Hỉ Doanh Môn

Chương 133: Nhượng bộ

Thấy Cung Viễn Hòa đứng dậy muốn đi, Chu di nương vội đẩy đẩy Cung Nhị phu nhân, lại đẩy Cung Viễn Trật: "Nhị công tử, nhanh nhanh, còn không mau khuyên Đại công tử và Đại nãi nãi? Các vị là thân huynh đệ (huynh đệ ruột) từ nhỏ cùng nhau lớn lên, hiểu lầm nào mà không giải được?"


Hôm nay nếu thật sự để cho hai người Cung Viễn Hòa, Minh Phỉ đi ra khỏi cửa chính Cung gia, chạy đi trọ ở khách điếm, chỉ sợ không đợi đến ngày hôm sau Cung gia sẽ trở thành trò cười cho cả Thủy Thành Phủ, Cung Nhị phu nhân và Cung Viễn Quý ngay lập tức sẽ vang danh vang dội...... Cung Viễn Trật không nghĩ tới Cung Viễn Hòa thật sự làm ra được như vậy, nhưng vì kế hoạch hôm nay, không thể không tận lực khuyên Cung Viễn Hòa mới được.


Cung Viễn Trật lập tức bỏ Cung Nhị phu nhân ra, bước nhanh về phía trước kéo Cung Viễn Hòa lại: "Ca ca, huynh thật sự nhẫn tâm như vậy?"


Cung Viễn Hòa nhìn hắn vẻ mặt đau xót: "Nhị đệ, đệ xem đệ nói cái gì? Người nhà Cung gia chúng ta đơn bạc, vòng tới vòng lui cũng chỉ có mấy người thế này. Cứ cãi nhau như vậy, cho dù tình cảm có tốt hơn nữa cũng không chịu được giày vò. Ca ca cũng bởi vì không đành lòng, cũng sợ ầm ĩ đến mức không thu dọn được, cho nên mới muốn đi ra ngoài, nếu thẩm thật sự bị chọc tức, ta muôn lần chết không chối từ, làm sao không phụ lòng phụ thân, làm sao không phụ lòng các đệ? Đệ đừng khuyên nữa!"


Cung Viễn Trật vội la lên: "Huynh và tẩu tẩu có thể trở về phòng trước đi, nơi này để đệ xử lý. Đêm hôm khuya khoắc, không nên đi khách điếm gì đó, nhiều bất tiện."


Vẻ mặt Cung Viễn Hòa thương tâm nói: "Thật ra ta cũng không sao cả, nhưng đệ xem tẩu tẩu đệ một chút, nàng đến bây giờ, bụng còn trống không...... Bộ dạng này của nàng, nếu thật sự trở về Thái gia, để cho người ta xem nàng thế nào, xem Cung gia chúng ta như thế nào? Đệ đừng khuyên nữa, ca ca biết đệ là người tốt, nhưng ca ca thật không dễ mới có thể thú (cưới) được một tẩu tẩu cho đệ, tất nhiên là không thể bảo nàng cứ như vậy trở về Thái gia."


Lời của Cung Viễn Hòa đã nhắc nhở Cung Viễn Trật, hắn bèn mang ánh sáng hi vọng nhìn về phía Minh Phỉ, chỉ thấy trên quần áo danh quý kia của Minh Phỉ dính đầy cơm và thức ăn, chật vật không chịu nổi, hai con mắt còn khóc đến đỏ bừng, đứng ở nơi đó bả vai run run, rất đáng thương. Nhìn giống như là một tiểu tức phụ (nàng dâu nhỏ) bị phu gia (nhà chồng) ức hϊế͙p͙ không có sức chống trả nào, không khỏi than thở một tiếng, cái này gọi là chuyện gì đây chứ?


Cung Viễn Hòa một bên tách tay Cung Viễn Trật ra, một bên kéo Minh Phỉ: "Đi thôi, thừa dịp sắc trời còn sớm, Xan Hà Hiên còn chưa thu dọn, đi lấp đầy bụng trước, sau đó sẽ từ từ tìm khách điếm. Kim Trâm, nhanh đi giúp nãi nãi ngươi lấy bộ quần áo, rồi đi Xan Hà Hiên tìm chúng ta."


