Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Quyển 11 - Chương 29: Tình Cảm Mập Mờ

- A... Vận Nhi… – Thượng Quan Tuyền hoàn toàn kinh hãi, đôi mắt đầy lo lắng – Người đâu... người đâu...

- Tiểu Tuyền, tớ... tớ không sao...

Bùi Vận Nhi cố nén đau đớn, trên trán lấm tấm mồ hôi, cô cảm thấy trên vai đau nhói, máu không ngừng chảy ra.

- Tại sao lại như thế?

Thượng Quan Tuyền nhìn bả vai đang không ngừng chảy máu của Bùi Vận Nhi, trái tim như muốn vỡ tung ra. Ngay sau đó, cô ngẩng đầu lên nhìn một lượt, tầm mắt dừng ở một bóng đen cách đó không xa...

Tức thì, ánh mắt cô trở nên sắc bén lạ thường...

- A...

Đúng lúc này, dì Trần và mấy người làm nghe tiếng gọi cũng chạy tới. Thấy Bùi Vận Nhi đang không ngừng chảy máu, bọn họ sợ tới mức hét ầm lên.

- Dì Trần, mau đưa Vận Nhi vào trong, cậu ấy bị thương rồi! – Thượng Quan Tuyền quyết đoán, bình tĩnh ra mệnh lệnh. Sau đó cô lập tức nhìn về phía bóng đen, đứng bật dậy đuổi theo.

- Cô Tuyền… – Mấy người làm hô to.

- Tiểu Tuyền… – Bùi Vận Nhi cũng vô lực lên tiếng.

Khi Thượng Quan Tuyền từ vườn hoa tử vi đuổi ra thì không thấy bóng đen kia đâu nữa. Cô đứng yên tại chỗ, tuy không thấy bóng đen kia nhưng trực giác mách bảo cô rằng quanh đây có người.

Rốt cuộc người này là ai? Sao có thể vào biệt thự Lãnh gia để bắn người? Đối tượng ám sát của người này chính là cô, nhưng không ngờ lúc hắn nổ súng thì Bùi Vận Nhi lại đột nhiên đứng lên, bởi vậy đạn mới xuyên qua vai Bùi Vận Nhi rồi xuyên thẳng vào thân cây...

Chết tiệt!

Thượng Quan Tuyền cảm thấy cực kì tức giận, tại sao, tại sao người bị thương lại là Vận Nhi?

Cô đang nghĩ ngợi thì chợt cảm thấy phía sau có một luồng gió mạnh ập tới. Cô đột nhiên quay người lại, thấy bóng đen kia đang lao thẳng về phía mình, trong tay hắn cầm một khẩu súng!

Thượng Quan Tuyền cả kinh. Cô không né tránh mà xông lên cực nhanh, đột nhiên lộn người một cái, ra tay đầy mạnh mẽ và ác độc vào đúng điểm yếu.

Bóng đen kia không ngờ cô lại ra tay như vậy, khẩu súng trong tay rơi xuống. Khuôn mặt hắn ta đầy kinh ngạc, nhưng lập tức lấy lại tinh thần, nhanh chóng ngăn đòn tấn công tiếp theo của Thượng Quan Tuyền rồi lập tức xoay người né tránh...

Chết tiệt! Tên đó dám nổ súng làm Vận Nhi bị thương!

Đôi mắt Thượng Quan Tuyền hừng hực lửa giận. Cảm giác giết chóc quen thuộc dần khống chế tư tưởng của cô, toàn thân cô toát ra sự nguy hiểm và tàn ác...

Cô hơi nghiêng người rồi đột nhiên bắt lấy chân của bóng đen kia, cố gắng vặn ngược lại. Ngay sau đó tung một cú đá vào bụng hắn. Sắc mặt bóng đen kia thay đổi hoàn toàn, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng xuống.

Mỗi chiêu ra đòn của Thượng Quan Tuyền vừa nhanh vừa chuẩn đánh vào người hắn. Sự đau đớn như thủy triều ập đến khiến bóng đen ngã rạp xuống đất. Cô bước một bước lên, ánh mắt sắc bén đầy tàn nhẫn của một đặc công...

Cô túm lấy tóc của bóng đen kia, giọng nói lạnh lẽo cất lên: “Rốt cuộc ngươi là ai? Nói mau!”

