Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE

Chương 22: tỏ tình

Tô Tô đã chứng kiến sự sắc bén của Nga Mi Thứ , nàng ngẩng đầu, phòng ngừa da thịt bị rạch.
*Nga Mi Thứ: một vũ khí cầm tay
"Ta hiện tại rất mệt mỏi, không muốn đánh nhau với ngươi." Tô Tô nói, "Yêu Hồ nói không chừng sẽ quay lại, ngươi nhất định phải đợi ở chỗ này?"


Dứt lời, nàng muốn đẩy Nga Mi Thứ ra.
Đạm Đài Tẫn vừa muốn nói gì đó, đã thấy sắc mặt Tô Tô biến đổi, thần sắc có mấy phần ngốc.
Nàng trừng mắt nhìn, đôi mắt long lanh , giờ phút này trong con ngươi lại nổi lên một chút yêu dị màu tím.


Đạm Đài Tẫn bỗng nhiên nhớ tới trước khi đi Yêu Hồ đã bắn vào mi tâm Tô Tô một chút tinh huyết.
Rốt cuộc là thứ gì?
Hắn đối với thứ không biết từ trước đến nay đềi cảnh giác, vừa mới chuẩn bị khống chế nàng, phát hiện Nga Mi Thứ trong tay bị Tô Tô nắm chặt.


Sau một khắc, mu bàn tay lạnh buốt của hắn có một khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu áp sát vào.
Tuyết trắng phản xạ lại ánh sáng, Đạm Đài Tẫn thấy rõ ánh mắt của nàng.
Trong mắt nàng trong suốt , giờ phút này phản chiếu lấy bộ dạng của hắn.
Tô Tô chuyên chú nhìn hắn, trong mắt ôn nhu vui vẻ mà thành kính.


Đạm Đài Tẫn cười lạnh nói: "Trúng yêu thuật, thật là buồn nôn."
Thất vĩ hồ ngàn năm, tinh huyết có thể là cái gì, nghĩ cũng biết.
Đạm Đài Tẫn không muốn tốn thời gian cùng Tô Tô, nàng đã tỉnh dậy, muốn giết nàng cũng không có khả năng.


Đã vào đêm,  không lấy được yêu đan của Yêu Hồ, hắn nên mau chóng rời đi, nếu chậm thì không còn kịp nữa.
Đối với Tô Tô, nàng sẽ như thế nào, hoàn toàn không trong phạm vi lo nghĩ của hắn.


Hắn mới muốn đứng dậy,  Nga Mi Thứ trong tay bị thiếu nữ cướp đi, thoáng cái, Tô Tô làm hắn ngã nhào xuống đất.
Thiếu nữ đè bả vai hắn, đôi mắt màu tím nhạt lộ ra ý cười.


Nàng trở tay dùng Nga Mi Thứ chống đỡ hắn, thấp giọng ghé vào lỗ tai hắn nói: "Đạm Đài Tẫn, ngươi yếu như vậy nha? Hay nói ngươi đối với ta không có chút phòng bị nào?"
Đạm Đài Tẫn nói: "Ngươi muốn chết!"


Đôi mắt đen của hắn tĩnh mịch, một con rắn cạp nia nhỏ xuất hiện ở sau lưng nàng, Đạm Đài Tẫn cười lạnh một tiếng.
Rắn nhỏ lặng yên không một tiếng động, nhào về phía Tô Tô.


Đạm Đài Tẫn nhìn lạnh lùng, đã không thanh tỉnh, vậy thì chết đi. Hắn khóe môi kéo ra ý cười, bất luận là ai, cơn hoảng sợ lúc sắp chết, đều sẽ ghê tởm không chịu nổi, nàng nhất định cũng không ngoại lệ.


Tô Tô giống như không có chú ý rắn độc sau lưng, nàng đè bả vai thiếu niên,  bên trong đôi mắt , ý cười càng thêm nồng đậm.
Trong tầm mắt lãnh đạm của hắn, nàng vội vàng không kịp chuẩn bị nâng gương mặt hắn, cúi đầu.


Trên mặt bị đô má mềm mại vừa chạm vào, Đạm Đài Tẫn còn đến không kịp thu liễm ác ý trong tầm mắt.