Kim Trâm nhìn sang Minh Phỉ trước, thấy Minh Phỉ không có ý phản đối, lập tức chạy như bay. Cung Tịnh Kỳ canh giữ ở cửa viện, sai người ngăn lại không thả, Kim Trâm nháy mắt với Hoa ma ma, Hoa ma ma lập tức kêu la, bên ngoài nhất thời nháo thành một đoàn.


Cung Viễn Trật gắt gao níu Cung Viễn Hòa không thả, quay đầu lại hết lời khuyên can Cung Nhị phu nhân: "Mẫu thân, người nói một câu đi chứ. Nếu là hiểu lầm, cởi bỏ không phải là được rồi sao?" Lại quay sang mắng Cung Viễn Quý: "Ngươi thật sự là quá to gan lớn mật! Lại dám động thủ đánh tẩu tẩu, bình thường ngươi đọc sách đều ném vào trong bụng chó rồi hả? Phụ thân không có ở đây, ta thay phụ thân trừng phạt ngươi! Lập tức nhận lỗi với tẩu tẩu, rồi đi viết một trăm bài Đại Vũ! A, không, hai trăm bài đại tự (chữ to)! Rồi tiếp tục chịu phạt quỳ!"


Cung Viễn Qúy đã sớm ỉu xìu, nghe thế căng giọng khóc lên: "Ta không phải cố ý. Cái bàn không phải là ta lật lên!"


Hắn khóc Minh Phỉ cũng khóc theo, chỉ có điều một người gào khóc, một người nhỏ giọng nức nở. Minh Phỉ vừa khóc vừa nhìn lén vẻ mặt của mọi người, chỉ thấy Cung Nghiên Bích nắm khăn đứng ở trong ánh đèn, mắt nhìn chung quanh, vẻ mặt đều là khẩn trương sợ hãi, mơ hồ lại hàm chứa một chút khinh thường cùng vui sướng khi người gặp họa.


Cung Tuyển Khoa cau mày đứng ở trong một góc khuất, nhàn nhạt nhìn đèn lồng trong góc phòng, giống như đều nhìn tất cả ở trong mắt, lại giống như hết thảy đều không có ở trong mắt, rất xa cách, cũng rất khinh thường.


Mà Chu di nương thì đang đỡ Cung Nhị phu nhân đứng ở ngay giữa phòng, gương mặt lo âu và sợ hãi, thỉnh thoảng nhỏ giọng khuyên nhủ Cung Nhị phu nhân, vẻ mặt của Cung Nhị phu nhân giận đến đỏ bừng, ngực phập phòng kịch liệt, tay nắm chặt khăn cũng run rẩy không ngừng, có thể thấy được thật sự tức không nhẹ.


Ước chừng là lời nói của Chu di nương có chút tác dụng, Cung Nhị phu nhân thở một hơi thật sâu, đứng thẳng lên, lạnh lùng nhìn Cung Viễn Hòa: "Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào mới chịu bỏ qua cho lão Tứ? Hắn chính là thân đệ đệ (em trai ruột) của ngươi! Còn mấy đệ đệ muội muội của ngươi nữa, cũng còn chưa có gả cho người ta, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn phá hủy thanh danh của nhà chúng ta, nhất định đuổi tận giết tuyệt mới hài lòng?"


