Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE

Chương 20: chu sa

Tô Tô đi theo Diệp Trữ Phong, đến một viện an tĩnh.
Như người ăn mày nói  trong sân nở đầy hồng mai xinh đẹp, cành cây nhô ra phủ kéo dài đến bên ngoài phủ, nhìn qua rất thanh nhã.
Diệp Trữ Phong trông thấy viện bước chân tăng tốc đóng cửa lại.


Tô Tô hít vào nàng giống lại ngửi thấy mùi hương như có như không kia.
Cửa bị đóng lại, nàng đảo mắt một vòng quanh viện, vén tay áo lên leo vào. Ngồi ở trên tường, nàng mới nhìn rõ Đạm Đài Tẫn đang nhìn mình.
Tô Tô lúc này mới nhớ tới hắn: "Ngươi đi theo ta làm cái gì?"


Đôi mắt đen của Đạm Đài Tẫn nhìn qua viện không nói gì.
Tô Tô lần theo ánh mắt của hắn nhìn sang, chẳng lẽ ở viện này, có cái gì đó để tà vật như Đạm Đài Tẫn thèm nhỏ dãi?
Nàng liếc hắn một cái: "Ta cảnh cáo ngươi, không cho phép đến đây!"


Chuyện yểm ma kia, mạng nhỏ của nàng kém chút đã rớt ở nơi đó, nếu Đạm Đài Tẫn còn muốn kiếm chuyện, đầu nàng sẽ càng to hơn mất thôi.


Nhưng mà cảnh cáo của nàng hoàn toàn vô hiệu, từ khi đêm đó trông thấy Đạm Đài Tẫn dùng quạ đen giết người, hắn chẳng muốn cải trang nữa, bản tính chân thật bại lộ.
Đạm Đài Tẫn trèo lên tường, trực tiếp nhảy xuống.
Não Tô Tô đều đau, nàng vội vàng đuổi theo.


Trong viện nếu quả thật cất giấu thứ gì, Nhị ca yếu đuối của nàng, đoán chừng nguy hiểm.
Đáng tiếc hiện tại thân thể nàng bên trong không có linh lực, sau khi quản gia mua được chu sa cùng lá bùa, nàng vẽ xong hai tấm có thể dùng, một lá làBôn Lôi phù, một lá làĐịnh thân phù, đều dùng ở chỗ yểm ma.


Càng đến gần phòng, mùi thơm kỳ quái càng nồng đậm.
Viện rất lớn, Diệp Trữ Phong đi thẳng vào nhà chính, Đạm Đài Tẫn đi hướng phải, đẩy cửa phòng bên phải.
Động tác bọn họ rất nhẹ, không có nô bộc, cũng không có người phát hiện bọn họ.


Sát vách truyền đến giọng nói của Nhị ca.
"Phiên nương, thật có lỗi, hôm nay ta tới chậm ."
Một tiếng nói xinh xắn cười nói: "Không sao, là trong phủ xảy ra chuyện gì sao?"
Diệp Trữ Phong: "Lúc ra phủ gặp Đại ca, hắn cùng ta nói chuyện một lúc."


"Đại ca chàng nói cái gì?" Nữ tử nũng nịu hỏi, "Để chàng chăm chỉ đọc sách, hay là đi theo hắn tập võ? Chẳng lẽ dưới gầm trời này người làm đại sự, chỉ có võ tướng sao?"


"Tất nhiên không phải." Giọng nói Diệp Trữ Phong rất bất đắc dĩ, "Chỉ là thi khoa cử sắp bắt đầu, đại ca dặn dò vài câu."
Nữ tử mất hứng nói: "Chàng muốn đi thi cử có phải là không muốn đến thăm ta nữa?"


Diệp Trữ Phong vội vàng lắc đầu: "Đương nhiên không phải, nàng mới là quan trọng nhất. Nếu nàng không thích, ta sẽ không thi."
Tiếng cười nữ tử giòn vang: "Huynh thật ngốc."


Tô Tô suy nghĩ, Nhị ca ca văn chương nổi bật hoàn toàn có tài nghệ. Cũng bởi vậy, Diệp Trữ Phong thường xuyên bị Diệp Triết Vân văn không thành võ chẳng xong nhằm vào.


