Hào Môn Kinh Mộng 3: Đừng Để Lỡ Nhau

Quyển 4 - Chương 172: Gian lận

Việc cảnh sát đi làm án, nhất là có sự tham gia của Tố Khải, Diệp Lan đã gặp không chỉ một lần. Nhưng lần trước ít nhất cô có thể đường hoàng đứng trước mặt Tố Khải với vai trò nạn nhân, còn thân phận lần này càng nhìn càng thấy kỳ lạ. Anh vẫn làm công việc của anh. Còn cô, người ngoài chỉ nhìn qua một cái đã biết là một nhân viên quán bar!

Mắt cô từ đầu tới cuối chỉ nhìn chằm chằm xuống nền nhà, rồi lại vô thức đưa tay kéo chiếc váy ngắn đến không thể ngắn hơn đó xuống, lòng thầm than thở sao số mình lại đen đủi đến vậy. Khi nghe thấy cảnh sát tới kiểm tra chứng minh thư nhân dân của từng người một, khách hàng và nhân viên đứng thành hai hàng nghiêm chỉnh, nhất thời tiếng oán thán vang trời đất đó lại vang lên.

Chẳng mấy chốc quản lý quán bar đã đi ra, sau khi nhìn thấy Tố Khải ông ta chủ động bước tới bắt tay. Diệp Lan dùng tóc che mặt, lén ngước mắt lên nhìn người quản lý gương mặt rạng rỡ như hoa, đôi mắt cười híp lại gần thành một đường thẳng. Rõ ràng ông ta vô cùng sợ hãi với việc cảnh sát đột ngột xuất hiện lần này, vội vàng nắm chặt tay Tố Khải: “Đây chẳng phải là cảnh sát Tố sao? Chào anh! Hôm nay cơn gió nào đưa anh tới đây vậy?”

Tố Khải bắt tay với ông ta một lát rồi lạnh nhạt đáp: “Chúng tôi nhận được tin báo, ở đây có người tàng trữ, buôn bán ma túy.”

“Ôi, sao có thể như vậy được? Chỗ chúng tôi là nơi vui chơi giải trí đứng đắn, không thể có những hành vi phạm pháp được.” Người quản lý lập tức thanh minh, nói với vẻ mặt lấy lòng: “Anh xem! Giờ đang tầm đông khách. Anh lại khám xét lúc này bảo chúng tôi biết ăn nói với khách hàng thế nào? Cảnh sát Tố à! Dễ dãi với người là dễ dài với mình mà.”

“Tôi hiểu tâm trạng của ông, nhưng trừng trị tội phạm ma túy là trách nhiệm của tôi, mong ông hợp tác.” Dưới ánh đèn, nét mặt Tố Khải chính trực, những huy chương lấp lánh, rực rỡ trên áo cùng với ánh mắt nghiêm nghị toét lên sự ngay thẳng.

“Cảnh sát Tố…” Người quản lý đưa mắt nhìn xung quanh rồi kéo Tố Khải qua một bên, thấp giọng nói.

Bên này, Diệp Lan theo dõi rất chi tiết nhưng lại không biết ông ta nói gì với Tố Khải. Chỉ thấy ông ta bí mật kéo anh tới một góc khuất người, thì thà thì thụt nói mấy câu, rồi rút từ trong người ra một chiếc phong bì, nhét vào tay Tố Khải.

Diệp Lan như bị ai đó đập mạnh một gậy vào sau gáy, “bộp” một tiếng rất lớn. Mặc dù cô không nghe thấy người quản lý nói gì với Tố Khải, nhưng cô cũng đoán ra được trong phong bì kia chứa thứ gì. Ông ta luôn mang theo phong bì bên người chỉ có hai tình huống. Một là ông ta đã biết trước sẽ có cảnh sát tới khám xét nên đã chuẩn bị sẵn phong bì cho đỡ mất thời gian. Thứ hai, ông ta hiểu rõ tình hình khu ăn chơi của mình. Mấy chuyện như giấu ma túy, hút ma túy trong mắt ông ta đều đã trở nên quá quen thuộc, nên ông ta chuẩn bị phong bì đề phòng vạn nhất.

Bất luận xuất phát từ nguyên nhân gì, Diệp Lan cũng cảm thấy gai mắt, sự mâu thuẫn trong lòng cũng trở thành nỗi dằn vặt. Một mặt cô ích kỷ mong rằng Tố Khải sẽ nhận phong bì đó rồi nhanh chóng rút quân. Mặt khác cô lại không muốn thấy anh nhận hối lộ. Diệp Lan lại đưa mắt nhìn về phía Liễu Tranh. Xem ra hắn ta đã uống khá nhiều, đang say mèm ngồi thẳng cẳng trên sàn nhà. Hai người phụ nữ vừa được hắn ôm ấp cũng nốc không ít, đang dựa vào người hắn, một trước một sau. Nhớ lại hành vi vừa rồi của Liễu Tranh, lòng cô bỗng sáng như gương. Chắc chắn thứ bột cô nhìn thấy là thuốc kích thích hay ketamin* gì gì đó.
*Ketamin, một loại ma túy tổng hợp, thuộc danh mục thuốc độc bảng A. Thực chất, đây là loại thuốc gây mê, gây ảo giác, được sử dụng trong y học như tiền chất gây mê ở thú y và người. Ketamine được chỉ định thận trọng khi sử dụng trong điều trị nhưng từ một thập kỷ qua, ở Hongkong nói riêng và châu Á nói chung, loại độc dược này lại được coi là “linh hồn của những bữa tiệc” mà giới trẻ lạm dụng nó với suy nghĩ ngây thơ rằng đây không phải là ma túy gây nghiện, không gây hại cho sức khỏe. Ở Việt Nam, nó còn được biết đến nhiều với tên gọi là “đá”.

Đang quan sát, bỗng cô lại nghe thấy giọng nói trở nên gấp gáp của người quản lý. Cô lén nhìn sang Tố Khải, chợt trợn tròn hai mắt. Tố Khải đang đi về phía này, những bước chân dài và nhanh. Người quản lý cầm phong bì trong tay, nét mặt ngượng ngập đi phía sau anh, sốt ruột như kiến bò miệng chảo. Xem ra, Tố Khải không “nể mặt” chiếc phong bì ấy.

Không hiểu sao Diệp Lan bỗng thở phào một hơi. Thì ra tận sâu trong lòng cô vẫn không muốn nhìn thấy anh tham ô, nhận hối lộ. Nhưng vấn đề mới nhanh chóng nảy sinh. Cảnh sát bắt đầu khám xét theo hình thức cuốn chiếu. Họ chia làm hai đội, một bên tìm kiếm ma túy, một bên điều tra những người tình nghi.

Nhìn nét mặt Tố Khải nghiêm lại, Diệp Lan có linh cảm chẳng lành. Cô vội cúi gằm xuống, kéo tóc ra che mặt mình lại.

Từng giây từng phút trôi qua, có một cảnh sát không biết tìm được ở đâu một lượng lớn ma túy tổng hợp và một số thuốc kích thích chưa rõ tên, bày hết ra trước mặt Tố Khải. Tố Khải cầm một gói lên ngửi thử, đầu mày bỗng chốc nhíu chặt. Người phụ trách hoảng hốt, vội vàng giải thích: “Đây đều là thuốc khách hàng tự mang tới, không liên quan gì tới quán của chúng tôi hết. Chúng tôi thật sự làm ăn rất đứng đắn, cảnh sát Tố…”

“Từng người một xuất trình giấy tờ tùy thân để kiểm tra, những ai không mang đưa hết về đồn cảnh sát.” Tố Khải không màng tới lời giải thích của người quản lý, chỉ lạnh lùng hét lên. Các cấp dưới vội vã làm theo.

Ngay lập tức, cả quán bar vang lên những tiếng mắng chửi, oán thán, còn cả những lời trách cứ sốt ruột. Tóm lại là vô số các cảm xúc tụ hội lại với nhau. Người quản lý hết cách, đành phải nghiêm chỉnh hợp tác với cảnh sát, giao nộp toàn bộ giấy tờ tùy thân của nhân viên phục vụ để điều tra. Cũng có người hôm nay không mang theo giấy tờ, đành khóc lóc theo về đồn cảnh sát.

Đại đa số khách hàng được loại trừ khả năng đã hút ma túy. Một bộ phận nhỏ bị giữ lại, trong đó có Liễu Tranh.

