Hệ Thống Điên Cuồng Tìm Cách Sinh Tồn Trong Truyện BE

Chương 64: 64: Bác Sĩ Tô Em Chảy Máu Rồi!

Đây là ngày thứ tư cậu đi đến thế giới này.
Hứa Kỳ Sâm dựa vào giường bệnh, rút một que bánh ngậm trong miệng thong thả ăn, trong đầu chỉ mải nghĩ làm sao để có thể lừa được quỷ hút máu lạnh lùng kia.


Tình thế của bản thân hiện giờ cực kì bất lợi, đi đứng còn bất tiện hơn thế giới trước, rời giường còn chật vật chứ đừng nói là chạy khắp nơi đuổi theo người kia, nhưng nếu như không dính thật chặt lấy Tô Lâm, có khi đối phương còn không thèm liếc cậu một lần.
Khó quá đi.


Không nhịn được thở dài.
Tiểu Siêu ở giường bên cạnh không biết đang xem chương trình tạp kĩ gì mà ôm bụng không dám cười, phát ra âm thanh kì lạ như con vịt.


Hứa Kỳ Sâm liếc cậu ta một cái, đối phương chú ý tới ánh mắt của cậu, tạm dừng video, “Tớ nói sao dạo này cậu lại kì lạ vậy, từ sáng đến tối chỉ ngồi ngẩn người rồi thở dài.”


Cảm nhận được “áo giáp” của mình sắp lệch, Hứa Kỳ Sâm lập tức tỏ ra tràn đầy sức sống, “Đâu có đâu.
Tớ không thể suy nghĩ một số chuyện của bản thân được sao?”


Tiểu Siêu đặt điện thoại sang một bên, “Nói mới nhớ, dạo gần đây cậu không ngắm nhìn cái hộp nhỏ của cậu nữa, bình thường từ sáng tới tối trước khi đi ngủ đều phải nhìn, vừa ngắm vừa cười như đứa dở hơi vậy…”
Nói cái gì vậy trời…


Đang nói chuyện, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, một bác sĩ nam trung niên đầu sắp hói trọc bước vào, nói với vẻ không biểu cảm: “Kiểm tra phòng.”
Tiểu Siêu vừa nhìn thấy đã liên tục thở dài.


Ngược lại, Hứa Kỳ Sâm rất ước ao, “Bác sĩ điều trị của cậu tốt thật, còn luôn đến kiểm tra phòng nữa.”


Nhưng vẻ mặt Tiểu Siêu lại ủ rũ như muốn nói tớ-chẳng-hề-mong-kiểm-tra-phòng-chút-nào, “Cậu bị thương ở chân, bó thạch cao lâu như vậy nên sẽ không có chuyện gì, bác sĩ Tô ngày nào cũng đến làm chi, còn tớ làm phẫu thuật mà.”


Cũng đúng, Hứa Kỳ Sâm ăn hết que bánh cuối cùng, nhớ tới chiếc hộp nhỏ gì đó Tiểu Siêu vừa đề cập tới, vì vậy xoay người tìm quanh gối mà không thấy bất cứ thứ gì.


Ở đâu được nhỉ? Bỗng nhiên trong đầu nhớ tới cốt truyện nguyên tác, Hứa Kỳ Sâm nằm ra giường, thò tay quờ quạng một hồi dưới gầm giường, quả nhiên tìm được một hộp nhỏ hình vuông cỡ hai bàn tay.


Hứa Kỳ Sâm xoay người như con giun đất trở lại tư thế dựa lưng khi nãy, đặt chiếc hộp trước mặt cẩn thận quan sát, bên trên dán một tờ giấy viết sáu chữ.
[Của Lục Huyên, đừng đụng vào.]
Giờ thì nó là của tôi rồi.


Hứa Kỳ Sâm không hề cảm thấy tội lỗi, mở nắp ra để rồi sợ hết hồn, bên trong xếp đầy ảnh của Tô Lâm, có ảnh mặc áo blouse đi trên hành lang bệnh viện, có ảnh trang phục bình thường màu đen trên đường tan làm, có ảnh ngồi hút thuốc trên băng ghế dài bên ngoài cửa hàng tiện lợi, không chỉ vậy, mặt sau bức ảnh còn viết chữ.