Rắn nhỏ phía sau Tô Tô lại đột nhiên cứng đờ, không ai khống chế nó, nó chật vật từ trên cành cây rơi xuống, không rõ vì sao mình đang ngủ đông lại xuất hiện ở đây, chạu vội về hang động.
Tô Tô ghé vào lồng ngực của Đạm Đài Tẫn, đột nhiên cười ra tiếng.


Nàng tiếng cười thanh thúy, trong đêm đông đến rừng trúc giống như cũng ấm áp.
Đạm Đài Tẫn sắc mặt cực kì khó coi.
Hắn trong mắt sát ý tàn phá bừa bãi, nàng đột nhiên ôm chặt lấy cổ của hắn, cả người co quắp trong ngực hắn.
"Ngươi yếu cũng không sao về sau ta sẽ bảo vệ ngươi."


"Cút!" Hắn trở tay bóp lấy gáy nàng, hận không thể như vậy bóp chết nàng.
Ánh mắt thiếu nữ khẽ chuyển, rõ ràng là yêu dị nhan sắc, nhưng trên mặt nàng lại không có tà ác, ngược lại nhiều hơn mấy phần tươi đẹp.
Cằm Tô Tô  chống đỡ tại trên vai hắn.


Thanh âm vừa nhẹ vừa ôn nhu, trong đêm đông tĩnh mịch, nếu như cẩn thận nghe, còn có thể nghe ra mấy phần ngượng ngùng.
"Không cút, ta thích ngươi."
"Ngậm miệng!" Đạm Đài Tẫn giống như muốn đem môi nhấp thành một đường thẳng, dưới tay hắn dùng lực, định đẩy nàng từ nàng từ trên thân xuống.


Trong lòng của hắn chưa từng mắng một người nhiều như vậy, không biết xấu hổ! Ti tiện! Hoang ɖâʍ dơ bẩn. . .
Nàng dơ bẩn giống hệt con Yêu Hồ kia!
Chỉ lac một giọt tinh huyết, liền biến thành bộ dáng này.
Cổ Tô Tô sắp bị hắn chặt đứt, nàng miễn cưỡng ngẩng đầu lên, có chút bất đắc dĩ.


Nàng không nhịn được cười.
Hai người hiện tại cũng dính bùn trong đầm lầy bên, tay nàng chống trên lồng ngực Đạm Đài Tẫn, thở hơi hổn hển, phàn nàn nói: "Nếu ngươi bóp nữa, ta thật sự sắp chết rồi."


Lực trên cổ tay dừng một chút, nàng thấy khóe miệng Đạm Đài Tẫn nổi lên một tia cười lạnh.
Tay Tô Tô nhẹ nhẹ đặt ở trên mặt hắn ――
Nàng hôn qua.


"Đạm Đài Tẫn, ngươi đừng thích Diệp Băng Thường, ngươi thích ta đi." Nàng cười lên, có chút không có ý tứ, nhưng mà tiểu cô nương lấy dũng khí, đỏ mặt nói, "Nàng không yêu ngươi, đã là thê tử của người khác rồi . Ta sẽ yêu thương ngươi, về sau không để ngươi chịu khổ, cũng không để người ta khinh bạc ngươi, sinh cho ngươi rất nhiều đứa bé, ngươi có chịu không?"


Ngay sau đó, nàng bị thiếu niên từ trên thân xốc lên.
Màu môi hắn tái nhợt, không biết là tức giận hay là hận.
"Ngươi nằm mơ!"
Tô Tô xoa xoa khuỷu tay bị đụng đau. Đè lại tim, cảm thấy bất thình lình tình yêu thương quá mức lớn lao, nàng hoàn toàn không khắc chế được.


Nàng giống như chưa từng thích một người, như thiêu thân lao đầu vào lửa, muốn tới gần hắn.
Nhưng mà nàng còn chưa lại gần, mấy cái mũi tên lạnh như băng rơi vào dưới chân nàng, bản năng đối với nguy hiểm vẫn còn, vội vàng lui lại mấy bước, ngã ngồi trên mặt tuyết.


Chỉ thấy trong rừng trúc, lục tục ngo ngoe xuất hiện mấy bóng áo đen.
Bọn họ quỳ gối trước Đạm Đài Tẫn: "Điện hạ, thuộc hạ tới chậm."
Người cầm đầu liếc Tô Tô: "Người muốn giết sao?"
Đạm Đài Tẫn lãnh đạm mà nhìn Tô Tô.