Diệp Lan thấp tha thấp thỏm, não bộ nhanh chóng hoạt động. Cô phải nghĩ cách làm sao để chuồn ra ngoài nhân lúc cảnh sát không để ý. Nhưng suy nghĩ này nhanh chóng bị xóa bỏ. Tố Khải đứng ngay giữa phòng, ánh mắt có thể nhìn khắp bốn hướng. Dù cô có dùng chiêu “bách bộ xuyên dương” cũng vẫn phải đi qua trước mặt anh, há chẳng phải tự tìm đường chết sao?

Cô hít thật sâu, càng những lúc thế này càng phải bình tĩnh.

Đang bình ổn lại tâm trạng, có một người cảnh sát đi tới trước mặt cô, giọng nói lạnh lẽo như một cái máy: “Chứng minh thư của cô!”

Diệp Lan nào có mang theo giấy tờ ra ngoài? Khó khăn lắm mới bình tâm lại được, giờ lại giật bắn mình vì thanh âm này. Cô hơi ngước mắt lên, nhìn vị cảnh sát trước mặt qua khe hở của mái tóc dài. Cô không quen, một gương mặt hoàn toàn xa lạ. Những hoài nghi nhanh chóng hội tụ thành đáp án. Tố Khải không thể vô duyên vô cớ tới quán bar này lục soát, còn lấy danh nghĩa tìm kiếm ma túy. Vậy thì chỉ còn một cách giải thích, đó chính là anh lại quản lý công việc chống ma túy ở khu vực này rồi. Nếu không sao mấy cấp dưới này cô chẳng quen một ai?

Cô chỉ còn biết tự nhủ mình quá xui xẻo. Thà là có một người quen biết cô cũng có thể tránh mặt Tố Khải để trốn thoát.

“Nghĩ cái gì thế? Chứng minh thư!” Vị cảnh sát trước mặt bắt đầu sốt ruột, hét lên.

Diệp Lan run lên cầm cập, lắp ba lắp bắp: “Không… Không mang theo…”

“Họ tên!” Người cảnh sát lại hỏi.

“Tôi…” Diệp Lan chỉ muốn cắn đứt lưỡi ngay tại chỗ. Cô hơi gấp gáp: “Tôi không phải nhân viên ở đây.”

“Có ai ăn mặc thế này tới quán bar uống rượu không? Cô tưởng đang tổ chức lễ hội Halloween à?” Người cảnh sát lấy biên bản ra: “Họ tên!”

“Tôi… Tôi thật sự không phải…” Diệp Lan chẳng quan tâm được nhiều như thế nữa. Cô ngẩng hẳn đầu lên, nhìn anh ta với vẻ đáng thương: “Tôi đột xuất tới trông hộ bạn. Nếu không anh cứ hỏi quản lý, ông ấy sẽ biết tôi có quen mặt hay không?”

“Ăn nói chuyên nghiệp quá nhỉ!” Anh ta cười khẩy: “Đừng có làm mất thời gian của tôi, họ tên!”

Diệp Lan thật sự đau khổ sao mình lại không mang theo giấy tờ.

Hành vi không hợp tác của cô đã gây chú ý cho những cảnh sát khác, liền đó Tố Khải cũng quay mặt về phía này: “Sếp! Bên này có một kẻ tình nghi.”

“Tôi? Tình nghi?” Diệp Lan trợn tròn mắt, đang định hét lên với người cảnh sát thì bi thảm phát hiện Tố Khải đã đi về phía cô. Khoảnh khắc này đúng là đất trời mù mịt.

Cô thừa nhận mình chẳng phải cao thủ hóa trang gì, thế nên không thể có bàn tay kỳ diệu làm cho gương mặt này biến thành người khác. Sớm biết có ngày như thế này, cô tình nguyện bỏ tiền ra để học trang điểm cho tử tế. Nếu không đã chẳng khiến Tố Khải vừa liếc nhìn mặt đã xám ngoét, đến ánh mắt cũng sa sầm lại.

Ánh mắt sắc lẹm đó của anh, trong lúc thẩm vấn có thể khiến người ta không cách nào né tránh thì đương nhiên không khó để nhận ra cô sau lớp trang điểm.

Thế là Tố Khải dứt khoát đi về phía này.

Tiến lại gần từng bước một.

Trái tim của Diệp Lan cũng theo đó vọt lên tận cổ, đập loạn cả lên. Tần suất này lan tràn tới tận mang tai, ồn ào tới mức khiến màng nhĩ đau buốt. Cô lại vội vã cúi xuống, tự lừa mình, mong rằng Tố Khải sẽ coi như không nhìn thấy cô.

Chỉ tiếc là anh đã dừng lại ngay trước mặt cô.

Đôi giày da sáng bóng đó khiến cô chỉ muốn chảy nước mắt.

“Ngẩng đầu lên!” Là giọng nói của người cảnh sát ban nãy, đầy bực dọc.

Diệp Lan không biết làm sao, đành phải ngẩng lên. Bị vạch trần cũng tốt. Cô không tin Tố Khải có thể làm gì cô. Dù gì anh cũng biết rõ nội tình. Cô không phải nhân viên ở đây, cũng không phải người tàng trữ ma túy gì hết.

Nhưng khoảnh khắc đối mặt với Tố Khải, Diệp Lan bất giác cảm thấy lạnh sống lưng rồi từ đó lan ra khắp cơ thể, rùng mình sợ hãi.

Tố Khải không giải thích hộ cô điều gì. Nhìn cô một lúc lâu sau mới nói: “Chứng minh thư của cô!”

“Tố Khải anh điên rồi sao? Em là ai mà anh bắt xuất trình giấy tờ?” Diệp Lan không nhịn được nữa, thẳng thắn chỉ trích Tố Khải.

Người cấp dưới bên cạnh sững sờ giây lát. Anh ta nhìn Diệp Lan rồi lại nhìn Tố Khải: “Sếp! Hai người… quen nhau sao?”

“Tôi là bạn của sếp các anh. Chúng tôi biết nhau.” Diệp Lan vội vàng nói: “Tôi thật sự không phải nhân viên ở đây, thật đấy.”

Người cảnh sát hoài nghi nhìn Tố Khải.

Tố Khải mặc kệ Diệp Lan gào thét, giơ tay gọi người quản lý tới.

“Đây có phải nhân viên của các anh không?”

Người quản lý nhìn Diệp Lan kỹ càng, vẻ mặt lúng túng: “Cảnh sát Tố! Anh cũng biết mấy cô gái phục vụ trong quán bar đều được tới đột xuất, tôi cũng không thể bảo đảm cô ấy làm thay bạn hay làm dài hạn.”

“Này! Ông…”

“Không mang giấy tờ?” Tố Khải ngắt lời Diệp Lan, lạnh nhạt hỏi.

Diệp Lan nuốt nước bọt, khẽ lắc đầu.

Tố Khải không nói nữa, nhìn Diệp Lan chằm chằm, vẻ mặt rất khó đoán. Người cấp dưới đứng bên thấy cảnh này liền điều đình: “Sếp! Nếu anh quen cô ấy thì chắc không vấn đề gì đâu.”

Diệp Lan nhìn anh ta, cười cảm kích.

Nhưng ánh mắt Tố Khải vẫn trầm xuống, một lúc sau anh thờ ơ ra lệnh: “Đưa về đồn cảnh sát!”

“Á?” Người kinh ngạc không chỉ có mình Diệp Lan mà cả anh chàng cảnh sát đó nữa.

Tố Khải không nói thêm một câu thừa thãi, quay người đi, chỉ để lại cho Diệp Lan một bóng lưng, tới bên kia quan sát tình hình. Diệp Lan tức giận giậm chân bình bịch, trong lòng thầm mắng Tố Khải khốn kiếp.



Nam Phi, trang trại đà điểu Highgate, bảy giờ tối.

Cuộc đua đà điểu hừng hực khí thế đã được bắt đầu.

Bầu không khí trong trường đua náo nhiệt như một lễ hội văn hóa ở một vùng nông thôn nước Mỹ. Có những cô gái nhiệt tình phục vụ các du khách. Họ có thân hình nóng bỏng, đầy đặn, mặc chiếc váy ngắn bó sát người. Họ đội chiếc mũ hình đà điểu theo đúng tiêu chuẩn của Highgate, chạy nhảy tung tăng cùng đôi giày cao gót dưới chân, trông vô cùng đáng yêu.

