Giữa Hè

Quyển 1 - Chương 26

La Mân nhìn Triệu Tiểu Lệ ôn nhu mang khuôn mặt tươi cười, bối rối đem điện thoại nhét vào trong túi quần, vò vò tóc lộn xộn “Sao ngươi lại tới đây?”

Triệu Tiểu Lệ bình tĩnh nói “Ta đem cho ngươi một ít nước đậu xanh, nghe dì nói, ngươi gần đây trong người rất nóng nảy.”

La Mân nhất thời có chút mơ hồ, rõ ràng, ngữ khí nàng vừa mới tràn đầy phẫn nộ, thế nhưng chỉ trong chớp mắt, kia tức giận giống như bị gió thổi bay mất tiêu, một chút dấu vết đều không để lại, giọng nói của nàng còn êm ái hơn.

La Mân đờ đẫn đi theo Tiểu Lệ vào phòng bệnh, mờ mịt xem nàng vội trước vội sau, thẳng đến nàng đem muỗng nhỏ đưa tới trong tay mình mới hồi phục tinh thần lại.

“Tiểu Lệ.” La Mân có chút khó khăn mở miệng “Ngươi về sau vẫn là ít đến bệnh viện đi.”

“Vì cái gì?” Triệu Tiểu Lệ trong ánh mắt rất nhanh hiện lên một tia tối tăm, chính là một cái chớp mắt sẽ không có “Làm sao vậy, ta có gì không tốt sao?”

“Không phải, ngươi xem trong bệnh viện dơ như vậy, hơn nữa thời tiết lại nóng như thế, rất bất tiện cho một cô gái như ngươi đến đây.” La Mân do dự, không biết phải nói như thế nào mới có thể khéo léo đem chuyện của mình nói ra, hắn tự nói với mình không thể gấp gáp. Dù sao người có lỗi chính là mình.

“La Mân, nhà các ngươi xảy ra chuyện lớn như vậy ta làm sao có thể bỏ mặc mà, huống hồ, ta vẫn là bạn gái của ngươi.” Tiểu Lệ đem 2 chữ “bạn gái” nhấn rất mạnh.

Nàng nhẹ nhàng đưa tay khoát lên vai La Mân, tưởng tượng như lúc trước sờ đầu của hắn, chính là, La Mân xấu hổ đem quay đầu đi, bị trượt qua đi, trong ánh mắt Tiểu Lệ lập tức vây kín một tầng tức giận, nhưng rất nhanh, nàng liền khôi phục thái độ bình thường, đưa tay thu trở về.


“Ngươi hảo hảo chiếu cố bác trai đi, ta về trước, ngày mai buổi sáng ta lại đến.” Tiểu Lệ nói xong, cười cười, không đợi La Mân kịp phản ứng, cầm lấy cà mèn trống không, đi ra ngoài.

La Mân tựa vào trên tường tâm phiền ý loạn, đúng lúc này, thật lâu sau cha hắn vốn tưởng đang ngủ say mở miệng “Tiểu Lệ là một cô gái rất tốt.”

La Mân nhíu hạ mày “Hiện tại nhiệm vụ chính yếu của ba là dưỡng thương thật tốt, ít để ý tới ta.”

Cha hắn suy yếu nằm ở trên giường, nhìn đứa con trước mắt vì mình thu xếp mọi chuyện rối rắm, chạy đôn chạy đáo, bận rộn đến nỗi ngày càng gầy yếu không thôi, trong lòng dâng lên áy náy thật sâu, cứ nghĩ hắn là không hiểu chuyện, thích gây rắc rối, luôn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, thế nhưng ai nghĩ đến, cũng chính là đứa con phản nghịch này, lúc mình gặp thời điểm khó khăn nhất, so với mẹ của hắn còn muốn lo lắng cho mình hơn.

“Tiểu Mân.” Cha hắn vì mình trong đầu từng có ý niệm muốn vứt bỏ đứa cảm thấy xấu hổ, hắn run rẩy gọi một tiếng.

