Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE

Chương 6: vu oan

Mới vừa hồi phủ Xuân Đào nhìn thấy nha hoàn đứng trước phủ.
 
Nha đầu kia mặt trái xoan, lông mày tinh tế.
 
Thấy nàng, Xuân Đào sợ tới mức cúi đầu.
 


Nha hoàn kia cười nhạo một chút, đẩy Xuân Đào ra, đến đón tiếp :” Tiểu thư, Bích Liễu đã trở lại, để Bích Liễu đỡ người xuống xe.”
 
Tô Tô vén mành kiệu lên thấy một gương mặt xa lạ.
 
Nàng tự gọi là Bích Liễu, Tô Tô nháy mắt liền biết nàng là ai.
 


Nguyên chủ có bốn nha hoàn bên người, Ngân Kiều bị tổ mẫu đưa về thôn gả chồng, trong khoảng thời gian này đi theo nàng là Xuân Đào và Hỉ Hỉ.
 
Nhưng hai nha đầu này lá gan không lớn, nguyên chủ xem quá mức chất phác, ngu dốt nên không thích các nàng.
 


Nha hoàn mà Diệp Tịch Vụ thích nhất là nha đầu trước mặt Bích Liễu.
 
Trong trí nhớ của nguyên chủ, Bích Liễu thông minh lanh lợi, làm việc lưu loát, miệng cũng ngọt.
 
Tô Tô muốn xem Bích Liễu là dạng người gì?
 
Nàng tự hỏi đã bị Bích Liễu đỡ xuống xe.
 


Xuân Đào đứng một bên giống như chim cút nhỏ nhìn thấy lão hổ.
 
Xuân Đào sợ Bích Liễu?
 
Lại thấy Hỉ Hỉ cũng như thế, Tô Tô cũng hiểu ra.
 


Bích Liễu này xem ra địa vị bên cạnh nguyên chủ không bình thường. Lúc Tô Tô mới xuyên qua, Xuân Đào bất động sợ tới mức dập đầu, Bích Liễu trước mặt Tô Tô lại không câu nệ chút nào.
 
Chủ tớ đi vào trong phủ, Bích Liễu nói :” Tam tiểu thư, Bích Liễu có chuyện muốn nói với người.”


 
Bích Liễu quay đầu nói với Xuân Đào và Hỉ Hỉ:” Ta cùng tiểu thư trò chuyện, các ngươi có việc gì thì đi làm đi.”
 
Tô Tô thanh sắc bất động, nàng muốn nhìn Bích Liễu muốn làm cái gì.
 


Bích Liễu dẫn Tô Tô đi đến một hòn núi giả, từ ống tay áo lấy ra một tờ giấy.
 
“Tam tiểu thư, người xem Bích Liễu tìm được thứ gì.”
 
Tô Tô mở giấy là một bức tranh vẽ mỹ nhân.
 
Mỹ nhân ngồi bên hồ sen, cúi đầu cười nhạt, không thẹn thùng.
 


Thần sắc Bích Liễu hưng phấn, trên mắt viết đầy câu cầu khen ngợi.
 
Tô Tô nhìn bức tranh này có chút ngốc, đây rốt cuộc là cái gì?
 
“Tiểu thư, người xem phía dưới.”
 
Bàng Nghi Chi
 


Thế nhưng lại là Trạng nguyên hiện giờ đang là Lễ Bộ Thị Lang Bàng Nghi Chi, lần trước vô cùng lo lắng mà nhảy xuống cứu Diệp Băng Thường.
 
Thế nhưng xem ra, trên bức tranh kia vẽ ai không nói cũng biết.
 


Nói thật, không hổ là tân Trạng nguyên, vẽ tranh cũng đẹp chỉ vài nét bút ít ỏi cũng vẽ ra Diệp Băng Thường phong tình vô hạn.
 


Bích Liễu :” Tiểu thư, người để nô tỳ đi điều tra đại cô nương dưỡng bệnh năm đó, bọn họ quả nhiên có gian tình, tiện kia—- trước khi cùng Lục điện hạ thành thân cũng đã âm thầm tư thông với Bàng đại nhân.
 
“Bàng đại nhân vẽ bức hoạ này để an ủi nỗi tương tư.”


 
“Trước khi Bàng đại nhân vào kinh đã sai gã sai vặt thiêu bức hoạ này nhưng gã đó cảm thấy đáng tiếc. Bích Liễu may mắn mua lại bức hoạ này.”
 


