Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu

Chương 399: Gai Của Tiên Nhân Chưởng

Khi phía bắc của đại lục Y Lan bắt đầu mưa lạnh gió rét, thì phía nam đại lục Y Lan lại mặt trời rực rỡ, trời trong gió mát, đại bộ phận quốc thổ của nước Mã Toa đều nằm ở phía đông nam của đại lục Y Lan, vào lúc này chúng đang tắm mình trong ánh mặt trời rực rỡ, hưởng thụ thời tiết vào mùa mỹ diệu nhất trong năm.

Đại bộ phận đất đai của nước Mã Toa đều vô cùng phi nhiều, tài nguyên nước phong phú trừ trút đầy vô số những ruộng nước ra, còn nuôi dưỡng lên biết bao cây cối xanh um tùm.

Đại bộ phận địa thế của nước Mã Toa đều bằng phẳng, núi đồi hơi nhấp nhô uốn lượn, độ cao trung bình thường thường đều không cao quá một trăm mét, trên đồi mọc đầy rừng cây lùm cây bụi, nhìn qua một cái trông giống như một tấm lụa màu xanh lục, nhìn một cái không thể thấy hết nổi màu xanh ngút ngàn đó, làm cho mỗi một người đứng trước quang cảnh đó, đều có một cảm giác muốn hét lên thật to.

Trừ hành lang Á Sâm ra, thì đất đai của nước Mã Toa là nơi phì nhiêu nhất ở trên đại lục Y Lan, cho dù là cỏ dại sinh trưởng ở trên vùng đất này, cũng có sức sống tràn trề nhất ở trên đại lục Y Lan, bọn chúng dùng tốc độ sinh trưởng cực nhanh, lan đi trên mỗi một tấc đất, thậm chí là bao gồm cả trong nhừng thanh tà vẹt trên đường ray.

Tuyến đường sắt thẳng tắp chạy qua giữa vùng thảo nguyên phì nhiêu, giống như một tranh trường kiếm màu đen, đâm thẳng vào vùng đất bao la này, lưu lại ở bên trên đó một vết thương thật sâu, ở bên bên tuyến đường sắt, đầu trồng cây cổ đồng chỉnh tề, làm người ta có một cảm giác vô cùng thần kỳ, trông qua giống như hai hàng vệ sĩ bảo vệ tuyến đường sắt, đem so với tuyến đường sắt của Kim Xuyên đạo, thì tuyến đường sắt của nước Mã giống như một tuyến du lịch phong cảnh.

Một đoàn tàu hỏa hoàn toàn mới từ phương bắc chầm chậm chạy tới, đầu xe bốc lên cột khói trắng cực lớn, bánh xe phát ra những tiếng xình xịch xình xịch, ở phía trên cùng của đầu xe lửa, treo đấu hiệu cảnh vệ đặc cấp bắt mắt, ở hai bên xe lửa, đều có binh sĩ nước Mã Toa tràn trề tinh thần cầm súng đúng nghiêm, giám thị nghiêm ngặt động tĩnh của tuyến đường sắt phía trước.

Ở vị trí ngay chính giữa phía trên ở đầu xe lửa, trừ cắm quân kỳ của nước Mã Toa ra, còn cắm một lá cờ tướng mà cấp bậc nguyên soái mới có, công nhân đường sắt có kinh nghiệm vừa mới nhìn là cờ nguyên soái này, là biết ngay ngồi ở bên trong xe lửa là ai rồi.

Ở bên trong biên cảnh của nước Mã Toa, nguyên soái lộ quân cần thường xuyên ngồi xe lửa đi làm việc, chỉ có một người, đó chính là Vũ Văn Phân Phương.

Vũ Văn Phân Phương tiếp được mệnh lệnh của Vũ Văn Chấn Thiên trở về Mông Thái Kỳ, nàng thuận tiện đưa theo Mã Khôn, bất quá hiển nhiên là nàng chẳng có thiện cảm gì đối với Mã Khôn, nên chẳng có gì quan tâm đặc biệt, đương nhiên, cũng chẳng có ngược đãi gì đặc biệt.

Vũ Văn Phân Phương đem Mã Khôn ném vào trong một khoang xe độc lập, cẩm chỉ bất kỳ một ai tiếp xúc với hắn, dưới mệnh lệnh của Vũ Văn Phân Phương, trên cả đường đi quả nhiên không một ai dám nói bất kỳ một lời nào với Mã Khôn, điều này đối với Mã Khôn người không nói chuyện là cảm thấy buồn bực mà nói cũng được coi là biến tướng của trừng phạt rồi.

