Hệ Thống Đi Lạc Tu Tiên Kí

Chương 30: Đến từ Trính Tú khiêu khích

Triệu Vô Cực hôm nay đến ngoại môn diễn võ trường có 2 mục đích. Một là quan sát đệ tử ngoại môn luận bàn học hỏi kinh nghiệm hai là tìm một cái chiến lực cùng mình không sai biệt lắm luyện tay một hồi.

Lần trước hắn tới diễn võ trường mọi người đều tập trung lại xem tỉ thí khiến xung quanh khá đông đúc, đến nỗi hắn phải trèo lên cây cột ở xung quanh diễn võ trường mới có thể nhìn thấy được bên trong hoàn cảnh. Nhưng lần này diễn võ trường cũng không quá đông người, hắn cố gắng chen chúc một chút là có thể đi vào xem. 

Hắn cũng không muốn trèo lên cây cột đó làm khỉ cho mọi người nhìn.

Triệu Vô Cực phí sức 9 trâu 2 hổ mới chen vào được bên trong hắn đang chuẩn bị xem lên chiến đấu thì bỗng có một giọng âm dương quái khí từ phía sau tới: 

“ A nha, nhà ai nhóc con lại chạy tới lôi đài quan sát rồi, đây là chỗ các sư huynh luận bàn, không phải chỗ của ngươi chơi đùa. Chả lẽ ngươi còn muốn lên thử hay sao, về nhà bú sữa mẹ đi thôi”

Triệu Vô Cực nhíu mày nhìn về phía âm thanh tới, là một cái thiếu niên khoảng chừng 7 8 tuổi. Thân hình hơi cường tráng, mặc một chiếc áo vải mỏng, phía dưới áo vải còn hơi phồng lên từng khối cơ bắp. Đáng tiếc khuôn mặt hắn lại có một đôi mắt vừa hí vừa xếch, lộ ra một cỗ gian xảo, là điển hình của tiểu nhân bỉ ổi tướng mạo. 

Triệu Vô Cực không muốn điểu đối phương, liền quay mặt đi.

Tuy vậy, không ít người ở xung quanh cũng chú ý đến tình huống bên này. Bọn họ ở ngoại môn lâu hiển nhiên cũng hiểu, ở chỗ này chỉ cần có người mở miệng khiêu khích, không bao lâu liền sẽ có 1 trận chiến. Có điều lần này hơi đặc biệt, người bị khiêu khích xem ra chỉ là một cái nhóc con 2 3 tuổi.

Hài tử ở ngoại môn cũng không hiếm thấy. Nhiều đệ tử ngoại môn đều kết hôn sinh con, sau đó tiếp tục ở lại ngoại môn sinh sống, trong Thanh Vân Tông cũng không thiếu chỗ có thể thấy được đám này hài tử chơi đùa.

Lại nói. người khiêu khích Triệu Vô Cực không ai khác chính là Trình Tú.

Hắn ở tạp dịch cũng coi như là nhân vật số má, thế mà tới đây gặp Triệu Vô Cực liền bị đối phương xem thường, không muốn nhìn nhiều 1 cái. Điều này khiến hắn vô cùng căm tức.

Cho dù Triệu Vô Cực là con trai trưởng lão nếu ở luận bàn bên trong bị ngừoi đánh chết cũng không thể trách phạt xuống dưới, huống hồ Ngụy Tuấn còn đảm bảo sẽ giúp hắn nói đỡ đây.

Đối với Trình Tú bây giờ, Triệu Vô Cực đã là một tên phế nhân, cái này phế nhân cũng dám xem thường hắn. Trình Tú càng nghĩ càng căm tức, tiếp tục khiêu khích: 

“ Nói ngươi đấy,nhóc con. Chả lẽ ngươi điếc rồi? Không biết cha mẹ ngưoi có bị ngu ngốc không lại thả ngươi khắp nơi chạy loạn thế này? Không cẩn thận đi vào tông môn cấm địa đến lúc đó chết cũng không biết chêt thế nào.”

Triệu Vô Cực có chút căm tức rồi, xem hắn là bùn nặn đây. 

Lần đầu khiêu khích hắn đã không thèm để ý, lần này lại còn tiếp tục mắng chửi cha mẹ hắn. Mắng chửi hắn, hắn có thể nhịn. Nhưng mắng chửi cha mẹ hắn chính là chạm vào điểm tức giận của Triệu Vô Cực.

Triệu Vô Cực sâu xa nhìn một chút người này, trong lòng tuy tức giận nhưng hắn rất nhanh thanh tỉnh lại. Từ khi tới thế giới này, tinh thần của hắn được tăng cường rất nhiều. Trước đây một số chuyện có thể không nghĩ ra nhưng bây giờ hắn có khả năng suy nghĩ rất linh hoạt khéo léo.

Người này vừa tới liền cố ý nhằm vào hắn khiêu khích, nhưng hắn lại chưa gặp người này bao giờ. Điều này chứng tỏ hắn là được người khác phái tới gây chuyện.

