Hi Du Hoa Tùng

Chương 810: Kết nguyên anh

Đúng lúc Lưu Phong đang hoang mang thì trong đầu vang lên lời nhắc nhở của Bạch Tuyết

Lưu Phong liền hiểu rõ là chuyện gì đang xảy ra, thảo nào sau khi cùng Uyển Nhi phá thân hắn thấy lực lượng trong cơ thể mình mạnh lên rất nhiều. Dường như có xu thế hình thành nguyên anh thứ năm. Không ngờ Uyển Nhi là thuần âm chi thể, chả trách song tu có hiệu quả tốt như vậy.

Lực lượng thuần âm hiện giờ không ngừng di chuyển trong cơ thể, hiển nhiên bữa đó không bị hấp thu hoàn toàn mà còn tàn lưu giữ lại. Do bị khí tức thuần dương của Lưu Phong làm dịu đi cho nên mới lớn mạnh từ từ, cuối cùng thì hắn cũng phát hiện ra.

Nghĩ đến đây, Lưu Phong vội vàng thúc dục lực lượng nguyên anh của mình, chậm rãi tuần hoàn theo kinh mạch đi hấp thu thuần âm chi thể của Uyển Nhi.
Sau khi tuần hoàn một chu thiên, Lưu Phong phát hiện kinh mạch toàn thân hoàn toàn được tẩy trừ qua một lần, khắp người cực kì thoải mái.

Hơn nữa Tứ Đại Nguyên anh cũng thông qua thần thức truyền lại từng đợt hưng phấn vào trong đầu hắn.

Cũng không biết trải qua bao lâu, theo sự hấp thu lực lượng thuần âm, nguyên anh lực của Lưu Phong càng lúc càng cường đại. Tứ Đại Nguyên anh dường như không thể nào hấp thu tiếp được nữa.

Nói cách khác, nguyên anh lực đã tới mức bão hòa.

"Tiểu tình nhân, Thái Âm Thất Tinh quyết—!" Lời nhắc nhở của Bạch Khiết lại hiện ra trong đầu Lưu Phong.

Lưu Phong cũng không suy nghĩ nhiều, vội vàng dẫn động Thái Âm Thất Tinh quyết. Lập tức thất tinh bắc đẩu phát ra ánh sáng rực rỡ trong không gian chiếu xuống Thiên Thượng Nhân Gian.

Bạch Khiết nhanh chóng thoát khỏi khỏa Tam Phân Quy Nguyên đan. Cấm chế của Thu Sương chỉ cho phép ra không cho vào, do đó nàng thành công xuất ra ngoài. Bạch Khiết giữ cho thân mình lơ lửng giữa không trung dùng đại thần thông bố trí một kết giới trên Thiên Thượng Nhân Gian để tránh người ngoài nhìn trộm Lưu Phong tu luyện.

Lực lượng to lớn của Bắc Đẩu không ngừng tiến vào thân thể Lưu Phong. Dưới sự dẫn dắt của Thái Âm Thất Tinh quyết, lực lượng này cứ theo quy tắc mà vận hành trong cơ thể Lưu Phong.

Sau bảy bảy bốn chín chu thiên, lực của tinh tú cuối cùng tập trung tại đan điền Lưu Phong.

Cứ như vậy mà lực thất tinh càng tụ càng nhiều. Sau khi vượt qua mức hấp thụ của đan điền thì bắt đầu dồn nén lại. Cuối cùng trong đan điền đã tích đầy lực thất tinh bị dồn nén cực độ.

Lưu Phong mừng rỡ điên cuồng. Hắn biết khỏa kim đan thứ năm, viên ngọc kim đan sắp hình thành. Mấy ngày tu luyện điên cuồng này rốt cục dưới sự thúc đẩy của Uyển Nhi đã có kết quả rồi.

Lưu Phong đối với việc tạo thành đan rất có kinh nghiệm, cho nên viên ngọc kim đan ở trong đan điền liền thành hình rất nhanh.

Từ trực giác mà Lưu Phong biết viên ngọc kim đan cùng Tứ Đại Nguyên anh đã nhanh chóng thiết lập mối liên hệ thần bí. Tứ Đại Nguyên anh cùng nhau phát lực đưa nguyên anh lực chảy cuồn cuộn vào viên ngọc kim đan.

Mà lúc này Thái Âm Thất Tinh quyết cũng điều chỉnh lên tầng cảnh giới thứ năm đang không ngừng thúc dục viên ngọc kim đan hấp thu nguyên anh lực.

Cùng lúc đó lực thất tinh Bắc đẩu trong không gian cũng ngừng trút xuống.

Lúc Lưu Phong tưởng rằng sắp tới thời điểm kết thúc tu luyện thì đột nhiên trên viên ngọc kim đan hiện ra một vài vết nứt. Trong lòng hắn không khỏi chấn động, e là sắp chuyển thẳng lên hình thành nguyên anh rồi.