Bích Liễu nhảy nhót :” Tam tiểu thư nếu điện hạ thấy bức hoạ này khẳng định sẽ tức giận rồi hưu tiện nhân kia. Đến lúc đó tiện nhân kia đã không còn, người trong mắt Lục điện hạ sẽ thành tiểu thư.”
 
Tô Tô.........
 
Ngươi nghiêm túc sao?
 


Tô Tô xem như hiểu căn nguyên của hậu quả, lúc trước Diệp Băng Thường rơi xuống nước, Lục hoàng tử là phu quân của Diệp Băng Thường nhảy xuống cứu là hợp tình lý nhưng Bàng đại nhân nhảy xuống có ý vị sâu xa.
 


Trong lòng nguyên chủ nghi ngờ điểm này, liền phái nha hoàn “ đắc lực” Bích Liễu đi điều tra.
 
Hy vọng điều tra ta gian tình của Bàng đại nhân và thứ tỷ, làm cho Lục điện hạ hưu thứ tỷ.
 
“ Tiểu thư có cần Bích Liễu đi tìm người đưa bức hoạ này đến tay Lục hoàng tử không ạ?”


 
Tô Tô thu lại bức hoạ nói :” Tạm thời không cần.”
 
Nguyên chủ đã thành thân, Tô Tô không có ý trộn lẫn tình cảm với Tiêu Lâm.
 


Hơn nữa chỉ là một bức hoạ thôi, nhiều lắm giải thích là Bàng Nghi Chi hâm mộ Diệp Băng Thường, người bị vẽ là Diệp Băng Thường, tỷ ấy cũng chả sai cái gì.
 
Vẻ mặt Bích Liễu đáng tiếc, nhưng không dám làm trái ý Tô Tô, chỉ nghĩ tiểu thư có biện pháp nào hay.
 


Tô Tô thu bức hoạ, chuẩn bị tìm thời gian thiêu đi.
 
Nàng mới đi ra ngoài, Xuân Đào vẻ mặt bất an tới thông báo :” Tam tiểu thư, không hay rồi đã xảy ra chuyện.”
 
Bích Liễu quở mắng :” Nói chuyện hẳn hoi vào, hoảng loạn còn ra cái thể thống gì nữa.”
 


Tô Tô nhíu mày, liếc Bích Liễu một cái, nói hoà hoãn với Xuân Đào :” Ngươi chậm rãi nói.”
 


Xuân Đào nuốt nước miếng, nói :” Buổi sáng Liên di nương phát hiện ở nhà kho mất rất nhiều đồ vật, Quan Ngọc Âm của lão phu nhân cũng không thấy. Điều tra ra đồ hồi mộ của Nhị tiểu thư trong phòng Đỗ di dương cũng mất một nửa.”
 


“ Ngọc bội của Đại công tử, bạc của Tứ công tử đều không thấy. Hiện tại, Liên di nương, Đỗ di nương còn có Nhị tiểu thư đang thẩm vấn ở thính đường....”
 
Tô Tô có dự cảm không tốt :” Các nàng nghi ngờ ai?”
 
“ Điện hạ.”
Tô Tô nhíu mày :” Sao lại nghi ngờ hắn?”


 
Xuân Đào cẩn thận nhìn Tô Tô :” Có người lục soát được trong bùa bình an của điện hạ cơ khuyên tai....”
 
Bích Liễu vừa nghe căm giận nói :” Tiểu thư, điện hạ làm như vậy quả thật làm người mất mặt, hổ thẹn.”
 


Xuân Đào muốn nói cái gì nhưng ngại Bích Liễu nên vẫn cúi đầu.
 
Tô Tô liếc nhìn Bích Liễu :” Sự việc còn chưa tra ra kết quả, không cần ngươi nói loạn.”
 
Mau ngậm miệng đi không nàng không nhịn được muốn oánh nha hoàn này.
 


Từ nhỏ được cha dạy lễ phép, chuyện này ra chuyện kia rõ ràng minh bạch. Bích Liễu này há mồm ra là tiện nhân với chả gian tình, nói chuyện hẳn hoi khó như vậy sao?
 
Tô Tô nghe được cả người không thoải mái, Bích Liễu còn ở trong tối ngoài sáng ức hϊế͙p͙ Hỉ Hỉ và Xuân Đào.
 


Tô Tô nghi ngờ khéo nha hoàn này xui nguyên chủ làm không ít chuyện.
 
Đi phá hoại cảm tình của người khác, đây là việc mà cô nương nên làm sao?
 