Diệp gia có bốn nam đinh, lão Đại trọng võ nghệ, lão Nhị văn chương hướng nội, chỉ có lão Tam không nên thân, ăn uống cá cược chơi gái mọi thứ đều dính . Còn Tứ đệ nhỏ, có chút điêu ngoa,  không biết cho sau khi lớn lên là tính tình gì.


Tô Tô không ngờ tới, Nhị ca nàng thích đọc sách vậy mà lại vì một nữ tử, không thi khoa cử. Nếu như để tổ mẫu biết, đánh gãy chân còn nhẹ, hắn không có mẫu thân như Liên di nương xin tha cho.
Sát vách truyền đến một tiếng gọi to duyên dáng, tạo thành một âm thanh huyên náo.


Vào đông trong viện hết sức quạnh quẽ, giống một thế giới nhỏ, âm thanh cũng nghe được rõ ràng.
Tô Tô nghe thấy tiếng thở gấp, giống như vui thích, giống như thống khổ.
Trong mắt Đạm Đài Tẫn hiện ra sự chán ghét.


Tô Tô trên mặt lộ ra vẻ mờ mịt, nàng từ linh tuyền sinh ra, hiếm có người phổ cập cho nàng tri thức khoa học lưỡng tính.
Cũng không thể trông cậy vào Hoành Dương chưởng môn một chính phái nam nhân giảng dạy cho khuê nữ nhỏ.
Nam nữ điều hòa, âm dương song tu, nàng ngược lại là trong Tàng Thư các nhìn qua.


Đáng tiếc lấy tu luyện làm chủ, nói chung đều là văn tự tối nghĩa đứng đắn, sách giáo khoa cấp bậc tu luyện cơ bản.
Tô Tô nhớ kỹ, khi còn bé có một lần Đại sư huynh mang mình đến hậu sơn bắt linh thú.
Lúc khe hở mùa xuân, hai con linh thú kia, một mái một trống, thân mật cùng nhau.


Tô Tô lần theo thanh âm, tò mò nhìn sang.
"Đại sư huynh! Nơi này có hai con!"
Công Dã Tịch Vô ngự kiếm tới, thấy rõ cảnh giữa cây rừng, khuôn mặt bạch ngọc, trong nháy mắt đỏ lên.
Hắn che con mắt tiểu cô nương: "Phi lễ chớ nhìn!"


Lập tức mang theo Tô Tô, cuống quít ngự kiếm mà chạy. Tô Tô còn là lần đầu tiên gặp Đại sư huynh chạy nhanh như vậy, lỗ tai đều đỏ thấu.
Từ đó về sau, Đại sư huynh hiếm khi đến hậu sơn, sự việc bắt Linh thú, dần dần rơi vào trên người tiểu sư đệ Phù Nhai.


Tô Tô về sau mới hiểu được Linh thú đại khái là đang giao hợp.
Nhưng là biểu đạt yêu thương phương thức của nhân loại, cùng linh thú có thể không giống nhau, bởi vậy hương khí giữa trời càng lúc càng nồng nặc, Tô Tô hoàn toàn không có hướng phương diện này mà liên tưởng.


Ngược lại linh quang lóe lên, nàng rốt cuộc biết là lạ ở chỗ nào!
Mị hương!
Đó chính là đặc biệt mị hương của Hồ tộc! Nữ tử bên trong kia lại là Yêu Hồ!
Nhị ca!
Nghe nàng Nhị ca thở đến thống khổ, sẽ không bị Yêu Hồ sát hại chứ?


Tô Tô vừa muốn chạy ra bên ngoài, đi cứu nàng Nhị ca, cánh tay bị Đạm Đài Tẫn nắm chặt. Thần sắc hắn cổ quái: "Ngươi làm cái gì?"
Tô Tô hạ giọng: "Ngươi đừng lôi kéo ta, sát vách là một con Yêu Hồ, Nhị ca khẳng định xảy ra vấn đề rồi."


"Xảy ra chuyện?" Hắn nhẹ giọng nhai nuốt lấy ba chữ này.
Đạm Đài Tẫn nhìn chằm chằm nàng, đột nhiên ác ý cười một tiếng: "Không hẳn vậy, ngươi bây giờ xông vào, Nhị ca ngươi muốn tự tử thì có."
Tô Tô không hiểu nhìn hắn.