“Ba muốn đi toilet sao? Để con đỡ cho.” La Mân hiểu lầm ý của ông, dứt khỏi suy nghĩ sâu xa ngẩng đầu nhìn qua.

“Không có gì, không muốn đi.” Cha La Mân nhắm hai mắt lại, quên đi, có rất nhiều chuyện, có lẽ lập tức không thể nói rõ, chính là, ông thực may mắn, trên thế giới này, còn có một đứa con hiếu thuận như vậy ở bên cạnh mình, chờ mình khỏe hẳn, sẽ bù đắp lại cho nó đi.

Ngày hôm sau điện thoại như đã hẹn, La Mân cố ý tìm một trạm điện thoại công công ở bên ngoài bệnh viện, bị che khuất bởi cái cây thật to, nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy người.

“Thế nào? Mẹ ngươi khỏe nhiều chưa?”

Tô Việt cười nói “Làm sao mà trong một ngày có thể tốt lên được, bất quá tinh thần so với ngày hôm qua khá hơn nhiều.”

La Mân hiển nhiên nghe ra tâm tình hắn thật là tốt “Làm sao vậy, nghe giọng ngươi vui vẻ như thế.”

Tô Việt có chút ngượng ngùng, qua một hồi lâu mà mới chậm rãi nói “La Mân, ta, nhận mẹ của ta rồi.”


La Mân hiển nhiên có chút giật mình, nhưng vẫn là thực vì hắn cao hứng “Đây là chuyện tốt a, nói cho ta biết ngươi làm sao mà nghĩ thông suốt được vậy.”

Tô Việt pha ngượng ngùng nói “Ta vẫn tưởng bà đã quên ta, kỳ thật, mẹ vẫn nhớ tới ta.” Hắn chậm rãi kể chuyện mẫu thân vi mình mua bóng rổ, mua vợt đánh cầu lông, tạp chí mỗi kỳ, vì mình sửa sang lại phòng, đến ảnh chụp khi mình con nhỏ, nói xong, hai người nhất thời đều không nói gì.

Nửa ngày, La Mân mới nhẹ nhàng cười nói “Mẹ ngươi quả thật rất thương ngươi, ta sớm nói qua, bà khẳng định có nổi khổ tâm riêng, ta có phải hay không hẳn là chúc mừng ngươi nha.”

Tô Việt ngây ngốc nở nụ cười một tiếng, thấp giọng nói “La Mân, cám ơn ngươi.” Hắn ngừng một chút, nói tiếp đi “Nếu không nhờ ngươi, ta nghĩ, ta không có nhanh như vậy nhận nàng.”

La Mân ôn nhu cười, thanh âm như gió mùa hạ “Tên ngốc này, đây là hạnh phúc mà ngươi đáng được hưởng a, hảo hảo chiếu cố mẹ ngươi, ta nghĩ bà nhất định rất vui mừng, ngươi có thể ở bên cạnh săn sóc bà.”

Tô Việt “Vâng” một tiếng, có chút do dự nói “La Mân, ta nghĩ phải ở lại đây thêm mấy ngày nay nữa, bác sĩ nói mẹ của ta một thời gian ngắn mới có thể xuất viện. Được chứ?”

La Mân tuy rằng trong lòng ẩn ẩn có chút mất mát, nhưng hắn vẫn là cười nói “Vậy thì có cái gì không được? Đó cũng là việc ngươi phải làm, đừng lo lắng cho ta, ta rất tốt, lão nhân nhà của chúng ta khôi phục cũng rất tốt, chờ ngươi trở về, ông ấy cũng có thể xuất viện rồi đó.”

“Vậy là tốt rồi, ta an tâm, chính là lo lắng ngươi.” Tô Việt giống như nhẹ nhàng thở ra, ngữ khí cũng thoải mái hẳn lên.

