Hỉ Doanh Môn

Chương 311: Đưa tiễn ôn thần

Edit: hoada


Thang đại nãi nãi đã từng gặp qua Minh Ngọc sao? Minh Phỉ có chút kinh ngạc, ngay sau đó nàng nghĩ đến hình như có thể là khi nàng mới vừa vào kinh, khi đó nàng còn chưa thấy Minh Ngọc chưa phát tác bệnh. Nhắc tới thì Thang đại nãi nãi cũng thật là kiên trì, đừng vội nói đến chuyện Minh Ngọc không phải vào cung, nếu thật sự vào cung thì cả đến người nhà hay họ hàng thân thích muốn thăm bệnh chính mình cũng không tiện cự tuyệt nên liền cười rồi đồng ý.


Thang đại nãi nãi rất vui mừng, phu nhân Trần ngự sử cầm tay Minh Phỉ cười nói đến một cách đầy ý vị sâu xa: “Đến lúc đó chúng ta cũng đều đến thăm nàng ấy, các người cũng đừng lo lắng, ở tuổi này, nàng ấy như một nụ hoa mới chớm nở, chắc chắn bệnh rồi sẽ tốt hơn thôi.”


Minh Phỉ cười nói: “Hi vọng như vậy.” Nhưng mà trong nội tâm lại cảm thấy hình như bọn họ đã nghe được gì đó, tuy nhiên có thể khẳng định Minh Ngọc đã không phải vào cung nữa rồi.


Tiễn mấy người rời đi, trở lại hậu viện thì thấy khách nhân đã dần đi hết, Hàm Dung đang đốc thúc mọi người dọn dẹp chén đĩa trên bàn, vừa thấy Minh Phỉ đi đến lập tức ngoắc ngoắc nàng: “Muội ra phía sau xem một chút đi, vừa mới thấy Minh Tư làm gì đó khiến cho nhị tỷ khóc, đại tỷ đang an ủi muội ấy, muội cũng đến xem sao đi.”


Thì ra là do bộ trang sức gây ra họa, hôm nay Minh Tư đeo bộ trang sức của Minh Nhã để ra ngoài, vốn cho rằng bản thân mình trang điểm tỉ mỉ như vậy thì tất nhiên sẽ quan diễm quần phương, sẽ không có người nào nổi bật hơn so với mình, nhưng Minh Nhã khi bị nàng đoạt mất bộ trang sức lại mang một bộ trang sức bằng vàng ròng hồng lam bảo thạch sáng chói khác, khiến trong lòng nàng lửa giận bừng bừng nhưng vì có khách khứa ở đây mà không dám phát tác. Cuối cùng cũng đợi đến khi tiệc tan, lại bị Hứng Ca đồng ngôn vô kị hỏi nàng tại sao lại mang đồ trang sức của Minh Nhã khiến nàng thiếu chút nữa hộc máu ngay tại chỗ.


Minh Tư điên tiết lấy tất cả trang sức trên người, bứt đứt đôi khuyên tai ném xuống nền nhà, vừa thấy Minh Nhã đến đã không thèm kiềm chế lời nói cho rằng cô ta mưu tính nhà mẹ đẻ khiến cho Thái Quốc Đống, Thái Quang Đình thay chồng của nàng ta mưu cầu con đường danh lợi, nói nàng ta vừa âm hiểm, vừa hèn hạ… còn nhắc tới Tam di nương với những lời rất khó nghe. Minh Nhã không chịu nổi khi bị xúc phạm, xỉ nhục, lúc ấy đã bật khóc nức nở.


Minh Phỉ thở dài: “Tính khí của nàng ta càng lúc càng cổ quái khiến người ta chán ghét, cũng không biết phụ thân có tính toán gì với nàng ta không nữa?”


Hàm Dung kéo nàng đứng sang một bên nói nhỏ: “Hôm đó ta có nghe phụ thân và mẫu thân nói chuyện, nhị di nương có ba đứa con, bây giờ chỉ còn lại một mình nàng ta, còn là bộ dạng này thì chỉ có thể cô đơn tới già nên trong lòng cũng không đành lòng, vô luận thế nào thì cũng nên vì nàng tính toán một chút, cũng không thể giữ mãi nàng ta ở trong nhà được. Mẫu thân nói nhà ai có thể chấp nhận nàng ta chứ? Phụ thân đã nói, trước đó phụ thân gặp một người họ Từ tới từ Nam Cương, thê tử mất sớm, có một nhi tử, một nữ nhi, cũng đều lớn hết rồi, phụ thân hỏi thăm thì biết được người kia nguyện ý cưới nàng ta, cũng không cần nàng ta sinh con dưỡng cái gì, chỉ cần chăm sóc cuộc sống hàng ngày và ăn uống là được.”


