Hiền Thê Khó Làm

Chương 62

Trong sảnh, Ôn Lương đang cúi gằm đầu uống trà, Như Thúy đứng
ở một bên lặng lẽ châm trà cho hắn.

Nha hoàn giữ cửa vén rèm lên, Sở Bá Ninh cùng A Nan đi vào,
liền nhìn thấy thần sắc bất ổn của bạn quân sư.

A Nan một thời gian không thấy quân sư, không khỏi thất
kinh. Bởi vì hình tượng lúc này của Ôn Lương thật sự không tốt, người này mặc
dù phẩm hạnh không tốt, nhưng hắn bởi vì ngày thường tốt, khí chất lại xuất
chúng, phong thái khi giơ tay nhấc chân khiến người tán thưởng không dứt, chỉ liếc
mắt quên cả tranh luận.

Nhưng bây giờ, gương mặt của Kinh thành đệ nhất mỹ nam tử có
đầy dấu vết tím bầm, mới cũ đều có, vừa nhìn thì đã biết bị người nào đó đánh
cho một trận. Trên dưới của đôi mắt quyến rũ ngày thường đều quầng thâm đen,
nhìn thì đã biết nắm đấm của ai kia không hề nương tay chút nào Y phục trên người
bẩn thỉu, giống như vừa lăn lộn trong bùn xong mới đến đây, quanh thân hơi thở
cũng không còn dấu vết quang vinh chói lọi của quá khứ, có vẻ hết sức trầm thấp
chán nản.

A Nan cảm thấy, bộ dáng Ôn Lương bây giờ thoạt nhìn giống
như đã chịu khổ giày xéo khủng khiếp.

Vốn là mỹ nam quang vinh chói lọi biến thành bộ dáng thế
kia, thật đúng là khiến người có chút khó tiếp nhận, rất dễ dàng liền sinh ra một
cảm giác đau lòng là đã quá phí phạm của trời

Ôn Lương nhìn thấy bọn họ đi vào, không có tinh thần gì chắp
tay một cái, “Vương gia, Vương phi.”

Sở Bá Ninh lại giống như không thấy, thẳng ngồi xuống, từ từ
uống trà.

“Ôn đại nhân, mới vài hôm không gặp, sao dáng dấp của ngài lại
ra nông nổi này?” A Nan có chút giật mình hỏi.

Nghe vậy, Ôn Lương mặt oán hận nhìn A Nan, giống như A Nan
biết rõ còn hỏi. Nhưng A Nan thật sự không biết a, mặt đầy vẻ ngơ ngác được
nhìn hắn, thầm nghĩ chẳng lẽ người này miệng không kín, lại tùy tiện nói lung
tung chọc người, cho nên bị ta chụp bao lại, sau đó tẩm quất một trận? Mà nhìn
dáng dấp, hình như là đặc biệt ưu ái tấn công lên trên mặt, gương mặt tuấn tú
lúc này mặc dù không sưng nhiều, nhưng là có thể phỏng đoán ban đầu bị đánh đến
vô cùng thảm.

Ôn Lương đang muốn mỉm cười, không ngờ kéo đến vết thương
nơi khóe miệng, không khỏi nghiến răng, hoàn toàn mất hết hình tượng, gương mặt
lúc này lại tràn đầy oán hận nói với A Nan: “Đây là kiệt tác Vương gia nhà ngài
đó……”

A Nan liếc nhìn Sở Bá Ninh, thấy sắc mặt hắn vẫn nghiêm túc,
không có dấu hiệu ngăn lại, không khỏi tò mò hỏi: “Ôn đại nhân, có phải ngài lầm
rồi hay không, Vương gia cũng sẽ không tự mình làm ra chuyện tình tổn thương tới
đồng liêu.” A Nan nói xong lời, mặt nghiêm nghị nói, thật ra thì trong lòng đã
cười nghiêng ngửa.

