cô ngước mắt nhìn Dung Doãn Trinh, nơi khóe miệng và trên cánh môi anh cũng đều dính chất lỏng màu đỏ tươi ấy. Dung Doãn Trinh mỉm cười với cô. Đôi môi đỏ tươi khiến nụ cười của anh trở nên thật đáng sợ. Nụ cười vô cùng tương xứng hòa hợp với kiểu tóc và vóc người tinh tế của anh, nguy hiểm mà cuốn hút.


Loan Hoan ngơ ngác nhìn khóe miệng của Dung Doãn Trinh. Cô xác định máu trên miệng hai người đều là máu của cô, cánh môi cô liền không khỏi run lên.
Dung Doãn Trinh lại có thể cắn nát môi cô.


Loan Hoan ngơ ngác nhìn Dung Doãn Trinh. Một giây kia Dung Doãn Trinh trong mắt cô trở nên thật điên cuồng. Giống như trên đời này không có chuyện gì là anh không dám làm, bao gồm cả giết người.
Giờ phút này, trên gương mặt điển trai của Dung Doãn Trinh còn có những vệt máu khác, anh nói đó là máu của Lý Nhược Tư.


Giây tiếp theo, Loan Hoan run run nói: “Dung Doãn Trinh, anh giết Lý Nhược Tư rồi?”
Nếu như vài giây trước anh còn có chút chờ mong thì giờ phút này, khi cô hỏi ra câu đó, Dung Doãn Trinh cảm thấy lồng ngực nghẹt thở.


Rốt cuộc, mọi thứ vẫn quay trở lại thời gian trước đây, Dung Doãn Trinh nhớ tới buổi sáng đầu tiên cô đến Brazil, còn có cái nhìn đầy khích lệ.


“Dung Doãn Trinh, có phải anh đã giết Lý Nhược Tư không?” Cô hỏi anh đến lần thứ hai vấn đề này, trong ánh mắt tràn ngập vẻ cầu xin, như thể muốn nói: Dung Doãn Trinh, nói với em, anh không có giết anh ấy, không có!


Dung Doãn Trinh cũng muốn giết Lý Nhược Tư lắm chứ. Lúc ấy, có một thứ gì đó đã từng bị đè nén rất lâu nay lại mãnh liệt sôi sục trong người anh, không gì có thể ngăn cản.


Nhưng khi mắt thấy nắm đấm của mình sắp chạm vào huyệt thái dương của Lý Nhược Tư thì trong đầu anh lại hiện ra vẻ mặt thương tâm muốn chết của cô. Có lẽ, lúc anh hạ gục Lý Nhược Tư rồi, anh sẽ được chiêm ngưỡng biểu tình sinh động đó của cô.


Dung Doãn Trinh thu hồi khóe miệng tươi cười, hiện tại anh không cách nào nâng lên đường cong châm biếm cô. Anh cúi đầu, nhìn thoáng qua lễ phục đang rơi trên mặt, muốn nhặt nó lên sau đó nhanh chóng rời đi. Đêm nay anh đã làm rất nhiều sự việc vượt quá giới hạn chịu đựng của mình, bao gồm cả việc đến đây.


Vừa định khom lưng thì đột nhiên có một luồng lực ập tới tông mạnh vào anh, khiến anh hơi lảo đảo lui về sau một bước. Dung Doãn Trinh nhíu mày.


Giây tiếp theo, một đôi tay nhào tới gắt gao níu chặt cổ áo anh. Người phụ nữ trước mắt gào thét: “Dung Doãn Trinh, con mẹ nó, anh mau nói cho em biết: có phải anh đã giết Lý Nhược Tư rồi không?”


Anh đẩy cô ra, lần này, không có chút gì “thương hương tiếc ngọc”, cứ như vậy mà đẩy cô ra. Người phụ nữ liền bị xô ngã trên mặt đất.


Nhặt lễ phục dưới đất lên, Dung Doãn Trinh hướng về phía cửa. Từ trên cao nhìn xuống sắc mặt trắng bệch của người phụ nữ. Đó là vợ của anh, nhưng từ trong giọng nói của anh lại như chẳng hề có chút độ ấm nào.