Nghĩ tới đây Lưu Phong vội vàng thúc dục Tứ Đại Nguyên anh đưa càng nhiều nguyên anh lực vào viên ngọc kim đan.

Viên ngọc kim đan sau khi hấp thụ đầy ắp thì bắt đầu xoay tròn. Trong khi quay vết nứt lúc trước càng ngày càng rõ, dường như có thể phá vỡ bất kì lúc nào.

"Choang—!"

Rốt cục, do nguyên anh lực cuồn cuộn không ngừng thấm vào, viên ngọc kim đan đã trở thành Nguyên anh. Tiểu gia hỏa mới xuất hiện dường như rất hiếu kỳ, ngó đông ngó tây có vẻ rất hưng phấn.

Tứ Đại Nguyên anh cũng vì sự thành anh này mà có vẻ rất mừng rỡ nên truyền càng nhiều hưng phấn lên đầu Lưu Phong.

Lưu Phong có chút chấn động, vội vàng phối hợp với Tứ Đại Nguyên anh thúc dục nguyên anh lực dồn vào viên ngọc nguyên anh.

Tứ Đại Nguyên anh cùng nhau phát lực làm cho kinh mạch Lưu Phong lập tức như không chịu đựng nổi, cảm giác đau đớn kịch liệt đột ngột ùa tới. Cũng may kinh mạch hắn đã được cải tạo nhiều lần nên dù đau đớn nhưng vẫn có thể chịu đựng được.

Qua thời gian không lâu thì nỗi thống khổ giảm nhiều, kinh mạch dưới sự tấn công của cường lực đã lớn lên rất nhiều một cách thần kì. Thời khắc này nguyên anh lực dịch chuyển khắp toàn thân đã không hề bị trở ngại.

Lúc này viên ngọc mới thành nguyên anh bởi vì hấp thu nguyên anh lực của huynh đệ mình đã dài ra một ít. Nó không còn nhìn dọc ngó ngang mà thận trọng di chuyển vào trong đan điền rồi nhắm mắt dưỡng thần không hề trao đổi gì với bốn anh em.

Lưu Phong âm thầm ngạc nhiên, hắn phát hiện vị trí bây giờ của ngũ đại nguyên anh đã mơ hồ có bóng dáng của Thất Tinh Bắc đẩu, chỉ chờ Khai Dương và Dao Quang* hiện rõ là coi như thành hình. Đến lúc đó, trong cơ thể Lưu Phong sẽ hình thành mô hình lưu chuyển giống như Thất Tinh Bắc Đẩu có thể làm nguyên anh lực sinh sôi không thôi.

Lúc này Lưu Phong cảm thấy vô cùng đắc ý, bởi vì hắn phát hiện viên ngọc đã thành Nguyên anh trong đan điền.

Hắn trở mình cựa vài lần còn thấy thần thức cũng cường đại hơn vài phần. Ý nghĩ mới sinh trong đầu thì từ tâm niệm, thần thức đã phát ra bốn phương tám hướng. Thậm chí mọi thứ trong khoảng vài dặm xung quanh Thiên Thượng Nhân Gian hết thảy đều hiện ra rõ ràng trong đầu hắn. Tuy nhiên Lưu Phong cũng không dám làm càn. Kinh đô là chốn ngọa hổ tàng long, có trời mới biết liệu còn nhân vật nào lợi hại hơn hắn. Do thần thức mình phóng quá xa khó tránh việc bị người khác phát hiện từ đó có thể dẫn đến phiền toái không cần thiết.
Thu hồi thần thức, Lưu Phong chậm rãi mở mắt hơi thoáng mỉm cười. Nói thật lần này có thể tu thành ngọc nguyên anh thật là không ngờ. Nhất định phải cảm tạ thuần âm chi thể của Uyển Nhi rồi. (bằng cách nào?: 1 (24):)

Mở cửa phòng ra, hắn muốn nhìn một chút xem đang là lúc nào thì nghe tiếng reo hò. Đột nhiên có một người lao vào lòng ôm lấy Lưu Phong: "Ba ba, ba lừa người ta, ba lừa con."

Lưu Phong chớp chớp mắt nhìn kĩ. Đây không phải là Linh Nhi ah, làm sao lại to tiếng bảo mình lừa người???

"Lão công, chàng không sao chứ?" Trong lúc Lưu Phong đang hoang mang, Khuynh Quốc và Mộ Dung Uyển Nhi một tả một hữu đã ôm lấy cánh tay Lưu Phong ân cần hỏi han.

Khuynh Thành có chút sốt ruột vội vàng chạy tới, không nói hai lời liền ôm lấy Lưu Phong, nhưng lại nói đầy vẻ tự đắc: "Chỗ nào cũng bị các người chiếm hết rùi, ta chỉ có chỗ này ^_^" (ở đâu ta: 91:)

Yên nào, đây là làm sao vậy?

Lưu Phong càng buồn bực, mấy nữ nhân này có ý tứ gì nhỉ, làm sao lớn bé lại đều như thế này.

