Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu

Chương 86: Nộ Hải Cô Chu (Thượng)

Bắc đại dương tươi đẹp, dòng chảy ngầm của biển Gia Lặc Tân.

Bình minh nhuộm đường chân trời thành một màu hồng nhạt, vài áng mây trắng lướt qua, ngàn vạn tia nắng ban mai chiếu rọi mặt biển Gia Lặc Tân êm đềm, tỏa ra một quầng sáng mờ ảo, tất cả đều tĩnh lặng vô cùng. Song, mặt biển chỉ bình tĩnh bề ngoài, trong lòng nó, vô số dòng chảy ngầm đang lưu chuyển. Đột nhiên, một dòng chảy ngầm đột phá mặt biển yên bình, lập tức gây ra một trận bọt sóng tung tóe, một vòng xoáy lan ra giữa bọt nước, cuối cùng biến mất cuối đường chân trời.

Chào đón từng đợt nắng chiếu rọi, sáu chiến hạm của Đường Xuyên đế quốc xuất hiện trên mặt biển, cánh buồm căng gió, dường như muốn chọc thủng tất cả các dòng chảy ngầm. Mũi tàu đột phá từng đợt bọt sóng trắng xóa, tăng tốc đi về hướng đông nam. Vầng dương rực rỡ như vậy nhưng người trên tàu chẳng ai có tâm trạng thưởng thức, tất cả đều căng thẳng, đứng nghiêm tại vị trí của mình, chăm chú quan sát mọi thứ chuyển từ bóng tối ra ánh sáng.

Đây là một bộ phận của hạm đội Bắc Hải trực thuộc Đường Xuyên đế quốc, đang thi hành một nhiệm vụ bí mật.

Dẫn đầu hạm đội là thiếu tướng Đặc Mạt Khắc, một lão nhân uy nghiêm mà đôn hậu.

Ở vùng biển nguy hiểm này, không khí dường như cũng lãng đãng mùi Khô lâu kì của hải tặc Ca Âu, không ai dám lơ là.

Đối với danh xưng thiếu tướng hải quân Đường Xuyên đế quốc Đặc Mạt Khắc, lão nhân này dường như không thích bằng cái tên Mạt Khắc lão thuyền trưởng.

Lão thuyền trưởng đã sáu mươi ba tuổi, từ năm mười ba đã bắt đầu lăn lộn trên biển cả, đánh vật cùng những con sóng chẵn năm mươi năm tròn. Gió biển in hằn trên mặt ông vô số nếp nhăn, sóng biển lưu lại đầy rẫy vết thương trên người còn lửa đạn và cung tên thì mang lại cho ông rất nhiều kí ức. Cuộc sống của ông đã gắn chặt với đại dương, không ai có thể chia lìa.

Đứng trong khoang thuyền trưởng chật chội, gương mặt kiên nghị của lão nhân giống như một bức tượng.

“Mạt Khắc lão thuyền trưởng, chúng ta… còn cách đảo Hồ Lô bao xa nữa?”

Giữa khung cảnh nặng nề im ắng, một giọng nói trong trẻo yếu ớt của thiếu nữ cất lên, nhẹ nhàng hỏi thiếu tướng Đặc Mạt Khắc.

Lão thuyền trưởng Mạt Khắc buông lơi kính viễn vọng, dùng ánh mắt ấm áp nhìn hai nữ hài bên cạnh.

Tuy đã trải qua rất nhiều khó khăn gian khổ, nhưng không nghi ngờ gì cả, hai tỉ muội Phượng Thái Y vẫn xinh đẹp thanh thoát như vậy. vẻ đẹp của hai tỉ muội so sánh với sắc đẹp vang danh đại lục của mẫu thân họ không hề thua kém. Thân hình mảnh khảnh, mái tóc dài phất phơ, mày ngài cong vút, hai mắt sáng ngời, môi đỏ hồng đầy đặn, khuôn mặt trái xoan như bạch ngọc không tì vết, giọng nói như hoàng oanh, hơi thở như hoa lan. Tất cả đều là chuẩn mực của mĩ nhân Khang Thư.