Bóng đen kia không hề trả lời, hắn ngẩng đầu lên, trong tay áo bắn ra một cây ngân châm đâm về phía Thượng Quan Tuyền...

Thượng Quan Tuyền kinh hãi lập tức né tránh. Ngay sau đó, cô túm lấy ống tay áo hắn, dùng lực kéo ra ngoài! Nhưng ngay lúc cô định lột áo ngoài của bóng đen kia thì đột nhiên cảm thấy choáng váng, cô quỳ một gối xuống đất!

Ngay sau đó, Thượng Quan Tuyền cảm thấy bụng đau dữ dội khiến cô co rúm người lại. Từ trước đến giờ cô chưa bao giờ cảm thấy đau như vậy, cả người mất hết sức lực...

- Ưm… – Cô xoay người, lấy tay che miệng lại, suýt nữa thì nôn khan!

Sao có thể như vậy? Cô bị làm sao thế này?

Thượng Quan Tuyền còn chưa kịp định thần thì bóng đen kia đột nhiên tiến lên, một tay đập mạnh tay lên bả vai cô, tay kia cầm súng dí vào trán cô...

Cô rên lên một tiếng, vai cô đau nhức như muốn vỡ ra, cô muốn vùng vẫy nhưng trong người đang khó chịu nên nhất thời không thể làm được gì...

- Tôi cũng chỉ nghe theo mệnh lệnh bên trên mà thôi, muốn trách thì trách cô biết nhiều chuyện quá, xuống địa ngục mà giải oan đi! – Bóng đen hung tợn nói xong, lên cò súng...

Thượng Quan Tuyền tuyệt vọng nhắm mắt lại. Cô đang chờ đợi tiếng súng nổ thì lại nghe thấy một tiếng kêu rên vang lên, ngay sau đó, một thứ gì đó ngã rầm xuống đất!

Bàn tay đang siết chặt vai cô buông lỏng ra, cảm giác đau đớn cũng biến mất... Cô thở hổn hển mở mắt ra nhìn, kinh ngạc phát hiện ra bóng đen kia đã ngất xuống đất, ở bên cạnh là một tảng đá to!

Ai lại có thể ra tay như vậy? Chỉ một cục đá mà có thể bắn trúng điểm yếu khiến một người ngất đi?

Cô ngẩng đầu nhìn lại, thấy bóng dáng cao lớn của Niếp Ngân đang đi về phía mình, vừa đi vừa phủi bụi trong lòng bàn tay.


Niếp Ngân? Sao có thể thần không biết, quỷ không hay mà đến biệt thự Lãnh gia lần nữa? Thượng Quan Tuyền sững sờ đứng yên một chỗ.

Niếp Ngân vẫn hết sức tao nhã bước đến bên Thượng Quan Tuyền, nhìn vẻ mặt trắng xanh của cô, anh ta lên tiếng, giọng nói trầm thấp: “Tuyền, thân thủ của em kém đi rồi”.

Lời vừa dứt, anh ta giơ tay ra, giọng nói tuy nghiêm túc nhưng vẫn hàm chứa sự quan tâm.

Thượng Quan Tuyền ngơ ngẩn nhìn người đàn ông trước mặt, nhìn vẻ mặt anh tuấn ung dung đó, bên tai cô lại vang lên những lời vừa rồi của Vận Nhi...

“Bởi vì sự tồn tại của anh ta mà quãng thời gian sau khi được nhận nuôi không còn cô độc nữa...”

“Tớ nhớ có lần cậu bị sốt, lúc tớ đắp khăn lạnh cho cậu thì cậu thì thào gọi tên Niếp Ngân...”.

Bên tai vang lên những lời nói của Bùi Vận Nhi, Thượng Quan Tuyền như đang đi lạc giữa chốn mông lung... Cô yêu Niếp Ngân sao? Người này chính là cha nuôi của cô, cũng là người cô yêu...?

Nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Thượng Quan Tuyền, đôi mắt cô lóe lên tia nghi hoặc, Niếp Ngân thấy rất kì lạ. Anh ta hơi cúi người xuống, giơ tay ra, nhẹ nhàng kéo cô dậy...

