Hình Đồ

Chương 32: Thủy Hoàng đế (1)

Quan Trung sau một trận mưa to, nước sông dâng cao.

Nước sông đục ngầu, chảy qua Hàm Dương, rít gào mãnh liệt. Hai hàng dương liễu

nhẹ nhàng bên bờ sông lay động trong gió. Bên đường một đóa hoa màu

trắng đang hé nụ, hòa cùng với hàng liễu đang khiêu vũ tạo nên một bức

tranh sinh động tươi đẹp. Trời thu khá lạnh, đã sắp cuối thu rồi, Bát

Bách Lý Tần Xuyên nhất phái yêu nhiêu...Năm nay, nhất định sẽ là một năm được mùa, trong lòng Lão Tần nhân vui mừng.

Trong cung Hàm

Dương, Tần Vương Chính hơn bốn mươi tuổi đang bảo tọa trên cao, ánh mắt

như ưng đảo qua các triều thần trên điện.

Tần Vương Chính,

tên Tần Doanh Chính, sinh tại Hàm Đan nước Triệu, từ nhỏ từng là con tin ở đó. Đối với sự khuất nhục mà người nước Triệu gây nên cho ông, Doanh

Chính đã hoàn lại bằng cách tàn sát dân chúng Hàm Đan. Ngay từ ngày ông

bắt đầu đăng cơ, âm mưu và giết chóc tựa như chưa bao giờ ngừng nghỉ.

Chỉ là mỗi một bước ông đi, bao gian khổ trong đó, ai có thể thấu hiểu?

Hôm nay, sáu nước đã nhất thống, tứ hải là một.

Từ thời đại Xuân Thu Chiến quốc bắt đầu Nguyên Niên Lỗ Ẩn Công (trước

công nguyên 722) tới ngày hôm nay, rốt cuộc trên bản đồ nhất thống đã có một dấu chấm tròn.

Mỗi một điểm kết thúc, thật ra là một khởi đầu.

Mặc kệ Lão Tần nhân phấn chấn làm sao, mặc kệ các triều thần quên hết

tất cả thế nào, nhưng Doanh Chính trước sau vẫn giữ được sự tỉnh táo.

Trước mặt ông là một đế quốc có lãnh thổ quốc gia rộng lớn từ hằng cổ

tới nay chưa từng có, phía đông là biển rộng, tây tới Lâm Thao, Nam đến

Bắc hương hộ. Làm sao để thống trị đế quốc có diện tích lãnh thổ lớn

mạnh này, đã trở thành một nan đề mà Doanh Chính không thể lảng tránh.

Trên thực tế, từ lúc Vương Tiễn phát động công kích đối với Sở quốc,

Doanh Chính và các cố vấn của ông lại tiếp tục thảo luận chuyện này.

- Nay sáu nước đã bị diệt, thiên hạ nhất thống.

Doanh Chính thẳng người lên, thân cao tám thước, vai rộng lưng eo, thể

lực cường tráng, tuy rằng không hẳn là vượt trội ở giữa lão Tần nhân

nhưng đây là triều đình, lúc đứng lên khiến tất cả mọi người đều phải

ngước trông lên và cùng nảy sinh cảm giác ép bách.

- Các tiền bối Tần Vương vẫn có tâm nguyện sống trong hòa bình vĩnh cửu, không

động đến binh đao, rốt cuộc tổ tông cũng đã phù hộ, để quả nhân hoàn

thành. Nay theo sự thay đổi của thiên hạ, tên hiệu của quả nhân cũng nên phải thay đổi, nếu không thì không thể nào bộc lộ được thành công của

ngày hôm nay, và cũng khó có thể phân biệt với trước đây, càng không thể làm cho hậu thế hiểu được.

Trong lời nói toát lên phong thái vô cùng kiêu ngạo của người chiến thắng.

