Hãn Phi, Bổn Vương Giết Chết Ngươi

Quyển 1 - Chương 131: Chương 30.1: Tái giá

Liên Hoa và Đình Vân

nhìn theo bóng lưng bọn họ, liếc mắt nhìn nhau. Có lẽ nhận thức trước

kia của bọn họ đối với vương phi đều là sai, ánh mắt Vương Gia không

sai! Từ giờ khắc này trở đi, bọn họ mới thật sự thừa nhận người Vương

phi này!

Nửa đời trước, Vương Gia đều sống trong khổ sở, cho nên

Vương Phi của bọn hắn, không cần phải quá lợi hại, không cần mọi người

phải khiếp sợ, cũng không cần có bản lãnh giúp Vương Gia đoạt được thiên hạ, chỉ cần yêu Vương Gia, giống như Vương Gia đã dùng tánh mạng để

yêu, như vậy là đủ rồi!

Về phần đứng ngạo nghễ khắp thiên hạ, Vương Gia có loại năng lực kia rồi, bọn họ cũng có năng lực để tương trợ Vương Gia.

Quay đầu nhìn khu rừng này một chút, hai người nhìn nhau cười một tiếng,

đồng loạt nhảy vào. Bọn họ cũng không thể để cho vương phi bọn họ gả cho người khác! Cũng không thể để Vương Gia một mình cô độc chiến đấu anh

dũng được!

. . . . . .

Trong một chỗ sâu nhất của rừng

rậm, một nam tử áo trắng nằm trên mặt đất, đáy lòng vang lên âm thanh

của nàng "Mười lăm ngày, nếu sau mười lăm ngày, chàng vẫn chưa về, lão

nương liền tái giá!" . . . . . .

Lông mi thật dài khẽ run, trên

gương mặt tuyệt mỹ kéo lên một độ cong hấp dẫn, khu rừng rất lớn, âm

thanh bên ngoài tuyệt đối không thể nào truyền vào, thế nhưng hắn lại

nghe được. . . . . . Nghe được nàng nói mười lăm ngày, nếu hắn không đi

ra ngoài, nàng liền tái giá!

Khóe môi như hoa anh đào nâng lên

một nụ cười yếu ớt, cặp mắt tà mị như hoa anh đào kia khó khăn mở ra,

cắn răng, chống đỡ thân thể đầy thương tích, từ từ đứng lên. Hắn không

thể ngã, tuyệt đối không thể ngã xuống! Nữ nhân kia, nếu nói ra được thì sẽ làm được!

Hai tháng này, chỉ có trời mới biết hắn là làm sao

sống được, vật lộn cùng Xà Vương, cả người đều bị thương nặng, thật vất

vả lấy được máu vào tay, liền bị bầy rắn đuổi giết, tiếp đó lại gặp được cá sấu, hoa ăn thịt người, kiến ăn thịt người, bị buộc phải nhảy xuống

vực. . . . . .

Cuối cùng lại ở nơi này, nhưng kỳ quái là mình không có bị dã thú xé xác ăn thịt.

Thật vất vả thân thể mới đứng được vững vàng, lại cảm giác đầu choáng váng,

hoangdung_di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn sau khi lảo đảo mấy bước chân, liền

dùng nhuyễn kiếm chống đỡ, giống như bảo vệ trân bảo sờ sờ bình sứ trong ngực, cười yếu ớt một tiếng, rồi sau đó dùng ý chí mạnh mẽ để chống đỡ, khó khăn di chuyển từng bước. . . . . .

Tam nhi, Thương Thương sẽ cố gắng sống, cho nên nàng nhất định phải chờ ta, nhất định phải chờ ta trở lại. . . . . .

. . . . . .

Hiên Viên Ngạo mang theo nàng cưỡi ngựa không bao lâu, ám ảnh liền chạy một

chiếc xe ngựa tới. Bởi vì nàng mang thai, không thể chịu xe ngựa lắc lư

quá nhiều, cho nên trên giường bên trong đặt chăn thật dày.

Ôm

lấy nàng đang nhắm mắt lại, không biết nàng lại đang suy nghĩ cái gì,

sải mấy bước nhảy tới, đặt nàng vào trong xe ngựa, ngồi ở bên cạnh nàng.

Sau một hồi lâu. . . . . .

"Hiên Viên Ngạo, giúp ta giải huyệt đạo!" Nhàn nhạt mở miệng, sắc mặt đã bình tĩnh lại.

Hắn do dự bất động, nếu nữ nhân này lại nổi điên thì làm thế nào?