Anh nói: “Trên thế giới này, có một loại người có thể dễ dàng tha thứ sau khi bị lừa gạt một lần, nhưng không thể tha thứ cho lần bị lừa gạt thứ hai. Anh nghĩ, anh chính là loại người đó. Vừa rồi em hỏi anh vậy thì sao phải không? Anh nghĩ mình đã có đáp án rồi. Loan Hoan, em đã quên mất lời tuyên thệ của chúng ta trong hôn lễ.”


“Bất luận là sung sướng hay khổ đau, phú quý hay bần cùng, thuận lợi hay gian nan, khỏe mạnh hay đau ốm, chúng ta đều tôn trọng nhau, giúp đỡ nhau, quan tâm nhau và một lòng yêu thương nhau. Anh nghĩ, hiện tại tất cả những điều đó đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”


Dung Doãn Trinh mặc áo khoác vào, đi ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại. Dung Doãn Trinh biết bản thân sẽ không bao giờ mở lại cánh cửa này nữa.


Tựa như mấy lần trước đây, anh máy móc đi ra khỏi cánh cổng, mở cửa xe, ngồi vào trong xe. Anh chỉ ngồi đó mà chưa lái xe ngay. Dung Doãn Trinh châm điếu thuốc, hiện tại, anh cần bình tâm suy nghĩ một chút.


Sau khi điếu thuốc cháy được một nửa, anh nhìn thấy một người phụ nữ vội vàng chạy ra ngoài. Trong tay cô cầm điện thoại di động, chạy cực nhanh đến chỗ chiếc xe của mình.


Điếu thuốc trong tay Dung Doãn Trinh còn chưa cháy hết, cả cô cùng chiếc xe đã mất hút. Chắc là cô đang vội vàng chạy đi tìm người mình yêu, xem thử anh ta có thật sự đã bị giết hay không.


Cha anh đã từng nói: Doãn Trinh, những gì quá khó khăn thì con phải học cách từ bỏ, bởi vì cuộc sống của chúng ta phức tạp hơn cuộc sống của rất nhiều người.
Có lẽ, cha anh nói đúng.
Dung Doãn Trinh đem nửa điếu thuốc còn lại ném ra ngoài cửa sổ, khởi động xe.


Như vậy cũng tốt, ít nhất từ nay về sau, anh cũng không cần thiết phải lo lắng đề phòng nữa.
Ánh đèn pha ô tô rọi vào trước cửa rạp hát Trung Quốc. Lý Nhược Tư với gương mặt sưng phồng, đứng đó vẫy tay với Loan Hoan.


Trong tay nắm chặt chìa khóa xe, Loan Hoan bước từng bước một về phía Lý Nhược Tư. Trước đó Loan Hoan đã nhiều lần gọi vào di động của Lý Nhược Tư, thế nhưng đến khi có người nghe máy thì lại là một giọng nói xa lạ nói cho cô biết họ chỉ tình cờ nhặt được điện thoại của anh ở trước cửa rạp hát Trung Quốc. Sau đó Loan Hoan liền gọi cho Lý Tuấn Khải. Lý Tuấn Khải nói bởi vì sức khỏe ông không tốt nên đã để Lý Nhược Tư cầm thư mời tới rạp hát Trung Quốc. Lý Tuấn Khải còn nói cho Loan Hoan biết ông vẫn chưa liên lạc được với Lý Nhược Tư.


Trên đường đi, Loan Hoan thậm chí đã dự tính cho tình huống xấu nhất.
Đứng trước mặt Lý Nhược Tư, Loan Hoan ngẩng đầu hỏi: “Lý Nhược Tư, anh chưa chết?”


Lý Nhược Tư không trả lời câu hỏi của Loan Hoan mà lại vui vẻ nói: “Tiểu Hoan, em còn nhớ không? Năm đó cũng giống như hiện tại, anh đánh nhau với bạn cùng lớp, măt mũi sưng vù như cái đầu heo chẳng dám về nhà, sau đó chính em đã tìm được anh. Lúc thấy em đến anh thật sự rất vui.”


Loan Hoan khoanh tay trước ngực: “Cho nên, anh muốn để đêm nay trở lại cái ngày của nhiều năm về trước, bảo người khác nghe điện thoại giúp anh?”
Lý Nhược Tư vẫn như cũ, không trả lời câu hỏi của cô, hân hoan nhảy nhót: “Anh muốn biết có phải Tiểu Hoan vẫn còn lo lắng cho anh hay không.”