Điểm khác biệt duy nhất là, tỉ tỉ Phượng Thái Y trầm tĩnh lạnh lùng, trí tuệ, trưởng thành bao nhiêu thì muội muội Phượng Phi Phi nhõng nhẽo, yếu đuối bấy nhiêu.

Chiến sĩ Cung Đô, hiệp khách Lạc Na, mĩ nữ Khang Thư và tuấn mã Khang Minh.

Trong bốn nước chư hầu của Đường Xuyên đế quốc, vương quốc Khang Thư chắc chắn là nơi sinh ra nhiều mĩ nữ nhất. Ở vùng đất non xanh nước biếc, địa linh nhân kiệt này, chỉ cần là nữ nhân đều được ông trời ân sủng, ban cho khuôn mặt của thiên thần và thân hình của “ma quỷ”. Thêm vào đó, khi lớn lên, bọn họ còn được hưởng một nền giáo dục kha khá, nhờ đó họ dễ dàng chiếm được vị trí trong hậu cung của đại bộ phận hoàng thất trên Y Lan đại lục, thành lề lối không có mĩ nữ Khang Thư thì không được xem là hậu cung. Mỗi nhà cầm quyền hoặc những nhân vật có thế lực của các quốc gia trên Y Lan đại lục, bằng đủ mọi cách, bất kể là mua bán, cướp bóc, thậm chí là dọa dẫm bắt chẹt đều phải có cho được vài mĩ nữ đến từ Khang Thư bên mình, lấy đó tượng trưng cho thân phận và địa vị bản thân.

“Còn hai trăm hải lí!”, lão nhân khàn giọng đáp.

Phiêu bạt trên biển nhiều năm, hút thuốc uống rượu hàng ngày đã làm giọng nói của ông không giống người thường, giống như là phát ra từ một cỗ máy thô ráp. Dường như thấy được sự lo lắng của tỉ muội Phượng gia, lão nhân bình tĩnh nói: “Chỉ cần vượt qua vùng biển đảo Hỏa Điểu, chúng ta sẽ an toàn!”

Phượng Thái Y im lặng nhìn mặt biển bên ngoài, nhè nhẹ gật đầu. Sắc mặt Phượng Phi Phi có hơi tái đi nhưng cuối cùng cũng gật nhẹ. Hải đồ vùng biển Bắc hải trải rộng trước mắt họ, không sai, chỉ cần vượt qua đảo Hỏa Điểu, hải tặc Ca Âu vô phương cản trở bọn họ.

Song, liệu có bình an vượt qua đảo Hỏa Điểu không đây?”

Dường như sự nhút nhát của Phượng Phi Phi đã làm đại dương giật mình thức dậy sau giấc ngủ sâu, biển cả dần dần bắt đầu nôn nóng trở lại. Nhìn mặt biển không chớp, thần sắc Phượng Thái Y càng lúc càng nghiêm trọng. Bọt sóng ngày càng nhiều, sóng biển cũng khuấy động dữ dội, đánh tung bọt nước vào hai bên tàu, thậm chí còn vỗ lên tới tầng thứ hai nơi đặt đại bác bằng đồng đen, cứ như cả biển Gia Lặc Tân đang sôi sùng sục vậy.

Sắc mặt Mạt Khắc hơi biến, nhấc lấy kính viễn vọng, sải bước ra ngoài, nhanh nhẹn leo lên cột buồm chính, giơ kính viễn vọng lên nhìn. Bất thình lình, “rắc rắc”, kính viễn vọng trong tay bị ông bóp nát, từ trên cao rơi lả tả xuống sàn.

Cũng ngay lúc đó, một tiếng báo động chói tai vang lên, thần kinh mọi người cũng theo đó mà nhấp nhổm.

Đứng trên cột buồm cao nhất quan sát, phất cờ hiệu trong tay, ông sốt ruột thông báo cho mọi người ở dưới nắm rõ tình hình.

Hải tặc Ca Âu!

Cái cần đến cuối cùng cũng đến, cái không cần cũng đã đến rồi!