Họ đi lại như con thoi giữa đám đông, bưng bê các loại bia với đủ mùi vị, nụ cười tươi sáng như đóa hướng dương dưới ánh mặt trời.

Tổng cộng có mười người tham gia cuộc thi. Cả mười người cùng cưỡi đà điểu xuất hiện ở vạch xuất phát. Tố Diệp là tuyển thủ nữ duy nhất cũng nghênh ngang cưỡi đà điểu xuất hiện. Cô bốc trúng số tám, một con số rất may mắn, cô rất thích thú.

Cưỡi đà điểu không phải chuyện gì khó khăn, chỉ cần bám chắc lấy nó là được. Vì thế cô đã đặc biệt chọn một chú đà điểu với tính tình hiền lành để thi đấu. Khi cô xuất hiện, cả trường đua đồng loạt vỗ tay. Chín người đàn ông còn lại cũng lần lượt huýt sáo về phía cô. Còn cô thì cười giễu cợt, kiêu ngạo giơ tay vẫy chào khán giả.

Tố Diệp ăn mặc rất đẹp, còn đội chiếc mũ da bò kiểu cao bồi khoa trương. Chiếc kính bơi cọc cạch đó vẫn được đeo trên mắt cô, kết hợp cùng trang phục trên người đúng là lập dị, khác biệt. Ngoài ra cô còn đeo thêm cho chú đà điểu của mình một chiếc khăn quàng đỏ, hơn nữa còn thắt nơ rất đẹp. Sau khi gửi lời chào tới khán giả, cô tìm được Niên Bách Ngạn đã tới trước cổ vũ trong đám đông.

Anh đã thay một bộ quần áo thể thao rộng rãi, lười biếng ngồi trên ghế. Sau khi đón lấy một ly bia thì vừa uống vừa mỉm cười với cô. Cô cũng phấn khích vẫy tay với anh. Anh bèn giơ tay về phía cô, làm động tác cố lên.

Cô đang chuẩn bị quay mặt đi, bỗng thấy một cô gái da trắng nhiệt tình tiến sát lại, chủ động rót bia cho anh, hai quả “bóng đàn hồi” trước ngực như sắp rơi vào trong lòng anh.

Tố Diệp tức đến nghiến răng kèn kẹt, người đàn ông này đúng là khiến người ta lo lắng.

Một tiếng súng vang lên, các chú đà điểu lần lượt hoảng sợ, vội vã tranh nhau xông lên trước. Con đà điểu dưới lưng Tố Diệp cũng không ngoại lệ, sau một tiếng kêu kinh hãi nó liền chạy thẳng về phía trước. Người lắc lư, cô vội vàng bám chặt lấy cánh đà điểu. Như vậy mới tránh được một trò hề khi ngã xuống ngay từ vạch xuất phát.

Cánh đà điểu cũng giống như cương ngựa. Kỹ thuật cưỡi đà điểu chính là phải biết điều khiển một cách khéo léo cánh của nó để giữ được tốc độ và phương hướng. Đừng tưởng đà điểu là loài chim nặng nhất trên thế giới, không thể bay lên. Không thể xem thường đôi cánh của nó. Khi chúng chạy theo chiều gió, đôi cánh mở rộng như cánh buồm sẽ có tác dụng tăng tốc. Khi chiến đấu, mở rộng đôi cánh có thể hù dọa kẻ địch. Vào những ngày hè nóng nực, nó cũng có thể trở thành một chiếc ô che nắng cực lớn, mang lại bóng mát cho chim. Khi tìm bạn đời, đôi cánh của nó lại mở ra trông như đang nhảy một điệu vũ tuyệt đẹp, càng thêm hấp dẫn đối phương.

Cưỡi đà điểu đã trở thành một nét đặc sắc của Highgate, vì mặc dù đà điểu đã thoái hóa khả năng bay nhưng lại tiến hóa một đôi chân đầy sức mạnh. Đôi chân của chúng vô cùng mạnh mẽ, khi bộc phát có thể đá chết một con chó. Và tốc độ chạy lên tới 60km/h cũng khiến rất nhiều mãnh thú không thể theo kịp.

Thế nên khi Tố Diệp bị chú đà điểu của mình kéo tuột về phía trước, người cô chao đảo như ngồi trên ô tô, chiếc mũ cao bồi như sắp bị gió thổi bay mất.

Từ từ cô cũng nắm được điểm quan trọng, tốc độ cũng được nâng cao hơn, dần dần vượt những người phía trước. Khi cô và một người da trắng cùng đồng thời tiến lên, anh ta bỗng cười nhạo: Cô bé à, cô không nhanh được bằng tôi đâu.

Tố Diệp vỗ mạnh vào mông đà điểu. Tuy nó đã tăng tốc, nhưng con của đối phương cũng đồng thời tăng tốc. Cô quay lại nhìn người da trắng đó, anh ta càng cười đắc ý. Ánh mắt khiêu khích đó khiến cô vô cùng khó chịu. Cô hơi nheo mắt lại, sau một nụ cười khẩy, cô liền tháo chiếc khăn quàng đỏ trên cổ con đà điểu của mình xuống, ra sức vẫy về phía con đà điểu theo sau. Nó hưng phấn, liên tục kêu lên. Cô buông tay, chiếc khăn bay theo gió. Con đà điểu của người da trắng kêu to lên một tiếng rồi đuổi theo chiếc khăn.

Người da trắng tức giận, kêu gào, tiếng thét hòa làm một cùng tiếng kêu của chú đà điểu dưới người anh ta.

Không ai nói đây là một cuộc thi đấu công bằng.

Thế nên Tố Diệp chơi rất cao hứng.

Khi người da trắng đó bị chú đà điểu đuổi theo chiếc khăn của mình ép buộc, không thể không đi xa khỏi đường đua, Tố Diệp đã “thu dọn” thành công được một đối thủ có thực lực. Cô không sợ anh ta đuổi kịp, vì rõ ràng so với danh hiệu quán quân, chú đà điểu đó nhiệt tình với chiếc khăn ấy hơn. Thêm nữa, đà điểu cao hơn ba mét, cô không tin anh ta dám nhảy xuống khi nó đang chạy rất hăng.

Có người huýt sáo với cô, từ hành vi tới động tác, thậm chí cả ánh mắt đều vô cùng thiếu nghiêm túc. Là một người đàn ông ở trước mặt. Khi cô đuổi theo tới nơi, anh ta bèn cười hỏi cô là người Nhật Bản hay người Hàn Quốc. Tố Diệp nghe đã thấy phiền, tăng tốc kiểu gì cũng không sao cắt đuôi được anh ta. Người này rất lắm mồm, cứ lải nhải không ngừng, thậm chí còn dò hỏi xem cô đã có bạn trai chưa. Từ đầu tới cuối cô chỉ im lặng, người đàn ông bèn dùng thứ tiếng Nhật tồi tệ chào cô, thấy cô vẫn không lên tiếng, anh ta lại đổi sang mấy câu tiếng Hàn đơn giản.

Cuối cùng Tố Diệp cũng ngước lên liếc nhìn anh ta. Anh ta lập tức vẫy tay chào cô, thậm chí còn cưỡi đà điểu theo sát cô.

Cô điềm nhiên rút từ trong người ra một chiếc còi, áp lên môi, rồi bất ngờ hướng về phía con đà điểu của anh ta huýt một hồi, thanh âm lảnh lót, gấp gáp. Cô còn chưa kịp làm động tác như kế hoạch, đã thấy con đà điểu của anh ta kêu lên một tiếng theo hồi còi, ngay sau đó nó vùi đầu xuống bụi cỏ. Người đàn ông bị bất ngờ, không kịp ngồi vững đã ngã từ trên lưng đà điểu xuống.

Tố Diệp vẫy chiếc còi trong tay về phía anh ta, gió thổi tiếng nói vui vẻ của cô tới: “Thật xin lỗi! Ai bảo anh đắc tội với người Trung Quốc.”

Đây gọi là “tinh thần đà điểu”. Một khi gặp phải nguy hiểm, việc đầu tiên nó làm là vùi đầu xuống, coi như không biết gì.

Cứ như vậy, Tố Diệp nghĩ ra không ít chiêu trò để giảm bớt số lượng người thi đấu. Dần dần cô cách chiến thắng mỗi lúc một gần. Không ít đối thủ đã bị vứt lại phía sau rất xa. Phía trước còn một người cuối cùng. Chỉ cần vượt qua anh ta là cô có thể giành được giải quán quân.

