Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 213: Tụ Chúng Tu Tiên (13)

Chuyện Ma tộc chạy trốn đệ tử bình thường cũng không biết.

Cho nên dưới chân núi thực sự yên tĩnh, chỉ là Minh Thù đột nhiên xuất hiện khiến cho sự yên tĩnh này lại có vẻ không yên tĩnh như vậy.

"Huyền Cơ, không phải ngươi đã chết sao?" 

Hương Lan dẫn theo người vây quanh Minh Thù, vẻ mặt tức giận: "Ngươi còn trở về làm gì?"

Kẻ nào tung tin đồn trẫm đã chết!

Minh Thù mỉm cười: "Ta chết đi sống lại, có sợ không?"

Hiển nhiên Hương Lan không tin: "Bớt nói hươu nói vượn (*) đi!"

Trên thế giới này nào có chuyện chết đi sống lại.

Minh Thù vẫn tươi cười như cũ: "Ngươi nói trước đó ta đã chết, ta nói ta chết đi sống lại ngươi lại bảo ta nói hươu nói vượn, con người ngươi sao lại không nói đạo lý thế."

"Phanh!"

Dường như cùng lúc Minh Thù dứt lời, Hương Lan bị Minh Thù đè xuống mặt đất.

Tuỳ tùng của Hương Lan theo bản năng muốn tiến lên hỗ trợ, Minh Thù mỉm cười đôi mắt đảo qua phía đó, một đám người liền bất động tại chỗ.

Mọi người: "…" 

Khỉ chứ, ngươi nói đạo lý là nói như thế này ư?

Minh Thù rũ mắt nhìn về phía Hương Lan hai mắt sắp phóng lửa: "Lần sau nói có lý một chút, biết không."

Minh Thù vừa trở về đã đánh Hương Lan, mọi người bàn tán sôi nổi, có kẻ tò mò Minh Thù đã đi đâu trong khoảng thời gian này, cũng có người bàn luận Minh Thù lợi hại.

Từ trưởng lão trước đây đối phó với Minh Thù, nghe tin mà đến.

"Huyền Cơ, trong khoảng thời gian này ngươi đã đi đâu vậy?" 

Từ trưởng lão đi lên liền phóng ra sức ép, ý đồ phủ đầu ra oai với Minh Thù.

Nhưng Minh Thù đứng vững vàng, ngoài vạt áo bay bay nhìn như không thấy sức ép mà Từ trưởng lão tung ra.

"Tu tiên." 

Minh Thù nhìn sắc mặt khó coi của Từ trưởng lão, chậm rãi cười nói: "Bằng không ta còn có thể đi cứu vớt thế giới sao?"

"Một tam linh căn như ngươi tu cái gì được, còn không phải phế vật ư!"

Từ trưởng lão đập bàn, cảm thấy Minh Thù đang nói dối: "Ngươi xem nơi này là nơi nào, ngươi nói mất tích liền mất tích? Nói xuất hiện liền xuất hiện?"

"Tại sao tam linh căn thì không thể tu? Ngươi kỳ thị tam linh căn?"

"Tam linh căn muốn lên trúc cơ cũng khó tương đương với phế linh căn, ngươi nói ngươi đi tu luyện, lừa ai hả!"

"Lừa ngươi."

"…"

Khi Hồng trưởng lão tới, bên trong đã ồn ào đến lộn xộn.

Đương nhiên, đại đa số là Từ trưởng lão tức đến muốn hộc máu tươi, Minh Thù mỉm cười đáp lại. Tiếp theo, chính là Từ trưởng lão càng thêm tức đến muốn hộc máu tươi, cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Chờ Minh Thù thỏa mãn bước ra với một nụ cười, Từ trưởng lão liền ở bên trong đạp bàn muốn trục xuất Minh Thù khỏi Ẩn Tông.

"Huyền Cơ, ngươi chọc hắn làm gì? Ngươi cũng không phải không biết tính tình của Từ trưởng lão, trước đây hắn đã không thích ngươi." 

Hồng trưởng lão kéo Minh Thù vào góc.

"Ông ta gây sự trước."

Minh Thù không biết Hồng trưởng lão có mục đích gì, nhưng xét thấy ông ta không giống như Từ trưởng lão, thái độ của Minh Thù vẫn xem như tạm được.

Hồng trưởng lão thở dài: "Tốt xấu gì hiện tại hắn cũng là chấp sự trưởng lão, có thể nhịn được thì nhịn một chút, đợi khi ngươi vào được nội môn ngươi lại tính sổ cũng không muộn."

Minh Thù nhướng mày: "Sao Hồng trưởng lão biết ta nhất định có thể tiến vào nội môn?"

Hồng trưởng lão thở dài: "Đứa trẻ như ngươi, ta vừa thấy liền biết không phải vật trong ao."

Khí tức trên người nàng thuần khiết, tuy rằng nhìn không được đạo tâm của nàng, nhưng ông ta cảm thấy đạo tâm của nàng hẳn là cũng là rất ổn.

Người như vậy, cho dù là tam linh căn cũng sẽ một bước lên trời.

Hồng trưởng lão nói thêm mấy câu, sau đó rời đi.

Minh Thù cũng không tò mò rốt cuộc Hồng trưởng lão xuất phát từ mục đích gì.



Từ trưởng lão thật sự bẩm báo lên trên, lấy việc nàng không tuân theo sự dạy dỗ lấy tội danh bề dưới phạm bề trên, không tôn sư trọng đạo, muốn trục xuất Minh Thù ra khỏi Ẩn Tông.

Trong lúc nhất thời, số người nhìn Minh Thù chê cười là vô kể.

Cho dù hiện tại không ai dám trêu chọc Minh Thù, cũng không chứng minh được có người yêu mến nàng.

