Hắc Đạo Vương Hậu Nữ Nhân: Ngươi Đừng Quá Kiêu Ngạo

Chương 181: Bão táp đến (6)

Tình báo nhanh chóng thuật lại tin tức điều tra được cho Thanh Huyền. Thành chủ thành Phượng Hoàng , lại là người của Thánh linh cung thế lực có bao nhiêu đại chứ , lệnh truy nã của hắn cũng không phải chỉ là nói

suông.

Huống chi vật bị mất thực sự rất quý trọng, Thanh Huyền nhất định

phải tra ra bằng được.Qua bao phen âm thầm điều tra, việc Phong Vân là

đại linh sư hệ cỏ cây đương nhiên là lập tức bị bại lộ. Thanh Huyền

thành chủ nghe thế, mi sắc dâng lên một tia sát khí.

Lần này, tình báo so với hôm qua thì có tính xác minh hơn.

“Thanh Nhất, sự tình nơi này tạm thời giao cho ngươi toàn quyền xử lý.” Thanh Huyền thành chủ tay áo bào vung lên, bá đạo xoay người rời đi .

“Tuân lệnh.” Lão quản gia lập tức khom người đáp lại.

“Người đâu, triệu tập trăm tên Linh Vương, hai gã Linh Hoàng xuất phát cùng bổn tọa.”

Thanh âm vang vọng đất trời,Thanh Huyền thành chủ sát khí trên người càng lúc càng nồng đậm .

Hôm nay vốn trong bụng đã như có ngọn lựa thiêu đốt, Á Sắt công quốc, Hách Liên Phong Vân, là các ngươi chính mình không chọn hảo thời điểm,

cự nhiên đụng phải khi hắn đang lên cơn kích động.

Lúc này đây, Á Sắt công quốc nhỏ bé kia , Hách Liên phủ tồi tàn kia nhất định đi đời nhà ma rồi. .

Gió ào ào thổi quá ngọn cây, bầu trời trong xanh trung bỗng nổi lên vài tia u ám.

Rõ ràng bầu trời vẫn thực sáng sủa, thế nhưng lại làm cho người ta dâng lên một cảm giác âm trầm khó nói lên lời .

Cũng tại thời điểm này, hai người Phong Vân và Mộc Hoàng vẫn đang lâm vào trận thế, cái gì cũng không biết.

Hư không liên tục chuyển hoán, thật không biết phương hướng nào mà lần.

“Phanh.”Mộc Hoàng ôm Phong Vân sát bên người, một chưởng khẽ

tung vào không gian, âm thanh chớp động khẽ vang lên , sau đó cảnh sắc

chung quanh tạm thời dừng lại.

Lúc này Mộc Hoàng linh lực đã tiêu hao quá nhiều,muốn đứng thẳng cũng không được,chỉ có thể cố gắng ôm Phong Vân đến một chỗ an vị.

“Không có việc gì đâu.” Phong Vân thân thể cứng ngắc đã muốn

hảo chuyển rất nhiều, thấy những giọt mồ hôi trên mặt Mộc Hoàng lập tức

hướng bên cạnh lăn một vòng, giảm bớt gánh nặng cho Mộc Hoàng , đồng

thời nhìn về phía Mộc Hoàng.

Mộc Hoàng lúc này sắc mặt trắng bệch, không hề có chút huyết sắc nào đang ngồi bệt dưới đất.

Phong Vân vội vàng nắm lấy tay Mộc Hoàng lên, xem xét một hồi.

“Linh lực tiêu hao quá nhiều thôi, vẫn hoàn hảo, hoàn hảo.” Phong Vân vỗ vỗ Mộc Hoàng.

“Còn không phải bởi vì ngươi.” Mộc Hoàng nghe vậy lập tức liếc mắt lườm Phong Vân một cái .Đồng thời nghiến răng nghiến lợi nói:“Ngươi rốt cuộc đang làm cái gì? Cạm bẫy như vậy sao ngươi không nhìn ra ? Sao lại chui vào đây chứ . Ngươi ngày thường thông minh giờ biến đi đâu rồi hả?Ngươi không cần nói cho ta biết ngươi là giả thông minh, kỳ thật

chính là cái đồ đầu trư đi .”

Vào cứu người mà cuối cùng người vẫn không cứu được, Mộc Hoàng không khỏi có chút tức giận đứng bật dậy .