Người này cũng không khó “giải quyết”.

Khi Tố Diệp đuổi sát tới, cô bèn hét lên sau lưng anh ta. Người đàn ông quay đầu nhìn cô. Cô cười tít mắt vẫy tay với anh ta. Anh ta đang cảm thấy rất kỳ lạ bỗng thấy cô mò trong túi ra một quả trứng đà điểu, lập tức hai mắt trợn tròn.

Tố Diệp giơ quả trứng đà điểu trong tay lên, giống như đang định quăng đi, đối tượng đương nhiên là anh ta. Người đàn ông vội vàng tăng tốc, ai ngờ Tố Diệp càng theo sát. Khi cách phía sau anh ta khoảng ba, bốn mét cô lại hét lên lần nữa.

Người đàn ông vẫn quay lại.

Một quả trứng đà điểu bay về phía anh ta, không một chút do dự.

Người đàn ông sợ tới nỗi co rụt đầu lại, người bỗng đung đưa. Con đà điểu bên dưới cũng bị sợ hãi, đập cánh phành phạch. Anh ta né được quả trứng nhưng người cũng chao đảo, không kịp nắm chắc cũng chịu số phận ngã xuống đất.

Tố Diệp cười phấn khích. Khi cô đi ngang qua, anh ta tức giận hét ầm lên sau lưng.

Không ai thích bị trứng đà điểu đập trúng. Loài chim chạy cực nhanh này thì quả trứng đẻ ra cũng vô cùng rắn chắc, bị đập trúng sẽ khiến người ta đau đớn. Một quả trứng có thể chịu được trọng lượng của cả một cơ thể.

Cuối cùng, Tố Diệp đã đi được tới đích bằng những thủ đoạn rất không vẻ vang của mình, theo dõi là những đối thủ bị cô hãm hại dọc đường. Đương nhiên, Tố Diệp ít nhiều cũng phải chịu cực khổ. Khoảnh khắc bứt phá về đích, cô vui sướng đến nỗi nước mắt nước mũi suýt trào ra mà quên mất phải nắm chắc cánh đà điểu. Điểm đích cũng giống như điểm xuất phát, có rất nhiều khán giả đứng xem. Ai nấy đều đứng dậy cổ vũ cho cô. Cô cũng hãnh diện vẫy tay về phía mọi người mà quên bẵng mất con đà điểu của mình cũng biết sợ. Nó cũng vùi đầu xuống khi bị hoảng sợ.

Thế là khi cả trường đua đang nhiệt tình hoan hô cho cô, con đà điểu của cô liền cúi xuống né tránh sự kinh hãi.

Theo quán tính, Tố Diệp như một người bay giữa không trung, ngã từ trên lưng đà điểu xuống.

Cảnh này nếu cho vào phim, quay chậm lại thì có thể trở thành một cảnh rất hài hước.

Máy quay bắt đầu quay chậm từ khi Tố Diệp bị tung lên. Cả người cô bật lên, rời xa khỏi lưng đà điểu từng chút một, hai tay giang ra như đang múa giữa trời. Chiếc mũ cao bồi cũng thoát khỏi bó buộc, tung bay theo gió. Tiếng hét của cô kéo dài trong không khí. Thần sắc của cô chuyển từ kinh hoàng tới khiếp sợ…

Các khán giả ai nấy đều sửng sốt, động tác vỗ tay bỗng chốc trở thành động tác ôm miệng.

Khi cảnh quay này trở lại tốc độ bình thường, Tố Diệp đã nằm rạp dưới đất như một cái ba lô bị đà điểu vứt không thương tiếc, khiến cô suýt nữa thì nôn hết cả bữa tối ra ngoài, ruột gan cũng cuộn trào đau đớn.

Cô giành được giải quán quân nhưng suýt nữa thì xương sườn gãy vụn.

Sau khi cô khập khà khập khiễng bò dậy, ngay lập tức tìm kiếm Niên Bách Ngạn. Ai ngờ khán giả xem xong cảnh tượng đó đã thấy quá đủ, Niên Bách Ngạn bị mấy tuyển thủ vây chặt, ai ai cũng vô cùng căm phẫn.

Tố Diệp vội vàng che mặt lẩn trốn. Mấy tuyển thủ đó đều là những người bị cô “truy sát” dọc đường.



Trong khi Tố Diệp dùng thủ đoạn “bỉ ổi” giành chiến thắng trong cuộc đua đà điểu, thì Diệp Lan lại không may mắn được như thế. Mặc dù Tố Diệp gần tới đích còn ngã một quả cắm mặt xuống đất, hơn nữa còn bị các tuyển thủ khác lên án nhưng dù gì cô ấy cũng đã giành được quán quân, cuối cùng vẫn được nhận số tiền thưởng.

Nhưng Diệp Lan thì khác.

Diệp Lan bị dẫn vào đồn cảnh sát với thân phận của một nhân viên quán bar.

Cô co rụt người ngồi trong phòng thẩm vấn cùng với những “chị em” cũng không mang theo giấy tờ tùy thân, vô cùng phiền muộn.

Người thẩm vấn bọn họ, chính là Tố Khải.

Tổng cộng có bảy người bị thẩm vấn, Diệp Lan là người thứ năm.

Khi tới lượt cô, Tố Khải vẫn rất công tư phân minh, giọng nói không hề nhẹ nhàng: “Họ tên!”

Diệp Lan ngồi yên đó, không động tĩnh.

Tố Khải dừng bút, ngước mắt nhìn cô rồi tiếp tục lặp lại một cách lạnh nhạt: “Họ tên!”

Diệp Lan liếc xéo anh, chỉ muốn cắn đứt mũi anh ngay lập tức. Cô nghiến răng đáp lại: “Diệp Lan!”

“Giới tính!”

Suýt nữa thì con ngươi trong mắt cô rớt ra ngoài. Cô nhìn chằm chằm gương mặt góc cạnh của Tố Khải, dằn mạnh: “Anh tự nhìn đi!”

Tố Khải lại ngẩng lên, điềm nhiên nhìn cô rồi cúi đầu ghi chép.

“Tuổi.”

Đối phương im lặng.

Tố Khải đập xuống bàn “rầm”một tiếng, đầu mày bỗng chốc nhíu chặt, trông vô cùng nghiêm nghị: “Ngoan ngoãn hợp tác đi!”

Diệp Lan chưa bao giờ thấy anh nổi giận như vậy. Cô sợ hãi rụt cổ lại, biết điều lên tiếng: “Hai mươi ba!”

Lúc này Tố Khải mới cầm bút tiếp tục làm việc: “Lý do cô tới quán bar là gì? Có nhìn thấy ai tiêu thụ ma túy không?”

“Em thật sự bị oan mà. Em hoàn toàn không quen biết bọn họ.” Lần này Diệp Lan sốt sắng thanh minh, đứng cả dậy: “Cả ma túy gì gì đó em cũng hoàn toàn không biết, em…”

“Cho cô đứng lên chưa?” Tố Khải hét lên.

“Tố Khải! Anh đừng có quá đáng quá!” Diệp Lan căng thẳng.

Tất cả mọi người đều nhìn cả về phía họ.

Tố Khải vẫn không để lộ cảm xúc, chỉ cảnh cáo: “Ngồi xuống!”

Diệp Lan siết chặt tay, nhìn thấy ánh mắt giá lạnh của anh cũng đành phải làm theo.

“Có nhìn thấy người nào đáng nghi không?”

“Không thấy!” Diệp Lan bắt đầu bực tức.

Tố Khải ghi lại đầy đủ, rồi hỏi lại lần nữa: “Tới quán bar làm gì?”

“Xem mặt!”

Tay anh bỗng khựng lại. Anh ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn Diệp Lan: “Xem mặt ư?”

“Là tới trước xem đối tượng xem mắt của em có đáng tin cậy không. Nếu trông cậy được thì em lấy luôn cho rồi.” Diệp Lan trừng mắt lườm anh, thẳng thừng nói ra một câu như vậy.

Tố Khải ngẩn người, một lúc sau nét mặt càng thêm nhăn nhó: “Tại sao?”

Câu hỏi này đến anh cũng cảm thấy vô lý đùng đùng. Chẳng hiểu là hỏi việc công hay hỏi việc tư, hàm ý phía sau bỗng dưng phức tạp lên rất nhiều.

