Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau

Quyển 4 - Chương 164: Thích sự say đắm của anh

Giọng nói của Lâm Yêu Yêu đầy giận dữ. Cũng khó trách, bất kỳ ai phát hiện mình đã hâm mộ nhầm người phản ứng đầu tiên cũng là phẫn nộ tức giận, đây là bản tính tự nhiên của con người. Đầu óc Tố Diệp mơ hồ, xoay như chong chóng, không thể suy nghĩ bình thường được. Cô như người bị chìm nửa người trong đầm lầy không thể cựa quậy. Lâm Yêu Yêu lại hét lên bên tai cô: “Này! Có nghe mình nói không thế?”


“À…” Một lúc sau Tố Diệp mới khẽ động đậy: “Nghe đây! Nhưng mình cảm thấy chuyện này cũng không thể chỉ nghe lời đồn đại của mọi người được.” Lúc ở trấn Thiên Đăng, đúng là cô đã nhìn thấy Niên Bách Ngạn đi cùng với Bạch Băng. Dáng vẻ nhiệt tình như lửa của Bạch Băng đến giờ vẫn còn khắc sâu trong đầu cô, không sao xua đi được. Sau đó trên đường đá Niên Bách Ngạn đã tìm được cô, vậy còn Bạch Băng thì sao? Cô không hỏi Niên Bách Ngạn, mà anh cũng không nhắc tới Bạch Băng.


“Cái gì mà nghe lời đồn đại? Mình nói này tình yêu, rốt cuộc cậu chạy tới đâu du lịch vậy? Sao mình có cảm giác cậu đã rời xa cõi hồng trần này thế? Không đọc tin tức giải trí sao? Đám phóng viên tiết lộ người bao nuôi Bạch Băng là một ông chủ nổi tiếng nào đó trong ngành đá quý, những điều kiện liệt kê ra đã chỉ thẳng đó là Niên Bách Ngạn. Diệp Ngọc vờ như không biết, còn có ý ly hôn. Bên ngoài thì không biết chuyện này, nhưng nội bộ Tinh Thạch chúng ta thì đã xác định rõ ràng Bạch Băng chính là đồ tiểu tam phá hoại hôn nhân của Niên Bách Ngạn và Diệp Ngọc.”


“Hai người họ bắt đầu từ khi nào?” Tố Diệp cảm thấy hơi thở đau buốt.


“Cụ thể bắt đầu từ khi nào thì mình không rõ, nhưng nghe nói đã ở cùng nhau một thời gian rất dài rồi. Mỗi lần Bạch Băng ra ngoài quay phim là Niên Bách Ngạn lại viện cớ đi công tác để tới thăm. À, đúng rồi! Mình còn nghe nói hai người họ đang đi cùng nhau đấy. Lần này Niên Bách Ngạn đi công tác rất lâu, nghe nói luôn có Bạch Băng bên cạnh, chuyện này mới khiến Diệp Ngọc phẫn nộ nhất định đòi ly hôn.”


Tố Diệp giật giật khóe môi: “Hả? Lần này?”
“Đúng vậy!” Lâm Yêu Yêu thở dài: “Tiểu Diệp! Cậu nói rõ ràng cho mình biết đi, lúc đầu cậu và anh ta có phát sinh quan hệ hay không, cậu có phá hoại tình cảm vợ chồng người ta hay không?”


Mặt Tố Diệp như bị người ta cho mấy cái bạt tai, giống như khoảng thời gian này tất cả mọi hành động đều có người theo dõi, nhưng cũng may Lâm Yêu Yêu hỏi ban đầu. Cô hắng giọng, thanh âm có phần gượng gạo: “Đang yên đang lành đừng có kéo mình vào.”


“Cậu là bạn tốt của mình, đương nhiên mình tin là cậu trong sạch. Chẳng qua là mình sợ đám người chuyên viết nhăng viết cuội đó lại lôi cậu vào thôi. Lần đó cậu bị bọn họ chụp cho cái danh quyến rũ Niên Bách Ngạn không thành nên đâm ra tức giận, cậu không thấy oan ức mình còn thấy ấm ức thay cậu đấy. Nhưng mà lần này nếu kéo cậu vào cũng không tồi, cậu có thể giành đàn ông với một ngôi sao quốc tế như Bạch Băng cũng hãnh diện lắm.” Câu cuối cùng Lâm Yêu Yêu chỉ nói đùa thôi.


“Cảm ơn lời chúc phúc của cậu.” Tố Diệp nghe thấy nhà tắm có động tĩnh, đoán chắc Niên Bách Ngạn sắp ra rồi, cô liền nói: “Được rồi! Tiết kiệm tiền điện thoại cho cậu, không nói nữa.”
Lâm Yêu Yêu vốn định ép cô nói địa chỉ của mình, nhưng cũng đành thôi.


Cô đặt điện thoại sang một bên, đúng lúc đó Niên Bách Ngạn từ phòng tắm bước ra, nước trên tóc còn chưa khô. Những giọt nước men theo xương quai xanh chảy xuống ngực. Ở giữa eo anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Anh đi tới quầy bar rót một ly rượu vang. Lúc anh quay lưng về phía Tố Diệp, những múi cơ bắp vẫn còn dính đầy nước, giọt nước ánh lên làm tôn lên làn da màu đồng gợi cảm.