Trên mặt thiếu nữ mờ mịt, mang theo vài phần ủy khuất nhìn hắn.
Trong lòng của hắn tức giận, dứt khoát nói: "Mang đi!"
Hắc y nhân kinh ngạc nói: "Điện hạ?" Bọn họ về Chu quốc, tại sao có thể dẫn theo một thiếu nữ lạ lẫm rời đi?


Đạm Đài Tẫn lạnh lùng cong môi, nói: "Nàng là đích nữ duy nhất của Diệp Khiếu. Mang theo , lúc quan trọng nhất giết nàng để uy hϊế͙p͙ Diệp Khiếu."
"Điện hạ anh minh."
Hắc y nhân võ công cao cường, Tô Tô nhanh bị trói lại.


Tinh huyết của Yêu Hồ tiêu tán, trong mắt màu tím nhạt đã nhạt đi một chút, cuối cùng hôn mê bất tỉnh.
Một nhóm người biến mất trong rừng, Yêu Hồ đi tới.
Nó ɭϊếʍƈ láp móng vuốt mình, miệng nói tiếng người: "Thật thú vị."


Giọt tinh huyết kia sẽ cho người chân tình nghĩ rằng, người trước mắt là tình cảm chân thành, còn mang theo ɖâʍ tà. Nhưng mà nha đầu kia cũng chỉ là hôn hôn Đạm Đài Tẫn, còn vui vẻ tỏ tình, nói muốn bảo vệ hắn.


Đơn giản nhưng lại yêu hừng hực, đổi lại bất cứ người nào, dù cho là cảnh tượng ngắn ngủi, chỉ sợ tâm sẽ rung động.
Đáng tiếc, nàng đối với thiếu niên mặc áo đen kia.
*
Diệp Băng Thường trông thấy Tiêu Lẫm nằm giữa sân, vội vàng chạy tới, nói: "Vương gia, huynh thế nào rồi ?"


Tiêu Lẫm mở to mắt.
Không gian nhỏ bé có tiếng động, Tiêu Lẫm đưa tay, bảo vệ Diệp Băng Thường sau lưng.
Ngay sau đó, Ngu Khanh từ không trung rơi xuống.
Ngu Khanh bị đập xuống đất cực mạnh, bị đau đến nhức tỉnh.
Hắn kêu một tiếng: "Eo ta!"


Diệp Băng Thường nhìn hắn rơi xuống từ trên không, giật nảy mình, nhẹ nhàng lôi kéo Tiêu Lẫm, bất an nói: "Vương gia, đây là có chuyện gì?"
Tiêu Lẫm áy náy nói: "Lúc ra thành ta có gặp một số chuyện hại nàng lo lắng rồi."


Diệp Băng Thường nhẹ nhàng cười một tiếng: "Thị vệ trưởng nói cho thϊế͙p͙ biết Vương gia bình an là tốt rồi."
Nàng nhìn về phía Ngu Khanh: "Vị này là?"
Tiêu Lẫm cũng không gạt nàng: "Sư đệ của ta, Ngu Khanh."


Ngu Khanh thật vất vả mới ổn định được thân mình, thần thái nhe răng trợn mắt, gặp Diệp Băng Thường, quạt xếp vừa mở, lại khôi phục thành bộ dáng công tử văn nhã.
Hai người cùng nhau đáp lễ.
"Ngu Khanh, ngươi đên đại sảnh chờ ta một chút." Tiêu Lẫm nói.


Ngu Khanh biết, Tiêu Lẫm có chuyện muốn nói. Sư huynh chiều chuộng Trắc phi, chuyện yểm ma lần trước, đã dọa đến nàng, nghĩ đến Tiêu Lẫm sợ hù nàng nên chuẩn bị tự mình thảo luận về chuyện thất vĩ Yêu Hồ.
Ngu Khanh vừa rời đi, Tiêu Lẫm nói với Diệp Băng Thường: "Đến đây. "


Hắn dắt tay của nàng, ngồi xuống trong đình.
Bầu trời biến thành màu xanh mực, trong phủ đèn lồng vẫn sáng.
Tiêu Lẫm từ trong ngực lấy ra một hộp gấm, ôn nhu nói: "Mở ra xem."
Diệp Băng Thường mở ra, trong hộp gấm nhảy ra một con chim xinh xắn đáng yêu, nhưng con chim này liền đạp cánh, bay lên.
Vừa bay vừa ca hát.


