Hào Môn Kinh Mộng 3: Đừng Để Lỡ Nhau

Quyển 4 - Chương 162: Không có ít tài sản là không được

Sự khác biệt giữa Tố Diệp và Niên Bách Ngạn tuyệt đối không chỉ dừng lại ở giới tính. Về tính cách, hai người đích thực là một cặp bất đồng, “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”. Một người nghiêm túc như Niên Bách Ngạn, sự hà khắc của anh không chỉ thể hiện rõ ràng và sâu sắc trong công việc, mà cả trong cuộc sống hằng ngày anh cũng là một người cực kỳ nghiêm khắc với bản thân. Nhưng Tố Diệp thì khác. Trong công việc cô có thể tỷ mỉ kỹ lưỡng, nhưng ngoài công việc ra sẽ không bao giờ ngược đãi bản thân. Đời người ngắn ngủi, cô quen với cuộc sống thoải mái, không bị gò bó. Nếu yêu sẽ yêu sâu đậm, nếu ghét sẽ nói thẳng thắn, hoàn toàn tương phản với phong cách xử lý công việc chu toàn, bình tĩnh trước mọi khó khăn của anh.

Thế nên, ở một mức độ nào đó có thể nói Niên Bách Ngạn là một người thiếu đi sự hài hước một cách trầm trọng.

Và vì thế, khi Tố Diệp dùng thái độ vô cùng ấm ức để tố cáo anh vô trách nhiệm, khi ánh mắt của tất cả mọi người đều dừng lại trên người anh, hơn nữa còn có bản năng đồng cảm với kẻ yếu, đả kích kẻ mạnh, phản ứng đầu tiên của Niên Bách Ngạn là hiền như khúc gỗ, nhất thời không nghĩ ra kế sách đối phó lại. Trong chốc lát, Tố Diệp đã chiếm được vùng đất đạo đức cao ráo, dùng tư thế của kẻ chiến thắng mím môi cười, nhìn người đàn ông đang đơ ra bên cạnh mình, có vẻ như không ép anh vào đường cùng tuyệt đối không từ bỏ.

Còn Niên Bách Ngạn ngay giây phút đầu chưa kịp bản đầu rõ ràng đã mất đi khả năng phản kích tốt nhất, thêm việc trước mặt người ngoài, anh còn bị chụp mũ là người đàn ông tồi tệ, ăn sạch sẽ rồi phủi tay như Tố Diệp đã nói. Đương nhiên anh cũng cảm nhận được hoàn cảnh bất lợi của mình, thấy Tố Diệp cố ý vu cáo, chỉ còn biết khẽ cười: “Diệp Diệp!”

Nhưng Tố Diệp không nể tình, khó khăn lắm mới thắng lại được một ván, sao cô có thể dễ dàng đánh mất cơ hội tốt được? Sau khi khẽ hừ một tiếng, cô quay đầu nhìn đường băng hạ cánh ngoài cửa sổ, khóe môi bất giác cong lên. Niên Bách Ngạn mặc kệ mọi người đang chăm chú nhìn mình, bấm bụng giơ tay ôm cô vào lòng: “Được rồi, anh đầu hàng! Chỉ cần ở Nam Phi em đi theo lịch trình của anh, lúc quay về anh sẽ cùng em tới Hồng Kông mua sắm.”

“Anh bỏ tiền?” Tố Diệp cười gian xảo.

“Anh bỏ tiền.”

“Ai nuốt lời là chó.” Cô khẽ híp mắt lại.

Niên Bách Ngạn ngậm cười nơi đáy mắt: “Làm hẳn đồ cắm sừng cũng được.”

“Ha ha!” Tố Diệp bị câu nói đùa bất ngờ của anh chọc cười, cô cười ngặt ngoẽo, người lảo đảo.

Mọi người thấy không có gì để xem nữa thì ai lại làm việc người nấy.

Niên Bách Ngạn thấy cô cười liền kéo cô lại, vò mạnh lên đỉnh đầu làm mái tóc cô rối tung lên: “Anh cuối cùng cũng nhận ra rồi, đời này ở với em mà không có chút tài sản là không được.”