- Tuyền, sao vậy? – Anh ta thân thiết hỏi han, trong mắt tràn ngập sự thương tiếc, may mà vừa rồi anh ta tới kịp, nếu không...

- Niếp Ngân... Em… – Thượng Quan Tuyền rất muốn hỏi mọi chuyện nhưng cô không biết nên hỏi như thế nào. Đôi môi anh đào hơi mấp máy, vừa định nói gì lại thôi. Cô cảm thấy choáng váng, sau đó cả người nhũn ra...

- Tuyền… – Niếp Ngân lập tức ôm lấy Thượng Quan Tuyền vào lòng, ánh mắt đầy đau lòng. Cô làm sao vậy? Vẻ mặt trắng xanh, tái nhợt...

Cảnh tượng này hoàn toàn rơi vào trong mắt Lãnh Thiên Dục, phía sau hắn là mấy người vệ sĩ.

- Niếp Ngân, buông cô ấy ra!

Thấy cảnh này, lửa giận trong lòng Lãnh Thiên Dục lại dâng trào, đôi mắt lạnh lùng khiến người ta phải sợ hãi. Hắn bước lên trên, giơ tay ra muốn kéo Thượng Quan Tuyền về phía mình...

Niếp Ngân xoay người, che chắn Thượng Quan Tuyền trong ngực. Sau đó chặn tay Lãnh Thiên Dục...

- Lãnh tiên sinh… – Mấy người vệ sĩ thấy vậy lập tức tiến lên.

- Lui ra cho tôi! – Lãnh Thiên Dục quát một tiếng, mấy người vệ sĩ đưa mắt nhìn nhau rồi lui ra sau.

Niếp Ngân một tay ôm Thượng Quan Tuyền, tay kia buông tay Lãnh Thiên Dục ra túm lấy áo hắn, đôi mắt bừng bừng lửa giận...

- Lãnh Thiên Dục, tôi đã cho rằng cậu sẽ quan tâm đến Tuyền, tiếc là tôi sai rồi. Vừa rồi cậu ở đâu? Chết tiệt, nói ra xem nào! Khi Tuyền suýt mất mạng thì cậu đang ở đâu? Tại sao không ở bên cô ấy?

Những câu hỏi liên tiếp cùng lửa giận sục sôi hướng thẳng về phía Lãnh Thiên Dục, một Niếp Ngân luôn tao nhã trầm ổn giờ hoàn toàn bị hành vi của Lãnh Thiên Dục chọc giận!

- Niếp Ngân… – Thượng Quan Tuyền đang nép trong ngực anh ta muốn kéo tay Niếp Ngân ra. Đáng tiếc giờ cô chẳng còn chút sức lực nào, chỉ có thể vô lực lắc đầu.

Ánh mắt Lãnh Thiên Dục lướt qua tia kinh hãi. Hắn không đẩy tay Niếp Ngân ra mà nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn trắng xanh của Thượng Quan Tuyền, đôi mắt lạnh lùng hơi nheo lại, dường như trái tim hắn đang bị ai đó bóp nghẹn lại.

Lúc dì Trần và mấy người làm đỡ Bùi Vận Nhi đang chảy đầy máu vào trong biệt thự, lòng Lãnh Thiên Dục nóng như lửa đốt. Hắn dường như đã lật tung cả biệt thự Lãnh gia, mãi mới chạy được đến đây, nhưng không ngờ là vẫn chậm một bước.

Làn khói mù lạnh lẽo lan tràn khắp mặt Lãnh Thiên Dục, hắn cưỡng chế từng cơn sóng đang mãnh liệt dâng lên trong lòng, thờ ơ liếc bóng đen đang hôn mê bất tỉnh trên mặt đất, giọng nói lạnh lẽo và tàn nhẫn: “Tra tấn tên đó cho tôi, đánh đến khi nào khai ra thì thôi!”

- Vâng, Lãnh tiên sinh! – Mấy người vệ sĩ kéo bóng đen kia đi.

Bầu không khí dần thay đổi, sự lạnh lẽo trong mắt Lãnh Thiên Dục được chuyển thành ghen tuông...

- Niếp Ngân, càng ngày anh càng rảnh rỗi nhỉ! – Lúc nói chuyện, hàng lông mày hắn nhíu chặt lại. Phải nhìn cảnh tượng chướng mắt này, hắn hận không thể lập tức tiến lên kéo Thượng Quan Tuyền về mình!