Đạm Đài Tẫn từ trong tay áo lấy ra một thanh Nga Mi Thứ, chỉ Nga Mi Thứ này bộ dáng rất kỳ quái, so với vũ khí bình thường không lớn lắm, đến mức hắn giấu ở trong tay áo, cũng không có người phát hiện.


Không biết Nga Mi Thứ kia làm cái gì, cũng không thấy hắn dùng lực như thế nào, cửa hình như là giấy, dễ như trở bàn tay bị đâm ra một lỗ.
Đạm Đài Tẫn quay đầu trông thấy một đôi mắt trong suốt, trong lòng tà ý tàn phá bừa bãi.
"Nhìn cho rõ."
Tô Tô úp sấp trước cửa, nhìn chăm chú nhìn sang.


Chỉ thấy trên bàn sách bút mực giấy rơi đầy đất, Diệp Trữ Phong ôm một nữ tử, ép nàng ở trên bàn sách.
Hai con mắt của nữ tử mơ màng, môi đỏ khép mở, cổ thon dài ngẩng cao.
Phía dưới áo vàng, hai chân tuyết trắng của nàng  quấn lấy Diệp Trữ Phong, giống như mảnh mai không nơi nương tựa.


Mà Nhị ca thái độ khác thường, như si như cuồng, giống như dã thú điên cuồng, chui trong ngực nữ tử.
"Phiên nương... Phiên nương, tâm ta chỉ có nàng...."
Đạm Đài Tẫn cười lạnh nhìn Tô Tô.
Chờ đợi nàng mặt đỏ tới mang tai, một giây sau quá sợ hãi quay đi.


Cặp mắt nàng vẫn sáng như lưu ly, trên đó mà nhiễm chi sắc ô uế, nhất định rất đặc sắc.
Thế nhưng thiếu nữ trước mặt ghé vào nhìn một lúc lâu, nửa ngày trấn định mà chắn cửa lại.
Nàng ngửa đầu, đối mặt con mắt ác ý lạnh lùng của Đạm Đài Tẫn.


Tô Tô kỳ quái nói: "Ngươi nhìn ta làm gì?"
Đạm Đài Tẫn nhìn chằm chằm nàng nửa ngày, ɖâʍ từ sát vách vẫn tiếp tục, nhưng sắc mặt thiếu nữ vẫn không đổi, con mắt sáng ngời, giống như hoa nở rộ trong bóng tối thánh khiết.
Giống như ở trong mắt nàng, đây là lại chuyện bình thường.


Đạm Đài Tẫn lạnh lùng nói: "Không biết xấu hổ." Giống như nhục nhã nàng có thể khiến hắn cảm thấy thống khoái.


Tô Tô xem thường chững chạc đàng hoàng phổ cập kiến thức cho hắn: "Từ Thượng Cổ Hồng Hoang đến nay, bất luận yêu ma, Tiên Thần, phàm nhân, âm dương giao hợp, con cái kéo dài, đều là chuyện bình thường. Tam giới sinh linh, có thể Sinh Sinh Bất Tức."
Cho nên có cái gì xấu hổ?


Nàng sớm biết thế gian đối với nữ tử rất khắc nghiệt, người bình thường trông thấy một màn này đoán chừng xấu hổ giận dữ muốn chết.
Tô Tô một nháy mắt lĩnh ngộ Đạm Đài Tẫn ý nghĩ, ma vật này dĩ nhiên muốn thấy mình xấu hổ giận dữ?


Nàng nhìn hắn chằm chằm, nếu thẹn thùng cũng là hướng về nam tử âu yếm thẹn thùng, đối với tà vật băng lãnh vô tình này, nàng điên mới che mặt thẹn thùng.
Rõ ràng là hắn trời sinh thiếu hụt lòng xấu hổ.
Tô Tô vươn tay: "Đưa Nga Mi Thứ cho ta mượn dùng một chút."
"Ngươi muốn làm cái gì?"


