Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Quyển 6 - Chương 74: Không Thể Trốn Được [16+]

Thượng Quan Tuyền thầm thề với ông trời, những lời này không hề thật lòng chút nào, nhưng chỉ
có nói như vậy mới có thể thoát khỏi sự uy hiếp và bức bách của người
đàn ông ma quỷ Lãnh Thiên Dục này. Hắn sẽ không thể trở mặt với bạn của
mình được!

Cô biết người đàn ông này cố ý làm vậy, mục đính của hắn chính là lợi dụng cô để Niếp Ngân xuất hiện!

Ánh mắt Lãnh Thiên Dục sắc bén đến mức có thể giết người, vẻ mặt đã sớm lạnh như băng, thân hình cao lớn cũng đứng yên tại chỗ. dieۜndanleqۜuyyyyyddddon

Bàn tay siết chặt lại…

Những lời này của Thượng Quan Tuyền khiến hắn nghe như có mùi phản bội. Mặc
dù hắn không hiểu tại sao lửa giận trong lòng mình lại giống như quả bom nguyên tử phát nổ, nhưng hắn biết rất rõ, cô gái chết tiệt này đang sỉ
nhục ham muốn độc chiếm của hắn.

Hắn bước nhanh lên từng bước, giọng điệu lạnh như băng chất vấn cô: “Cô cố tình nói vậy, đúng không?”

Cô gái chết tiệt này, dám dụ dỗ em trai hắn!

Thượng Quan Tuyền cao ngạo ngẩng đầu nhìn Lãnh Thiên Dục, nụ cười châm chọc
vẫn thường trực bên môi như một đóa hoa giữa trời tuyết không sợ gió
lạnh vùi dập.

- Cố tình? Sao tôi phải cố tình làm gì? Anh nói quái quỷ cái gì vậy? – Âm thanh trong trẻo và lạnh lùng vang lên.

- Rút lại lời cô vừa nói, tôi sẽ coi như không nghe thấy gì!

Lãnh Thiên Dục không nhịn được ngắt lời của Thượng Quan Tuyền, vẻ mặt lạnh lẽo, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô.

Dám lôi Thiên Hi ra chống đỡ, đúng là hão huyền! dieۜndanlllllequۜydon

Vậy mà…

- Tại sao tôi phải nghe lời anh? – Thượng Quan Tuyền bày ra vẻ mặt tươi
cười nhìn Lãnh Thiên Dục, nhưng ánh mắt trong veo lại hết sức lạnh lùng.

Ai ngờ, khi cô vừa nói xong, Lãnh Thiên Dục lại không hề tức giận, hắn chỉ nhếch môi cười nhạt đầy ý tứ.

Nhưng cho dù hắn đang cười thì vẫn toát ra khí lạnh bức người…

Hắn ung dung ngồi xuống ghế bên cửa sổ, ánh đèn thủy tinh hắt xuống càng
làm nổi bật những đường cong trên khuôn mặt khiến hắn càng thêm phần
quyến rũ. Hắn thong dong uống một ngụm rượu, thản nhiên lên tiếng: “Cô
có thể đi được rồi”.

- Hả?

Trước hành động khác thường của Lãnh Thiên Dục, Thượng Quan Tuyền càng thêm nghi ngờ, người như hắn mà
lại có thể dễ dàng bỏ qua như vậy ư? Nhưng nhìn vẻ mặt hờ hững của hắn
lúc này, cô cũng đành tin như vậy.

- Lãnh Thiên Dục, tôi thừa
nhận hiện tại tôi chưa thể tìm ra cách giết anh, nhưng mà… anh nhớ giữ
cái mạng mình cho tốt, nhất định tôi sẽ tới lấy. diۜendanlequuuuydۜn

Ánh mắt Thượng Quan Tuyền phức tạp liếc nhìn Lãnh Thiên Dục. Sau khi nói xong, cô quay người muốn rời đi.