Mặc kệ có phải là kiệt tác Sở Bá Ninh hay không, A Nan chỉ cần
thấy được bộ dáng thế kia của Ôn Lương, liền không nhịn được buồn cười a, trong
lòng đặc biệt hả giận. Ai bảo hắn nói lung tung hù dọa nàng, hiện tại xui xẻo
là đáng. Chỉ là A Nan cũng có chút kỳ quái, Sở Bá Ninh vô duyên vô cớ đánh hắn
làm cái gì? Hơn nữa theo tính tình Sở Bá Ninh thích sạch sẽ, để cho hắn tự mình
đi đánh…… Có thể sao?

“Vương phi, Vương gia chắc chắn sẽ không tự mình làm, nhưng
hắn có thể bảo người ta động thủ!” Ôn Lương xoa xoa mặt, mặt bi phẫn nói:
“Vương gia ở trong quân doanh treo giải thưởng, nói chỉ cần có hứng thú khiêu
chiến Tử Tu vả lại đánh bại Tử Tu, hắn sẽ ban thưởng hậu hĩnh…… Đám binh lính
trai tráng mạnh mẽ kia, tinh lực dồi dào không chỗ phát tiết, ngày ngày đến trướng
tìm ta khiêu chiến. Ta là quân sư, đặc biệt động não, cũng không phải là Tướng
quân, khiêu chiến cái gì…..Ui da!” Nói xong quá kích động, không cẩn thận kéo đến
vết thương khóe miệng, Ôn Lương che cái miệng rách kêu đau oai oái.

Miệng vết thương này còn là ngày hôm qua lúc một Hiệu úy
khiêu chiến không cẩn thận đánh trúng, làm hại hắn ngay cả nói chuyện cũng đau.
Ôn Lương cảm thấy hắn sống ở trong doanh sớm muộn cho đám người kia chơi đùa đến
chết, cho nên hôm nay sáng sớm lập tức chạy, lao thẳng tới vương phủ tới tị nạn.

Mặc dù là Sở Bá Ninh hại hắn thành như vậy, nhưng Ôn quân sư
cũng bi ai phát hiện, cũng chỉ có nơi này là an toàn nhất, không cần lo lắng
đám binh lính trai tráng lỗ mãng kia bị Sở Bá Ninh treo giải thưởng kích thích
đến váng đầu, hễ rảnh rỗi một chút là chạy đến tìm hắn để khiêu chiến, sau đó
không ngừng hướng trên mặt hắn tung quả đấm.

Ôn Lương cảm thấy bọn họ nhất định là ghen tỵ dáng dấp anh
tuấn của hắn, cho nên mới đặc biệt hướng trên mặt hắn mlà đánh tới!!! Nhất định
là thế!

A Nan mắt liếc thân thể của hắn, lúc này bởi vì là ở bên
trong phòng, lại đốt Địa Long, thật ra cũng không lạnh, Ôn Lương đã sớm đem áo
choàng cởi để một bên, chỉ mặc

trường bào bình thường—— y phục k mặc dù nhìn có chút nửa mới
nửa cũ, nhưng nhiều chỗ rách bươm, nghĩ là bị người khiêu chiến nhiều đến nổi
rách rồi vẫn không kịp thay—— thân hình xem ra ngược lại gầy gò, cũng không biết
có bị đánh hỏng rồi hay không.

A Nan chớp mắt một cái, cười nói: “Hha, Ôn đại nhân sao lại
nói lên lời ấy, Bổn cung cũng cảm thấy Vương gia làm như thế là vì muốn tốt cho
ngài đấy chứ.”

“Vì…… Vì tốt cho ta?” Ôn Lương thiếu chút nữa sặc gần chết,
cảm thấy lời nói này của A Nan quá là không biết xấu hổ, không sợ cắn trúng
đầu lưỡi sao?!

Mặt A Nan lại tràn đầy thành khẩn nói, “Đúng vậy, đúng
vậy a ~ Ôn đại nhân, mặc dù ngài là quan văn, nhưng thân lại đang ở trong quân
doanh Bắc Địa, cũng cần có thân thể mạnh mẽ cường tráng để chống chọi với thời
tiết nơi này! Bổn cung thật ra thì đang rất lo lắng bên ngoài gió mạnh quá lớn,
người có thể trọng không đủ bị thổi bay thì làm thế nào?”

