Hàm Răng Ngọt Ngào

Chương 35: Thiếu

Nguyễn Kiều khẽ giật mình, Chu Lộc cũng biết chuyện bát quái này à?

Cô vô thức lấy muỗng múc hoành thánh trong bát, nhưng không ăn, qua thật lâu mới “ừm”, xem như là trả lời câu hỏi của Chu Lộc.

Sắp tới ngày nhập học, bị người khác biết cũng là chuyện sớm muộn, không cần thiết phải che giấu.

Nhìn Chu Lộc không chút kinh ngạc chỉ lo ăn hoành thánh, Nguyễn Kiều đột nhiên nhớ tới một chuyện, cô nhẹ giọng hỏi: “Đúng rồi Chu Lộc, có phải cậu và Lâm Trạm rất thân không?”

Chu Lộc không nâng mắt, giọng rất thản nhiên: “Bình thường thôi, là hàng xóm.”

?!

Nguyễn Kiều kinh ngạc hỏi ngược lại, “Hàng xóm?”

Chu Lộc khẽ gật đầu không nói thêm gì nữa.

Bát hoành thánh của cô ấy rất nhanh đã được ăn xong, cô ấy cầm cặp da đứng dậy, vỗ vai Nguyễn Kiều, giọng nhàn nhạt, “Cảm ơn hoành thánh của cậu, tớ còn có chút việc, đi trước nhé.”

Nguyễn Kiều còn chưa đụng tới hoành thánh trước mặt, cô mông lung.

Tình huống gì thế?

Chu Lộc kỳ quái thật đấy.

Nhưng cô ấy và Lâm Trạm vậy mà là hàng xóm, sao trước giờ chưa từng nghe hai người họ nhắc tới?

Nguyễn Kiều nhớ kỹ việc này trong lòng, trở về cô gửi weixin hỏi Lâm Trạm, Lâm Trạm thú nhận rất nhanh, nói là nhập học có rảnh sẽ nói với cô về chuyện Chu Lộc.

Dựa vào âm lịch thì ngày khai giảng là 16 tháng Giêng, coi như trường học cũng có lương tâm, cho bọn họ ăn Tết Nguyên Tiêu xong mới bắt đầu đi học.

Nhưng Nguyễn Kiều làm việc ở trong Hội học sinh nên phải đến trường trước ba ngày.

Dần dần cũng có học sinh ở nơi khác đến sớm, đã nhiều ngày đi dạo trong sân trường, dù sao cũng có thể nhìn thấy hành lý lăn trên mặt đất, còn có phụ huynh tiễn đưa, dặn đi dặn lại.

Một kỳ nghỉ đông không gặp nhau, cũng có hai ba bạn thân cùng nhau đi mua đồ, giống như có chuyện nói không hết.

Đã là cuối mùa đông, ánh nắng mỏng manh vẫn mang theo chút hơi lạnh.

Nguyễn Kiều cầm một ly chocolate nóng, nhìn sân trường Nam Đại dần dần bắt đầu khôi phục vẻ náo nhiệt, trong lòng không hiểu sao trở nên rất tốt.

Giống như nhiều năm như vậy, chưa từng có chuyện mong chờ nhập học thế này.

Cô ở trước thư viện uống chocolate nóng, ném cốc giấy vào thùng rác thu hồi, lúc này mới đến phòng tự học.

Chương trình học của học kỳ này ngoại trừ thay đổi thời gian ra thì tổng thể số lượng lịch học cũng không thay đổi.

Nhưng rất nhanh sẽ có kỳ thi tiếng Phổ thông và cuộc thi máy tính, hơn nữa Nguyễn Kiều còn phải phụ trách hoạt động tiệc ngày xuân năm nay, hơn nửa học kỳ, thời gian của cô có thể nói là rất eo hẹp.

Nhân dịp còn rảnh rỗi, Nguyễn Kiều định đến phòng tự học xem tài liệu nguyên lý máy tính.

Thư viện của Nam Đại rất lớn, hai tòa lầu nối với nhau, mỗi tầng đều có hành lang thông qua.

Phía trước một tòa là thư viện đúng nghĩa, phía sau một tòa là phòng tự học, phòng đọc sách công nghệ và tập san, phòng triển lãm xen kẽ nhau.

Có rất nhiều phòng tự học, chia dựa theo khoa, nhưng không có quy định rõ ràng lắm nên mọi người thường đến ngồi ở chỗ gần nhất.

Nguyễn Kiều cách cánh cửa sổ nhìn vào, mấy phòng tự học đằng trước đều đã bị nhóm học bá chiếm hết rồi.

Cô đi đến cuối dãy, phòng tự học của khoa Văn không có ai.

Nguyễn Kiều nghĩ, có thể là do máy điều hòa của hai căn phòng tự học cuối dãy bị hỏng rồi.

Dù sao cũng là cuối đông đầu xuân, thoạt đầu vẫn còn hơi lạnh, không ít người vẫn rất sợ lạnh.