"Không cần lo lắng, ta bảo đảm không náo loạn!" Bởi vì nàng đã quyết định rồi, chờ hắn trở về. Mười lăm ngày, nếu hắn không trở lại, nàng liền. . . . . . Nàng sẽ để cho con trai hắn gọi người khác là cha! Hừ! Nghĩ thì nghĩ

như vậy, chỉ là mũi nàng vẫn rất chua xót .

Vươn tay điểm nhẹ

mấy cái, huyệt đạo trên người nàng liền được giải. Nhìn nàng nửa ngày,

cũng không biết nên nói cái gì, trong đầu xuất hiện hình ảnh lần đầu

tiên hắn và nàng ngồi chung một chiếc xe ngựa. Nữ nhân này dẫn đầu lên

xe còn chưa tính, vậy mà nàng nhất định phải ngồi ở chính giữa, còn to

gan lớn mật nói với mình "Ngươi không hưu ta...ta mới sợ!" .

Hắn

còn nhớ rõ ngày đó, lúc hắn và Nguyệt Vô Hạ bị đâm, vì muốn tỏ rõ với

Thừa Tướng bên kia hắn rất quan tâm đến Nguyệt Vô Hạ, cho nên cố ý bị

thương nhẹ. Kết quả làm cho nữ nhân này vui mừng nhảy lên cao ba thước,

hỏi đã mang thi thể hắn trở lại chưa, nói như hắn đã chết rồi vậy, làm

hắn giận đến hắn suýt nữa bóp chết nàng.

Những ngày đó, thật ra

thì mới xảy ra vào mấy tháng trước. Nhưng hiện tại giống như đã cách hắn rất xa rồi, xa đến không cách nào chạm được, giống như đã là mộng ảo.

Có lẽ là ông trời trừng phạt hắn, trừng phạt hắn không biết quý trọng.

Trên khuôn mặt lãnh ngạo, lần đầu tiên xuất hiện một loại cảm xúc có tên là

hoài niệm và hối tiếc. Hoangdung_๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n Nếu ban

đầu, hắn không ép nàng tự vận đến mất trí nhớ, hết thảy chuyện này sẽ

như thế nào đây?

Suy nghĩ ngàn xoay trăm đảo, nhưng không biết Vũ Văn Tiểu Tam đã sớm theo dõi sắc mặt thay đổi bất ngờ của hắn, nhiều

lần muốn nói lại thôi.

"Hiên Viên Ngạo." Nhẹ giọng mở miệng gọi hắn, một tiếng này không có bất kỳ tức giận, giống như là gọi một người bằng hữu.

Giờ khắc này, nàng không muốn suy nghĩ gì nữa, chỉ muốn coi hắn như một

người bạn. Nàng xuyên không lâu như vậy, tới nay tâm tính đã biến đổi

rất nhiều. Nếu như có thể, nàng hi vọng mình có thể thuyết phục hắn, để

cho hắn tìm một giai nhân khác.

Bởi vì mười lăm ngày sau, nếu

Thương Thương không trở lại. . . . . . Mặc kệ là thiên cung hay địa

ngục, cũng không thể tách bọn họ ra!

Đối với Hiên Viên Ngạo, chỉ

có thể là áy náy. Nàng chỉ có một trái tim, trong lòng đã lắp đầy tên

nam nhân ngu ngốc làm cho người ta đau lòng kia rồi, đã không còn dư chỗ cho người khác.

Hắn sững sờ, ngẩng đầu nhìn nàng: "Có chuyện gì sao?"

"Ngươi nhớ lần đầu tiên chúng ta ngồi xe ngựa không?" Nhớ tới khi đó, nàng đều không nhịn được cười. Đó là lúc nàng mới vừa xuyên qua, thề nhất định

phải làm cho tam vương phủ của hắn náo loạn lên.

Môi mỏng lạnh lẽo cứng rắn nâng lên một nụ cười khẽ: "Nhớ!"

Nhìn khuôn mặt lãnh ngạo của hắn một chút, bộ dạng rất đẹp trai, mở miệng

cười: "Thật ra thì, nếu như không phải ngươi thường hay bóp cổ ta, hậu

viện lại nuôi một đám nữ nhân, thì với dung mạo đẹp trai như vậy của

ngươi, có lẽ ta đã yêu ngươi rồi."

Những lời này, quả thật không giả.