[Hôm nay bác sĩ Lâm tan làm hơi muộn, bên ngoài rất lạnh, chờ lâu thật lâu, nhưng mà được nhìn thấy anh ấy rất vui ^-^]
[Điếu thuốc bác sĩ Tô hút nhỏ ghê, nhìn từ xa cứ tưởng là đang ăn kẹo que ~]


[Tối hôm nay đụng phải bác sĩ Tô, trên người anh ấy rơi ra một túi máu làm mình sợ suýt nữa thì xỉu.
Ài, nếu mình xỉu liệu bác sĩ Tô có đưa về nhà không nhỉ?]
[Hôm nay bác sĩ Tô mặc áo len trắng, đẹp quá đi.]


Đúng là chikan(*) thật, Hứa Kỳ Sâm bất đắc dĩ lắc đầu, đậy nắp hộp, lười đặt lại xuống gầm giường nên để luôn trên đầu giường.
(*) Chikan: Thuật ngữ tiếng Nhật chỉ những kẻ quấy rối bám đuôi và có phần biến thái.


“Dạo gần đây cậu cũng không chơi điện thoại nữa.” Tiểu Siêu sửa lại áo mình, “Lạ thật, chẳng lẽ ở đây hơn nửa tháng người cũng biến thành Phật sao?”


Hứa Kỳ Sâm chột dạ cười gượng mấy tiếng, “Vậy sao? Dạo gần đây tớ thấy hơi mệt.” Cậu nhanh chóng nói sang chuyện khác, “Cái chân bị thương đúng là khó chịu thật, muốn đi không đi được, muốn nhảy không nhảy được.” Nói rồi lấy điện thoại từ bên gối ra, cố ý tự hỏi: “Không biết dạo này có phim hoạt hình nào hay không nhỉ…”


Mặc dù nói là như vậy, nhưng Hứa Kỳ Sâm không nghiện điện thoại nặng như vậy, chỉ có thể lướt bừa trên màn hình, nhìn thấy biểu tượng WeChat, cậu không nhịn được bấm vào xem, quả nhiên, lưu chú [Bác sĩ Tô] được ghim ngay trên đầu.


Tô Lâm còn kết bạn WeChat với cậu ta? Không sợ bị phiền chết sao… Hứa Kỳ Sâm bán tín bán nghi mở hộp thoại.
Cả đoạn hội thoại đều cùng một màu, từ một phía.
Gần như ngày nào cũng nhắn chúc ngủ ngon cho anh.


Gay rồi, cậu quên khuấy mất chuyện này, từ đó tới nay đã bốn ngày không gửi một câu chúc nào, Tô Lẫm sẽ không nghi ngờ chứ? Hơn nữa lần trước mình diễn trò có vẻ khá vụng về.
Nhưng Tô Lẫm không thích Lục Huyên, không bị cậu ta quấy rầy phỏng chừng còn mừng rỡ nhàn hạ hơn ấy chứ.


Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng Hứa Kỳ Sâm vẫn cảm thấy bảo vệ “áo giáp” của mình là quan trọng nhất.
Dù sao cuốn tiểu thuyết này do cậu viết, nhân vật cũng chính tay cậu tạo nên, giờ có thận trọng cũng chẳng ích gì.
Suy nghĩ một hồi, Hứa Kỳ Sâm nhanh chóng gõ mấy chữ.


[Lục Huyên]: Bác sĩ Tô, chào buổi sáng! Chân em hơi đau, hơn nữa còn tê tê, nếu có thời gian rảnh anh có thể sang đây xem một chút được không ~ Làm ơn mà ~
Gửi xong hai câu này, Hứa Kỳ Sâm cũng thấy cả người mình nổi đầy da gà.


