Hồ Sơ Bí Ẩn

Chương 1823: THỊ TRẤN MA (3)

Cơn gió kì lạ lướt về hướng thanh niên kia.

Tôi chầm chậm theo sau, chợt nghe thấy có âm thanh đồ chơi vang lại từ phía trước.

Thùng thùng cheng, thùng cheng cheng....

“Bốp” một tiếng, âm thanh đó đột nhiên im bặt. Rõ ràng thanh niên đó đã dùng lực mạnh phá hoại đồ chơi.

Tôi bám theo từ xa, cũng không cần mạo hiểm mà đi quan sát, chỉ cần nghe tiếng động là đã có thể xác định được chuyện như1vậy lặp lại đến mấy lần.

Bất kể thanh niên đó biểu hiện thế nào, mạnh tay phá hoại đồ chơi ra làm sao, nó vẫn lành lặn xuất hiện trở lại.

Thùng thùng cheng... tinh tang tang...

Thanh niên hình như đã thay đổi phương thức, không đọ sức với món đồ chơi đó nữa, để cho nó thoải mái đi theo mình.

Anh ta đi lòng vòng trong thị trấn, đợi chờ phát hiện mới.

Tôi cũng không thể không đi lòng vòng trong8thị trấn theo anh ta, cứ đi mãi như vậy, tôi và anh ta gần như đã đi hết một vòng quanh thị trấn.

Nơi này cũng không rộng lắm, số lượng nhà khoảng hơn một trăm, nhưng vô cùng chen chúc, đều là nhà lầu nhỏ hai ba tầng. Xét từ kiến trúc thì có sự khác biệt giữa khu nhà nghèo và khu bình dân, còn có các khu buôn bán nho nhỏ, khu vực quản lí hành chính của2thị trấn. Tôi nhìn thấy bảng hiệu quán bar, rất đơn giản, chỉ có kí hiệu là hình một ly rượu. Tôi còn thấy một tòa nhà có treo huy chương cảnh sát, chắc đây là cục cảnh sát. Tòa nhà bên cạnh cục cảnh sát nhìn có vẻ như là bộ phận khác của chính quyền, bố cục và cách trang trí, đồ dùng còn lại bên trong nhà đều khác với nhà của người dân bình thường.

Thanh niên sau4khi đi quanh một lát, có vẻ là mệt rồi nên khi tìm được một đài phun nước cạn khô ở trung tâm thị trấn, liền ngồi lên rìa đá của đài phun nước.

Chính giữa đài phun nước ấy, có một bức tượng đá, có vẻ là tượng người bị khiếm khuyết, nhưng bất kể nhìn thế nào, tôi cũng cảm thấy bức tượng ấy không được bình thường lắm.

Không phải trên nó có hơi thở gì kì quái, mà là khuôn dạng của bức tượng, nhìn thì có vẻ giống con người, nhưng lại hoàn toàn lạc điệu với kiến trúc của thị trấn này.

Trong đầu tôi nghĩ đến không ít những tấm ảnh và phim điện ảnh đã từng xem trong quá khứ. Loại thị trấn nhỏ kiểu phương Tây thì trên cơ bản đều tương tự nhau. Bức tượng trên đài phun nước cũng thuộc dạng thường thấy. Chỉ là, một nơi nhỏ bé này cũng có công trình trang trí như vậy, khiến tôi hơi bất ngờ. Hơn nữa, bức tượng đó... cũng khác rất nhiều so với những bức tượng tương tự trong trí nhớ của tôi.

Khác biệt lớn nhất, chính là không có các đường cong của cơ thể.

Kiểu tượng này ở phương Tây, phần lớn là các nhân vật khỏa thân sẽ để lộ ra những đường cong trên cơ thể. Tôi từng xem những tác phẩm điêu khắc nghệ thuật được đưa đến triển lãm ở Dân Khánh. Tượng đá có thể lột tả cảm giác mềm mại của cơ thể người. Đường cong cơ thể của những tượng nhân vật ấy có lẽ không phù hợp lắm với gu thẩm mỹ khá là cực đoan của thời hiện đại, nhưng bản thân bức tượng thì cực kỳ đáng kinh ngạc.

