Hoa Khôi Nắm Quyền: Vương Gia Người Thật Xấu!!

Chương 67: Ai có thể tới cứu nàng

"Đêm qua, vương huynh biểu hiện tốt không?" Hai mắt Sở Húc Nhật lạnh như băng nhìn nàng cắn môi anh đào loang lổ vết máu.

Thủy Liên Y quay đầu đi chỗ khác, "Không mượn ngươi xen vào!"

Hừ! Hắn cười lạnh."Tiện nhân!" Lấy tay bóp chuyển thẳng đầu nàng. "Xem ra vương huynh không thỏa mãn ngươi! Nếu không lấy năng lực của hắn, ngươi hôm nay còn xuống giường được sao?"

Thủy Liên Y sửng sốt? Năng lực của Sở Mị Dạ? Hắn có năng lực gì? Vì sao nàng không xuống giường được?

Xem nàng vẻ mặt mê mang! Trong mắt Sở Húc Nhật đột nhiên trở nên ám chìm, tay hắn xuống phía dưới tìm kiếm, nữ nhân này trang thuần hay thật tinh khiết?

"Không cần!" Nàng thét chói tai. Hai chân khép lại. Nhớ tới ngày lăng nhục kia, trong lòng phát lạnh. Nàng không cần nam nhân nào ngoài Sở Mị Dạ chạm vào nàng, thà rằng chết cũng không cần.


Nàng sợ? Sở Húc Nhật phi thường có hưng trí! Mãnh thú thích xem bộ dáng con mồi sợ tới mức kinh hồn táng đảm.

"Còn không có nữ nhân dám cự tuyệt ta!" Đầu gối hắn dùng sức đẩy ra hai chân của nàng, ngón tay thăm dò vào.

A! Nàng cắn môi, nhịn xuống thét chói tai, vẫn là đau như vậy, nhất thời trong mắt lệ quang lóng lánh.

Hắn lại nhúng chàm nàng, nếu nàng là nữ nhân cổ đại bị hắn đụng chạm như vậy, nhất định muốn chết đi bảo toàn trong sạch! Cho dù nàng không phải nữ tử cổ đại, thế cục bây giờ nàng cũng thật muốn đi chết.

Chặt như vậy! Ánh mắt hắn trở nên ám chìm, chậm rãi co rúm.

"Không cần!" Nàng rốt cục nhịn không được cầu hắn, "Ta là nữ nhân của ca ca ngươi! Ta và hắn đêm qua ở cùng một chỗ! Ta hiện tại xem như tẩu tử ngươi! Ngươi không thể đụng vào ta! Như vậy...... Như vậy loạn luân!" Nàng thét chói tai, ngón tay của hắn làm cho nàng cảm thấy khuất nhục.

Sở Húc Nhật cắn răng, lời của nàng làm cho hắn càng thêm bạo ngược, rút ngón tay ra, ở trước mặt nàng cởi bỏ quần của mình.

"Tẩu tử sao?" Hắn cười tà "Bảo bối của Vương huynh kém như vậy sao? Làm cho trong cái kia của ngươi một chút cũng không có lớn hơn?"

Nhìn hắn lộ ra cái gì đó không nên bị nàng xem! Thủy Liên Y từ trên giường chạy trốn, bị hắn bắt, lại ngoan ngoan ngã sấp xuống.

"Ta thà rằng đi tìm chết!" Nàng gầm thét, trung thần không có hai chủ, liệt nữ không có nhị phu. Nếu nàng đã là người của Sở Mị Dạ, nàng tuyệt đối không cho phép chính mình bị nam nhân khác chạm vào! Nàng mặc dù là nữ nhân hiện đại, nhưng NP ở nơi này nàng không thể thực hiện được!


Chết? Hắn đùa cợt cười, nhìn nữ nhân dưới thân, cúi đầu cắn môi anh đào của nàng, nàng ngọt làm cho hắn không hề cố kỵ. Đầu lưỡi ở trong miệng của nàng tán loạn, làm cho nàng thở dốc khó khăn.

Sở Mị Dạ! Ngươi ở đâu? Thủy Liên Y nước mắt trượt xuống, nhẹ nhàng nghẹn ngào.

Cảm giác tựa hồ có cái gì sắp xâm nhập lĩnh vực của mình, nàng đung đưa thân thể tránh né cái loại xâm nhập này. Nhưng hắn đè xuống hông của nàng, làm cho nàng không thể nào né tránh

Chẳng lẽ! Đây là vận mệnh của nàng? Thủy Liên Y tan nát cõi lòng rồi!

"Húc......" Đột nhiên truyền đến âm thanh của nữ nhân, thế nhưng ở thời khắc mấu chốt giải cứu nàng.

Sở Húc Nhật dừng động tác xâm lược, từ trên thân thể của Thủy Liên Y ngẩng đầu lên.

Trước giường hoàng hậu Ngọc Linh Nhi đứng tức giận đến cả người run run cùng cung nữ Tiểu Bình của nàng.


Sở Húc Nhật nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hoa lê đẫm mưa của Thủy Liên Y, không tha từ trên thân thể mềm mại của nàng rời đi.

Nhìn Thủy Liên Y lõa lồ trên giường, Ngọc Linh Nhi vẻ mặt phẫn nộ.

"Sao lại thế này?" Nàng chất vấn Sở Húc Nhật.

Sở Húc Nhật đem áo bào mặc, "Ở ngự thiện phòng gặp được! Muốn cho nàng cái giáo huấn!" Sự tình bị hắn nhẹ nhàng bâng quơ.

Cho nàng giáo huấn? Ngọc Linh Nhi ghen ghét nhìn thân thể làm cho người mơ màng của Thủy Liên Y.

Thủy Liên Y túm chăn trên giường che thân thể của chính mình, hoàng hậu cũng tới! Xem ra, hôm nay nàng không muốn chết cũng khó khăn!