Đúng là một kẻ phiền toái! Loan Hoan nhoẻn miệng cười với Lý Nhược Tư: “Đúng vậy, Lý Nhược Tư, em rất lo anh sẽ bị Dung Doãn Trinh đánh chết!”
Lý Nhược Tư cũng nhếch miệng cười, nhưng vừa nâng cao khóe miệng liền động phải vết thương nên co rút lại, nụ cười của anh méo xếch trông rất thảm hại.


Loan Hoan kiễng chân, tóm lấy cằm của Lý Nhược Tư, nghiến răng nói: “Lý Nhược Tư, anh đã nói gì với Dung Doãn Trinh mà bị anh ấy đánh ra nông nỗi này hả?”


Lý Nhược Tư dừng cười, cúi đầu nhìn cô: “Anh chỉ nói những lời chân thật từ tận sâu trong đáy lòng mình thôi. Tiểu Hoan thông minh như vậy nhất định đoán được anh đã nói gì đúng không?”


Loan Hoan cảm thấy buồn cười. Tại sao tất cả mọi người đều cho rằng cô rất thông minh? Không, cô tuyệt đối không thông minh, cô luôn luôn ngây ngô! Cô ngốc đến độ cho rằng Dung Doãn Trinh thật sự đã đánh giết Lý Nhược Tư.


Đối với Dung Doãn Trinh, chồng của cô, cô thậm chí còn không thể tuyệt đối tin tưởng anh. Đúng vậy, Dung Doãn Trinh còn có một câu nói rất hay: cô là người phụ nữ có tự chủ tốt nhất trên thế giới.


“Em và Dung Doãn Trinh không hợp nhau đâu.” Lý Nhược Tư mơ hồ nói: “Dung Doãn Trinh sẽ làm cho Tiểu Hoan chịu khổ. Tiểu Hoan, anh đoán trong lòng Dung Doãn Trinh nhất định còn có người phụ nữ khác, mà người này đã không còn trên thế giới này. Tiểu Hoan, chuyện phí công nhất trên thế giới này là tranh đoạt tình cảm cùng một người đã chết. Cho nên, Tiểu Hoan, hiện tại còn kịp.”


“Rời khỏi Dung Doãn Trinh, sau đó thì sao? Đến với Lý Nhược Tư ư? “Loan Hoan hỏi Lý Nhược Tư.


Lý Nhược Tư dịu dàng chạm vào lông mày của Loan Hoan: “Tiểu Hoan, lúc này đây, anh sẽ không giống như lần trước. Không phải anh đã nói sẽ đợi em sao? Tiểu Hoan, anh sẽ luôn kiên định đợi em, dù cho có phải đợi đến ngày bạc cả mái đầu.”


“Nhưng làm sao bây giờ?”Loan Hoan lạnh lùng nói: “Không còn kịp nữa rồi. Cho dù không có Dung Doãn Trinh, anh cũng sẽ không có cơ hội như vậy nữa. Lý Nhược Tư, anh hãy nghe cho kỹ: là vĩnh viễn không!”
Bàn tay Lý Nhược Tư từ từ buông xuống, rời khỏi gương mặt cô.


Cô lui về phía sau, khoảng cách giữa Loan Hoan và Lý Nhược Tư ước chừng ba bước chân.


Cô mở miệng, giọng nói lạnh như băng: “Lý Nhược Tư, em nghĩ đến bây giờ rốt cục em cũng đã hiểu hết về con người anh. Trước đây em nhận thấy anh và Tiểu Vân không giống nhau nhưng thật ra hai người giống nhau như đúc. Anh chính là giỏi che giấu hơn Tiểu Vân. Em nghĩ có lẽ anh cũng biết thời điểm anh không nhận hai cuộc điện thoại kia thì chúng ta cũng đã không còn khả năng. Nhưng anh chính là loại người ta không chiếm được người khác cũng đừng mong có được, nên đêm nay anh xuất hiện tại nơi này, tự tay phá hỏng hạnh phúc của em.”