Minh Phỉ khó hiểu: “Có phải người này hơi lớn tuổi không?” Người này đương nhiên là nhìn thấy chức quan của Thái Quốc Đống nên mới nguyện ý cưới Minh Tư, nhưng đối với Thái Quốc Đống mà nói thì đây cũng là việc cực hạn mà ông ấy làm vì Minh Tư rồi. Dầu gì cũng là quan viên, không phải là thương hộ hoặc là nhà dân bình thường, đây cũng đủ để thỏa mãn nguyện vọng của hai mẹ con Minh Tư rồi.


Hàm Dung gật đầu: “Không thể không lớn tuổi sao được? Đã sắp bốn mươi rồi. Hơn nữa là người ở Nam Cương, mặc dù tính khí có hào phóng nhưng cũng không phải là người hiền lành gì. Tuy nhiên, nàng ta cứ nhất định phải gả cho người nào đó có chức quan, bản thân lại không thể sinh con, có thể gả cho người nào tốt được chứ? Nhưng mặc kệ thế nào cũng coi như tạm được đi vì ai cũng có thể có được điều mình muốn. Nàng ta không ở đây, mắt chúng ta không thấy, tâm không phiền, mặc kệ nàng ta như thế nào.”


Vốn Minh Tư là người thích bắt nạt kẻ yếu hơn mình, mặc dù rơi vào hoàn cảnh này nhưng vẫn không cần người đồng tình hay thương cảm cho mình. Thái Quang Đình từng nói với Hàm Dung, với tính khí của Minh Tư sẽ khiến người ta đã ghét càng thêm ghét hơn, với cá tính như vậy thì phải cần dùng roi dạy dỗ mới có thể ngoan ngoãn được. Thái Quốc Đống có thể chọn người muội phu này thật ra rất thích hợp. Lúc nàng ta chanh chua chỉ cần bị đấm một cái thật mạnh thì đương nhiên sẽ thuận theo thôi, nhưng chỉ cần Thái Quốc Đống còn sống một ngày thì đối phương cũng không dám quá phận mà dùng vũ lực với nàng ta, chỉ cần Minh Tư thông minh một chút, bình thường không khó chịu, đanh đá, chua ngoa, tính khí cũng nên thu liễm một chút nếu không sẽ tự chuốc lấy cực khổ thôi, nếu muốn trở lại nhà mẹ đẻ thì cả đời về sau sẽ không có nơi để trông cậy, dựa dẫm nữa.


Minh Phỉ nhỏ giọng nói: “Muội thật sự không ngờ mấy năm qua phụ thân có thể thay đổi lớn như vậy.” Chẳng những không cần đưa Minh Ngọc vào cung, cũng không cần Minh Tư phải thủ tiết, bản thân cũng không hề trêu hoa ghẹo nguyệt nữa, so với trước kia thì bây giờ coi như Trần thị cũng có thể hạnh phúc lắm rồi.


Hàm Dung vỗ vỗ nhẹ lên đầu vai nàng: “Thay đổi thật lớn có thể là do tuổi tác càng lúc càng lớn chăng? Hoặc giả là nghe nói qua chuyện của nhà chồng muội nên hơi xúc động thôi.”


Đến buổi chiều, sau khi khách về hết, Thái Quốc Đống biết được chuyện của Minh Tư, gọi Minh Tư đến khiển trách một trận, Minh Tư uất ức, bất mãn không ngừng lấy tình cảnh của mình ra than thở, khóc lóc khổ sở, nào là bản thân nghèo bị tỷ muội huynh đệ xem thường, còn nói tới chuyện Thái Quang Nghi chết đáng thương như thế nào, rồi nhị di nương bị bệnh nặng, cuối cùng bi ai khóc lớn.


Thái Quốc Đống im lặng nghe nàng ta kể lể, khóc lóc một hồi rồi mới thở dài: “Người gặp hoàn cảnh khó khăn không phải chỉ có một mình ngươi, nhưng có ai chanh chua không nói lý như ngươi không? Nếu truy cứu nguyên do thì đều là do ta không phải, lúc đầu đã ngu xuẩn không để ý tốt cho cái nhà này, không có để ý dạy dỗ ngươi nên người, nên lúc này mới có hậu quả như hôm nay. Nhưng việc đã đến nước này rồi, ta không thể cứu vãn được nữa. Ta thay ngươi tìm một mối hôn sự, mặc dù đối phương có hơi lớn tuổi một chút nhưng dù gì cũng là một viên quan…” Sau đó sơ lược nói qua hoàn cảnh của Từ Thiên Tổng cho nàng ta biết rồi tiếp tục: “Nếu như ngươi nguyện ý, ta nói mẫu thân ngươi chuẩn bị cho ngươi năm ngàn lượng bạc làm sính lễ, sau này ngươi có đồ cưới bên mình cũng không cần chuyện gì cũng phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.”