Mở một trang web video, Hứa Kỳ Sâm thoải mái nằm xuống, mở một chương tình bình luận điện ảnh, thanh tiến độ chạy được một nửa rồi vẫn không xuất hiện tin nhắn WeChat nào mới.


Hứa Kỳ Sâm cũng không để ý, chỉ là BGM và màn độc thoại của chương trình bình luận phim này thật sự quá thôi miên, mới xem một chút đã bắt đầu buồn ngủ.
“Lục Huyên, mí mắt cậu sắp dính vào nhau rồi kìa, buồn ngủ rồi à?”


Hứa Kỳ Sâm mơ mơ màng màng ừm một tiếng, buồn ngủ rồi nên cũng mặc kệ, đặt điện thoại sang một bên, trùm chăn che đầu thϊế͙p͙ đi.
Trên thế giới này không có bất kì chuyện gì thoải mái hơn ngủ bù giấc.
Vẫn như mọi khi, cậu lại nằm mơ.


Giấc mơ này không tính là ác mộng, không biết có phải do chuyện xảy ra mấy ngày trước không, Hứa Kỳ Sâm mơ thấy một rừng hoa anh đào thời cấp ba.
Nói là rừng hoa anh đào, thực ra chỉ có năm, sáu cây mà thôi, là món quà mà các cựu học sinh tặng nhà trường nhân ngày kỷ niệm thành lập trường.


Mặc dù số lượng ít nhưng nở rất nhiều, tươi tốt sum suê, vào mùa xuân thường nở rất rậm.
Cũng bởi vì quá đẹp, một khu vực nhỏ bí ẩn đượm sắc hồng nhạt đã nghiễm nhiên trở thành “thánh địa” tỏ tình của các cặp đôi.


Nhưng Hứa Kỳ Sâm không thích nơi này cho lắm, bởi vì cậu thường bị phân tới đây quét tước con đường rừng hoa anh đào.
Mỗi lần cầm một cây chổi to lớn kềnh càng tới đây, còn chưa bắt đầu quét đã nghe thấy tiếng nói chuyện xì xào của các nữ sinh đi ngang qua.


Cánh hoa đẹp như vậy, sao lại quét đi chứ.
Đúng đấy, mưa anh đào rơi đẹp như vậy, quét đi rồi chẳng còn ý cảnh nữa.
Có phải tớ muốn quét đâu, nhà trường yêu cầu mà…


Hứa Kỳ Sâm cầm cây chổi to đúng khom lưng đứng ven đường, quét không được mà không quét cũng chẳng xong, cứ như một đứa ngốc vậy.
Ngày trực cuối cùng trong tuần, Hứa Kỳ Sâm gặp phải một chuyện rất lúng túng.


Sau tiết buổi học cậu tới đây, vì mệt nên để chổi dưới đất muốn nghỉ ngơi một lúc, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng người quen thuộc đi tới, cũng không biết tại sao, Hứa Kỳ Sâm lại trốn ra sau cây anh đào theo bản năng.


Cũng không cố ý nghe trộm, nhưng cậu cách đó rất gần, vô tình nghe được nội dung đoạn đối thoại.
“Có việc gì mà gọi tớ tới đây vậy?”
Giọng nói của một nữ sinh xa lạ xuất hiện, “Ừm… Tớ, tớ muốn nói với cậu…”
Không phải là muốn tỏ tình đấy chứ?


Cảnh tượng này thực sự quá ngượng ngùng.
Cô gái còn chưa kịp nói hết lời đã nghe thấy thanh âm quen thuộc kia lên tiếng cắt đứt, “Tớ hiểu ý cậu rồi.” Giọng nói hắn mang theo một chút ý xin lỗi, “Ngại quá, tớ có crush rồi.”


Hứa Kỳ Sâm dựa vào gốc cây lớn, cách đồng phục học sinh mùa xuân mỏng manh, lưng sau cọ xát với vỏ cây thô ráp đến khó chịu, trái tim đập từng nhịp yếu ớt.
Cũng có phải mình bị từ chối đâu, sao trong lòng lại buồn bực như vậy.