Cung Viễn Hòa châm chọc cười một tiếng: "Thẩm nói lời này...... Chất nhi vạn phần không dám nhận. Nói đến vấn đề huynh đệ ruột, chất nhi thật sự có mấy câu không thể không nói. Bàn về công, lúc trước tổ phụ tổ mẫu để cho phụ thân thừa tự hai nhà, đó là văn kiện ở quan phủ, cho nên ta mới gọi thẩm là thẩm, nhưng, chất nhi cũng không vì vậy liền bỏ quên công ơn nuôi dạy của thẩm đối với chất nhi, chuyện đó trọn đời không dám tương vong. Về tư, Tứ đệ và ta đích xác là thân máu mủ, nhưng người xem một chút hắn làm chuyện như thế với tẩu tẩu hắn, bảo ta làm sao nói cho phải đây? Phàm là trong lòng hắn thật sự đối đãi ta như thân ca ca, đối đãi với thê tử ta như thân tẩu tẩu, có dám như thế không? Hắn chỉ là một hài tử tám tuổi còn như vậy, trong lòng hạ nhân trong phòng này sẽ nghĩ như thế nào? Người cũng đừng trách chất nhi đa tâm, sự thật chính là như thế! Sáng nay chất nhi tới đây thỉnh an người, xin người chủ trương đại lễ, người bị bệnh, chất nhi và chất nhi tức phụ (cháu trai và cháu dâu) thật lòng đau lòng người, muốn vì người phân ưu, người lại kéo tới phương diện tài sản, nói từng từ đâm thẳng vào tim gan! Mang một mảnh hảo tâm của chất nhi nói thành lòng lang dạ sói, hiện tại ngay trước mặt người cả nhà chất nhi hỏi một câu, chất nhi có nửa câu gì đề cập tới tài sản hay sao? Như vậy thật đả thương người, nhưng phàm là người, cũng sẽ lạnh thấu tâm. Nói cho cùng, vốn là chất nhi và chất nhi tức phụ của người suy nghĩ, cho rằng thật lòng bỏ ra sẽ có hồi báo. Nhưng đáng tiếc thay....."


"Không nói nữa." Cung Viễn Hòa khổ sở xoa mắt, nhìn về phía Cung Viễn Trật, "Nhị đệ, tình cảm giữa ta và đệ cho tới bây giờ đều tốt, ca ca cũng không muốn làm đệ khó xử. Hôm nay, nếu ca ca ra khỏi cánh cửa này, chính là đuổi tận giết tuyệt, không để ý đến tình cảm tay chân, không thể bỏ qua cho Tứ đệ; nếu không đi, để thẩm thấy ta rồi lại tức giận, thương tổn thân thể, là bất hiếu; càng có lỗi với đại tẩu đệ, thiếu Thái gia một câu trả lời hợp lý, là bất nghĩa. Đệ hãy cho ca ca một chủ ý, xem làm thế nào mới tốt?"


Trong lòng Cung Viễn Trật đã sớm có tính toán, Cung Viễn Hòa và Minh Phỉ sớm muộn gì cũng sẽ phân đi ra, khẳng định là có ý định này. Mặc dù đột nhiên gây rối loạn, nhưng cũng sẽ không phải hiện tại muốn kéo ra xin xỏ. Thứ nhất trong lúc vội vàng, Cung Trung Tố không ở đây, làm sao kéo ra rõ ràng? Thứ hai coi như bọn họ thật sự muốn, cũng vẫn biết sợ người khác nói bọn họ nóng lòng, lời ong tiếng ve. Vì vậy tính toán của hai người hẳn là không muốn cùng bọn họ chen lấn sinh hoạt, không muốn nhận cơn tức giận không đâu của Cung Nhị phu nhân. Kết hợp với hành động ban ngày ban mặt hai người ăn thức ăn từ bên ngoài, hắn mơ hồ đoán được, chắc là mưu cầu của hai người chính là muốn lập phòng bếp khác trước.


Tuy rằng Cung Viễn Trật nghĩ được tới đây, nhưng hắn luôn không bắt được ý tưởng thật sự của Cung Viễn Hòa rốt cuộc là cái gì, không thể thiếu thử dò xét một phen: "Ca ca, mẫu thân đệ đi đứng không bình thường, hết sức hồ đồ, Tứ đệ thì tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện một chút, thế này mới khiến ca ca, tẩu tẩu bị uất ức lớn như vậy. Hiện tại tất cả mọi người đều kích động, những chuyện này cũng không phải là trong thời gian ngắn là có thể làm ra rõ ràng được, không bằng đợi mọi người tỉnh táo lại ngồi xuống từ từ thương lượng lần nữa."


"Làm sao tỉnh táo được? Bây giờ thẩm nhìn thấy ta liền tức giận, ta thật sự không biết nên làm thế nào mới tốt nữa." Cung Viễn Hòa rất là khó xử.