Chỉ một câu nói giống như chỉ tiện miệng nói ra nhưng lại ẩn chứa lời hứa hạn trọn đời trọn kiếp. Nghe thấy câu này, Tố Diệp hiểu, cảm giác ấm áp làm tan chảy cơ thể, ướt đẫm trái tim. Đây là một cảm giác hạnh phúc cô chưa từng cảm nhận được, là lời hứa hiếm hói quý giá giữa những người đang yêu.

“Nhìn anh là biết ngay không hiểu phụ nữ. Phụ nữ thật ra rất biết báo đáp ân tình. Từ góc độ tâm lý phái nữ mà nói, một người phụ nữ một khi trái tim đã có nơi có chốn thì phần lớn tâm tư của cô ấy sẽ dành cho người đó. Ví dụ như nếu người đàn ông thật lòng đi dạo phố mua sắm cùng cô ấy, cuối cùng sẽ phát hiện ra một người luôn gào thét đòi đi mua sắm cuối cùng thứ mua nhiều nhất lại là đồ của người đàn ông.” Tố Diệp không dùng cách trực tiếp để đáp lại Niên Bách Ngạn, nhưng lại lẳng lặng dựa vào lòng anh, ngón tay khẽ nghịch chiếc cúc áo trên cổ anh, giọng nói dịu dàng ngọt ngào, lấy tâm lý của phụ nữ để anh hiểu suy nghĩ của mình.

Cô tin rằng với sự nhạy cảm và trí thông minh của mình, việc nghe ra hàm ý chất chứa trong câu nói của cô với anh dễ như trở bàn tay. Quả không ngoài dự đoán, ánh mắt Niên Bách Ngạn nhìn cô sâu đậm hơn một chút, hai con người đen láy rực sáng, tựa như trong khoảnh khắc có một ngọn lửa bùng cháy giữa bầu trời đêm ở nơi sâu thẳm nhất rồi lan rộng ra khiến người ta mê đắm. Anh cuộn chặt cánh tay, để cô nằm trong lòng mình, không nói gì cả, chỉ cúi xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn chứa chan tình cảm.

Tố Diệp khẽ nhắm mắt lại, lúc môi anh chạm vào, mí mắt cô khẽ run rẩy. Niềm vui sướng như dòng nước xiết tràn ngập trong lòng, cảm giác này thật là tuyệt diệu! Cô biết rõ Niên Bách Ngạn không phải là một người đàn ông hay thể hiện tình cảm thân mật hoặc những cử chỉ yêu thương giữa chốn đông người, thế nên giây phút này hành động của anh đã đủ khiến cô lưu luyến không quên.

Cô thích cảm giác này, nó như một dòng nước tinh khiết chảy qua lòng bàn tay, như một tia nắng mai ấm áp bất ngờ xuất hiện trong ngày đông giá lạnh. Anh luôn ở đây, biểu đạt tình cảm cũng thích hợp, vừa đủ, khiến cô không cảm thấy mệt mỏi cũng không cảm thấy nặng nề.

Như thế này… thật tuyệt.

Khi máy bay hạ cánh xuống Johannesburg đã hơn bảy giờ sáng theo giờ địa phương, so với thời gian hơn một giờ chiều của Bắc Kinh thì chênh lệch múi giờ ở hai nơi là sáu tiếng đồng hồ. Thành phố được dựng nên cho việc khai thác vàng này đã chiếm giữ cao điểm của sông Vaal, trở thành đô thị lớn nhất Nam Phi.

Trên máy bay Tố Diệp ngủ mê mệt, lúc xuống sân bay lại là sáng sớm thế nên cô không cần làm quen việc chênh lệch múi giờ. Chỉ có điều vừa hạ cánh cảm thấy hơi lạnh, Niên Bách Ngạn đã chuẩn bị một chiếc áo, khoác lên người cô, còn nói với cô chênh lệch nhiệt độ ngày đêm ở Johannesburg rất lớn, sáng sớm có lẽ chỉ có mười mấy độ.

Cô hít một hơi, khắp lồng ngực là hơi thở nam tính của anh từ áo khoác phả ra, nhất thời ham muốn, bất giác khoác cánh tay anh: “Ở Nam Phi hết mỏ vàng lại tới mỏ kim cương, những người có tiền nhiều hơn anh chắc là nhiều lắm, ở đây chắc anh cũng chỉ như muối bỏ biển thôi.”

