Hắc Bạch Phong Vân

Chương 29: Lời nhắc nhở của người ngọc

Tư Mã Ôn mở miệng nói :

- Chư vị đến đây thật đúng lúc, bổn Trang cũng cảm thấy Ngũ Độc Truy Hồn lệnh quá ư kỳ hoặc, ý muốn nghe ngóng xem chư vị có đối sách gì với Ngũ Độc lệnh này.

Hạ Long Tường nói :

- Quý Trang từ lâu cư trú Thái Hành sơn không thể không biết lai lịch của lệnh này.

Tư Mã Ôn lắc đầu nói :

- Trước nay tại hạ chưa từng nghe nói đến Ngũ Độc bang hoặc giả bang phái lấy cờ độc làm kỳ hiệu.

Đào Hàn Sinh cười khô khan nói :

- Quý trang giao lưu rộng rãi, không biết trong khách nhân có ai lấy Ngũ Độc làm hiệu không?

Lời này vô hình chung là nói huynh muội Ô Văn Hoa. Tư Mã Ôn nhìn Ô Văn Hoa nói :

- Ngoài Ô công tử ra, bổn Trang không còn người khách nào khác mà sư môn của Ô công tử dường như không chút quan hệ đến Ngũ Độc.

Tư Mã Ôn có vẻ không hài lòng nói :

- Lẽ nào Đào giáo chủ không tin lời tại hạ sao?

Ô Văn Hoa cũng bất bình nói :

- Xem ra bọn ngươi có tâm ý muốn tìm sư huynh muội ta gây sự.

Đào Hàn Sinh ngửa mặt cười ha hả nói :

- Sự thật khiến thiên hạ không thể không hoài nghi.

Quỳnh Châu giận dữ nói :

- Nếu cho là bọn ta thì các ngươi muốn làm gì?

Đào Hàn Sinh nói :

- Nếu là quý Bang thì Đào mỗ ta chỉ muốn hỏi dụng tâm các ngươi truyền xuất Truy Hồn lệnh là gì?

Quỳnh Châu trợn mắt nhìn lão lãnh đạm nói :

- Việc này không cần lão lo.

Hạ Long Tường nói :

- Việc này, có lẽ với họ vô can. Theo tại hạ, đoán định hết tám phần là phát xuất từ trong Cổ Lăng.

Tư Mã Ôn dường như tỉnh ngộ nói :

- Quả đúng như vậy. Ý họ muốn lấy uy lực ra lệnh các phái không được dòm ngó bảo vật.

Đào Hàn Sinh cười hắc hắc một trận, nói :

- Quả đúng như vậy, họ đã hoang phí tâm cơ. Bạch Cốt giáo là người thứ nhất không đáp ứng.

Tạ Nhất Phi nói :

- Kim Lăng Tạ gia cũng không phải là kẻ sợ việc, sao có thể để cho một lệnh kỳ nho nhỏ hăm dọa.

Tư Mã Ôn nói :

- Dụng ý trong lời nói của nhị vị phải chăng muốn mượn tiếng của bổn Trang mà chuyển lời nhưng bổn Trang lại không biết chủ nhân của Ngũ Độc Truy Hồn lệnh là ai?

Hạ Long Tường nhìn sắc diện Tư Mã Ôn biết chủ nhân Ngũ Độc lệnh không phải là Bích Trần trang nên chậm rãi nói :

- Quả thật quý Trang không biết lệnh phù này lai lịch ra sao. Tại hạ không tiện hỏi nữa.

Tư Mã Ôn đứng dậy nói :

- Hạ bang chủ đại giá quang lâm, lý ra tại hạ phải bẩm rõ với tệ chủ nhân thân đến tiếp đãi, chỉ vì lúc này nhiều việc đa đoan không tiện thỉnh an đành hẹn ngày khác.

Hạ Long Tường cười ha hả nói :

- Hạ mỗ không báo mà đến coi như đã có lỗi nào dám kinh động đến quý Trang chủ.

