Hi Du Hoa Tùng

Chương 94: Quy Nguyên đan

Lưu Phong thấy tình thế không ổn, vội vàng lay Bạch Vũ đang nằm ở bên cạnh, đợi Bạch Vũ tỉnh lại, dặn dò "Đợi lát nữa ta mở một đường máu, ngươi chỉ cần an toàn vào Phượng viên, bọn họ sẽ không dám bắt ngươi"

Bạch Vũ lúc nãy bị ngất, cũng không biết xảy ra việc gì. Thấy sắc mặt Lưu Phong tái nhợt, khóe miệng có vết máu. Trong lòng không khỏi căng thẳng, vội vàng ân cần hỏi "Cuối cùng có chuyện gì?"

"Không được hỏi gì cả. Đợi lát nữa ta vừa ra tay, ngươi hãy bỏ chạy. Cha và ca ca ngươi, ta sẽ nghĩ biện pháp. Bọn họ chỉ cần không bắt được ngươi, cha và ca ca ngươi tựu cũng không việc gì" Lưu Phong cũng không có nói cho Bạch Vũ chân tướng Bạch gia phụ tử.

"Hừ, xú tiểu tử, nghĩ anh hùng cứu mỹ nhân à, các ngươi ai cũng không được đi" Thánh sứ đã dẫn người bao vây gắt gao xung quanh Lưu Phong và Bạch Vũ.

Lưu Phong cười vô sỉ nói "Các ngươi đối với ta như thế, chẳng lẽ không sợ Phượng viên tìm các ngươi tính sổ?"

Thánh sứ cười lạnh một tiếng nói "Ha. ha. Phượng viên, trong mắt thánh giáo chúng ta, có coi ra gì?"

Lúc này, trong bóng tối đột nhiên nghe một tiếng cười lạnh truyền đến "Ma giáo khẩu khí thật lớn!"

"Tứ sư tôn, là thanh âm của tứ sư tôn!" Nghe thanh âm này, Lưu Phong nhất thời mừng rỡ, vội vàng nói với Bạch Vũ "Không có việc gì rồi, di nương ta tới."

Quả nhiên một lát sau, một đạo nhân ảnh phá không bay đến, một vị nữ tử, đích thị là tứ sư tôn Trương Mỹ Nhân. Mái tóc đen dài bay tùy ý, phấp phới theo gió, không có chủ tâm nhưng lại có vẻ đẹp phù dung, xiêm y màu trắng không nhiễm một hạt bụi, tựa như tiên tử thánh khiết.

Phía sau nàng là mười mấy Phượng vệ, mỗi người thần sắc lạnh lùng, vừa hiện thân đã phi thân tập trung vào đám ma giáo đệ tử.

"Hình lão nhị, hơn mười năm không gặp, tu vi ngươi vẫn là Khai Quang hậu kỳ, ta thật sự phục ngươi quá. Bất quá cũng khó cho ngươi rồi, cao niên như vậy còn muốn làm con chó cho người khác sai bảo" Trương Mỹ Nhân tựa hồ biết lão đầu hung ác kia, vừa mở miệng đã nhạo báng, cũng giống như Lưu Phong,

Lão đầu hung ác gương mặt biến sắc, nhưng cũng không dám tức giận, Xà Hạt Tiên Tử uy danh hơn mười năm trước đã kinh truyền khắp tu chân giới, cảnh giới tu vi của nàng là Kim Đan Kỳ. Cùng cấp bậc với tổng giáo tả hữu hộ pháp của Thánh giáo.

"Chẳng biết tiên tử giá lâm, không kịp nghênh đón, mong thứ tội" Lão đầu hung ác đè nén phẩn nộ trong long. Thân thể cung kính hướng Trương Mỹ Nhân nói.

"Hừ. !" Trương Mỹ Nhân hừ lạnh một tiếng nói "Ma giáo đại lễ ta không dám nhận, hôm nay ta dẫn cháu ta đi"

"Tiên tử xin tự nhiên!" Lão đầu hung ác sợ hãi nói

Trương Mỹ Nhân dời ánh mắt đến thân hình Lưu Phong, ngưng một chút rồi nói "Lưu Phong! Chúng ta đi!"

Lưu Phong đang muốn mở miệng, hi vọng Trương Mỹ Nhân có thể cho Bạch gia ba người cùng đi, không tưởng Tố nương và Phượng vệ đã đưa Bạch Vũ ba người đi mất.

Thánh sứ thấy Trương Mỹ Nhân mang theo Bạch Vũ, sắc mặt đại biến. Đang muốn hạ lệnh chặn lại, nhưng bị lão đầu ngăn cản, thấp giọng nói "Lan nha đầu vạn vạn lần không thể, để cho chúng mang đi"

"Di nương, cảm ơn người!" Lưu Phong lúc này mới phi thân tiến lên hướng Trương Mỹ Nhân nói cảm ơn.

Trương Mỹ Nhân mỉm cười nói "Phong nhi, chuyện hôm nay ngươi nói cho ta rõ, ta mà đến trễ một chút, không chừng ngươi đã xảy ra chuyện"

"Được rồi, Di nương, người như thế nào biết ta gặp ngộ nạn?" Lưu Phong kinh ngạc hỏi.