Diệp Lan một lần nữa đứng bật dậy, hét lớn về phía anh không một chút khách khí: “Chẳng phải bị anh bắt ép sao?” Ngay sau đó cô quay về phía mọi người xung quanh: “Mọi người đã từng gặp loại bạn trai thế này chưa? Ép bạn gái mình đi xem mắt.”

Mọi người vô cùng kinh ngạc, mấy cô gái phục vụ buồn bã nói: “Cô gái à! Đàn ông là vậy đấy, thứ không đáng tin nhất trên đời.”

Vừa dứt lời, một số cô gái khác bắt đầu xì xào bàn tán.

Nét mặt Tố Khải trở nên tái mét. Anh ấn nút điện thoại, ánh mắt sắc bén không hề dời khỏi gương mặt Diệp Lan: “Tiểu Trương! Cậu vào đây một lát!”

Diệp Lan lườm anh, hai tay khoanh trước ngực, ngồi dựa ra sau ghế.

Tiểu Trương đi vào rất nhanh. Tố Khải ra lệnh cho cậu ta đưa mấy cô nhân viên phục vụ ra ngoài, còn dặn dò bảo khi nào có người thân tới đồn cảnh sát nhận người mới được để họ đi. Cuối cùng chỉ còn lại một mình Diệp Lan.

Sau khi tất cả mọi người đã rời đi, Tố Khải đứng dậy, đi tới trước chiếc gương trong phòng thẩm vấn, ấn công tắc. Chức năng nhìn xuyên thấu bị đóng lại, sau đó, anh tắt cả camera giám sát đi.

Diệp Lan nhìn anh hoàn thành một loạt động tác này với ánh mắt cảnh giác, cả người dần lùi về phía vách tường, trốn Tố Khải như trốn mầm bệnh. Tố Khải không tiến lên. Anh ngồi lại xuống ghế, mặc kệ gương mặt sợ hãi của cô, từ tốn hỏi một câu: “Đối tượng xem mắt của em là ai?”

“Anh quan tâm sao?” Diệp Lan không nể mặt anh chút nào.

“Em vừa đứng trước mặt tất cả mọi người nói mình là bạn gái của anh. Nếu anh không hỏi thì hình như không hợp đạo lý cho lắm.” Tâm trạng không vui lúc ẩn lúc hiện trong đôi mắt Tố Khải, đến đường cong của bờ môi cũng trở nên nghiêm nghị.

Diệp Lan cười khẩy: “Ô! Lúc này lại cho phép em nói năng nhảm nhí rồi sao? Cảnh sát Tố! Em không dám trèo cao. Hơn nữa, nếu anh đã chí công vô tư, không nể tình như vậy, tại sao lại phải đóng thiết bị giám sát?”

Tố Khải không màng tới những lời nói lạnh nhạt của cô. Anh cầm tập tài liệu trên bàn lên lật đi lật lại, một lúc sau thốt ra một cái tên: “Liễu Tranh!”

Diệp Lan đờ người.

“Người em muốn xem mắt là Liễu Tranh.” Tố Khải lặp lại lần nữa rồi tiện tay vứt tập tài liệu về chỗ cũ.

“Làm sao anh biết?”

Tố Khải cũng không muốn giấu giếm: “Trong số những người bị đưa về đồn cảnh sát, chỉ có anh ta môn đăng hộ đối với em. Đương nhiên, đó là không tính những người đã được xóa bỏ tình nghi, thả ngay tại hiện trường, đối tượng xem mắt cũng có thể nằm trong số những người đã ra về đó. Dĩ nhiên, Liễu Tranh chỉ do anh đoán mò thôi.”

Diệp Lan cắn chặt răng, vài giây sau cô hừ một tiếng: “Đúng thế! Anh ấy chính là đối tượng xem mắt của em. Nếu không tồi, em sẽ kết hôn với anh ấy.”

“Kết hôn?” Lần này tới lượt Tố Khải cười khẩy, chỉ tay vào tập tài liệu: “Kết hôn với một kẻ suốt ngày tới quán bar vũ trường tán gái, còn hút ma túy tổng hợp?”

“Em thích thế đấy, anh quản được sao?” Diệp Lan vênh mặt lên: “Là ma túy tổng hợp chứ đâu phải là “đá”. Thời buổi này ai tới quán bar lại không muốn một chút kích thích? Anh muốn bắt cá to ư, về Vân Nam đi!”

“Xem ra em cũng biết khá rõ về hắn ta, không phải chỉ tiếp xúc một, hai lần.” Tố Khải dựa hẳn người ra sau ghế, giọng điệu điềm nhiên: “Hai người vừa gặp đã hợp hay lâu ngày sinh tình?”

“Cảnh sát Tố! Bất kể là lâu ngày hay vừa gặp, em cũng không thể tìm một người đàn ông kém anh chứ?”

“Một kẻ nghiện ma túy?”

“Em nói rồi, anh ấy chỉ vui chơi thôi.” Diệp Lan dựa vào tường, cười khẩy.

Tố Khải không tiếp tục đặt câu hỏi nữa. Sau khi nhìn cô rất lâu anh bỗng đứng dậy, xông về phía cô. Diệp Lan thấy vậy không còn bình tĩnh nữa, cô buông lỏng hai tay, chỉ về phía anh: “Anh đừng có làm bừa, em có thể kiện anh tôi nghiêm hình bức cung đấy.” Nếu vẫn còn thiết bị giám sát thì cô đã chẳng căng thẳng đến vậy.

“Nếu em đã hiểu hắn ta như vậy, thì tốt nhất là hãy nói với anh. Giải thích rõ ràng thì hắn ta có thể được ra ngoài, giải thích không rõ ràng thì anh sẽ để em và hắn cùng ngồi tù.” Tố Khải dừng bước trước mặt cô, nhìn chằm chằm cô từ trên xuống.

Diệp Lan ngước lên, cố làm ra vẻ bình tĩnh: “Anh đừng hòng moi được thông tin giá trị gì từ em. Anh có bằng chứng thì còng tay cả em luôn đi.”

“Mới tý tuổi đầu mà đã si tình vậy rồi?” Nét mặt Tố Khải như đóng băng. Anh đưa tay siết chặt cằm cô.

Cảm giác đau đớn lan ra từ cằm xông thẳng tới lợi. Diệp Lan đau đến suýt phát khóc. Cô đẩy anh ra, vừa tức giận vừa sốt ruột: “Em si tình đấy thì đã sao? Em cứ bảo vệ anh ấy đấy! Anh có tư cách gì mà quản lý em? Đừng tưởng anh là cảnh sát thì có thể tùy tiện bắt giam người khác! Anh có bằng chứng gì?”

Cô sốt sắng, nhưng sức mạnh của anh cũng lớn dần, vẫn siết chặt lấy cô không buông. Bàn tay gần như làm cằm cô gãy rời. Khi cô đấm mạnh lên ngực anh, nhân cơ hội đó anh giữ chặt lấy hai cổ tay cô. Lúc cúi đầu xuống, anh nhìn thấy ánh mắt dễ thương cảm động, trong đáy mắt còn lấp lánh những tia sáng của cô. Vì hai người đứng rất sát, gò má cô cũng đỏ hồng lên, xinh xắn khôn tả.

Tố Khải chỉ cảm thấy có một cảm giác khô nóng dâng lên trong lồng ngực, một đốm lửa nhỏ cũng đang dần bùng cháy mạnh mẽ cùng với sự giằng co và cọ sát của cô gái trong lòng, đốt cháy khiến trái tim anh bỏng rát. Anh thu mạnh tay lại, cả người cô bèn ngã vào lòng anh, đau đớn khiến cô chau mày lại.

Ánh mắt anh nhìn cô dần tối lại. Anh giữ chặt gương mặt cô: “Vậy thì anh phải tìm bằng chứng rồi, xem em có hút thuốc phiện cùng hắn ta hay không.”

Diệp Lan vẫn chưa hiểu ý của anh, chỉ nhìn với ánh mắt phẫn nộ. Con ngươi của anh chợt co rụt lại, liền sau đó gò má cũng hạ thấp xuống, chiếm đoạt lấy đôi môi cô mà không hề báo trước.

“Ưm…” Cô không hề ngờ tới anh lại làm vậy, hai mắt bỗng mở to, nét mặt bàng hoàng.