Đúng lúc tay cô đặt lên tay nắm cửa…

- Sáng mai sẽ có thông báo cưỡng chế di dời được gửi đến cô nhi viện
Mary! – Lãnh Thiên Dục lạnh lùng, không nhanh không chậm lên tiếng.

Thượng Quan Tuyền chợt quay đầu lại…

- Lãnh Thiên Dục, anh… – Cô nắm chặt tay thành nắm đấm – Đồ hèn hạ!

Lãnh Thiên Dục không giận mà còn cười: “Tùy cô nói thế nào cũng được, tôi đã hết lòng quan tâm giúp đỡ nên nói trước với cô, hơn nữa, tôi cũng có
lòng tốt nhắc cô, Lãnh thị đã muốn hủy diệt thứ gì thì không ai dám đứng ra bảo vệ đâu”.

Nói xong, hắn giơ giơ tập tài liệu trong tay, sau đó vứt xuống.

Thượng Quan Tuyền cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh vào người, từ đầu đến chân đều lạnh toát.

- Tôi sẽ cho cô nửa ngày để chuẩn bị, nhưng cô nên nhớ, cô bạn Vận Nhi gì đó của cô có xảy ra chuyện gì không thì tôi cũng không dám nói trước! diۜendanleqqqquydۜon

Ánh mắt Lãnh Thiên Dục tàn khốc mà ngạo mạn, một lần nữa công kích vào sự tỉnh táo của cô.

- Lãnh Thiên Dục, anh có ý gì? Không cho phép anh động đến Vận Nhi! –
Thượng Quan Tuyền nghe vậy liền hoảng hốt, tiến lên mấy bước nói.

Lãnh Thiên Dục hừ lạnh một tiếng: “Tôi không có hứng thú với người bạn kia
của cô, nhưng cũng không dám đảm bảo thuộc hạ của tôi có hứng thú hay
không. Tốt nhất cô nên suy nghĩ kỹ đi”.

- Anh dám…

- Cô nói xem tôi có dám không?

Lãnh Thiên Dục không đợi Thượng Quan Tuyền nói xong, ánh mắt lạnh lẽo cắt
ngang lời cô, giọng nói tràn đầy khí phách và cứng rắn. diennnndannnleqۜuydon

Bầu không khí lập tức trở nên lạnh lẽo.

Thượng Quan Tuyền dùng ánh mắt tràn ngập tức giận nhìn chằm chằm vào Lãnh Thiên Dục.

Mà đôi mắt lạnh như băng của Lãnh Thiên Dục cũng nhìn thẳng vào cô…

Lửa giận trong lòng Thượng Quan Tuyền như nổ tung, bộ váy màu đen tuyệt đẹp cũng vì cô đang nổi giận mà khiến dáng người cô càng thêm mê người,
giống như con mồi bị dã thú công kích, toàn thân xù lông đề phòng.

Bàn tay nhỏ bé nắm chặt lại giãn ra, có thể thấy Thượng Quan Tuyền đang nhẫn nhịn.

- Rốt cuộc anh muốn gì? – Cô cố nén giận hỏi Lãnh Thiên Dục.


Đối với cái danh xưng “lão đại” của hắn, cô chẳng thèm để tâm. Nhưng đối
với chức vị tổng giám đốc của Lãnh thị này, cô không dám khinh thường.
Dù sao chuyện của cô nhi viện không phải chuyện trong giới hắc đạo, chỉ
có thể dùng cách trên thương trường để giải quyết, như vậy thì cô càng
không thể đắc tội với Lãnh thị, cô biết những điều Lãnh Thiên Dục nói
đều là sự thật.

Chỉ cần đắc tội với Lãnh thị thì sẽ chẳng còn đường sống. dieۜndanlequydۜon

Đúng vậy, trên đời này có chuyện gì Lãnh Thiên Dục không dám làm sao?