Đào Hàn Sinh cũng là chủ một phái, nhìn thấy Tư Mã Ôn không dùng lễ mà đãi, trong lòng cảm thấy bất bình, bất giác nhíu mày hừ một tiếng. Tư Mã Ôn cố ý không nói, tự mình đưa Hạ Long Tường cùng Lục Văn Phi ra đến môn đạo. Song phương thủ lễ cáo từ.

Chuyến đi này của Hạ Long Tường chưa dò thám ra chủ nhân của Ngũ Độc Truy Hồn lệnh là ai nhưng cũng biết các phái đều đã có nhận Ngũ Độc lệnh.

Trên đường đi, Lục Văn Phi chợt nói :

- Ngày mai, chính là ngày nữ lang che mặt lấy bảo tàng, Ngũ Độc lệnh xuất hiện có thể là truyền lệnh các phái không được tham gia vào chuyện này.

Hạ Long Tường tỉnh ngộ nói :

- Lời này thật hữu lý.

Lão trầm ngâm một tí rồi nói :


- Bất luận dụng ý ở đâu, người này đã phát ra Ngũ Độc lệnh tất chưa xong việc, chúng ta phải tùy cơ ứng biến.

Lục Văn Phi nói :

- Xem cử động của Ô Văn Hoa, lệnh này không giống như phái của gã truyền ra, tiền bối nhận định thế nào?

Hạ Long Tường nói :

- Thiếu niên đó tuy cuồng ngạo, nhưng vẫn không có gì hoài nghi. Truy Hồn lệnh không phải của gã truyền ra.

Trong lúc hai người trò chuyện, đột nhiên một lão già mặc áo vàng che mặt đứng bên đường cười lạnh lùng nói :

- Người đến phải là Hạ bang chủ không?

Hạ Long Tường cười ha hả nói :

- Tôn giá là cao nhân phương nào, sao lại biết Hạ mỗ?

Lão giả hoàng y che mặt nói :

- Hắc Long bang uy danh lừng lẫy không ai mà không biết.

Hạ Long Tường lại nói :

- Tôn giá đến đây có điều chi chỉ giáo?

Hoàng y lão giả nói :

- Kẻ thức thời là tuấn kiệt. Việc Thái Hành sơn nội tình phức tạp. Tốt nhất quý Bang đặt mình bên ngoài sự việc.

Hạ Long Tường chấn động cười nhạt, nói :

- Tôn giá phụng lệnh truyền ngữ hay là bằng hữu thiện ngôn tương khuyến vì ý tốt mà khuyên nhủ.

Hoàng y lão giả lãnh đạm nói :

- Tại hạ là người gì mà lại dám cao ngôn cùng Hạ bang chủ. Đến đay là do phụng lệnh truyền ngôn.

Lục Văn Phi nói :

- Nói vậy, tôn giá là người Ngũ Độc Truy Hồn lệnh chủ phái đến sao?

Lão giả không phủ nhận, liếc nhìn chàng, lạnh lùng nói :

- Cho là như vậy.

Hạ Long Tường nói :

- Lệnh này bất luận là do ai truyền ra cũng phải nói rõ. Nếu không truyền một lời một tiếng với đối phương người ta dù có ý tiếp nhận cũng không biết làm sao.

Lão giả hừ một tiếng nói :

- Lệnh này là cảnh cáo, kẻ thức thời không nên làm càng, nếu miễn cưỡng kiếp nạn sẽ đến bên người.

Hạ Long Tường cười nhạt nói :

- Thì ra như vậy, Hạ mỗ đã minh bạch, thâm tạ tôn giá truyền lời.

Lão giả lạnh lùng nói :

- Xem ra quý Bang không chịu tiếp nhận lời cảnh cáo này.

Hạ Long Tường trầm mặt nói :

- Không sai. Hạ mỗ một đời hành sự, nghĩ sao làm vậy, chưa hề tính đến hậu quả.

Lão già cười hắc hắc nói :

- Có được cơ nghiệp như quý Bang không phải dễ, tại hạ lấy làm nuối tiếc.

Lục Văn Phi nhanh người bước lên phía trước, xòe tay chụp vào khăn che mặt của lão giả, miệng nói :

- Thanh âm tôn giá rất quen thuộc. Tại hạ muốn xem lão là ai.