Tô Tô nói thật: "Ta đi đâm chết Yêu Hồ."
Nàng cũng không quan sát Diệp Trữ Phong cùng Yêu Hồ hoạt sắc sinh hương, mà là nhìn Yêu Hồ có hại người hay không.


Tô Tô biết, Yêu Tu luyện không dễ, cũng không sợ người, yêu này là yêu tốt. Nhưng có chút yêu vật sẽ hại người, mê hoặc tâm trí người ta, hút nhân khí.
Bên trong Yêu Hồ áo vàng, là người sau.


Diệp Trữ Phong tinh khí, thậm chí tuổi thọ, Yêu Hồ đều đang cướp đoạt. Nàng không phải một con yêu tốt.
Cứ theo tốc độ này, không đến ba tháng, Diệp gia có thể đến nhặt xác Diệp Trữ Phong về rồi.
Đạm Đài Tẫn lạnh lùng nói: "Không cho mượn."
Không biết tự lượng sức mình.


Yêu Hồ bên trong kia, xem xét yêu lực không kém, cho dù nàng cầm Nga Mi Thứ cũng không là gì với nó. Mặc dù không biết Diệp Tịch Vụ khi nào biết mấy đồ vật như thế, nhưng chỉ bằng nàng tuyệt không phải là đối thủ của Yêu Hồ.


Tô Tô trong lòng cũng biết,  chỉ sợ mình không làm gì được Yêu Hồ, tùy tiện kinh động nàng nhỡ đâu nàng tổn thương Diệp Trữ Phong, đó mới là thiệt hại lớn nhất.
Nàng cũng vì không nhìn được Yêu Hồ hút tinh khí của Diệp Trữ Phong, mới muốn mượn Nga Mi Thứ cứu người trước.


Bây giờ xem ra, vẫn là bàn bạc kỹ thì tốt hơn.
Tô Tô nhỏ giọng đi ra cửa, phất tay với Đạm Đài Tẫn, làm khẩu hình: "Đi đây " thừa dịp Yêu Hồ trầm mê giao hợp, không cảm thấy có sự xuất hiện hai người bọn họ.
Đạm Đài Tẫn nhìn lên mặt tường, thần sắc khó lường.


Tô Tô biết, chỉ sợ hắn để ý nội đan của Yêu Hồ.
Nàng níu tay áo hắn lôi kéo đi ra ngoài.
Đã lấy Ma Đan, còn muốn Yêu đan, cũng không sợ sau này Thiên Đạo tám mươi mốt kiếp chém hắn thành tro bụi.
Hai người cùng nhau đứng dưới ánh mặt trời, Tô Tô nhẹ nhàng thở ra.


Đi ngang qua Tuyên Vương phủ, Tô Tô nói: " Không biết Diệp Băng Thường tỉnh lại chưa ."
Đạm Đài Tẫn nhìn bảng hiệu đôi mắt vô cùng chuyên chú.


Tô Tô cảm thấy, hắn đối với Diệp Băng Thường thật đúng là đặc biệt. Nếu để cho Diệp Băng Thường khi còn bé cảm hóa hắn, nói không chừng hắn về sau sẽ không biến thành Ma Thần.


Nhưng mà phàm nhân tuổi thọ ngắn ngủi hơn mười năm, hắn thân thể già đi chết đi, Tà Cốt vẫn như cũ là xâm nhập linh hồn khác, hắn sẽ lặp lại vận mệnh Thiên Sát Cô Tinh, ở đời sau, vẫn sẽ thức tỉnh.
Cho nên vẫn là rút Tà Cốt ra là tốt nhất.


Tô Tô đột nhiên hỏi: "Nàng biết ngươi thích nàng không ?"
Đạm Đài Tẫn thấp mắt, đối với con mắt hiếu kì của Tô Tô hắn mím môi: "Không biết."
Tô Tô hỏi: "Nhất định phải nàng sao?"
Hắn không đáp, nhưng mà mắt đen u lãnh, Tô Tô có đáp án rõ ràng.


Trong lòng của hắn không có quan niệm thế tục, đừng nói Diệp Băng Thường gả cho Tiêu Lẫm, nếu như Diệp Băng Thường có con biết chạy rồi, Đạm Đài Tẫn trong lòng vẫn không có khái niệm đó.
Nếu là khi còn bé, hắn nghi hoặc mà hỏi Lan An, xấu hổ là cái gì?


