Hạ Cửu Lưu chi Hữu Hoa Kham Chiết

Quyển 1 - Chương 4

Hư tình giả ý

(Tình cảm giả dối)

Chân khí điên cuồng chạy loạn trong cơ thể chậm rãi bình lặng, Giang Vô Bạn hé mở hai mí mắt nặng trĩu, trước mắt chỉ là một khoảng không mơ hồ.

Cho dù là khi đang hôn mê hay đã thanh tỉnh, đau đớn phải chịu đựng dường như chẳng có gì khác biệt, chân tay nặng nề, ngay cả hít thở cũng cảm thấy khó khăn, đau đớn đến mức *** thần nhanh chóng sụp đổ.

Bất quá lần này tình trạng rõ ràng đã tốt hơn nhiều, giai đoạn phải cắn răng chịu đựng khó khăn nhất đã qua đi, hiện tại chỉ cảm thấy cơ thể nặng nề không thể động đậy theo ý muốn mà thôi.

Yết hầu khô khốc như lửa đốt, y nhìn không rõ tình hình quanh mình, chỉ có thể mông mông lung lung phân biệt được màu sắc hình dáng xung quanh.

“Nước…..” Thanh âm khàn khàn khó nghe từ cổ họng tràn ra, một bóng người đứng cách đó một khoảng lập tức xoay người, ngay sau đó bên tai truyền đến tiếng vang thanh thúy của ly chén va chạm.

Người đó trên tay cầm chén trà quay người lại, tiến về phía trước hai bước, đi đến trước giường, một mùi hương quen thuộc thoảng qua đầu mũi, khiến cho đầu óc còn đang hôn mê của Giang Vô Bạn gặp một trận choáng váng.

Mùi hương này…….

“Nước đây, cẩn thận kẻo phỏng.” Ngữ thanh ôn nhu không hề giống với nịnh nọt vô sỉ hay ai oán muộn phiền quen thuộc, hệt như lần đầu gặp mặt không nóng không lạnh, làm cho người ta nhìn vào hảo cảm hết mười phần.

Giang Vô Bạn nằm trên giường ngây dại.

“A, là ta sơ sót.” Nói xong, người nọ xoay người trước tiên đặt chén trà lên chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống bên mép giường, hai tay ôm lấy Giang Vô Bạn, để cho y tựa vào người mình.

Nhiệt độ ấm áp của cơ thể con người cách lớp quần áo truyền đến da thịt, rõ ràng là vô cùng thoải mái, vậy mà Giang Vô Bạn giống như phải bỏng, cảm thấy khó có thể nhẫn nại được luồng nhiệt lượng trong lòng.

Ôn nhu ôm cánh tay y như thế, hoàn toàn bất đồng với vô số những lần ôm ấp nhau trong đêm tình sắc cấp bách, không làm Giang Vô Bạn nảy sinh ra một tia phiền chán, mà tựa như đang cho y say sưa ẩm thuần tửu.

Vật thể cứng rắn bóng loáng được đặt trên bờ môi y, nước trà ấm áp nhẹ nhàng chảy vào bên trong, tưới lên yết hầu khô khốc.

Cứ như vậy vẫn trong tư thế nửa được ôm uống hết chén nước, tình trạng Giang Vô Bạn lúc này mới tốt lên nhiều.

“Ta ổn rồi………” Tay đưa ra phía sau đẩy đi, Giang Vô Bạn có chút không quen giãy ra khỏi ôn như gần như là xa xỉ này.

Y không phải hiện tại còn đang mơ chứ?

Bằng không Đỗ Lân hắn……. Sao có thể biến thành bộ dáng này?

“Ừ.” Người phía sau lên tiếng, dùng tay đỡ lấy lưng y, giúp cho y có cái để dựa vào.

Trong lòng Giang Vô Bạn dâng lên cảm giác kỳ diệu dị thường, từ sau khi cha mẹ qua đời, chưa từng có người nào đối đãi với y thật cẩn thận như vậy, y chính là một cao thủ kiếm thuật mà khắp giang hồ đều biết đến, cho dù vết thương đầy người nhưng nhuệ khí vẫn tuôn ra tứ phía, thân thể so với khi không bị thương còn vươn thẳng hơn, chẳng thể khiến người ta sinh ra nửa phần thương tiếc thì làm sao sẽ có người đến hỗ trợ đây?

Phúc quản gia và bọn Giang Tam tuy rằng đối với y quan tâm có thừa, nhưng từ trên xuống dưới vẫn là kính sợ.

Về phần hảo hữu Đinh Vãn Thu……… Đại khái đợi đến thời điểm y trọng thương, chỉ sợ Đinh công tử so với y có khi lại càng thêm nghiêm trọng.

Có chút không quen nhích ra một tí, người phía sau lập tức nhanh như chớp thu lại bàn tay, thuận thế đứng lên.

“Ta……thật sự xin lỗi.” Thư sinh toàn thân huyền y trên mặt hiện lên một tia kinh hoàng, cũng làm cho Giang Vô Bạn cuối cùng đã có thể nhìn thấy rõ ràng nhịn không được nhíu nhíu mi.

“…….Đỗ Lân……” Người trước mặt này chắc không phải là giả mạo chứ?

“Ừ? Chuyện gì?”

“……..” Sắc mặt Giang Vô Bạn nhất thời lạnh xuống, cổ tay nhè nhẹ run lên, thân thể mới vừa rồi còn nặng nề không chịu nổi nhờ có ý chí hơn người mà trở nên linh hoạt bật dậy, tuy vẫn chưa đạt đến mức độ bình thường, nhưng trong mắt người khác, có vẻ như cũng không phải là chuyện gì khó khăn.

“Ách?” Cổ tay lập tức bị nắm, năm cái ngón tay kia giống như kìm sắt, cơ hồ muốn bóp nát xương cổ tay hắn!

“Đau đau đau…..” Đỗ Lân tràn ngập nước mắt, thân mình đau đến run rẩy! Tay không bị nắm bên kia đặt trên mấy ngón tay đang nắm lấy cổ tay mình của Giang Vô Bạn, cố nén không dùng công lực mà đem ngón tay của đối phương tháo gỡ!

Trời ạ, người này thật sự tẩu hỏa nhập ma, mất đi phần lớn công lực sao?

Chờ một chút, hiện tại không phải lúc nghĩ về vấn đề này!

Chẳng lẽ Giang Vô Bạn nhìn ra kế hoạch của hắn khi đến đây?

Không có khả năng a!

Phúc quản gia và Giang Tam trung thành tận tâm với Giang Vô Bạn như vậy, nếu không phải bởi vì tình huống này đặc thù thì bọn họ sẽ không bao giờ nảy sinh ra nửa điểm suy nghĩ bất tuân chủ tử, Giang Vô Bạn làm sao có thể đoán được hai bên nguyên bản thủy hỏa bất dung lại liên thủ đối phó với y cơ chứ?

“…….Ngươi lại đang làm trò quỷ gì?” Trong cái tình cảnh có một luồng nội lực quen thuộc lưu chuyển trong cổ tay mà nghĩ muốn phủ nhận là chuyện phi thường khó khăn, Đỗ Lân không nghi ngờ đây chính là nhân quả báo ứng, theo thời gian tỉnh lại dần trôi qua, đầu óc Giang Vô Bạn cũng ngày càng thanh tỉnh, thân thể không khỏe cũng có thể thích ứng nhẫn nại hơn.