Mà gần đây gây chuyện với hắn không ai khác chính là cha con Ngụy Tuấn mà thôi. Triệu Vô Cực trong nháy mắt liền hiểu, chó săn của Ngụy Tuấn tới rồi.

Hắn nhìn Trình Tú liền hỏi: “vị sư huynh này không biết quý tính đại danh?”

“ Lão tử là Trình Tú, thế nào nhóc con, có muốn sư huynh chỉ giáo cho ngươi vài chiêu không?”


Triệu Vô Cực nhìn Trình Tú cao hơn hắn hẳn 2 cái đầu chiều cao, tuy rằng Triệu Vô Cực bình thường luyện võ thân hình phát triển được xem như là nhanh chóng nhưng Trình TÚ cũng là thể tu, hắn cũng không kém đi chỗ nào. 

Triệu Vô Cực sâu xa cười nói: “ Ồ nếu sư huynh có thể chỉ giáo cho ta liền không còn gì tốt hơn, không biết sư huynh là cảnh giới gì?”

Trình Tú ghét nhất là người khác hỏi thân phận cùng cảnh giới của hắn, bởi nhẽ hắn chỉ là một cái tạp dịch đệ tử. Nhưng cũng không thể thể hiện ra mặt tức giận, hắn liền cười gằn nói: “Sư huynh ta đây chỉ là một cái luyện thể tu sĩ mà thôi còn chưa có khí cảm đột phá luyện khí kì, nhưng chỉ giáo ngưoi là hoàn toàn đủ rồi đấy.”

Triệu Vô Cực đánh giá một chút thật giả lời nói đối phương, thử cảm nhận khí thế trên người đối phương, xem ra hắn nói không giả.

Để chắc chắn hắn còn quay ra hỏi một người bên cạnh: 

“vị sư huynh này, Trình Tú sư huynh nói la thật?”

Vị này Luyện khí kì tu sĩ liền mở miệng khẳng định: “không sai hắn chưa đột phá đến Luyện khí kì, nếu đột phá chúng ta đều có thể cảm nhận được”

Mọi người xung quanh cũng dồn dập phụ họa: “Đúng vậy tiểu sư đệ a” 

Triệu Vô Cực đánh giá một chút thực lực song phương, lại nghĩ đến mục đích bản thân. Hắn liền đồng ý nói: “Sư huynh đã có lòng chỉ điểm, vậy thì sư đệ không thể chối từ.”

Nói xong hắn bước chân lên một cái lôi đài bên cạnh, từ phía trên nhìn xuống Trình TÚ:

“Sư huynh, mời”

Trình Tú thấy gian kế thực hiện được,trong lòng thầm cười lạnh không ngớt “Triệu Vô Cực, hôm nay liền là ngày tàn của ngươi.”

Trình Tú nhảy lên đài cười gằn nói: “ Sư đệ phải xem cho kĩ sư huynh chỉ biểu diễn một lần, lần sau ngươi lại muốn xem đã không được nữa rồi”

“Tốt, vậy thì bắt đầu thôi” Triệu Vô Cực liền bày ra cơ sở trảo pháp tư thế.

Trình Tú thấy thế cũng không nói nhiều nữa, bày ra cơ sở quyền pháp thức mở đầu, hắn luyện chính là quyền pháp.

Triệu Vô Cực thấy đối thủ đã chuẩn bị xong, đối phương dùng lại là quyền pháp, không muốn đánh mất chủ động cùng để cho đối thủ thời gian súc thể lập tức nhanh chân lao tới.

Trình Tú thấy Triệu Vô Cực không biết sống chết mùi vị còn dám chủ động khởi xướng tiến công, hắn nhắm chuẩn Triệu Vô Cực liền là một quyền.

Quyền vừa xuất, gió khẽ rên. 

1 tiếng xé gió kéo dài 2 cái nháy mắt thời gian, Trình Tú luyện quyền pháp đã tới đại thành cảnh giới. Ở ngoại môn cũng có thể xem như là đinh cấp. 

Hắn quyền phong hung ác, tốc độ nhanh chóng, thế tới mãnh liệt. 


Triệu Vô Cực không dám xem thường, Trảo pháp đối quyền pháp trước giờ đều không phải là lấy cứng đối cứng chi pháp mà là tránh né đối phương chi trường, đánh đối phương chi đoản. Sử dụng cầm nã thủ tấn công đối phương cùng đa dạng phương vị cách thức công kích thủ thắng.

Triệu Vô Cực không tiếp quyền đối phương, dưới chân hơi chếch đi, nghiêng người một tránh liền nhanh chóng né ra quyền của Trình Tú, đồng thời cực kì nhanh chóng xuất thủ. Tay phải xuất trảo như thiểm điện liền tóm lấy được cổ tay phải đối phương, Triệu Vô Cực liền muốn dùng lực lôi kéo Trình Tú tiến về phía bản thân, vừa có thể thăm dò hạ bàn công phu của hắn vừa có thể đánh tan trọng tâm đối phương.

Một kéo vừa ra, Triệu Vô Cực liền nhíu mày, hắn kéo không nổi.