Càng lớn lên, hắn sẽ ngụy trang, đi theo người khác học tập. Nhưng mà linh hồn, hắn vẫn như cũ là ích kỷ là thiếu niên Ma Thần lạnh lùng.
Cùng hắn giảng đạo lý vô dụng,tiềm thức của hắn thậm chí cho rằng, Diệp Băng Thường thuộc về hắn, cho dù ở Tuyên Vương phủ, cũng chỉ là "Gửi nuôi" .


Chờ hắn có năng lực, sẽ đoạy lại đồ vật của mình.
Tô Tô ngăn trở ánh mắt hắn nhìn về Tuyên Vương phủ, gằn từng chữ một: "Không thể!"
Nàng rõ ràng nói cho hắn biết: "Ngươi cũng biết, ngươi muốn ở cùng với nàng, chỉ có một điều kiện."
"Trừ phi ta cùng Tuyên vương đều chết."


"Đương nhiên, cho dù Tuyên vương chết rồi, người nàng yêu cũng không là ngươi. Cho nên, ngươi dẹp ý niệm này đi."
Đạm Đài Tẫn thu tầm mắt lại, nhìn Tô Tô.
Mắt hắn lạnh lẽo, đột nhiên cười một tiếng.
Giống như trào phúng, cũng giống như không thèm để ý chút nào.


Ngay cả Tô Tô cũng không biết, lúc đầu nghĩ hắn biết khó mà lui, trong tương lai sẽ một câu thành sấm.
Đạm Đài Tẫn muốn vật gì, nếu như đạp trên người khác, cũng không quan tâm.
Càng đừng nhắc đến, Tiêu Lẫm và nàng.
Nhưng mà đạo lý này, nàng hiểu quá chậm.
*


Không quá hai ngày, là bắt đầu tháng một.
Đại Hạ quốc tháng một, vẫn như cũ bao phủ trong làn áo bạc băng thiên tuyết địa.
Tô Tô bắt đầu lặng lẽ tìm trừ yêu sư và đạo sĩ.


Con hoàng y hồ ly có chút đạo hạnh, từ bên trong khe hở bên trong Hoang Uyên trốn ra, trừ yêu sư bình thường không đối phó được.
Bởi vì tiền thưởng rất cao, trong phủ lục tục ngo ngoe có trừ yêu sư và đạo sĩ đến.
Nhưng mà Tô Tô xem xét, vẫn thất vọng.


Những người này với đạo sĩ lúc trước đến không có gì khác biệt, trừ biết ăn nói, không có gì bản lĩnh thật sự.
Ngẫu nhiên có hai người không tệ nhưng lại kém rất rất xa Yêu Hồ.


Tô Tô rất lo lắng, cũng không biết Diệp Trữ Phong có thể chống đỡ bao lâu. Vừa hoàng hôn, gặp Diệp Trữ Phong màu môi hắn tái nhợt, gặp Tô Tô, hắn lễ tiết thi lễ một cái định rời đi.
Nam tử trước mắt khí chất nho nhã, nhìn qua trầm mặc ít nói, ở chung với Yêu Hồ như hai người.


Tô Tô không có trực tiếp khuyên hắn, ngược lại nói: "Nhị ca, gần nhất trong phủ không yên ổn, tổ mẫu dự định đi cầu bùa bình an. Đại ca theo cha ở quân doanh, Tam ca lại dưỡng thương, Tứ đệ tuổi tác còn nhỏ, cho nên, tổ mẫu dẫn huynh mang binh tùy hành."
Diệp Trữ Phong ngẩn người, trong lòng kinh ngạc.


Chỉ vì ở Diệp phủ, hắn không có chút cảm giác tồn tại, bất luận chuyện tốt chuyện xấu, đều không dính dáng đến hắn.
Lần này Diệp lão phu nhân sao lại nghĩ đến hắn?
Nghĩ đến cô nương trong viện kia, Diệp Trữ Phong cảm thấy khó xử.


