Hai Đứa Nhỏ Vô Tư

Chương 7

Liên tiếp mấy buổi tối Tề Nhạc không ngủ được, đi học liền len lén đến phòng máy tính của trường tra khảo tư liệu, những nội dung và hình hiển thị lên làm cho cậu sợ tới mức mồm không khép lại được. Mấy ngày nay trong đầu Tề Nhạc toàn bộ đều là những hình ảnh Chu Hạo chở Hứa Đồng Đồng, qua một tuần, vào buổi tối thứ sáu, sau khi làm bài tập xong, cậu nói với mẹ muốn ngủ cùng với Chu Hạo, rồi qua gõ cửa nhà đối diện.

Chu Hạo vừa tắm xong, thân trên để trần, cầm khăn lau tóc đứng ở cửa nhìn Tề Nhạc.

Hiện tại Tề Nhạc thấp hơn Chu Hạo một cái đầu, cũng không dám ngẩng đầu nhìn Chu Hạo, nên trước mắt cậu chỉ thấy giọt nước lăn trên người Chu Hạo cùng với bắp thịt mơ hồ hiện ra.

Âm thanh của Chu bà bà từ phòng khách chuyển đến đây: “Đã trễ thế này, là ai đó?”

Chu Hạo nghiêng người sang bên, tránh đường cho Tề Nhạc, chờ Tề Nhạc đi vào rồi mới đóng cửa đi theo sau.

Tề Nhạc đặt hai bình mật ong lên trên bàn: “Bà nội, đây là mẹ con lấy ở quê lên, ong tự nuôi, rất dinh dưỡng.”

Chu bà bà đáp lại ngay lập tức: “Nhạc Nhạc, tại sao mấy ngày nay không qua đây với bà?”

Tề Nhạc gãi đầu một cái: “Bài tập của con nhiều quá, nên buổi tối mới ở nhà. Bà nội, con có chỗ không hiểu, đến hỏi Chu Hạo một chút, đêm nay con ở lại ngủ chung với Chu Hạo.”

“Được, được.” Chu bà bà lấy kính lão xuống: “Vậy các con cứ làm đi, bà đi ngủ trước.”

Tề Nhạc dìu Chu bà bà đến phòng ngủ của bà, đi ra đóng cửa lại, Chu Hạo đã vào phòng mình, ngồi trước bàn làm đề thi thử.

Tề Nhạc đi vào phòng rồi đóng cửa lại, thấy Chu Hạo không lên tiếng, cậu lại giường rồi nằm bẹp xuống.


Chu Hạo còn nửa tờ đề số học chưa làm xong, hắn chỉ mở đèn bàn, sau khi hoàn thành cũng sắp mười một giờ.Xoay qua nhìn Tề Nhạc trên giường, Tề Nhạc vẫn chưa ngủ, trợn tròn mắt không biết đang suy nghĩ cái gì.

“Sao cậu lại qua đây?”Chu Hạo thấy mấy ngày hôm nay Tề Nhạc không qua nhà lại không nói chuyện khiến cho hắn rất khó chịu, trong lòng còn ẩn chứa một chút tức giận.

“Tớ đến ngủ với cậu.”Tề Nhạc xít vào bên trong, ra hiệu cho Chu Hạo lên giường.

Chu Hạo tắt đèn bàn, leo lên giường, gối đầu lên hai tay, buồn buồn nói: “Không phải là cậu không thèm nhìn tớ sao?”

Tề Nhạc nghe lời này mặt liền đỏ ửng, trở mình quay lưng về phía Chu Hạo, chỉ là giường vẫn nhỏ như trước, hai người cũng đã lớn rồi, nằm trên một giường cơ hồ vẫn đụng chạm vào nhau. Trước đây thì không cảm thấy gì, nhưng mà sau khi Tề Nhạc biết mình đối với Chu Hạo là loại tình cảm kia, trong lòng có chút không thoải mái.

Tề Nhạc chôn mặt vào trong gối, nhỏ giọng nói: “Có phải là cậu đang hẹn hò với Hứa Đồng Đồng không?”

“Không có, chuẩn bị thi rồi, ai lại có tâm tư kia.” Chu Hạo chuẩn bị lên cấp ba, coi như sắp tốt nghiệp trung học,  cũng không đi học chung với Tề Nhạc nữa.

“Vậy có phải là cậu thích chị ấy hay không?” Câu này Tề Nhạc đã thích hỏi từ nhỏ, hỏi nhiều lần lắm rồi.

“Không thích.”

Tề Nhạc khẽ hừ một tiếng: “Bọn họ đều nói cậu đang hẹn hò với Hứa Đồng Đồng, ngày hôm đó cậu còn cõng chị ấy nữa.”

Chu Hạo nhất thời hiểu ra tại sao Tề Nhạc lại không chịu để ý đến hắn, vươn tay ra ngắt một cái lên eo cậu: “Quỷ hẹp hòi, cô ấy trặc chân, tớ cõng cô ấy đi bệnh viện.”


Tề Nhạc đột nhiên nở nụ cười, khóe miệng nhếch lên thật cao, nắm chặt lấy tay Chu Hạo đang để trên eo cậu.

“Làm sao vậy?”Chu Hạo nắm lại, trực tiếp ôm cậu vào ngực.

Tề Nhạc nhẹ nhàng cầm đầu ngón tay của Chu Hạo, nhỏ giọng hỏi hắn: “Vậy có bao giờ cậu làm loại mộng kia không?”

“Loại nào?”Chu Hạo xoay người, ôm Tề Nhạc chặt thêm một chút. Từ nhỏ, lúc bọn hắn ngủ chung luôn ôm nhau, việc này Chu Hạo làm rất thuận buồm xuôi gió, căn bản không thấy ra Tề Nhạc trong ***g ngực của hắn đột nhiên cứng người.