Minh Tư nín khóc: “Phụ thân còn có tính toán nào khác nữa không?” Thật ra ý nàng muốn hỏi là còn có người nào tốt hơn nữa không nhưng không dám hỏi thẳng ra.


Thái Quốc Đống kiên định lắc đầu: “Không có. Ngươi là quả phụ tái giá, lại muốn đối phương phải là quan viên, nào có chuyện dễ dàng như vậy được?” Chủ yếu nhất là bản thân nàng còn không thể sinh con đẻ cái, nhưng ông không đành lòng nói ra.


Minh Tư cúi đầu suy nghĩ thật lâu, cuối cùng nhẹ giọng đáp: “Con nguyện ý.” Chỉ bằng vào dung mạo của nàng, cho dù có đi theo một đại lão gia thô kệch, còn có nhà mẹ đẻ để dựa vào, còn không thể xơi tái người kia đến sít sao hay sao? Đã trải qua hai năm sống khổ sở rồi, nàng còn có gì sợ nữa chứ?


Thái Quốc Đống đoán được suy nghĩ của nàng ta liền trầm giọng nhắc nhở: “Ta còn sống một ngày thì hắn còn không dám bất kính đối với ngươi, nhưng sau này ngươi phải sống thật tốt, tất cả đều dựa vào bản thân mình. Nếu không thì thần tiên cũng không thể giúp ngươi được. Nếu như ngươi vẫn giữ nguyên tính khí này, lại bị ngươi ta hưu, trở lại nhà mẹ đẻ, ta nếu còn sống thì còn không sao, dầu gì cũng lo cho ngươi cơm ăn áo mặc, nhưng nếu là ta chết rồi, không cần ta nói ngươi cũng biết là ngươi sẽ như thế nào chứ?”


Minh Tư cảm thấy rét lạnh, nếu phu gia không thích lại hưu nàng ta, Thái Quốc Đống cũng không còn sống, thì trong nhà này là thiên hạ của Thái Quang Đình, của Trần thị rồi, nào còn chỗ cho nàng dung thân nữa? Vẫn là thừa dịp Thái Quốc Đống còn sống, đòi nhiều đồ tốt hơn, sớm gả đi nơi khác là tốt nhất, vì vậy liền ấp a ấp úng nói: “Phụ thân, nghe nói Nam Cương rất xa, độc chướng nhiều, cuộc sống cực kì gian khổ, thiếu đại phu, thuốc men cũng thiếu…”


Thái Quốc Đống liếc nàng rồi thở dài nói: “Không cần ngươi nói, ta cho riêng thêm ngươi một ngàn lượng bạc nữa. Nhiều hơn nữa ta cũng không có… Ta cũng lớn tuổi rồi, ngươi còn có hai đệ đệ còn chưa lập thê, phía dưới còn Minh Ngọc vẫn chưa xuất giá nữa. Ngươi cùng đừng chê ít, trong mấy tỷ muội ngươi, khi xuất giá cũng chỉ có ba ngàn lượng bạc thôi.”


Minh Tư thật cao hứng cười: “Cảm ơn phụ thân.”


Thái Quốc Đống mệt mỏi khoát khoát tay: “Sau khi rời khỏi đây, ngươi lập tức đi tìm nhị tỷ ngươi nhận lỗi đi. Bây giờ là như vậy, nhưng ngươi có biết sau này sẽ như thế nào không? Không biết đâu sẽ có lúc ngươi sẽ cần nhờ đến nhị tỷ ngươi. Còn nữa, ngươi phải tôn trọng mẫu thân ngươi một chút, ngươi đừng có lúc nào cũng chống đối, cũng tỏ thái độ bất kính với bà ấy, bà ấy đối với mẹ con các ngươi như vậy là cực kì hào phóng rồi.”


Minh Tư nghe vậy thì có mấy phần không tình nguyện nhưng nàng cũng biết không thể đắc tội với Thái Quốc Đống được, vì vậy nên cũng tỏ vẻ xuân phong hả hê đi tìm Minh Nhã bồi lỗi. Đến phòng Minh Nhã thì thấy tất cả mọi người đều ở đó, nàng cũng không che giấu sắc mặt vui mừng trên mặt, vui vẻ nói xin lỗi, lời lẽ tỏ ra vô cùng hối lỗi.


Trần thị thấy thế thì biết nàng đã chấp nhận cửa hôn sự của Từ gia rồi, bản thân bà không khỏi thở phào nhẹ nhõm, mặc dù có tốn nhiền tiền chút nhưng cuối cùng cũng có thể đưa tiễn vị ôn thần này đi là tốt lắm rồi. Mất năm ngàn lượng để cuộc sống sau này được thanh tịnh, yên ổn là một chuyện phi thường tốt đẹp.