“Ngươi không có điều gì khác nói cho ta nghe sao?” La Mân nghĩ đến vẫn còn hơn mấy ngày nữa mới có thể nhìn thấy bảo bối trong lòng mình, không khỏi cười trêu chọc.

Tô Việt biết hắn muốn nói đến cái gì, nhìn nhìn xung quanh, thấy hành lang không ai, nói thật nhỏ “Ta nhớ ngươi.”

La Mân nở nụ cười, hắn nhẹ nhàng nói “Ta cũng nhớ ngươi.” Nói xong, hắn xấu xa cười nói “Bảo bối, ngươi hôn ta một cái đi, coi như trả ơn cho ta thế nào.”


Tô Việt ở đầu dây bên kia, mặt đều phải nóng lên, hắn nói thật nhỏ “Ngươi nói càn cái gì a.”

La Mân chẳng hề để ý nói “Vậy thì có cái gì quan hệ, người khác cũng không biết ngươi hôn ai mà, mau hôn ta một cái đi, bằng không, ta không buông điện thoại đâu

Tô Việt đành chìu hắn, thật nhanh quét mắt bốn phía liếc mắt một cái, hôn một cái lên điện thoại, sau đó cúp máy.

La Mân cười khổ nhìn điện thoại trong tay đô đô vang lên, tên này thẹn thùng, mới hôn một cái, liền vội vàng cuống cuống cúp điện thoại, thật nhỏ mọn.

“Trần Trung, ngươi nói tiểu Việt đang yêu? Là thật sao?” Mẹ Tô Việt nằm ở trên giường bệnh, lo âu nhìn người đàn ông trung niên trước giường đang gọt táo.

“Ta chỉ là đoán, đến, ăn đi.” Người đàn ông kêu Trần Trung cười lấy tay đưa miếng táo cho mẹ Tô Việt, nhưng bà mặt đầy lo âu, cũng không có đón lấy “Vậy làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”

“Vũ Mai, đừng lo lắng, tiểu hài tử nói chuyện yêu đương, cũng không phải chuyện gì đáng lo.” Trần Trung đem miếng táo để vào trong tay Lưu Vũ Mai, vỗ vỗ tay bà, hy vọng bà an tâm.

“Như vậy, hắn liền càng sẽ không đồng ý đến chỗ của ta ở, ta nên làm như thế nào mà.” Lưu Vũ Mai mờ mịt nhìn miếng táo trong tay “Nó mới mười tám tuổi, nó vẫn có thể tiếp tục đến trường, ta vốn định tìm được nó, sẽ đem nó đến chỗ của ta, để cho nó tiếp tục đi học, ngươi có biết, Tô Việt đứa bé kia rất thích đi học, lên đại học là giấc mộng của nó.”

“Có lẽ sự tình không đến nỗi như vậy đâu, có thể là ta cảm giác sai lầm rồi cũng nói không chừng, chờ về sau có cơ hội, ngươi chậm rãi hỏi lại hắn được mà.” Trần Trung an ủi người mình thích, đã bao nhiêu năm, hắn cũng nhớ không rõ, tại sao mình lại yêu nàng, giống như nháy mắt, nàng mặc một cái váy màu trắng, tóc buộc hờ hững trên vai, bỗng nhiên xuất hiện trước mắt mình.

“Cám ơn.” Lưu Vũ Mai trong mắt mông lung một tầng hơi nước trong suốt, chẳng biết từ bao giờ, từ lúc gặp hắn, hắn cứ như vậy yên lặng đứng ở phía sau mình, giúp đỡ mình.

“Ngươi đừng tới chỗ ta hoài như vậy, ngày mai cuối tuần, Mai Mai sẽ về nhà, nếu cô bé không thấy ngươi ở đó, lại phát giận.” Mai Mai là con gái vợ trước Trần Trung, năm nay mới vừa thi lên đại học, bình thường trọ ở trường, cuối tuần mới quay về nhà một lần, nàng rất chán ghét Lưu Vũ Mai, luôn cảm thấy được bà là thủ phạm phá hủy gia đình mình.

