Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám Đốc

Chương 97: Không phải động từ ngủ

"Thật sự không xảy ra chuyện gì?" Trong lòng Mịch Nhi vẫn còn tồn tại khúc mắc, vừa lấy tay giúp anh ấn huyệt vị phía sau lưng, vừa phồng miệng lên than thở, "Đúng vậy a, là do em đến sớm, người ta còn chưa có tắm xong đâu, nếu như em tới chậm một bước, anh còn không phải là mặc kệ người khác xâm chiếm. . . . . ."

"Bất luận như thế nào, anh đương nhiên là nhất định sẽ không theo cô ta ——" Liên Tĩnh Bạch cười khẽ, ôm lấy cô thì thầm, "Em phải tin tưởng lòng trung thành của anh chứ!"

"Thôi đi, anh lại trung thành, thêm một liều thuốc không phải giống nhau! Vậy mà có kẻ dám đụng đến người của em, hơn nữa còn là ở trước cửa Quan Công múa đại đao sử dụng thuốc mê ở trên thân thể người em bảo vệ, cô ta không muốn sống rồi!" Mịch Nhi căm hận nghiến răng, "Người phụ nữ kia tên gì ấy nhỉ, vừa rồi em chỉ lo nghĩ đến việc dẫn anh ra ngoài chữa trị, tạm thời để cho cô ta sống tạm qua một đêm nữa, ngày mai em nhất định giết đến cửa loại bỏ cô ta!"

"Chuyện của cô ta. . . . . . Anh sẽ tự mình ra tay!" Mắt Liên Tĩnh Bạch cũng hiện lên ánh sáng u ám, "Dám cài bẫy anh, thù này anh nhất định phải tự mình đi báo!"

"Phải ha, lúc động thủ với người khác cũng không nên mềm lòng thương hương tiếc ngọc thả ra, không cần thuốc này thuốc kia nữa. . . . . ." Mịch Nhi nhíu mày chán nản cố ý nói, anh vậy mà lại không để cho cô ra tay, chẳng lẽ là muốn bảo vệ người phụ nữ kia, trao cho hồ ly tinh một con đường sống sao!

"Anh đương nhiên sẽ cho cô ta đả kích lớn nhất và phục thù, em không cần suy nghĩ nhiều dễ tức giận." Liên Tĩnh Bạch liếc mắt một cái liền nhìn ra Mịch Nhi ăn dấm chua, không nhịn được cúi đầu hôn môi của cô, " Hình dáng em tức giận đáng yêu nhất, nhưng nếu như chọc tức chính mình, anh sẽ đau lòng . . . . . . Chúng ta là tình cảm bao nhiêu năm, chẳng lẽ em còn chưa hiểu rõ tâm ý của anh sao? Đặt trái tim trở về trong lòng, cho dù Ngày Tận Thế đến, anh cũng vậy sẽ không phản bội em!"

"Dù sao Ngày Tận Thế cũng sẽ không đến, ai biết thiệt hay giả. . . . . . Hừ, cũng chỉ có thời gian mới có thể chứng minh tâm ý của anh, em chờ coi!" Mắt Mịch Nhi nhìn hướng khác, âm thầm che giấu hạnh phúc và xấu hổ của chính mình. Cho dù nói bằng miệng không đáng tin, có thể không nghi ngờ, cô chính là thích nghe anh nói những lời như thế. D.D.L.Q.D

Một lát sau, cô mới mở miệng nói: "Anh Tiểu Bạch, thân thể của anh chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt là được rồi, nhưng bộ dạng này của anh về nhà, khó tránh khỏi khiến dì Liên chú Triển lo lắng, trước hết hôm nay cứ ở lại nhà em đi, em muốn giúp anh học thêm về các loại thuốc... (các loại thuốc độc gây mê)! Mặc dù em chỉ có giỏi y học hơn anh, nhưng kém hiểu biết này của anh sẽ lấy mạng anh!"

Lái xe vào nhà họ Mục, Liên Tĩnh Bạch còn có chút yếu ớt đối với nơi này ngựa quen đường cũ quen thuộc như nhà của mình, trước tiên anh và Mịch Nhi đi ăn bữa tối, sau đó liền bị cô kéo vào phòng thí nghiệm, cả đêm bù lại các loại kiến thức y học.

Mấy ngày nay, đúng lúc Mục Thần và Tố Tâm mang theo Mục Cẩn mười hai tuổi bay sang nước Mỹ gặp ông nội Mục bà nội Mục rồi, nhà họ Mục to như vậy chỉ còn lại Mịch Nhi là chủ nhân nơi này, cô đương nhiên muốn làm cái gì thì làm cái đó rồi. Trước kia cha mẹ ra lệnh rõ ràng cấm đoán công việc cũng bị cô coi thường, ví dụ như, không cho cô ở trong phòng thí nghiệm quá ba giờ, cũng ví dụ như, tuyệt đối không thể ngủ chung giường với Liên Tĩnh Bạch. . . . . .

"Em lại nhắc lại một lần, chỉ có thể ngủ, là danh từ ngủ không phải động từ đâu đấy! Tay chân không được lộn xộn, không cho làm động tác dư thừa! Anh phải nhớ kỹ, em còn chưa đủ mười tám tuổi đâu!" Mịch Nhi mặc quần áo ngủ con chó con đáng yêu cảnh cáo Liên Tĩnh Bạch lần thứ một trăm lẻ một, trên mặt nghiêm túc như đối diện với quân địch.

Cô đã hối hận rồi, tại sao mình lại để cho anh gài bẫy, tại sao có thể nhất thời xem xét không chu đáo nên đồng ý giao dịch với anh, tại sao lại đồng ý chỉ cần anh học xong phương pháp phân biệt tất cả các vị thuốc, nên đồng ý để anh ôn lại ký ức khi còn nhỏ, có thể ôm cô ngủ chung !

Mặc dù anh bây giờ còn bị công dụng của thuốc ảnh hưởng, mặc dù hai người vài chục năm gặp gỡ tới nay chừng mực lớn nhất cũng chỉ là hôn sâu, mặc dù cô nên tin tưởng anh không thể không tự kiềm chế nhúng chàm vị thành niên như cô, nhưng anh dù sao cũng là đàn ông a, hơn nữa còn là người đàn ông hai mươi mốt tuổi trẻ tuổi nhiệt huyết !