Tuy từ trước tới giờ Triệu Vô Cực đều rất chú ý luyện thể, lại còn đại lượng phục dụng dược liệu,nhưng khoảng cách chênh lệch tuổi tác, đối phương cũng là luyện thể tu sĩ khiến hắn trong màn đấu sức không hề có chút lợi lộc nào.

Trình Tú tuy không bị Triệu Vô Cực kéo đi, nhưng hắn trái lại không có chút vui vẻ nào. 

Đối phương một cái 2 tuổi hài tử sức mạnh lại quá lớn đi, vượt qua dự đoán của hắn. Trước giờ hắn vẫn luôn lấy thể lực của mình làm tự hào, đánh với Triệu Vô Cực xem chút ưu thế này đã không còn. 

Điều làm cho hắn khó chụi nhất chính là Triệu Vô Cực trảo lực. 

Trảo của Triệu Vô Cực nắm lấy cổ tay của Trình Tú cực kì rắn chắc, hắn cảm giác như bị một cái kìm kẹp lấy không thể thoát ra được, Trình Tú biết không thể để Triệu Vô Cực thoải mái sử dụng trảo pháp bắt được bản thân.

“Rống”

Trình Tú rống to 1 tiếng liền dùng tay trái oanh ra 1 quyền, nhắm thẳng đầu Triệu Vô Cực, quyền này nếu trúng Triệu Vô Cực không chết cũng trọng thương.

Thấy đối phương hạ thủ tàn nhẫn, một chút lòng thương hại cuối cùng của Triệu Vô Cực cũng tiêu tan. 

Nếu Trình Tú đã muốn làm chó săn cho Ngụy Tuấn, lại ra tay độc ác, vậy thì đừng trách Triệu Vô Cực cũng không nể tình rồi.

Dưới chân bộ pháp nhanh nhẹn vận chuyển, Triệu Vô Cực liền dùng tay trái đẩy vào khủy tay Trình Tú, tiện thể thân thể né qua một bên tránh thoát quyền của Trình Tú.

Hắn vừa xuất ra cầm nã thuật đấu pháp, dùng sức hơi đẩy một cái Trình Tú liền bị hắn bẻ khớp tay cúi người xuống đất.

Đau đớn từ khóp tay truyền tới, Trình Tú không dám khinh thường lập tức xuất một cái nghịch cước từ dưới đá lên. Đáng tiếc Triệu Vô Cực phản ứng quá nhanh nhạy liền tránh thoát được.

Trình Tú nhân cơ hội Triệu Vô Cực hơi chút buông lỏng này, lập tức dùng tay trái nắm lấy tay phải, vận sức toàn thân giữ lại 2 tay, cùng Triệu Vô Cực rơi vào đấu sức chi chiến.

Triệu Vô Cực cố thử mấy lần đều không thể bẻ khớp đối phương, trong lòng đã có chút tức giận. Trình Tú lại lợi dụng ưu thế thể lực tuổi tác đánh với hắn mà không phải là sáo lộ quyền pháp, điều này khiến hắn hết sức uất ức.

Trình Tú hiếm có được cơ hội lật bàn đâu dễ bỏ qua, hắn lập tức lại là tung chân một cước đá thằng vào ngực Triệu Vô Cực.

Triệu Vô Cực đứng quá gần, chân đối thủ lại thiên dài, hắn không kịp tránh né liền ăn trọn một cước vào ngực, lùi ra xa 3 4m. Trước ngực khí huyết nhộn nhạo khó chịu.

Trình Tú thấy bản thân chiếm thượng phong, khóe miệng liền cười gằn không ngớt, xông tới lại là một quyền, nhắm thẳng Triêu Vô Cực mặt.

Triệu Vô Cực lần này liền thật động chân nộ, thấy Trình Tú được nước không tha người bức tới, hắn cũng liền xông lên.

Trảo pháp biến chưởng, chưởng xuất như bôn lôi, không khí bị xé rách âm thanh vang lên, âm thanh kéo dài 2 cái nháy mắt thời gian, Triệu Vô Cực lúc này mà lại lấy trảo biến chưởng đột phá được tốc độ bản thân.

Chưởng, Quyền va chạm, Triệu Vô Cực cùng Trình Tú đều lùi ra sau 3 bước, huyết khí trong cơ thể cuồn cuộn. 

Triệu Vô Cực trước đây đều kiên trì tắm thuốc, cơ thể hắn được cường hóa toàn diện hơn, lúc này ưu thế liền xuất hiện rõ ràng, hắn lập tức ổn định được khí huyết sôi trào, lại biến chưởng thành trảo xông tới.

Trình Tú lúc này con chưa từ lần giao thủ vừa xong bình phục lại, thấy Triệu Vô Cực xông tới liền làm ra động tác phòng thủ, nhưng tư thế yếu ớt khí thế suy kiệt, đâu có thể là đối thủ của Triệu Vô Cực.

Triệu Vô Cực lao tới, khí thế dũng mãnh hung ác, trong lòng lửa dận như được phát tiết ra trảo pháp của hắn, trảo mang một cỗ sát phát khí thế lao tới, Triệu Vô Cực gầm to:

“ Chết đi!”