Hồ Sơ Bí Ẩn

Chương 198: Mã số 089 – gấu teddy bị ma ám (4)

“Có thể điều tra được thông tin gì về người phụ nữ đó không? Hiện giờ cô ta đang ở đâu?”

“Bên phía cảnh sát vẫn chưa bắt được cô ta. Chúng tôi chỉ biết được rằng rất nhiều năm về trước cô ta đã bị bắt cóc đến đây, còn những thông tin khác thì không điều tra được gì cả, ngay cả họ tên của cô ta là gì chúng tôi cũng không biết. Bởi vì chồng cô ta họ Tiền nên những người trong nhóm đều gọi cô ta là chị Tiền.”

“Bị bắt cóc đã nhiều năm như vậy rồi giờ mới xảy ra chuyện này. Trong khoảng thời gian đó, cô ta đã gặp phải những chuyện gì?”

“Có một đứa trẻ đã qua đời. Đốt xương ngón tay kia chính là của đứa trẻ ấy.”

“À, thì ra là như vậy.”

“Cái gì mà thì ra là như vậy chứ? Các cậu đã biết được gì sao?”

“Ý niệm trong thời gian dài đã gặp phải “mồi lửa”. Đứa trẻ đó bị biến thành ma quỷ, nó dựa vào ý niệm của người phụ nữ kia để nhập vào những con gấu Teddy của Lữ Xảo Lam. Cùng lúc đó thì nó cũng dẫn dắt những vong linh của những đứa trẻ đã chết trước đó theo nó. Ông có biết không? Vào thời cổ đại, thai nhi chết yểu được xem là điềm xui xẻo, vì linh hồn của những đứa trẻ sơ sinh là thuần khiết nhất nhưng cũng tà ác nhất, chúng không có phần đạo đức như con người, trong chúng chỉ có bản năng sinh tồn, nhưng so với loài thú thì chúng lại có sức mạnh và trí tuệ.”

“Cậu... Cậu muốn nói gì?”

“Những con ma do trẻ sơ sinh hoá thành đều là ác quỷ cả. Nếu như chúng không biến thành ma quỷ thì vong linh của chúng cũng sẽ lượn lờ ở nhân gian một khoảng thời gian rất dài đấy.”

“Sau đó... Sau đó thì sao?”

“Ông có thể nói lại với bên phía cảnh sát rằng bọn họ đừng nên tiếp tục tìm những tên tội phạm ấy nữa mà nên chuyển qua tìm xác của chúng. Còn những tên tội phạm đã bị bắt vào tù cũng không biết sẽ có mấy tên nữa bị giết. Hừm... Người dẫn đầu là một đứa trẻ khá là thông minh, chắc sẽ không gây hại gì cho người vô tội đâu.”

“Thật ra từ lâu cậu đã nghĩ đến chuyện này rồi đúng chứ?”

“Ừm.”

“Vậy sao cậu lại không nói ra sớm hơn chứ?”

“Nói ra hay không thì có gì khác biệt sao?”

“Vậy sao bây giờ cậu lại nói ra những chuyện này?”

“Vì tôi cần tìm người nha. Bên phía cảnh sát cũng đang tìm bắt những tên tội phạm đó, chúng tôi chỉ cần ở phía sau hỗ trợ là được rồi.”

“Cậu...”

“Đội trưởng Lý à, khả năng thích ứng với mọi chuyện của ông khá là tốt đấy. Ông thật sự không muốn gia nhập vào Thanh Diệp với chúng tôi sao?”

Tút tút tút...

Ngày 10 tháng 4 năm 2015, bên phía cảnh sát phát hiện thi thể của người đứng đầu băng nhóm tội phạm buôn người 116 – Tiền Hổ. Tiền Hổ tử vong do mất máu quá nhiều. Bên phía khám nghiệm tử thi phát hiện trên người ông ta có dấu răng và dấu móng vuốt của gấu con, còn có cả dấu răng và dấu móng tay của trẻ sơ sinh.

Ngày 14 tháng 4 năm 2015, bên phía cảnh sát phát hiện thi thể vợ của Tiền Hổ. Nguyên nhân tử vong của cô ta là do vỡ nội tạng, có vẻ như là do bị Tiền Hổ đánh đập đến chết.

Ngày 19 tháng 4 năm 2015, Lữ Xảo Lam đến Phòng Nghiên cứu Hiện tượng Quái dị Thanh Diệp. Kèm file ghi âm 08920150419.wav.

“Cô Lữ, đây là những gì chúng tôi điều tra được.”

“Đây là... Người này chính là chủ nhân trước đây của Hùng Hùng sao?”

“Đúng vậy.”