Nhưng Tô Tô bây giờ không có thời gian tìm hiểu, nàng nói với Xuân Đào :” Chúng ta đến thính đường xem sao.”
 


Xuân Đào vội vàng dẫn đường,
 
Bích Liễu bị Tô Tô cảnh cáo không được nói bậy, ngây ngốc tại chỗ. Nàng hoàn toàn không nghĩ đến Tam tiểu thư sẽ trách mình.
 
Theo lý thuyết, tiểu thư nghe được điện hạ làm cho mất mặt đến ý nghĩ giết điện hạ cũng có.
 


Nhưng Tam tiểu thư chỉ nói mình im miệng.
 
Sắc mặt Bích Liễu nhăn nhó, nhìn bóng dáng Xuân Đào. Lúc mình không có ở đây hai nha đầu Xuân Đào và Hỉ Hỉ đã nói gì với tiểu thư rồi.
 


Ngày mai là mười năm, nghĩ đến gì đó, Bích Liễu bừng tỉnh, trách không được tiểu thư lại không hung hăng thoá mạ điện hạ, lúc này điện hạ không thể xảy ra chuyện.
 
Bích Liễu vội vàng đi theo.
 
.....
 


Tô Tô còn chưa đến thích đường, lập tức có người báo với Liên di nương :” Tam tiểu thư đã về.”
 
Lời vừa nói mọi người trên ghế đều nhìn về phía Đạm Đài Tẫn.
 
Cánh tay thiếu niên bị giam trụ, hắn nhấp môi, mắt đen nhánh nhìn xuống đất, mắt vừa đen lại trầm.
 


Tô Tô đi vào nhìn vào chính là cảnh tượng đó.
 
Ba vị di nương, Liên di nương ngồi chủ vị, hai vị di nương ngồi hai bên sườn, nhị tiểu thư Diệp Lam Âm sắc mặt khó coi mà ngồi gần Đỗ di nương.
 
Trừ bọn họ thì Tứ công tử cũng ở đây.
 


Tứ công tử năm nay mới sáu tuổi, bởi vì tuổi nhỏ nên được tướng quân sủng ái, người béo như quả bóng đang ngồi trong ngực Vân di nương ăn điểm tâm.
 
Trừ hạ nhân, tất cả mọi người đều ngồi chỉ có Đạm Đài Tẫn là đứng.
 


Nhưng thật ra Liên di nương đã nói trước :” Tam cô nương đã trở lại, vừa tới lúc trong phỉ đã xảy ra chuyện lớn. Điện hạ là người của Tam tiểu thư, ta cũng khó xửa, Tam tiểu thư xem chuyện này để con thẩm?”
 
Nói xong nàng nhường chủ vị cho Tô Tô.
 


Liên di nương tuy rằng giúp đỡ việc nội trợ cho lão phu nhân, nhưng nàng chỉ là thϊế͙p͙, Tô Tô là đích nữ duy nhất, nàng đến tự nhiên Liên di nương sẽ không dám ngồi chủ vị.
 
Diệp Lam Âm bị Đỗ di nương đụng phải một chút, sắc mặt khó coi nói :” Tam muội muội.”
 


Tô Tô thản nhiên ngồi xuống, gã sai vặt vội vàng rót trà cho Tô Tô.
 
Tô Tô uống ngụm nước trà, nhìn về phía Đạm Đài Tẫn.
 
Áo quần của hắn bị người khác kéo loạn, bùa bình an phía trước bên trên đã có dấu chân, hiển nhiên bị người khác giẫm qua.
 


Ánh mắt Đạm Đài Tẫn nhìn vào bùa bình an. Tô Tô tiến đến mà hắn không phản ứng chút nào, một cái ngước mắt lên nhìn cũng chưa từng.
 


“ Liên di nương lúc trước cái ngươi phỏng vấn hỏi vậy bây giờ cứ tiếp tục đi, ta nghe là được rồi.” Tô Tô không muốn nhúng tay nàng biết Đạm Đài Tẫn có ấn tượng không tốt với nàng, nàng dính vào khó tránh khỏi có sai lầm.
 


Lời vừa nói ngược lại Đạm Đài Tẫn có phản ứng, hắn ngẩng đầu lạnh lùng nhìn Tô Tô.
 
“ Tam tiểu thư đã phân phó thϊế͙p͙ liền theo.”
 


“Điện hạ, nhiều năm như vậy trong phủ chưa từng xảy ra vụ mất trộm nào.” Liên di nương nhìn thiếu niên áo trắng, ý tứ trong lời nói rất rõ ràng, mà Đạm Đài Tẫn vào phủ chưa được ba tháng mà có nhiều đồ vật bị trộm.
 