Hiển nhiên, nữ sinh kia không cam lòng hơn cậu, “Ở cùng lớp cậu sao? Hay là học khác lớp?”
“Chuyện này không liên quan gì đến cậu cả, bạn học.”
Rõ ràng là câu nói rất lạnh lùng, nhưng hắn lại nói ra bằng giọng điệu cực kì trong sáng cực kì ấm áp, tựa như mặt trời mùa xuân.


Nghe thấy tiếng giày vải dẫm lên bãi cỏ vội vã chạy đi càng ngày càng xa, tâm trạng sốt sắng của Hứa Kỳ Sâm mới dịu đi đôi chút, xác nhận mấy lần không còn âm thanh khác nữa mới đi ra từ phía sau cây.
Kết quả đụng thẳng vào người kia.


Cảm giác xấu hổ và lúng túng vì tự hủy như điểm huyệt Hứa Kỳ Sâm vậy, cậu không tài nào nhúc nhích, ngay cả ngón tay cũng cứng đờ.
“Hôm nay cậu trực tuần à?”


Giọng đối phương rất nhẹ nhàng, không hề có chút xấu hổ nào khi bị bắt gặp, trái lại còn khiến Hứa Kỳ Sâm lúng túng hơn, lúng túng đến mức quên cả trả lời.
Hắn đi về phía cậu vẫn còn đang tê liệt, hơi nghiêng đầu, “Cậu đứng ở đây rất lâu rồi phải không?”


Không sử dụng từ “trốn”, Hứa Kỳ Sâm đã thấy hắn rất nể mặt cậu rồi.
“Không, tớ vừa mới tới đây thôi.” Lúc nói dối cậu thường sẽ vô thức nuốt nước bọt.


“Thật sao?” Đối phương mím mím môi, cuối cùng vẫn không nhịn được bật cười, “Nhưng mà trên đầu cậu có nhiều cánh hoa rơi xuống quá, trông chẳng giống như “vừa mới” chút nào.”
Hứa Kỳ Sâm hoảng loạn lấy tay phủi tóc, quả nhiên nói dối sẽ luôn để lộ sơ sót.


Cậu vội vã nhặt cái chổi trên đất lên, cố tỏ ra như chưa hề có chuyện gì chực rời đi.
Phía sau, giọng nói của hắn lại vang lên lần nữa, “Này, Hứa Kỳ Sâm, cậu không tò mò…”
Hứa Kỳ Sâm quay người, ánh mắt mịt mờ, “Hả?”
Đối phương nhún vai, “Không có gì.”


Sau đó quay người rời đi.
Tò mò cái gì…
Sao lại không nói nốt đi?
Cảm giác mí mắt bị châm chích, Hứa Kỳ Sâm không thoải mái giật giật, đôi mắt mơ màng hé ra một chút, phát hiện chăn trùm trên đầu đã bị xốc lên.


Quỷ hút máu lạnh như băng kia im lặng đứng ở đầu giường, nhìn chằm chằm cậu không biểu cảm.
Hứa Kỳ Sâm chậm rãi chớp mắt một cái, ý thức phải tiếp tục diễn trò không đuổi kịp đại não vẫn chưa tỉnh táo.


Quán tính còn ngâm mình trong cơn buồn ngủ, nhìn xong, Hứa Kỳ Sâm lại theo bản năng rúc người vào trong chăn, chỉ lộ ra nửa cái trán, sau đó ngủ tiếp.
Còn chưa kịp say ngủ với tư thế mới, chăn lại bị xốc lên lần nữa.
“Cậu gọi tôi đến để nhìn cậu biểu diễn ngủ à?”


Hứa Kỳ Sâm nhăn tít mặt mũi, nghe anh nói câu này đã hơi tỉnh táo ra, “Bác sĩ Tô, anh đến rồi à…” Hứa Kỳ Sâm dụi dụi mắt, vươn người, sau đó trưng ra nụ cười lơ mơ nịnh nọt với khuôn mặt không hề có cảm xúc của bác sĩ Tô, “Bác sĩ Tô, anh ngồi đi.”