Diệp Băng Thường sửng sốt, kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Lẫm.
Tiêu Lẫm tướng mạo tính tình cũng như trích tiên, thực sự khó có thể tưởng tượng, hắn cũng sẽ có tâm tư như vậy, đi lấy lòng nàng.


Tiêu Lẫm thấp khục một tiếng, nói: "Mấy ngày trước ở trong cung, trông thấy Cửu muội muội có những đồ chơi nhỏ tinh xảo như vậy, muội ấy nối nữ nhân đều thích. Cho nên ta cũng đi tìm mua một con, nàng thích không?"
Diệp Băng Thường cười gật đầu.


Tiêu Lẫm nói: "Thật có lỗi, từ khi lấy nàng vẫn không thể ở bên cạnh nàng lâu được."
"Tâm ý của vương gia, thϊế͙p͙ thân hiểu." Diệp Băng Thường nhẹ giọng nói:" Thϊế͙p͙ thân không muốn gì nhiều, có thể cùng Vương gia là đủ rồi."


Nàng gả chính là phi quân văn thao vũ lược, dĩ nhiên không có chuyện cả ngày ở hậu viện.
Mà trong hậu viện của Tiêu Lẫm, không có thông phòng, cũng không có thị thϊế͙p͙, Hoàng Thành không biết bao nhiêu nữ tử ghen tị với Diệp Băng Thường.


"Thường nhi." do dự một chút, Tiêu Lẫm căn dặn nói:" Gần đây ít đi ra ngoài, nếu như muốn đi ra ngoài, để ám vệ đi theo."
"Xảy ra chuyện gì sao?"
"Hoàng đế Chu quốc băng hà, hiện tại đăng cơ là Tam hoàng tử Chu quốc."
Diệp Băng Thường trừng to mắt.


Tiêu Lẫm nói: "Tân hoàng dã tâm bừng bừng, đóng quân ở biên cảnh. Không bao lâu, e là muốn đánh trận."
*
Ngu Khanh nhấp một ngụm trà, líu lưỡi nói: "Rốt cục chịu đến với người cô đơn như ta đây, nếu huynh không đến, Lão tử muốn ngã ngồi đến mức dầu hết đèn tắt rồi."


"Để sư đệ đợi lâu."
"Được rồi được rồi, Trắc phi của huynh ngủ rồi?"
Tiêu Lẫm gật đầu.
Ngu Khanh đánh giá Tiêu Lẫm, cười xấu xa nói: "Huynh trên giường không phải trên cũng bộ dáng cứng nhắc này chứ?"
Tiêu Lẫm nhìn cười, liếc hắn một cái.


Ngu Khanh giơ tay lên: "Được rồi được rồi, ta nói bừa. Chúng ta không phải ở bên trong đầm lầy sao, làm sao có thể về đến nhà huynh? Ta suýt nữa nghĩ rằng ngày hôm nay phải chết ở nơi đó."
"Không phải ngươi dẫn chúng ta trở về?" Tiêu Lẫm hỏi.
"Ta nào có bản lãnh đó!"


Đó là ai, không cần nói cũng biết. Ngu Khanh nói: "Diệp Tam tiểu thư sao không thấy nữa?"
Tiêu Lẫm lắc đầu, sắc mặt nghiêm túc.
Ngu Khanh: "Có lẽ là trốn rồi, nàng có bản lĩnh giúp chúng ta, thì khẳng định cũng có bản lĩnh tự rời đi."


Tiêu Lẫm vẫn như cũ không yên lòng, để cho người ta lặng lẽ tìm hiểu, Diệp Tam tiểu thư phải chăng đã hồi phủ.
"Thất vĩ hồ thì làm sao bây giờ? Trước tiên nói, ta không đối phó được, ai thích đi thì người đó đi, ta cũng không tiếp tục đi!"


