Hai Đứa Nhỏ Vô Tư

Chương 4

Lúc Chu Hạo lên tiểu học, ngồi phía trước hắn là Hứa Đồng Đồng, chị họ của Tề Nhạc.

Hứa Đồng Đồng cột hai cái bím tóc, khi học luôn lúc ẩn lúc hiện, che mất bảng đen làm cho Chu Hạo không nhìn thấy gì cả, khi không có chuyện gì làm liền lấy tay giật hai bím tóc của cô bé.

Hứa Đồng Đồng cũng không tức giận, sớm hôm sau, cô bé mang hai viên kẹo cao su đến, đặt lên trên bàn Chu Hạo, nói: “Tớ cho cậu ăn kẹo, sau này cậu không được giật bím tóc tớ nữa.”

Nguyên văn là kẹo thổi bong bóng, t để cao su cho “thân thiện”:v

Chu Hạo chớp chớp mắt, đem kẹo cất vào trong túi, suy nghĩ một chút, nói: “Vậy mỗi ngày đều phải có.”

Tan học, Chu bà bà dẫn Chu Hạo về nhà, đã thấy Tề Nhạc đứng trong sân dưới lầu chờ hắn. Chu Hạo lấy kẹo cao su đưa cho Tề Nhạc ăn, Tề Nhạc thổi một cái bong bóng thật to, Chu Hạo lấy ngón tay chọt một cái, vỡ bụp, dính hết lên mặt Tề Nhạc.

Tề Nhạc mỗi ngày đều ăn đồ ăn vặt mà Chu Hạo mang về cho cậu, có kẹo cao su, quả đông, kẹo hoa quả, ăn suốt một năm cuối cùng Tề Nhạc cũng lên tiểu học.

Rốt cuộc Tề Nhạc cũng có thể đeo cặp sách giống Chu Hạo đi học tiểu học, kéo tay Chu Hạo đứng ở cửa trường học cười thấy răng mà không thấy mắt. Tề mẹ nhìn cậu lắc đầu, đứa nhỏ nhà người ta đi học tiểu học đều vừa khóc vừa nháo đòi muốn quay về nhà trẻ, chỉ có đứa con nhà mình hận không thể mỗi ngày chạy xung quanh sân trường học.


Tề Nhạc lớn lên rất ngoan ngoãn, giáo viên cũng rất yêu thích cậu, liền xếp cho cậu ngồi bàn đầu.Ngồi bên cạnh cậu là một đứa nhóc vừa gầy vừa đen, gọi là Hầu Gia Kha. Cha nó làm cùng đơn vị với Tề mẹ, chỉ là nhà nó không ở cùng tầng với nhà cậu mà thôi.

Tề Nhạc không thích chơi với Hầu Gia Kha, Hầu Gia Kha khi còn bé luôn luôn chảy nước mũi, nên nó có biệt hiệu là Hầu nước mũi, Tề Nhạc nhìn thấy nó đã muốn trốn đi thật xa.

Sau khi hết tiết hai, Chu Hạo lập tức chạy xuống lầu tìm Tề Nhạc, nghỉ giữa giờ chỉ có mười phút, hắn đứng ở cửa lớp Tề Nhạc vẫy vẫy tay, đứa mớ quả đông trong tay cho cậu rồi lại vội vã chạy về lớp.

Tề Nhạc thật vui vẻ ăn quả đông, Hầu Gia Kha xoay lại hỏi Tề Nhạc: “Cậu vẫn còn chơi cùng với Chu Hạo à”

“Mắc mớ gì đến cậu!”Tiểu Tề Nhạc lấy gáy để tiếp đãi Hầu Gia Kha.

Hầu Gia Kha “Hừ” một tiếng, nó cũng không thích Chu Hạo, lúc ở nhà nó từng nghe mẹ nói, cái nhà Chu Hạo đang ở kia đáng lẽ là phân cho nhà nó, nếu như không phải là do nhà Chu Hạo, bây giờ nó cũng không phải ở dưới tầng trệt rồi.

“Nó là đồ không ba không mẹ, là đứa con hoang.” Hầu Gia Kha không chút suy nghĩ đem những từ mà đám con nít lớn hơn nói ra ngoài.

Tề Nhạc đang ngồi đứng dậy ngay lập tức, khuôn mặt nhỏ chợt đỏ bừng, đẩy bả vai Hầu Gia Kha một chút, mắng: “Mày mới là đồ con hoang”


Hầu Gia Kha suýt chút nữa ngã xuống đất, đứng lên muốn đánh nhau với Tề Nhạc, hai người dùng đầu đụng đầu, đẩy bả vai của đối phương, không ai chịu nhượng bộ.

Tề Nhạc sức yếu, bị nó đẩy ngã lên trên bàn. Hầu Gia Kha thắng, cao hứng vô cùng, nhìn Tề Nhạc lè lưỡi: “Tao thắng rồi, Chu Hạo là đồ con hoang.”