Trên chiến hạm lập tức sôi sục, thủy thủ chạy băng băng. Bọn họ liều lĩnh hạ buồm để tàu chạy nhanh hơn đồng thời thanh lí tất tật những thứ dễ cháy nổ trên tàu, rất nhiều món bị quăng không thương tiếc, trôi nổi trên mặt biển. Pháo thủ khẩn trương điều khiển đại bác, chuẩn bị khai hỏa đồng loạt, giáng cho địch nhân một đòn trí mệnh. Đồng thời, các loại súng trường và pháo nhẹ để chận địch nhân lên tàu cũng đặt vào vị trí.

“Phát tín hiệu, lệnh cho các hạm bày thế trận, chuẩn bị chiến đấu!” Mạt Khắc lão thuyền trưởng tràm giọng hạ lệnh, ánh mắt đăm đăm nhìn mặt biển phía đông. Phương đông, mặt trời đã lặn mất tăm, chỉ còn lại mây đen vần vũ cùng sóng biển quay cuồng, có vẻ như sắp mưa to gió lớn đến nơi.

Lão thuyền trưởng Mạt Khắc nắm chặt bội kiếm trong tay, đứng sững trên boong tàu như tượng. Ông bình tĩnh cổ vũ thủy thủ, bọn họ đang tất bật chuẩn bị cho một trận pháo chiến. Thế nhưng, phó quan thông tin xuất hiện đã phá vỡ bầu không khí đang tĩnh lặng ghê người, y luống cuống hoảng hốt, mồ hôi trán rơi lộp độp chạy ào ào tới báo cáo: “Quan phó tư lệnh Mạch Tích Sơn không xin chỉ thị đã thối lui rồi!”

Gương mặt lão thuyền trưởng co rút dữ dội, hai mắt trũng sâu cơ hồ phát hỏa, song ông cố gắng kềm chế cơn giận, tức tối đi một vòng trên boong, cuối cùng trấn tĩnh nói: “Biết rồi, đó không phải là triệt thối mà là bỏ chạy một cách hèn nhát. Ghi tên hắn vào nhật kí hàng hải, có cơ hội ta sẽ tống hắn ra trước tòa án quân sự! Tiếp tục ra lệnh cho các chiến hạm khác bày trận thế! Lệnh cho tất cả mọi người, chuẩn bị chiến đấu!”

Viên phó quan thông tin trẻ tuổi do dự một hồi rồi quay người chạy đi.

Phượng Thái Y lúc này đã lên boong tàu, gắng sức nhìn mặt biển phía đông. Đường chân trời nơi ấy tối tăm ảm đạm, giống như tội ác có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Quả nhiên, mấy phút sau, sát đường chân trời mờ mịt xuất hiện bóng một chiếc thuyền màu xanh đen. Tuy đi ngược hướng gió nhưng tốc độ vẫn rất nhanh, mau chóng xuất hiện hoàn chỉnh trong tầm mắt nàng. Mười một chiến hạm căng buồm ba góc lướt nhanh trên Bắc Hải, cột buồm cao ngất phất phơ Khô lâu kì màu xanh, không cần che giấu biểu tượng của hải tặc Ca Âu, kẻ khó chơi nhất trong đám hải tặc râu xanh.

“Hải tặc râu xanh!” có tiếng lẩm bẩm tự cười của ai đó, thì ra là Phượng Phi Phi vừa mới bước ra, gương mặt trắng như băng tuyết tinh khiết trên ngọn núi cao nhất của dãy núi Hỉ Mã Lạp Nhã.

Sắc mặt Mạt Khắc lão thuyền trưởng càng tối sầm, giống như tượng An Đông Ni La Tư.

Chỉ có Phượng Thái Y vẫn trấn tĩnh như cũ, chăm chú nhìn về phương đông.

Mấy chiếc thuyền hải tặc đã hiện ra đầy đủ, tất cả thủy thủ trên tàu đều không kìm được ngừng mọi hoạt động dõi mắt nhìn đối phương, lộ vẻ sợ hãi khủng khiếp. Nhưng lão thuyền trưởng Mạt Khắc đột ngột rống lên một tiếng làm thủy thủ đoàn lại lao vào làm việc ngay tức khắc, chuẩn bị cho một trận quyết chiến đẫm máu.

