Hình Đồ

Chương 55: Đãi nô (2)

Nhâm Hiêu bề bộn nhiều việc.

Từ khi rời khỏi hành cung Thái Sơn, khi trở lại quận Tứ Thủy, y vẫn không hề được rảnh rỗi. Đầu tiên là đi một chuyến đến Tương Huyền, sau đó lại vội vội vàng vàng chạy về Huyện Bái. Tuy nói có Tiêu Hà giúp đỡ y, thế nhưng vừa đi mấy ngày, Nhâm Hiêu trở về lại thấy công văn chồng chất như núi.

Công văn vẫn chưa xử lý xong, lại truyền đến mệnh lệnh, chuyển những tội phạm khỏe mạnh đi.

Sau đó lại tiếp nhận một nhóm tội phạm...

Nhiều vô số, có thể nói cũng không phải là chuyện lớn gì, thế nhưng cũng đủ làm cho người ta đau đầu. Cũng may, vẫn còn có một người như Tiêu Hà.

Có vẻ Hoàng đế đã hạ quyết tâm!

Triệu kiến Đồ Tuy, chỉ sợ cũng có chỗ lo lắng.

Như vậy chủ soái chinh phạt đại quân Bách Việt, là ai nhỉ? Tướng quân Vương Bí mới vừa đánh xong nước Tề, cần ở lại nơi đó uy hiếp bọn chúng.

Hiện nay Mông Điềm là nội mưu cho Hoàng đế, sợ là cũng sẽ không cho đi dễ dàng.

Dù sao sau khi sáu nước thống nhất, có rất nhiều sự việc cần xử lý. Hoàng đế cũng cần để lại một người có thể tín nhiệm làm tham mưu cho hắn.

Mà vai trò này, ngoài huynh đệ Mông Điềm ra không ai có thể đảm đương.

Nhâm Hiêu mặc một áo choàng rộng thùng thình, ngồi ở đại sảnh, gõ gõ ngón tay. Tuy nói rằng, ai làm chủ soái đối với Nhâm Hiêu cũng chẳng có liên quan gì, thế nhưng cũng phải chuẩn bị kĩ càng. Sau này, quận Tứ Thủy là căn cứ để chinh phạt đại quân Bách Việt, về phương diện nào đó mà nói, quận Tứ Thủy sẽ phụ thuộc vào đội quân này. Người cầm đầu là ai, tính cách gì, yêu thích gì... biết rõ ràng cũng dễ bề hợp tác.

Đã từng ở nơi này hai năm, Nhâm Hiêu đã không còn là một người lỗ mãng như lúc còn là Thiết ưng Duệ sĩ nữa.

Có một số việc, cần phải dự tính trước...

Y ngồi ở công đường trầm tư tính toán, lúc này người hầu chạy vào bẩm báo:

- Đại nhân, Thượng Tạo Lưu Khám, hiện giờ đang ở bên ngoài cầu kiến đại nhân.

- A, cho hắn vào đi.

Nhâm Hiêu không còn trầm tư, ngồi nghiêm chỉnh.

Chỉ chốc lát sau, Lưu Khám được sự dẫn dắt của người hầu, đi tới công đường.

Vòng tay hướng về phía Nhâm Hiêu hành lễ:

- Thảo dân Lưu Khám, tham kiến Huyện Trưởng đại nhân.

Nhâm Hiêu khoát tay ngăn lại:

- Không cần đa lễ, ngồi đi.

Đối đãi sau khi lên tước quả nhiên có khác. Lúc Lưu Khám chỉ còn là một dân thường, gặp Nhâm Hiêu chỉ có thể đứng thẳng cung kính.

Thế nhưng hiện tại, hắn đã có tư cách được ngồi.

- Ân đức to lớn của bệ hạ, lần này không chỉ khôi phục tước Công sĩ của ngươi, lại còn thăng tước Thượng Tạo cho ngươi. Ân đức này, ngươi phải nhớ kỹ.