Ôn Lương: =__=!

Ôn Lương bị luồng hơi dâng lên ngẹn ngang ở ngực không thể
thoát ra, thiếu chút nữa bị lời nói của A Nan làm tức giận đến mức ngã ngửa, cô
nương này nói chuyện luôn làm cho người ta không nói được lời nào như vậy. Chờ
hắn phát hiện khóe môi của Sở Bá Ninh nâng lên, lộ ra một nụ cười thản nhiên,
tâm can của Ôn quân sư đều đau rồi.

Ai yêu, hắn muốn làm người tốt sao cứ khó khăn như vậy? Còn
phải bị hai vợ chồng này liên thủ dùng sức tấn công!

Ôn Lương rất muốn tố cáo miệng A Nan quá mức không kín rồi,
nhất định là nàng nói nội dung câu chuyện hôm đó cho Vương gia biết. Thật ra
thì hắn nói cho A Nan biết những thứ kia, mặc dù cũng có ý muốn xem kịch vui,

nhưng cũng có ý ý tứ muốn tốt cho bọn họ. Sở Bá Ninh này còn kín miệng hơn hơn
cả vỏ trai, tuyệt đối không chủ động nói những chuyện đó cùng thê tử, mà Túc
Vương phi xem ra cũng không phải là lắm mồm, tuyệt đối sẽ không đi chủ động hỏi
cái gì. Chỉ là có một số việc, cần và nên biết, thay vì về sau bị người khác
nói mà suy nghĩ lung tung, còn không bằng do hắn tới báo cho, cũng chuẩn bị tâm
lý trước. Như vậy cũng có thể xúc tiến tình cảm vợ chồng bọn họ, đây không phải
là chuyện tốt sao? Nhưng mà lúc này Sở Bá Ninh đang có mặt ở đây, hắn lại không
tiện nói thật ra như vậy cùng A Nan, nếu không Sở Bá Ninh thật sự sẽ trực tiếp
ném hắn đi ra ngoài.

“Vương gia, Vương phi, Tử Tu hiện tại bị thương rất nặng,
đoán chừng cũng không cách nào hồi kinh bước mới rồi, Tử Tu mặt dày đến xin có
thể cùng các ngươi cùng nhau qua năm mới thật vui vẻ, mong các ngươi không ngại.”
Ôn Lương nói xong, chỉ vào đống quà cáp đỏ hồng ở bên trên bàn, “Đây là một
chút tâm ý của Tử Tu, hi vọng các ngươi nhận lấy.”

Nghe vậy, Sở Bá Ninh chỉ giương mắt nhìn hắn.

A Nan cũng mang vẻ mặt kinh ngạc.

Ôn Lương chỉ nhàn nhạt cười cười, nói tiếp: “Vương gia, nếu
như ngươi không muốn chứa chấp Tử Tu, Tử Tu năm nay có thể một mình bước sang
năm mới, ai nha, cuộc sống thật là quá thê lương rồi, số của Tử Tu thật khổ
mà!” Ôn Lương chỉ còn thiếu chuyện vươn tay thành hoa lan chỉ cất cao giọng hát
nữa mà thôi.

“Trấn Quốc Công hi vọng ngươi hồi kinh.” Sở Bá Ninh lạnh
lùng nói, cắt đứt lời của hắn.

Ôn Lương cũng ngẩn người, sau đó không nhịn được bật cười,
ha hả, có thể là liên lụy đến vết thương, một cái tay không khỏi che mắt cùng nửa
bên mặt. Mà bộ dáng hắn lại càn rỡ như thế, Sở Bá Ninh chỉ hơi hơi cau mày,
nhưng lại không hề lên tiếng oán trách. Ôn Lương cười một hồi mới ngừng, sau đó
một đôi đào hoa nhãn đáng yêu mang ý cười thẳng tắp nhìn về hướng Sở Bá Ninh,
trong tròng mắt thoáng qua chút khác thường.

