Hậu Cung Mưu Sinh Kế

Chương 90: Tuyên triệu

Chương 90:

Đại tuyết liên tiếp rơi ba ngày, thời điểm thái dương ló dạng, Trần Mạn Nhu lập tức phân phó người bắt đầu quét tước Chung Túy cung, từng nơi từng góc, tuyệt đối cho phép lưu lại một chút bông tuyết, băng lại càng không thể xuất hiện.

"Tẫn Hoan, ngươi đến khố phòng xem thử, nếu có cỏ thiêm thì mang ra, từ cửa trãi đến sân." Trần Mạn Nhu nghĩ nghĩ, tiếp theo phân phó nói, cỏ thiêm tuy rằng cũng có thể kết băng, nhưng là so với mặt đất kết băng thì tốt hơn, hơn nữa, cỏ thiêm kết băng, vẫn có vẻ dễ dàng nhìn ra. Tuy rằng thứ này trãi trên đất có chút khó coi, bất quá, dùng tốt là được.

"Nương nương, thứ này trong khố phòng chúng ta cũng có hai cái." Rất nhanh Tẫn Hoan đã trở lại, vẻ mặt buồn bực nói: "Đại khái Nội Vụ phủ cũng không thể nghĩ được trong cung sẽ có người dùng cái này đi?"

"Vậy trãi đến cửa phòng đi." Trần Mạn Nhu cũng bất đắc dĩ, lúc này cho dù là đi Nội Vụ phủ, phỏng chừng cũng phải mấy ngày mới có thể mang về, lúc ấy tuyết đã sớm tan, căn bản không dùng được cái đó.


"Nương nương, Đức phi nương nương gửi cho ngài một bái thiếp, muốn mời ngài đến giáng Tuyết Hiên thưởng tuyết." Vi Nhạc dẫn một tiểu cung nữ đến đây, tiểu cung nữ kia đưa bái thiếp trong tay đến tay Trần Mạn Nhu, Trần Mạn Nhu mở ra nhìn nhìn.

Bái thiếp kia là Đức phi tự mình viết, phía trên là một bài thơ nhỏ, phía dưới nói mấy câu đại ý chính là thỉnh Trần Mạn Nhu đi thưởng tuyết. Trần Mạn Nhu khép bái thiếp lại, cười hỏi: "Nương nương các ngươi còn thỉnh ai qua?"

"Còn thỉnh Quý phi nương nương, Thục phi nương nương, Lưu phi nương nương, Thành phi nương nương, Hồ phi nương nương, Hàn uyển nghi nương nương, Vương tu nghi nương nương, Lý tu hoa nương nương, Đinh tiệp dư nương nương, Vương tiệp dư nương nương, Mã tiệp dư nương nương, cùng với Tống mỹ nhân cùng Tề mỹ nhân hai vị nương nương."

Trần Mạn Nhu trong lòng nhịn không được bật cười, Đức phi này ngược lại là người linh lung, mặc kệ thân phận cao thấp, nữ nhân hậu cung, nàng đều mời toàn bộ.


"Trở về nói cho nương nương nhà ngươi, bản cung rất muốn đi tham gia thưởng tuyết hội Đức phi muội muội đã mời, chính là, bản cung gần đây thân mình nặng nề, không tiện đi lại, cho nên lần này sẽ không đi, chờ khi nào bản cung có rảnh, sẽ tự mình đi Vĩnh Hòa cung thỉnh tội, còn thỉnh Đức phi muội muội không lấy làm phiền lòng."

Nàng không muốn lúc này đi mạo hiểm, Thục phi kia không chừng có chiêu số gì đó đang chờ nàng đâu.

Tiểu cung nữ kia có chút khó xử, ước chừng là Đức phi dặn dò qua phải thỉnh được Trần Mạn Nhu, do dự một chút nói tiếp: "Huệ phi nương nương, nương nương nhà ta trước khi cho nô tỳ đến đã dặn dò nô tỳ, nói là người mang thai thường lười đi lại, chính là nếu vì hài tử trong bụng mà suy nghĩ, vẫn nên đi đi lại lại nhiều chút thì tốt hơn,《chư nguyên nhân hậu luận 》nói, có thai ba tháng danh thủy thai, trong lúc này, máu không lưu thông, hình tượng thủy hóa, không có định nghi, nhân cảm mà biến. Huệ phi nương nương nếu muốn sinh hạ hoàng tử khỏe mạnh xinh đẹp, vẫn nên đến ngự hoa viên đi nhiều một chút mới tốt."

Cổ đại dưỡng thai vẫn có chút nghiêm khắc, không riêng gì đọc sách cho hài tử, còn có rất nhiều yêu cầu với phụ nữ có thai, giống như cái gì không ngồi bên cạnh không biên lập không bả, cùng các loại lời nói và việc làm đều phải mẫu mực ý tứ. Bên trong《Chư nguyên nhân hậu luận 》này còn nói là gặp vật mà biến, muốn dáng dấp hài tử tốt, vậy phụ nữ có thai phải nhìn cảnh vật sự vật xinh đẹp linh tinh nhiều một chút.

Nếu Trần Mạn Nhu không muốn đi, thì là không đem sự trưởng thành của Hoàng tự trong tương lai để vào mắt.

Trần Mạn Nhu nhịn không được cười nhạo một chút, người này, nếu muốn tìm lý do, vậy thật đúng là không chỗ nào không được. Nhìn lướt qua tiểu cung nữ kia, thấy trên mặt nàng có chút khẩn trương, liền lắc đầu nói: "Ngươi nói cho Đức phi, bản cung cảm thấy nàng nói rất có đạo lý, chính là tốt quá hoá cùi (bắp) (>_