Hào Môn Này, Tôi Không Gả Nữa

Chương 78

Edit: Nại Nại
____
Ngày Hạ Nam Phương xuất viện cũng vừa lúc Lý Nhiễm được mời tham gia một show nghệ thuật với tư cách là giám khảo.
Cô gọi điện nói xin lỗi Hạ Nam Phương: "Xin lỗi anh. Hôm nay em không thể đi đón anh được."


Hạ Nam Phương không nói gì, sự trầm tĩnh trong điện thoại làm tim Lý Nhiễm cứng lại.
Cô nắm chặt điện thoại: "Người tổ chức chương trình là đàn anh của em, trước đây ở nước ngoài anh ấy giúp đỡ em rất nhiều, em không tiện từ chối người ta. Khi nào về em sẽ đến tìm anh ngay."


Điện thoại yên tĩnh một lúc lâu, tiếng nói trầm thấp của Hạ Nam Phương mới vang lên: "Đàn anh của em, nam à?"
Lý Nhiễm: "..."
Cô nói nhiều như vậy vì muốn biểu hiện sự áy náy, kết quả trong lòng dạ nhỏ nhen của Hạ Nam Phương chẳng nhớ gì chỉ nhớ kỹ hai chữ "đàn anh" kia mà thôi.
Lý Nhiễm cười nhẹ: "Ừ."


Hạ Nam Phương hừ lạnh một tiếng, cuối cùng cũng không nói không cho cô đi: "Đi sớm về sớm."
Lý Nhiễm ở trong điện thoại theo tiếng: "Được, em cúp máy đây."
Ngón tay nắm điện thoại của Hạ Nam Phương siết chặt, anh mấp máy môi: "Chờ chút."
"Hả?"
"..."
"Anh sẽ nhớ em."


Lý Nhiễm trong nhất thời có chút không thích ứng được Hạ Nam Phương sẽ nói với cô loại câu nói này, lúc này đến phiên cô không có âm thanh.
Hạ Nam Phương hơi có chút cao ngạo tuyên bố: "Em cũng phải nhớ anh."
Lý Nhiễm dở khóc dở cười, người đàn ông này tuổi càng lớn thì càng kiêu ngạo.


Nhưng loại kiêu ngạo này không làm người ta chán ghét.
"Em biết rồi."
Hạ Nam Phương bây giờ mới đồng ý cúp máy.
Hai người đều có công việc bận bịu của riêng mình, Lý Nhiễm đến thủ đô để ghi hình, sau đó chương trình sẽ được phát sóng trên tivi trong thời gian tới.


Với tư cách là một trong những giám khảo khách mời, Lý Nhiễm phải tham gia ghi hình khoảng năm ngày, cộng thêm thời gian nghỉ ngơi nữa có lẽ sẽ phải ở lại thủ đô một tuần.


Hạ Nam Phương nằm viện hơn mười ngày, nên mấy chuyến công tác quốc tế bị hoãn lại, mới vừa xuất viện đã bận đến độ chân không chạm đất mà ra nước ngoài.


Tuy rằng trạng thái của hai người không còn chênh lệch quá lớn như trước, vẫn đang bận rộn sự nghiệp của mình như cũ, nhưng lại có nhiều vướng bận hơn so với trước kia.


Có lẽ là do trong lòng có người mình thích không nỡ buông tay, Hạ Nam Phương cảm thấy lần công tác này cực kỳ dài, mọi chuyện lại vô cùng rườm rà.


Hai người khác múi giờ, Lý Nhiễm ghi hình cả một ngày không có thời gian nghỉ ngơi, tối về khách sạn gọi điện cho Hạ Nam Phương lại là lúc anh bận họp nhất trong ngày.
Kết quả đi công tác ngày đầu tiên, hai người gọi điện cho đối phương nhưng không ai nhận được.


