Hình Đồ

Chương 17: Thiết Ưng Duệ sĩ (2)

Dựa theo Tần chế, huyện dưới quận, phân rõ "Lệnh", "Trưởng".

Thị trấn có vạn hộ gia thì được gọi là Lệnh, cũng chính là Huyện lệnh,

nếu như không đủ vạn hộ, thì gọi là Trưởng, tức là Huyện trưởng.

Tại sổ ghi chép hộ tịch của Huyện Bái tổng cộng có tám ngàn hộ, bởi vậy mà quan phụ mẫu mới tới nhậm chức chỉ có thể là Huyện trưởng. Nhưng đây cũng không phải là vấn đề nhỏ, dựa theo Tần chế, xưng hô chức quan

tuyệt đối không được sai lầm, bằng không sẽ bị nghiêm phạt. Lưu Khám

thấy Thẩm Thực Kỳ và Tào Vô Thương đều rất hưng phấn, cũng không kìm nén được sự hiếu kỳ mà hỏi.

- Thiết Ưng Duệ sĩ!

Hai mắt Tào Vô Thương sáng rực, trong lời nói đầy sự kính phục:

- Huyện trưởng mới tới xuất thân Thiết Ưng Duệ sĩ, đi theo còn có ba

mươi Thiết Ưng Duệ sĩ...A Khám, là Thiết Ưng Duệ sĩ đó nha! Đó là nhân

mã tinh nhuệ nhất của Lão Tần quốc, nghe nói toàn bộ Lão Tần quốc chỉ có 1600 Thiết Ưng Duệ sĩ thôi.

- Thiết Ưng kiếm sĩ!

Lưu Khám nghi hoặc nhìn về phía Thẩm Thực Kỳ.

Thẩm Thực Kỳ bất đắc dĩ lắc đầu:

- A Khám, ta thấy ngươi trước đây cũng luyện võ đến ngốc rồi...Ngay cả Thiết Ưng Duệ sĩ cũng không biết?

- Ta thật sự không biết mà.

Thẩm Thực Kỳ ngồi xuống, giải thích với Lưu Khám:

- Trước đó Thiết ưng duệ sĩ được gọi là Thiết ưng kiếm sĩ, toàn bộ Lão

Tần quốc cũng chỉ có hơn trăm người mà thôi. Sau này Tư Mã Thác trở

thành Thượng tướng quân của Tần quốc...ngươi có biết Tư Mã Thác là ai

không...À, biết là tốt rồi. Tư Mã Thác đặt ra chế độ lựa chọn Thiết ưng

kiếm sĩ, đây cũng là cơ sở sáng lập Thiết Ưng Duệ sĩ, được xưng một

trong Thất quốc tứ cường dũng.

- Thất quốc tứ cường dũng?

Tào Vô Thương đứng bên cạnh ngắt lời:

- Cái gọi là Thất quốc tứ cường dũng là chỉ tứ đại nhân mã tinh nhuệ có năng lực chiến đấu nhất. Bao gồm Hồ Đao kỵ sĩ Triệu quốc do Triệu Võ

Linh Vương thiết lập, Võ tốt Ngụy quốc do Hữu Ngô Khởi sáng chế; Tiếp

đến quyền thuật kỵ sĩ của Tề quốc, và Thiết Ưng duệ sĩ vừa nói tới đó.

Ngụy võ tốt đã xuống dốc, Hồ đao kỵ sĩ và Quyền thuật kỵ sĩ cũng đã

không còn đỉnh cao nữa. Tứ đại nhân mã tinh nhuệ năm xưa, nay chỉ còn

lại Thiết Ưng duệ sĩ. Nghe nói việc tuyển chọn Thiết Ưng duệ sĩ hiện nay còn nghiêm ngặt hơn. Binh sĩ bộ chiến xuống ngựa lấy Ngụy võ tốt siêu

việt làm chuẩn, kỵ chiến lên ngựa sánh ngang với Hồ kỵ Hung nô. Ngoại

việc dùng phương pháp huấn luyện Ngụy võ tốt của Ngô Khởi, người nào

cũng dùng sóc, mang cung cứng bằng sắt và hai mươi nhánh tên dài, quân

lương ba ngày, còn phải mặc giáp trụ hạng nặng, cộng thêm trên người có

kiếm ngắn, chủy thủ, tấm chắn da trâu nữa.