Tề Nhạc muốn khóc, con ngươi trong mắt xoay tới xoay lui, giáo viên cũng được những bạn học khác kêu lại đây, đúng lúc muốn an ủi Tề Nhạc, thì Tề Nhạc đã cầm lấy hộp bút chì của mình ném lên trán Hầu Gia Kha: “Không cho phép mày mắng Chu Hạo!”

Hầu Gia Kha sợ hết hồn, trên trán đỏ chót một mảng, rất nhanh sưng lên như một cái bánh bao, “Oa” một tiếng liền khóc to.

Tiểu Tề Nhạc bị phạt đứng, khi người khác đi học thì cậu lại bị phạt đứng ngoài cửa phòng giáo viên.Cậu không chịu nhận sai, càng không chịu xin lỗi Hầu Gia Kha, giáo viên không làm gì được cậu, đành phải gọi điện mời phụ huynh hai bên đến.

Hầu Gia Kha đã được ba nó dẫn đi, Tề mẹ vẫn còn chưa chạy đến.

Lúc tan học Chu Hạo chạy nhanh xuống tìm cậu, thì nhìn thấy Tề Nhạc bị phạt đứng ngoài cửa.


Chu Hạo đi tới cầm lấy tay Tề Nhạc, hỏi hắn: “Chân có đau không? Thầy giáo không nhìn thấy, ngồi xuống nghỉ một chút đi.”

Tề Nhạc khịt khịt mũi, cùng Chu Hạo ngồi dưới đất dựa vào tường, Chu Hạo nói tiếp: “Bọn họ nói cậu đánh Hầu nước mũi.”

Tề Nhạc “ừm” một tiếng: “Tớ không có sai, ai bảo Hầu nước mũi mắng cậu là con hoang.”

Chu Hạo cười cười, nói: “Lần sau đừng đánh, cậu lén lút nói cho tớ biết, tớ sẽ đến đánh nó.”

“Nó thật đáng ghét, Chu Hạo, cậu mới không phải, ba mẹ của tớ chính là ba mẹ của cậu, bà nội cậu chính là bà nội tớ mà.”

Chu Hạo đáp lời ngay lập tức, tiếp tục ngồi cùng Tề Nhạc đợi Tề mẹ đến.

Tề mẹ đến, trước hết kiểm tra Tề Nhạc một vòng, thấy trên người cậu không có vết thương nào thì mới an tâm. Đi vào phòng làm việc của giáo viên chừng mười phút là ra, trước khi đi đứng ở cửa hỏi: “Thầy Trương, bọn nó đánh nhau, đứa nào thắng?”

“Con trai của cô.” Thầy Trương tức giận nói: “Tôi còn đang lo cho nó, kết quả nó lại đánh lên trán Hầu Gia Kha, sưng như một cái bánh bao!”

“Ồ.” Tề mẹ rất vui vẻ, con trai mà không đánh nhau mới là bất thường, con trai cô cũng đã đánh nhau, mà còn thắng nữa chứ, rốt cuộc cũng không còn giống con gái nữa rồi.


Tề mẹ một tay dắt Tề Nhạc, tay kia dắt Chu Hạo đi ra ngoài cổng trường, dạy cho bọn cậu lúc muốn ra tay bắt nạt người khác, tuyệt đối không thể tạo ra vết thương.

Tề ba ba cũng đang chờ ở ngoài cổng, nhìn thấy đi qua chuẩn bị giáo huấn Tề Nhạc, Tề mẹ vội vã kéo tay ông lại: “Buổi tối đi đến Hầu gia xin lỗi một câu, còn mang theo tiền bồi thường thuốc thang nữa, con trai của anh có đánh nhau, sau này sẽ không bị người ta khi dễ.”

Tề ba ba sửng sốt một chút: “Tiểu tử thúi đánh người ta?”

Ông nhất thời thở phào nhẹ nhõm, nói: “Anh còn tưởng tiểu tử thúi này bị người ta đánh không còn biết đường về. Thế nhưng về nhà cũng phải dạy bảo lại nó, không hiểu sao lại học người khác đánh nhau làm cái gì!”

Tề mẹ chở Tề Nhạc, Tề ba ba chở Chu Hạo, ngồi trên xe đạp đi về nhà.

Chu Hạo trở thành “bánh lái trung gian”, nhỏ giọng nói với Tề ba ba: “Chú Tề, chú đừng mắng Nhạc Nhạc, cậu ấy là vì con nên mới đánh nhau.”

“Hửm?Đã xảy ra chuyện gì?”

Chu Hạo khịt khịt mũi, dùng sức cắn chặt răng, giơ tay lên lau mắt một cái: “Ba ba con chết rồi, Hầu nước mũi mắng con là đứa con hoang”

Tề ba ba thở dài, thả một tay sờ sờ đầu Chu Hạo: “Không việc gì phải sợ, sau này chú sẽ là ba của con.”