“Vương gia, đừng nói chuyện cười, lão nhân gia đang hận
không thể giết ta, tránh làm ô uế chỗ ngồi ông ta mà, sao lại có khả năng sẽ hi
vọng ta hồi kinh cùng đón lễ mừng năm mới chứ? Vương gia, ngươi cũng đừng miễn
cưỡng mình nói cái gì, tính tình của ngài cũng hơi quá mức nghiêm túc rồi, làm
trái với tâm ý của mình, nói ra những lời nói một đằng nghĩ một nẻo, sẽ khiến
cho Tử Tu thương tâm khổ sở.” Ôn Lương giễu cợt, chua sót cùng cay đắng trong mắt
hắn làm A Nan phát hiện không khỏi mở to tròng mắt.

Nét mặt của Sở Bá Ninh không tốt lắm, đem ly trà đặt trên
bàn, trách mắng: “Chớ nói nhảm, lão Trấn Quốc Công tất nhiên hi vọng ngươi hồi
kinh cùng với ông ấy đón mừng năm mới. Ngươi…… Năm nay tuổi ông ấy cũng đã cao,
có một số việc ông ấy cũng không chịu nổi.”

“Vương gia, kể từ khi Tam ca chết đến nay, lão già đã thay đổi
—— a, sai lầm rồi, phải nói, lão già ấy từ trước đến nay vẫn luôn mang bộ dáng
đó, chỉ là chúng ta đối với ông ta đã ôm hi vọng quá lớn, cho nên thất vọng
cũng lớn.” Ôn Lương giễu cợt nói.

Sở Bá Ninh thở dài, “Tử Tu, chuyện của Tử Tĩnh, là Bổn vương
có lỗi với các ngươi……”

“Vương gia làm sai chỗ nào? Tam ca là ăn lộc vua, chuyện
trung quân là chuyện đạo lý nên làm! Mà hắn lựa chọn hy sinh mình cứu Vương
gia, cũng là hắn tự nguyện, chuyện này không oán người được.” Ôn Lương bình
tĩnh nói, “Vương gia, Tử Tu chưa bao giờ bởi vì chuyện này mà oán ngài. Chỉ là
cách làm lão già kia thật là làm cho người ta trái tim băng giá, ngươi chớ
khuyên làm gì, cuộc đời này của Tử Tu sẽ không bao giờ đổi cách nhìn.”

Mặt Sở Bá Ninh lạnh lùng, im lặng không nói.

Không khí có chút trầm mặc, A Nan lặng lẽ giúp hai người
châm thêm trà nóng.

Một hồi lâu, Ôn Lương nói: “Vương gia, hay là…… Ngài cũng
ghét bỏ Tử Tu luôn rồi?” Một câu cuối cùng, nói với vẻ u oán chán nản.

A Nan cảm giác đầu óc mình không đủ dùng, thấy bộ dáng ảm đạm
ccos củaÔn Lương, liền khiến nàng có loại cảm giác hắn đã đau lòng muốn chết,
trong lòng sinh ra mấy phần không đành lòng.

Đôi mắt sâu thâm thúy của Sở Bá Ninh đương nhìn nhìn ra được
tinh thần suy sụp biểu hiện rõ rang đó của Ôn Lương, nói một câu: “Thật xấu
xí!”

Ôn Lương vừa thu lại vẻ mặt ảm đạm, đổi ngay vẻ mặt bị đả
kích.

“Vương gia…… Nếu ngài không chứa chấp Tử Tu, Tử Tu…… Tử Tu
liền nương nhờ nơi này không đi!” Ôn Lương bày ra một bộ dạng vô lại. A Nan trợn
mắt há hốc mồm thấy, cảm giác mình đầu óc càng ngày càng không sáng suốt, sao lại
có cảm giác bọn họ đang xoay vòng vòng thế này

“Ngươi nếu muốn thì cứ ở lại, Bổn vương còn không keo kiệt đến
mức không cho ngươi ăn cơm.”