Tố Khải thì mạnh mẽ tới cùng, nhân lúc cô còn đang hoảng hốt, mất bình tĩnh, anh nhanh chóng len sâu vào trong, cướp lấy hương thơm ngọt ngào của cô. Khoảnh khắc hai đầu lưỡi quấn lấy nhau, hơi thở nam tính của anh cũng ngập tràn khoang miệng cô. Lúc ấy, Diệp Lan mới bừng tỉnh, gò má đỏ bừng như con khỉ đít đỏ, dùng hai tay đẩy mạnh Tố Khải ra.

Cuối cùng Tố Khải cũng buông cô ra, một sự ân hận lướt qua đôi mắt, giống như cảm thấy hành vi vừa rồi của mình thật chẳng ra đâu vào đâu. Khi nhìn thấy ánh mắt phẫn nộ của Diệp Lan, anh khẽ nói: “Báo cho người nhà tới đưa em về.”

”Tố Khải, anh là đồ khốn kiếp!” Diệp Lan tức đến nỗi suýt nữa xông tới túm tóc anh.



Nam Phi, chín giờ tối, trong phòng.

Cả người Tố Diệp như một chiếc máy báo hư, nằm thẳng cẳng trên sofa. Cô còn mặc nguyên trang phục lúc thi cưỡi đà điểu, chiếc mũ bị vứt dưới chân, chỉ còn lại những tiếng rì rầm lẩm bẩm.

Niên Bách Ngạn không biết kiếm được ở đâu một lọ dầu bôi vào vết thương khi bị ngã. Anh đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn cô không biết nói sao: “Cởi quần áo ra, anh xem có bị thương ngoài da không?”

Tố Diệp thều thào: “Không bị thương ngoài da, chỉ bị thương trong lòng thôi.”

“Thế thì em đi tắm trước đi, tắm xong anh sẽ bôi thuốc cho em.” Niên Bách Ngạn vỗ nhẹ nhàng lên lưng cô, giọng điệu trìu mến. Hôm nay coi như anh cũng được mở mang tầm mắt rồi. Anh chưa thấy người phụ nữ nào lại yêu tiền như cô, vì một ít tiền thưởng mà làm mình suýt gãy cả xương sườn.

Tố Diệp lắc đầu, vùi sâu mặt vào trong gối.

“Sao thế?”

Một lúc lâu sau, từ trong gối một âm thanh buồn bã cất lên: “Em cảm thấy mình không còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa.” Chắc chẳng có ai tới đích rồi mà còn ngã từ trên lưng đà điểu xuống như cô.

Sao Niên Bách Ngạn không hiểu cái tính ưa sĩ diện của cô. Anh mỉm cười, cố tình bóp méo lời cô nói: “Không dám gặp mặt mọi người phải là mấy tuyển thủ bị em mưu hại dọc đường mới đúng.” Sau này anh mới biết rõ những trò cô đã làm trong cuộc thi.

Nghe xong câu ấy, Tố Diệp quay mặt lại, mái tóc dài xõa xuống hai bên má, chỉ để lộ độc đôi mắt, liếc nhìn anh: “Chính anh nói người chết vì lợi ích mà.”

“Thế nên em đã cầm được tiền thưởng rồi, còn gì mất mặt chứ?” Niên Bách Ngạn đưa tay khẽ vén mái tóc cô sang bên, để lộ chiếc cổ trắng trẻo.

Tố Diệp vẫn nằm bò ra, nửa ngày sau mới thở dài: “Em sai rồi!”

Niên Bách Ngạn nghe xong nhướng mày: “Hiếm có đấy, lại biết là mình làm sai.”

Cô uể oải giơ tay về phía anh. Anh cầm tay kéo cô ngồi dậy: “Quả trứng đà điểu đó đắt lắm, em thật sự không nên quăng đi làm công cụ đánh người, dù mang về nước bán thì cũng đáng giá lắm mà.” Tố Diệp lại dựa vào lòng anh, nét mặt bi thảm.

Niên Bách Ngạn sững sờ, quay mặt cô lại, kỳ lạ nhìn cô: “Tư duy của em rốt cuộc làm bằng gì vậy?”

“Anh muốn hỏi tế bào tư duy, phương thức tư duy hay phương tiện truyền đạt?” Tố Diệp cười hì hì, đùa giỡn.

Đáy mắt Niên Bách Ngạn ngập tràn ý cười, anh không kiềm lòng được, khẽ cắn lấy môi cô, khẽ nói: “Em đúng là khiến cuộc sống của anh thêm nhiều màu sắc đấy.” Trước khi gặp cô, anh chưa từng biết lại có một người thực tế đến đáng yêu như vậy. Cuộc sống của anh bình lặng như nước, nhưng gặp cô rồi, mỗi ngày anh sống lại có thêm một điều mới lạ. Cô ương ngạnh, kiêu hãnh, ưa sĩ diện, yêu tiền như mạng sống, hiếu thắng… Dường như liệt kê ra điểm nào cũng khiến người ta ghét. Nhưng không hiểu sao, khi tất cả những tính xấu ấy cùng tập trung trên người cô lại trở nên hiếm có, đáng quý, trở thành điểm hấp dẫn và đặc biệt.

Anh chưa bao giờ thấy nhẹ nhõm đến vậy, cũng yêu cô đến thế. Cảm giác thoải mái này chính là muốn được ôm cô thật chặt, không phải nghĩ gì cả, không phải làm gì cả.

Tố Diệp cũng lén hôn lên môi anh, cười tươi: “Bao gồm cả việc giúp em an ủi mấy tuyển thủ đó?” Cảnh tượng mấy người đó vây chặt lấy anh đúng là hoành tráng. Mặc dù cô đã không nghĩa khí, lấy được giải thưởng là chuồn mất nhưng trong lòng vẫn có chút áy náy.

“Cũng may bọn họ đều nói lý lẽ, xin lỗi một chút là được.” Niên Bách Ngạn véo má cô.

“Anh tốt thật đấy.” Tố Diệp giơ tay ôm chặt lấy anh, bờ môi dính sát lên cằm anh, lười biếng nói: “Nếu không “gây họa” nữa thì càng tốt.” Nói tới đây, cô lại nâng mặt anh lên, nhìn trái nhìn phải, hồi lâu mới thở dài: “Sau này anh đeo khẩu trang đi ra ngoài đi.”

Anh phì cười: “Có cần thiết làm vậy không?”

“Mấy cô gái tiếp bia đó nhiệt tình lắm.” Cô nhíu mày.

“Thì ánh mắt của mấy người đàn ông đó cũng nhìn cả về phía em.” Nghĩ tới đây anh lại thấy không vui, kéo cô vào lòng, cắn một cái vào cổ cô: “Anh sắp kích động muốn móc mắt họ ra rồi.”

“Móc em trước đi, em không nhìn thấy sẽ không buồn lòng.” Cô cười, né tránh đòn công kích của anh, rồi lại cọ mũi lên cằm anh.

“Làm sao anh nỡ chứ?” Anh thấy cằm buồn buồn, cúi xuống chạm mũi với cô: “Mặc dù nói em cứ dũng cảm tiến lên, anh ở sau làm lá chắn nhưng lần sau cũng không thể để mặc em làm bừa nữa.”

“Anh có bao giờ để mặc em đâu.” Tố Diệp nhăn mặt: “Anh xem, bạn trai người ta chiều chuộng bạn gái thế nào?”

Niên Bách Ngạn khó xử thở dài: “Được, được, được! Anh chưa đủ tư cách.” Nói rồi anh kéo cô lên: “Bây giờ đi tắm được rồi chứ?”

“Em rã rời cả người rồi, muốn gội đầu rồi đi ngủ thôi.” Tố Diệp lại ra vẻ đáng thương.

“Không được!” Niên Bách Ngạn lắc đầu, kéo vạt áo sau rồi xách cô lên: “Em sắp biến thành con đà điểu rồi đấy.”

“Em mệt thật mà.”

Niên Bách Ngạn không nói gì, đưa tay cởi áo của cô ra.

“Niên Bách Ngạn! Anh chẳng nể tình gì cả. Em vừa kiếm được tiền, là công thần.”

“Trật tự!” Anh bế thẳng cô vào trong nhà tắm.


Trong nhà tắm, hơi nước mờ mịt.

Cả một bồn tắm lớn rắc đầy cánh hoa hồng. Tố Diệp ngâm mình trong đó, nhỏ xíu như một con thuyền giữa mênh mông sóng nước. Diện tích của bồn tắm này có thể chứa được bốn, năm người. Phóng tầm mắt ra xa, rặt một màu đỏ rực.