Không đến mấy ngày sau, quả nhiên truyền ra tin tức đã quyết định chính phi của Ngũ hoàng tử, chính phi này không phải là Thôi Cát Cát mà là cháu gái ruột của Trụ quốc công, hơn nữa còn là đích thân hoàng thượng hạ chỉ. Nhưng Trụ quốc công trước đây là người thuộc về phái của thái tử. Cũng lúc đó, chuyện Thôi Cát Cát là chính phi của thất hoàng tử cũng lặng lẽ truyền ra ngoài, một ít chuyện rắc rối giữa các vị hoàng tử cuối cũng đã được hoàng đế hóa giải trở nên đơn giản hơn rồi.


Sau khi đã định ra chuyện chính phi của Ngũ hoàng tử, Thái Quốc Đống liền thượng tấu lên hoàng thượng, thỉnh cầu không để cho Minh Ngọc tham dự vào việc chọn chính phi được chuẩn tấu. Đại khái là bởi vì Thái Quốc Đống tương đối xui xẻo, nên thấy vẻ mặt của ông có vẻ lo sợ hết mức, nhìn lại còn có chút đáng thương tội nghiệp nên được hoàng thượng ban thưởng một ít lễ vật an ủi. Khi Thái Quốc Đống về nhà, vội vàng bảo Minh Phỉ viết thư cho Hoa Hoàn, sau đó nhanh chóng chuyển thư đi.


Vậy là sóng gió của việc tuyển phi cuối cùng cũng trở thành quá khứ.


Mấy ngày nữa trôi qua, Minh Lệ để lại cho Minh Ngọc một bộ trang sức Dương Chi Bạch Ngọc thêm vào đồ cưới khi xuất giá rồi cáo từ rời đi, cho đến lúc đi cũng chưa từng có một lời gì nói không hay về Thái Quốc Đống. Thái Quốc Đống cũng không thể làm gì khác là đành để nàng rời đi.


Tiếp Thang đại nãi nãi và phu nhân Trần ngự sử đang cùng nhau cầm tay đi tới, sau khi thấy vẻ mặt bị bệnh của Minh Ngọc, họ đều kinh thán không thôi. Trần thị có lòng muốn thử bọn họ nên cố ý nói bệnh của Minh Ngọc nặng lên rất nhiều, Thang đại nãi nãi không nói gì thêm cũng không đồng ý ở lại ăn cơm.


Trong lòng Trần thị vô cùng bất mãn, ngầm cười lạnh nhìn Minh Phỉ và Hàm Dung nói: “Còn nói nhà mình rất chân thành và có tâm, khi nghe nói bị bệnh còn chưa phản ứng gì rõ ràng, chỉ nghe tin con bé bị bệnh, không thể vào cung được lại giống như bắt được cơ hội. Nhưng cuối cùng, khi thấy bộ dạng của Lục nha đầu lập tức bị hù dọa thành bộ dáng này, cơm cũng không dám ăn, chẳng lẽ sợ nhà chúng ta mặt dày mày dạn cố gắng nhét con gái vào nhà bà ta sao? Chỉ bằng tướng mạo của Lục nha đầu, chẳng lẽ không tìm được người nào tốt hơn để gả à?”


Minh Phỉ cười nói: “Mẫu thân chớ nên tức giận. Đây vốn là chuyện thường tình thôi mà, bọn họ cưới con dâu đương nhiên là phải cưới một con dâu có thân thể khỏe mạnh rồi.”


Trần thị nói: “Nói là nói thế nhưng trong lòng ta vẫn cảm thấy khó chịu! Chờ thân thể Lục nha đầu khỏe lại, nhất định bà ấy lại dính đến chúng ta cho xem!”


Minh Phỉ chỉ cười cười không nói, nàng chỉ biết Trần thị sẽ không hại Minh Ngọc, đó là bà muốn thật tâm suy tính vì Minh Ngọc, điều này cũng đủ để nàng tôn kính đối với bà rồi.


Mắt thấy thời tiết càng ngày càng lạnh, Minh Phỉ không đợi được Hoa Hoàn và Tiêu Từ đến, cũng không thể lưu lại lâu hơn, hai vợ chồng Minh Nhã cũng muốn về nhà ăn tết, nên sau khi thương lượng xong, nàng tính toán cáo từ mọi người, muốn trở về cho sớm. Vậy nhưng Thang đại nãi nãi lại tới cửa lần nữa, lần này thế nhưng lại mang theo rất nhiều thuốc bổ, không những vậy còn có thêm một phương thuốc cổ truyền tặng cho Minh Ngọc để bồi bổ cơ thể, ngay sau đó lặp lại lời cũ muốn kết thân.