Lửa giận trong mắt Niếp Ngân dần được che đi... đôi mắt khôi phục lại sự bình tĩnh. Anh ta hé đôi môi mỏng, bàn tay siết chặt vòng eo nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền, nhẹ nhàng bâng quơ nói:

- Tuyền là người quan trọng nhất với tôi, dù cô ấy có ở đâu thì tôi đều cố gắng bảo vệ tốt cho cô ấy!

- Niếp Ngân… – Thượng Quan Tuyền đột nhiên run lên nhìn khuôn mặt anh tuấn của Niếp Ngân... Người quan trọng nhất? Chẳng lẽ anh ta thật sự là...

Nhìn bộ dạng hai người nồng tình mật ý, Lãnh Thiên Dục càng thêm tức giận. Hắn không muốn quá quan tâm đến chuyện Niếp Ngân tự tiện xông vào biệt thự Lãnh gia, quát một tiếng chói tai: “Tuyền, lại đây cho anh!”

Nghe âm thanh lạnh lẽo quen thuộc, cả người Thượng Quan Tuyền run lên bần bật. Cô muốn thoát khỏi sự lạnh lẽo đang tản ra từ người Lãnh Thiên Dục...

Niếp Ngân rõ ràng cũng nhận thấy sự căng thẳng của Thượng Quan Tuyền, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng xanh của cô, anh ta quyết định sẽ không nhẫn nhịn nữa.

- Lãnh Thiên Dục, hôm nay xảy ra chuyện như vậy, tôi không thể giao Tuyền cho cậu được nữa. Tôi sẽ đưa cô ấy đi! – Giọng điệu đầy kiên định, không hề nhượng bộ.


- Đúng là nực cười! Niếp Ngân, Tuyền là người phụ nữ của Lãnh Thiên Dục tôi, anh muốn đưa người của tôi đi ư? Hoang tưởng!

Lãnh Thiên Dục lập tức bác bỏ, không hề muốn thương lượng gì thêm. Hắn nhìn Thượng Quan Tuyền, cưỡng chế cơn tức giận sắp bộc phát: “Tuyền, anh nói lại lần nữa, lại đây với anh!”

- Em… – Thượng Quan Tuyền cảm thấy mình sắp ngất đi, cảm giác mê man và bất lực đang khống chế cô.

Niếp Ngân quyết tâm muốn đưa Thượng Quan Tuyền đi, kiên định nói: “Lãnh Thiên Dục, chẳng lẽ cậu muốn nhìn thấy thi thể của Tuyền mới bằng lòng buông tay sao?”

Cảnh tượng hôm nay khiến anh ta cực kì sợ hãi. Anh ta không ngờ Lãnh Thiên Dục lại không lo cho an toàn của Tuyền như vậy. Nếu sớm biết thì anh ta tuyệt đối không đau lòng để Tuyền ở lại đây.

- Việc hôm nay chỉ là ngoài ý muốn, anh yên tâm, từ nay về sau tôi sẽ đảm bảo tuyệt đối sự an toàn của Tuyền! – Lãnh Thiên Dục phá lệ, đưa ra lời bảo đảm và hứa hẹn với người khác. Đây là việc hắn chưa bao giờ làm, hơn nữa lại còn đối với Niếp Ngân.

Niếp Ngân nghe vậy, đôi mắt cũng ánh lên tia kinh ngạc... Lãnh Thiên Dục, người này chưa bao giờ đi giải thích hành vi của mình cả.

Thượng Quan Tuyền thực sự không còn hơi sức đâu để chú ý đến hai người đàn ông đang tranh chấp với nhau, cô cố nén cảm giác choáng váng và buồn nôn, đôi môi anh đào hơi mấp máy: “Mấy anh… đừng tranh cãi nữa, Dục…”

Cô nhìn Lãnh Thiên Dục, ánh mắt đầy lo lắng: “Vận Nhi sao rồi? Cậu ấy bị thương… Em thấy… cậu ấy chảy nhiều máu lắm… đều là tại em, tất cả đều là tại em”.