Nhưng Nguyễn Kiều vốn không thích máy điều hòa thổi hơi nóng, một mình chiếm lấy một căn phòng tự học, ngược lại càng yên tĩnh hơn.

Cô chọn một vị trí bên cửa sổ ngồi xuống, sáng sủa, thích hợp đọc sách.

Nhưng còn chưa đọc được một lúc thì hình như cô nghe thấy tiếng gõ cửa sổ khe khẽ rất có quy luật, cô vô thức quay đầu lại nhìn thì không thấy ai cả.

Có lẽ là nghe lầm, Nguyễn Kiều không để ý lắm.

Nhưng cô cầm bút đánh đấu, đúng lúc tô môt đoạn trọng điểm thì lại nghe thấy tiếng gõ cửa sổ.

Lần này càng rõ hơn, có tiếng lanh lảnh của thủy tinh.

Nhưng cô quay đầu nhìn thì vẫn không có ai.

Cô yên lặng nhìn chằm chằm cửa sổ một lúc, không có khác thường.

Nguyễn Kiều cảm thấy có thể mình nghe nhầm rồi.

Cô quay đầu lại, còn chưa xem xong một trang này nhưng âm thanh đó lại xuất hiện.

Gặp quỷ rồi, gặp quỷ rồi!

Nguyễn Kiều đứng dậy đẩy cửa sổ.

Cô không tin ma quỷ, ngoài cửa sổ là bãi cỏ vắng vẻ, người không thể nào trốn được, muốn trốn thì chỉ có thể trốn ở dưới.

Cô ngược lại muốn xem thử là tên nhóc nào nhàm chán đang nghịch dai!

Nguyễn Kiều đẩy cửa sổ ra, cuộn quyển sách lại chuẩn bị giáo huấn đứa nhỏ thì phát hiện dưới cửa sổ không có một bóng người.

Cô khựng lại vài giây, đột nhiên sống lưng lạnh lẽo.

Con quỷ này cũng khủng bố quá, ban ngày ban mặt…

Cô trở về chỗ ngồi, lúc này nhìn phòng tự học, cảm thấy vô cùng vắng vẻ quạnh hiu, còn có một chút… u ám?

Không không không!

Trong ngực cô đánh trống, ép mình bình tĩnh, bây giờ là thế kỷ 20, mọi người đều tin tưởng vào khoa học, tin vào chủ nghĩa Mác-Lê nin, làm một công dân đúng nghĩa, không được nói đến yêu ma quỷ quái, không nói, không nói…

Nhưng động tác cất sách cũng không thể nhanh hơn, Nguyễn Kiều thuần thục nhét hết sách vở vào trong cặp, dáng vẻ như muốn chạy trốn.

Chỉ là cô chưa ngồi dậy thì có một đôi tay che mắt cô.

Trước mắt đột ngột tối đen, Nguyễn Kiều cảm thấy tim mình bỗng ngừng đập một giây, giọng cũng mắc kẹt ở cổ họng, không phát ra được.

Tuổi còn trẻ vừa mới yêu đương với bạn trai, vẫn còn đang trong kỳ nghỉ, còn chưa ngọt ngào mà mình bởi vì quá thích học nên bỏ mạng ở phòng tự học!

Thật là “tuyết tháng 6” còn oan hơn Đậu Nga, còn thảm hơn nữ Mạnh Khương mà!!!

“Quả Hồng muội muội, đoán xem anh là ai?”

Vào lúc Nguyễn Kiều đang căng thẳng đến cực điểm thì có một giọng nam quen thuộc vang lên ở bên tai, còn mang theo chút chọc ghẹo.

Năm giác quan của Nguyễn Kiều chết lặng bỗng trở về như cũ, cô mới phát hiện, xung quanh mình đã sớm bị vây bởi mùi thuốc lá hương chanh nhàn nhạt quen thuộc.

Nguyễn Kiều gần như không suy nghĩ nhiều, bèn dùng gót chân hung hăng giẫm lên chân người kia.

Lâm Trạm không phòng bị, kêu “oa” một tiếng, dưới tay cũng nới lỏng chút sức.

“Em mưu sát chồng hả!”

Nguyễn Kiều rất nhanh tránh xa anh, xoay người đối diện với anh.

Tim cô vẫn còn đập rất nhanh, cả người đều sắp bị tức chết rồi.

Cô lớn tiếng hỏi Lâm Trạm: “Không phải anh thích chơi trò Vương Giả à, biết lời thoại của Kinh Kha là gì không?”

Chân Lâm Trạm còn rất đau, chưa hoàn hồn thì Nguyễn Kiều đã nói thẳng: “Không biết tên của ngươi, nhưng biết ngày chết của ngươi!!!”

Nói xong, Nguyễn Kiều còn chưa bỏ qua nhào lên, cầm cặp da đánh anh.

Vừa đánh vừa nói: “Ai bảo anh làm em sợ! Đồ vô lại!”

Chân Lâm Trạm bị giẫm lên rất đau,