- Lưu Khám tuyệt đối không quên.

Nhâm Hiêu gật đầu, trên mặt lộ ra mỉm cười. Vỗ vỗ tay, chỉ thấy một người hầu tay mang một cái mũ Hiền quan màu đen, đi lên đại sảnh.

- Sau khi được mũ này, ngươi đã thật sự là Thượng Tạo. Bất quá, tuy ngươi là Thượng Tạo, nhưng đôi khi đi chinh dịch cũng không thể trốn tránh. Mặt khác, bệ hạ đã hạ chiếu, sau này hoàng thất dùng rượu cúng tế đều do ngươi phụ trách. Lần này phong thiện Thái Sơn, bệ hạ đối với rượu Vạn Tuế do ngươi tiến cống rất tán thưởng. Cũng chính người ngự phong rượu Vạn Tuế làm cống tửu... Lưu Khám, ngươi phải cố gắng làm việc, chớ phụ ân đức của bệ hạ.

- Tiểu dân hiểu rõ.

Vừa nói, Nhâm Hiêu sai người mang tới hai cái mộc giản, tất cả đều là sơn đen, trên có chữ tiểu triện vàng.

Trên mộc giản, quấn dải lụa màu bạc. Lấy mộc giản ra khỏi khay, đặt ở trước mặt Lưu Khám, Nhâm Hiêu lẳng lặng nhìn Lưu Khám.

- Đây là bệ hạ sai người ban cho ấn tín và dây đeo triện, dựa vào ấn tín và dây đeo triện này, ngươi có thể ở 5 quận Tứ Thủy, quận Tiết, quận Lang Gia, quận Đông Hải và quận Nãng mua những dụng cụ cần thiết để nấu rượu. Dưới các quận này, chỉ cần ngươi liệt kê ra danh sách, quan viên các Huyện đều phải phối hợp hành động với ngươi.

Lưu Khám mừng rỡ.

Có thể được một tước vị Thượng Tạo, đã ngoài dự liệu của hắn.

Không thể nào ngờ được, Thủy Hoàng đế lại tặng cho hắn một đại lễ như thế. Tác dụng của ấn tín màu đen và dây đeo triện này, lợi ích thực tế lại hơn hẳn so với phong thưởng kia.

Mọi quyền hành của Đại Tần đều tập trung từ trung ương, tất cả mệnh lệnh đều xuất phát từ Thủy hoàng Doanh Chính.

Doanh Chính quản lí đồ nhu yếu phẩm, vô cùng nghiêm ngặt. Các nhu yếu phẩm ở các nơi, đều phải do quốc gia nhất trí phân phối, đặc biệt là lương thực càng nghiêm ngặt hơn. Lưu Khám được một thượng phương bảo kiếm như thế, chẳng khác nào có được quyền lợi tích trữ lương thực, đây chính là một quyền lợi lớn nha.

- Tiểu dân tuyệt đối sẽ không phụ lòng mong đợi của bệ hạ... Chỉ có điều, có rất nhiều sự việc tiểu dân không hiểu, còn muốn xin đại nhân sau này chỉ giáo nhiều hơn.

Bất kể là trong lòng vui vẻ cỡ nào, Lưu Khám vẫn duy trì thái độ cung kính như trước.

Nhâm Hiêu thoả mãn gật đầu.

Nói thật ra, y cũng không tán thành việc Thủy hoàng đế cho Lưu Khám ấn tín và dây đeo triện để tích trữ hàng lương thực. Cuộc chiến với Bách Việt gần bắt đầu, nếu như Lưu Khám trắng trợn tích trữ lương thực, sẽ gây bất lợi cho việc cung cấp đồ dùng cho đại quân chinh phạt Bách Việt. Bất quá, nếu Hoàng đế đã quyết định Nhâm Hiêu cũng khó mà thay đổi. Chỉ là vô ý thức cảm thấy, nhất định phải lưu ý chặt chẽ Lưu Khám, không để cho hắn làm chuyện sai trái.