"Theo tiểu đệ thấy, mấy ngày nay ca ca tẩu tẩu không nên tới đây, mọi người tách ra một khoản thời gian trước, tỉnh táo suy nghĩ một chút, nghĩ xong trở lại thương lượng sau."


Cung Viễn Hòa nhàn nhạt nói: "Ta sợ xuất môn (ra ngoài) mang cơm về lần nữa, lại chọc cho thẩm mất hứng, nói ta cố ý làm hư thanh danh của bà, ta đảm đương không nổi."


Xem ra thật sự là bị hắn nghĩ đến chỗ mấu chốt rồi, Cung Viễn Trật âm thầm nuốt một cục tức lớn, vội hứa hẹn: "Sao có thể để ca ca tẩu tẩu đi ra ngoài mang thức ăn về được? Bên kia không phải vốn có phòng bếp sao? Trước tiên tạm thời phái những người từ trong phòng bếp bên này qua hầu hạ là được. Lương thực gạo thịt thức ăn vân vân, cũng lấy từ bên này qua."


Cung Viễn Hòa không tỏ rõ ý kiến cười một tiếng, nhàn nhạt sửa sang lại quần áo cho Minh Phỉ, nói: "Thật may là người còn trẻ, thể cốt cường tráng, chưa bị trúng ở đâu, nếu không ngày mai lại mặt, ta thật đúng là không biết làm thế nào giao phó cùng mẫu thân, ca ca nàng."


Nói lảng ra chuyện khác, đây chính là không hài lòng. Vậy rốt cuộc là không hài lòng ở đâu? Cung Viễn Trật chưa từng đương gia, cho nên không biết mấu chốt của vấn đề ở nơi nào. Chỉ có thể xin giúp đỡ nhìn về phía Cung Nghiên Bích.
Vẻ mặt Cung Nghiên Bích luống cuống, nắm chặt khăn không nói lời nào.


Cung Viễn Trật bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là nhìn về phía Cung Nhị phu nhân, Cung Nhị phu nhân chỉ xanh mặt, đứng ở nơi đó cứng cổ, cặp mắt bốc lửa, một bộ dạng hận không thể xé hai người Cung Viễn Hòa ra ăn.


Minh Phỉ thấy chuyện lâm vào cục diện bế tắc, kéo tay áo Cung Viễn Hòa: "Chân thϊế͙p͙ đau quá. Cũng không biết có phải là bị trặc chân hay không."


Cung Viễn Hòa khẩn trương nói: "Vậy chúng ta đi mời đại phu xem một chút trước nhé? Hi vọng bị thương không có nặng như thế mới tốt, nếu không ngày mai biết làm sao bây giờ?" Hắn xin lỗi nhìn Cung Viễn Trật, "Nhị đệ, đệ xem, chân của tẩu tẩu đệ bị thương, cũng không thể bảo nàng đứng ở chỗ này chứ? Ngày mai vô luận như thế nào cũng phải lại mặt, mời đại phu nhìn xem càng sớm càng tốt, xử lý thỏa đáng, cũng tận lực che giấu đi."


Ai cũng không chịu nhượng bộ, Cung Viễn Trật phát điên đi đến bên cạnh Cung Nhị phu nhân, đỏ mắt nhìn bà ta, nhỏ giọng nói: "Mẫu thân, rốt cuộc là người giận dỗi quan trọng, hay là thanh danh của nhà chúng ta quan trọng? Người không nhìn thể diện của nhi tử, cũng phải vì Tứ đệ và các muội muội suy nghĩ một chút chứ?"


Rốt cuộc phải nhượng bộ, hay là thật sự để Cung Viễn Hòa dẫn theo Minh Phỉ đi ra phố du ngoạn một trận đây? Cái gì nặng cái gì nhẹ, đương nhiên trong lòng Cung Nhị phu nhân đều biết, chẳng qua là bây giờ bà ta thật sự nuốt không trôi cục tức này. Nhưng mọi chuyện đều đã quyết, nuốt không trôi cũng chỉ có thể nuốt xuống, ai bảo bà ta thiếu kiên nhẫn, Cung Viễn Quý lại rơi vào bẫy rập của Minh Phỉ? Bà ta run rẩy cắn chặt hàm răng, đành nặn ra một câu: "Không phải các ngươi muốn ở riêng sao? Được, ta thành toàn các ngươi, ngày mai các ngươi liền bắt đầu từ số không."


