Hình Đồ

Chương 224: Máu mười vạn Hung Nô (2)

Phó tướng quân Vương Ly?

Sau khi Lưu Khám rời khỏi đại trướng trung quân, trong lòng cảm thấy nặng trình trịch.

Cũng khó trách, không hiểu ra sao cả lại xuất hiện thêm một kẻ thù, hơn

nữa lại là kẻ thù đáng sợ, thật sự không phải là một chuyện vui vẻ gì.

Vương Ly ba đời dốc sức vì Lão Tần, tổ phụ và phụ thân, đều là nguyên

lão công thần của Đại Tần, sự vững chắc của bối cảnh, ở Đại Tần có thể

coi như ít người có thể giống như vậy. Nếu như thật sự bị một người như

thế nhớ, chỉ sợ là... ngày tháng sau này chắc chắn sẽ khó sống.

Chỉ là, Vương Lý thật sự sẽ thù hằn mình sao?

Tuy rằng nói, Vương Ly đã từng là chủ tướng của Vĩnh Chính Nguyên, nhưng trên thực tế lúc ở Vĩnh Chính Nguyên cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Lưu Khám cũng không tiếp xúc nhiều lắm với Vương Ly, sự hiểu biết với

Vương Ly cũng chỉ là giới hạn ở sự miêu tả của người khác mà thôi.

Nhưng câu nói nhắc nhở này của Triệu Bình khiến trong lòng Lưu Khám hoài nghi.

Cho đến nay Thủy Hoàng Đế vẫn chưa sắc lập Thái tử. Lão có mười bảy

người con, Doanh Phù Tô là con trưởng, cũng là người có hi vọng kế thừa

hoàng vị nhất. Lưu Khám nhớ mang máng, Thủy Hoàng đế trong lịch sử trước lúc lâm chung viết chiếu thư, chính là muốn Phù Tô kế thừa hoàng vị.

Nếu như không phải Triệu Cao quấy phá, Lý Tư giở trò ở trong, tên Doanh

Hồ Hợi bị nguyền rủa muôn đời kìa căn bản không thể nào đăng ngôi Hoàng

vị.

Khoan đã...

Lưu Khám đột nhiên nhớ tới một chuyện, ngay lập tức từ trên giường ngồi dậy.

Doanh Hồ Hợi, theo những ghi chép trong sách giáo khoa lịch sử, lúc y

đăng lên ngôi hoàng vị, đã là thanh niên hơn hai mươi tuổi rồi. Thế

nhưng Lý Thành đã từng nhắc với Lưu Khám, Doanh Hồ Hợi là con trai út

của Thủy Hoàng đế, năm nay mới bảy tuổi, vẫn là một đứa trẻ chưa hiểu

chuyện.

Mạch suy nghĩ bây giờ hình như ngay lập tức đã rõ ràng.

Nếu như theo cách nói của lịch sử, lúc Thủy Hoàng đế chết đi, Doanh Hồ

Hợi hai mươi tuổi. Vậy thì bây giờ cách lúc Thủy Hoàng đế mất ít nhất

cũng còn hai mươi ba năm nữa. Mình có thời gian hai mươi ba năm, dựa vào nền tảng bây giờ mà nói, chắc có thể làm được một số chuyện.

Không đúng... kiếp trước lúc đi học, thầy giáo có nói qua, sau khi Tần Triều thống nhất sáu nước chỉ có thời gian hai mấy năm.

Bây giờ đã là năm thứ bảy rồi, cách thời gian Thủy Hoàng Đế băng hà...

Nếu như tính toán như vậy, lịch sử Tần Triều ít nhất còn có hai mươi năm nữa. Sự khác biệt giữa mười mấy năm nay và hai mươi năm, các sử quan

sao có thể sơ ý? Hơn nữa, Tần triều nếu như có thời gian hai mươi năm,

hai ba năm sau Doanh Hồ Hợi vừa hay hai mươi tuổi, lại phù hợp với lịch

sử ghi chép lại.

Do sử quan không cẩn thận? hay là ở đây có vấn đề gì khác?

Lưu Khám bắt đầu có chút hồ đồ.

Bây giờ hắn hối hận vô cùng, kiếp trước sao lại không học lịch sử cẩn

thận một chút? Nếu như có thể nắm rõ thời gian, sẽ có tác dụng vô cùng

lớn đối với kế hoạch sau này. Thế nhưng ai có thể nghĩ đến, trên đời này thật sự tồn tại chuyện xuyên không thế này?

Tâm trạng có chút buồn phiền, Lưu Khám khoác áo đi ra khỏi lều.

Lúc này, đã quá giờ hợi.

Doanh địa của người Hung Nô ban ngày đã trở thành hoang tàn, bây giờ đã

thay da đổi thịt, binh mã Tần quân đóng quân. Trận lúc sáng, người Hung

Nô có thể nói là toàn quân bị tiêu diệt. Ngoài số ít người... ước chừng

chưa đến một nghìn người chèo những chiếc thuyền còn sót lại vượt qua

Hoàng Hà ra, người Hung Nô ở bờ Hà Nam không có tên nào trốn thoát. Tần

quân chém đầu hơn ba vạn người, người Hung Nô may mắn tồn tại thậm chí

chưa đến vạn người.