Đáy lòng của hắn mừng như điên, ngay sau đó lại suy sụp, Đúng vậy, nàng nói là nếu như, hoangdung_๖ۣۜdiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn nếu như không phải là. . . . . . Nếu như không có. . . . . . Nhưng giữa bọn hắn không có nếu

như, những thứ kia đều là sự thật.

Điều chỉnh lại tâm tư, lạnh

giọng mở miệng: "Nếu không phải nàng luôn chọc Bổn vương giận đến giơ

chân, Bổn vương cũng sẽ không ra tay với nàng!"

Ách. . . . . . Sờ lỗ mũi, hốc mắt bởi vì vừa mới khóc, còn hơi ửng hồng: "Thật ra thì con người ngươi cũng không tệ, bất luận bởi vì cái gì thì ít nhất lúc đó

ngươi còn không có giết chết ta. Người ta cũng không phải là người không có lương tâm, về sau chúng ta sẽ là tỷ muội tốt của nhau!"

Tỷ muội tốt? Sau ót mỗ Vương Gia xuất hiện hai vạch đen không đúng lúc, co quắp khóe miệng nhìn nàng.

Ách. . . . . ."Khụ khụ, nói sai rồi, là huynh đệ tốt!" Nói xong vỗ vỗ bờ vai của hắn, nghiễm nhiên một bộ dáng ca ca tốt.

Thế nhưng hắn lại đè tay của nàng đang đặt ở trên vai mình xuống, giữ thật

chặt ở trong bàn tay to của mình, nắm đến nỗi làm tay nàng phát đau. Đôi mắt lạnh kia nhắm chặt, thân hình lãnh ngạo cũng hơi run rẩy, cắn răng

để cho giọng nói mình nghe có vẻ bình thường: "Ta hiểu ý của nàng…..nàng muốn nói chúng ta chỉ có thể là bằng hữu, nhưng. . . . . ."

Nhưng hắn không bỏ được, phải làm thế nào?

"Ai da, Vương Gia, ngài đừng nắm tay người ta như vậy, người ta còn là

hoàng hoa đại khuê nữ đấy!" Một câu nói quen thuộc từ trong miệng của

nàng phát ra.

Tiếng nói vừa dứt, hai người nhìn nhau, đều cười một tiếng.

Ngày đó, nàng mang theo mấy bọc châu báu lớn, sau đó té từ trên nóc nhà của

hắn xuống, sợ hắn trừng trị nàng, đã nói nàng là..." Hoàng hoa đại khuê

nữ", để cho hắn "Không đi tới" , hắn còn nhớ rõ sau khi mình nghe xong

suýt nữa trượt chân.

Buông tay nàng ra, nhìn về đôi mắt lấp lánh của nàng, tâm tình đã sáng sủa không ít.

"Đó là do nàng giả bộ hay là bản tính?"

"Đạo đức phẩm chất của bản cô nương cao thượng, là người chính phái, không

giả vờ giả vịt!" Đức hạnh rắm thúi này của Vũ Văn Tiểu Tam lại chạy đến

quấy phá.

Đạo đức phẩm chất cao thượng? Sau ót xẹt qua một vạch đen. . . . . .

"Nàng khi nào thì bắt đầu yêu hoàng thúc?" Lúc hỏi ra những lời này, tâm tình của hắn cực kỳ phức tạp.

"Lúc đi lại mặt vào ngày thứ ba, cũng có thể là buổi sáng cái ngày bị ngươi

kéo như heo chết. Ta cũng không biết, tình cảm là sự tích lũy từng

ngày." Nghĩ tới những ngày đó, cho dù là mình bị kéo như heo chết, cũng

là những ngày rất vui sướng!

"Ha ha, Bổn vương còn nhớ rõ nàng

như một chuôi trường kiếm cương nghị, thà chết cũng không khuất phục!"

Hắn nói xong, cặp mắt lạnh kia dính vào chút ý cười.

Hoangdung_diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn Vũ Văn Tiểu Tam, ta hiểu ý của nàng,

nàng muốn ta tìm khác người khác, chỉ là trong lòng của ta cũng chỉ dung hạ được một người là nàng. Nhưng nếu như ta biểu hiện không tự nhiên

một chút, sẽ làm nàng rời bỏ ta, đúng không?

Ách, nói đến chuyện này, nàng thật đúng là có chút ngượng ngùng rồi, khoác lác có chút quá mức.

Đúng lúc này, một mũi tên đột nhiên đâm xuyên qua xe ngựa. Nàng trợn to cặp

mắt, nhìn mũi tên bị hắn dùng hai ngón tay kẹp lại, võ công của người

này thật cao!