Lời nói này của Sở Bá Ninh mặc dù rất cay nghiệt, nhưng ý tứ
trong lời nói không cần nói cũng biết.

A Nan mặt ngoài ý muốn nhìn hắn, nàng còn tưởng rằng với
tính tình của Sở Bá Ninh sẽ trực tiếp ra lệnh Ôn Lương hồi kinh, lại không nghĩ
tới giữ hắn lại.

Trong lòng A Nan luôn c loại cảm giác kỳ quái, cảm thấy Sở
Bá Ninh bây giờ là không phải là quá dung túng cho Ôn Lương sao? Yên lặng hồi
tưởng một lần, A Nan thật sự xác định đối đãi với Ôn Lương rất khác thường.
Nàng gả cho Sở Bá Ninh không lâu, Ôn Lương tới phủ một lần, khi đó Ôn Lương ở
trong vương phủ uống rượu say bò đến nóc nhà hồ đồ, nhưng Sở Bá Ninh cũng không
hề tức giận, chỉ là cho người đem hắn lấy xuống. Hơn nữa trong Túc Vương phủ,
hàng năm giữ phòng cho Ôn Lương……

A Nan chợt hiểu ra, không oán được trong kinh Túc Vương có lời
đồn đã như vậy, riêng cử chỉ này của hắn, liền khiến nàng muốn hiểu lầm.

Ôn Lương buồn bực nói: “Vương gia, ngươi không thể nói uyển
chuyển một chút sao? Ta ăn cũng không nhiều, nói không chừng cũng không có bằng
hai con hồ ly nhà ngươi ăn đấy chứ.”

“Ít nhất này hai con hồ ly chỉ ăn rau cỏ, không giống ngươi
còn muốn cá thịt rượu ngon phục vụ.” Sở Bá Ninh đáp lại.

“……”

Ôn Lương che ngực, cảm thấy trái tim của mình bị lời nói của
ai đó thật sự làm cho vỡ nát, thật đau quá đi mất!

Ôn Lương rất muốn nói: trừ hai con hồ ly Vương phi nhà ngươi

nuôi này ra, thử hỏi thế gian này có hồ ly nào ăn rau với cỏ không?!

******

Ôn Lương bắt đầu đã có chủ ý muốn qua ăn ở miễn phí, hành lý
cũng mang đến, đây là quân doanh sao, đoán chừng qua hết năm, hắn cũng sẽ không
đi về.

A Nan thật đúng là không biết nên khóc hay cười, Sở Bá Ninh
hừ một tiếng, liền bảo A Nan cho người dọn dẹp một gian phòng khách sạch sẽ cho
hắn ở. A Nan đối với quyết định Sở Bá Ninh cũng không dị nghị, mặc dù trong
lòng có chút kinh ngạc Ôn Lương cũng không muốn hồi kinh cùng người nhà cùng
nhau lễ mừng năm mới, và nghe cuộc đối thoại vừa rồi của bọn họ, A Nan liền biết
Ôn Lương cùng người nhà có hiềm khích, là quyết tâm không trở về.

Nhiều người cùng nhau lễ mừng năm mới, giống như cũng không
có gì biến hóa, A Nan suy nghĩ một chút cũng không còn để ở trong lòng, liền đi
an bài phòng khách.

Chờ phòng khách thu thập xong, A Nan bảo Như Thúy mang Ôn
Lương đến phòng khách nghỉ ngơi —— hai con mắt quầng thâm của Ôn Lương này cũng
là quá bắt mắt, A Nan nhìn mấy lần cũng không nhìn nổi rồi.

Mặc dù mùa đông, tuyết chưa ngừng rôi, nhưngiện hoa mai lại
mở kiều diễm, một trận gió thổi qua, hương mai xông vào mũi.

Trời đông khắc nghiệt như thế, cũng chỉ có những gốc này Hàn
Mai có thể ở khí trời càng ngày càng rét lạnh này nở rộ

như thế.

