Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 1553: Cuối cùng đã gặp tri diệp (15)

Minh Thù đem người đẩy xuống, nhìn mặt đất đầy bừa bộn, có chút đau đầu ôm lấy trán.

Mẹ, eo đều muốn gãy mất.

Cái này là chuyện gì!

Cô nhìn người đã ngủ trên giường một chút, thở dài, dọn dẹp sạch sẽ lại cầm chăn lông đắp lên cho hắn.

Cô ngồi dưới đất, nằm bên mép giường nhìn Tông Ngộ.

Cô đưa tay đụng đụng gương mặt Tông Ngộ, ngón trỏ cọ xát trên cánh môi hắn mấy lần.

Thật lâu, Minh Thù cúi người mổ nhẹ cánh môi hắn một chút.

Hình xăm trên ngực Tông Ngộ lúc này cũng lộ ra.

Kia là một con... Cá?

Khoé miệng Minh Thù co quắp một chút.

Đây là xăm cá chép sẽ may mắn sao?

Minh Thù cẩn thận nghiên cứu một hồi, hẳn là một con cá chép... Đầu hướng về vị trí ngự, cái đuôi lan tràn đến bờ vai.

Đã gặp qua trái Thanh Long phải Bạch Hổ, còn chưa thấy qua xăm con cá ở trên người.

Ý nghĩ của người xã hội thật sự kì lạ.

Ngồi trên mặt đất một lúc, Minh Thù đem đồ vật trên mặt đất thu thập sạch sẽ rồi trở về phòng mình.

-

Một tia nắng bên cửa sổ chiếu vào, đem cả phòng nhiễm lên một tầng màu vàng kim nhạt.

Tay nam nhân đang đặt trên trán chậm chạp dịch chuyển khỏi.

Đôi mắt lẳng lặng nhìn chằm chằm trần nhà.

Đêm qua...

Hắn chống đỡ ghế sô pha ngồi dậy, ánh nắng rơi vào trên ngực, hình xăm càng lộ ra lập thể sinh động như thật, phảng phất như vật sống.

Hắn xốc chăn lên nhìn một chút, con ngươi lãnh đạm khẽ híp một cái.

Tối hôm qua không phải nằm mơ?

Tông Ngộ nằm xuống lại, nhắm mắt lại.

Một phút sau, hắn cọ một cái ngồi dậy, hô hấp có chút dồn dập.

Tông Ngộ nhìn mặt đất bừa bộn một chút, quần áo của mình cũng không biết đã ném đi nơi nào.

Tối hôm qua người kia...

Ánh mắt Tông Ngộ thuận theo mặt đất đầy bừa bộn kia nhìn về phía cửa phòng đóng chặt.

Không biết vì sao, nếu như là cô, hắn lại cảm thấy mình có thể tiếp nhận.

Tông Ngộ thoáng bình tĩnh một chút, kéo lấy chăn nhanh chóng chạy vào phòng tắm thanh tẩy một lần, thay đổi quần áo sạch sẽ.

Hắn mang theo mái tóc còn ướt ngồi bên mép giường.

[ Tông Ngộ: Liễu Tri Hàn. ]

[ Tông Ngộ: Liễu Tri Hàn. ]

[ Tông Ngộ: Liễu Tri Hàn. ]

Liễu Tri Hàn sáng sớm liền bị Tông Ngộ đánh thức, hắn sờ điện thoại nhìn một chút, sau đó tiếp tục ngủ.

Vài phút bỗng nhiên tỉnh táo lại.

Từ trên giường ngồi xuống, ôm lấy điện thoại nhìn.

[ Liễu Tri Hàn: A Ngộ? Cậu đừng sợ, không phải giết người phóng hỏa, chúng ta đều có thể giải quyết! ]

[ Tông Ngộ: Hỏi cậu một chuyện. ]

[ Liễu Tri Hàn:?? ]

[ Tông Ngộ: Nếu như... ]

[ Tông Ngộ: Không ghét một người cùng mình tiếp xúc thân mật là vì sao? ]

[ Liễu Tri Hàn:!!! ]

[ Liễu Tri Hàn: A Ngộ cậu có người mình thích rồi? Trời ạ! Thật hay giả, cục đá muốn nở hoa rồi sao? Rốt cục không cần bị người ta nói tôi là đồng tính!! ]

[ Tông Ngộ: Vì sao? ]

[ Liễu Tri Hàn: Còn có thể vì sao, cậu thích cô ấy chứ sao. Cậu mau nói cho tôi biết, người kia là ai? ]

Chờ chút! Đêm qua...

Liễu Tri Hàn đột nhiên có chút dự cảm không tốt.

Sẽ không phải là nữ nhân kia chứ?

Hắn đã điều tra tư liệu của nữ nhân kia một chút, không có gì đặc biệt.

Chỉ là nhân viên của một công ty châu báu bình thường, bối cảnh không phức tạp, hoàn cảnh gia đình hòa thuận, cũng không biết vì sao lại dính líu đến A Ngộ.

[ Tông Ngộ: Ngải Diệp. ]

Tông Ngộ trả lời vững chắc suy đoán của Liễu Tri Hàn.

Hắn ôm điện thoại kêu rên một tiếng.

Thật sự là cô ấy!

Từ lúc cô ấy xuất hiện đã cảm thấy cô ấy không đơn giản.

Trong khoảng thời gian ngắn như vậy liền để A Ngộ biến thành dạng này!

Hồ ly tinh!

Nhất định là hồ ly tinh!