Lần động thủ này chàng ra tay thần tốc nhưng lão giả đã sớm phòng bị nhẹ nhàng thối lui nửa bước, hữu chưởng như đao chém thẳng vào cổ tay đang xòe ra của Lục Văn Phi.

Lục Văn Phi trầm tay xuống, rồi lẹ làng từ dưới hất ngược lên, nhằm vào cổ tay của đối phương. Lão giả giận dữ hừ một tiếng, hữu chưởng như điện xẹt kích thẳng vào vai hữu của Lục Văn Phi, chưởng phong như bão táp,biểu hiện nội lực thập phần hùng hậu.

Lúc này, Lục Văn Phi ngoài việc trực tiếp nghinh tiếp ra không còn cách nào khác, muốn lui cũng không còn có đất mà lui.

Thế là, chàng dẫn tất cả nội lực vào cánh tay phản chưởng nghinh tiếp, “Bùng” một tiếng. Hai chưởng gặp nhau, chàng cảm thấy trong chưởng kình của đối phương hàm chứa một sức mạnh chấn thiên, thân không làm chủ được phải lui hai bước.

Từ khi Lục Văn Phi chuyên cần luyện khẩu quyết nội công của Vương Tôn đến nay, công lực đại tiến, lão giả tuy đánh lui chàng hai bước nhưng tự mình cũng cảm thấy tâm thần chấn động không giấu vẻ kinh ngạc, lão cao giọng nói :

- Đến đây lão phu đã tận ngôn, nghe hay không mặc các ngươi.

Thân hình lão giả cất lên phi thân vào rừng. Chợt nghe trong rừng một giọng trầm trầm nói :

- Tôn giá sao lại không dám trực diện đối mặt với người?

Rồi thấy một bóng người phi thân đến. Hoàng y lão giả không nói một tiếng liền tay kích đến, một luồn nội gia chưởng lực vừa nhanh vừa mạnh đâm thẳng đến đối phương.

Lúc này Lục Văn Phi đã nhận ra người mới đến là Dịch Hiểu Thiên không biết ẩn nấp trong rừng từ lúc nào. Dịch Hiểu Thiên muốn ngăn chặn Hoàng y lão giả nên không tránh né. Song chưởng xuất ra ứng tiếp chiêu của lão giả.

Hoàng y lão giả không muốn động thủ với người, chưởng lực vừa phát đã thu, phóng mình phi thân vào rừng khinh công tuyệt diệu, nhanh như điện chớp lóe lên hai lần đã không thấy bóng hình.

Hạ Long Tường mục quang sắc bén, song phương chưa giao thủ, lão đã nhìn ra võ công của Hoàng y lão giả cao hợn Lục Văn Phi và Dịch Hiểu Thiên một bậc, bất giác “A” một tiếng.

Dịch Hiểu Thiên không ngăn được Hoàng y lão giả trên mặt còn lộ vẻ bực bội khom người hành lễ với Hạ Long Tường :

- Thuộc hạ vô năng không giữ được lão ta.

Hạ Long Tường lắc đầu nói :

- Lão này võ công cao cường không trách được lão đệ.

Lục Văn Phi sắc mặt giận dữ nói :

- Xem ra, lão này là người của Cổ Lăng.

Hạ Long Tường nghe thấy ngạc nhiên hỏi :

- Lục huynh đệ sao biết lão từ Cổ Lăng đến?

Lục Văn Phi nói :

- Vãn bối vừa nghe đã phác giác ra khẩu âm của lão này quen thuộc, giờ nhớ lại thì ra đã nghe qua ở cổ lăng.

Hạ Long Tường nói :

- Lão truyền ngôn với bổn tọa trước tiên thấy rõ quyết tâm hạ thủ bổn Bang trước.

Dịch Hiểu Thiên phẫn hận nói :

- Ngũ Độc môn xem trọng bổn Bang như vậy chúng ta phải chuẩn bị tiếp đãi đàng hoàng mới được.