Thượng Quan Tuyền nói xong, cảm giác đau đớn và áy náy dâng trào trong lòng. Đầu ngón tay cô vẫn còn dính máu của Vận Nhi, màu đỏ của máu như một móng vuốt của ma quỷ đang dày xéo trái tim cô, sự dày vò đau đớn đến chết lặng…

- Tuyền, chuyện này là ngoài ý muốn thôi, đừng sợ, Vận Nhi không sao hết! – Niếp Ngân nhẹ nhàng an ủi cô, giọng nói trầm thấp không hề lạnh lẽo như lúc trước, giọng điệu yêu chiều như đang an ủi một cô gái nhỏ.

Thượng Quan Tuyền nghe vậy lại đưa mắt nhìn Lãnh Thiên Dục, hắn là người biết rõ tình hình của Vận Nhi nhất ở đây.

- Dục, anh nói đi, Vận Nhi sao rồi? – Đôi mắt trong veo của cô dần mông lung nhìn đôi mắt lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục.

- Nếu em quan tâm đến vết thương của Vận Nhi thì ngoan ngoãn trở về với anh! – Lãnh Thiên Dục vẫn rất lạnh lẽo.

- Lãnh Thiên Dục, cậu quá đáng rồi đấy! – Niếp Ngân đột nhiên thay đổi sắc mặt.

- Quá đáng? Niếp Ngân, tôi là người thế nào anh rõ nhất! – Vẻ mặt Lãnh Thiên Dục vẫn như cũ, không hề có chút thay đổi nào, giọng nói vô cùng ung dung.

Nhưng ngay lúc này, Thượng Quan Tuyền lại nở nụ cười lạnh, đôi mắt đầy bi thương và bất đắc dĩ…

Niếp Ngân và Lãnh Thiên Dục kinh hãi nhìn Thượng Quan Tuyền…

Tuy sắc mặt Thượng Quan Tuyền đã tái nhợt nhưng ánh mắt lại cực kì sắc bén nhìn Lãnh Thiên Dục, cô thoát khỏi cánh tay đang ôm mình của Niếp Ngân, từ từ nhìn về phía người đàn ông lạnh lùng kia.

- Lãnh Thiên Dục, quả không hổ là lão đại hiểu sâu lòng người, luôn luôn uy hiếp tôi. Tôi đúng là kẻ ngốc mới cho rằng mọi chuyện đều như anh nói, nhưng thật đáng tiếc… rốt cuộc tôi đã biết tất cả đều xuất phát từ tư tâm của anh, vì tư lợi cho bản thân mà anh mới nói dối mình là vị hôn phu của tôi…

Những lời nói ấy của cô như đập thẳng vào Lãnh Thiên Dục, đôi mắt lạnh lùng không thua gì hắn. Sau đó, cô nhìn Niếp Ngân…

- Còn anh nữa! Anh đã biết rõ mọi chuyện mà lại cùng anh ta lừa tôi? Tôi hận các anh, hận các anh!

Thượng Quan Tuyền điên cuồng gào lên, nước mắt như những hạt trân châu lăn dài, cơ thể nhỏ xinh cũng vô lực run rẩy, cô giống như chiếc lá mùa thu mong manh khiến trái tim hai người đàn ông thắt lại.

- Tuyền… – Niếp Ngân cảm thấy rất đau xót, lập tức sải bước tiến lên…

Nhưng ngay sau đó, cơ thể cao lớn của Lãnh Thiên Dục đã chặn lại trước mặt Niếp Ngân. Hắn giơ tay kéo Thượng Quan Tuyền vào lòng, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Niếp Ngân, rồi lại quay đầu nhìn Thượng Quan Tuyền: “Em cứ việc hận, nhưng anh nói cho em biết, em là người phụ nữ của anh, sự thật này vĩnh viễn không bao giờ thay đổi”.

- Được, tôi về với anh. Nhưng… anh nhớ kỹ cho, tôi ở lại bên anh không phải vì yêu anh… mà là vì Vận Nhi… – Lời nói của Thượng Quan Tuyền đứt quãng, mồ hôi chảy đầy trán, cô cảm thấy người đang nhẹ bẫng đi…

- Em… – Chính tai Lãnh Thiên Dục nghe những lời này của Thượng Quan Tuyền, từ nơi sâu nhất trong lòng hắn cảm thấy lạnh lẽo…

- Lãnh Thiên Dục, đừng nói nữa, Tuyền đang có vấn đề… - Niếp Ngân nhìn vẻ mặt của Thượng Quan Tuyền, anh ta không quan tâm được gì nữa, lập tức lớn tiếng nói.