Tố Diệp gối đầu lên chiếc đệm mát xa, mái tóc dài rủ xuống tay của Niên Bách Ngạn. Anh ngồi bên cạnh bồn tắm, chầm chậm dịu dàng gội đầu cho cô. Từng bong bóng xà phòng đủ màu sắc bị lớp hơi nước phủ lên một màu nhàn nhạt, rơi xuống tóc người đàn ông và gò má người con gái.

Trong bồn tắm, cô ngẩng đầu lên. Ngoài bồn tắm, một người đàn ông đang chu đáo xoa tóc cô. Cảnh tượng này trông thật là đẹp.

“Niên Bách Ngạn! Anh từng gội đầu cho phụ nữ chưa?” Dưới lớp cánh hoa hồng, cơ thể Tố Diệp càng thêm trắng trẻo. Cô mở mắt, nhìn lên người đàn ông trên đầu.

Niên Bách Ngạn mỉm cười, khẽ lắc đầu: “Em là người đầu tiên.”

“Vậy em có thể yêu cầu thêm không?”

Anh nhìn cô: “Còn cần phục vụ gì nữa?”

“Đầu người có rất nhiều dây thần kinh, anh mát xa giúp em, em nhức mỏi khắp người.” Cô cười nũng nịu.

Niên Bách Ngạn giơ tay men theo bả vai cô trượt xuống: “Anh mát xa toàn thân luôn cho em là được rồi.”

“Đừng hòng! Không được!” Tố Diệp nắm chặt lấy tay anh, rồi đặt lại lên đầu.

Thái độ của cô khiến anh cười lớn, cũng không nghĩ tới việc “lợi dụng” nhanh như vậy, tiếp tục giúp cô mát xa da đầu.

“A…” Cô kêu lên đau đớn, trừng mắt với anh: “Anh định giết người cướp của sao? Mạnh tay như vậy!”

“Anh có dùng sức đâu.” Niên Bách Ngạn chẳng biết làm sao.

“Đàn ông với phụ nữ giống nhau được sao?” Tố Diệp giơ tay hớt vài cánh hoa hồng lên tay. Cánh tay cô đầy cánh hoa hồng, trông lại càng mịn màng nõn nà.

Từ góc độ của Niên Bách Ngạn vừa hay có thể men theo cánh tay nhìn xuống bộ ngực tuyệt đẹp dưới cánh hoa hồng. Anh bắt đầu dùng lực vừa phải. Lần này Tố Diệp cảm thấy dễ chịu hơn, cô nhắm mắt lại: “Em đúng là có phúc ba đời, bàn tay làm kim cương có khác.”

Lời khen của Tố Diệp khiến Niên Bách Ngạn rất vui. Anh mỉm cười ngắm gương mặt cô, dưới vẻ mặt nồng nàn tình cảm là một sự cưng chiều thấy rõ.

Trong bồn tắm, cánh hoa hồng nổi lềnh bềnh trên mặt nước giữa làn hơi nước nghi ngút càng làm hương thơm lan tỏa, thấm vào lòng người. Hương hoa thấm đẫm hơi thở của hai người, triền miên, ngây ngất. Sóng nước đánh lên vai Tố Diệp, có cánh hoa dính lại trên đó, trông như một nốt chu sa trên da thịt nhẵn mịn. Da càng trắng, hoa càng thêm đỏ.

Niên Bách Ngạn đang hưởng thụ bữa tiệc thị giác thịnh soạn, bỗng Tố Diệp uể oải hỏi: “Có người phụ nữ nào chăm sóc anh như thế này chưa?” Cô bây giờ tuy rằng ngoài mặt rất bình thản thoải mái, nhưng câu nói “vì yêu mà ganh ghét, lo sợ” không hề sai. Cô bắt đầu quan tâm tới mỗi một người phụ nữ xuất hiện bên cạnh anh, bất luận là quá khứ hay tương lai, hay dù chỉ là một người vợ trên danh nghĩa với anh như Diệp Ngọc. Cô sợ rồi anh sẽ chán ghét mình, rồi anh sẽ yêu một người con gái khác.

Câu hỏi vừa dứt, anh bỗng im lặng.

Cô cảm thấy kỳ lạ bèn mở mắt, đúng lúc nhìn thẳng vào ánh mắt anh. Ánh mắt cô có một sự do dự, mập mờ, muốn nhìn đi chỗ khác nhưng lại bị chìm đắm. Ánh mắt anh cũng bị nhiễm sắc hồng của bồn tắm, giống như một viên đá máu bồ câu khiến người ta mơ màng. Một lúc lâu sau anh mới khẽ thở dài, đưa tay vuốt ve gương mặt cô: “Diệp Diệp! Em đang nghĩ lung tung cái gì thế?”

Tố Diệp cũng ghét bản thân mình như vậy. Cô nhíu mày, từ từ cụp mắt xuống.

Một nụ cười khe khẽ phát ra từ cổ họng anh: “Anh không quen để người khác chạm vào đầu mình.”

Một câu trả lời đã giải đáp mọi thắc mắc của cô.

Tố Diệp mím môi nhưng trong lòng thì vui mừng khôn xiết. Cô lại mở mắt ngắm những cánh hoa dập dềnh theo làn nước, vớt một vốc vào lòng bàn tay, rồi nhẹ nhàng nghiền nát, đầu ngón tay ngập tràn mùi thơm: “Vậy sau này em cũng không chạm nữa.” Giống như đang tự lẩm bẩm lại giống như một lời trêu đùa.

Anh đan tay vào tay cô, cười khẽ: “Trừ em ra!”

Màn pháo hoa hạnh phúc chợt nổ tung trong lòng, vô số những vụn sáng lấp lánh như đang rực rỡ trước mắt. Tố Diệp cười, bất giác quay lại ôm chặt lấy tay anh không buông. Một Niên Bách Ngạn không biết nói quá nhiều những lời thề non hẹn biển, những câu ngọt ngào êm ái, thì một đáp án chắc chắn như vậy đã là lời hứa vững vàng nhất cho cô. Niên Bách Ngạn thấy nét mặt rạng rỡ của cô, cũng thấy vui trong lòng. Anh trêu chọc: “Động tác này của em sẽ khiến anh liên tưởng xa xôi đấy.”

Cánh tay anh được cô ôm vào lòng, vừa hay áp lên ngực cô.

Nhưng Tố Diệp chẳng hề ngượng ngập, ngược lại mượn sức mạnh của cánh tay ấy quay người lại. Những cánh hoa thấp thoáng khiến người cô mềm mại như người cá, ánh sáng chiếu lên tựa những chiếc vẩy sáng trắng. Cô nhìn vào mắt anh, trong nụ cười có một sự mê hoặc rõ ràng: “Anh Niên! Anh dám mạnh dạn hơn chút nữa không?”

Nghe xong, Niên Bách Ngạn cười thầm. Anh cúi xuống nắm lấy cằm cô, đôi mắt nồng nhiệt hơn một chút: “Em bảo anh có dám hay không, hử?”

Nhưng cô lại hơi cúi xuống, đưa lưỡi liếm nhẹ lên ngón tay anh, cười khẽ: “Em sẽ giành trước cơ hội.”

Niên Bách Ngạn khó hiểu, nhướng mày.

Nụ cười của cô càng lúc càng xấu xa. Cô đưa tay nắm chặt tay anh. Niên Bách Ngạn không ngọ ngoạy, theo đà cùng ngã vào trong bồn tắm. Một chiếc bồn tắm vốn rất lớn vì có sự xuất hiện của anh bỗng trở nên chật chội.

Bong bóng và cánh hoa hồng bắn tung tóe, làm ướt hết người Niên Bách Ngạn. Quần áo dính chặt vào cơ thể anh, nhất là phía trên. Khi anh mỉm cười ôm cô vào lòng, những đường nét cơ bắp rắn chắc cũng lộ rõ dưới lớp áo ướt sũng.

“Em càng ngày càng lớn mật rồi.” Anh không giận mà siết chặt lấy eo, kéo cô vào lòng. Anh cúi đầu nhìn cô, hô hấp có phần nặng nề.

Tố Diệp vòng tay ôm lấy cổ anh, mái tóc ướt dính chặt vào lưng, đuôi tóc nổi trên mặt nước, giao hòa cùng những cánh hoa hồng như lớp tảo biển có thêm sinh mệnh, lay động trong gió, quấn chặt lấy nhau.

