Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Quyển 8 - Chương 6: Chương 4 ai nói chuyện xưa như mây khói

Thời tiết năm nay vô cùng lạnh giá, mãi tới

ngày mùng Năm tháng Hai tuyết mới bắt đầu có dấu hiệu ngừng rơi, nhưng sớm tối

mỗi ngày lại có mưa rơi rả rích, sự giá buốt vẫn không hề giảm bớt lấy nửa

phần.

Tổng quản phủ Nội vụ Lương Đa Thụy tới gặp

tôi bẩm báo về tình hình chi tiêu một tháng vừa qua trong cung của Hoàng hậu,

tuy nàng ta đang bị cấm túc nhưng mọi sự cung ứng vẫn không hề suy giảm, bởi

Hoàng hậu dù sao cũng vẫn là Hoàng hậu.

Tôi tỉ mỉ lật xem sổ sách, thỉnh thoảng lại

hỏi vài câu, y đều đối đáp trôi trảy. Đến khi xem được quá nửa, tôi chỉ tay vào

một chỗ trên cuốn sổ, hỏi: “Lượng bạc cấp cho cung của Hoàng hậu mỗi tháng tổng

cộng là một ngàn sáu trăm lượng, việc này do ai quản vậy?”

“Phần của cung nhân đều do Hội Xuân cô cô

lĩnh, phần của Hoàng hậu thì được Tiễn Thu cô cô bảo quản, còn việc ghi chép

thu chi tất thảy do Tú Hạ cô cô phụ trách.”

Tôi cười khẩy, nói: “Nói như vậy là bản

cung có hỏi ngươi cũng bằng không rồi. Hôm qua ta mới trò chuyện với Quý phi về

việc lượng bạc chi tiêu trong cung tháng sau nhiều hơn tháng trước, ngươi thử

nói xem duyên cớ là tại sao?”

Lương Đa Thụy cười trừ, nói: “Nô tài nghĩ

chắc là do vừa sang năm mới, các vị chủ tử phải chi tiêu, ban thưởng nhiều hơn,

thành ra tốn kém hơn bình thường một chút.”

Tôi mỉm cười, nói: “Vậy thì cũng đành,

nhưng Hoàng hậu bây giờ đang bị cấm túc, có dùng bạc vào việc gì thì cũng chỉ là

ở trong Phượng Nghi cung thôi, sao tiền bạc lại không đủ đến nỗi phải yêu cầu

phủ Nội vụ chi nhiều thêm một ngàn lượng như thế?”

Lương Đa Thụy nhất thời nghẹn họng, ấp úng

mãi vẫn chẳng thể nói được gì, chỉ biết lén lút đưa tay áo lên lau mồ hôi lạnh.

“Nô tài thực sự không rõ là tại sao.”

Tôi đưa mắt liếc y mấy cái, cuối cùng vứt

cuốn sổ kia xuống bàn, cười tủm tỉm, nói: “Bản cung trước đây còn chưa biết là

cái chức tổng quản phủ Nội vụ này hóa ra lại dễ làm như thế đấy, chỉ cần biết

chiều lòng người là được. Tháng này cung này thấu chi năm trăm lạng, tháng sau

cung kia thấu chi một ngàn lạng, ngươi cứ ung dung làm Bồ Tát sống mà vung

tiền, sau đó lại tới tìm bản cung than nghèo kể khổ, thật khiến bản cung khó xử

quá.”

Lương Đa Thụy vội vàng quỳ sụp xuống, cất

tiếng van nài: “Nô tài thực sự không dám! Chỉ vì đó là cung của Hoàng hậu nương

nương, thêm nữa mỗi lần đều là Hội Xuân cô cô, thân tín của Hoàng hậu tới lĩnh

bạc, nô tài đâu dám không chi!”

