Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Quyển 1 - Chương 16: Kiểu lý thuyết ngụy biện

Giang Mạc Viễn nhìn cô, hàng mày rậm khẽ nhếch lên nghi hoặc.
Ánh mặt trời hắt vào cửa kính xe nhẹ chiếu sáng lên đôi mi dài của Trang Noãn Thần, cô lấy hết dũng khí mở miệng:
“Tối thứ sáu, anh có thể đóng giả bạn trai của tôi được không?”


“Đóng giả bạn trai?” Có lẽ cả đời anh chưa từng gặp loại chuyện này, đuôi lông mày xẹt qua một chút kinh ngạc nhưng rồi lại mau chóng khôi phục vẻ trầm tĩnh cố hữu. Anh thấy hàng mi của cô run run như hai cánh bướm khẽ động, anh vô cớ động lòng, ánh mắt đen láy càng trở nên nghiêm túc.


Trang Noãn Thần gật đầu, cũng chăm chú nhìn anh, cô sợ anh không đồng ý. Bác gái cô là người am hiểu mọi việc, đồng nghiệp nam của cô hay bạn khác phái sao có thể qua được con mắt của bà? Chỉ có Giang Mạc Viễn, bà chưa gặp anh bao giờ, nhờ anh đóng giả mới có khả năng thoát nạn.


Giang Mạc Viễn hơi điều chỉnh tư thế ngồi, thản nhiên hỏi: “Em muốn tôi giúp em lừa dối người nhà?”


“Không không không! Tuyệt đối không phải lừa dối! Đó là… lời nói dối thiện chí.” Trang Noãn Thần vội giải thích, “Hơn nữa, anh cũng chả phải là không biết, tôi thuê anh đóng giả bạn trai thì cũng giống anh thuê tôi đóng giả tình nhân dự tiệc thôi.”


Giang Mạc Viễn nhíu mày nghi hoặc, “Việc này thì quả là tôi không hiểu. Tôi thuê em, tôi là chủ trả tiền cho em; còn em thuê tôi, em lại trở thành chủ của tôi, trả tiền cho tôi. Nhưng tính thế nào thì tiền cũng là của tôi phải không?”


“Chuyện này…” Trang Noãn Thần cắn môi, ngẫm nghĩ giây lát, ngước đầu cười tự tin với anh:
“Chuyện đóng giả tình nhân này, kỳ thực không thể nói ai là chủ ai bỏ tiền được. Tôi cho rằng, người mạo hiểm danh dự của bản thân, từng bị bôi nhọ và uy hϊế͙p͙ thì hẳn phải nhận được bồi thường.”


Giang Mạc Viễn càng nghe càng mờ mịt, hơi nheo mắt nhìn cô: “Em cho rằng tôi cố tình lợi dụng em, để người khác lấy danh dự của em ra uy hϊế͙p͙ và bôi nhọ?”


“Thì là chuyện này có tính mạo hiểm mà, anh đương nhiên cũng trả tiền cho tôi để mạo hiểm danh dự của mình đấy thôi.” Trang Noãn Thần sợ anh nổi cáu, liền giải thích tỉ mỉ: “Anh nghĩ thử coi, anh thuê tôi giả làʍ ȶìиɦ nhân, tức là danh dự của anh chẳng còn bị gièm pha hay công kích nữa. Còn tôi thì ngược lại, đi dự tiệc tôi phải chịu đựng nhiều ánh mắt ghen tị. Nếu mà có người nhận ra tôi, đến lúc đó lại đồn ra ngoài, lúc đó mặt mũi của tôi biết để ở đâu? Việc đóng giả bạn trai vào thứ sáu cũng vậy, chuyện này chỉ gạt được một lúc không thể gạt được suốt đời, tới lúc mọi chuyện vỡ lỡ ra, thì người ta cũng sẽ nói anh đá tôi hoặc tôi đá anh. Mà dù có thế nào đi nữa, mọi người đều sẽ nghĩ là tôi có chuyện, không xứng với anh. Như vậy, tôi phải mạo hiểm danh dự bản thân rồi còn bị tổn thất nữa. Còn anh sẽ không bị ảnh hưởng chút nào. Đấy! Anh cứ nhìn theo góc độ này, anh còn nói tiền này là của anh bỏ ra nữa không?”


Giang Mạc Viễn bị một phen cãi chày cãi cối lại cộng thêm kiểu lí thuyết ngụy biện của cô làm dở khóc dở cười, anh nhìn cô, không nhịn được nói một câu, “Miệng lưỡi em thật lợi hại.”


“Tôi chỉ đang nói đạo lý thôi mà.” Trang Noãn Thần nhìn anh nghiêm túc: “Trong xã hội này, nam nữ vốn chẳng bình đẳng gì. Nếu đàn ông lớn tuổi không lập gia đình thì mọi người sẽ nói rằng anh ta chỉ biết chăm chú công việc, còn phụ nữ có tuổi mà không lập gia đình, mọi người sẽ hoài nghi liệu cô ta có vấn đề. Đàn ông trêu hoa ghẹo bướm bên ngoài thì nói là phong lưu, còn phụ nữ mới vui vẻ trò chuyện với nhiều người khác phái liền bị mắng đồ lăng nhăng mất nết. Anh có công nhận không?”


Thấy cô càng nói càng căm phẫn trào dâng, Giang Mạc Viễn không kìm được cong môi cười. Anh không tranh cãi với cô, cất giọng bình thản:
“Chẳng qua chỉ là muốn kiếm ít tiền của tôi, em cũng đâu cần phải mắng mỏ chế độ xã hội chủ nghĩa nặng nề như vậy. Tối thứ sáu mấy giờ?”


Trang Noãn Thần nghe vậy, liền sững người, trợn to mắt.
Giang Mạc Viễn cũng thật nhẫn nại, thấy cô ngây ngẩn nhìn mình chằm chằm, anh vẫn trầm giọng hỏi lại: “Tối thứ sáu mấy giờ? Tôi tới đón em.”
Hơ? Anh đồng ý rồi à? Điển hình của mẫu người phản ứng chậm chạp.


“Cứ xem như tôi giúp em trả bớt tiền thuê tối qua đi.” Anh thản nhiên trả lời.


Thật không? Tốt quá. Con tạ ơn ông trời, tạ ơn thổ địa. Trang Noãn Thần không ngờ anh lại dễ thuyết phục như vậy, suýt nữa cô còn lôi hết thần linh trong lòng ra cám ơn một lượt, cô đưa mắt sang anh: “Tối thứ sáu gặp nhau vào lúc nào, tôi sẽ báo anh sau.”


Giang Mạc Viễn khẽ nâng khóe miệng, anh không nói gì, gật đầu.