Cung Viễn Hòa cười khẽ: "Lời này của thẩm hơi nói quá lời, chất nhi và chất nhi tức phụ cho tới bây giờ chưa từng nói qua lời này." Hắn cũng có thể trả đũa, nói Cung Nhị phu nhân muốn đuổi hai người họ.


Cung Tịnh Kỳ chạy đi vào, nói: "Dĩ nhiên là ca ca chưa nói qua lời này, là chúng muội cảm thấy thân thể mẫu thân muội không tốt, có chút hồ đồ, dẫn đến hai bên có chút hiểu lầm, tạm thời tách ra tỉnh táo một chút thì tốt hơn. Gạo và rau thịt vân vân, khắng định khẩu vị của tẩu tẩu và chúng ta không giống nhau, cũng không thể lấy từ bên này sang, mẫu thân xem một chút, một năm cho đại ca đại tẩu chi phí chi tiêu bao nhiêu?


Rốt cuộc là nữ hài tử giúp đỡ quản lý chuyện trong nhà, vừa nói ra thì đã nói đến chỗ mấu chốt. Cung Viễn Hòa muốn tranh, chính là cái này. Chuyện đã làm đến nước này, chẳng lẽ còn muốn cho Cung Nhị phu nhân cưỡi trên đầu hắn, mỗi tháng mượn việc phân phối những thứ như gạo rau thịt… này lại ghi loạn một khoản sổ sách lần nữa, nạo vét sạch phần sản nghiệp kia của hắn mới được à? Hơn nữa, cho những thứ gì còn chưa biết được đấy.


Thấy Cung Viễn Hòa không nói thêm gì nữa, Cung Tịnh Kỳ và Cung Viễn Trật liếc mắt nhìn nhau, cũng đồng thời nhìn về phía Cung Nhị phu nhân: "Mẫu thân, người cảm thấy thế nào?"


Cung Nhị phu nhân cười một tiếng: "Đều do hai tỷ đệ các ngươi thương lượng xong, còn tới hỏi ta làm cái gì?" Hất tay liền đi vào trong phòng. Chu di nương vội liếc mắt ra hiệu cho Cung Nghiên Bích, vội vàng đi vào theo.


Cung Viễn Hòa cười một tiếng: "Thôi, đừng nói cái gì mà chi phí chi tiêu nữa. Ta có bổng lộc, vẫn có thể nuôi sống thê nhi của ta. Nhị đệ, Tam muội, chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nói đến đều là máu mủ nhà mình, các ngươi thay ta suy nghĩ, ngay cả ca ca chịu nữa điểm uất ức, cũng muốn thay các ngươi lo nghĩ. Ta sẽ theo đề nghị của các ngươi, tạm thời mở phòng bếp, để tránh quấy rầy đến thẩm dưỡng bệnh. Lúc nào thân thể thẩm nương tốt hơn, chúng ta lại trở lại hầu hạ thẩm." Nói là tạm thời, nhưng ở đây đều biết là vĩnh viễn.


Thật sự một đồng tiền cũng không cho hai phu thê Cung Viễn Hòa sinh sống sao? Cung Tịnh Kỳ và Cung Viễn Trật đều cảm thấy không thể nào nói nổi. Nói trắng ra là, Cung Nhị phu nhân nắm chặt một số lớn sản nghiệp lớn của nhười ta trong tay, nửa điểm không lấy ra đưa cho người ta trang trải cuộc sống, cũng sẽ bị người ta đâm thọt sau lưng. Nhưng Cung Nhị phu nhân đã hầm hừ tức giận trốn vào trong phòng, khuyên cũng khuyên không được.