Những người có mặt đều biết, thế lực to lớn của hải tặc Ca Âu có bốn chi hải tặc hung hăng càn quấy nhất, bọn họ đều dùng bộ râu làm danh hiệu. Trong đó, hải tặc râu đỏ hung tàn nhất, hải tặc râu đen khủng bố nhất, hải tặc râu tím nguy hiểm nhất và hải tặc râu xanh khó đối phó nhất.

Đối mặt với hải tặc râu đỏ tuyệt đối không có đường sống sót nhưng chết rất sung sướng. Nếu không bị trúng đạn thì cũng bị chém làm đôi, sau đó bị vứt xuống biển làm mồi cho cá. Bọn chúng theo đuổi tác phong chiến đấu nhanh gọn sạch sẽ, không hứng thú với những chuyện vô vị.

Gặp phải hải tặc râu đen thì không có được may mắn đó. Trước lúc chết còn bị dày vò đến không ra hình người, xin được chết cũng không thể, thật sự là sống không được chết không xong. Con gái đẹp rơi vào tay chúng cảnh ngộ càng bi thảm hơn, bị chúng thay phiên hãm hiếp cho đến chết. Cô nào may mắn hơn thì cũng bị đưa về hang ổ tiếp tục làm nhục, chỉ còn biết sống cho qua ngày.

Hải tặc râu tím thiện nghệ nhất là cận chiến, một khi để bọn chúng có cơ hội tiếp cận thì gần như là thập tử nhất sinh. Chúng là những kẻ bạo lực mạnh mẽ nhất trên biển, coi thường uy lực của pháo súng, tín điều của chúng là tôn thờ lưỡi đao. Khoái cảm của chúng là được tắm trong biển máu chiến đấu. Cho dù rơi vào thế hạ phong chúng cũng không đầu hàng, trái lại càng điên cuồng hơn, tìm đường sống trong cái chết, là chi hải tặc khiến hải quân đế quốc đau đầu nhất.

Còn như hải tặc râu xanh, không hung tàn, cũng không giảo hoạt nhưng chết cũng không chịu bỏ, truy đuổi cho đến lúc người ta sức cùng lực kiệt phải đầu hàng mới thôi. Bọn chúng sở hữu chiến hạm căng buồm tốc độ nhanh nhất, giỏi nhất là tập kích và truy đuổi đường trường. Bị chúng bám theo như hình với bóng, đối phương vừa nhìn thấy Khô lâu kì màu xanh của chúng thì tinh thần đã hoảng loạn, càng thêm căng thẳng, cuối cùng sụp đổ, phát điên, làm ra những chuyện rồ dại.

Giờ phút này, xuất hiện trước mắt mọi người chính là kẻ khó đối phó nhất – hải tặc râu xanh.

“Hỏa pháo chuẩn bị!” Mạt Khắc lão thuyền trưởng rút bội kiếm, dõng dạc hạ lệnh. Ông giật phăng quân phục thiếu tướng, để lộ ác khoác thủy thủ đơn giản, xắn tay áo lên một vòng, cầm bội kiếm xông lên đốc thúc thủy thủ chiến đấu.

Mặt trời đột nhiên âm u, mặt biển tối tăm không chút ánh sáng, có vẻ như mưa bão sắp ập đến.

Phượng Thái Y trầm tĩnh quan sát bốn phía, im lặng hồi lâu, cuối cùng khe khẽ lắc đầu, cẩn trọng ôm lấy tiểu muội Phượng Phi Phi toàn thân run rẩy đang co rút một góc tàu, căng thẳng nhìn địch nhân đang tới gần.

Đùng đùng đoàng đoàng, chiến đấu cuối cùng cũng nổ ra.

Từng đợt pháo dữ dội, đại bác trên thuyền hải tặc đã khai hỏa. Từ trên tàu nhìn ra chỉ thấy đại bác của hải tặc râu xanh oanh kích liên tục xung quanh chiến hạm, tạu nên vô số cột nước. Chiến hạm đột nhiên chao đảo, truyền tới tiếng la thảm thiết, tiếng chân chạy cuống cuồng, xem ra có vị trí bị trúng đạn.

“Sao chúng ta còn chưa bắn?” gương mặt Phượng Phi Phi tái mét, hai mắt đờ đẫn, run rẩy hỏi.