- Ngươi còn có chuyện gì sao?

Nhâm Hiêu thấy Lưu Khám không có ý muốn cáo từ, kỳ quái hỏi.

Lưu Khám nói:

- Đại nhân, tiểu dân lần này đến đây bái kiến còn có một vấn đề muốn thỉnh giáo.

- Nói đi!

- Tiểu dân nghe nói, Thượng Tạo cũng có hai đãi nô. Chỉ là đãi nô này có yêu cầu gì, cần thủ tục gì, ở đâu mới có được đây?

Nhâm Hiêu xoa hai gò má:

- Chuyện này à... Theo luật pháp của đại Tần ta, đãi nô có thể mua từ quan phủ. Nói chung, tù binh, tội phạm, đều có thể là đãi nô. Chỉ cần nộp một khoản tiền nhất định, sau đó đăng ký trên sổ hộ tịch tại địa phương, coi như là xong.

- Như vậy, đa tạ đại nhân!

Lưu Khám đứng dậy cáo từ Nhâm Hiêu.

Nhâm Hiêu cũng không tiễn khách, chỉ gật đầu, phất phất tay, nhìn Lưu Khám đi ra đại sảnh.

Ngực bỗng dưng có chút thấp thỏm.

Tiểu tử này năm nay còn chưa tới mười sáu thế mà đã làm được Thượng Tạo? Ừm, cần phải để mắt tới cho thật cẩn thận, nếu không không chừng sẽ gây náo loạn cũng nên.

Nhưng hắn có thể có được thành tựu hôm nay, bản thân hắn cũng có chút quan hệ a!

Nhâm Hiêu đột nhiên nở nụ cười, vỗ vỗ đầu của mình: trước đây lúc vẫn còn là Thiết ưng Duệ sĩ, cũng không có nghĩ nhiều như vậy. Vì sao từ khi làm Huyện Trưởng lại trở nên đa nghi như thế? Như vậy có được hay không, hay là phải tìm một cơ hội trở lại làm Thiết ưng Duệ sĩ.

******

Đang khi Nhâm Hiêu ngồi ở nhà miên man suy nghĩ thì Lưu Khám đã trực tiếp đi tới nhà của Thẩm Thực Kỳ, chính là cái khách sạn bình dân.

Lúc này, mưa đã tạnh.

Bầu trời trong xanh, ánh nắng lấp lánh. Sau cơn mưa không khí tươi mát mang theo một mùi thơm của đất tự nhiên như hương hoa lan, làm cho người ta thật thoải mái.

Hôm nay Thẩm Thực Kỳ không có ở trong thành mà là tới cạnh nhà của Lưu Khám để thu xếp trụ sở.

Bất quá, vào lúc ban ngày, y sẽ tới xem chỗ ở cũ trong thành. Hiện giờ ở đó đã thành cửa hàng mặt tiền buôn bán Tứ Thủy Hoa điêu. Từ khi bí mật về Tứ Thủy Hoa điêu bị vạch trần, Huyện Bái đã có thể trở nên náo nhiệt hơn.

Bành Thành, huyện Trần, quận Tiết...

thương nhân ở các nơi chen chúc tới, Huyện Bái từ trước tới nay vốn cũng không náo nhiệt thoáng cái trở nên sôi nổi hẳn lên.

Lúc này đây, vừa mới qua giờ Thìn, xe ngựa trước các cửa hàng trên đường phố như nước, rất nhiều thương nhân vây quanh ở các cửa hàng đang đợi giao dịch. Gian phòng lúc trước mẹ con Lưu Khám ở, hiện tại đã biến thành nhà kho. Một hàng mỹ tửu điệp loa, rất mê người.

Thẩm Thực Kỳ đang đứng ở trong sân, không ngừng bận rộn chỉ huy những người làm công.

Lúc này ở trong mắt của y, trong phòng này chồng chất không phải là rượu, mà chính là một phòng hoàng kim a.