Trong Hàm Dương cung đầu tiên là trầm mặc một hồi, lát sau, một thần tử đứng ra khom người nói:

- Lời Ngô Vương nói rất đúng. Thời thượng cổ, lãnh thổ quốc gia của Ngũ Đế chỉ là nghìn dặm, chư hầu có thần phục hay không, có đến triều hay

không, Vương hầu không thể quyết định được. Nhưng hôm nay Ngô Vương hưng nghĩa binh, diệt sạch kẻ tặc, bình định thiên hạ, tứ hải thái bình.

"Pháp khả trách chúng, lệnh xuất nhất nhân", đây chính là việc chưa từng có từ hẳng cổ tới nay, ai có thể sánh được với Ngô Vương chứ?

- Đình Úy nói rất phải!

Thần tử này tên là Lý Tư, xuất thân Pháp gia, rất được Doanh Chính ân sủng.

Y vừa đứng ra nói, có phải đại biểu cho tâm tư của Doanh Chính hay

không không cần nhắc tới, đơn giản việc thực mà nói, điều này cũng không ai có thể bác bỏ được.

Doanh Chính thỏa mãn gật đầu.

Muốn nói tùy mặt gửi lời, hay nói là phỏng đoán tâm tư của Doanh Chính, trong triều đình đích thật là không một ai có thể bằng Lý Tư.

Doanh Chính cũng không nói gì thêm, yên lặng đợi Lý Tư nói tiếp, ông mơ hồ cảm nhận được, nhất định Lý Tư sẽ nói những lời khiến ông hài lòng.

Lý Tư nói:

- Thần từng cùng Bác sĩ môn thảo luận, cổ có Thiên Hoàng, Địa hoàng,

Thái Hoàng, trong đó Thái hoàng là đặc biệt tôn quý nhất. Thần liều chết tiến gián Ngô Vương tôn xưng là Thái hoàng. Đồng thời, khác với chế độ

cổ, ngoại trừ niên hiệu ra, Ngô Vương cũng nên có cách xưng hô cá nhân.

Thần liều chết tiếp tục đề nghị, Ngô Vương sẽ tự xưng là "Trẫm", người

khác không được sử dụng, đồng thời sửa mệnh làm "Chế", sửa lệnh là

"Chiếu", chẳng biết có được không?

Văn võ khắp triều châu đầu ghé tai, thảo luận lời phát biểu của Lý Tư.

Doanh Chính sau một hồi trầm tư, đột nhiên ho khẽ một cái, lập tức cả

triều yên lặng, ánh mắt mọi người đều chăm chú nhìn Doanh Chính.

Xoay người, Doanh Chính nhìn kỹ long bích điêu phía sau mình, trầm giọng nói:

- Đình Úy nói rất hợp ý trẫm. Tuy nhiên hiệu "Thái Hoàng" không khác

với cổ chế là mấy. Trẫm cho rằng đem Tam Hoàng Ngũ Đế hợp xưng làm một,

nay sửa Vương hiệu là Hoàng Đế, có được không?

Không ít người như hít phải luồng khí lạnh.

Hợp xưng Tam Hoàng Ngũ Đế? Hoàng Đế?

Đây là một cách xưng hô chưa từng có, đồng thời cũng bộc lộ dã tâm của Doanh Chính vượt trên hẳn Tam Hoàng Ngũ Đế.

Lý Tư lần thứ hai đứng ra:

- Ngô Hoàng thánh mệnh! Bệ hạ đức kiêm Tam Hoàng, công vượt qua Ngũ Đế, lấy hiệu là Hoàng Đế, hoàn toàn xứng đáng. Thần liều chết tiếp tục đề

nghị, xin bệ hạ xưng hiệu là "Thủy Hoàng", như vậy mới có thể chương

hiển, tất cả đều có Ngô Hoàng khai thủy. Khẩn cầu bệ hạ xưng hiệu là

Thủy Hoàng Đế!

Thủy Hoàng Đế?