"Phong nhi, ngươi còn không biết àh? Ngươi ở trong phòng cả mười ngày làm mọi người ai cũng lo lắng. Định vào xem ngươi, nhưng không thể mở cửa ra được" Lý Hương Quân mỉm cười giải đáp nghi hoặc trong lòng Lưu Phong.

"Tiểu tình nhân, bổn phận của ngươi đã tuyệt mỹ vậy ta cũng an tâm." Cùng lúc đó, Bạch Khiết cũng thu hồi cấm chế trong không trung, thừa dịp lúc chúng nữ không chú ý lại nhập vào tam khỏa Qui Nguyên đan.

Lưu Phong hiểu rằng lúc mình tu luyện đã quên cả thời gian báo hại các Lnàng lo lắng. Lỗi rồi lỗi rồi.

Nghĩ đến đây, Lưu Phong vội mở miệng ngượng ngùng nói: "Hại mọi người lo lắng, sau này ta nhất định bồi thường các nàng ah..."^_^

"Đền bù ra sao?" Khuynh Thành lập tức hứng thú: "Tỷ phu, huynh không biết là muội lo lắng nhất cho huynh. Cho nên đêm nay huynh là của muội, coi như là đền bù" (ND: ta xịt máu mũi rùi)

Nghe muội muội mình lớn miệng như vậy, Khuynh Quốc đâu dám nói thẳng. Chỉ có thể coi thường liếc nhìn tiểu nha đầu, sau đó cốc lên trán của nàng mà nói: "Không biết xấu hổ."

"Dừng—!"

Khuynh Thành bĩu môi không đồng ý: "Tỷ tỷ, sao tỉ đánh muội. Đừng cho là muội không biết gì. Mười ngày không gặp thì các người ai mà chẳng muốn. Chẳng qua mọi người đều e lệ không dám nói. Ta nha, chỉ là giúp các nguời nói ra lời trong lòng thôi".

Nghe Khuynh Thành vừa nói như vậy, hai má chúng nữ đều đỏ bừng. Hiển nhiên bị Khuynh Thành nói trúng tim đen, trong lòng có quỷ ah.

Tiểu Linh Nhi cong môi bất mãn: "Ba ba xấu, ba ba không tốt. Ba ba gạt người ta."

Thời gian ba ngày của Lưu Phong kéo dài thành mười ngày nên trong lòng Lưu Phong cũng có chút áy náy bèn cười cười xin lỗi Tiểu Linh Nhi: "Linh Nhi, lần này là ba ba không đúng. Về sau a, ta sẽ không tái phạm nữa. Ta cam đoan với con sau ba ngày, cho dù có chuyện lớn tới đâu thì ta nhất định cũng đưa con trở về Phong Thành".

Nghe được Lưu Phong nói như vậy, nét mặt Tiểu Linh Nhi dịu đi rất nhiều. Nhóc vội giơ ngón út ngây thơ nói: "Ngoéo tay—!"

Lưu Phong mỉm cười vui vẻ đáp ứng thỉnh cầu của Linh Nhi. Hai người ngoéo tay làm chứng.

Lúc này Khuynh Thành mới thả tay Lưu Phong ra đắc ý nói với Khuynh Quốc: "Nghe rõ chưa, ba ngày nữa thì tỷ phu sẽ tạm thời thuộc về muội. Hôm nay muội không tranh giành với các người nữa"

Đối với lời khoe khoang của muội muội, Khuynh Quốc dở khóc dở cười. Tiểu nha đầu thật sự là càng ngày càng làm mất mặt. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, gần đây quan hệ của Khuynh Thành với nàng đích thực đã khác trước, đã có ý tứ thân thiết của tỷ muội.

"Mọi người, ta nói cho tất cả một tin tốt. Ta vừa tu thành một viên ngọc nguyên anh rồi—!" Đợi cho chúng nữ nói xong rồi Lưu Phong mới đem lời đang để trong lòng nói ra.

Chúng nữ nghe vậy tự nhiên là vui vẻ không thôi, nam nhân nhà mình cưòng đại hơn rùi. (pằng chứng đâu: 91:)

Vì thế sau khi Lý Hưong Quân đề nghị thì chúng nữ đều tự mình xuống bếp nấu ăn vì Lưu Phong mà bày ra yến tiệc mừng công.

Yến hội tiếp diễn tới hoàng hôn, ngay lúc chúng nữ sôi nổi đoán Lưu Phong sẽ tuyển ai thì điều không ngờ xảy ra. Lưu Phong tuyên bố đêm nay có việc nên sẽ không nghỉ ở trong Thiên Thượng Nhân Gian.

Vì sao thế?

Bởi vì trong lúc đang dự tiệc rượu thì Lưu Phong nhận được thiếp mời của Trần Hoàng hậu do Hắc Vân đưa tới.


* Khai Dương và Dao Quang là tên của hai vì sao trong chòm Bắc Đẩu