Đôi môi mỏng khêu gợi của Lãnh Thiên Dục chậm rãi cong lên, thân hình cao
lớn nhàn nhã dựa vào sofa, ngón tay dài ngoắc ngoắc chỉ vào cô, vẻ mặt
nguy hiểm, trực tiếp ra lệnh: “Lại đây”.

Bàn tay nhỏ bé của
Thượng Quan Tuyền ghì chặt trước ngực, cô cố gắng bắt bản thân phải kiên cường, kiên cường hơn nữa. Đối mặt với người đàn ông như vậy, cô tuyệt
đối không thể khuất phục, nếu không hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. di♦endanle♦quydon

Nhưng cô không hề biết, cô chỉ mới mười tám tuổi, dù có nhiều kinh nghiệm đến mấy thì cũng không thể nào thoát khỏi đôi mắt âm trầm của Lãnh Thiên
Dục.

Cô cố gắng nuốt nước miếng, thầm hít sâu một hơi rồi từng
bước đi về phía Lãnh Thiên Dục. Khi thấy ánh mắt âm trầm của hắn nhìn
mình, cô cảm giác như mình đang rơi vào một cái bẫy nhưng không thể nào
thoát ra được.

Khoảng cách ngày càng gần, dường như cô có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của hắn. Cô nhắm mắt bước lại gần Lãnh Thiên Dục, khi mở mắt ra, đôi mắt tràn đầy sự dũng cảm.

- Anh nghĩ sao? – Mặc dù cô không được chọc giận hắn lần nữa nhưng giọng điệu cũng không nén được tức giận.

Lãnh Thiên Dục cúi người, hai bàn tay đan vào nhau đặt lên trước đầu gối, ánh mắt nhìn chăm chú vào cô. d♦ienda♦nlequyd♦n

- Ngồi xuống! – Hắn mở miệng, giọng điệu như bàn thạch nặng nề đè vào lòng người.

Thượng Quan Tuyền đột nhiên ngẩng đầu, sắc mặt tối đen, đôi mắt đẹp đầy sát
khí nhìn thẳng vào hai mắt hắn. Nhưng dần dần, sát khí trong đôi mắt ấy
tản đi, cô khó khăn bước lại gần Lãnh Thiên Dục, nhẹ nhàng ngồi lên hai
chân hắn.

Vẻ mặt Lãnh Thiên Dục vẫn đầy kiên nghị nhưng bên môi
khẽ cong lên nụ cười hài lòng. Sau đó, hai cánh tay rắn chắc của hắn
khóa chặt thân thể mềm mại của Thượng Quan Tuyền trong lồng ngực mình.

Trên người Thượng Quan Tuyền tỏa ra mùi hoa lan thoang thoảng, khẽ len lỏi
vào hơi thở của Lãnh Thiên Dục khiến toàn thân hắn cảm thấy ngứa ngáy,
dục vọng dần nhen nhóm lên.

- Cô gái, không phải bây giờ tôi đang cho cô cơ hội đấy sao?

Thanh âm trầm thấp êm tai của Lãnh Thiên Dục vang lên. Bàn tay to mang theo
luồng nhiệt nóng bỏng chạm vào eo cô. Hơi thở nặng nề mà trầm ổn phả vào vành tai nhạy cảm của cô. di♦end♦anlequ♦ydon

- Anh có ý gì?

Thượng Quan Tuyền cảnh giác, muốn tránh hắn ra, bị hơi thở của đàn ông bao vây khiến tim cô lại đập loạn lên.

Lãnh Thiên Dục không cho cô cơ hội giãy giụa, càng áp sáp người vào cô, đôi
môi nóng bỏng hôn lên chiếc cổ trắng mịn: “Ý của tôi rất rõ ràng, trở
thành người phụ nữ của tôi”.

Thượng Quan Tuyền cảm thấy trong lòng rung lên một cái, bên tai truyền đến cảm giác tê dại khiến cả người cô run lên.

- Lãnh Thiên Dục, buông tôi ra… – Cô muốn đẩy hắn ra, giờ phút này cô đang rất hoảng loạn.