Hoa Nghi đứng kế bên bật cười khúc khích,

cầm một chiếc dùi gỗ nhỏ lên gõ đùi cho tôi, miệng thì ung dung nói: “Dù dám

hay không thì cũng đã làm rồi, thế mà Lương công công còn dám lý sự với nương

nương nữa! Ai mà không rõ Lương công công với Hoàng hậu là họ hàng xa vừa vừa,

rộng rãi với Phượng Nghi cung một chút cũng là điều khó tránh. Rốt cuộc nương

nương nhà ta vẫn phải chịu thiệt vì thiếu mất một người thân như vậy, bằng

không mỗi dịp cuối tháng đã chẳng phải chi tiêu dè sẻn rồi.”

Lương Đa Thụy mặt mày tái mét, vội vàng dập

đầu lia lịa, nói: “Đều tại nô tài suy nghĩ không chu toàn...”

Tôi khẽ xua tay một cái, chậm rãi cắt ngang

lời y: “Bản cung cũng chẳng dám yêu cầu công công suy nghĩ chu toàn, nhưng hôm

qua Hoàng thượng có nói với bản cung là từ nay hậu cung chi tiêu nên tiết kiệm

một chút, bản cung cũng chỉ đành làm theo thôi. Có điều bạc ở cung của Hoàng

hậu ngươi chỉ biết đưa mà không biết là dùng để làm gì, vậy bản cung không hỏi

ngươi nữa, ngươi cứ việc về đi.”

Lương Đa Thụy không ngờ tôi lại dễ dàng bỏ

qua việc này như thế, vội vàng cảm tạ rồi cáo từ rời đi. Tôi ra hiệu cho Hoa

Nghi nhặt cuốn sổ lên, uể oải nhắm mắt lại. “Hãy đi bẩm việc này với Hoàng

thượng, nếu Hoàng thượng đòi điều tra thì cứ nói là gần đây thân thể ta không

được khỏe lắm, để Đoan Quý phi chủ trì là được rồi.” Hoa Nghi khẽ đáp vâng một tiếng

rồi lập tức tới Nghi Nguyên điện.

Chiều tối hôm ấy tôi dẫn Vệ Lâm tới cung

của Huyền Lăng thăm mạch bình an cho y, nhân tiện chọn những việc quan trọng

trong buổi lễ trăm ngày sắp tới của Hoài Thục Công chúa nói cho y biết. Huyền

Lăng lúc này vừa phê duyệt tấu chương xong, ung dung đưa tay tới cho Vệ Lâm

thăm mạch, đồng thời nhắm mắt lẳng lặng nghe tôi nói. Chờ tôi nói xong, y bèn

dặn dò: “Những việc khác thì không có gì, nhưng Thấm Thủy mới được phong làm

dung hoa, mấy ngày nữa hãy nhân việc mừng của Hoài Thục mà tấn phong nàng ta

lên làm tiệp dư đi.”

Việc sinh nở trong cung vốn chẳng dễ dàng

gì, nhưng điều hiếm có là lần này Hoài Thục Công chúa được sinh ra rất thuận

lợi, hơn nữa mặt mũi cũng mười phần thanh tú, rất được Huyền Lăng yêu thích, do

đó y đối xử với Giang Thấm Thủy cũng tốt hơn mấy phần. Tôi tươi cười đáp “vâng”

một tiếng rồi lại tiếp: “Chờ Công chúa tròn một tuổi thì có thể tấn phong Thấm

Thủy làm quý tần, tới lúc đó muội ấy cũng chính thức được đứng vào hàng chủ tử

rồi.”

Huyền Lăng dù khẽ nở nụ cười nhưng vẫn

không sao giấu được vẻ mỏi mệt trên mặt. “Trẫm cũng đang có dự tính như vậy.”

Mùa xuân năm nay trời lạnh giá vô cùng, đã

thế so với mùa đông còn có thêm mấy phần ẩm ướt, ngay đến quãng thời gian tĩnh

lặng lúc hoàng hôn dường như cũng trở nên nhớp nháp khó chịu. Đưa mắt nhìn ra

ngoài cửa sổ, những hạt mưa lạnh giá vẫn chậm rãi buông rơi, hệt như vô số hạt

băng bay múa đầy trời. Có mấy hạt mưa rơi vào cửa sổ phát ra những tiếng “xào

xào”, nghe hệt như tiếng tằm ăn lá dâu.