[ Tông Ngộ: Bây giờ tôi nên làm gì? ]

[ Liễu Tri Hàn: Nữ nhân không thích gì ngoại quần áo túi xách đồ trang sức. ]

[ Liễu Tri Hàn: A Ngộ, mặc dù tôi rất muốn cậu có thể yêu đương bình thường, nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở cậu, lai lịch của nữ nhân kia giống như có chút bất chính. Không bằng cậu suy nghĩ về Khương Tiểu Thải một chút! Đều quen biết, đối với cậu vẫn khăng khăng chung tình! ]

[ Tông Ngộ: Không có cảm giác. ]

[ Liễu Tri Hàn:... ]

Tông Ngộ để điện thoại xuống, mở cửa ra ngoài, hắn đứng ở cầu thang chần chờ gần một phút mới cất bước đi xuống.

Dưới lầu rất yên tĩnh, vẫn là mặt đất bừa bộn kia.

Hắn nhìn về phía phòng Minh Thù một chút, cửa phòng đã mở ra...

Tông Ngộ tim đập loạn, cơ hồ hắn sắp không khống chế được.

Hắn cầm tay vịn, chậm rãi đi xuống lầu dưới.

Thiếu nữ mặc quần áo chỉnh tề ngồi trước bàn ăn đang cầm sandwich ăn, chân rất không có quy củ gác lên cái ghế bên cạnh.

Tựa hồ nghe thấy động tĩnh hắn xuống lầu liền ngẩng đầu nhìn tới.

"Chủ nhà tiên sinh, chào buổi sáng."

Tông Ngộ nắm chặt tay vịn, thân hình cũng dừng lại.

Nhưng thiếu nữ chỉ là gọi hắn một tiếng, sau đó liền cúi đầu tiếp tục ăn đồ ăn của mình.

Cô đây là phản ứng gì?

Tông Ngộ đi đến đối diện cô.

Vẫn không có phản ứng.

Tông Ngộ vòng qua cái bàn đứng bên cạnh cô.

Tia sáng hơi tôi, nữ sinh rốt cục cũng ngẩng đầu, giọng điệu thanh thúy: "Chủ nhà tiên sinh, có việc?"

Ánh mắt Tông Ngộ trực tiếp xông vào mắt Minh Thù, phảng phất muốn từ bên trong phân tích ra được cái gì.

"Đêm qua..." Tông Ngộ hõ ra mấy chữ, trong đầu lặp đi lặp lại một vài hình ảnh.

"Đêm qua thế nào?" Minh Thù một mặt vô tội: "Anh nói những vật này? Đây chính là tự anh đập, không liên quan đến tôi."

Tông Ngộ bị phản ứng của Minh Thù làm cho có chút không biết làm sao.

"Tôi còn phải đi làm, chủ nhà tiên sinh tự mình tìm người thu thập đi." Minh Thù đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Tông Ngộ đưa tay kéo cô lại.

Hắn chữ chậm chạp rãi gõ chữ, phảng phất giống như rất gian nan: "Đêm qua, chúng ta có phải là..."

Hắn có chút dừng lại.

Hít sâu.

Đem mấy chữ cuối cùng gõ xong: "Có phải là đã quan hệ?"

"Chủ nhà tiên sinh anh uống rượu uống đến hồ đồ rồi sao?" Minh Thù tránh khỏi tay hắn: "Tôi còn phải đi làm, không đùa với anh."

Uống đến hồ đồ rồi?

Không...

Không có khả năng.

Vì sao cô không thừa nhận? Không muốn nhận nợ?

Tông Ngộ hơi trầm xuống, lần nữa kéo cô trở lại, tiếp tục gõ chữ: "Tôi nhớ được, là cô."

Hắn nhìn chằm chằm Minh Thù, chắc chắn vạn phần.

Minh Thù: "..."

Uống say trí nhớ còn tốt như thế.

Không phải nói say rượu mất lý trí, tỉnh lại quên hết sao?

Phim truyền hình lại mẹ nó lừa người!

Minh Thù nói: "Coi như phải thì thế nào?"

Tông Ngộ lần này gõ đến nhanh hơn: "Cô thừa nhận?"

Tông Ngộ khẽ buông lỏng tay, Minh Thù rút tay mình lại: "Không phải anh đều nhớ sao? Tôi phủ nhận thì được gì?"

Bàn tay Tông Ngộ mất đi nhiệt độ, hắn lại mơ hồ có chút thất vọng.

Cô giống như có chút... Chán ghét mình?

Tông Ngộ từ trong túi lấy ra một tấm thẻ đưa cho Minh Thù, hắn vừa gõ xong một "Tôi", thanh âm của Minh Thù liền vang lên.

"Chủ nhà tiên sinh đây là lấy tiền bịt miệng tôi sao?"

Tông Ngộ lông mi run rẩy, ngón tay dừng lại trên màn hình, cánh môi đóng mở một chút...

"Vậy cảm ơn, tôi sẽ không nói lung tung, tất cả mọi người đều là người trưởng thành, tôi hiểu." Minh Thù nở nụ cười cầm cái túi bên cạnh lên nhanh chóng nhanh rời đi.

Tông Ngộ đưa tay, chỉ kéo được một góc áo của Minh Thù.

Phanh ——

Cửa phòng đóng lại.

Tông Ngộ có chút thất thần nhìn cửa.

Hắn không phải ý tứ kia.

-

Minh Thù đi xuống lầu mới vỗ vỗ ngực.

Hù chết trẫm.

May mắn chạy nhanh.

Bằng không tiểu yêu tinh kia khẳng định lại để trẫm chịu trách nhiệm.