- Tại sao lại muốn tôi thả cô ra? – Đôi môi mỏng của Lãnh Thiên Dục nhếch lên – Nhưng mà, tôi sẽ không buông ra đâu.

Giọng nói lạnh như băng, không có chút tình cảm.

Hắn cảm nhận được thân thể mềm mại của cô giống như loại tơ lụa quý báu phải nâng niu giữ gìn.

Mùi thơm thoang thoảng len vào mũi hắn rồi lan tràn trong lồng ngực, phủ
khắp cả người, cảm giác như chỗ nào trong cơ thể hắn cũng bị mùi thơm
đặc biệt trên cơ thể cô kích động. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mùi thơm
của cơ thể lại có thể dễ dàng khơi lên hứng thú trong hắn như vậy. die♦ndanlequyd♦n

- Lãnh Thiên Dục, muốn giết anh cũng có rất nhiều cách, tại sao tôi nhất
định phải trở thành người phụ nữ của anh chứ? – Cô kiên định nói nhưng
lại không phát hiện ra trong giọng nói ấy lại hơi run rẩy.

- Nói vậy nghĩa là, từ trước tới giờ cô không muốn giết tôi?

Giọng nói khàn khàn trầm thấp vang lên, quyến rũ giống như của người yêu, nhẹ nhàng lướt qua trái tim cô.

Gò má Thượng Quan Tuyền thoáng đỏ lên. Cô không tự chủ được cất cao giọng: “Lãnh Thiên Dục, anh đừng tự cho mình là nhất…”

- Trở thành người phụ nữ của tôi sẽ có lợi cho cô hơn! – Lãnh Thiên Dục
ngắt lời của Thượng Quan Tuyền. Khuôn mặt tuấn tú mà lạnh lẽo không nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì.

- Anh… – Thượng Quan Tuyền từ trước đến nay chưa bao giờ gặp một người đàn ông ngạo mạn đến như vậy!

- Thứ nhất, cô sẽ có cơ hội giết tôi, có thể hoàn thành nhiệm vụ Niếp
Ngân giao cho cô! – Bên môi Lãnh Thiên Dục cong lên nụ cười lạnh lẽo
nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập sự châm biếm. diendan♦lequy♦don

- Thứ hai, cô nhi viện Mary sẽ có thể tiếp tục an toàn hoạt động. Tôi
biết cô vẫn giấu Niếp Ngân những chuyện về cô nhi viện Mary.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền dần trở nên trắng bệch…

Quả nhiên là cô vẫn quan tâm đến người đàn ông đó!

Lãnh Thiên Dục nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm tản ra sự lạnh lẽo…


- Cuối cùng, tôi sẽ đảm bảo sự an toàn cho bạn cô. Tôi biết tình bạn giữa hai người rất sâu sắc.

Cánh tay rắn chắc càng siết chặt vòng eo mảnh khảnh của cô. Hơi thở nguy hiểm vẫn quanh quẩn bên tai cô.

Thượng Quan Tuyền thấy sống lưng lạnh toát, cảm giác run rẩy từ sống lưng xông thẳng lên đỉnh đầu.

Cô đột nhiên nhắm hai mắt lại, hàng lông mi dài hơi run rẩy…

Cô không khóc. Nhưng cô càng như vậy càng khiến trong lòng Lãnh Thiên Dục cảm thấy đau xót!

Trái tim hắn như bị ai bóp lấy, sắc mặt càng tối đi. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy cô đi vào phòng ngủ. diۜendaaaanlequۜydon

Cả người Thượng Quan Tuyền mặc bộ váy đen bị Lãnh Thiên Dục đặt trên chiếc giường lớn, mái tóc đen dài xõa sang hai bên càng khiến khuôn mặt cô
thêm tái nhợt và trắng bệch.