Huyền Lăng lắng tai nghe hồi lâu rồi khẽ

nói: “Buổi lễ Thân Tàm[3] dịp tháng Ba này, nàng hãy đứng ra chủ trì

đi.”

[3]

Một buổi lễ thường niên ở Trung Quốc thời cổ, do hoàng hậu chủ trì, đích thân

nuôi tằm để phụ nữ trong thiên hạ noi theo, đi kèm với đó là lễ Thân Canh của

hoàng đế - ND.

Tôi khom người, nói: “Thần thiếp chỉ là phi

tần mà thôi, trong khi đó lễ Thân Tàm vốn phải do Hoàng hậu chủ trì, thần thiếp

không dám tiếm việt.” Huyền Lăng khẽ “hừ” một tiếng, không nói năng gì. Tôi suy

nghĩ một lát rồi lại nói: “Hay là để Trang Mẫn Phu nhân thay thế cũng được, dù

sao nàng ta cũng có xuất thân cao quý.”

Huyền Lăng đang định nói gì thì ngoài hành

lang chợt vang lên tiếng bước chân khe khẽ, kèm theo đó là những tiếng châu

ngọc va vào nhau không ngừng đang lại gần Nghi Nguyên điện. Huyền Lăng hơi cau

mày, hỏi: “Là ai đó?”

Tôi đi tới vén bức rèm gấm thêu hình linh

thú lên, thấy Hồ Uẩn Dung đang chậm rãi bước đi trên hành lang, bước chân nghe

có vẻ nặng nề vô hạn. Khuôn mặt thường ngày vốn kiều diễm vô song của nàng ta

lúc này lạnh tựa băng sương, không hề có lấy một tia ấm áp, cặp mắt phượng thì

ngạo nghễ nhướng cao, khóe mắt được trang điểm thành màu tím nhạt thoáng mang

theo mấy tia vàng, nhìn hệt như chiếc đuôi xòe rộng của một con công, theo

những bước đi của nàng ta, từ đó như tỏa ra ngoài không khí vô số tia sắc bén,

các cung nhân bên đường nhìn thấy vậy đều không kìm được sợ hãi quỳ rạp xuống

hết thảy.

Tôi đưa rèm cho ả cung nữ bên cạnh giữ lấy,

đoạn ngoảnh đầu lại, mím môi cười, nói: “Đúng là không thể nói xấu sau lưng

người khác được, vừa nói Tào Tháo, Tào Tháo đã đến ngay rồi.”

Hồ Uẩn Dung bám tay thị nữ đi vào thỉnh an,

vẻ buồn bực không vui lộ ra rất rõ. Huyền Lăng không kìm được hỏi: “Có chuyện

gì mà nàng giận dữ như vậy? Ai đã chọc giận gì nàng hay sao?”

Hồ Uẩn Dung khẽ thở dài một tiếng, sau đó

liền oán trách: “Cũng không có gì, chỉ tại lũ nô tài không được việc thôi, mấy

thứ thần thiếp yêu cầu bọn chúng đều chẳng thể đưa tới.”

Huyền Lăng tò mò, cười hỏi: “Còn có thứ gì

nàng yêu cầu mà bọn nô tài dám không đưa tới? Chỉ cần có thứ gì tốt trẫm đều

ban cho Yến Hy điện trước, về khoản này đến Thục phi cũng chưa chắc đã so được

với nàng đâu.”