Tô Lẫm tháo khẩu trang xuống, làn da siêu trắng cùng ngũ quan góc cạnh khiến anh nhìn như con lai.
“Không phải cậu nói đau chân sao?”
Hứa Kỳ Sâm vừa tỉnh ngủ đang xoay cổ, bỗng nhiên nhớ tới tin nhắn mới gửi đi, “À, đúng rồi, em, chân em đau nãy giờ, bác sĩ Tô mau xem giúp em đi…”


Tô Lẫm nhìn cậu với vẻ nghi ngờ, sau đó đi tới cạnh chân cậu, “Cụ thể là đau chỗ nào?”
Tròng mắt Hứa Kỳ Sâm đảo quanh, “Thì là… Chỗ xương cẳng chân ấy…” Cậu liếc mắt sang nhìn giường bên cạnh, phát hiện Tiểu Siêu không có ở đây, trong phòng bệnh này chỉ có hai người bọn họ.


Cơ hội hiếm có.
Đầu giường có một quả táo đỏ và một con dao gọt hoa quả, Hứa Kỳ Sâm bỗng nghĩ ra một cách, “Bác sĩ Tô ăn cơm trưa chưa?”
Tô Lẫm cúi đầu nghiêm túc kiểm tra, không nói lời nào.
“Em gọt táo cho anh nhé.”


Lúc này đối phương mới lạnh lùng nói, “Không cần, tôi ăn rồi.”
Thật sự rất lạnh nhạt.
Ăn rồi nghĩa là uống máu sao?
Hứa Kỳ Sâm vẫn cầm táo lên, “Không sao, coi như là tráng miệng sau bữa.” Nói rồi bắt đầu tự mình gọt táo.


Mặc dù cậu biết nấu ăn, nhưng kỹ năng gọt hoa quả chưa bao giờ là điểm sáng, tay chân vụng về xoay quả táo trong tay mà hoàn toàn không có hình ảnh vỏ táo xoáy tròn rơi xuống như trong tưởng tượng, gọt ra từng nhát một, vỏ táo rơi xuống giường cứ như gió thu cuốn đi lá vàng.
Như vậy không được rồi.


Hứa Kỳ Sâm nhìn quả táo xấu xí, trong lòng bắt đầu bồn chồn.
0901, giờ tôi muốn uống cái thuốc kia.”
Âm thanh của 0901 không nhanh không chậm xuất hiện, “Đương nhiên là được thưa ngài Hứa, nếu như máu nhiều ngài có thể uống hết cả bình, nếu không nhiều thì một ngụm là đủ rồi.”


Hứa Kỳ Sâm ừ một tiếng, “Cậu trực tiếp thao tác bên trong giúp tôi đi, giờ tôi không uống thuốc thật được.”
“Được, ngài Hứa.”
Vài giây sau, âm thanh của 0901 xuất hiện lần hai, “Ngài Hứa, thuốc đã được bổ sung vào đúng chỗ.”


Nghe thấy câu này, Hứa Kỳ Sâm hạ quyết tâm, dùng mũi dao gọt hoa quả cứa vào ngón tay mình, sau đó màu mè kêu lên một tiếng.
Thấy Tô Lẫm ngẩng đầu lên, cậu để quả táo kia lên bàn, sau đó giữ lấy ngón tay trỏ bị thương của mình.
Lợi dụng kẽ hở, cậu cẩn thận nhìn qua đầu ngón tay của mình.


Ồ? Hồng nhạt.
Lạ thật, trông cũng không ghê lắm.
Vì vậy Hứa Kỳ Sâm cố ý bóp vào nó, mãi mới chảy máu ra, hồng hồng như được nhúng trong nước sốt sô cô la dâu tây vậy.
“Bác sĩ Tô! Em chảy máu rồi!”
Giả trân, quá giả trân.


Hứa Kỳ Sâm vừa diễn vừa chê bôi kĩ năng diễn xuất của mình.
Không ngờ động vật máu lạnh này lại muốn bỏ ra ngoài, điều này khiến Hứa Kỳ Sâm lo lắng, không nói đến những việc khác, thuốc đã mua là vàng ròng bạc trắng, không thể uống không như thế được.