- Nhìn tôi, tôi muốn cô nhìn rõ tôi! – Thanh âm lạnh lẽo ma quỷ của Lãnh Thiên Dục như một chiếc roi da quất vào lòng Thượng Quan Tuyền, sắc mặt cô trở nên xanh mét. Sau đó, bàn
tay to thô lỗ xé bộ vest ra ném sang một bên…

Thân thể to lớn đè lên người Thượng Quan Tuyền…

Hắn cúi xuống hôn, như đang trừng phạt, ra sức cắn nuốt cái miệng nhỏ nhắn của cô, cũng muốn
nuốt hết tất cả ý chí của cô. Nụ hôn của hắn như đang cắn người, nhanh
nhẹn dũng mãnh, cuồng loạn, tràn đầy khí phách, dường như muốn cắn nuốt
cả người cô.

Khi môi hắn hôn xuống cổ cô, Thượng Quan Tuyền đột nhiên mở to hai mắt…

- Lãnh Thiên Dục, trong lòng tôi đã có người khác, tại sao anh cứ phải
cưỡng chế tôi như vậy? – Bàn tay nhỏ bé tái nhợt của cô che chắn trước
ngực mình.

Một lát sau, cô ngẩng mặt lên, đôi mắt trong veo tràn đầy sự phản kháng. diennnndanleq♦uydon

- Có người khác? – Lãnh Thiên Dục híp mắt lại – Là Niếp Ngân? Hay là “anh Thiên Hi” của cô? Hả?

Thanh âm của hắn càng ngày càng lạnh, đôi mắt thâm thúy mà lạnh lẽo cho thấy hắn đang rất tức giận.

Thượng Quan Tuyền nhìn Lãnh Thiên Dục…

Làm sao hắn biết cô thích Niếp Ngân?

Nhìn vẻ mặt cô như vậy, hắn xấu xa lên tiếng: “Nếu là Thiên Hi, tôi hy vọng
cô không nên mơ tưởng nữa, nhanh chóng cắt đứt quan hệ của hai người đi. Còn nếu như là Niếp Ngân…”

Hắn dừng lại một chút.

- Tùy
cô thích thế nào thì thích, chỉ cần cô đồng ý làm người phụ nữ của tôi.
Tôi muốn cô cam tâm tình nguyện trở thành người phụ nữ duy nhất của Lãnh Thiên Dục tôi! –Khuôn mặt anh tuấn nhưng giọng điệu lại hết sức lạnh
lẽo. die♦ndanle♦quyd♦n

Thượng Quan Tuyền cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay bóp nát… đau đớn! Tại sao lại có thể như vậy?

- Tôi không muốn… – Thanh âm nhẹ nhàng vang lên. Cô không muốn trở thành
người phụ nữ của hắn… càng không muốn trở thành người phụ nữ duy nhất!

- Cô quên rồi à, cô đã là người của tôi rồi! – Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn
tái nhợt của Thượng Quan Tuyền, Lãnh Thiên Dục tháo cà vạt trói hai tay
cô lại trên đỉnh đầu.

Hắn lại cúi xuống cuồng nhiệt hôn cô…

Mà sự phản kháng của cô cũng càng ngày càng yếu đi…

Cô quá mệt mỏi, không thể phản kháng được nữa. dienda♦nlequyd♦n

Nhưng…

Rốt cuộc tại sao cô lại như vậy?

Dù cô có giãy giụa thế nào thì vẫn không thể xua đi luồng nhiệt nóng bỏng dần dâng lên trong lòng.

Tại sao lại như vậy? Không!

Đôi mắt của Lãnh Thiên Dục cũng dần dần biến đổi, sâu thẳm như biển cả…

Cơ thể cô thuộc về hắn. Vóc dáng hấp dẫn của cô khiến dục vọng trong hắn trào dâng.

Trước mặt cô, hắn luôn không thể tự chủ, mà hắn cũng chẳng cần phải tự chủ!