Trái với vẻ nóng giận của Loan Hoan, Lý Nhược Tư nhẹ nhàng nói: “Tiểu Hoan, anh cũng không hạnh phúc. Em xem, anh thích bê tông cốt thép, ba lại khiến anh phải mua linh kiện ô tô. Anh thích em, nhưng bà nội lại muốn anh phải bận tâm về cảm thụ của mẹ. Tiểu Hoan, anh nói cho Dung Doãn Trinh biết, anh đã được nhìn ngắm, được mân mê qua thân thể em trước cả cậu ta. Anh cũng nói cho cậu ta biết em vì anh nên mới đến Brazil. Anh là đàn ông, so với ai khác anh hiểu rõ nhất cảm giác của Dung Doãn Trinh ngay lúc này. Đàn ông có thể chịu được người phụ nữ của mình cố tình gây sự hoặc ngang ngược tùy hứng. Tuy nhiên, đàn ông tuyệt đối sẽ không chịu được người phụ nữ của mình vì một người đàn ông khác mà phản bội mình. Tiểu Hoan, đây là sự sỉ nhục.”


Tờ mờ sáng, âm thanh vang dội của một cái tát ngay trước cửa rạp hát Trung Quốc thu hút sự chú ý của rất nhiều người đi đường.
Cái tát này là Loan Hoan đã dùng toàn lực để giáng lên mặt Lý Nhược Tư.


Loan Hoan hạ cánh tay xuống, hờ hững nói: “Lý Nhược Tư, từ nay về sau, tôi sẽ không lãng phí một chút cảm xúc nào với anh nữa.”


Để dập tắt ý định cản cô lại của Lý Nhược Tư, Loan Hoan đột nhiên bật cười khanh khách. Cười đến độ run rẩy hết cả người. Sau đó cô nhẹ nhàng nói với anh ta: “Lý Nhược Tư, trên đường đến đây tôi thật sự đã rất sợ hãi. Tôi sợ anh bị Dung Doãn Trinh đánh chết, bởi vì nếu sự việc như vậy xảy ra sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tình cảm của chúng tôi, đương nhiên tôi không cách nào tiếp tục ở bên cạnh anh ấy nữa. Lý Nhược Tư, lời này hẳn là rất khó nghe? Nếu anh còn muốn tiếp tục dây dưa ở đây, tôi sẽ càng nói thêm nhiều lời khó nghe hơn nữa.”


Sau câu nói này, Lý Nhược Tư đờ đẫn buông tay cô ra, nhìn Loan Hoan rời đi.
Đêm nay, rốt cuộc Loan Hoan cũng cảm nhận được một trải nghiệm mà không phải ai cũng được trải qua, thượng đế thật sự ép buộc, những người đàn ông đều dùng cách thức như vậy để yêu sao?


Chiếc xe trở về căn hộ. Dừng xe xong, Loan Hoan ngơ ngác nhìn phía trước. Thời điểm cô lái xe rời khỏi thì đã mơ hồ nhìn thấy bóng dáng một chiếc xe, còn có Dung Doãn Trinh ngồi trong xe. Thế mà bây giờ đã không thấy đâu, một chút tăm hơi cũng không còn.


Loan Hoan xuống xe, lần mò tìm đến góc tối không dễ gì phát hiện kia, nơi này cũng không xe của Dung Doãn Trinh, cũng không có!


Đứng như trời trồng tại chỗ, Loan Hoan tự hỏi bản thân: Rốt cục mình đang làm gì vậy? Mình bị điên rồi sao? Thời điểm cùng Dung Doãn Trinh ngả bài ngửa cô thật là ngu xuẩn! Tại sao không giải thích? Tại sao cứ như vây trơ mắt nhìn anh rời đi.
Bây giờ phải làm sao đây?


Dung Doãn Trinh nói: Anh có thể dễ dàng tha thứ khi bị lừa gạt lần đầu, nhưng không thể tha thứ cho lần thứ hai.


Có lẽ, cô hẳn là nên đi tìm Dung Doãn Trinh, thành thật nói cho anh biết: Cô là người chẳng có chút kinh nghiệm nào trong việc xử lý các vấn đề tình cảm giữa nam và nữ. Cô còn muốn nói cho Dung Doãn Trinh biết cô đã từng để Lý Nhược Tư chạm vào cơ thể mình một lần.
Đúng, cứ như vậy!


Cho nên, hiện tại điều cô cần phải làm là tìm Dung Doãn Trinh, nói cho anh biết những điều đó.