“Chính là loại kia.” Tề Nhạc cắn miệng: “Mơ tới con gái á.”

Chu Hạo thấp giọng cười nhẹ hai tiếng, hắn đang vỡ giọng, âm thanh có chút khàn khàn, tiến đến sát bên tai Tề Nhạc, nói: “Nhạc Nhạc, có phải cậu đã lớn rồi không?”

“Cái gì lớn rồi?”

“Chính là nghĩ đến con gái.”

Tề Nhạc méo miệng: “Cậu có nghĩ tới sao?”

“Nằm mơ thì có, thế nhưng cũng không muốn nói chuyện yêu đương với con gái.”

“Vậy sau khi tỉnh dậy cậu có khó chịu không?”


Chu Hạo bị câu hỏi của cậu làm cho sợ hết hồn, liền vội vàng hỏi lại: “Khó chịu ở đâu?”

Tề Nhạc cau mày, dùng sức nhéo tay Chu Hạo, cầm tay hắn đặt đến địa phương đã có chút phản ứng của mình: “Chính là chỗ này, tớ cũng không biết tại sao, nhiều lần tỉnh dậy quần lót đều ẩm ướt, sáng sớm nơi này cũng đặc biệt khó chịu, không thoải mái.”

Chu Hạo cười hai tiếng: “Ngu ngốc, đã nói cậu đã lớn rồi, nghĩ đến con gái, nơi này sẽ khó chịu.”

“Vậy làm sao bây giờ!”Tề Nhạc cuống lên, con mắt đỏ ngầu quay lại nhìn Chu Hạo.

Mặt hai người mơ hồ dán sát vào nhau, Chu Hạo cắn răng cúi đầu hôn lên miệng Tề Nhạc một cái, bình tĩnh nói: “Tớ dạy cho cậu.” Nói xong bàn tay luồn vào quần Tề Nhạc nắm lấy vật kia.

Tề Nhạc cắn miệng, lúc này cả người dựa sát vào trong ***g ngực Chu Hạo, có chút trầm thấp thở hổn hển, không bao lâu liền xuất ra.

Chu Hạo lấy khăn giấy trên đầu giường lau tay, rồi lại xoay người ôm lấy Tề Nhạc, hỏi cậu: “Thoải mái không?”

Tề Nhạc còn chưa lấy lại tinh thần, chỉ “ừm” một tiếng.

Tề Nhạc không phát dục sớm như Chu Hạo, ngay cả bộ phận kia cũng nhỏ hơn hắn một chút, Chu Hạo thấp giọng cười, kề sát tai Tề Nhạc nói: “Nho nhỏ.”

“Ah” Tề Nhạc có chút bất mãn, trở mình nhìn Chu Hạo: “Tớ vốn nhỏ hơn cậu mà.”

Chu Hạo vui khôn tả: “Ừ, cậu vốn nhỏ hơn tớ.”

Trên mặt Tề Nhạc vẫn còn hồng hồng, khóe mắt còn có một tầng nước mỏng, trừng Chu Hạo: “Không được, tớ cho cậu sờ, vậy cậu cũng phải để cho tớ nhìn xem cậu lớn bao nhiêu.”


Nói xong cũng động tay túm lấy cái quần đùi của Chu Hạo, Chu Hạo từ trên xuống dưới chỉ có mỗi cái quần đùi, bị Tề Nhạc đùa giỡn mà không ngừng cười lớn, cầm lấy tay của cậu nói: “Cậu đừng nháo, đánh thức bà nội bây giờ.”

“Vậy cậu phải cho tớ nhìn một chút.”

“Được, được.” Chu Hạo đầu hàng, thả tay Tề Nhạc ra: “Nhìn đi, trước đây cũng không phải chưa từng nhìn.”

Chu Hạo hào phóng làm cho Tề Nhạc cũng không dám quang minh chính đại nhìn, suy nghĩ một lúc rồi đặt tay lên quần Chu Hạo, nơi đó đã sớm có phản ứng, vừa cứng lại vừa nóng, sờ soạng, quả thật của hắn lớn hơn cậu không chỉ có một chút.

Tề Nhạc đặt cằm lên vai Chu Hạo trên, gác một chân lên người hắn, tay cách quần đùi xoa xoa, lại học động tác của Chu Hạo, luồn tay vào quần cầm lấy.

Chu Hạo vội vã đè tay Tề Nhạc lại: “Được rồi, đừng có sờ, mắc công tý nữa lại có chuyện.”

“Xảy ra chuyện gì?”Tề Nhạc mở to mắt to vô tội nhìn Chu Hạo.

Chu Hạo nghiêng đầu hôn lên trán Tề Nhạc một cái, Tề Nhạc còn trợn mắt nhìn hắn, Chu Hạo càng ngày càng ồ ồ thở dốc, nắm tay Tề Nhạc dạy cậu di chuyển lên xuống, rồi cúi đầu, nhẹ nhàng cắn lên miệng cậu một cái.

Tề Nhạc ngẩng cằm lên, tay còn lại ôm lấy vai Chu Hạo. Chu Hạo liếm lên môi Tề Nhạc một chút, Tề Nhạc rất tự nhiên hé miệng nghênh tiếp hắn.

Chu Hạo vươn người đè lên Tề Nhạc, nóng bỏng hôn cậu, hạ thân không theo phương pháp gì lung tung đụng loạn lên người cậu, một lát sau mới ngừng lại.

Chu Hạo chôn đầu trong hõm cổ Tề Nhạc, phun hơi nóng vào cổ cậu, thở dài, nói: “Nhạc Nhạc, nếu như cậu là con gái thì tốt rồi.”

“Tại sao?”

“Nếu cậu là con gái, sau này tớ có thể cưới cậu.”