Hạ Long Tường đúng là chủ một bang, chỉ gật đầu mấy cái không biểu lộ thái độ. Dịch Hiểu Thiên lại nói :

- Nếu quả thật Ngũ Độc lệnh từ Cổ Lăng truyền ra, sao ta không tiên hạ thủ vi cường. Lúc này chính là lúc tấn công Cổ Lăng.

Hạ Long Tường nói :

- Nơi đây không phải là chỗ nghị sự về bang hãy nói.

Lục Văn Phi không tiện đi cùng nên thi lễ nói :

- Hiện giờ quý Bang có việc, tại hạ không tiện cùng đường, xin cáo từ.

Hạ Long Tường nói :

- Thế cũng được, Lục huynh đệ cứ tự tiện.

Lục Văn Phi đi khỏi, vừa đi vừa nghĩ thầm :

- Cổ Lăng ra mặt đối địch với toàn thể người trong võ lâm ở Thái Hành đủ thấy lực lượng không nhỏ. Nhưng bọn họ làm như vậy không biết có dụng ý thế nào?

Lục Văn Phi thấy rằng người võ lâm trong Thái Hành đang đối mặt với sự tử vong, tâm tình của mọi người khẩn trương không biết chủ nhân của Ngũ Độc lệnh sẽ dùng thủ đoạn gì đối phó mọi người.

Trong lúc nguồn suy tư của chàng như sóng trào, tai chợt nghe một giọng truyền âm :

- Ây, trong núi có bầy cá rơi vào núi, tình thế thập phần hiểm ác, huynh đệ mau đi cứu bọn họ.

Lục Văn Phi nghe nói ngẩn người, ngẩng đầu nhìn xung quanh nhưng không thấy bóng người nào. Đang ngơ ngác thì giọng truyền ân lại đưa đến :

- Đi mau lên đừng sợ. Nếu gặp cường địch tất có người ám trợ.

Lần này chàng nghe ra đó là thanh âm của một nữ tử. Giọng nói lại cất lên :

- Sao huynh đệ còn ngơ ngẩn đứng đó. Ta muốn huynh đệ lộ diện hoàn thành công đức này, về sau đối với việc đi lại trong giang hồ, huynh sẽ được nhiều người đền đáp, giúp đỡ.

Lục Văn Phi chạy vội vào trong núi. Từ xa đã thấy ven bìa rừng tùng đang xảy ra một trường ác đấu, nên vội đề công vận khí chạy nhanh về phí đấu trường.

Nơi này vốn là yếu đạo ra vào trong núi. Bên đường có một tòa lượng đình dành cho người nghỉ mát. Đường đi do đá xanh lát thành, trên đường lát đá đang xảy ra một trường huyết chiến.

Một bên là đám hắc y nhân bịt mặt nhân số bốn người, còn có một người thân mặc hắc bào mặt che lụa xanh dường như là đầu não, lão đang ngồi ở lương đình không cùng tham gia động thủ.

Một bên là các giang hồ hán tử mặt áo khác nhau nhân số ước hơn mười người dường như không cùng môn phái. Xem tình hình giống như muốn ra khỏi núi nhưng gặp phải bọn hắc y nhân ngăn cản.

Nhìn dưới đất, ước chừng bảy, tám tử thi nằm ngổn ngang đều là người giang hồ sắc phục bất đồng máu tươi tuôn chảy nhuộm đỏ cả thạch lộ.

Chàng là người dễ kích động, nhìn qua sự tình cảm thấy một luồn nộ hỏa xông lên đầu. Chàng xòe tay rút kiếm đang định gia nhập thì thoáng một ý niệm nghĩ thầm :

“Ta hỏi cho rõ lý do để tránh sự hiểu lầm động thủ”.

Thế là chàng làm ra vẻ người muốn ra khỏi núi đi thẳng vào thạch lộ thong thả đi về phía chân núi. Chợt nghe một giọng trầm đục của Hắc bào lão giả trong nội đình hét lớn :

- Trở lại. Đường này không được đi qua.

Lục Văn Phi ngừng chân nhìn lão nói :

- Sao lại không được đi?

Hắc bào lão giả âm trầm nói :

- Không cho đi là không cho đi, không cần hỏi tại sao.