Niên Bách Ngạn để mặc cô khoác tay mình, anh cười: “Sao? Em còn muốn đổi chủ à?”

“Cũng có dự định này.” Cô dựa vào anh cười khẽ: “Mấy thương nhân bán kim cương đều có máy bay riêng hay máy bay thuê bao gì đó, vừa xuống máy bay là có một dàn đội ngũ vệ sỹ đứng chờ hộ tống ở sân bay. Anh thì hay rồi, tiêu điều vắng vẻ.”

“Anh cũng tới đây tay không, có phải xách cả vali kim cương về đâu, cần máy bay riêng làm gì?” Niên Bách Ngạn nhìn cô tức cười.

“Khoe khoang thân phận!” Tố Diệp nhún vai.

Niên Bách Ngạn: “Những người có thể dựa vào mảnh đất Nam Phi này để làm giàu đều không làm vậy. Ở đây, hậu quả của việc huênh hoang chỉ có cái chết mà thôi.”

“Tại sao?” Tố Diệp không hiểu.

Anh xoa đầu cô: “Trăm nghe không bằng một thấy. Chỉ cần ở đây mấy hôm là em sẽ hiểu ngay.”

Cô nhíu mày, đầu óc vô cùng mơ hồ.

Lúc ra sân bay cũng có người tới đón, là một cô gái da trắng mạnh mẽ như người da đen. Cô ta ăn mặc rất nghiêm chỉnh, mái tóc vàng ruộm mềm mại như dòng sông Nile dưới ánh mắt trời khiến người ta đắm đuối. Khi cô ta nhiệt tình bước tới ôm Niên Bách Ngạn, Tố Diệp nhìn đôi chân trần bọc trong chiếc váy ngắn cũn mà bỗng thấy rùng mình, sáng sớm lạnh thế này cô cũng thấy ớn lạnh thay cô ta.

Tên của cô gái ấy là Bella, tên đẹp như người, đôi mắt màu xanh dương khiến Tố Diệp tưởng tượng ra những mảnh thủy tinh vụn. Tới khi Niên Bách Ngạn giới thiệu cho cô, cô mới biết Bella là trợ lý của tập đoàn Tinh Thạch tại Nam Phi. Nói chính xác thì cô ta là người chịu trách nhiệm toàn bộ lịch trình khi Niên Bách Ngạn tới Nam Phi, vị trí ngang hàng với Hứa Đồng. Bao nhiêu năm nay cô ta vẫn luôn ở Nam Phi giải quyết những chuyện liên quan tới mỏ kim cương.

Rõ ràng Bella vô cùng kỳ lạ về “người lạ mặt” đột nhiên xuất hiện bên cạnh Niên Bách Ngạn, nhất lại còn là phụ nữ, ánh mắt cô ta nhìn anh hơi do dự. Niên Bách Ngạn không còn giới thiệu như lần trước khi tới Mông Cổ rằng cô ấy là Tiểu Diệp, trợ lý của tập đoàn nữa. Anh vòng tay khoác lên vai Tố Diệp, dặn dò Bella: “Không cần đặt thêm phòng, cô ấy và tôi ở chung một phòng.”

Niên Bách Ngạn nói tiếng Anh lưu loát, thanh âm so với khi nói tiếng Trung còn trầm ấm quyến rũ hơn, khiến Bella ngỡ ngàng đôi chút, còn trái tim Tố Diệp lại bắt đầu đập không nghiêm chỉnh, mặt hơi đỏ hồng.

Một lúc sau Bella mới gật đầu, đáp lại: “Vâng, thưa anh Niên!”

Tố Diệp nhạy bén bắt được một sự thất vọng lướt qua ánh mắt Bella.

Đi cùng Bella là một người tài xế da đen tên Will Smith, cùng tên với một ngôi sao nam nổi tiếng ở Hollywood. Anh ta rất khéo ăn nói lại hài hước. Niên Bách Ngạn mỉm cười giới thiệu với Tố Diệp, anh ấy là một người tài xế nói được mười hai thứ tiếng.

Tố Diệp kinh ngạc, mười hai thứ tiếng? Thiên tài sao?