Bàn tay hắn từ từ nâng cằm cô lên, rồi dần hạ xuống, phủ lên bầu ngực, vuốt ve nụ hoa của cô…

Một tay khác vẫn siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn, hoàn toàn muốn chiếm đoạt cô…

Đôi mắt Thượng Quan Tuyền vô hồn nhìn lên trần nhà, cô không nói gì nữa, cũng không phản kháng thêm… di♦en♦dan♦leq♦uydon

Cô không muốn phản kháng, cô buộc bản thân nghĩ mình đang nằm mơ… một cơn ác mộng mà thôi!

Cô càng phản kháng, càng giãy giụa lại càng khiến hắn sôi máu, không phải sao?

Lãnh Thiên Dục muốn thân thể của cô chứ gì, vậy thì cứ để hắn làm vậy đi!

Rốt cuộc đến hôm nay cô cũng hiểu rõ dụng ý của Niếp Ngân. Nếu cô không
quay về cô nhi viện Mary, vậy hôm nay cũng sẽ không bị uy hiếp thế này.

Dường như phát hiện thấy cô gái dưới thân mình đang ngây ra, Lãnh Thiên Dục liền nhìn thẳng vào mắt cô…

Đôi mắt đen trong sáng của Thượng Quan Tuyền lúc này hết sức vô hồn, ánh
mắt xa xăm không hề có chút tức giận… Giờ phút này, cô đang gần ngay
trước mắt hắn mà lại như xa tận chân trời.

Đây là ý của cô sao? Để hắn cảm thấy vô vị rồi sẽ tha cho cô?

Cô thật sự không muốn trở thành người phụ nữ của hắn sao? die♦nd♦anle♦quyd♦on

Đúng là không biết điều! Trên đời này có biết bao nhiêu người mong còn chẳng được, nếu hắn muốn là vơ được cả đống!

Chẳng lẽ, trong lòng cô, người kia lại quan trọng như vậy sao?

Sắc mặt Lãnh Thiên Dục càng trở nên lạnh lẽo. Ánh mắt như mũi dao nhọn sắc bén khiến người ta sợ hãi.

- Cô cho rằng cô như vậy thì tôi sẽ bỏ qua cho cô sao? – Thanh âm lạnh
như băng của hắn vang lên. Sau đó, bàn tay nâng chân cô lên, để đôi chân tuyệt đẹp của cô quấn quanh hông hắn… die♦nda♦nlequyd♦on

Thượng Quan Tuyền vẫn nằm im bất động, đôi mắt trong veo vô hồn như một bức tượng.

- Cô… – Lãnh Thiên Dục chưa bao giờ cảm thấy nóng nảy như vậy, hắn phát hiện hắn…

Rất quan tâm đến cô!

Hắn có cảm giác thất bại, tay nắm chặt thành nắm đấm, mạnh mẽ muốn đấm xuống khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp…

Thượng Quan Tuyền không có ý tránh né, đôi mắt trong veo lạnh lùng dường như không hề chớp!

- Chết tiệt… – Lãnh Thiên Dục giận dữ gầm lên. Hắn thấy cô không có ý định tránh né, nắm đấm mạnh mẽ đấm vào đầu giường.

Máu, từng giọt từng giọt chảy xuống…

- Cô đi đi! – Lãnh Thiên Dục đứng dậy, chỉ bàn tay bị thương vào mặt cô, cả người tản ra vẻ lạnh lẽo như diêm la – Mau cút đi! dienda♦nlequydon.c♦m

Đôi mắt Thượng Quan Tuyền rốt cuộc cũng không còn vẻ vô hồn. Khi cô thấy
tay Lãnh Thiên Dục đang chảy máu, trong lòng lại dâng lên cảm giác hốt
hoảng chưa bao giờ có…

Cô vội ngồi dậy, hàng lông mi dài che giấu đôi mắt hốt hoảng. Cô nhanh chóng sửa sang lại quần áo…

Đôi môi anh đào khẽ hé mở, đúng lúc cô vừa định lên tiếng thì tiếng chuông cửa vang lên…