“Thứ hai, phòng kho chỉ có các chủ tử đến gần. Đám người trong phủ, đều có ngân lượng, nhưng điện hạ.....” Liên di nương dừng một chút, không nói rõ ràng
 


Đám người cũng hiểu được mặc dù Đạm Đài Tẫn trong phủ cũng coi là một nửa chủ tử nhưng phủ tướng quân cũng không cho hắn ngân lượng.
 
Một tù binh địch quốc bại trận, cho cơm ăn đã tối rồi, vẫn là xem quan hệ của hắn và tiểu thư.
 


Đạm Đài Tẫn giương mắt, nói :” Không phải ta, ta không làm việc này.”
 
Tô Toi nắm chặt tay, kì thật nàng cũng nhìn được lý do Liên di nương đưa ra quá miễn cưỡng.
 


Trong phủ địa vị của Đạm Đài Tẫn thấp, bởi vì nguyên chủ đối với hắn không tốt, địa vị như hạ nhân, đi vào phòng kho sẽ rất khó. Sao có thể suy đoán tội một người như thế?
 
Còn nữa, Tô Tô lại nhìn thiếu niên.
 
.......
 


Tóc ở trán che hết đôi mắt của hắn, cả người hắn như một sinh vật âm u, ám trầm không được yêu thích.
 
Tô Tô tin Đạm Đài Tẫn tương lai sẽ bạo ngược giết người, nhưng sự việc trộm cắp như này, nành cảm thấy không phải hắn.
 


Đỗ di nương ngữ điệu bén nhọn :” Không phải ngươi chẳng lẽ công tử khác trong phủ? Điện hạ, tướng quân nhà chúng ta có lòng tốt tiếp nhận ngươi mà ngươi báo đáp như vậy sao? Chẳng lẽ từ nhỏ không ai dạy dỗ nên bây giờ tay chân mới không sạch sẽ?”
 
Lời nói này cực kỳ khó nghe.
 


Tứ công tử trong ngực Vân di nương nhảy ra chạy đến trước mặt Đạm Đài Tẫn, đạp hắn một cái :” Dám trộm đồ vật phủ tướng quân, ta muốn để cha đánh chết ngươi.”
 
Vân di nương vội vàng ôm Tứ công tử trở về :” Trác nhi, không cho phép nói bậy.”
 


Đuôi mắt Đạm Đài Tẫn phát ra chút chi sắc.
 
Hắn lạnh lùng nói :” Ta đã nói rồi, không phải ta.”
 
Bởi vì Đỗ di nương và Tứ công tử ngay thẳng, buổi thẩm vấn hoà bình bỗng chốc bị phá nát.
 


Tô Tô trong lòng không khỏi hoảng, nàng há miệng muốn nói gì đó nhưng trong lòng nghĩ đến gương mặt bi thương của cha.
 


Thanh sam tiên tôn nói :” Những năm này, ở tu tiên giới vô số người đã ngã xuống, bao gồm Đại sư huynh của con vì tông môn mà chết trong tay tà vật kia. Tô Tô con là người mà Tu Chân giới hy vọng cuối cùng, lần này trở về 500 trước chớ mềm lòng.”
 


Tô Tô bình phục hô hấp, lặp đi lặp lại lời nói với mình, Đạm Đài Tẫn không phải người tốt, lúc này mới nhịn xúc động xuống.
 
Liên di nương mở tat, lộ ra một khuyên tai Bạch Ngọc tinh xảo :” Đây điện hạ giải thích thế nào, trên cái này có khuyên tai?”
 


Đạm Đài Tẫn nhìn khuyên tai trong tay Liên di nương, chăm chú mím môi.
 
Tô Tô cũng nhìn về phía mặt dây chuyền kia.
 
Liên di nương :” Bích Liễu ngươi xem khuyên tai này có phải của Tam tiểu thư không, nếu là của Tam tiểu thư là chúng ta thất lễ.”
 


Đương nhiên không thể, nguyên chủ chán ghét Đạm Đài Tẫn như thế làm sao có thể đưa đồ vật của nữ giới cho hắn.
 
Tô Tô rõ ràng mà người khác cũng thế.
 
Tô Tô nghĩ đến gì đó, nhìn về phía Đạm Đài Tẫn.
 
Nàng nghĩ nàng biết đây là đồ vật của ai.