Tổng cộng trọng lương trên 130 cân.

Lưu Khám ngẩn ra. Dựa theo cách giải thích của Tào Vô Thương, phương

pháp huấn luyện Thiết Ưng duệ sĩ của quân Tần khá giống với bộ đội mang

nặng việt dã hậu thế, nhưng 130 cân... Lưu Khám suy nghĩ một chút, nếu

là mình thì miễn cưỡng cũng mang được.

Tào Vô Thương nói:

- Đây chỉ là cửa thứ nhất, sau đó còn phải có giác kỹ, luận võ để đấu

loại; kế tiếp là phải trải qua huấn luyện nghiêm khắc, tinh thông các

loại trận thế, đồng thời có thể vận dụng linh hoạt, căn cứ theo tình

hình khác nhau mà kết trận để chiến đấu; rồi tiếp theo, lại tiếp tục

luận võ.

Như vậy qua ba vòng đấu loại, tân quân của lão Tần đã được tổ kiến, tổng cộng hai vạn người.

Nhưng trở thành Thiết Ưng duệ sĩ chỉ có 1600 người, đồng thời sau này số lượng này sẽ duy trì chứ không hề tăng lên.

Ồ, nghe có chút giống cách thức tuyển chọn của bộ đội đặc trụng hậu thế.

Nhưng trong lòng Lưu Khám không tự chủ mà nảy sinh nghi vấn.

- Vô Thương đại ca, sao ngươi lại biết được phương pháp huấn luyện

Thiết Ưng Duệ sĩ này? Theo lý mà nói, việc này người bình thường không

thể nào biết được.

Tào Vô Thương cười hắc hắc.

Thẩm Thực Kỳ hạ giọng nói:

- A Khám, thật ra tại huyện Bái ta cũng có người tài. Thành Nam có một

người tên là Đường Lệ, chính là tôn tử của Đường uy người nước Ngụy.

Chắc ngươi không biết Đường Tùy là ai đâu.

Thẩm Thực Kỳ thấy Lưu Khám mở to hai mắt, là biết ngay hắn không biết Đường Tùy là ai.

Quả nhiên, Lưu Khám xấu hổ gật đầu.

Thẩm Thực Kỳ và Tào Vô Thương nhìn nhau, không hẹn mà cùng lắc đầu thở dài.

Tào Vô Thương nói:

- A Khám, ngươi thực sự là luyện võ đến ngốc rồi đấy. Đường Tùy này là

người duy nhất dám chống đối trực tiếp với Tần Vương Chính. Tần Vương

Chính cũng rất thán thưởng ông ta.

Năm xưa Tần Vương Chính

muốn lấy Ngũ Bách Lý làm An Lăng, nhưng An Lăng quân không muốn, vì vậy

phái Đường Tùy đi sứ nước Tần. Tần Vương thấy không có được An Lang,

thẹn quá thành giận nói:

- Ngươi có biết cơn giận của thiên tử là như nào không? Cơn giận của thiên tử, phục thi trăm vạn, máu chảy ngàn dặm đấy.

Nhưng Đường Tùy trả lời:

- Vậy Đại vương có biết cơn giận của Bố Y là gì không?

Lưu Khám bỗng nhiên "a" một tiếng, mở to hai mắt nhìn nói:

- Có phải là lấy đầu đoạt đất không?

- Ồ?

Thẩm Thực Kỳ cười nói:

- Ngươi cũng nghe rồi?