Hồng trưởng lão dường như đang tìm cách giải quyết, nhưng kết quả cuối cùng vẫn được ban xuống.

Có điều kết quả này cũng không đến tay Minh Thù, đệ tử đến tuyên bố đi được nửa đường thì bị người cướp về, sau đó chuyện này liền rơi vào quên lãng.

Ánh mắt Từ trưởng lão nhìn Minh Thù phải gọi là vô cùng dữ tợn.

Mười ngày kể từ sau khi trở về, Vân Dao nhìn qua không có gì khác thường nhưng im lặng hơn nhiều so với trước kia, thỉnh thoảng ánh mắt nhìn Minh Thù lộ ra ý thù hận.

Hài Hòa Hiệu chưa nhắc nhở giá trị thù hận đã đầy, hiển nhiên giá trị thù hận chưa đạt tiêu chuẩn.

Cách mạng còn chưa thành công, vẫn cần phải nỗ lực. Về phần chuyện của Ma tộc, tông môn không có động tĩnh đoán chừng không điều tra được gì.

...

Góc nào đó ở sân luyện tập.

Thiếu nữ mặc áo đạo sĩ của ngoại môn đang luyện tập pháp thuật, dùng pháp thuật nâng một khối đá lớn qua đầu, nhưng nàng có vẻ hơi quá sức mỗi lần tảng đá đều cách mặt đất không bao xa liền rớt xuống.

Thiếu nữ có chút uể oải. Một thiếu niên chạy đến trước mặt thiếu nữ, sắc mặt không được tốt lắm:

"Tử Lạc, ngươi đắc tội với Huyền Cơ sao?"

Thiếu nữ mơ hồ: "Không có..."

Nàng ta đã nghe qua đại danh Huyền Cơ, đệ tử ngoại môn là đệ tử tạp dịch, hiện tại ai cũng không dám chọc nàng.

Nhưng nàng chỉ là tam linh căn. Nghe nói hiện tại vẫn chưa từng thấy nàng dùng pháp thuật, chỉ dùng tốc độ và vật lộn mà đánh thắng những người đó.

"Thật sao?" Thiếu niên có chút không tin.

Tử Lạc gật đầu, nàng ta và Huyền Cơ chưa từng gặp nhau, làm sao có thể chọc tới Huyền Cơ chứ?

Thiếu niên nghi ngờ: "Vậy nàng ấy tới tìm ngươi làm gì?"

Tử Lạc nghi ngờ hơn: "Tìm ta sao?"

Thiếu niên chau mày: "Nàng ấy ở bên ngoài gọi tên ngươi, cũng không biết muốn làm gì. Ta cùng đi với ngươi."

Tử Lạc suy nghĩ một chút, từ chối ý tốt của thiếu niên: "Không cần, ta không làm gì có lỗi với nàng ta, chắc là chuyện riêng tự ta đi là được rồi."

Thiếu niên có chút không yên lòng nhưng Tử Lạc kiên trì, cuối cùng hắn chỉ có thể căn dặn:

"Vậy ngươi cẩn thận chút, danh tiếng người này rất tệ. Nếu có chuyện gì, ngươi gọi to một tiếng, ta dẫn người tới nàng ta cũng không dám khi dễ ngươi."

Tử Lạc gật đầu. Nàng ta ôm tâm tình thấp thỏm đi tới cửa chính sân luyện tập.

Minh Thù ngồi trên đầu con sư tử đá ngoài sân luyện tập ngửa đầu nhìn trời, những người xung quanh đều cách khá xa chỉ trỏ nàng. Tử Lạc nhìn tư thế kia đột nhiên sờ sợ, không dám đi qua.

Nàng ta khẽ cắn môi, một lúc sau đi tới bên cạnh sư tử đá dưới cái nhìn soi mói của mọi người:

"Xin chào, xin hỏi ngươi tìm ta có chuyện gì không?"

Minh Thù cúi đầu liếc mắt nhìn nữ chính, không cố gắng biểu hiện ra khí chất giống như nữ chính giả, toàn thân Tử Lạc đều lộ ra linh khí tựa như một khối bảo ngọc thuần khiết không nhiễm bẩn.

Minh Thù cầm Bích Hải Thạch đến tìm nữ chính. Nàng quan sát nữ chính từ đầu đến chân. Ngoại môn có tổng cộng mấy sân luyện tập, nữ chính không cùng một sân luyện tập với Vân Dao, cho nên Minh Thù mong ngóng chạy đến xem nữ chính vài lần.

Tử Lạc bị Minh Thù nhìn rất không tự nhiên: "Xin hỏi, ngươi có chuyện gì không?"

Minh Thù hỏi: "Ngươi biết làm cơm không?"

Tử Lạc sững sờ tại chỗ, làm cơm sao?

Tử Lạc không biết Minh Thù muốn làm gì, nhưng nhìn nàng như vậy thấy có chút lạnh người, sau đó nàng ta cúi đầu lắp bắp:

"Biết... Biết một chút."

Minh Thù nhảy xuống khỏi sư tử đá, cười híp mắt: "Làm cho ta bữa cơm, ta cho ngươi đồ tốt."

"Cái... Cái gì?"

Nấu cơm cho nàng sao? Đó là yêu cầu gì vậy?

Tử Lạc nhìn xung quanh một chút, người vây xem càng ngày càng nhiều. Nàng ta suy nghĩ một chút:

"Vậy ngươi đi theo ta đi, ta sẽ làm một ít..."

Minh Thù ôm tâm tình khát khao đi theo Tử Lạc.

***

(*) Nói hươu nói vượn: nói rất nhiều và toàn là những chuyện khoác lác, không có thật, không thực tế.