Cung Viễn Trật một lòng muốn kết thúc chuyện như thế này cho xong, còn muốn đi theo vào khuyên Cung Nhị phu nhân, Cung Nghiên Bích nháy mắt với hắn, ý bảo hắn, dầu gì Cung Viễn Hòa đã không âm ĩ muốn kéo Minh Phỉ đi ở khách điếm, nên tạm thời để xuống, hôm khác lại tiếp tục thương lượng lần nữa cũng không muộn.


Lúc này Cung Viễn Hòa mới có cơ hội nhàn nhạt quét mắt qua Cung Viễn Quý một cái, Cung Viễn Quý đã sớm ngừng khóc, thấy hắn quét tới, bị sợ đến lui về phía sau co lại, lấy lòng nhìn Minh Phỉ: "Tẩu tẩu, ta không phải cố ý, là có người nói với ta, ngươi......"


Cung Tịnh Kỳ hét to một tiếng: "Nói lung tung! Nói xin lỗi thì xin lỗi, nói bậy cái gì?"


Cung Viễn Hòa cũng thật sự mệt mỏi, thở dài: "Thôi, ngươi còn nhỏ không hiểu chuyện, lần này coi như xong. Nhưng ngươi cần nhớ, loại hành vi này không phải người như người nhà chúng ta có thể làm, càng không phải là chuyện người đọc sách nên làm. Bây giờ ngươi không nhớ, chung quy sẽ có một ngày ngươi sẽ hổ thẹn hối hận." Nhìn sang Minh Phỉ: "Chúng ta đi thôi, trước lấy ít đồ cho nàng lấp bụng, rồi mời đại phu tới xem vết thương một chút."


Cung Tịnh Kỳ vội đuổi theo: "Tẩu tẩu, tẩu muốn ăn cái gì, muội lập tức phân phó phòng bếp làm.


Minh Phỉ quay đầu lại, nhìn thấy Cung Tịnh Kỳ đứng ở trong ánh đèn, khuôn mặt mệt mỏi bất đắc dĩ, nhớ tới chung đụng vui vẻ lúc trước, trong lòng không tránh khỏi mềm nhũn, khẽ cười nói: "Cám ơn Tam muội, ta không có khẩu vị, chỉ muốn một chén cháo trắng, một đĩa dưa chua là được rồi."


Cung Tịnh Kỳ gật đầu một cái: "Rất nhanh muội sẽ sai người đưa sang, ngày mai tẩu lại mặt muội cũng sẽ sai người chuẩn bị xong sớm."
Minh Phỉ cười cười: "Làm phiền Tam muội muội."
Hai người mới vừa đi được vài bước, Cung Viễn Trật lại đuổi theo: "Đại ca, đại tẩu, đệ đưa các người trở về."


Cung Viễn Hòa lắc đầu: "Thôi, hay là đệ mời đại phu xem cho thẩm trước một chút đi. Ta cảm thấy gần đây bà ấy hỉ nộ vô thường, càng ngày càng dễ cáu kỉnh, có chút không khống chế được, tiếp tục như vậy không phải chuyện tốt."


"Vâng. Đệ nhớ kỹ rồi." Trong lòng Cung Viễn Trật có thiên ngôn vạn ngữ, lại không biết nói từ đâu. Người ca ca này từ nhỏ đã cùng chơi rất thân với hắn, lớn lên cũng vẫn thường ở chung một chỗ, mặc dù Cung Viễn Hòa không nói, nhưng nhiều chuyện trong lòng hắn cũng có tính toán. Nói thật, chuyện hôm nay, nếu như nói hắn không có chút nào oán Cung Viễn Hòa, đó là giả, dĩ nhiên, nói hắn có nhiều oán hận, cũng không đúng. Hắn oán Cung Viễn Hòa nhanh như vậy đã gây sức ép, một chút cũng không niệm tình xưa, nhưng lại cảm thấy mẫu thân mình thật sự đã làm quá mức.


Thấy Cung Viễn Trật đứng ở nơi đó không đi cũng động đậy, Cung Viễn Hòa cười nói: "Nhị đệ còn có lời gì muốn nói sao? Ca ca không phải người ngoài."
Cung Viễn Trật thở hổn hển nghỉ tốt một chút, mới do do dự dự nói: "Ca ca, chuyện hôm nay, huynh có thể đừng viết thơ nói cho phụ thân biết hay không?"