“Ta……”

“Nếu là vì muốn ta cho phép ngươi viết *** thư thì ngươi uổng phí công phu rồi đấy.” Không có chuyện gì lại tặng ân tình, không giải gian manh thì cũng là trộm cướp, tuy thời gian quen biết nhau không dài, nhưng tính cách Đỗ Lân con người này quá mức rõ ràng, hắn chỉ cần vừa nhấc đuôi, Giang đại kiếm khách liền biết ngay hắn muốn làm gì.

“Khụ khụ! Khụ khụ khụ…..” Người nào đó lòng mang kế hoạch nham hiểm lập tức bị sặc.

Giang Vô Bạn nhìn phản ứng của hắn như thế, trong lòng dần lạnh đi, tâm tình vừa mới tốt lên một chút đã tan thành mây khói. Y hơi khép hạ mí mắt, cả người dựa lên cột giường phía sau, cảm thấy mệt mỏi chưa từng có.

Cho dù không có ý muốn kiểm tra, y vẫn phi thường rõ ràng tình trạng cơ thể mình.

Hơi thở hỗn loạn, nội lực lưu chuyển trong kỳ kinh bát mạch mỏng manh đến nỗi y không thể tin tưởng, chỉ cần hơi có chút thôi động nội lực, trong đan điền lập tức đau nhức như có kim nhọn đâm chích liên hồi.

Cửa khẩu cuối cùng có khả năng bị phá vỡ, ngay lúc vừa mới đạt đến cảnh giới tầng thứ bảy, bởi vì tâm tình không yên tĩnh mà tẩu hỏa nhập ma.

Cũng may là tạm thời chỉ bị trọng thương, nếu mất đi võ công, hoặc là đánh mất tính mạng, thật sự là không đáng giá đến chết.


Cư nhiên lại vì cùng với tính nết tên *** đồ kia ‘trống đánh xuôi kèn thổi ngược’ mà thành ra nông nỗi này, đối với bản thân vốn là cực kì chán ghét những kẻ *** tà mà nói thì đúng là mỉa mai có đủ.

“Ngươi ra ngoài đi, ta tự mình hảo hảo điều dưỡng là được.”

Giang Vô Bạn hiện tại không muốn nhìn thấy Đỗ Lân, miễn cho tâm tình càng kém, tình huống lại trở nên càng thêm không ổn. Thế nhưng Đỗ Lân không thể không nhìn thấy y, quấn quít lấy y, bằng không giao ước không thể đạt thành, vậy thì phiến toái lớn!

Không được! Tuyệt đối không được!

Đỗ Lân âm thầm siết chặt nắm tay, nhanh chóng điều chỉnh biểu tình trên mặt, cố gắng nghĩ đến đủ loại tình trạng mà nam nữ ở chung đã từng xem qua, trên mặt nhất thời hiện ra thần sắc đau thương, buồn rầu.

“Ta biết, ta hại ngươi tâm tình không ổn định, bởi vậy mà tẩu hỏa nhập ma….. Đều là lỗi của ta, ta……. Ta cũng không còn mặt mũi nào gặp lại ngươi.”

Nói xong, liền cất bước đi ra ngoài.

Giang Vô Bạn im lặng không hé răng, hai mắt vẫn như cũ nhắm chặt, không nhìn tới, cũng không nói tới.

“Ta đi rồi, ngươi nhớ bảo trọng tốt…… Xà hạt phu nhân đang ở bên cạnh giương mắt hổ, *** phụ kia khẳng định sẽ nhân cơ hội này xuống tay với ngươi, ngươi nhất định phải để ý a…..”

Giang Vô Bạn thản nhiên nói: “Ngươi yên tâm, như vậy Xà hạt phu nhân tạm thời không rảnh xuống tay với ngươi.”

Những lời này nhất thời làm cho Đỗ Lân lảo đảo một cái, suýt nữa té ngã trên mặt đất.

Chết tiệt, như vậy không phải làm cho Giang Vô Bạn hiểu lầm, nghĩ rằng muốn để cho Giang Vô Bạn thay thế hắn trở thành mục tiêu của Xà hạt phu nhân mà tìm cơ hội chạy trốn sao?

“Ngươi biết, ta không phải có ý đó…..”

Tâm tình Giang Vô Bạn giờ phút này vô cùng xấu, công lực y hiện tại đã mất đến thất thất bát bát, truy đến cùng, cũng là do Đỗ Lân gây nên, hơn nữa Xà hạt phu nhân đang dạo quanh ngay phụ cận bên cạnh, y ngay cả chính mình còn bảo hộ không được, đừng nói tới bảo hộ Đỗ Lân.

“Để cho Giang Tam đem theo ba mươi người bí mật hộ tống ngươi rời khỏi Cẩm Châu, ta sẽ viết một phong thư, nhờ Vãn Thu bảo hộ ngươi. Việc này không nên chậm trễ, thừa dịp Xà hạt phu nhân chưa biết ta tẩu hỏa nhập ma, các ngươi nhanh chóng rời khỏi nơi này đi.”

“Giang đại kiếm khách…… Ngươi, ngươi thả ta đi?”

Đỗ Lân nhìn y chòng chọc giống như thể gặp quỷ!

Trời hạ hồng vũ, thái dương mọc lên từ bốn phương tám hướng! Giang Vô Bạn tẩu hỏa nhập ma ngay cả đầu óc cũng phá hỏng rồi!

Giang lão phu tử luôn mồm muốn đem hắn nhốt lại giáo dưỡng, nỗ lực uốn nắn mọi thói hư tật xấu đã biến mất!

A, sẽ không phải là Giang Vô Bạn biết mình không có tình ý với y, cho nên buông tha cho mình chứ?

Như vậy, hắn còn cùng đám trang đinh này tính toán cái quái gì?

Chính Giang Vô Bạn đã buông tay, bọn họ lại còn gây sức ép không phải như là vẽ thêm chân cho rắn sao? (họa xà thiêm túc: ý là làm việc vô ích)

Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!

Ngay tại thời điểm Đỗ Lân chuẩn bị giơ tay hô vạn tuế ba lần, hai mắt lưng tròng đẫm lệ cảm kích tặc lão thiên gia cuối cùng cũng mở mắt lại nghe thấy Giang đại kiếm khách bên kia ngữ khí lạnh băng nói: “Trong môn của Vãn Thu đề phòng nghiêm ngặt, cao thủ tập hợp, đã từng giam giữ không ít đại ma đầu trong giang hồ, ngay cả ‘Thị sát huyết ma’ từ trăm năm trước cùng là bị nhốt trong Tiêu Dao môn đến chết già. Vãn Thu hiện đang đi tìm tác giả của “Vô địch thần ‘kiếm’ ngự giang hồ”, nếu bị hắn tìm ra sẽ tiến hành xét xử công khai trước toàn võ lâm….. Cho nên nói, có hắn giám sát, so với ta bên này phải nghiêm khắc hơn gấp trăm lần. Ta giao ngươi cho hắn, đương nhiên là phi thường yên tâm. Chờ ta giết chết Xà hạt phu nhân, đến lúc đó sẽ tới đón ngươi……”

Lời còn chưa nói hết đã nghe thấy từ bên cạnh truyền đến một tiếng “rầm”.

Mở mắt ra thì nhìn thấy Đỗ Lân bi thảm quỳ rạp trên mặt đất, thủ phạm gây tội lại lạnh nhạt nói: “Ngươi làm gì vậy?”

“Không….. Cái gì cũng không……” Trông chờ một kẻ như Giang Vô Bạn biết khó mà lùi hoặc từ bỏ đi tính cách ngoan cố quả thực chính là mơ mộng hão huyền.

Đỗ Lân uể oải từ mặt đất đứng lên.