Tố Diệp đang định đứng dậy, điện thoại lại vang lên. Cô cầm lên xem, thì ra vẫn là tin nhắn hình ảnh của Lâm Yêu Yêu, thanh âm chói tai, thảm thiết: Lá nhỏ! Rốt cuộc cậu chạy đi đâu rồi? Sao lại trừ phí gọi quốc tế của mình?
Cô nghe xong không nhịn được cười.


Niên Bách Ngạn thấy cô cười ngây ngô, khẽ nhấp một ngụm rượu rồi hỏi: “Ai gọi điện cho em mà vui mừng vậy?”


“Không có gì!” Tố Diệp không nói, đứng dậy đi về phía anh, cướp lấy ly rượu trong tay anh, cũng uống một hớp. Cô cười tươi, dựa vào ngực anh: “Em đang nghĩ, liệu sẽ có bao nhiêu cô gái điên đảo vì anh nhỉ?”


Niên Bách Ngạn vừa hay có thể vòng hai tay ra ôm lấy cô, siết chặt cô vào lòng. Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt có phần khó hiểu. Tố Diệp không giải thích nhiều. Cô ngẩng đầu, chủ động hôn lên môi anh.


Sự nhiệt tình của người con gái đương nhiên khiến Niên Bách Ngạn rất vui. Cánh tay anh càng siết chặt, hóa bị động thành chủ động, mạnh mẽ nuốt lấy đôi môi cô. Trái tim Tố Diệp được lấp đầy bởi một tình cảm khó nói hết thành lời. Cô ngẩng đầu đón lấy sự thăm dò của anh. Cô không biết chuyện giữa anh và Bạch Băng là thật hay giả, nhưng cô hiểu những cố gắng và công sức của anh.


Thái độ của Diệp Ngọc thế nào cô là người hiểu rõ nhất. Chuyện này xảy ra đột ngột như vậy, cô không thể nào không nghi ngờ Niên Bách Ngạn làm vậy là có ý đồ, nếu không với tính cách và phong cách làm việc của Niên Bách Ngạn, e rằng dù có vụng trộm, muốn bên ngoài không hay biết gì chẳng phải chuyện gì khó khăn.


Nghĩ tới đây, tình yêu của cô với anh lại sâu nặng thêm một phần, nhưng cũng vì thế mà đau lòng.
Sau một nụ hôn nồng nhiệt, cô khẽ áp mặt lên lồng ngực anh, lắng nghe nhịp tim của anh, vẫn đầy sức mạnh và trầm ổn như thế. Niên Bách Ngạn nâng cằm cô lên, nhìn vào mắt cô: “Đang ghen với ai vậy? Bella?”


Cô chỉ chớp mắt, không nói câu nào.
“Anh nói rồi, cô ấy chỉ là trợ lý của anh thôi.” Anh khẽ cười.
Tố Diệp như một chú báo con, cắn vào môi anh: “Ai bảo cô ấy xinh đẹp như thế.”
Niên Bách Ngạn đau đớn, giơ tay đánh khẽ vào mông cô: “Cô ấy đẹp hay không không liên quan tới anh.”


Lúc đó cô mới bật cười.
Niên Bách Ngạn ôm eo cô, ánh mắt trở nên chân thành: “Diệp Diệp! Anh đã nói với em rồi, anh không có thời gian đùa giỡn với tình cảm, thế nên một khi có được anh sẽ nghiêm túc.”


“Em biết.” Tố Diệp cảm động trong lòng, bất giác muốn ôm chặt anh: “Em chẳng thèm ghen với ai đâu.”
“Anh thích điệu bộ của em khi ghen, đương nhiên chỉ cần đừng cố tình gây sự.” Niên Bách Ngạn cúi xuống, dịu dàng thơm lên má cô.


Cô mỉm cười, né tránh bờ môi anh: “Em cứ thích cố tình gây sự đấy.” Dứt lời cô đặt xuống xương quai xanh một nụ hôn nồng cháy, rồi từ từ lướt xuống.


Niên Bách Ngạn bất ngờ, đưa tay vỗ nhẹ lên đầu cô. Sự nhiệt tình bất thường của cô khiến hô hấp của anh trở nên khản đục. Tố Diệp cố ý trêu chọc, cả người dán chặt vào người anh, những ngón tay trắng trẻo nghịch ngợm từng thớ thịt rắn chắc trên người anh, khiến anh không chịu nổi, ôm chặt lấy cô, áp sát tai cô, thanh âm khàn khàn: “Lên giường đi!”


“Tại sao?” Tố Diệp cố tình hỏi bằng giọng nũng nịu, người càng mềm oặt dính lấy anh, thậm chí còn ác ý cố cọ sát vào anh.
Ham muốn lấp đầy đôi mắt Niên Bách Ngạn, anh ngậm lấy vành tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào gáy cô: “Cô nhóc này! Anh muốn gì em còn không biết hay sao?”