Con người Hạ Nam Phương ngày thường điềm tĩnh và tự chủ, là một người theo chủ nghĩa ưu tú hoàn mỹ, nhưng một khi đụng phải chuyện liên quan đến Lý Nhiễm thì biến đổi hoàn toàn từ thái cực này sang thái cực khác.
Anh gọi điện cho Lý Nhiễm, gọi hơn mười cuộc anh mới nhận được một cuộc.


Nhiệm vụ ghi hình chương trình vô cùng nặng nề, cơ hồ là quay hơn 12 giờ không ngừng nghỉ, sau khi kết thúc còn phải tập dượt rồi thảo luận chuyên môn nữa.
Mỗi ngày Lý Nhiễm hận không thể biến thành 48 tiếng, dưới cường độ làm việc cao như vậy nên cô đã sớm ném Hạ Nam Phương ra sau đầu lâu rồi.


Cho đến hôm nay, khi cô nhìn thấy bóng người ngồi quay lưng lại trên sofa trong phòng nghỉ, cảm thấy mình bị ảo giác mất rồi.
Lưng người này trông giống Hạ Nam Phương thế nhỉ?
Khi người đàn ông mặc vest quay người đối diện với cô rồi, cô mới chợt tỉnh lại nhận ra đó thật sự là Hạ Nam Phương.


"Sao anh lại đến đây?"
Hiển nhiên Hạ Nam Phương vừa tham gia xong cuộc họp hay đàm phán nào đó, anh vừa xuống máy bay, trên người vẫn còn mặc đồ công sở, khăn tay màu lam trong túi áo trước ngực vẫn chỉnh tề không có chút nếp gấp nào.


Hạ Nam Phương dựa vào lưng ghế, chắp tay, ánh mắt vừa thâm tình vừa chuyên chú, trừ lần đó ra... Nhè nhẹ chất vấn: "Sao anh gọi mà em không bắt máy?"
Lý Nhiễm bận cả một ngày, giờ nghỉ ngơi mới nhớ đến điện thoại, cô sờ sờ túi.
Điện thoại đâu rồi?


Cô gọi trợ lý đi cùng, tìm tới tìm lui một hồi mới tìm thấy điện thoại, vừa mở lên đã thấy vài cuộc gọi nhỡ của Hạ Nam Phương.
"Xin lỗi anh nha, bận quá nên không để ý đến điện thoại."


Cô nói xin lỗi có chút lơ đãng, như là cho Hạ Nam Phương một lời giải thích có lệ, hoặc cũng có thể là tìm một cái cớ cho mình.
Ánh mắt Hạ Nam Phương điềm tĩnh mà sâu thẳm nhìn cô chăm chú: "Em đang lấy lệ đó ư?"


Ngữ khí anh có chút không tốt, hoặc là nói anh đang tức giận vì cô không đặt anh ở trong lòng.
Lý Nhiễm cố hết sức giải thích: "Không có, thật sự không có nghe thấy mà. Không phải cố ý không nhận điện thoại của anh đâu."


Điểm chú ý của Hạ Nam Phương không vì Lý Nhiễm giải thích mà lệch khỏi quỹ đạo, anh thoáng nghiêng đầu, như suy tư đánh giá Lý Nhiễm gì đó, như tìm ra rồi sau đó chắc chắn: "Lý Nhiễm, có phải trong lòng em không có anh không?"
Lý Nhiễm bị anh chất vấn á khẩu không trả lời được.


Nói thật thì Hạ Nam Phương nói không sai, xác thật Lý Nhiễm không giống Hạ Nam Phương như cách anh đặt cô trong lòng.
Lý Nhiễm đang muốn mở miệng giải thích gì đó, thì nhân viên bên ngoài thúc giục: "Lý lão sư*, bắt đầu ghi hình rồi."