Muốn Giang Tam hộ tống sao, vào loại thời khắc mấu chốt thế này, Giang Tam tuyệt đối sẽ không để hắn rời khỏi Giang Vô Bạn đang trọng thương mà rong chơi một mình.

Chuyện này còn chưa tính……. Vấn đề là ở chỗ Đinh vãn Thu a!

Đừng kể chi đến một tên “Thị sát huyết ma”, hắn ngay cả đầu ngón chân người ta còn không bằng, hơn nữa Đinh Vãn Thu bị hắn viết thành như vậy, nếu biết hắn chính là tác giả…..

Đỗ Lân linh tính giật thót rùng mình một cái.

Giang Vô Bạn, ngươi điên rồi!

Quên đi, hắn vẫn là nên thành thành thật thật tạo lập quan hệ tốt với cao thấp Lâm Kiếm trang, đợi một thời gian không lâu nữa rồi suôn sẻ trốn khỏi ma chưởng của Giang Vô Bạn vậy.

Ngay lập tức, Đỗ Lân vội vàng điều chỉnh lại biểu tình trên khuôn mặt, khai triển những kĩ xảo mà mình đã từng luyện tập từ rất lâu trước kia, bi thanh nói: “Ngươi….. Ở thời điêm thế này, ngươi cư nhiên đuổi ta đi?”

“………” Giọng nói quá mức bi thương đau đớn đến nỗi Giang Vô bạn phải kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn một cái, chỉ thấy đầu ngón tay Đỗ Lân túm chặt lấy vạt áo, một bộ dáng sắp khóc dõi mắt nhìn y.

Bình thường đã quen với dáng vẻ vô sỉ của thằng nhãi xỏ lá này rồi, bây giờ lại như vậy khiến Giang Vô Bạn trong một thoáng chỉ cảm thấy dạ dày run rẩy một trận, chân mày cũng kéo nhau nhíu lại.

Thằng nhãi này, rốt cuộc là đang làm cái quỷ quái gì vậy?

“Ngươi có biết sau khi ta nhìn thấy ngươi ngất đi, đã lo lắng bao nhiêu không?” Lo lắng Xà hạt phu nhân cứ như vậy đến giết người, ngươi lại không có cái cách chết tiệt nào bảo hộ ta, nữ nhân lòng dạ độc ác kia thật sự sẽ tha hắn đi, để cho hơn mười hai mươi đại hán cưỡng *** hắn a.

“Tẩu hỏa nhập ma, chỉ cần hơi vô ý một chút sẽ mất mạng, ngươi nếu cứ như vậy chết đi, ta đây…….” Nếu Giang Vô Bạn thật sự vì như vậy mà ngủm củ tỏi, từ trên xuống dưới toàn Lâm Kiếm trang còn không đuổi giết hắn đến chết sao?

“Ta đây…….nên làm cái gì mới tốt?” Giang đại kiếm khách ngươi làm ơn góp nhặt thêm chút nhân phẩm đi, nếu thật sự ngủm, hắn Đỗ Lân tuyệt đối sẽ trở thành người vô tội bị liên lụy a.

Đỗ Lân tưởng tượng đến việc bị đám trang đinh Lâm Kiếm trang đuổi giết, cộng thêm bị Xà hạt phu nhân ái mộ Giang Vô Bạn tóm lấy hành hạ, lại còn có nhóm người sùng bái Giang Vô Bạn bắt làm vằn thắn, không rét mà run, tình hình khi ấy chưa hề nghĩ đến những chuyện này, y vừa nói như vậy thì tất cả đều đồng loạt hiện ra, toàn thân hắn lập tức run rẩy, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Nếu nói bộ dáng ai oán muốn chết vừa rồi làm Giang Vô Bạn cả người nổi đầy da gà thì dáng vẻ vừa căm hận vừa mang theo sợ hãi này lại hoàn toàn có thể lý giải được.

Giang Vô Bạn nhìn đến tên *** đồ từ trước đến nay cợt nhả thành thói, một mặt nghiến răng nghiến lợi, một mặt lại còn muốn ra vẻ bi thương, trong lòng không khỏi thầm lắc đầu.

Chẳng qua đôi nhãn cầu oán hận tràn đầy, nước mắt từ hai khóe mắt dọc theo gò má trượt dài xuống dưới, dáng vẻ này thế nhưng cũng có một loại động lòng người riêng.

Đỗ Lân chưa từng khóc trước mặt y như thế, cho dù hết tám phần là giả bộ………

Mặt nước tĩnh lặng trong lòng không kiềm chế được lan ra một gợn sóng nhỏ, Giang Vô Bạn nhìn đôi mắt ngập nước kia, tâm đột nhiên trào ra cảm giác hơi chua xót.

“Ngươi…..” Rốt cuộc có mấy phần là thật lòng lo lắng cho ta?

Giang Vô Bạn ngay tại thời điểm sắp đem câu hỏi phun ra thì liền ngậm miệng lại, nhắm mắt không nhìn tới gương mặt của Đỗ Lân nữa, thản nhiên nói: “Diễn kịch quá lố sẽ trở nên giả tạo.”

Đỗ Lân nhất thời một hơi nghẽn lại ở ngực!

Được rồi, hắn đúng là có một phần là giả bộ, nhưng là……. nhưng là……..

Đáng ghét, Giang Vô Bạn đồ đáng ghét!

“Con bà nó, ngươi đồ đần độn, lão tử, lão tử coi như nhìn nhầm ngươi rồi!” Tay áo vừa vung lên một cái, hung hăng lau sạch nước mắt như mưa bão quét qua trên mặt, quay người đi, Đỗ Lân đóng sầm cửa phòng nhanh chóng rời khỏi!

“Rầm” một tiếng vang thật lớn khiến thân mình Giang Vô Bạn hơi run rẩy. Đợi cho tiếng bước chân của Đỗ Lân chạy càng lúc càng xa, Giang Vô Bạn mới mở mắt ra, ánh mắt nghi hoặc nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng.

Như vậy mới đúng là hành động của Đỗ Lân mà y quen…..

Tuy rằng biểu hiện ban nãy quá mức khoa trương làm y phải run rẩy, nhưng bên trong lớp ngụy trang xử lí không tốt ấy, vẫn có một chút là thật lòng lo lắng cho y.

Ngay lúc vừa nghĩ đến giả thiết này, Giang Vô Bạn cảm thấy ***g ngực kịch liệt đập một cái, phiền muộn tích tụ lúc đầu nhất thời tiêu tán đi hơn nửa.


Mặc dù……thực tế có thể chỉ là Đỗ Lân lo lắng y ngã xuống, Xà hạt phu nhân liền tìm đến tiểu tử hắn phiền toái, cho nên mới quan tâm đến thương thế của y.

Nhưng mà, bên trong đó biết đâu cũng sẽ có phần nào đó là chân chính quan tâm đến y tồn tại.

Rõ ràng đã sớm bị Đỗ Lân cự tuyệt, nhưng tại vì sao mỗi khi nghĩ đến giả thiết không có một chút căn cứ nào này, ngực vẫn có thể tản mát ra lo lắng muộn phiền?

Tuy biết rõ rằng mình thật ngốc thật xuẩn, khóe môi Giang Vô Bạn vẫn là không tự chủ được hơi hơi giãn ra.

Tiếp đó, nhận ra tình cảm của mình quả thật là ngu muội đến bất trị mất rồi!



Đỗ Lân nổi giận đùng đùng lao ra khỏi phòng, vừa mới lết đến hành lang gấp khúc đã bị một người ôm chầm lấy, tha ra phía sau hòn giả sơn!