Hồ Uẩn Dung bật cười khúc khích, ngay sau

đó đã nghiêm mặt. “Cũng không phải thứ gì mới mẻ cả, có điều thần thiếp vừa

kiếm được một công thức nấu ăn mới. Hoàng thượng biết đấy, Quỳnh Chi đang theo

hầu bên thần thiếp vốn là người hầu của Vũ Dương Đại trưởng công chúa, mà muội

muội của thị là Quỳnh La có tài nấu ăn rất giỏi, từng hầu hạ Thuần Nguyên Hoàng

hậu khi mang thai, sau khi Thuần Nguyên Hoàng hậu qua đời liền bị đuổi khỏi

cung. Hai ngày trước Quỳnh Chi về quê thăm người thân, nghe Quỳnh La nói Thuần

Nguyên Hoàng hậu khi còn tại thế ăn gì cũng rất cầu kỳ, phàm là đồ chưng hấp

thì đều dùng lá tre, lá trúc hoặc lá chuối để lót dưới đáy lồng hấp, thần thiếp

nghĩ bụng như thế thực là phong nhã, do đó bèn muốn học theo.”

Huyền Lăng vốn chỉ uể oải ngồi nghe nhưng

vừa nghe thấy hai chữ “Thuần Nguyên” liền bất giác nở một nụ cười cực kỳ ấm áp,

ngay tới những đường nét trên khuôn mặt cũng trở nên dịu dàng hơn mấy phần.

“Trẫm cũng không rõ là nàng ấy lại thích dùng những thứ lá như vậy đấy, có điều

đồ ăn trong cung của nàng ấy đều mang mùi thơm của cây cỏ, đúng là tuyệt vời và

đặc sắc vô cùng.”

“Dạ phải.” Hồ Uẩn Dung thấy Huyền Lăng cũng

nói như vậy liền bất giác nở nụ cười tươi. “Thần thiếp thấy lá tre thì nhỏ quá,

lá trúc thì phải dùng để gói bánh chưng[4] mới hợp, nghĩ đi nghĩ lại

thấy chỉ có dùng lá chuối tây là thích hợp nhất. Ai ngờ lũ nô tài lại nói năm

nay trời lạnh, ngay đến nõn chuối cũng không mọc ra được, thật sự không có cách

nào đưa lá chuối tây tới. Thần thiếp khó khăn lắm mới có được một chủ ý hay,

thế mà cuối cùng lại không thể thực hiện, do đó mới giận dữ.”

[4]

Bánh chưng của Trung Quốc thường chỉ to bằng nắm tay, không có nhân và gói bằng

lá trúc - ND.

Huyền Lăng cười, nói: “Việc này thì có gì

là khó đâu, chỉ là chuyện ăn uống nhất thời thôi mà. Chờ trời ấm lên rồi trẫm

sẽ ban cho nàng tất cả lá chuối tây ở Thượng Lâm uyển, nàng muốn bao nhiêu là

có bấy nhiêu, nhưng đến lúc đó nàng có hấp gì thì cũng đừng quên để lại cho

trẫm một ít đấy nhé!”

Hồ Uẩn Dung cười, nói: “Đây vốn là sáng

kiến của Thuần Nguyên Hoàng hậu, Dung Nhi làm sao mà quên biểu ca được.”

Vệ Lâm lúc này đã bắt mạch cho Huyền Lăng

xong, bèn bẩm: “Hoàng thượng vẫn rất an khang, có điều không nên lao lực quá,

năm nay trời lạnh, nếu thức khuya nhiều sẽ rất không tốt cho sức khỏe. Vi thần

bây giờ sẽ kê cho Hoàng thượng mấy đơn thuốc tẩm bổ, Hoàng thượng cứ uống đúng

giờ là được.”

Huyền Lăng gật đầu, nói: “Ôn Thực Sơ không

thường xuyên ở trong cung, y thuật của ngươi cũng coi như là không tệ.”

Vệ Lâm khom người, cung kính nói: “Đa tạ

Hoàng thượng khen ngợi.” Sau đó lại ngoảnh đầu qua cười tủm tỉm nói với Hồ Uẩn

Dung. “Vi thần có mấy lời này muốn nói, chẳng biết nương nương có muốn nghe

không?”