Quả nhiên, sắc mặt Trần Trung trở nên ảm đạm “Biết, ngày mai, ta sẽ không tới.”


Trong khoảnh khắc hai người nhìn thấy Tô Việt bước vào, không hẹn mà cùng ngậm miệng lại, Tô Việt hiển nhiên cũng không có chú ý tới thần sắc cùng ánh mắt phức tạp của mẹ mình và Trần Trung nhìn mình, hắn còn đang đắm chìm trong cuộc trò chuyện ngọt ngào với La Mân lúc nãy, ánh mắt sáng ngời, gò má ửng đỏ.

Ngày trôi qua như nước chảy, dần dần nửa tháng qua đi, thân thể Lưu Vũ Mai dần dần chuyển biến tốt đẹp, rốt cục được sự chấp thuận của bác sĩ, thêm mấy ngày nữa, là có thể xuất viện.

Mà thông qua điện thoại, Tô Việt cũng biết cha La Mân khôi phục rất nhanh, chuyện trong nhà cũng giải quyết ổn thỏa, đầu tiên, là sang tên ngôi nhà mà ông ấy mua cho nữ nhân kia cho anh của nàng, sau đó bồi thường thêm bảy vạn đồng.

Tô Việt thở ra một hơi thật dài, giống như tảng đá lớn đặt ở trong lòng lâu ngày, rốt cục nhẹ đi phân nửa, trời cũng trở nên trong xanh hơn.

Hắn đột nhiên nhớ tới một vấn đề rất trọng yếu, do dự thật lâu sau “La Mân, sự chuyện kia, ngươi nói với nàng chưa?”

Hơn nữa ngày, La Mân mới giống như thực mỏi mệt nói “Ta có nói rồi, nhưng cũng phải đợi nàng từ từ hiểu được.”

Tô Việt trong lòng cò hơi lo lắng cùng sốt ruột, nhưng hắn không muốn ép buộc La Mân, chỉ phải nói “Nga, như vậy a.”

La Mân đương nhiên biết Tô Việt lo lắng, hắn sao lại không muốn cùng Tiểu Lệ nói chuyện rõ ràng cho được, nhưng thậ

t kỳ lạ, gần đây một thời gian ngắn, chỉ cần hắn gọi điện thoại cho Tiểu Lệ, nàng liền lấy các loại lý do qua loa rồi ngắt máy, làm cho hắn không có cơ hội nào mở miệng, khiến hắn rất buồn bực. Ở bệnh viện, có cha hắn, hắn không thể nói, đi tìm nàng, nàng thường xuyên bận không gặp hắn, giống như nàng đã muốn hiểu rõ ý đồ của hắn, chính là không để cho hắn có cơ hội nói chia tay.

La Mân cũng không có thời gian cùng tinh lực luôn đi tìm nàng, chuyện cha hắn cùng Trương gia tranh cãi, xoay xở tiền bạc, hết thảy sự tình, đủ để cho hắn bận đến sứt đầu mẻ trán.

“Vậy ngươi cũng đừng gấp, từ từ cũng được.” Tô Việt trong lòng không thể không nói thất vọng, thế nhưng hắn không thể nóng vội, La Mân đã rất khó khăn, hắn tại sao có thể làm cho hắn rối rắm thêm nữa.


Hai người đồng dạng tâm sự nặng nề cúp điện thoại.

La Mân biết, chính mình không thể tiếp tục kéo dài chuyện này, ngay lập tức liền gọi điện thoại cho Tiểu Lệ, lần này thật thuận lợi, không đợi hắn mở miệng, Tiểu Lệ chủ động nói thẳng với hắn “A Mân, ta cảm thấy được quan hệ của chúng ta gần đây có một chút vấn đề, ngươi buổi tối có rảnh không? Đến nhà của ta đi, chúng ta sẽ nói chuyện rõ ràng.”

La Mân quả thực không thể tin được lổ tai của mình, hắn lập tức vui sướng đáp đồng ý.