Thảo nguyên vào mùa đông lướt qua hai bên ô cửa sổ, vùng đất phì nhiêu này được ánh mặt trời chiếu rọi cho bừng bừng sức sống, nếu tới quá khứ, thì sẽ thấy khắp nơi đều là vụ mùa bội thu, thế nhưng năm nay, nó lại tỏ ra có chút đặc biệt, tựa hồ nhìn qua có chút hoang lương, dấu vết của sâu rẩy hại lúa đã vô cùng rõ ràng.

Trong rất nhiều khoảnh ruộng, bời vì lúa nước bị mất trắng, cho nên những nông dân cũng chẳng buồn thu gặt, cứ để lúa nước chết khô ở trong đồng ruộng hoặc là thả luôn trâu ra cho bọn chúng ăn hết từng mảng tửng mảng một, ai không có trâu thả thì thả gả ra, mặc sức cho bọn chóng dày xéo, thậm chí là còn có cả người dứt khoát cho luôn một mồi lửa đổ hết những gốc lúa khô héo đó, dù sao cũng chẳng thu hoặc được một hạt nào rồi, đốt đi tăng độ phì cho đất có lẽ là còn có một chút xíu tác dụng.

Có một số người nông dân tương đối cần cù thì bắt đầu dọn dẹp nước đọng ở bên trong đồng ruộng, muốn là cho đất khô đi, sau đó đổi sang trồng đậu mè hoặc là ngô gì đó, nhưng đây đâu phải là chuyện dễ dàng gì.

Nước Mã Toa thường có nguồn nước phong phú làm cho những nông dân nếm biết bao mật ngọt, nhưng hiện giờ cũng làm cho bọn họ hưởng hết trái đắng, nước ở bên trong ruộng căn bản không thể nào làm cho hoàn toàn khô đi được, loại đồng ruộng này trừ trồng lúa nước ra căn bản không thể trồng các loại cây nông nghiệp khác.

Nhưng nếu như trồng lúa nước, thì bất kể là dùng phương pháp gì, đều không thể nào trị tận gốc được sâu hại, cho nên bọn họ bất lực rơi vào trong tuyệt cảnh.

Mã Khôn im lặng ngồi bên trong khoang xe của mình, xuyên qua ô cửa sổ xám xịt nhìn động tĩnh ở những khoảnh ruộng ở hai bên đường, đồng thời thầm tính toàn tổn thất do sâu bệnh hại mùa tạo thành cho nước Mã Toa.

Từ tuyến đường sắt này mà xét, nửa cuối nắm nay lúa nước của nước Mã Toa hẳn là không có thu hoạch gì nữa rồi, khả năng còn không bằng được một phần mười cùng kỳ năm ngoái.

Đương nhiên, có lẽ ở những địa phương xã xôi có thể khá khẩm hơn được một chút, Mã Không không biết rằng sâu rẩy lại lúa nước của nước Mã Toa này lại chính là do quân Lam Vũ giở trò, hắn chỉ cho rằng, khi một quốc gia phát sinh ra một thảm hỏa tự nhiên nghiêm trọng lớn như vậy mà lại không có cách nào giải quyết, thì cái quốc gia đó đã cách ngày diệt vong không còn xa nữa.

Có lẽ, nước Mã Toa thực sự cách ngày diệt vong không còn xa nữa rồi.

Huyết án ở Minh Na Tư Đặc Lai mặc dù được che dấu rất tốt, nhưng cuối cùng Mã Khôn cũng vấn biết, bởi vì người dân nước Lạc Na ở nơi đó đã truyền bá xôn xao cả lên rồi, thậm chí ngay cả những cô cung nữ ở bên trong vương cung nước Lạc Na đều thì thầm đàm luận.

Mã Khôn không biết Vũ Văn Phân Phương rốt cuộc có ý gì, hoặc có lẽ Vũ Văn Phân Phương chẳng có ý gì cả, đối với sự kiện này đối với nàng tựa hồ chẳng đau chẳng ngứa, hơn nữa tựa hồ có chút cảm giác như hồn vía ở tận đâu đâu, nàng không truy cứu trách nhiệm của bất kỳ ai, cũng chẳng hề ngăn cản những lời đồn thổi đủ mọi thể loại đã hoàn toàn biến vị lưu truyền ở bên trong quân đội nước Mã Toa, tựa hồ đã hoàn toàn buông tay bỏ mặc rồi.

Vũ Văn Phân Phương cấp cho Mã Toa cảm giác giống như là nàng đã chẳng còn là nguyên soái của quân đội nước Mã Toa nữa rồi, cũng chẳng còn là quan chỉ huy tối cao của quân đoàn Phân Phương nữa, nàng thuần túy chỉ là người xem náo nhiệt, các ngươi muốn làm trò gì thì cứ làm đi.