Mà bức tượng này....

Tùng xèng xèng!

Món đồ chơi đó chầm chậm di chuyển đến bên chân thanh niên, đụng phải mép đá của đài phun nước, sau khi giậm chân tại chỗ một lát thì bất động như hết pin.

Thanh niên nghiêng đầu nhìn món đồ chơi.

Róc rách róc rách!

Đài phun nước bắt đầu hoạt động, có tiếng nước vang lên.

Thanh niên giật mình, sau khi nhảy cẫng lên thì xoay người nhìn về phía đài phun nước.

Tôi vội vàng nấp vào, xuyên qua từng căn nhà, định vòng ra sau lưng anh ta.

Thùng cheng cheng! Tính tang tang!

Món đồ chơi đó lại hoạt động.

Hai âm thanh hòa quyện vào nhau, mang đến cho người ta một cảm giác kì lạ.

“Á, á!”

Tôi đột nhiên nghe thấy thanh niên hoảng hốt la lên, nên ngừng xuyên tường.

Bây giờ tôi đang ở trong một căn nhà, quay đầu qua nhìn thấy tường bị bong tróc.

Trên tường còn treo một bức tranh, nhưng đã không còn thấy rõ được nội dung của bức tranh nữa.

Tôi ước lượng khoảng cách, rồi vội bay lên, cố di chuyển thật nhanh.

“Á!” Thanh niên phát ra tiếng gào càng tuyệt vọng hơn.

Linh hồn tôi đã xuyên qua nóc nhà, nhìn thấy thanh niên và đài phun nước. Mặt chính bức tượng đá trên đài phun nước lúc này đã hiển lộ trước mắt tôi.

Hình dáng ấy, chính là hình dáng của thanh niên!

Chỗ bất thường mà tôi cảm nhận được cũng chỉ nhiêu đó! Cách ăn mặc của thanh niên đó cũng được hoàn nguyên lại, nhưng tạo hình như vậy, tuyệt đối không phải là phong cách của tượng phương Tây mấy trăm năm về trước!

Tuy tôi không thấy mặt chính của đài phun nước, nhưng sao thanh niên lại không thấy được chứ? Rõ ràng anh ta đã đi từ rìa đài phun nước qua, còn ngồi ngay trước đài phun nước... Trùng hợp? Hay là trong quá trình đó đã xảy ra sự biến hóa nào đó?

Bức tượng đá động đậy, tóm lấy thân thể của thanh niên. Anh ta đang giãy giụa, nhưng dường như không thể chống lại sức mạnh đó.

Tượng đá siết chặt tay, bóp thân thể thanh niên thành một dải dẹp.

Thanh niên kêu gào thảm thiết. Anh ta đã ho ra máu.

Đồ chơi khua chiêng gõ trống, xoay vòng vòng tại chỗ, trên khuôn mặt của ba món đồ chơi đều là biểu cảm vô cùng vui sướng đầy sức sống.

Thanh niên hộc ra máu, men theo kẽ tay của bức tượng chảy hết xuống hồ của đài phun nước.

Trong miệng của bức tượng cũng chảy ra máu tươi.

Trong hồ nhuộm đỏ màu máu.

Tôi nhìn thấy trên bức tượng xuất hiện vết nứt. Thanh niên cũng không buông xuôi chờ chết, mà đã phát động năng lực. Có điều, sức mạnh và độ cứng của thân thể hai bên chênh lệch quá lớn. Một bên là người phàm, một bên là tượng đá kì quái.

Thanh niên dần suy yếu, đầu đã gục xuống.

Vậy là chết rồi sao?

Tôi cảm thấy không thể tin nổi.

Lòng vòng, bám gót lâu như thế, chỉ để đợi thanh niên đến chỗ đài phun nước này?

Chuyện này có gì đó sai sai...

Tượng đá đài phun nước buông tay ra.