Doanh Chính đầu tiên là ngẩn ra, rồi đột nhiên cất tiếng cười to:

- Đình Úy nói rất hay. Chư Hoàng lấy trẫm là khởi đầu, hậu thế là tiếp

theo Nhị Thế, Tam Thế, cho đến muôn đời, truyền đến vô hạn. Chỉ có như

vậy, mới có thể chương hiển công tích của trẫm...Lý Tư, nói rất hay, cần ban trọng thưởng!

- Thần - khấu tạ Ngô Hoàng!

Lý Tư phục sát đất, khấu tạ Doanh Chính.

Kế tiếp, triều thần cả điện đều phủ phục trên đại điện, hô:

- Ngô Hoàng thánh mệnh, Đại Tần thiên thu.

Tiếng hô quanh quẩn khắp Hàm Dương cung.

***

- Không hay rồi, không hay rồi !

Tào Vô Thương loạng choạng chạy vào tiểu viện, thấy Lưu Khám đang hoạt động gân cốt, liền bước tới ôm lấy cánh tay hắn:

- Nghe được tin gì không, nghe được tin gì không?

Thể cốt của Lưu Khám đã khôi phục lại rất nhiều, vết thương trên người

cũng đã lành miệng, cả người để trần, chỉ mặc nội khố, thân hình bóng

nhẫy, tóc rối tung, đứng dối diện với cọc tre dựng thẳng ở trong viện,

đánh bốp bốp.

Bởi người đầy mồ hôi, lúc Tào Vô Thương nắm lấy tay Lưu Khám, Lưu Khám theo bản năng giảm bớt lực. Tào Vô THương chỉ

cảm thấy trên tay trơn trượt, ngay sau đó đã bị Lưu Khám chế trụ, cánh

tay như bị kìm sắt vặn cong, Tào Vô Thương đau đớn la oai oái, liên tục

nói:

- Buông tay, buông tay!

Lưu Khám buông lỏng tay ra, cười ha hả nói:

- Lão Tào à, ngươi ở nhà có mấy ngày mà đã biến thành đàn bà rồi sao, sao lại yếu như thế chứ?

- Rắm thối, ngươi không biết mình mạnh đến thế nào à? Cũng may là ta

đấy, nếu đổi lại là tiểu tử a Kỳ, không chừng đã khóc rồi đấy...Nhưng

sao mấy ngày nay không thấy a Kỳ nhỉ, hắn đang làm gì vậy? Hai người các ngươi lén lút, có phải đang làm gì không?

Còn chưa nói hết, Tào Vô Thương đã bị người khác gõ vào đầu.

Y đau đến méo miệng, quay đầu định mắng chửi, đã thấy Thẩm Thực Kỳ mặt mũi tức giận:

- Ngươi vừa nói ai biến thành đàn bà đấy?

- A

Lưu Khám không nhịn được cười, nói:

- Đừng nói láo đấy, nói láo sẽ bị sét đánh!

Thẩm Thực Kỳ tức giận nói:

- Lén lút gì chứ? Ta có chuyện quan trọng phải làm...Hắc hắc, ta chuẩn

bị liên kết với a Khám để kiếm tiền, Lão Đường cũng xuất tiền ủng hộ.

Mấy ngày nay ta ngày nào cũng phải chạy đi chạy lại, đã tìm được một nơi tốt rồi.

- Kiếm tiền?

Tào Vô Thương bĩu môi, quay đầu đi, nói:

- A Khám, ngươi muốn làm thương nhân à? Ta khuyên ngươi đừng làm...Chỉ

dựa vào bản lĩnh võ nghệ cao cường của ngươi thôi thì sớm muộn cũng sẽ

trở nên nổi bật. Cha ta còn nói, Huyện trưởng đại nhân rất ưu ái ngươi,

thường xuyên lén khích lệ ngươi.

Lưu Khám chỉ cười, chỉ chuyển đề tài:

- Lão Tào, vừa rồi ngươi kêu rất to, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Vết

thương trên đùi ngươi còn chưa khỏi hẳn, nhưng cũng không quá nghiêm

trọng mà!