“Chúng ta bắn không tới!” Phượng Thái Y nhẹ nhàng trả lời. Nàng không muốn giải thích nhiều với muội muội, chỉ mình nàng biết là đủ rồi. Cho dù biết thì phỏng có tác dụng gì?

Đối với hải chiến, Phượng Thái Y hoàn toàn là lính mới tò te, nhưng nàng cũng biết mình đang đứng trên chiến hạm Thiên Sơn Môn, là chủng chiến hạm “Hồng Hà Cấp” đã lỗi thời. Tuy chiến hạm cồng kềnh, tải trọng tới 1200 tấn nhưng chỉ trang bị có 76 họng đại bác đồng đen đường kính 12 tấc Anh, đây cũng là khuyết điểm chí mạng của nó. Uy lực hỏa pháo không đủ, tầm bắn quá gần, trái phải chỉ có 1000m, tốc độ bắn cũng quá chậm, gần năm phút mới bắn được một phát. Trong khi đó, tầm bắn của hải tặc Ca Âu đạt đến 1500m, thời gian chuẩn bị cho một lần bắn cũng được rút ngắn không ít. Cự li vẻn vẹn 500m nhưng đã đủ cho hải tặc Ca Âu chơi trò mèo vờn chuột.

Quả nhiên, chiến hạm lắc lư một hồi rồi bắt đầu tăng tốc. Ắt hẳn Mạt Khắc lão thuyền trưởng đã hạ lệnh tăng tốc, tiến vào phạm vi bắn của bên mình. Song phương diện tốc độ và tính linh hoạt của chiến hạm buồm ba góc của hải tặc Ca Âu đều vượt trội so với chiến hạm Hồng Hà Cấp đã lỗi thời. Dù Mạt Khắc hạ lệnh thế nào cũng không tiến được vào tầm bắn hữu hiệu.

Nhất thời, lão nhân nổi giận cáu gắt, gào ầm lên, xuyên qua hai lớp ván, chọc vào tai tỉ muội Phượng Thái Y.

Thình lình, có người thét lên: “Không xong rồi, không xong rồi, Bạch Cốt Sơn Hào cũng thối lui rồi, Bạch Cốt Sơn Hào cũng thối lui rồi!”

Thanh âm này ngay lập tức dẫn tới hoảng loạn, đột nhiên, sàn tàu tròng trành dữ dội, kèm theo đó là tiếng kêu thảm thiết. Mấy giây sau, dường như có cái gì đó nặng nề rơi xuống sàn, tức thì lại dẫn tới những tiếng kêu gào hoảng hốt, người trên boong liều mạng chạy trốn. Tiếng chân gấp gáp như thể đã tới ngày tận thế.

Phượng Thái Y khẽ nói: “Muội muội ngoan, ngồi yên đây không được đi đâu nhé!”

Phượng Phi Phi vội vã hỏi: “Tỉ tỉ, tỉ muốn ra ngoài à? Tỉ biết cách chỉ huy hải chiến sao?”

Phượng Thái Y không đáp, khẽ gật đầu, kế đó lại lắc, lặng lẽ bước ra ngoài.

Boong tàu bừa bộn, xác chết ngổn ngang, máu tươi vương vãi, thương binh quằn quại rên xiết trong vũng máu, hiển nhiên vừa rồi một viên đạn pháo đã rơi trúng boong tàu. Mảnh đạn chặt gãy cột buồm sau, gây ra tổn thương cực lớn. Một số đạn lép đã tạo thành vô số cái lỗ trên boong, đồng thời thân tàu cũng có bốn năm chục lỗ đạn lớn nhỏ.

Mạt Khắc lão thuyền trưởng nổi cơn tam bành, xé toạc áo trên để lộ nước da màu đồng và vết sẹo đầy người. Ông huy đọng trường kiếm, thỉnh thoảng lại đập vào những thủy thủ đang hoảng hốt. Bất đồ trông thấy Phượng Thái Y xuất hiện, ông mở miệng rống lên: “Đây không phải chỗ nhảy nhót! Tiểu thư quần là áo lượt, xin cô biến ngay cho!”