“Tôi có hỏi lại mẹ tôi, mẹ tôi nói rằng chủ nhân trước đây của Hùng Hùng đã bị thất lạc khi đang đi du lịch.”

“Nếu vậy thì những suy đoán của chúng tôi đều chính xác cả.”

“Những đứa trẻ đó, còn có Hùng Hùng và những con gấu Teddy khác...”

“Mọi chuyện đã chấm dứt rồi, chúng cũng đã được yên lòng. Chúng tôi có quen biết với người bên sở cảnh sát, có thể giúp cô xin lại những con gấu Teddy. Nhưng sau khi nhận lại thì những chi phí sửa chữa có thể sẽ phải do cô chi trả. Có lẽ bên phía cảnh sát sẽ bồi thường một ít tiền cho cô nhưng tôi nghĩ số tiền đó sẽ không đủ để sửa những con gấu Teddy của cô đâu.”

“Tôi hiểu rồi. Không sao đâu, chỉ cần có thể lấy lại được những con gấu Teddy của tôi là được rồi. Cô ấy... Tại sao cô ấy lại phải làm như vậy?”

“Điều này thì chúng tôi cũng không biết nữa. Chắc cô ấy bị ai đó ép buộc chăng hoặc cũng có thể là do bản thân cô ấy tự nguyện làm như vậy, cô ấy tự nguyện tuân lệnh người khác. Sống trong môi trường đó thì cô ấy có trở thành bộ dạng như ngày hôm nay cũng không có gì lạ cả.”

“Hùng Hùng sẽ rất buồn...”

“Tôi nghĩ chắc là vậy.”

“Tôi có thể đi gặp cô ấy không? Tôi sẽ mang theo Hùng Hùng...”

“Chúng tôi có thể giúp cô liên lạc với bên phía cảnh sát.”

“Cám ơn các anh! Cám ơn các anh rất nhiều.”

“Không có chi.”

Ngày 23 tháng 4 năm 2015, cùng Lữ Xảo Lam đến gặp mặt vợ Tiền Hổ lần cuối. Đã điều tra ra được thông tin về vợ Tiền Hổ, cô ta tên là Lý Văn, ba mươi năm trước đã bị bọn xấu bắt cóc. Bên phía cảnh sát đã thông báo cho người nhà Lý Văn đến nhận xác. Không phát hiện có điều gì bất thường.

Ngày 24 tháng 4 năm 2015, điều tra kết thúc.

Ngày 25 tháng 12 năm 2015, băng nhóm tội phạm bắt cóc trẻ em 116 đã bị pháp luật trừng trị. Toàn bộ số gấu Teddy của Lữ Xảo Lam được đưa đến xưởng sản xuất để tiến hành sửa chữa. Tất cả những con gấu Teddy đó đều được sửa lại hoàn chỉnh như lúc ban đầu. Những nhân viên làm việc ở bên xưởng sản xuất gấu Teddy nói rằng, ngày 25 tháng 12 họ phát hiện những con gấu chưa được sửa chữa đã được phục hồi nguyên vẹn, còn những con gấu đã được sửa chữa trước đó thì những dấu vết sửa chữa bỗng biến mất một cách kì lạ.

Kèm tấm ảnh chụp toàn bộ những con gấu Teddy của Lữ Xảo Lam.

Sau khi nhìn vào tấm ảnh chụp những con gấu Teddy của Lữ Xảo Lam, tôi bỗng cảm thấy rùng mình, ngón tay cầm bức ảnh hơi run.

Những con gấu Teddy đó đều rất là đáng yêu, thế nhưng tôi lại nhìn thấy trên người chúng xuất hiện nội tạng người. Nào là trái tim rồi gan rồi hai lá phổi rồi dạ dày rồi ruột v.v Những nội tạng đó là của trẻ sơ sinh, nhưng những nội tạng đó không phải chỉ xuất hiện trong một con gấu mà là phân bố đều ra giữa các con gấu.

Cảnh tượng ấy khiến người ta rợn cả tóc gáy.

Nghĩ đến đoạn cuối cùng trong tập hồ sơ lúc nãy, có cái gì đó bỗng loé lên trong đầu tôi, tôi bỗng nghĩ đến những giấc mơ của Lý Tinh Phương.

Những con gấu Teddy kia chắc sẽ rất hận những đứa trẻ đó nhỉ?

Rõ ràng những chuyện này đâu có liên quan gì đến chúng đâu, nhưng những đứa trẻ đó lại mượn thân thể của chúng để cầu cứu. Tuy biết rằng việc làm này xuất phát từ bản năng sinh tồn của những đứa trẻ đó nhưng chính bản năng sinh tồn ấy đã khiến cho những con gấu Teddy bị cảnh sát mổ bụng, xém tí nữa là không thể trở về với Lữ Xảo Lam nữa rồi. Những con gấu Teddy là người bị hại, bị những đứa trẻ đó làm hại. Còn những đứa trẻ kia bị bọn buôn người làm hại. Đến cuối cùng, chúng đều đã báo được thù rồi.