Lưu Khám kích động nói:

- Có phải Đường Tùy nói: Chuyên Chư thích sát Vương Liêu, như sao chổi

tập kích mặt trăng; Nhiếp Chính thích sát Hàn Khôi, như cầu vồng xuyên

qua thái dương; Yêu Ly hành thích Khánh Kỵ, như chim ưng tấn công trên

điện, cả ba lần thì cả ba người đó đều chết, đó đều là những Bố Y chi

sĩ...

Đoạn văn này, sao Lưu Khám chưa từng nghe được chứ?

Lúc hắn học trung học đã từng học bài này rồi, tuy rằng thời gian rất

lâu rồi nhưng văn từ sục sôi vẫn khắc sâu trong ký ức hắn, đặc biệt có

một đoạn hắn còn thuộc làu, đến giờ chưa hề quên. Đường Tùy, lẽ nào

chính là vị Bố Y chi sĩ, là người mà ngay cả Tần Vương cũng rất tôn kính sao?

Thẩm Thực Kỳ vô cùng kinh ngạc nói:

- Đúng là người

biết thật. Không sai, Đường Lệ chính là cháu của Đường Tùy, từ nhỏ đã

được huấn luyện phương pháp võ tốt đó. Quan hệ giữa Vô Thương và Đường

Lệ rất tốt, hai người vẫn thường luận bàn với nhau, nhưng người biết

việc này cũng không nhiều đâu.

Thì ra là thế!

Ngụy quốc và Tần quốc giao phong vô số lần, cho nên Đường Lễ rất hiểu rõ về Thiết Ưng Duệ sĩ cũng không có gì lạ.

Nói như vậy, Đường Lệ và Tào Vô Thương e là cũng đều là tốt thủ đã được luyện binh, nhưng không hiểu vì sao lại không có tiếng tăm gì.

Tào Vô Thương?

Lưu Khám nhìn thoáng qua Lưu Khám nhìn thoáng qua đang vô cùng hưng

phấn, trong lòng thì đang lục tìm trí nhớ, người này hẳn là cũng lưu

danh sử sách chứ....

Thẩm Thực Kỳ nói:

- Ta thấy huyện trưởng mới đến kia không hề đơn giản.

Tào Vô Thương liếc nhìn Thẩm Thực Kỳ nói:

- Phí lời, Thiết ưng duệ sĩ đó, đương nhiên không đơn giản rồi.

- Không, ý ta là, Thiết ưng duệ sĩ là thân vệ Tần vương, nếu không có

việc quan trọng, sao có thể đến một địa phương hẻo lánh như này? Sợ là

có mục đích gì đó.

Lưu Khám nhíu mày:

- Chẳng phải Tiêu tiên sinh nói Tần Vương muốn đông thú sao?

- Hủy rồi!

Thẩm Thực Kỳ nói:

- Ta nghe Tiêu tiên sinh nói, đã hủy đông thú rồi...Nhưng nếu đã hủy đông thú, sao Thiết ưng duệ sĩ lại đến đây?

Lưu Khám nghe vậy cũng rơi vào trầm tư.

Đúng vậy, huyện Bái là nơi xa xôi, đường đường là Thiết ưng duệ sĩ mà

lại đến một địa phương như này sao? Nếu như nói là vì dọn đường trước

cho Tần vương đông thú, vậy thì còn hợp lý, nhưng hiện tại Tần vương đã

hủy đông thú rồi, vậy thì việc xuất hiện của Thiết ưng duệ sĩ lại bất

thường rồi. Mà quan trọng hơn là, huyện trưởng mới nhậm chức còn mang

theo ba mươi Thiết ưng duệ sĩ, chắc chắn là có mục đích gì khác.

Lẽ nào...

Một ý nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu Lưu Khám.

Quận Tứ Thủy có vị trí vô cùng quan trọng, liên kết nam bắc. Trên lịch

sử, Tần Thủy Hoàng từng chinh phạt Bách Việt, lẽ nào lần này Nhâm Hiêu

đến đây là chuẩn bị cho việc này?

Nếu như là thế, vậy thì mình nên làm gì đây?