Cùng lúc đó, Lãnh Thiên Dục cũng phát hiện ra điều này. Hắn không nói gì nữa, bế Thượng Quan Tuyền đi về biệt thự…

- Dì Trần, dì Trần… – Vừa vào phòng khách, giọng nói lo lắng của Lãnh Thiên Dục vang vọng khắp nơi.

- Đại thiếu gia! Ôi… cô Tuyền làm sao vậy? – Dì Trần nhìn sắc mặt tái nhợt của Thượng Quan Tuyền, thất kinh hỏi lại.

- Dì Trần, mau gọi điện thoại cho bác sĩ Lorene đến biệt thự, nhanh lên!

Lãnh Thiên Dục nói xong liền ôm Thượng Quan Tuyền đi lên phòng ngủ. Niếp Ngân cũng đi theo sau. Lúc này, cả hai người đàn ông đều không còn quan tâm đến ân oán cá nhân nữa, hai trái tim đều đang đặt cả vào Thượng Quan Tuyền.

Không bao lâu sau, bác sĩ Lorene vội vã đến biệt thự, lập tức vào khám cho Thượng Quan Tuyền.

- Lãnh Thiên Dục, sao Tuyền lại như vậy? Cậu nói rõ ràng cho tôi!

Đứng ở ngoài phòng ngủ, Niếp Ngân tức giận nói với Lãnh Thiên Dục.

- Đây là chuyện giữa tôi và Tuyền, anh không có quyền biết! – Ngữ điệu và vẻ mặt của Lãnh Thiên Dục đều hết sức lạnh lẽo, nhưng sâu trong đôi mắt hắn có thể nhìn thấy sự đau lòng.

Niếp Ngân không để ý đến lời nói vừa rồi, cười lạnh: “Được, tôi cũng chẳng cần biết nữa, hôm nay tôi nhất định phải đưa Tuyền đi! Tôi không thể trở mắt nhìn cô ấy ở bên cạnh anh phải chịu tổn thương một lần nữa!”

Lãnh Thiên Dục đột nhiên quay đầu nhìn Niếp Ngân, ánh mắt và giọng điệu đều hết sức nặng nề, hắn gằn từng tiếng một: “Anh không thể đưa cô ấy đi”.

Sắc mặt Lãnh Thiên Dục âm trầm, giọng điệu bức bách lòng người, nhưng giọng nói lại thấp thoáng sự chờ mong mà chính hắn cũng không phát hiện ra: “Dựa vào việc cô ấy đang mang thai đứa con của Lãnh Thiên Dục tôi!”

- Cái gì? – Niếp Ngân lập tức trở nên kinh hãi, lửa giận bừng bừng lan tràn khắp khuôn mặt anh tuấn – Lãnh Thiên Dục, đồ cầm thú, sao cậu có thể làm ra chuyện như vậy với Tuyền chứ?

Nói xong, anh ta tung nắm đấm thẳng về phía Lãnh Thiên Dục…

Ai ngờ Lãnh Thiên Dục cũng không lảng tránh, đứng đó như đã chuẩn bị sẵn tinh thần tiếp nhận cú đấm của Niếp Ngân…

Niếp Ngân nắm chặt tay thành nắm đấm, chặt đến mức gân xanh đã nổi cả lên. Ngay sau đó, anh ta thay đổi phương hướng… vốn muốn đấm vào mặt Lãnh Thiên Dục nhưng cuối cùng lại đấm vào bụng hắn.

- Ưm… – Lãnh Thiên Dục khẽ kêu một tiếng đau đớn. Sức lực của Niếp Ngân hắn biết rất rõ, mỗi lần hai người đánh nhau đều bất phân thắng bại. Hắn lui về phía sau hai bước, tay nắm chặt lấy lan can!

Sự phẫn nộ của Niếp Ngân dường như có thể thiêu đốt cả căn biệt thự rộng lớn, anh ta tiến lên, túm lấy áo Lãnh Thiên Dục, gào to lên: “Chết tiệt, Lãnh Thiên Dục, cậu điên rồi, tại sao không đánh trả, tại sao?”