Chỉ có thể giả vờ ngất xỉu vì sợ máu, Hứa Kỳ Sâm nhắm hai mắt lại, cả người nhoài sang một bên đổ thẳng ra ngoài giường, trong lòng thầm nói mau tới cứu em mau tới cứu em, nếu không em ngã lăn ra đất bây giờ.


Quả nhiên, chiêu này vẫn có tác dụng, vào giây cuối cùng, Tô Lâm đã đỡ được Hứa Kỳ Sâm nghiêng ngả.
Cảm nhận được nhiệt độ lạnh lẽo của đối phương, Hứa Kỳ Sâm thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục giả chết.
Tô Lẫm đặt cậu nằm ngang trên giường, vươn tay véo Hứa Kỳ Sâm một cái.


Thật sự quá đâu, Hứa Kỳ Sâm hơi nhíu mày lại.
“Đừng có giả vờ.”
Bị nhìn ra cũng hết cách rồi, Hứa Kỳ Sâm đành phải hé mắt, nở một nụ cười lúng túng, “Em có bệnh sợ máu thật mà…”


“Tôi biết.” Tô Lẫm xé một tờ giấy ở đầu giường, “Nhưng lượng máu này không đến mức ngất xỉu.”
Thấy anh cầm giấy ăn trong tay chuẩn bị lau máu trên ngón tay trỏ của mình, Hứa Kỳ Sâm cuống lên, giấu tay sau lưng.
“Làm gì thế?” Tô Lẫm hơi cau mày nhìn cậu.


Tay còn lại của Hứa Kỳ Sâm kéo kéo áo blouse của Tô Lẫm, “Bác sĩ Tô, lau đi thì phí quá…”
Giọng cậu bỗng nhiên nhỏ xíu, “Giờ anh có đói không? Ở đây không có ai khác đâu, em có thể cho anh uống miễn phí.”


Tô Lẫm vẫn nhìn cậu lạnh như băng, tay kéo khẩu trang lên, giọng còn lạnh hơn cả nhiệt độ cơ thể anh, “Đây là tráng miệng sau bữa mà cậu nói à?”
Hứa Kỳ Sâm liên tục gật đầu, “Vâng.”
“Không cần.”
Máu của mình khó uống bao nhiêu chứ, Hứa Kỳ Sâm nghĩ thầm.


“Không còn chuyện gì khác thì tôi đi đây.”
“Đừng mà.” Hứa Kỳ Sâm quyết tâm ôm lấy eo Tô Lẫm, “Bác sĩ Tô, máu của em không ngừng được ý, anh xử lí giúp em chút đi.”
“Buông ra.”
“Ò.” Hứa Kỳ Sâm ngoan ngoãn buông tay, ngửa đầu nhìn Tô Lẫm.


“Cậu muốn xử lý thế nào?”
Hứa Kỳ Sâm do dự một chút, vẫn quyết định mở miệng, “Ừm… Trên tivi thường thấy bị thương thì ʍút̼ vết thương gì đó…”
Mẹ ơi xấu hổ quá.
Tô Lẫm vẫn không nhúc nhích.


“Hơn nữa không phải dịch thể của quỷ hút máu các anh có khả năng chữa trị sao… Anh hút giúp em một chút đi, nhất định sẽ rất nhanh mà!” Hứa Kỳ Sâm giơ ngón tay ra trước mặt anh, “Bác sĩ Tô anh xem này, vẫn đang chảy!”


Tô Lẫm ngồi trên ghế bên cạnh giường bệnh, nắm lấy tay Hứa Kỳ Sâm dứt khoát xé giấy ăn lau khô máu trên vết thương của cậu.
“Đừng đừng đừng…” Hứa Kỳ Sâm rất nản lòng, muốn rút tay ra.