 
Đạm Đài Tẫn cất giấu tâm tư lại đáng thương âm u, hoàn toàn không để lộ ra ngoài ánh sáng.
 
Bích Liễn tiến lên nhận lấy nói :” Liên di nương khuyên tai này không phải của Tam tiểu thư.”
 
“Điện hạ giải thích như thế nào?”
 


Đạm Đài Tẫn ánh mắt đáng sợ, không nói lời nào,
 
Nếu như lúc trước ánh mắt hắn mang theo chút phẫn nộ thì bây giờ chỉ còn vũng nước đọng.
 
Liên di nương nói với Tô Tô :” Tam tiểu thư nhìn đấy, điện hạ không muốn giải thích.”
 


Diệp Lam Âm ai oán nói :” Điện hạ, ngày thường Lam Âm không đắc tội người. Ngươi có thể đem đồ vật mà di nương chuẩn bị cho Lam Âm trả lại không?”
 
Nàng nhẹ nhàng như vậy nhưng lại đem tội danh khuất nhục gắn lên người Đạm Đài Tẫn,
 
Tô Tô cảm thấy cũng quá hoang đường đi.


 
Đạm Đài Tân cũng hiểu, cười lạnh nói :” Không có gì nói, mặc cho các ngươi xử lý.”
 
Lần đầu tiên Tô Tô hắn cười lạnh, lưng hắn thẳng tắp sau khi cười xong môi cũng thành một đường băng lạnh.
 


Liên di nương khó nói :” Nếu ăn trộm đồ quý trong phủ, đánh gãy hai tay đuổi ra ngoài.”
 
Vân di nương cau này, nhịn không được thì thầm lên tiếng xin xỏ:” Liên di nương, nếu nói về thân phận cũng không giống người bình thường, sao có thể áp đặt lên người hắn.”
 


Liên di nương nói :” Vân di nương hiểu lầm, thϊế͙p͙ không phải ý tứ này, điện hạ không giống với hạ nhân. Nhưng đã phạm sai lầm bất luận là ai cũng bị trừng phạt. Tam tiểu thư xem để điện hạ trả lại đồ rồi trừng trị thì như thế nào?”
 
Như thế nào?
 
Không thể nào?
 


Những người này điên rồi sao? sao có thể qua loa như thế?
 
Tô Tô không nhịn được, nàng đứng trên lập trường chả Tu tiên giới, không nên thay Ma Vương nói chuyện.
 
Chỉ cần mạng hắn vẫn còn, bất luận thành cái dạng gì, nàng mỉm cười xem kịch là được rồi.
 


Nhưng mặc kệ bao năm trôi qua, cho dù trưởng thành nàng mãi là Lê Tô Tô từ thế gian sạch sẽ nhất lạch trời trong tiên tri quan sát chúng sinh, giữa lông mày có Hồng Vũ.
 


Nàng có thể quang minh chính đại cầm kiếm giết hắn, thậm trí tương lai có thể nghiền nát hồn hắn, nhưng nàng không thể giống người khác, lấy thú vui là làm nhục hắn.
 
Nàng không thể trợn tròn mắt, lại bịt kín hai mắt cái gì cũng không biết.
 


Tô Tô đứng lên nói giòn tan :” Ta không đồng ý, hắn là người của ta, chuyện này ta điều tra nhất định cho chư vị di nương và Nhị tiểu thư một công đạo.”
 
Liên di nương mười phần kinh ngạc, không phải thẩm vấn xong rồi à?
 


Tô Tô nhìn về phía mọi người :” Thế nào? Có dị nghị ? Không yên lòng đối với ta?
 
Liên di nương cười nói :” Không dám, chúng ta tin tưởng Tam tiểu thư.”


Tô Tô nhặt bùa bình an lên, đi đến trước mặt Đạm Đài Tẫn, nhét vào trong tay hắn :” Đồ vật này cất đi, sao có thể để người ta chà đạp làm ta mất mặt. Ngươi nói không phải ngươi, tốt nhất không phải ngươi. Nếu ta tra ra....”
 
Hắn nâng đôi mắt đen sì nhìn nàng.
 


“Ta tự đánh ngươi tàn phế.” Nàng thở dốc, nhìn chằm chằm hắn, cố gắng để cho mình hung hăng đáng sợ.
 
Trong mắt nàng sáng rõ như băng tuyết tháng mười hai.
 
Đạm Đài Tẫn nhìn về thiếu nữ vừa tức vừa hung dữ, nắm chặt vết bẩn trên bùa bình an.