Lục Văn Phi cố ý không biết nói :

- Tôn giá phụng ý chỉ của Hoàng thượng hay là công lệnh của quan phủ?

Hắc bào lão giả biết chàng có ý gây chuyện cười hắc hắc, nói :

- Xem ra ngươi có mấy phần công phu mà dám ương ngạnh xen vào chuyện người.

Lục Văn Phi lắc đầu :

- Không dám, không dám. Không cho đi tại hạ trở lại là được rồi.

Dứt lời, chàng quay trở lại. Hắc bào lão nhân phi thân ra đứng trước mặt chàng, lạnh lùng nói :

- Trở lại cũng chẳng dễ dàng như vậy đâu.

Lục Văn Phi ra vẻ ngạc nhiên nói :

- Đi không được, về không cho vậy là sao?

Hắc bào lão giả chỉ về phía những tử thi cạnh đường nói :

- Đều giống như vậy cả.

Lục Văn Phi biết lão muốn sát nhân diệt khẩu vội tung người bay thẳng vào trong đám người lớn tiếng nói :

- Chư vị bất tất hoang mang, tại hạ đến giúp các vị đây.

Trường kiếm rút ra quét một luồng ngân quang về phía bốn hắc y nhân. Tình hình đấu trường hơn mười người đang đối phó với bốn người nhưng số đông lại đang thất thế. Lục Văn Phi vừa gia nhập vào tình huống lập tức biến đổi.

Bốn hắc y nhân bị kiếm thức kỳ dị của chàng công đến nỗi tay chân luống cuống lui về sau mấy bước. Hắc bào lão nhân không ngờ chàng một mình dám tấn công bốn thuộc hạ của lão, lập tức nộ khí xông lên, vội phi thân vào gia nhập trận đấu.

Lục Văn Phi vừa vào trận đã quyết tâm quyết chiến quyết thắng vì thế triển khai kiếm pháp sư môn. Kiếm Tổ Hồ Văn Chiêu dựa vào kiếm thuật này mà uy chấn giang hồ. Lục Văn Phi nhận được chân truyền, kiếp pháp lại cực kỳ bất phàm hơn nữa, mấy ngày gần đây công lực tinh tiến, uy thế tăng mấy lần nên hắc bào lão nhân tham gia cũng không ngăn cản được uy lực.

Hắc bào lão nhân cũng biết dựa vào võ công không cách gì chiến thắng, nên trầm giọng nói :

- Mọi người lui ra.

Bốn hắc y nhân biết lão muốn thi triển kế độc, vừa nghe lời liền thoái lui mấy bước cùng vào trong lương đình.

Lục Văn Phi biết rằng Hắc bào lão giả không dễ buông tay, sở dĩ hạ lệnh thuộc hạ thoái lui tất có có âm mưu, cho nên chàng toàn thần vận kiếm tấn công. Hắc bào lão giả một mặt tránh né, một mặt thoái lui liên tiếp sáu, bảy chiêu. Đột ngột né người sang bên “Hừ” một tiếng nói :

- Các người đi cả đi. Hôm nay, coi như lão phu dễ dãi cho các ngươi.

Lục Văn Phi thu kiếm, ngoảnh đầu lại nói với đám đông :

- Chư vị nếu muốn hạ sơn thì mau đi đi.

Đám người giang hồ nhất tề ôm quyền hành lễ nói :

- May mắn hôm nay thiếu hiệp ra tay cứu trợ, hy vọng lưu lại tính danh.

Lục Văn Phi tiếp lời :

- Tại hạ Lục Văn Phi cũng là môn hạ kiếm phái giang hồ.

Đám người giang hồ nhất tề nói :

- Thì ra là cao đồ của Kiếm Tổ Hồ đại hiệp. Thất kính, thất kính!

Họ dứt lời cùng nhau xuống núi. Hắc bào lão giả cười hắc hắc nói :

- Sao ngươi còn chưa đi. Lão phu đã hứa cho họ đi thì quyết không nuốt lời.

Lục Văn Phi hừ một tiếng nói :

- Đi hay không là việc của ta, không cần lão bận tâm.