Cônương nũng nịu , hắn đi trễ chút, nàng sẽ phát cáu, nếu như cùng tổ mẫu đi Đạo quan, không biết cần bao nhiêu thời gian.


Tô Tô cũng không nói láo, Diệp lão phu nhân xác thực lo lắng yêu vật hiện thế, Diệp Khiếu sa trường dũng mãnh, nhưng là yêu ma, phàm nhân dũng mãnh như nào, cũng không có cách đối kháng, cho nên dự định đi Đạo quan cầu bùa.


Tô Tô chỉ khẩn cầu lão phu nhân đem người theo tùy hành để thêm Diệp Trữ Phong thôi.
Lão phu nhân hạ lệnh, Diệp Trữ Phong không đi không được.


Có thể kéo một ngày thì một ngày, Tô Tô nghĩ thầm, tốt xấu đợi nàng tìm yêu sư đáng tin cậy  bằng không nếu không có đối sách, Diệp Trữ Phong sớm dầu hết đèn tắt thì xong rồi.
Lão phu nhân cùng Diệp Trữ Phong vừa đi, Tô Tô nhớ tới con hồ điệp dẫn đường trong mộng cảnh yểm ma.


Tiêu Lẫm khẳng định quen yêu sư đáng tin cậy.
Mắt nàng sáng lên, viết cho Tiêu Lẫm một phong thư.
"Xuân Đào, ngươi đem phong thư này đưa đến Tuyên Vương phủ."
Xuân Đào khó xử: "Tiểu thư, người còn thích Tuyên Vương điện hạ ......"
"Nói cái gì đó, lần này là chuyện đứng đắn."


"Có thể là lúc Tuyên vương còn ở trong cung, người thường xuyên đưa khăn, bánh ngọt, thư, toàn bộ bị Tuyên Vương điện hạ cự tuyệt ở ngoài cửa. Điện hạ còn nói, nếu là đồ vật tiểu thư đưa tất cả đều thiêu hủy."
"..." Tô Tô cũng không nghĩ tới, lịch sử đen của mình lại nhiều như vậy.


"Nếu như vậy, ngươi đem phong thư này đưa cho đại tỷ tỷ, nói là thư nhà."
Chỉ cần Diệp Băng Thường trông thấy, Tiêu Lẫm hẳn phải biết. Hắn là Đại Hạ Hoàng tử, chắc chắn coi trọng chuyện yêu vật việc ác.


Lúc này Xuân Đào nhận tin, trịnh trọng gật đầu: "Tiểu thư yên tâm, nô tỳ nhất định đưa đếnnơi."


Tô Tô buồn bực ngán ngẩm, dứt khoát vẽ bùa. Sau này gặp chuyện như này không ít, có thể chuẩn bị một chút thì tốt hơn. Lần trước ở trong mộng cảnh, nhờ có lá bùa kia, Tô Tô lần nữa lĩnh hội được có sức mạnh tự vệ quan trọng đến nhường nào.


Quản gia tìm chu sa và lá bùa cũng không nhiều, Tô Tô không dám lãng phí, bày dẫn linh trận pháp dùng bút lông dính chu sa, bắt đầu vẽ bùa.
Linh lực không đủ, nàng thất bại một lần lại một lần, chu sa rơi xuống lá bùa trong gió tự cháy.


Nàng cũng không nhụt chí, cũng không vì thất bại mà sa sút, động tác vẽ bùa lặp lại.
Chú ý tới có ánh mắt trên người mình, Tô Tô quay đầu nhìn thấy Đạm Đài Tẫn, sau lưng của hắn  tuyết rơi lớn, thiếu niên lông mi thanh lãnh, không biết ở nơi đó nhìn mình bao lâu.


Hai ngày này Tô Tô hiếm khi trông thấy hắn, cũng không biết hắn lại làm chuyện xấu gì.
Nàng cũng có chuyện phải bận rộn sự thí dụ như Yêu Hồ, thí dụ như nghĩ biện pháp tiếp xúc Thần Quy tại Hoang Uyên.
Sau khi hắn xuất hiện, Tô Tô ngửi được trong không khí mùi máu tanh nhàn nhạt.