(*Giới giải trí TQ, những người tham gia giới giải trí lâu năm hoặc có thành tựu xuất sắc sẽ được đàn em, khán giả gọi là "lão sư".)
Cô đáp với bên ngoài một tiếng, sau đó không kịp giải thích gì thêm với Hạ Nam Phương nữa, cứ vậy mà vội vàng ra ngoài.


Người đàn ông chỉ còn lại một mình, cô đơn ảm đạm.
Vẫn luôn ghi hình đến lúc trời tối, Lý Nhiễm khát khô cả giọng rời khỏi phim trường.
Bỗng nhiên nhớ đến Hạ Nam Phương còn ở phòng nghỉ.
Cô chưa kịp uống một ngụm nước nào đã vội vã chạy một mạch về phòng nghỉ.


Nhưng người không còn ở đó nữa.
"Người bên trong đâu rồi?" Cô hỏi một nhân viên đang trực ở đại sảnh phòng nghỉ.
Hạ Nam Phương vừa tiến đến, nhân viên ở tầng lầu này lập tức chú ý đến người đàn ông cao lớn đẹp trai đó: "Đi từ lúc chiều rồi."
Lý Nhiễm lặp lại: "Đi rồi?"


"Ừ."
Lý Nhiễm không thèm tháo trang sức tẩy trang gì đó, với tay lấy đại cái áo khoác rồi chạy ra ngoài.
Anh bỏ đi mà không nói một lời chắc chắn là tức giận rồi.
Cô vừa xuống lầu đón taxi vừa gọi điện thoại cho Hạ Nam Phương.


Mùa đông, ở thủ đô gió thổi càng ngày càng lạnh, sắc bén như những con dao nhỏ.
Ra khỏi đài truyền hình, cô vừa đón gió vừa chạy chậm lên phía trước đón xe.


Bây giờ là thời điểm tan tầm, đang trong giờ cao điểm nên phần mềm gọi xe cũng chật kín người. Những chiếc taxi trên đường thì không cần phải nói là đầy khách như thế nào.
Lý Nhiễm đứng ở ven đường vẫy vẫy tay, taxi không dừng mà ngược lại một chiếc Maybach màu đen dừng lại kế bên cô.


Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của Hạ Nam Phương, Lý Nhiễm nở nụ cười phát ra từ nội tâm.
Gió đông lạnh thấu xương làm lòng người cũng không sinh ra sự ấm áp gì, nhưng nụ cười của cô lại làm tảng băng trong lòng anh nhè nhẹ tan ra.
"Lên xe đi."


Sau khi Lý Nhiễm lên xe cô cởϊ áσ khoác ra.
Cô mở lời kiếm chuyện nói: "Hôm nay lạnh quá trời luôn, anh có lạnh không?" Vừa nói cô vừa xoa xoa tay.
Vừa rồi trong gió lạnh, cô vẫn luôn duỗi tay ra ngoài để đón xe.
Hạ Nam Phương không trả lời mà dùng hành động chứng minh anh không lạnh.


Anh duỗi tay ôm Lý Nhiễm vào lòng, bàn tay to nắm đôi tay lạnh lẽo tím tái của cô, không rên một tiếng bảo bọc nó vào trong bàn tay to của mình.
Đôi tay anh ấm áp lại dày rộng, bao vây kín mít đôi tay cô như đôi găng tay ấm áp mùa đông, không lộ ra một khe hở nào.


Nhưng anh vẫn không quá thích phản ứng của cô.
Cô dựa vào ngực anh, đôi mắt vừa to vừa sáng mở to, cái hiểu cái không hỏi: "Anh không vui hả?"
Anh trưng ra bộ mặt lạnh như băng, không thể dùng từ "không vui" đến hình dung nữa.
Anh nhàn nhạt nhìn Lý Nhiễm liếc mắt một cái: "Ừ."


Anh thừa nhận sảng khoái như vậy khiến Lý Nhiễm ngược lại không còn lời gì để nói.
Cô chuyển tròn mắt, không ngây thơ hỏi anh vì sao không vui, dùng một sợi tóc cũng biết vì sao người đàn ông này không vui.