Ôn Lương thản nhiên đi qua hành lang, thưởng thức một lát
hoa mai trong viện, nhớ tới mới nụ cười kiềm nén vừa rồi của Túc vương ở trong
sảnh phi cười, không khỏi sờ sờ mặt, đột nhiên mở miệng hỏi: “nha đầu Như Thúy,
bộ dáng của bản đại nhân, thật sự rất xấu sao?”

Vốn đã quen với mỹ danh Kinh thành đệ nhất mỹ nam tử, đột
nhiên bị những gã hán tử lỗ mãng kia trực tiếp đánh thành người tàn tật, trong
lòng Ôn quân sư ngổn ngang trăm mỗi, mất mác. Mà A Nan nén cười cùng câu nói
“Thật xấu xí” của Sở Bá Ninh, đã đả kích rất lớn đến hắn.

Như Thúy đang theo ở phía sau, thấy Ôn Lương dừng bước lại
quay đầu lại hỏi mình, Như Thúy ngước mắt nhìn hắn một cái, không biết có nên
nói thật hay không.

“Nói đi, bản đại nhân không trách ngươi.”

Như Thúy mím môi cười một tiếng, dứt tiếng nói: “Nếu vậy thì
nô tỳ xin nói thẳng, quả thật quá xấu.”

“……”

Thật là quá thành thực phải hay không! Không thể uyển chuyển
hơn một chút hở? Cả hai chủ tớ nhà này đều là một đức hạnh!

Ôn Lương buồn bực trong lòng, hắn nghĩ mình trở thành trò cười
của Sở Bá Ninh cùng A Nan, không ngờ miệng Túc Vương phi quá không kín đáo, làm
hại đến mình thành thương bệnh binh thế này, thật đúng là không cam lòng mà. Ôn
Lương không hề mong đợi nha đầu ngu ngốc sẽ nói lời uyển chuyển nữa, cất bước
đi về phía phòng khách.

********

Trong Chánh phòng, A Nan mới vừa vào tới liền thấy Sở Bá
Ninh chắp tay sau lưng đứng ở trước cửa sổ, mắt nhìn ra đám mai hồng trong sân,
mặt mũi nghiêm trang, thần sắc nhạt nhẽo.

A Nan đi tới, đứng ở hắn sau lưng một khoảng, đang lo lắng
nên nói những gì thì Sở Bá Ninh lại quay mặt lại nhìn nàng, sau đó ý bảo nàng
tiến

A Nan tiến lên vài bước cùng hắn chỗ đứng vị trí cân bằng.

A Nan hướng ngoài cửa sổ ngó ngó, cảm thấy một mảnh quang cảnh
tịch mịch, chẳng có gì đẹp để mà xem.

Đứng một lát, Sở Bá Ninh không nói gì. A Nan phát hiện cảm
xúc Sở Bá Ninh giống như có chút không tốt, không biết vì sao. Nhưng Sở Bá Ninh
không nói, nàng lại không thể lên tiếng hỏi, sợ xúc phạm đến trong lòng hắn, chỉ
có thể ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh hắn, bồi hắn cùng nhau hướng về phía ngoài cửa
sổ cảnh bên ngoài viện ngẩn người.

Một trận gió lạnh thổi vào, A Nan rùng mình một cái.

A Nan hút hút lỗ mũi, đang suy nghĩ có nên không để ý tới bạn
Vương gia đang không được vui kia mà lẩn trốn trước hay không thì đôi cánh tay
đưa qua, thân thể của nàng rơi vào trong ngực.

A Nan bị một sức kéo có chút lỗ mãng vào trong ngực của nam
nhân, cảm thấy mặt của hắn trực tiếp chôn ở nàng hõm vai nàng, mang theo một loại
hơi thở nặng nề mà khổ sở.

A Nan trong lúc nhất thời có chút không biết làm sao, nàng
cùng Sở Bá Ninh thành thân nửa năm, hắn cho nàng ấn tượng vẫn là nam nhân đỉnh
thiên lập địa, cực kì nghiêm

túc, làm việc có tính toán, giống như không có chuyện gì có
thể làm cho hắn cau mày. Mà hắn hiện tại bộ dáng kia tựa hồ có chút sa sút, khiến
A Nan nhất thời không biết làm sao làm.