"Đương nhiên sẽ không để cho ngươi đi." Tiêu Lẫm nói, "Bây giờ có thể đối phó Yêu Hồ, chỉ có một người. Sư đệ, còn phải làm phiền ngươi, đi tìm Quý sư thúc."
Ngu Khanh mài răng nói: "Quý lão đầu về ẩn rồi, ta tìm ở đâu?"
Tiêu Lẫm nhấp một ngụm trà, ôn hòa cười một tiếng.


"Thế nhưng Dung sư muội không phải thích ngươi sao? Nàng có thể dẫn ngươi tìm cha nàng."
Ngu Khanh xì một tiếng khinh miệt: "Lão tử không thèm gặp quả ớt nhỏ kia."
Thật vất vả né tránh, chạy đến Hoàng Thành để làm khách, hắn không muốn cùng dã nha đầu kia chạy khắp núi bắt gà rừng.


Tiêu Lẫm nhíu mày, không miễn cưỡng hắn.
Sư đệ bị bệnh, Dung sư muội đánh hai bữa là khỏe. Hai bữa không được, đánh nhiều thêm mấy trận cũng có thể.
Ngu Khanh nói: "Thật sự phải đánh?"
Tiêu Lẫm gật đầu.


"Tân hoàng của Chu quốc, ngược lại có can đảm. Thế nhưng không phải còn có Đạm Đài Tẫn đang làm vật thế chấp sao? Tân hoàng không sợ chúng ta giết đệ đệ hắn?"
"Đế vương gia vốn vô tình." Tiêu Lẫm nói.
"Cũng phải, nghe nói Hoàng tử Chu quốc và công chúa, đều bị tân hoàng giết sạch rồi."


"Hôm nau Phụ hoàng đã phái người đi bắt điện hạ Chu quốc. "


Ngu Khanh nghiêng chân, nhớ tới thiếu niên suýt nữa chui dưới háng Triệu Vương, nói: "Người này rất thảm, cũng không có năng lực gì. Triệu Vương chán ghét hắn đến nỗi muốn mạng hắn, đoán chừng tương lai nếu có việc chém xuống đầu, Triệu Vương hận không thể tự mình động thủ."


"Không, phụ hoàng không tìm được hắn." Tiêu Lẫm trịnh trọng nói, "Sư đệ, không thể khinh địch, Đạm Đài Tẫn là nhân vật hung ác."


"Ngươi nói vậy, hắn đã sớm chạy!" Ngu Khanh thần sắc cổ quái, giống như gặp quỷ. Tin tức của Chu quốc, rõ ràng hôm nay mới truyền đến, tin tức của Đạm Đài Tẫn còn nhanh hơn bọn họ.
Tiêu Lẫm gật đầu, hôm nay muốn cùng Tô Tô nói, không nghĩ là không kịp. Nàng biết tin tức này, không biết có cảm giác gì.


"Hắn có thể rời Hạ quốc?  Từ một người từ nhỏ ở lãnh cung, hắn lấy đâu ra thế lực?"
Tiêu Lẫm nói: "Ta cũng không biết."
Cho nên, đây mới là chỗ đáng sợ.
*
Đêm đông, bến đò gió thổi to.


Tô Tô bị trói chặt, lúc tỉnh lại, trước mắt là một vùng tăm tối, người bên cạnh lập tức đẩy nàng : "Thành thật một chút."
Là giọng nói nữ tử.
Tô Tô nhớ lại tinh huyết của Yêu Hồ nhập thể rồi có chuyện phát sinh. Nàng cắn răng, ghê tởm thất vĩ hồ!


Nàng dĩ nhiên tỏ tình với Đạm Đài Tẫn, còn thơm hơn hắn!
Bây giờ nghĩ đến lúc ấy cảm giác nhiệt liệt thích Đạm Đài Tẫn, quả thực rùng mình được không ?
Hậu quả nghiêm trọng là nàng bây giờ bị trói,  mắt cũng bị che kín, tới nơi nào cũng không biết.


Tô Tô nghe được tiếng gió, cảm giác bọn hắn hiện tại ở đầu gió, nữ tử đẩy nàng đi lên phía trước.
Đi không biết bao xa, một đoàn người ngừng lại.
Chung quanh rào rào quỳ xuống, kích động hô: "Điện hạ!"