“Đừng nhúc nhích.” Sức Tô Lẫm rất mạnh, Hứa Kỳ Sâm không thể rút tay mình ra được, nhìn anh lấy một miếng băng cá nhân trong túi áo blouse ra.
Túi áo anh là túi thần kì của Doraemon sao? Sao cái gì cũng có vậy hả?
Bởi vì chỉ có một tay để cử động nên Tô Lẫm dùng răng xé vỏ.


Có lẽ là do ham muốn kì quái nào đó, động tác này khiến Hứa Kỳ Sâm cảm thấy rất…
Rung động? Cậu không hình dung ra được cảm giác này, giống như uống một hớp soda bạc hà trong khoảng thời gian nóng nực nhất vậy.
Trong lúc cậu phân tâm, Tô Lẫm đã âm thầm băng bó xong cho ngón tay của Hứa Kỳ Sâm.


Nhìn băng cá nhân trên đầu ngón tay, Hứa Kỳ Sâm lại thấy hơi nhụt chí.


Rõ ràng đối phương là ma cà rộng, vậy mà nhìn thấy máu vừa chảy ra mới đến không thể mới hơn mà lại thờ ơ không động lòng, cậu có cảm giác thất bại như thể nấu một bàn đồ ăn nhưng người khác thậm chí còn không thèm động đũa.


Rút tay ra, cậu tức giận dựa vào chiếc gối kê cao cao, song không cẩn thân làm rơi chiếc hộp nhỏ khi nãy đặt cạnh gối làm nó rơi xuống đất bộp một tiếng.
Ảnh rơi vãi khắp nơi.


Thấy Tô Lẫm cúi đầu định xem, Hứa Kỳ Sâm cảm thấy thật sự quá xấu hổ, nhưng chân cậu không tiện mà xuống nhặt cũng không tiện, chỉ có thể nhào tới trước mặt Tô Lẫm, hai tay vung lung tung che mắt anh, “Anh đừng nhìn!”


Tư thế này của cậu rất nguy hiểm, chỉ xoay người là sẽ rơi xuống, Tô Lẫm đưa tay ra đỡ cậu, “Cậu muốn gãy nốt cái chân còn lại à?”
“Ngài Tô đang lo cho em sao?” Hứa Kỳ Sâm hoàn toàn trút được gánh nặng tâm lý, “Không cho anh xem.”


Tô Lẫm không lên tiếng, Hứa Kỳ Sâm cho là anh đồng ý, lúc buông tay ra kéo khẩu trang của anh lên che mắt.
“Cậu làm gì?”


“Không cho nhìn.” Hứa Kỳ Sâm khom lưng, một tay giữ lấy ván giường, tay còn lại với mấy bức ảnh ở giữa, mất mấy phút mới gom được hết ảnh rơi vãi nhặt vào trong hộp, tuy nhiên vẫn còn một tấm bên cạnh giường của Tiểu Siêu, Hứa Kỳ Sâm căn bản không với tới.


Đang lo lắng, cậu nhìn thấy người bên cạnh vươn tay nhặt bức ảnh rơi thật xa kia, còn cầm lên nhìn một chút.
Cảm giác bị hành quyết ngay tại trận này đúng là…


Hứa Kỳ Sâm cầm hộp bò lên, giật lấy bức ảnh trên tay anh về, “Đừng xem.” Thấy Tô Lẫm nhìn chiếc hộp trong tay mình, Hứa Kỳ Sâm quyết định cho vò đã mẻ thì sứt luôn, “Đều là hình của anh, không phải nhìn.”
Rõ ràng không phải cậu làm những việc này, vậy mà Hứa Kỳ Sâm lại phải chịu oan.


Giờ thì hay rồi, cứa đầu ngón tay rồi uống thuốc, không làm anh hút ngụm máu nào mà còn xấu hổ bại lộ hành vi chụp trộm ngay trước mặt người chính chủ, đúng là tiền mất tật mang.
Giờ đây Hứa Kỳ Sâm mới phát hiện, theo đuổi một người không hề đơn giản chút nào.