“Oa a! Cứu mạng…… Cứu mạng a!” Có kẻ địch! Xà hạt phu nhân muốn bắt hắn đi cho bọn đại hán cưỡng *** a—

Đỗ Lân dị thường hoảng sợ giãy dụa, toan tính chạy thoát khỏi ma chưởng của người nào đó!

“Im lặng đi, là ta!” Một cái nắm đấm thẳng hướng đầu hắn mà đập, “cốp” một tiếng vang dội có đủ, Đỗ Lân vừa xoay đầu liền nhìn thấy một khuôn mặt nhăn nheo như vỏ quýt của Phúc quản gia đang hướng gần đến hắn, khoảng cách quá ngắn làm cho hắn phải hít vào một hơi khí lạnh.

“Má ơi!” Đỗ Lân hoảng sợ.

“Đỗ công tử, tình hình thế nào?” Lão quản gia lập tức huỵch toẹt, hỏi tình hống cụ thể luôn.

“Ngươi như vậy ta rất khó mà nói rõ tình hình.” Đỗ Lân thở phào, vẻ mặt chán ghét lui người về phía sau, kết quả còn chưa có lùi được bao nhiêu, sau lưng đã đụng đến hòn giả sơn, “Ngươi làm ơn có thể cách ta xa xa một chút được chứ? Nói thì nói chứ có cần phải đem mặt dán sát vậy không?” Mũi của hai người cũng sắp đụng nhau rồi, ặc, mắc ói quá…….

“Hừ!” Lão quản gia rụt người lại, hai người vẫn như cũ lén lút chen chúc trong cái hốc bên trong hòn giả sơn.

“Trên thực tế……” Đỗ Lân vừa mới bắt đầu, đã nghe bên ngoài một trận ồn ào.

“Bắt đầu chưa? Bắt đầu chưa? Tình hình như thế nào?” Sau một hồi bước chân thịch thịch thịch, tên hùng nam đầu đàn chạy về phía này, Phúc quản giả thả người, nhanh như chớp bay ra ngoài, một trảo túm lấy áo Giang Tam, lần thứ hai lại nhanh như chớp bay về trong cái hốc của hòn giả sơn.

Không hổ danh là cao……….thủ!

Một cái hốc nhỏ như vậy, thế mà có thể chèn được ba người, một trong ba lại còn là một cái hùng nam đồ sộ như ngọn núi, lợi hại!

Đỗ Lân hít thêm một ngụm khí nữa, thân thể càng lùi về phía sau đến cực tiểu.

Hắn cũng không muốn cùng hai vị này cách một khoảng gần như vậy mà thân mật tiếp xúc, sẽ khiến hắn gặp phải ác mộng, cộng thêm nôn mửa mất.

“Nói mau! Tình hình đến cùng là như thế nào? Tình trạng của trang chủ có ổn không? Trang chủ có phản ứng gì với ngươi?”

Đỗ Lân nắm lấy cằm, đứng tạo dáng, làm ra vẻ thâm trầm, “Giang Vô Bạn quả không hổ danh là cao thủ nổi danh trên giang hồ, tính cảnh giác rất cao, lực quan sát cũng không tồi chút nào, liếc mắt một cái là nhìn ra lớp vỏ ngụy trang của ta, rất khó giải quyết.”

“Vậy ngươi…….” Lão quản gia cùng tên hùng nam nhất thời sốt ruột, sát khí cũng bắt đầu phóng ra vèo vèo.

“Ách…… Nhưng mà ta quan sát thấy hắn cũng không phải không hề dao động, chứng tỏ trang chủ các ngươi vẫn là có tồn tại uy hiếp, chỉ cần tập trung công kích vào điểm đó, ta nghĩ hẳn là có thể giải quyết vấn đề này.” Cái rắm á, hắn cũng chưa phát hiện ra Giang Vô Bạn có cái gì dao động, tên kia từ sau khi tẩu hỏa nhập ma càng trở nên lạnh lùng hơn lúc trước, hại cố gắng của hắn đều hóa ra lãng phí cả.

Đương nhiên, trước mặt hai cái bầy tôi trung thành một lòng lo lắng hộ chủ là không thể nói như vậy được, bằng không mọi hợp tác là đi tong hết.

Hơn nữa, chuyện này còn liên quan đến mặt mũi nam nhân của hắn, vốn viết nhiều *** thư, còn đâu là thể diện của nhân tài sở trường đàm “tính” thuyết ái nữa! (chữ tính ‘性’ ở đây có nghĩa là ***, nó phát âm gần giống với chữ tình ‘情’ nghĩa là tình cảm, Tiểu Lân đang chơi chữ)

“Thật tốt quá! Cứ như vậy, Trang chủ cởi bỏ được khúc mắc, tâm trạng ổn định, vẫn còn hy vọng có thể phá tan cảnh giời tầng thứ bảy!” Lão quản gia vui mừng đến phát khóc, đôi mắt hổ của Giang Tam rục rịch rỉ lệ.

Đỗ Lân méo mặt, hắc tuyến đầy đầu.

Thực mụ nội nó quái lạ, đây là cái công phu gia truyền chó má gì mà phiền toái như vậy, còn cần hắn ra mặt câu dẫn nam nhân, thật không ra cái gì.

“Đỗ công tử, kế tiếp nên làm thế nào?” Lão quản gia đang trong tình trạng hai mắt lóng lánh nhìn hắn, Đỗ Lân liền cảm thấy sau lưng lạnh ngắt, mồ hôi lạnh tuôn ào ào ra ngoài.

Nói giỡn, hắn làm sao biết nên làm thế nào?

Giang Vô Bạn kia không ăn cứng không ăn mềm, không muốn dầu cũng không muốn muối, hơn nữa còn vô cùng vô cùng không thể lừa, cùng hắn lăn trên giường đã là kỳ tích trong kỳ tích, muốn tâm của y, chỉ sợ là khó như lên trời……. Cụ thể cứ nhìn Xà hạt phu nhân đi rồi biết.

Còn về chuyện Giang Vô Bạn thích hắn, Đỗ Lân đến tận bây giờ vẫn không cách nào hiểu được Giang Vô Bạn rốt cuộc là vì sao lại thích hắn, hay là bởi vì cùng nhau lăn a lăn trên giường, Giang Vô Bạn liền nảy sinh cảm tình với hắn. 

Vốn nghĩ tiếp tục ở trên giường hảo hảo lăn qua lăn lại bồi dưỡng tình cảm, nhưng về sau, Giang Vô Bạn vừa cùng hắn lên giường liền có vẻ mặt chán ghét, không tình nguyện như vậy làm sao lúc đó có thể nguyện ý cùng hắn ở trên giường làm sâu sắc tình cảm đây?

Khó, rất khó!

Vừa rồi mới thử một chút đã phát hiện nhiệm vụ này thật là khó khăn, vừa phải trái lòng đi diễn kịch, lại còn phải đối mặt với ánh mắt thấu triệt hết tất thảy của đối phương, a, được rồi, quan trọng nhất là không ngờ mình lại có thể nhẫn nại tự biên tự diễn giống như thằng hề, góp phần náo nhiệt cho người ta coi.

“Tâm của nữ nhân đã khó nắm bắt rồi, không nghĩ tới tâm của nam nhân cũng phiền phức như vậy…..”

“Sao?” Hai cặp lỗ tai bên kia nhất thời dựng thẳng.

“Khụ, không có gì…….”

Hắn trước mắt chỉ có thể tiến bước nào tính bước nấy thôi…….