Hồ Uẩn Dung mặt đầy nét cười, tay thì mân

mê viên bảo thạch màu đỏ tươi đính trên hộ giáp, vừa nhìn y vừa nói: “Biểu ca

cũng vừa khen là y thuật của ngươi không tệ rồi, ngươi muốn nói gì thì cứ việc

nói đi.”

Vệ Lâm cung tay nói: “Vừa rồi nương nương

nói tới việc dùng lá chuối tây để lót lồng hấp, vi thần chợt nhớ tới việc này,

ai ai cũng cho rằng lá chuối tây chỉ dùng để ngắm được thôi, kỳ thực dùng làm

thuốc cũng rất tốt. Lá chuối tây có vị ngọt, mát, tính hàn, trong sách Bản thảo có ghi lại rằng dùng lá chuối

tây có thể thanh nhiệt giải độc, chữa bệnh nóng trong tim, gan, ngoài ra nó còn

rất hữu hiệu với những chứng bệnh phù nề nữa.”

Huyền Lăng lộ vẻ trầm tư. “Thuần Nguyên vốn

thuộc tạng người nóng, chứng tỏ sáng kiến độc đáo kia còn có thể giúp cho việc

dưỡng sinh nữa, đúng là rất tốt.”

Vệ Lâm cười trừ, nói: “Hoàng thượng nói rất

phải, có điều lá chuối tây vốn tính hàn, thường ngày dùng một ít thì không sao,

nhưng thai phụ thì không thể tùy tiện đụng vào được, bởi vì lá chuối tây cũng

có công hiệu phá ứ tiêu thũng tương tự như đào nhân, hồng hoa, tuy hiệu quả

không rõ rệt như hồng hoa nhưng nếu đem đi lót lồng hấp thì các chất nó tiết ra

sẽ ngấm từ từ vào đồ ăn, thời gian lâu dần ắt sẽ làm hại đến thân thể.”

Hồ Uẩn Dung bất giác cả kinh, lập tức

nghiêm mặt quát: “Hoàng thượng mới khen ngươi có một câu thôi mà ngươi đã nói

lời dọa dẫm rồi. Chỉ là lá chuối tây mà thôi, nếu thật sự có độc thì Thuần

Nguyên Hoàng hậu làm sao dám ăn chứ?”

Vệ Lâm vội vàng khom người, nói: “Phu nhân

xin chớ nên tức giận, vi thần chỉ nói là thai phụ không nên tùy tiện dùng mà

thôi. Kinh sư vốn là vùng lạnh, mọi người ít khi đụng tới lá chuối tây, do đó

bình thường ngay cả thầy thuốc cũng không biết tới dược tính của nó. Còn vi

thần hồi trẻ từng đi du ngoạn miền Nam nóng bức, thấy cư dân đương địa đa phần

đều biết việc này, quả thực không phải là nói lời dọa dẫm đâu.”

Hồ Uẩn Dung hơi sững người, trên mặt lộ rõ

vẻ hoảng hốt không sao giấu được, thấp giọng hô lên: “Biểu ca, Vệ thái y nói

thai phụ không được tùy tiện dùng lá chuối tây, nhưng Quỳnh La vốn hầu hạ việc

ăn uống của Thuần Nguyên Hoàng hậu trong khi mang thai, như thế rõ ràng là...”

Sắc mặt nàng ta càng lúc càng tái, cuối cùng trở nên nhợt nhạt như những bông

tuyết còn sót lại bên ngoài cửa sổ. “Thần thiếp từng nghe mẫu thân kể lại trong

cung có lời đồn là vị Hoàng tử mà Thuần Nguyên Hoàng hậu sinh ra còn chưa ra

đời thì đã tắt thở rồi, hơn nữa trên người còn có những đốm màu xanh, mà năm

xưa Quý phi vốn hầu hạ kề bên Hoàng hậu, hình như ngay đến nàng ta cũng có nhìn

thấy đấy.”