Những con gấu Teddy này không phải được sửa chữa bằng một cỗ năng lượng thần kì nào cả mà chúng được sửa chữa bằng chính linh hồn của những đứa trẻ đó.

Ngay giữa đám gấu kia có một con gấu màu nâu mặc áo ông già Noel. Nó là con gấu Teddy duy nhất mà bên trong ruột không có chứa nội tạng trẻ em.

Nhưng con gấu Giáng sinh đó lại khiến tôi nảy sinh cảm giác sợ hãi, rùng mình. Dường như tôi có thể nhìn thấy vết máu trên khoé miệng và chân tay của nó.

Đêm hôm ấy, tôi đã nằm mơ một giấc mơ rất kì lạ. Nhân vật chính của giấc mơ đó chính là con gấu Teddy màu nâu phiên bản Giáng sinh kia.

Nó được ai đó mua lại, sau đó đem tặng cho một bé gái ra đời vào Giáng sinh năm 1988. Bé gái đó xem nó như bảo bối, giữ gìn rất cẩn thận. Có một hôm, cô gái đi du lịch nhưng rất lâu sau vẫn không thấy trở về. Ban đầu, bố mẹ của cô gái khá là lo lắng, nhưng sau đó thì sự lo lắng ấy đã bị thay bằng sự đau khổ tột cùng. Gấu Teddy ngồi trong tủ kính nhìn ngắm sự thay đổi của gia đình này. Phòng của cô gái được giữ nguyên khoảng hai ba năm thì bố mẹ cô gái đã tuyệt vọng, họ quyết định thu dọn lại những đồ vật của con gái.

Nó được trao tặng cho người khác. Nó lại được đặt vào nôi của một bé gái. Đây là chủ nhân thứ hai của nó, một đứa bé vẫn chưa hiểu chuyện. Bé gái ấy đối xử với nó rất tốt. Bé gái ấy sẽ hôn mặt nó bằng cái miệng thơm mùi sữa, sẽ ngậm chặt tay nó, sẽ ôm nó để ngủ và dính đầy nước miếng lên người nó.

Đứa trẻ ấy lớn dần, từ một em bé nhỏ nhỏ xinh xinh bây giờ đã thành một đứa trẻ hoạt bát lúc nào cũng ôm theo nó bên mình, rồi cuối cùng trở thành một cô gái xinh đẹp, luôn mặc cho nó những trang phục kì quái. Bé gái ấy đang lớn lên từng ngày, nhưng cô ấy không hề lãng quên nó mà trái lại càng trân trọng nó hơn. Cô ấy đưa nó đến xưởng sản xuất để giặt rửa. Có thể nói đó là lần chia cắt lâu nhất của nó và cô chủ, cô chủ vẫn luôn gọi nó là Hùng Hùng như lúc còn nhỏ, cô chủ xem nó như một vật sống, biết nghe hiểu tiếng người vậy, sau đó cô chủ kể cho nó nghe về tầm quan trọng của việc đưa nó đến xưởng sản xuất để giặt rửa. Đợi khi nó được cô chủ rước về, cô ấy ôm chặt lấy nó, giống như là đang ôm một người bạn đã lâu không gặp vậy.

Sau này cô chủ còn sưu tầm thêm rất nhiều gấu Teddy khác nhưng nó không hề ghen với những người bạn mới của mình. Vì nó biết rằng, cô chủ yêu thương tất cả những con gấu Teddy, nó lại có thêm rất nhiều bạn mới.

Nó tưởng rằng nó có thể tiếp tục bầu bạn bên cô chủ, nhìn cô ấy lấy chồng, sau đó sinh con đẻ cái và cuối cùng thì nó trở thành đồ chơi của con cô chủ. Nhưng đột nhiên vào một ngày nọ, nó bỗng phát hiện trong người nó xuất hiện một vật gì đó. Nó không biết rốt cuộc thứ đó là cái gì, nó rất sợ hãi. Nó chỉ là một con gấu Teddy, không biết nói chuyện cũng không biết cử động, nó chỉ có thể mặc cho thứ đó chiếm lấy cơ thể nó và đồng thời nó cũng cảm nhận được những người bạn của mình cũng đang bị thứ gì đó chiếm lấy cơ thể.

Chuyện đáng sợ này được đẩy lên đỉnh điểm khi có một vị khách nhỏ đến thăm nhà cô chủ.