Dù sao bản thân cũng có trách nhiệm ở bên trong, nét mặt cô vô cùng nghiêm túc, như đang nghĩ cách để cứu vãn muốn làm Hạ Nam Phương vui lên.
Ánh mắt anh đối diện với ánh mắt cô, trong lòng thoáng hiện tia không hài lòng không vui nhưng cũng không thể chỉ trích được gì.


Anh sớm nên nhận ra cuộc sống của cô đã sớm không chỉ xoay quanh một mình anh nữa.
Cô có bạn bè của cô, cũng có sự nghiệp của riêng cô.


Không thể liên lạc được với cô giống như hôm nay, thậm chí cách vài ngày cũng không gặp nhau được cũng là chuyện bình thường, theo đạo lý nếu bọn họ muốn ở bên nhau lâu dài mà nói thì Hạ Nam Phương phải quen với sự khác biệt này.


Cho dù trong lòng buồn rầu khó chịu đến đâu thì đến cuối cùng anh chỉ có thể tỏ vẻ vân đạm phong khinh* tỏ ra rằng mình vẫn ổn.
(Vân đạm phong khinh (云淡风轻): thờ ơ, lạnh nhạt, bình thản, không màng đến điều gì khác, tựa như gió nhẹ mây hờ hừng trôi.)


Xe rất nhanh đã đến khách sạn Hạ Nam Phương đang ở, so với khách sạn sắp xếp cho Lý Nhiễm thì cao cấp hơn gấp 3 lần.
Tiến vào đại sảnh có lò sưởi ấm áp, cô lập tức buông tay Hạ Nam Phương ra.
Sau khi về phòng Hạ Nam Phương một mình đi tắm rửa.


Lý Nhiễm nhìn theo dáng anh, nghiêng nghiêng đầu nhưng cũng không nói gì.
Cô biết trong lòng Hạ Nam Phương đang tức giận cái gì, có thể anh đang cảm thấy cô đang xem nhẹ anh, hoặc có thể là du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu của anh nổi lên, dù là gì thì cô cũng không muốn để ý đến, vội vàng bận việc của mình.


Nửa giờ sau, nhân viên khách sạn gõ cửa, đưa vào bữa tối phong phú.
Phần ăn tình nhân phối hợp với nhau vô cùng có tình thú, hoa hồng ánh nến, ở trên bàn ăn thủy tinh phản chiếu ảnh ngược lộ ra bầu không khí ái muội.


Cô nhìn chằm chằm bữa tối, như suy tư gì đó rồi không thèm chú ý đến nó nữa.
____


Hạ Nam Phương khoác áo choàng tắm ra ngoài, Lý Nhiễm vẫn còn đang ở trước máy tính múa bút thành văn viết lời bình, khi anh để trần nửa người trên lắc lư trước mặt Lý Nhiễm đến lần thứ ba, cuối cùng Lý Nhiễm không chịu đựng nổi nữa mà gấp máy tính lại: "Ăn cơm hả?"


"Ừ." Anh đi đến bàn ăn.
Lý Nhiễm đi rửa tay, lúc ra ngoài đã thấy Hạ Nam Phương đang cắt thịt bò bít tết cho cô.
Bữa tối là kiểu Tây, cho dù ở nước ngoài nhiều năm rồi nhưng Lý Nhiễm vẫn không thích món Tây này như cũ.


Nhưng bữa tối dưới ánh nến mà không ăn bò bít tết mà ăn lẩu thì... cảm thấy kỳ kỳ.
Hạ Nam Phương cắt thịt cho cô xong, đẩy qua đưa cho cô, sau đó rót cho cô một ít rượu: "Cho em."
Uống rượu rất dễ hỏng việc, bị Lý Nhiễm từ chối.