Phòng bệnh rơi vào một sự trầm mặc đáng sợ.
Hứa Kỳ Sâm không biết nên nói gì cho phải, vì vậy cầm lấy quả táo mới gọt xong, giả vờ bình tĩnh cắn một miếng.
Cửa sổ phòng bệnh không đóng, gió tháng tư nhẹ nhàng thổi qua, lay động khẩu trang màu xanh lam nhạt treo bên tai Tô Lẫm.


Giọng anh lạnh lùng nhưng rất êm tai, khiến Hứa Kỳ Sâm nhớ lại mùi nước hoa lành lạnh quen thuộc lúc trước.
“Ngày 18 tháng 3, hôm nay lén lút chạy tới vườn hoa phía sau bệnh viện, qua cửa sổ nhìn thấy bác sĩ Tô ngủ gật trong văn phòng.
Ban ngày anh ấy thường xuyên mất tập trung tinh thần, nhưng vẫn đẹp trai vô cùng.”


Anh chậm rãi đọc dòng chữ phía sau tấm ảnh kia bằng giọng nói không chút cảm xúc nào.
Hứa Kỳ Sâm đang ăn táo suýt nữa thì nghẹn, nén giận đặt táo lại lên bàn ho sặc sụa một hồi.
“Anh! Anh làm cái gì thế? Khụ khụ khụ…”
Tô Lâm nhìn cậu, “Chính cậu viết mà, còn ngại nữa.”


Hứa Kỳ Sâm uống một ngụm nước, lúc này mới dứt được cơn ho.
Thật sự muốn kết thúc mọi chuyện quá, cậu thật sự không tiếp tục nổi thế giới này nữa…
0901 thình lình xuất hiện: “Ngài Hứa, ngài phải cố gắng lên, ngài đã chịu đựng được nhiều thế giới trước vậy rồi cơ mà!”


Hứa Kỳ Sâm thở dài trong lòng.
“Bác sĩ Tô, sau này ngày nào anh cũng đến kiểm tra phòng một chút được không, như vậy em sẽ không chụp em nữa, em hứa luôn!”
Tô Lẫm không nói gì.


Hứa Kỳ Sâm dịch người sát lại gần chút, “Thật mà, bác sĩ Tô ơi.” Vẻ mặt cậu vô thức tủi thân, “Các bệnh nhân khác ngày nào cũng có bác sĩ đến thăm, mỗi em là không có.”


Lời nói này như kiểu “Các bạn nhỏ khác đều có người lớn đến đón, mỗi cục cưng đáng yêu này là phải chờ ở nhà trẻ đến tận khi trời tối” vậy.
“Rất nhanh nữa thôi là cậu ra viện được rồi.”


Hứa Kỳ Sâm níu ống tay áo Tô Lẫm, “Em không, anh không đến thăm em thì em không ra viện đâu.” Thấy Tô Lẫm vẫn không phản ứng, Hứa Kỳ Sâm đe dọa, “Nếu anh không đồng ý, em sẽ nhảy từ tầng ba xuống gãy nốt bên còn lại cho anh chữa tiếp!”
Tô Lẫm nhíu mày.


“Anh không nói gì em sẽ coi như là anh đồng ý rồi!” Hứa Kỳ Sâm cúi đầu, lần theo ống tay áo tới tay anh, lôi ngón út ra tự mình móc ngoéo, “Không cho đổi ý đâu bác sĩ Tô, ngón tay của anh dài ghê á.”
Tô Lẫm bất đắc dĩ, đôi môi mím chặt hơi giật giật.


Chi tiết nhỏ xíu ấy bị Hứa Kỳ Sâm tóm được, cảm thấy đây là một cơ hội tốt để tấn công lần nữa.
Vì vậy, cậu rút tay mình ra, nhìn vào mắt Tô Lẫm, “Nói cho anh một bí mật.”


“Vừa nãy em mơ thấy anh đấy.” Mặc dù là nói dối, nhưng Hứa Kỳ Sâm vốn đã được buff sẵn aura chân thành, cậu cười, hai mắt cong cong, “Vừa tỉnh mộng đã thấy anh ở ngay bên cạnh.”
“Không phải rất khéo sao?”