Một hồi lâu, A Nan giơ tay lên, an ủi vỗ vỗ lưng của hắn.

Tựa hồ là cảm nhận được sự trấn an một cách im lặng này của
nàng, cánh tay đang ôm nàng dần xiết chặt lại

“A Nan……”

Giọng nói khẽ khàng gần như tiếng thở dài của nam nhân vang
lên ở bên tai.

“Vương gia, ta ở đây.” A Nan rất dịu dàng đáp lời.

A Nan rất muốn hỏi Sở Bá Ninh đã xảy ra chuyện gì, hoặc là
đã từng xảy ra chuyện gì đã khiến hắnăn năn, khiến hắn phải sa sút như thế.
Nhìn đến bộ dáng này của hắn, trong lòng nàng cũng không chịu nổi. Nhưng mà, lời
đến khóe miệng, nàng đột nhiên lại không biết ên hỏi hay không. Nàng gả cho Sở
Bá Ninh, liền biết mình đã được gả cho một vị Vương gia rất không giống người
thường, ôm chặt nhìn lâu nghe nhiều nói ít là phương thức sống, Sở Bá Ninh
không chủ động nói chuyện, nàng liền không chủ động hỏi.

Chỉ là, hiện tại loại phương thức làm việc này lại làm cho
nàng không biết nên làm thế nào? Hay là đi hỏi một chút? A Nan có loại dự cảm,
Ôn Lương hôm nay nói những lời đó, nhất định là đã có chuyện gì đó gây kích
thích đến thần kinh Sở Bá Ninh, mới làm cho tâm tình hắn mất khống chế như thế.

Sở Bá Ninh ôm chặt nàng, ở bên tai nàng nói nhỏ: “Thật may
là, nàng luôn ở đay……”

A Nan khẽ cười lên, lời nói ấm áp như thế này, nàng rất
thích.

Sau một lát, Sở Bá Ninh rốt cuộc khôi phục bình thường, A
Nan cũng đem cửa sổ đóng lại, ấm áp cái gì, cũng phải đợi sau khi đóng cửa sổ lại
rồi nói tiếp, nếu không gió thổi nữa, nàng sẽ lại ngã bệnh.

Sở Bá Ninh có chút áy náy, đại khái là nhất thời không nghĩ
nhiều như vậy, đem A Nan vòng đến trong ngực trực tiếp ôm nàng đến trên giường ấm
áp, lấy tay xoa bóp đôi tay đông lạnh cho nàng.

A Nan tươi cười nhìn hắn, hắn mặc dù không thích nói lời ấm
áp gì với nàng, nhưng hắn vẫn lấy hành động để cho nàng hiểu hắn đang coi trọng
mình, như vậy vô cùng tốt.

Bữa tối, nha hoàn đem thức ăn bày lên, A Nan đang muốn đến
thiên sảnh ăn cơm, để không gian lại cho nam chủ nhân cùng khách, ai ngờ Sở Bá
Ninh lại ngăn hành động của nàng lại, thế nhưng để cho nàng trực tiếp lên bàn.

“Nơi này không phải Kinh Thành, những hư lễ kia liền miễn
a.” Sở Bá Ninh nói như thế.

A Nan nghe vậy mặc dù kinh ngạc, nhưng chỉ cười gật đầu một
cái, đem quy tắc nam nữ không chung chiếu để một bên. Chỉ là, A Nan có chút rối
rắm phát hiện, sao hiện tại nàng lại có cảm giác một nhà ba người? Nàng và
Vương gia là ba ba ma ma, Ôn Lương chính là đứa con trai đáng đánh đòn…… Orz……

Ôn Lương ngồi ở một bên xem hai người bọn họ, sau đó dùng
cây quạt che môi cười không ngừng.

A Nan nháy mắt mấy cái, cũng không biết vị quân sư này đang
cười cái gì.

Sở Bá Ninhếc hắn một cái, Ôn Lương nhanh chóng làm ra một bộ
dáng đầy nghiêm chỉnh.