Trong nội tâm nàng không mấy vui vẻ, nhưng cũng biết rất khó ngăn cản.
Tô Tô nghĩ nghĩ, dứt khoát nói: "Ngươi muốn học vẽ bùa sao?"
Nghe vậy, Đạm Đài Tẫn nhíu mày.
Tô Tô ở trong lòng đếm xem, quả nhiên đếm tới năm hắn đi tới.


Lần trước trong mộng cảnh, Tô Tô hiểu hắn không ít. Hắn không có lòng thương hại và tình cảm, nhưng hắn thích sát hại người khác.
Hắn ngửa mặt lên, nghiêm túc hỏi Lan An nhiều vấn đề.
Khi đó ma vật nhỏ, thậm chí có thể gọi là khiêm tốn.


Về sau Lan An không quan tâm hắn, cũng không biết hắn là làm sao học được vẻ ngụy trang và yếu thế.
Hai người ngồi đối diện nhau, Tô Tô nói: "Ngươi nhìn kĩ!"


Nàng chấm chu sa, nhất bút nhất hoạ, cực kì trôi chảy, rơi ở trên lá bùa. Bởi vì là bùa đơn giản, lần này rất nhanh hoàn thành, chu sa có chút tỏa sáng, lá bùa cũng không cháy.
"Ngươi muốn thử một chút không ?"


Đạm Đài Tẫn tiếp nhận bút lông, hắn cực kì thông minh, chỉ nhìn một lần, đặt bút lại không kém chút nào.
Nhưng mà chu sa không tỏa sáng, ngược lại tỏa ra ánh sáng đen trạch.


Phù chú ở trước mặt hắn dấy lên, tro tàn tản mát trong không khí. Hắn để bút xuống, mấp máy khóe môi, trong mắt lạnh không ít.
Tô Tô ngẩn người, nghĩ đến tiên và ma, bản chất không giống nhau.


Hắn  vốn bắt nguồn từ hắc ám, dùng tiên chú tự nhiên sẽ không làm được. Cho dù nàng dạy hắn, cũng không phải là bùa chú bảo vệ.
Khả năng này chính là hắn cố chấp muốn sức mạnh .
Tô Tô nghĩ, đưa bùa mình vừa mới vẽ xong đặt ở trong lòng bàn tayhắn.


"Lần thứ nhất vẽ bùa nên tương đối khó. Nhưng là phù chú, ngươi cũng có thể sử dụng, muốn thử một chút không?"
Đạm Đài Tẫn nhìn xem phù chú trong lòng bàn tay lại nhìn thiếu nữ trước mắt mỉm cười
"Ừm ."
Nàng dạy cho hắn chú ngữ


Đạm Đài Tẫn ở trong lòng đọc lại một lần, mắt đen nhìn Tô Tô. Hắn gặp qua lá bùa uy lực của nàng. Bôn Lôi phù nếu là đánh vào trên thân người, sẽ mất mạng.
Nàng chẳng lẽ không biết hắn cũng không phải là người tốt lành gì sao?


Vừa mới biết được tin  trong lòng của hắn rét run, chán ghét tất cả đồ vật trên đời này. Hắn cõi lòng ác độc, sử dụng tấm bùa này.
Nhưng mà phù chú ở lòng bàn tayhắn, lại cũng không hề biến thành Tử Lôi chú.


Noãn quang tản ra, phù chú biến thành một bức họa xinh đẹp, đỉnh núi tuyết, màu trắng như chim, thác nước cùng lá cây, ánh nắng cùng dây leo uốn lượn...
Con thỏ thẹn thùng vây quanh hắn, chuột chũi tò mò thò đầu ra.
Suối nước từ trên tay hắn trôi qua, tan đi mùi máu tươi.


Hắn trông thấy lão nhân cùng đứa bédưới tàng cây hóng mát, trời xanh mây trắng,  nhân gian rộng lớn.
Hắn ngơ ngẩn.
Bên ngoài huyễn cảnh, đôi mắt sáng của thiếu nữ mang ý cười nhìn hắn.
 
Giữa lông mày nàng có một chút chu sa.
 


Đôi mắt hắn đen nhánh nhìn chằm chằm nàng, ngón tay cuộn tròn. Bởi vì hắn khẽ động, khoảnh khắc trong bức tranh vỡ vụn.