Rồi chàng cao giọng hỏi :

- Tôn giá là người của Ngũ Độc lệnh?

Hắc bào lão giả ngửa mặt cười dài không đáp. Lục Văn Phi suy nghĩ nếu bắt được lão này chắc sẽ hiểu được nhiều việc có thể có liên quan đến Ngũ Độc bang.

Đang lúc chàng trầm tư, chợt nghe con đường trước mặt chuyển đến những tiếng rên la thảm khóc, chàng khẩn trương ngẩn đầu nhìn xem thì thấy đám người giang hồ vừa xuống núi khi nãy tất cả đều lảo đảo té nhào xuống đất.

Văn Phi hét to một tiếng kinh ngạc, kinh hoàng chạy đến cúi đầu xem xét, thì thấy hơn mười mấy người bị chết và đôi mắt đều lồi ra. Người nào trên ngực cũng bị cấm hắc kỳ tam giác Ngũ Độc, chàng biết việc này do Ngũ Độc bang làm ra, bất giác nộ hỏa ngàn trượng quay người phóng đến hắc bạch lão giả trầm giọng nói :

- Thủ đoạn của bọn ngươi tàn độc như vậy không sợ thiên lý báo ứng sao?

Hắc bào lão nhân cười hắc hắc nói :

- Nhược tử cường tồn, mạnh được yếu thua đó là việc thường thấy ở giang hồ. Ngươi nói gì là thiên lý báo ứng?

Lục Văn Phi giơ kiếm chỉ vào mặt Hắc bào lão giả nói :

- Hôm nay, chúng ta phải phân biệt được sự mạnh được yếu thua.

Hắc bào lão giả nào xem chàng có ra gì hừ một tiếng :

- Việc đáng sợ nhất thế gian là ngay sinh tử của mình mà cũng không biết.

Lục Văn Phi phẫn nộ, trường kiếm trong tay triển khai kiếm thức. Hắc bào lão nhân mắt thấy thế kiếm của chàng bất giác chấn động, biết võ công của thiếu niên này cao siêu không thể xem thường.


Trong lúc song phượng đang ở thế gươm tuốt trần cung giương sẵn, con đường trước mặt thình lình vọng đến một giọng phẫn nộ. Một vị đại hán khoảng ba mươi, tay nhổ lên một lá hắc kỳ tam giác, mặt đầy tức giận, sải bước đi đến. Nhìn thấy hai người đang trong thế gườm nhau, lập tức bước đến đứng giữa hai người trầm giọng nói :

- Khoan động thủ. Ngũ Độc Truy Hồn lệnh này là của ai phát ra?

Lục Văn Phi thấy đại hán này tuy thô kệch nhưng không giống kẻ xấu nên hỏi :

- Xin hỏi tôn tính huynh đài là cao đồ của môn phái nào?

Đại hán đó nói :

- Tại hạ Ngô An Quốc là đồ đệ của Xuyên Tây Trương môn.

Lục Văn Phi “Ơ” một tiếng nói :

- Thì ra là cao đồ của Xuyên Tây Trương môn. Nhưng huynh đài đến đây để làm gì?

Ngô An Quốc không đáp mà hỏi lại :

- Huynh đài là môn hạ của phái nào?

Lục Văn Phi thông báo tính danh của mình, lại tiếp :

- Truy Mệnh Diêm Vương Trương Nam quan hệ gì với huynh đài?

Ngô An Quốc nói :

- Đó là tệ sư thúc.

Lục Văn Phi gật đầu nói :

- Nói như vậy Ngọc Phong cô nương là sư muội của huynh đài?

Nhắc đến Ngọc Phong, Ngô An Quốc hơi thảng thốt, khẩn trương hỏi :

- Huynh đài quen biết với Ngọc Phong sao?

Lục Văn Phi gật đầu nói :

- Có duyên vài lần gặp gỡ, chỉ vì gần đây nàng đã mất tích rồi

Ngô An Quốc tai nghe lời nói rất kinh ngạc. Nắm chặt cườm tay của Văn Phi mà hỏi :

- Ngọc Phong sao lại mất tích?