Vừa lên xe, cửa xe đã tự động khóa lại khiến Tố Diệp giật nảy mình. Cô quay đầu nhìn Niên Bách Ngạn, nhưng anh vẫn rất điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Tới khi xe đi về phía trung tâm thành phố, cô phát hiện ra luôn có chiếc xe bám đuôi mình, cô khẽ kéo vạt áo Niên Bách Ngạn, thấp giọng nói: “Đằng sau có xe cứ đi theo chúng ta đấy.”

Niên Bách Ngạn bình tĩnh dựa vào ghế, nghịch ngón tay cô và nói: “Đừng sợ! Là người của mình!”

Tố Diệp bất ngờ, hơi nhỏm dậy nhìn chiếc xe phía sau, rồi lại ngước lên nhìn chiếc xe phía trước, thấy hai chiếc xe giống hệt nhau là cô đã hiểu ra, có lẽ là xe bảo vệ.

“Trị an ở đây tệ đến thế sao?” Người cô trượt xuống, thấp hơn vai Niên Bách Ngạn nửa cái đầu. Ở sân bay chẳng qua cô chỉ nói chơi thế thôi, chắc là không khoa trương như cô nghĩ chứ.

“Tin anh đi, không bao lâu nữa em sẽ xóa ngay chữ “sao” đó đi.” Niên Bách Ngạn uể oải ôm vai cô, đến giọng nói cũng trở nên rời rạc.

Tố Diệp bất giác liếc qua gương chiếu hậu, trong gương là đôi mắt lộ rõ vẻ ghen ghét của Bella, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Tố Diệp, cô ta lập tức quay đi chỗ khác.

Chiếc xe đi qua một khu thành cũ của Johannesburg trước. Tốc độ xe không nhanh, thế nên Tố Diệp có thể nhìn ngắm xung quanh, ấn tượng trực tiếp chính là sự bẩn thỉu, bừa bãi, lộn xộn. Thậm chí có thể nói cô vào Nam ra Bắc xông xáo nhiều nơi như vậy, cũng đã từng tới một số thị trấn nhỏ hoặc những nơi xa xôi ở một số quốc gia, nhưng cũng chưa từng thấy nơi nào náo loạn như nơi đây. Mỗi một ngôi nhà tuy rằng phong cách kiến trúc rất đặc biệt, nhưng trông lại không khác nào lều của dân tị nạn, rác rưởi chất đống khắp đường phố, còn thêm mấy người da đen đi lại như con thoi, cảnh tượng đó đúng là rất nhức mắt.

Tố Diệp đang buồn phiền bỗng cảm nhận được chiếc xe đang tăng tốc. Cô còn chưa kịp hỏi đã thấy ở góc đường xuất hiện bạo động. Có người xuyên qua dòng người, chạy như bay trên những đống rác la liệt khắp đường, trong lòng ôm một bóc gì đó sáng lấp lánh. Nhưng người đó còn chưa kịp chạy tới đầu đường đã thấy hai chân anh ta mềm nhũn, ngã gục xuống đất, thứ lấp lánh vương vãi khắp đất, từ xương bả vai của anh ta, máu bắt đầu đầm đìa chảy…

Mọi người xung quanh chạy tán loạn như chim.

Lại có người chạy lên trước, nhặt túi đồ dưới chân anh ta tiếp tục chạy. Tố Diệp nhìn rất rõ, trong tay người này cầm súng, xem ra người ngã xuống đất đã bị hắn ta bắn bị thương.

Đằng sau một đám cảnh sát chạy theo, trong tay cầm dùi cui.

“Là… Hollywood đang quay phim hành động sao?” Tố Diệp cả kinh kéo áo Niên Bách Ngạn, chỉ ra ngoài cửa sổ, hai mắt trợn tròn.

Niên Bách Ngạn cũng không ngăn cản cô tiếp tục nhìn, chỉ giải thích đơn giản: “Ở đây, mấy vụ cướp vàng hầu như ngày nào cũng xảy ra.”

Tố Diệp thở gấp gáp, lúc này cô mới hiểu ra vừa rồi cô đã được tận mắt chứng kiến một vụ án dùng súng thật đả thương người để cướp vàng.