Gửi Cậu Nghệ Sĩ Ngây Ngốc Đáng Yêu

Chương 2

Bạch tiên sinh và giám đốc Tống chỉ biết nhau qua loa. Giám đốc Tống mở một công ty điện ảnh và truyền hình vừa vừa ở thành phố H, lão quái lắm, coi việc đưa các nghệ sĩ của mình cho những người trong giới là sự nghiệp để phấn đấu cả đời. Mấy năm trước, Bạch tiên sinh từng bao dưỡng một cậu nhóc không tệ chỗ gã, sau vì một số chuyện không được thoải mái mà chia tay, Bạch tiên sinh và giám đốc Tống cũng trở nên xa lạ. Lần mời này, khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa.


Bạch tiên sinh còn chưa kịp nghĩ rõ mọi chuyện, Tống Chấn Hào vừa thấy ông liền kéo vào đám người, giới thiệu mấy cô cậu của mình rất nhiệt tình, đà này là, quyết tâm để hôm nay ông nhất định phải mang đi một người.


Bạch tiên sinh cười không nói, nghiêng đầu nhấp một ngụm Whisky, tỏ rõ thái độ không quan tâm, giám đốc Tống lại nói với ông vài câu, thấy ông không để ý, đành ngượng nghịu rời đi.


Đang lúc ông cho rằng tối nay sẽ cứ trôi qua nhàm chán như thế thì qua cửa sổ, ông thấy một thiếu niên bước xuống từ taxi, chưa đi được mấy bước đã bị một người khác ném chìa khóa cho, theo khẩu hình môi, ông đoán được người đó muốn cậu ta đi đỗ xe. Bạch tiên sinh tưởng rằng, hai người sẽ cãi nhau, dù sao thì cậu ta là khách tới, nhưng cảnh tiếp theo lại ngoài dự đoán của ông, cậu thiếu niên đó nhận lấy tiền boa, giúp người nọ đỗ xe.


Trên đời này có người như thế sao.
Trong đầu ông vẫn nhớ tới chuyện vừa nhìn thấy, ngay sau đó, cậu thiếu niên đỗ xe xuất hiện trước mặt ông, Bạch tiên sinh ngơ ngẩn, ma xui quỷ khiến thế nào, ông lại trêu chọc: “Cậu nhóc đỗ xe?”
Mặt cậu ta đỏ bừng.
Thú vị thật. Bạch tiên sinh nghĩ.


Cậu nhóc này ngây thơ đến thú vị, không biết đến lúc lên giường còn có thể thế không.