Bởi vì An Quốc chưa biết việc Ngọc Phong thất tung nên nhất thời tâm tình hoảng sợ, thủ chưởng dùng lực quá mạnh. Lục Văn Phi một mặt vận công kháng cự, một mặt đẩy tay An Quốc ra mà nói :

- Nàng trên đường đi bị người ta bắt mất. Lệnh sư thúc đang tầm kiếm nàng khắp nơi.

Ngô An Quốc thấy mình lỗ mãng nên vội thu hồi thủ chưởng rồi thi lễ tạ lỗi :

- Xin thứ tại hạ nhất thời nóng nảy quá nhiều mạo phạm.

Lục Văn Phi lắc đầu nói :

- Lúc này không phải lúc chuyện trò. Chờ cho tại hạ hỏi rõ bọn này, ta lại tiếp tục đàm luận sau.

Ngô An Quốc chỉ Hắc bào lão giả hỏi :

- Những người này từ đâu đến đây?

Lục Văn Phi nói :

- Đây đều là đồng đạo võ lâm, vô cớ bị người của lão hạ sát. Nếu tại hạ thân không mang tuyệt kỹ không chừng Truy Hồn lệnh kỳ này đã cắm vào ngực của tại hạ rồi.

Ngô An Quốc cười nhạt nói :

- Thì ra là vậy.

Dứt lời, nhón chân phi thân về bốn gã hắc y nhân, song chưởng nhất tề tung ra. Những người ở hiện trường chỉ nghe tiếng gió “vù vù” tức thời có mấy tiếng la thét thảm thiết vang lên, lập tức có hai hắc y nhân ngã nhào xuống đất.

Hắc y lão giả hết sức phẫn nộ, định phi thân đến ngăn cản. Lục Văn Phi đã biết trước ý định của lão nên cười nhạt một tiếng giơ kiếm kích đến. Chàng thủ thế đã lâu, nên lực ra kiếm này quả là hùng mãnh thần tốc thập phần.

Hắc bào lão giả không thể cứu được bọn thuộc hạ mà phải nhanh lẹ nghiêng người né tránh.

Lục Văn Phi thâm hận lão ra tay ác độc, tàn nhẫn vừa phát động thế công đã dùng toàn lực mà đánh ra, không được mấy chiêu đã khiến lão giả rơi vào một màn kiếm quang sắc lạnh.

Ngô An Quốc là cao đồ thứ nhất của Xuyên Tây Trương môn, là người nóng nảy cương liệt, thành tựu võ học còn cao hơn Trương Nam một bậc phẫn hận đối phương thủ đoạn bất nhân, vừa nghe nói sư muội thất tung, nộ khí càng bừng lên nên xuất chiêu hiểm ác không chút lưu tình, vừa chớp mắt đã giết sạch bốn hắc y nhân.

Hắc bào lão giả đang bị Văn Phi toàn lực tiến công. Tuy lão đầy người võ công mà chẳng có cơ hội thi triển. Mắt nhìn thấy bốn thuộc hạ bị người ta giết chết, vội vã dùng hết sức liên tiếp phản công ba chưởng rồi mượn thế lui khỏi kiếm quang phóng người chạy mất.

Lục Văn Phi tra kiếm vào vỏ nói :

- Kẻ trong bóng tối phát ra Ngũ Độc Truy Hồn lệnh không phải lão này, có thể chung quanh tòa lương đình này có người mai phục mà bắn ra độc lệnh này.

Ngô An Quốc nói :

- Vậy chúng ta lùng sục xem sao?

Lục Văn Phi lắc đầu nói :

- Rừng cây rậm rạp ẩn nấp rất dễ, truy tìm sự rằng phí công phu.

Ngô Quốc An tức giận nói :

- Tại hạ tuy giết bọn họ mấy người nhưng cũng khó giải được hận tâm.

Lục Văn Phi nói :

- Huynh đài đã đến Thái Hành, sớm tối có cơ hội gặp lại bọn chúng, hà tất phải khẩn trương.

Rồi chuyển sang chuyện khác hỏi :

- Lần này huynh đài đến Thái Hành sơn đi một mình hay có đồng bạn tương hành?