Nếu muốn tâm tình của Giang Vô Bạn ổn định lại, không nghi thần nghi quỷ nữa mà chuyên tâm luyện công, như vậy cũng chỉ có thể làm cho y tin tưởng chính mình quả thật đối với hắn có tình ý, cho dù là không có cũng phải giả vờ biểu hiện là thích y, như vậy, có lẽ sẽ đạt được kết quả mong đợi chứ?

Đúng, hảo hảo hồi tưởng lại từng chút từng chút quãng thời gian ở chung với Giang Vô Bạn, hắn không tin, dựa vào những thủ đoạn lấy lòng câu dẫn nữ nhân mà hắn biết được từ trước đến nay, lại không tấn công được một Giang Vô Bạn vốn đã ái mộ hắn!

Thông minh thì sao? Một nam nhân có thông minh đến đâu một khi đã rơi vào đòn tấn công nhu tình của người trong lòng vẫn phải đầu hàng thôi!

Huống chi, căn cứ vào những lời nói về Giang Vô Bạn, đây vẫn là lần đầu tiên Giang đại kiếm khách động tâm, y ở phương diện tình cảm bất quá cũng chỉ là tay mơ, làm sao có thể là đối thủ của một tay già đời là hắn đây được?

Đỗ Lân nắm quyền, phía sau liệt hỏa hừng hực thiêu đốt.

Giang Vô Bạn, người mau rửa thân, khụ, sai rồi…….là chuẩn bị tâm lý thật tốt, ngoan ngoãn chờ bổn đại gia đến mê hoặc ngươi đến không tìm thấy đường về đi!

Dù là việc gì thì cũng đều là nghĩ đến thì dễ, làm mới thấy khó.

Trong suy nghĩ bất chính của hắn thì Giang đại kiếm khách đứng trước đòn tấn công bằng nhu tình sẽ sớm bại trận, hạ vũ khí đầu hàng, nhưng thực tế khi bắt tay vào làm thì lại khó khăn tựa như chắn trước mặt là vài quả núi lớn vậy.

Đừng nói đến cái khác, mới chỉ là cánh cửa thứ nhất thôi, Đỗ Lân đã qua không nổi rồi.

Nếu nghĩ muốn mê hoặc đối phương đến mê muội lạc lối, tốt nhất là phải chiếm được thiện cảm.

Dùng thủ đoạn như thế nào lấy lòng nữ nhân, Đỗ Lân vô cùng rõ ràng.

Nhưng phải dùng thủ đoạn gì để lấy lòng nam nhân, Đỗ Lân một chút kinh nghiệm cũng không có.

Vàng bạc châu báu trang sức, Giang Vô Bạn thích mới là lạ.

Người kia quanh năm suốt tháng chỉ mặc bạch y, đồ vật xa xỉ nhất trên người chỉ có chiếc trâm ngọc trên đầu, tuy rằng chất lượng không tồi, nhưng vẫn chưa đến mức vô giá.

Thơ từ ca phú văn chương, Giang Vô Bạn hẳn là thích, nhưng Đỗ Lân hắn chỉ biết đến từ *** câu diễm, *** thơ đối với Giang Vô Bạn mà nói, nếu không phải là ngứa chết, thì cũng là tức chết, hiển nhiên là không thể đem ra dùng.

Về kiếm thuật mà Giang Vô Bạn thích nhất, Đỗ Lân chính là bảy lỗ thì thông hết sáu, sống chết thế nào cũng là dốt đặc cán mai. (bảy lỗ: 2 mắt, 2 lỗ mũi, 2 tai và 1 miệng, ý nói là học đến đâu thì đi ra đến đó, 6 lỗ thông lận mà =]]]])

Về chuyện mà Đỗ Lân am hiểu nhất, trừ bỏ viết *** thư, vẽ đông cung đồ, thành thạo các loại tư thế trên giường, vùng nhạy cảm nhất của nữ nhân vân vân và vân vân các thứ thịnh hành trong *** giới gì gì đó ra thì, hình như là không còn gì nữa.

Công phu trên giường cũng chỉ khiến Giang đại kiếm khách có cơ thể và *** thần hơi chút khiết phích bị phản cảm mà thôi, hắn lại càng không có khả năng mang Giang Vô Bạn đi dạo kỹ viện.


Đỗ Lân nghĩ muốn nát óc, cũng không nghĩ ra Giang Vô Bạn và mình có điểm gì tương đồng, ngược lại càng nghĩ càng cảm thấy hắn và Giang đại kiếm khách không phải cùng một loại người, ngoài chuyện giường chiếu và Xà hạt phu nhân, thật đúng là không còn thứ gì chung.

Vậy phải làm sao bây giờ?

Cho dù biết rõ thủ đoạn này nọ không có hiệu quả với Giang Vô Bạn, Đỗ Lân vẫn nỗ lực suy nghĩ.

Trước khoan hẵng nói đến giao ước cùng đám người trong Lâm Kiếm trang, chỉ là ngụm khí này, Đỗ Lân nuốt không trôi.

Lúc trước tuy có cảm thấy Giang Vô Bạn khó chơi, nhưng không nghĩ tới cư nhiên lại khó chơi đến thế này…… Đáng ghét! Mụ nội nó!

Trên tay bưng bát thuốc đã được nấu sẵn, dưới ánh mắt chờ đợi sáng rực của nhóm hùng nam, Đỗ Lân đi về phía Giang Vô Bạn đang ngồi xếp bằng luyện công trong sân.

Đẩy cửa ra, chỉ thấy một kiếm khách toàn thân bạch y khoanh chân ngồi trên giường, bộ mặt lạnh tanh, tóc đen như gấm, tư thái đoan chính, tứ phía huân hương lượn lờ, sa trướng trắng thuần buông rũ bên cạnh, tạo cảm giác có một loại không khí thần thánh không thể xâm phạm.

Giang Vô Bạn như thế này, thật sự là làm cho người ta có loại ý niệm………muốn đẩy y ngã xuống rồi muốn làm gì thì làm!

Nhịp tim Đỗ Lân nhất thời nhanh hơn một chút.

Thật là một thói xấu.

Chỉ cần đối phương càng cao quý càng cấm dục, lại càng khiêu khích dục vọng người khác bùng lên, hiện tại vừa nhìn thấy bộ dạng này của Giang Vô Bạn, Đỗ Lân không tự chủ được mà nhớ đến biểu tình vừa chán ghét lại nhưng vẫn đem theo *** pha lẫn, vừa không cam lòng cam nguyện khi ở trên giường của người này.

Mụ nội nó!

Đỗ Lân phóng ra ánh mắt lang sói soi từ trên xuống dưới, không hề kiêng nể đánh giá gương mặt cùng thân hình đối phương.

Dường như là cảm nhận được ánh mắt *** loạn của hắn, thân thể kiếm khách khẽ run lên, hai mắt bật mở, sâu trong con ngươi băng lãnh không giận mà phát uy.

Dục vọng trong đáy mắt Đỗ Lân liền tan biến không còn một mảnh, chuyển thành vẻ mặt ôn nhuận vô hại.

“Giang đại kiếm khách, đền giờ uống thuốc rồi.”

“……..”

Giang Vô Bạn không nói một câu, nhìn thanh niên thư sinh bao phủ phong độ của một người trí thức, trong lòng luôn luôn tồn tại một loại cảm giác kì dị khó có thể nói thành lời.

Chung quy là cảm thấy Đỗ Lân như vậy, như là mang theo loại khí tức khiến y càng thêm chán ghét…….