“Em nghĩ, lúc này hưởng thụ anh cũng là một trải nghiệm không tồi.”

“Thông minh đấy!” Niên Bách Ngạn cong môi. Khi hai vầng trán cọ vào nhau, hơi thở cũng trở nên nóng bỏng, bàn tay không an phận bắt đầu mon men xuống dưới: “Nhưng anh quen làm người chủ động rồi.”

Bàn tay Tố Diệp trêu chọc, cởi cúc áo sơ mi trước ngực anh, từng nút từng nút với tốc độ dằn vặt, quyến rũ như một con yêu tinh: “Em lại cảm thấy, thi thoảng làm người bị động một lần cũng thú vị lắm.”

Nói xong cô đã cởi áo của anh ra, bàn tay bắt đầu vuốt ve từ xương quai xanh xuống, khi dừng lại trên ngực, cô cảm thán: “Ai bảo anh có một cơ thể khiến con gái suy nghĩ vẩn vơ.”

“Nói vậy là em chỉ yêu cơ thể của anh thôi sao?” Niên Bách Ngạn nhíu mày, cố tình ra vẻ không vui.

Tố Diệp mím môi cười, ngẩng đầu chủ động tặng bờ môi, đùa giỡn với môi anh, bàn tay bạo dạn phủ lên thứ nóng rực trên người anh. Sau khi thành công khiến anh thở dài thoải mái, cô như con mèo nhỏ quấn lấy người, thì thầm: “Trên thực tế, anh phải dựa vào nó mới có thể chinh phục được phụ nữ đúng không? Thế nên nó quyến rũ hơn anh.”

Niên Bách Ngạn sung sướng hưởng thụ bàn tay mềm mại của cô, nghe xong câu ấy nụ cười của anh càng thêm đậm. Anh cúi đầu, bờ môi lướt bên vành tai cô, phả ra hơi thở khản đục: “Nha đầu! Nói năng đừng tự chặn đường lui của mình. Nó dịu dàng hay thô lỗ với em là do anh quyết định đấy.”

“Niên Bách Ngạn…” Tâm trạng cô trở nên rối loạn vì hơi thở của anh. Cô ngẩng đầu đón lấy nụ hôn nhẹ nhàng của anh, đồng thời bám lấy vai anh, khẽ thở dốc, đè nén sự xấu hổ trong lòng: “Muốn em đi!”

Làn nước ấm áp càng kích thích hai con người dựa sát vào nhau. Cánh tay anh bắt đầu lần xuống da thịt cô, mỗi một đoạn đều mịn màng như lụa. Anh hưởng thụ sự mềm mại và run rẩy của cô, thậm chí là cả sự to gan mù quáng: “Chẳng phải em muốn làm người chủ động sao?”

Cô dựa vào anh như lá bèo, khẽ nói: “Em sợ mình làm không tốt.”

“Cứ thử xem!” Anh mỉm cười, sống mũi thẳng tắp xuyên qua mái tóc ướt của cô, hít hà mùi hương thơm phức.

Tố Diệp càng bám chặt lấy người anh. Không biết do cánh hoa hồng phản chiếu hay cảm giác ngượng ngập trong lòng, gò má cô đỏ bừng, nhưng vẫn mạnh dạn trượt xuống.

Một giây sau, cô nhíu mày, bàn tay nắm cánh tay anh bất chợt dùng sức. Cảm giác đầy đặn quen thuộc của cơ thể khiến cô khẽ rên rỉ. Tư thế này đi cùng với áp lực của dòng nước, nhất thời càng tuyệt vời hơn mọi khi.

Sự chủ động của cô khiến bụng Niên Bách Ngạn co thắt lại, liền sau đó là sự dồn nén dịu dàng ập xuống, che phủ đất trời. Anh sảng khoái, bàn tay ôm chặt lấy eo cô, sau khi nhận ra cô đã cố gắng, anh bèn mỉm cười, dướn người về trước một cách bất ngờ.

“Trời ơi…” Khoảnh khắc bị đâm xuyên qua cơ thể, Tố Diệp chợt hét lên, cảm giác này gần như muốn lấy mạng cô.

“Niên Bách Ngạn!” Cô sợ mình rơi xuống, hai tay bám chặt lấy cổ anh.

Nhưng anh vận động một cách chậm rãi. Cô như đôi cánh mất đi trọng lượng, chỉ còn biết trầm luân trong lòng anh.

Tư thế này cần đàn ông hoàn toàn nắm quyền chủ động, cả lực cánh tay và lực eo. Như thế Tố Diệp hoàn toàn cảm nhận được thế nào mới là được chinh phục thật sự.

“Anh… lật lọng, còn nói để em chủ động.” Những lời nói đứt quãng vang lên. Một sự trải nghiệm và kích thích chưa từng có khiến da đầu cô cũng tê rần theo từng động tác của anh.

Niên Bách Ngạn cúi xuống, ngậm lấy nụ hoa trước ngực cô, giọng nói mơ hồ: “Chuyện này vẫn để đàn ông chủ động là hơn.”

“Niên Bách Ngạn…” Cô ngẩng đầu, cả người co thắt lại…

So với cuộc sống đầy “rực rỡ” của Tố Diệp, Diệp Lan lại gặp toàn chuyện đen đủi. Sau khi lần lượt từng người nhân viên phục vụ đã được bảo lãnh ra về, chỉ còn lại cô trơ trọi ngồi trong phòng thẩm vấn, cúi gằm xuống, như một quả cà ngấm sương, hoàn toàn mất đi lý trí.

Ánh đèn đường bên ngoài đã bị màn sương mù đánh tan tác từ lâu, cảnh đêm như lớp mực đen không thể tan ra, dán chặt lên khung cửa sổ.

Không biết đã qua bao lâu, Diệp Lan mới ngước lên nhìn đồng hồ, sắp mười giờ rồi.

Bên cạnh là điện thoại của cô, Tố Khải đã đưa bảo cô gọi cho người nhà. Cô đúng là đã gọi nhưng là thông báo rằng tối nay cô phải làm thêm tới khuya. Cô cứ thế nhìn từng “đồng nghiệp” được đưa đi. Sau đó mệt mỏi, cô cũng bê một cái ghế ra ngồi xuống, phờ phạc dựa vào tường.

Lại không biết qua thêm bao lâu nữa, cửa phòng thẩm vấn được mở ra.

Cô không ngước lên, chỉ nhìn chằm chằm những hoa văn dưới sàn nhà, trước mắt đã biến thành một hình lập thể.

Cho tới khi những hình vẽ đó bị một đôi giày da của nam giới giẫm nát.

Diệp Lan ngẩng đầu, sau khi nhìn thấy gương mặt người đàn ông dưới ánh đèn thì có phần kinh ngạc. Cô tưởng anh đã tan làm từ lâu rồi.

Tố Khải đã thay thường phục. Dù không còn mặc cảnh phục, nét mặc chính trực nghiêm nghị đó vẫn không thay đổi. Sau khi nhìn thấy cô anh nhíu mày, giọng điệu trở nên sốt ruột: “Em làm sao vậy?”

Diệp Lan chỉ liếc nhìn anh một cái rồi lại cúi đầu, mặc kệ anh. Nhớ lại nụ hôn cường bạo vô lý mấy tiếng trước, tim cô lại đập thình thịch.

“Nói đi!”

“Làm sao ư? Cảnh sát Tố! Em bị anh bắt vào đồn cảnh sát mà, anh lại còn hỏi em làm sao?” Cô cười khinh thường.

Tố Khải lạnh lùng quát: “Anh hỏi em tại sao còn chưa báo cho người nhà tới sở cảnh sát?”

Diệp Lan lại uể oải dướn mắt lên, hơi nghiêng đầu: “Anh chẳng phải chính là người nhà của em sao? Còn thông báo cái gì nữa?”

Tố Khải chợt ngẩn người sau đó thần sắc càng trở nên nghiêm khắc: “Diệp Lan! Đừng tưởng anh vừa hôn em thì có ý nghĩa gì, anh không phải người nhà của em!”

Diệp Lan trừng mắt, như cười như không: “Cảnh sát Tố! Anh nghĩ nhiều quá rồi thì phải. Lý do em nói anh là người nhà không phải vì chuyện đó. Em là em gái của Tố Diệp, anh lại là em trai của Tố Diệp. Anh và em coi như cũng có chút thân thích xa lắc xa lơ chứ hả?”