Trương Mỹ Nhân cười nói "Lần này người ngươi cần phải cảm ơn là nha hoàn Thanh Nghi, nếu không phải nàng ta tới cầu ta cứu ngươi, ta cũng không biết ngươi ngộ nạn"

"Thanh Nghi?" Lưu Phong trong lòng vui vẻ, thầm nghĩ nha đầu kia cũng không tồi.

Đợi Trương Mỹ Nhân, Lưu Phong và đoàn người rời đi, thánh sứ mới khẽ nói với lão đầu hung ác "Đường chủ, Bạch Vũ bị Xà Hạt Tiên Tử mang đi, ngươi nói ba phần Quy Nguyên Đan có thể bị nàng lấy đi hay không?

Lão đầu cúi đầu một lát rồi nói "
Hẳn là sẽ không. Ba phần Quy Nguyên Đan là Bạch gia trấn tộc chi bảo. Bạch Vũ nha đầu tuyệt đối sẽ không để cho nó rơi vào tay bất cứ kẻ nào. Hơn nữa Trương Mỹ Nhân vị tất biết được chuyện chi tiết về ba phần Quy Nguyên Đan. Lan Nha đầu, ta đêm nay sẽ ngay lập tức quay về thánh giáo, đem chuyện này cấp báo thánh giáo chủ. Thánh giáo chủ đã dặn trước, ngươi ngàn vạn lần không thể cùng Phượng viên tái phát bất kỳ xung đột nào. Bất quá, cần phải giám thị, nhất là nha đầu Bạch Vũ nọ, không thể để nó thoát khỏi tầm mắt."

Vân Mộng Trạch, Phiêu Hương Cốc. Tần Thủy Dao vừa mới ngồi xuống xong, tựu nghe được Nghê Thường nóng lòng chạy vào khuê phòng của nàng "
Đại tỷ, đã xảy ra việc không tốt rồi!"

Tần Thủy Dao vội hỏi "
Tam muội, ngươi làm gì mà bối rồi vậy, cuối cùng xảy ra sự việc gì?"

"
Phi nhi buổi sáng hôm nay đánh vỡ cấm chế Đoạn Long thạch, rời Vân Mộng Trạch đi rồi."

Tần Thủy Dao hơi kinh hãi, cấp tốc hỏi "
Ngươi nói là con chim nhỏ của Phong nhi?"

"
Đúng rồi, nó chính là con chim loan xanh của Phong Nhi. Trước đó vài ngày ta cùng nhị tỷ vừa mới tìm ra hành tung của nó. Vốn muốn mang nó quay lại Phiêu Hương Cốc, nhưng nó không chịu đến đây. Sau ta lại cùng Nhị tỷ định đem nó giam cầm rồi quay lại. Kết quả chúng ta hai người đem hết toàn lực, cũng không thể đem nó quay lại. Sáng sớm hôm nay, Huyền Tâm chánh tông là Ngưng Nguyệt đại sư tìm và nói cho chúng ta tin tức Phi Nhi đã rời khỏi Vân Mộng Trạch." Nghê Thường đem tình cảnh cụ thể nói một lượt.

Tần Thủy Dao rất là giật mình "
Tam muội, thật sự là Phi nhi sao? Phải biết rằng cấm chế của Đoạn Long Thạch trừ phi là cao thủ Nguyên Anh Kỳ mới có thể phá tan được.

Nghê thường gật đầu nói "Đúng vậy, là Phi nhi. Mới đầu ta cũng có chút hoài nghi, nhưng sau căn cứ miêu tả của Ngưng Nguyệt, còn có khí tức lưu tại hiện trường, kết luận đúng là Phi nhi"

Vậy chẳng phải thực lực Phi nhi đã đã đạt đến Nguyên Anh kỳ sao?

"Theo lý thuyết mà nói thì đúng là như vậy" Nghê Thường phụ họa thêm "Xem ra phán đoán lúc trước là chính xác, Phi nhi quả thật là hậu duệ của Thanh Loan thần điểu."

"
Ý Huyền tâm chánh tong như thế nào?" Tần Thủy Dao hỏi

Nghê Thường đáp "Huyền Tâm Chánh Tông hy vọng hai phái chúng ta có thể liên thủ tìm Phi Nhi, nghĩ biện pháp mang nó về Vân Mộng Trạch, dù sao Nguyên Anh Kỳ thực lực không nên xuất hiện tại thế tục"

"
Hừ!" Tần Thủy Dao cười lạnh một tiếng "Ta nghĩ chủ ý của Huyền Tâm Chánh Tông tám phần là muốn giành lấy Phi nhi. Tam muội, chuyện này không phải chuyện đùa. Chúng ta phải cản Huyền Tâm Chánh Tông trước khi tìm được Phi nhi. Phi nhi thuộc về Phiêu Hương Cốc chúng ta.

"
Đại tỷ, kỳ thật tìm được Phi nhi không khó, hơn nữa muốn nó ở lại Phiêu Hương Cốc của chúng ta cũng không khó" Nghê Thường tự tin nói.

"
Sao. ?" Tần Thủy Dao cấp tốc hỏi "Tam muội vì sao nói như vậy?"