Trong số những người này, đại đa số đều là nữ nhân và trẻ vị thành niên.

Theo tập quán thời Tần, những tên tù binh đa số sẽ trở thành nô lệ. Có lẽ rất nhiều năm sau, bọn chúng sẽ bị đồng hóa hoàn toàn.

Đứng ở cổng doanh trướng, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng than khóc của những nữ nhân và trẻ nhỏ.

Lưu Khám đứng ngẩn ngơ ở cổng lều trại, lắng nghe một lát tiếng than thở yếu ớt. Dù có thế nào, có thể sống được là tốt!

Thời đại này cũng không tồn tại công ước Giơ ne vơ, Lưu Khám cho dù có lòng thay đổi cũng không có cách nào phát huy.

Rất nhiều việc không thể một lần là giải quyết xong, nhất định phải tiến hành từ từ. Thay đổi suy nghĩ cố hữu của mọi người, cũng không phải một sớm một chiều là có thể hoàn thành.

Đi một bước tính một bước vậy!

Lời nhắc nhở của Triệu Bình hôm nay, trong đó không thiếu biểu thị ý lôi kéo.

Lý Thành cũng đã từng nói, Triệu Bình và Mông Điềm đều có mối quan hệ

thân thiết với Đại công tử. Triệu Bình và Mông Điềm có phải là có ý định giới thiệu mình cho Doanh Phù Tô không? Nếu như là như vậy, hắn phải

đối đáp như thế nào? Từ trong nội tâm mà nói, Lưu Khám không xem trọng

Doanh Phù Tô lắm. Theo như trong lịch sử nói, người này có lòng dạ đàn

bà, hơn nữa vô cùng bảo thủ, có thể nói, là ngu dốt.

Người mà chỉ dựa vào một tấm chiếu thư giả của Triệu Cao, Lý Tư mà tự sát, lại có thể có trí tuệ gì?

Tuy nhiên, nếu như Doanh Phù Tô thật sự có thể sống tiếp, đối với Đại Tần đế quốc mà nói, có lẽ thật sự là may mắn...

Gãi gãi đầu, Lưu Khám dừng chân bên cạnh cột buộc ngựa. Ngựa Xích Thố bị cột vào trên cọc ngựa, lúc nhìn thấy Lưu Khám, ngựa Xích Thố mừng rỡ

vẫy vẫy cái đuôi, thở phì phì, rúc cái đầu to đùng vào trong lòng Lưu

Khám, khẽ cọ vào trong lòng hắn.

Tiết trời sắp đầu thu...

Trong doanh địa nổi gió, không phải gió lớn lắm, lại vô cùng nhẹ nhàng,

mơn man trên mặt, trên người, cảm giác vô cùng thoải mái.

Lưu Khám ngẩng đầu, ngửa mặt nhìn bầu trời đêm. Đêm nay, trăng sáng sao

thưa... Trời cao vô cùng, trăng lại đặc biệt tròn. Không có sao, khiến

cho không trung trở nên cực kỳ trống trải, khiến cho người ta cảm thấy

trống trải, hình như là rất rộng rãi, đồng thời lại vô cùng chật chội.

Xe đến trước núi ắt có đường, cứ đi một bước tính một bước vậy.

Trong lòng Lưu Khám cũng biết rất rõ, bản thân bây giờ không có bất cứ cơ hội gì để chống lại, để thay đổi.

Chênh lệch địa vị quá lớn, so sánh với bọn người Mông Điềm và Doanh Phù

Tô, bây giờ hắn chẳng qua là một nhân vật nhỏ không đáng kể.

Huống hồ, phía trên bọn họ, còn có sự tồn tại của hoàng đế tối cao.

Tranh cái gì? Thay đổi cái gì? Chỉ sợ đến cuối cùng, cái gì cũng không

tranh được, ngược lại còn rơi vào kết cục bi thảm.

Lưu Khám nghĩ tới đây, tâm trạng đã nhẹ nhõm rất nhiều. Hắn cũng muốn

biết, xem triều Đại Tần này với mình, rốt cục còn duyên phận bao lâu

nữa.

Đúng lúc Lưu Khám không thể ngủ, đang thở ngắn than dài ở Lâm Hà Độ

Khẩu, trong thành Cù Diễn lại sáng rực đèn, giống như là không có ban

đêm.

Sau khi vào đêm, Mông Điềm dẫn binh chiếm giữ Cù Diễn.

Mông Khắc thống lĩnh mọi người đưa đại quân của Mông Điềm vào trong

thành. Sau đó đem toàn bộ phòng thủ trong thành phố giao cho Mông Điềm,

lui về một bên nghe lệnh.

Mông Điềm không vội hỏi kết quả chiến đấu, mà hỏi thăm tình hình của Lưu Khám trước.