“Làm sao vậy?” Người đối diện ngẩng đầu, biểu tình thuần lương giống hệt như lần đầu gặp mặt làm cho Giang Vô Bạn phải hạ mí mắt.

“Không có gì.” Lấy tay cầm bát thuốc, nhíu mày.

“Tuy nói rằng thuốc đắng dã tật, nhưng thuốc thật sự rất đắng, ta đã bỏ vào trong một ít mật đường, hẳn là dễ uống hơn chút.” Ai, Giang Tam hùng nam kia không nghĩ tới cư nhiên còn có phương diện thận trọng, thế mà còn biết bỏ thêm mật vào trong bát thuốc, nếu đổi lại là hắn, tám phần là thẳng tay bỏ hoàng liên vào—đương nhiên, điều kiện tiên quyết phải là Giang đại kiếm khách không biết mình đang uống cái gì mới được.

“……..” Giang Vô Bạn thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, ghé miệng vào thành bát, ngửa đầu một cái, ừng ực dốc hết thuốc trong bát xuống cổ họng.

Đỗ Lân nuốt nước bọt nhìn chằm chặp lên hầu kết lộ ra bên ngoài đang rung động lên xuống.

Thật sự…….có thể làm ơn đừng quyến rũ động lòng như vậy được không? Ngay thời điểm đang động dục mà phải nhịn xuống, đúng là vô cùng khó khăn a–

“……..” Sao lại có cảm giác có một luồng hàn ý kéo tới vậy nhỉ? Giang Vô Bạn đặt bát xuống, theo bản năng nhìn về phía Đỗ Lân, người phía sau lập tức tặng y một nụ cười văn nhã mười phần.

Ách……. Là ảo giác sao?

Giang Vô Bạn cảm thấy phía sau lưng một trận lạnh lẽo.

Tình trạng thế này đã duy trì được ba ngày, trạng thái quái dị của Đỗ Lân cũng duy trì được ba ngày, mỗi lần nhìn thấy Đỗ Lân bày ra bộ dạng nho sinh phong phạm đọc nhiều thi thư kia, Giang Vô Bạn sẽ phải phi thường nỗ lực khống chế không để chính tay mình đánh hắn.

Thật sự là……

“Rất ghê tởm.”

“Hả? Cái gì?”

Giang Vô Bạn cảm thấy nếu không làm minh bạch, sớm hay muộn bản thân cũng sẽ bị điệu bộ của người này khiến cho ghê tởm mà chết.

“Ngươi rốt cuộc là có ý đồ gì? Có chuyện gì thì cứ nói thẳng.”

“Cái gì a?” Trong lòng Đỗ Lân một âm thanh lộp độp vang lên, mồ hôi lạnh nhất thời tuôn ra như mưa.

Ô……. Giang đại kiếm khách ngươi không nhạy bén như vậy thì sẽ chết sao?

“Ta đã sớm biết ngươi đến tột cùng là loại người gì rồi, bày ra cái vẻ mặt này, chỉ làm ta thêm khó chịu.”

Đỗ Lân một hơi dâng lên, thiếu chút nữa là ngăn không kịp.

Giang Vô Bạn hơi nhíu mi, lạnh nhạt nói: “Hơn nữa ta biết ngươi hiện giờ không có tình cảm với ta, lúc trước đều là do ta tự mình đa tình, ngươi hà tất phải ở nơi này chăm sóc ta, việc bưng trà đưa nước này tự nhiên đã có bọn Giang Phúc xử lý, ngươi tốt hơn là hảo hảo ở trong phòng tĩnh dưỡng đi.”

Lồng ngực Đỗ Lân vang lên một tiếng thật mạnh.

Đây là ý gì?

“Ngươi….. Ngươi là nói……”

Từ sau cái ngày mơ hồ giải quyết lấy lệ chuyện của Giang Vô Bạn, Đỗ Lân không nghĩ tới Giang đại kiếm khách lại có thể sảng khoái trực tiếp đem vấn đề này ra nói lại.

Với lại cách nói này là có ý gì? Biết hắn không có loại cảm giác này với Giang đại hiệp, Giang Vô Bạn đây là định buông tha cho cho hắn có phải hay không?

“Ngươi không nhất thiết phải lo lắng vì cự tuyệt ta mà ta không bảo hộ ngươi nữa, cho dù ngươi đòi phải báo đáp bằng…..” Nói đến đây, hai hàng lông mày của Giang Vô Bạn nhăn thành một đống, hiển nhiên là không mong muốn nhắc đến sự tình này, đem hẳn ba chữ “đông cung đồ” quẳng qua một bên, nói tiếp: “Ta cũng không thể để mặc cho Xà hạt phu nhân tổn thương ngươi.”

“Giang đại kiếm khách, ngươi, ngươi định sẽ buông tha cho……” Đỗ Lân cố gắng dùng sức áp chế sung sướng trong lòng xuống, kẻo bị Giang Vô Bạn phát hiện ra thì phiền toái lớn.

Giang Vô Bạn nhàn nhạt liếc xéo hắn một cái, “Ngươi nghĩ rằng ta có thể buông tha cho ngươi hay sao?”

A?

Cầm bát thuốc đặt qua một bên, Giang Vô Bạn nhắm mắt lại, bày ra tư thế luyện công, lạnh nhạt nói: “Tuy trước mắt ngươi chưa có cảm giác gì với ta, nhưng nếu ta chỉ vì như vậy mà bỏ cuộc thì không phù hợp với tác phong làm người từ trước đến nay của ta. Con cháu Giang gia chúng ta, dù là khi luyện công hay làm việc, cũng đều rất ngoan cố, chưa đến thời điểm cuối cùng thì tuyệt đối không đơn giản từ bỏ. Đương nhiên, về phương diện tình cảm cũng vậy.”

Y bình thản vô kỳ nói, nội dung lời nói lại như một trận sấm sét, gọn gàng dứt khoát đánh Đỗ Lân thành tro bụi!

“Ngươi……. Ngươi……..” Đây không phải là đang tuyên bố muốn đối nghịch với hắn sao?

“Ngươi không muốn?”

“Ách……” Mụ nội nó chứ, lão tử đương nhiên không muốn!

Bất quá hiện tại những lời này dù có xé rách miệng Đỗ Lân cũng không thể để nó rống ra được, nếu bây giờ mà xé rách da mặt, chỉ sợ Phúc quản gia cầm đao đến xử đẹp hắn.

Không còn đường lui nữa rồi!

Da mặt Đỗ Lân tức thì run rẩy, đem răng nanh hòa cùng máu nuốt xuống, “Sao có thể chứ……”

Phi! Ai nói Giang Vô Bạn phương diện tình cảm chỉ là tay mơ hoàn toàn là gian trá giảo hoạt, ăn tươi nuốt sống người ta!


“Ta biết ngươi tâm không cam lòng không nguyện, cho nên không cần trước mặt ta bày ra bộ dáng này, ngươi mệt mỏi, ta xem cũng mệt mỏi.”

“Ta nghĩ ngươi hiểu lầm……” Khóe miệng Đỗ Lân co giật, Giang Vô Bạn chết tiệt, không hề xem trọng cố gắng của người khác một chút nào! Ngươi nghĩ rằng ta thích giả bộ thành cái dạng này lắm sao? Có bản lĩnh thì ngươi giả bộ thử coi! Nhiều khi nhìn vậy biết vậy, cũng chưa chắc đã minh bạch được a!

“……..”