“Không biết!” Cô mỉm cười yêu kiều, bàn tay càng lúc càng thiếu nghiêm túc. Da thịt nóng rẫy của anh như làm bỏng trái tim cô.
Anh kéo váy dưới của cô ra, khẽ nói: “Anh muốn em.”


“Vậy sao? Vậy em phải xem anh muốn đến mức nào.” Tố Diệp thích dáng vẻ anh mê đắm cô. Không giống như nét mặt nghiêm nghị của anh trước mặt mọi người, cô biết rõ khi ở trên giường anh nhiệt tình và mãnh liệt thế nào. Người đàn ông này thích cô, nghĩ đến đây là cô lại thấy rạo rực trong lòng.


Ngón tay cô bắt đầu hành động, từ từ lướt xuống dưới, cho tới khi phủ lên một thứ dưới bụng anh.
“Diệp Diệp!” Sự bạo dạn của cô khiến anh ngỡ ngàng.


Tố Diệp quần áo xộc xệch đứng dựa vào anh, to gan nhìn thẳng vào mắt anh, qua lớp khăn tắm cô vẫn cảm nhận được sức mạnh của người đàn ông đã thức tỉnh. Cứng rắn, mạnh mẽ và nóng hổi.
“Luồn vào trong!” Niên Bách Ngạn thấp giọng ra lệnh bên tai cô.


Hai hơi thở nóng bỏng như nhau, quấn quýt lấy nhau. Bầu không khí xung quanh dường như cũng nổi lên một lớp sóng tình nông sâu bất định. Lời nói của anh khiến cô đỏ mặt, nhưng vẫn mạnh dạn làm theo. Những ngón tay như những con rắn linh hoạt trườn vào trong, chạm vào da thịt anh, nhiệt độ của nó gần như khiến cô tan chảy.


“Nắm lấy nó!” Lồng ngực anh nhấp nhô lên xuống, giọng nói càng trở nên đầy mê hoặc.


Tố Diệp ngẩng đầu nhìn anh, làm theo những gì anh bảo. Nhưng một giây sau cô hoảng hốt, giọng nói nũng nịu nghe có chút gì oán trách: “Anh to quá rồi!” Bàn tay cô không nắm hết, lòng bàn tay chỉ cảm nhận được rõ ràng những huyết quản nổi lên.


Sự mềm mại ấy khiến bụng Niên Bách Ngạn co rút lại. Anh cúi đầu: “Yên tâm! Có lớn hơn nữa em cũng chịu được.”


Nụ cười của Tố Diệp càng gian xảo hơn. Tay cô bắt đầu trêu đùa nó, rồi cô hơi ngẩng đầu cắn lên cổ anh, giống như yêu tinh mê hoặc người: “Anh yêu! Anh có biết lúc nó ở trong cơ thể em, em có cảm giác gì không?”


Niên Bách Ngạn hưởng thụ sự mềm mại và vụng về khiến người ta quyến luyến ấy, bàn tay cũng bắt đầu không an phận len vào trong áo cô, thanh âm vì nụ hôn của cô mà trở nên mơ hồ: “Cảm thấy thế nào?”


Tố Diệp ngẩng đầu, hơi thở phả lên tóc anh, đón nhận nụ hôn của anh đặt lên cổ mỗi lúc một nóng bỏng, ướt át: “Mỗi lần nó đều lấp đầy cơ thể em. Em thấy người em sắp chật căng đến cực hạn rồi. Bách Ngạn! Là một cảm giác thỏa mãn và trọn vẹn sâu sắc, em hoàn toàn bị nó chinh phục rồi…”


Những câu nói âu yếm thế này đương nhiên sẽ kích thích đàn ông càng thêm cuồng nhiệt. Anh đưa tay chuẩn bị bế cô lên.


Tố Diệp đột ngột rời khỏi lòng anh, gương mặt ngập tràn ý cười xấu xa. Niên Bách Ngạn sao có thể để cô chạy thoát, anh bước lên định bắt cô lại. Nhưng cô như một con mèo lanh lợi chui tọt vào trong nhà tắm. Anh vừa đuổi tới, cửa nhà tắm đã đóng sầm lại.


“Diệp Diệp!” Niên Bách Ngạn gọi tên cô, không biết nên khóc hay cười: “Ra đây!”


“Sức kiềm chế của anh tốt thế cơ mà, cố nhịn đi!” Tố Diệp cười đùa với anh qua cánh cửa: “Vì em đột nhiên nhớ ra anh còn phải dẫn em tới mỏ để học tập, em mà để anh lợi dụng lát nữa chẳng phải sẽ mệt chết sao?”
Niên Bách Ngạn chuyển sang hình thức đập cửa: “Em mau ra đây cho anh!”


“Vội cái gì chứ? Bách Ngạn à! Thời khắc đẹp nhất giữ lại cho buổi tối mới hay.” Tố Diệp châm lửa rồi lại hớn hở đi tắm.
Niên Bách Ngạn tức hộc máu, cắn chặt răng hét về phía nhà tắm: “Nha đầu đáng ghét! Tối nay em chết chắc rồi.”
Trong phòng tắm vọng ra tiếng huýt sáo vui vẻ.