Thân thể thanh niên rơi vào trong hồ.

Tôi nhìn thấy thân thể anh ta chìm xuống, dường như cái hồ đó cũng là một cái động không đáy, thân thể anh ta chìm hết xuống hồ, bị dòng nước màu máu đó che lấp đi.

Đài phun nước vẫn đang hoạt động. Trên bức tượng có đá vụn rơi xuống, giống như côn trùng thoát khỏi kén, ngoại hình của bức tượng thanh niên đó đã thay đổi, biến thành kiểu tạo hình nam và nữ lõa thể như trong ấn tượng của tôi. Đôi nam nữ này có vẻ mặt bi thảm, sợ hãi, đang ôm lấy nhau, nhìn chăm chú nhau, khiến người ta chẳng hiểu lắm về ý nghĩa của bức tượng. Lỗ thoát nước của đài phun là miệng của hai người này. Áp lực nước của lỗ thoát nước không hề nhỏ, khiến nước trong veo đang phun ra vòng qua đầu của đôi nam nữ, rơi xuống vị trí sau lưng họ. Kiểu tạo hình này trông vào càng quái đản hơn, còn khiến người ta thấy gớm ghiếc.

Nước trong veo rơi xuống, hoán đổi một lượt nước cùng máu trong hồ. Hồ nước trong đến thấy đáy, vừa nhìn đã biết được độ sâu. Trong hồ cũng chẳng còn xác chết của thanh niên khi nãy nữa.

Thùng cheng cheng! Tinh tang tang!

Món đồ chơi kia lại bắt đầu chơi nhạc.

Lần này, nó xoay vòng, ngũ quan trên ba cái đầu kia đã xảy ra biến đổi.

Tôi hãi hùng nhìn thấy được ba gương mặt đó đều biến thành gương mặt của thanh niên, trên ba gương mặt lần lượt là ba nét biểu cảm đau thương, tức giận và sợ hãi.

Đội lên cái đầu như thế, món đồ chơi sau khi xoay vài vòng, lại đi tới.

Tôi lập tức bám theo, vẫn tìm cách giấu mình đi.

Nếu nơi này là địa bàn của linh hồn đồ chơi thì sự ẩn nấp của tôi sẽ hoàn toàn vô dụng, nhưng đối với những thứ khác trong không gian này, chắc là tôi sẽ tránh được sự chú ý của họ.

Đồ chơi cứ đi thẳng tới, có mục tiêu rõ ràng, ra khỏi phạm vi thị trấn nhỏ, vào trong rừng.

Điều này khiến cho tôi đang bám theo suốt dọc đường phải dừng lại.

Thùng thùng xèng! Tinh tang! Thùng xèng thùng xèng!

Tiếng nhạc xa dần, từ từ bị tiếng gió trong khu rừng át mất. Bóng hình đó cũng sắp biến mất trong khu rừng.

Tôi quay đầu lại nhìn thị trấn nhỏ một cái, cắn răng, vẫn quyết định đi vào rừng, bám theo manh mối duy nhất mà mình tìm thấy cho đến thời điểm này.

Thùng cheng cheng... cheng... cheng…

Tiếng nhạc đã dừng.

Tôi nhìn quanh một lượt, trong khu rừng tối tăm, chẳng nhìn thấy bóng dáng đồ chơi đỏ tươi kia đâu.

Mất dấu rồi à?

Hay tôi đã bị đưa vào bẫy?

Tôi nâng cao cảnh giác, loanh quanh trong rừng một lát, chẳng tìm thấy đồ chơi, cũng không bị tấn công bất ngờ.

Tôi bay cao lên, ra khỏi khu rừng, từ trên cao nhìn xuống.

Chẳng phát hiện được gì... Thị trấn đang ở một nơi cách rất gần và những nơi khác đều giống như in lần trước bay lên cao trông xuống.

“Á…”

Tôi quay phắt đầu lại, nhìn về phía thị trấn.

Tiếng gào thảm... Vậy là, lại có người vào, lại có người bị tập kích sao?