Cung Viễn Hòa cười một tiếng, "Đệ yên tâm, ta tự có chừng mực, thẩm đối với ta có ân nuôi dưỡng."


Ý này là nói, thư thì nhất định phải viết, chỉ có điều sẽ để đường lui. Cung Viễn Trật thở dài: "Đã trể rồi, đệ không làm phiền ca ca tẩu tẩu nữa. Chỗ mẫu thân đệ hai người không cần phải lo lắng, Tứ đệ, đệ cũng sẽ dạy dỗ hắn."


Thấy Cung Viễn Hòa đỡ Minh Phỉ đi tới, Hoa ma ma và Kim Trâm, Tử La lập tức xông tới: "Đại gia, đại nãi nãi." Hoa ma ma cầm khăn đau lòng lau vết bẩn trên quần áo Minh Phỉ, hỏi liên miên, "Đại nãi nãi có bị thương nơi nào không?"


Cung Viễn Hòa nhận lấy khăn trong tay bà ấy tự mình lau cho Minh Phỉ: "Các ngươi đi trước đi, ta và đại nãi nãi sẽ đi chầm chậm về."
Hoa ma ma và Kim Trâm không có ý kiến gì, nhưng Tử La lo lắng nói: "Nô tỳ soi đèn cho các chủ tử nhé?"


Cung Viễn Hòa nhìn lên ánh trăng sáng trên bầu trời, cười nói: "Ánh trăng sáng như vậy, cần gì phải thắp đèn lồng!"
Kim Trâm vội kéo Tử La, "Tử La muội muội, chúng ta đi trước. Chắc là Đại gia và đại nãi nãi còn có lời muốn nói."


Cung Viễn Hòa cố ý đi chậm lại, Minh Phỉ cũng đành phải đi theo hắn dừng cách xa sau lưng đám người Hoa ma ma. Nàng cảm giác được, cảm xúc của Cung Viễn Hòa đang xuống thấp, chỉ có thể khẽ cầm ngược tay hắn, cười nói: "Lúc trước chàng phản ứng thật là nhanh, ta thật sự sợ bà ta đột nhiên ngã vào trong lòng chàng, tiếp đó sẽ đổ tội cho chàng."


Cung Viễn Hòa cười nhéo mặt của nàng: "Nàng cũng không kém, nếu hôm nay không có nàng, khẳng định ta sẽ cùng bà ta náo không đứng lên nổi." Minh Phỉ chính là loại thê tử hắn muốn, sẽ không trở thành gánh nặng cho hắn, sẽ là trợ lực cho hắn.


Minh Phỉ nói: "Nhất định chàng còn có chiêu phía sau phải không? Chàng tính làm đến mức nào, nói với ta một tiếng, ta cũng có tính toán tốt mới được."


Cung Viễn Hòa cười nói: "Làm đến mức nào? Ưmh? Đương nhiên là lấy hết thứ thuộc về ta về, để cho nàng chân chính lên làm Cung đại nãi nãi." Cợt nhã dời đề tài, tiến tới bên tai nàng thấp giọng nói: "Nàng có mệt hay không?" Không đợi Minh Phỉ trả lời, lại quả quyết nói: "Không cần hỏi, khẳng định mệt mỏi! Lúc trước bị Tiểu Tứ đấm đá mấy cái này, lại ngã chút xíu, cũng không biết bị thương chỗ nào, tới ta xoa xoa cho nàng?" Tay không thành thật liền mò lên eo, mông, đùi Minh Phỉ sờ soạng.


Minh Phỉ kéo tay của hắn ra: "Tránh ra á! Ta thật sự là mệt muốn chết rồi!"Có tân hôn của ai mệt mỏi như nàng không? Nói ra giống như là hành quân cấp tốc.
Cung Viễn Hòa ngồi xổm xuống: "Đến đây, nàng dâu nhỏ, phu quân nàng  cõng nàng về."


Minh Phỉ thành thật không khách khí úp sấp trên lưng hắn: "Coi như chàng có lương tâm!"