Hạ Nam Phương không ép buộc cô, dưới ánh nến, nửa khuôn mặt anh vừa nhu tình vừa anh tuấn, Lý Nhiễm nhìn có chút thất thần, hỏi anh: "Sao anh về sớm thế? Không phải nói chờ tới cuối tuần sao?"
Hôm nay mới thứ sáu, cách cuối tuần còn tận hai ngày.


Hạ Nam Phương ngẩng dầu, ánh mắt trong trẻo sâu thẳm được ngọn nến chiếu vào vô cùng bắt mắt.
Mang theo một chút xán lạn rực rỡ.
Lý Nhiễm nhất thời bị ánh mắt đó nhìn không rời mắt đi được, cũng không thể động đậy.


Hai người ăn cũng đã tàm tạm, Hạ Nam Phương buông dao nĩa trong tay xuống, thong thả ung dung lau lau tay.
Sau đó dưới ánh mắt thâm tình chói lọi cùng với ánh nến ấm áp lấp lánh, Hạ Nam Phương lặng yên không một tiếng động đến gần, rồi lộ ra nét mặt kia.


Là nét mặt mà khi Lý Nhiễm vừa thấy, lập tức không nỡ từ chối bất cứ yêu cầu gì.
"Nhiễm Nhiễm."
Tim Lý Nhiễm theo ánh nến cùng nhau run lên một chút.
Hạ Nam Phương dựa lại gần, chạm vào tay cô, nhưng Lý Nhiễm rút tay về rất nhanh.


Anh không thèm quan tâm đến hành động của cô, vẻ thâm tình trong ánh mắt kia như muốn tràn ra ngoài.
"Anh cảm thấy em không đủ thích anh."
Hạ Nam Phương vô cùng nghiêm túc nói ra câu đó, như đứa trẻ con cáo trạng, giọng điệu hơi hơi bất mãn, nhưng lại không dám muốn quá nhiều.


Lý Nhiễm lập tức phủ nhận: "Đâu có? Em đương nhiên thích anh."
Hạ Nam Phương lắc đầu: "Thích và thích không giống nhau."
Anh dùng độ dài ngắn của ngón tay để miêu tả: "Em thích anh, anh chỉ có thể cảm nhận được nhiều như vậy thôi."
Lý Nhiễm mơ hồ không rõ hỏi lại: "Phải không?"


Hạ Nam Phương gật đầu: "Anh không thể yêu cầu em làm cái gì hết. Nếu có thể nói, anh chỉ hy vọng em có thể thích anh nhiều hơn một chút mà thôi."
Giọng nói của Hạ Nam Phương dần dần trở nên ưu thương: "Nhiều hơn một chút so với hiện tại cũng được rồi."


Lý Nhiễm vô cùng nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, nói thật tuy rằng cô rất khó tin tưởng nhưng cô cảm nhận được khi Hạ Nam Phương nói những lời đó, nội tâm của anh không hề có cảm giác an toàn chút nào.


Loại cảm giác an toàn này không phải Hạ Nam Phương đang ở vị trí gì, hay là có nhiều tiền tài là có thể đạt được.
Anh không có cảm giác an toàn đến từ chính anh không chắc chắn.


Anh không chắc chắn tình yêu của cô đối với anh rốt cuộc có bao nhiêu, anh tựa như một chàng trai mới đạt được sự chú ý của crush, luôn luôn trộm lấy, muốn đòi hỏi càng nhiều hơn.
Nhưng anh không quá chắc chắn loại đòi hỏi đó có thể khiến cô không vui không.


Lý Nhiễm biết, Hạ Nam Phương đang thử cô.
Anh phơi bày tất cả tình cảm chân thành trong lòng mình ra, thậm chí ngay cả giả vờ anh cũng lười giả vờ.
Phơi bày mọi bất an, mọi lo lắng, mọi hoài nghi, cùng với không chắc chắn.
"Cho nên, em có thể thích anh nhiều thêm một chút được không?"
"Hửm?"
___