“Thực ra ta cũng không hẳn là giả bộ……. Khụ khụ, ta cũng đâu cần phải giả bộ cái gì trước mặt ngươi nữa, dù sao chúng ta tuy rằng thời gian quen biết ngắn ngủi, nhưng tốt xấu gì cũng đều đã biết cụ thể về nhau……. Khụ khụ khụ……” Như thế nào càng nói lại càng bị hố vậy nè, “Ý ta là nói, tới tận bây giờ ta mới hiểu được ngươi khổ tâm về ta nhiều thế nào……”

Nói đến đây, Đỗ Lân vừa vặn ngẩng đầu, hai mắt chứa hơi nước, vẻ mặt xúc động nhìn Giang Vô Bạn, người kia liền đánh một cái rùng mình.

“Ta biết ngươi không muốn ta càng lúc càng sa ngã vào con đường tội lỗi, mới khổ tâm đem ta nhốt, khụ, dưỡng trong Lâm Kiếm trang, ngày ngày không mệt mỏi mà chỉ bảo. Cũng biết ngươi muốn tốt cho ta, hao hết tâm tư bảo hộ ta, ta lại chỉ lo một mình hưởng lạc, hoàn toàn bỏ qua cảm giác của ngươi, mới khiến cho tâm tình ngươi không ổn định mà tẩu hỏa nhập ma……. Ta, ta nhìn thấy diện mạo thống khổ của ngươi trên giường, ta…….ta thật sự rất hối hận…….”

Phi! Tốt cái rắm!

Hắn chỉ cần Giang đại kiếm khách giúp hắn vẽ đông cung đồ trả nợ là tốt rồi, ai biết cư nhiên còn kéo đến nhiều chuyện như vậy!

Xét đến cùng thì hắn và Xà hạt phu nhân trở mặt thành thù còn không phải do Giang đại kiếm khách sao?

Được rồi, hắn thừa nhận, ngày đó ở Cực Lạc cung thầm nghĩ muốn xem cảnh đông cung thật mà không nghĩ đến cứu người là không đúng, nhưng về sau bị Xà hạt phu nhận oán hận thành như vậy, thậm chí còn khiến cho tất cả hiệp khách có mặt ở đó dùng ánh mắt quỷ dị tẩy trần cho hắn, còn không phải đều là lỗi của Giang Vô Bạn thì là gì?

Nếu không phải mắc vào tình trạng này, hắn sao có thể bị nhốt trong Lâm Kiếm trang, muốn ngoạn không thể ngoạn, muốn làm cũng không thể làm, bất đắc dĩ nghẹn khuất chính mình?

Cho dù có ba ngày một lần cùng tuyệt sắc tiểu mỹ nhân lăn trên giường cũng không cách nào chế trụ được lửa giận ngập trời trong lòng hắn….. Hơn nữa ba ngày mới có một lần vui vẻ vẫn là quá ít!

Đỗ Lân càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng oán, nhưng hết lần này đến lần khác vẫn không có can đảm liều chết nổi bão trước mặt Giang Vô Bạn, nếu không thì còn lâu hắn mới bất chấp ý nguyện của mình mà đến đây diễn vở kịch tình cảm hại sức khỏe này.

Quả nhiên là tạo hóa trêu người a……

Đỗ Lân thật muốn ngửa mặt lên trời thét dài!

Nhưng là hắn vẫn thành thành thật thật mà nhớ kỹ đống lời thoại khuôn mẫu cũ rích đã được chuẩn bị từ trước: “Đến khi ngươi bị thương, ta mới phát giác ra ngươi đối với ta quan trong biết bao nhiêu, nếu mất đi ngươi, cuộc sống của ta liền trở nên ảm đạm không chút ánh sáng….. Có lẽ ngươi cảm thấy lời nói của ta khoa trương, nhưng bởi vì lần này ngươi gặp chuyện, ta mới phát hiện ngươi rất quan trọng với ta…… Ta, ta……”

Không được rồi, da gà nổi toàn thân rồi, hắn thật sự ghê tởm đến không nói nổi nữa!

Ngay lập tức Đỗ Lân hung hăng nhéo đùi mình một cái, đau đến mức nước mắt tuôn thẳng ra.

“…….” Giang Vô Bạn trầm mặc, tư thế tĩnh tọa tựa như nham thạch, không biết là vì vở kịch này mà đâm ra sầu não, hay là ghê tởm quá mà hóa thạch rồi.

“Ta…..” Chết tiệt, Giang Vô Bạn ngươi làm gì mà còn chưa chịu nói chuyện? Không lẽ muốn để lão tử nói hết ra mấy lời lẽ buồn nôn vô dụng này sao?

Đỗ Lân bất chấp cắn răng, dù sao thì cứ như vậy, trước tiên ổn định tâm trạng của người này, đợi cho Giang Vô Bạn đột phá tầng thứ bảy, nhiệm vụ của hắn liền hoàn thành, về sau Giang đại kiếm khách có gặp vấn đề gì, đừng tìm hắn, đi tìm Phúc quản gia xin mấy cái biện pháp ôi thiu là được!

“Ta trước kia cự tuyệt tình ý của ngươi……là vì, vì xuất phát từ việc thân phận chúng ta quá khác biệt……. Ngươi, ngươi là người đứng đầu một trang, là một kiếm hiệp được người người trong võ lâm xưng tụng, ta chỉ là một thư sinh viết *** thư, hơn nữa chúng ta còn đều là nam tử, như vậy không tốt cho ngươi…….”

Cái rắm! Thân phận địa vị này nọ chỉ là thứ giả dối, chết cũng không đem theo được, ai để ý mới là bị ngu! Nhân sinh sống trên đời quá lắm là vài chục năm, làm sao để được khoái hoạt mới là vương đạo!

Đỗ Lân nghĩ đến đây, quả nhiên nhìn thấy da mặt Giang Vô Bạn hình như hơi run rẩy một chút, hiển nhiên là bị mấy thứ lý do nhàm chán của hắn cảm động rồi.

“Dừng……” Giang Vô Bạn rốt cục chịu không nỗi nữa trong bụng co giật từng cơn, nhận ra nếu không tự mình nói gì đó cứu vớt, chỉ sợ y thật sự bị Độ Lân ghê tởm mà chết tươi, “Đừng nói nữa, ta biết rồi.”

“Hiểu được là tốt, có cảm động không?” Đỗ Lân hít hít mũi một chút.

Cảm động thì không có, nhưng buồn nôn thì có rất nhiều……

Ừm, chẳng qua xem tình hình này, Đỗ Lân tên này chỉ sợ cũng giống mình, buồn nôn đến sắp không chống đỡ được nữa.

Sắc mặt Giang Vô Bạn đông lạnh, tuy rằng công lực tạm thời tán đi hơn phân nửa, nhưng khí thế trên người lại tuyệt đối không giảm, thậm chí so với lúc trước, Đỗ Lân cảm thấy còn muốn sắc bén hơn nhiều.

“Ta dù rằng lần đầu động tâm, nhưng cũng không còn là một thiếu niên nhiệt huyết được người trong lòng nói tốt thì liền váng đầu hoa mắt, ta biết rõ tính cách của ngươi, cho nên…..”

Lời tiếp theo ẩn đi không nói nữa, thế nhưng Đỗ Lân vẫn có thể hiểu được ý tứ trong đó.

“Ta bất luận ngươi vì cái gì, xuất phát từ mục đích gì lại làm như vậy, ta chỉ muốn xác nhận một chút.”