Tô Tô không biết bị ai đá một cước, bị ép quỳ xuống. Nàng vững vàng, mặc dù không rõ lắm chuyện gì xảy ra, nhưng hiển nhiên, tình huống hiện tại thật không tốt.
Tô Tô cố gắng giảm xuống cảm giác tồn tại.
Tiếng bước chân quen thuộc bước trên tuyết, có người nói: "Điện hạ, phu nhân chờ người."


Không bao lâu, một giọng nữ nói: "Điện hạ!"
Nàng giống như đi ngược gió đi, thanh âm bị thổi làm cho vụn vụn vặt vặt.
"Nhiều năm như vậy, người đã chịu khổ."
Đạm Đài Tẫn nói: "Không có việc gì."
Nữ tử nhìn về phía Tô Tô bị bịt mắt: "Nàng là. . ."


Tô Tô nghe thấy giọng nói Đạm Đài Tẫn lạnh lùng: "Đích nữ của Diệp Khiếu."
Nữ tử lẩm bẩm nói: "Thì ra là nữ nhi của lão tặc , đây chính là một món lễ lớn."
Lập tức nhớ tới cái gì, nữ tử phức tạp nói: "Thϊế͙p͙ nghe nói, điện hạ hình như cùng Diệp Tam tiểu thư thành hôn."


Nếu như thật đem Tô Tô mang về Chu quốc, nàng nhất định không sống được, bất luận chết ở trong tay ai, đều không thể tránh.
"Chết có ý nghĩa là tốt rồi." Đạm Đài Tẫn nói.


Tô Tô không nhìn thấy nét mặt của hắn, chỉ cảm thấy giọng nói của hắn so đêm đông gió còn lạnh hơn. Nàng thở dài, cũng may cảm giác mà tinh huyết của Yêu Hồ mang lại, chỉ là nhất thời, nếu không nàng thật sự yêu hắn, không biết nên trải qua khó khăn này như thế nào.


Nàng coi như tỉnh táo, phân tích tình huống của mình.
Nhiều người như vậy cung kính Đạm Đài Tẫn điện hạ, khẳng định không phải người của Hạ quốc, chẳng lẽ. . . Là người Chu quốc.
Chu quốc muốn làm cái gì?
Rất nhanh, Tô Tô bị mang lên thuyền, trong lòng nàng chìm xuống, hiểu được.


Đạm Đài Tẫn chỉ sợ là muốn về Chu quốc, hắn muốn về, nàng là nữ nhi của địch quốc Đại tướng quân, cũng không thể đi!
Còn có giọng nữ trầm ổn kianlà ai?
"Điện hạ, Diệp Tam tiểu thư nhốt ở đâu?"
Đạm Đài Tẫn bước chân dừng lại, quay đầu nhìn Tô Tô.


Thiếu nữ gương mặt da thịt trắng, trên mắt một đầu màu đen băng gấm, ngược lại nổi bật làm nàng trầm tĩnh không ít.
Nàng màu môi hồng nhuận, nhìn qua cũng không phải bị dọa sợ, thật làm cho người ta ghét.
Hắn ngồi trên ghế, lạnh lùng nhìn nàng vài giây đồng hồ.


Thuộc hạ nhìn Đạm Đài Tẫn nửa ngày không nói, không thể không lặp lại hỏi một lần.
"Điện hạ, Tam tiểu thư. . ."
"Tùy tiện." Hắn phiền chán mở miệng, "Hỏi ta làm cái gì."


Tô Tô ý thức được thuyền nhanh mở, trước khi bị người kéo đi, mở miệng nói: "Đạm Đài Tẫn, lời ta lúc trước nói ngươi đừng coi là thật, ta cũng không biết ta làm sao."
Hắn thần sắc lãnh đạm, không nói một lời.


Tô Tô không nghe thấy hắn nói chuyện, thầm nghĩ, là nàng suy nghĩ nhiều, đều biết Yêu Hồ có thuật mê tâm trí người ta, hắn hẳn là cũng sẽ không để ý.
Lúc đi qua cửa .
Đạm Đài Tẫn đột nhiên lạnh giọng mở miệng: "Ném nàng vào nhà kho, bẩn nhất, lạnh nhất, thối nhất."
Tô Tô: . . .