Dựa theo luật lệ của Tần, tiền chia làm hai loại là thượng tệ và hạ tệ. Tiền xu của Tần là hạ tệ, còn gọi là tiền bán lưỡng; mà hoàng kim còn lại là thượng tệ, dùng dật làm đơn vị, một dật là hai mươi bốn hoàng kim. Đừng thấy mặt tiền của Thẩm Thực Kỳ không lớn, thế mà một ngày vào một đấu kim.

- A Khám!

Thẩm Thực Kỳ thấy Lưu Khám đi tới, cười ha hả nghênh đón:

- Đây là một ít rượu diếu cuối cùng của năm nay, thế nhưng khách ở bên ngoài... Ngươi xem, có cần phải lấy ra một số rượu diếu nữa hay không? Nếu như vậy, hàng hóa tích trữ của chúng ta, thực sự sẽ chống đỡ không được bao lâu rồi.

Lưu Khám lắc đầu:

- Không vội... Chờ sang năm đem rượu diếu hai năm ra, một vò trực tiếp yết giá là năm nghìn tiền. Hiện giờ chúng ta ráng chờ một năm, năm sau sẽ thu hoạch nhiều hơn. Các thương nhân muốn rượu diếu một năm này, không cần để ý tới. Khi nào bán xong, nói cho bọn họ chỉ còn lại rượu để dành.

Ngươi lo bọn họ sẽ không mua nữa sao?

- Điều này cũng đúng... Nhưng mà sao ngươi không ở nhà mà ngơi nghỉ, lại chạy tới trong thành làm cái gì?

Lưu Khám nói:

- Ta muốn đi tìmTiêu Hà tiên sinh, giải quyết việc đãi nô. Kỳ ca, lẽ nào ngươi đã quên sao? Ngươi cũng được mua đãi nô nha.

- A, ngươi không nói, ta thực sự muốn quên luôn.

Thẩm Thực Kỳ vỗ vỗ đầu, chạy vào trong phòng. Hôm nay Chu Xương giúp Thẩm Thực Kỳ làm việc, đem cửa hàng sắp xếp đâu vào đó. Bất quá, nhìn dáng điệu của y sứt đầu mẻ trán, trong lòng Lưu Khám hiểu rõ là cần phải tìm thêm người. Ừm, đãi nô, cần phải cân nhắc một chút... Phải biết chữ, hơn nữa phải là Tần văn; phải có tài năng nhất định, có thể giúp đỡ Chu Xương chia sẻ chút ít việc.

Người đạt được yêu cầu này cũng không nhiều a!

Lúc này, Thẩm Thực Kỳ đã dặn dò Chu Xương xong, chạy đi ra.

- A Khám, chúng ta đi tìm lão Tào trước, sau đó lại kêu lão Đường cùng đi tìm Tiêu tiên sinh... À, vừa rồi ta có gặp Tiêu tiên sinh, hình như hắn đi đến đại lao. Như vậy đi, ta đi gọi lão Đường, ngươi đi tìm lão Tào, một hồi trực tiếp gặp ở đại lao.

Lưu Khám gật đầu:

- Như vậy cũng được... Vậy đi nhanh lên một chút.

Vừa nói chuyện, Lưu Khám xoay người đi ra sân, hướng về phía nhà của Tào Vô Thương đi đến. Đại lao... Đãi nô?

Lưu Khám đột nhiên nhớ tới người trung niên tóc bạc ngã vào trong vũng lầy sáng nay. Y là người Tần, tự nhiên sẽ biết Tần văn; hơn nữa làm quan coi ngục, nói vậy cũng có bản lĩnh. Hay là quyết định dùng người này đi... Tên gọi là gì nhỉ? Hình như là Trình Mạc!

- Tiểu huynh đệ!

Lưu Khám đang nghĩ ngợi, đột nhiên cảm giác hình như có người đang gọi hắn.

Dừng bước, xoay người nhìn lại. Lưu Khám ngẩn ra, không khỏi thầm nghĩ một tiếng: vì sao là cô ta?