Trái tim đang treo lủng lẳng trong ***g ngực Đỗ Lân nhất thời thất thượng bát hạ (lo lắng, hoài nghi), cười gượng hai tiếng, vẫn còn cố chấp biện minh, “Coi ngươi nói kìa, ta còn có thể có mục đích gì……”

Giang Vô bạn nhìn nhìn tròng mắt hắn đang đảo loạn thì biết thằng nhãi này tuyệt đối chưa chịu nói thật, bất quá đã sớm biết Đỗ Lân là cái loại đức hạnh gì rồi, tự nhiên sẽ không để việc nhỏ nhặt ấy ở trong lòng.

“Đỗ Lân, ngươi chạy tới nói với ta những lời này, mặc kệ là thật hay giả, ngươi là muốn tốt cho ta sao?”

Những lời này nói ra tuy có quá mức trắng trợn nhưng lại toát ra khí chất cường hãn vô cùng, trong tức khắc Đỗ Lân không biết phải phản ứng thế nào.

Hai tay Giang Vô Bạn chống xuống, chậm rãi rời giường, chậm rãi đi đến trước mặt hắn, nhìn bộ dạng ‘đực như ngỗng ỉa’ khó mà thấy được ở Đỗ Lân, khóe miệng hơi giãn ra, một nụ cười yếu ớt hiện lên trên gương mặt rét lạnh như băng khiến người ta phải chết mê chết mệt, hai đường chân mày dãn nở, ánh sáng nơi đáy mắt như huyền ảo, Đỗ Lân nhìn thấy lúc này cũng chỉ còn lại vỏn vẹn bốn chữ thô bỉ muốn chết “sắc như xuân hoa” này là lơ lửng bay bổng trong đầu.

Nụ cười này, tựa như thần linh từ trên chín tầng mây chém thẳng xuống đại não Đỗ Lân, nhất thời cho hắn dục tiên dục tử như bị điện giật, tiêu hồn đến tột cùng.

“Đỗ Lân, ngươi là nghĩ muốn tốt cho ta sao?”

Ô……. Hắn, hắn sai rồi!

Chẳng những sai, mà còn là vô cùng triệt để sai, phi thường sai!

Tên gia hỏa nào quy định kẻ chưa từng yêu, chưa từng thượng nữ nhân thì nhất định là rất hấp dẫn, lừa gạt người mới vào nghề vậy hả?

Có vài người, trời sinh ra đã là nhân vật nguy hiểm khủng bố, chỉ cần muốn làm, thì không có gì là không làm được!



“Phúc bá, ngươi nói xem *** đồ kia rốt cuộc là có thể hoàn thành nhiệm vụ hay không a?

“Ừm, *** đồ kia bản lĩnh khác thì không có, nhưng bản lĩnh quyến rũ người ta thì chắc là không kém ha? Dù sao thì viết nhiều *** thư như vậy…..”

“Hừ! Trang chủ đáng thương, sau này ta không đem *** đồ kia bầm thây vạn đoạn là không được!” Hai tròng mắt của đại hán vạm vỡ đều phát ra lục quang! Cư nhiên dám ô nhiễm trang chủ nhà hắn, Đỗ Lân kia tuyệt đối là muốn tìm đến đường chết!

“Không sai, đợi đến sau này tìm một cơ hội, chúng ta…… A? Dâm đồ kia đi ra rồi!” Lão quản gia lôi kéo hùng nam, chui ra đằng sau hòn giả sơn trốn, mắt quan sát thấy cửa chính sương phòng trang chủ thường dùng để luyện công bị ra sức đạp một cái, có người cấp bách từ bên trong lao ra.

Nhìn một thân hắc y kia thì biết ngay là Đỗ Lân.

Quái, *** đồ này sao lại biến thành như vậy? Không lẽ là….. Trang chủ!

Hai người nhất thời kinh hãi, bất chấp bản thân còn đang ẩn núp, hoang mang lo sợ liền phóng thẳng về phía sương phòng.

“Trang chủ!”

“Trang chủ, người sao rồi? Thằng nhóc kia có hay không đối với người…… Ách?”

Bọn họ bay một phát đến trước cửa lớn đang được mở rộng, chỉ nhìn thấy trang chủ nhà mình đứng trước giường, trên khuôn mặt tuy vẫn là biểu tình lãnh đạm giống bình thường, thế nhưng bầu không khí đang trôi nổi khắp phòng lại rõ rõ rành rành nói cho hai vị gia nhân biết, trang chủ nhà bọn họ đích thị là đã lâm vào trong trầm tư.

Giang Vô Bạn nghiêng đầu, thấy Phúc quản gia cùng Giang Tam đang ngơ ngác nhìn y, miệng há to thì đơn giản nhíu mi một chút, lên tiếng nói: “Đúng lúc lắm, ta có việc tìm các ngươi đây.”

“A?” Tim của hai người đập mạnh hơn một chút, biểu tình trên mặt cũng theo đó cứng đờ.

Biến hóa kia trên biểu tình của hai người bọn Giang Vô Bạn đương nhiên đã thu vào trong mắt, đây cũng đủ để giải thích vì sao Đỗ Lân đột nhiên trở nên quái dị như vậy……. Ừm.

“Các ngươi rốt cuộc đã đáp ứng cho Đỗ Lân ưu đãi gì?”




Đỗ Lân hoảng hốt không thèm nhìn đường mà chạy loạn, liếc mắt một cái trông thấy phía trước cách đó không xa chính là hoa viên, bên trong hoa viên là hai cái hòn giả sơn cực kì quen thuộc, không chút suy nghĩ ngay lập tức chui đầu vào cái hốc giữa hòn giả sơn này với hòn giả sơn kia, soạt một tiếng vén quần áo lên, vội vàng kéo nội y xuống thành một đống, từ trong cái hốc của hòn giả sơn đào bùn đất ra, đào ra một khối than củi, lập tức lấy miếng vải bố nội y kia trải ra mặt đất, xẹt xẹt xẹt một trận điên cuồng viết xuống.

Thẳng đến khi trái phải miếng vải đã tràn ngập chữ, Đỗ Lân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cả người đều xụi lơ trên mặt đất. 

Sờ sờ cái mũi vẫn còn nóng hổi, tuy rằng mới vừa rồi máu mũi đã được lau khô, nhưng hình như vẫn còn dấu hiệu lại chảy ra.

“Ô……”

Nghĩ đến đây, Đỗ Lân gào thét một tiếng.

Mất mặt quá, lần này quả thật mất mặt mà chết! Mặc dù vẫn chưa đạt tới mức kinh nghiệm từng trải không đếm nổi như Xà hạt phu nhân, nhưng tốt xấu gì thì hắn cũng từng là cao thủ trong Bách hoa tùng, thế mà lại vì một nụ cười của nam nhân mà xúc động đến chảy máu mũi, thật sự là……..mất mặt thấy bà đi được!

Chuyện này tuyệt đối, tuyệt đối không thể để bằng hữu trong *** giới biết được, nếu không nhất định sẽ bị bọn họ cười nhạo đến chết!

Hắn đi quyến rũ người ta, kết quả ngược lại bị người ta quyến rũ, chẳng qua chỉ là một nụ cười mà thôi, cư nhiên có thể làm cho hắn hưng phấn đến rơi máu mũi……

Đỗ Lân lần đầu tiên bắt đầu hối hận sâu sắc vì đã đáp ứng điều kiện này, hắn sao có thể quên mất lực sát thương khi Giang Vô Bạn mỉm cười với hắn hồi ở Cực Lạc cung cơ chứ?

Thật là đáng sợ, thật sự là quá đáng sợ—

Nam nhân này sinh ra đã rất khủng bố….

Không được, hắn phải chạy trốn, bằng không như đã nói, hắn tuyệt đối sẽ chết ngay cả mẩu vụn xương cũng không còn!

Ô ô……….