Loại cảm giác này không tránh khỏi làm cho Mã Không có cảm giác Vũ Văn Phân Phương có ý sống chết mặc bay rồi, dù sao vận mệnh của bản thân cũng đã không nắm được nữa, cho nên nàng dứt khoát vứt bỏ kiểm soát đối với vận mệnh của mình.

Ù….

Đột nhiên, cỗ xe lửa phát ra tiếng còi hơi thật lớn, sau đó chầm chậm dừng lại, tiếp sau đó lại truyền tới nhưng tiếng súng lác đác, nhưng rất nhanh lại quanh về yên tĩnh.

Ma Không mơ hồ cảm thấy có đại đội nhân mã xông tới, tiếng giày lính nặng nề đạp lên trên sàn đá nghe vô cùng vang vọng, Mã Khôn liền vén rèm cửa sổ nhìn ra bên ngoài, thì ra xe lửa khẩn cấp dừng lại ở một trạm xe lửa không rõ tên nào đó, xung quanh trạm xe lừa bố trí đầy quân đội của nước Mã Toa, tên nào tên nấy đều mang súng trường Chấn Thiên có gắn lưỡi lê, sát khí đằng đằng đứng ở đó.

Mã Khôn cảm thấy rất kỳ quái, ở trên lãnh thổ của bản thân nước Mã Toa, có ai lại đột nhiên ngăn cản xe lửa của Vũ Văn Phân Phương chứ? Càng kỳ quái hơn nữa là, tại sao quân đội của ngước Mã Toa lại tỏ ra sát khí đằng đằng với Vũ Văn Phân Phương như vậy?

Chẳng lẽ là nước Mã Toa đã phát sinh binh biết rồi? Chẳng lẽ là Vũ Văn Chấn Thiên lại có thể chết rồi?

Nếu như đúng là Vũ Văn Chấn Thiên chưa chết mà nói, thì khả năng phát sinh binh biến ở nước Mã Toa quá nhỏ, lão tiểu tử này nắm chắc tất cả mọi thứ của nước Mã Toa trong tay, cho dù là những tên hậu bối nào có gan nhất cũng không dám thẳng thắn tranh đoạn quyền lực.

Chính đang hồ nghi thì đội cận vệ của Vũ Văn Phân Phương đã từ trên xe lựa nối nhau nhảy xuống, cũng giống như binh sĩ nước Mã Toa đứng ở trạm xe lửa, cầm súng trường Chấn Thiên có gắn lưỡi lê đối kháng với nhau.

Vũ Văn Phân Phương là nguyên soái cùa nước Mã Toa, số lượng đội cận vệ cũng rất đông, ở trên cỗ xe lửa này trở tới sau trăm tên binh sĩ võ trang đầy đủ, khi bọn chùng ùn ùn kéo xuống xe lửa, lập tức sinh ra xung đột với binh sĩ nước Mã Toa đứng ở trạm xe lửa, cả trạm xe lựa phảng phất như bị đóng băng trong không khí rét lạnh tới buốt xương sống.

- Này? Các ngươi là người của quân đoàn Tinh Không à?

Đột nhiên Mã Không nghe thấy có quan quân của đội cảnh vệ Vũ Văn Phân Phương hồ nghi quát hỏi. Trong lòng Mã Không không khỏi trở nên tò mò, chẳng lẽ Vũ Văn Tinh Không lại có gan tạo phản? Nếu đúng là như thế thì quân Lam Vũ trước kia đúng là có chút coi thường hắn rồi, không ngờ tên tiểu tử này lại có cái lá gan lớn như thế, Vũ Văn Chấn Thiên còn chưa chết đã dám nhảy ra rồi.

- Đứng lại!

Loáng thoáng Mã Khôn đột nhiên nghe thấy có người nghiêm giọng quát, trong âm thanh bao hàm ý cấm chỉ, hắn tựa hồ nghe thấy đó là tiếng của tên đội trưởng đội cảnh vệ của Vũ Văn Phân Phương, Mã Không liền len lén từ chỗ ngồi thò nửa cái đầu ra, quả nhiên nhìn thấy cảnh vệ của Vũ Văn Phân Phương đã ngăn ở chỗ đi lên xe lửa, phía sau còn có một đội súng dó hai mươi người cầm súng trường Chấn Thiên lập nên, cũng nghiêm trận đón địch, nhìn tình thế này thì nếu như có kẻ nào dám cố xông lên xe lửa, thì bọn chúng khẳng định sẽ nổ súng.

Ở phía dưới xe lửa có người lớn tiếng hô lên:

- Muội muội! Là ta đây mà!

Vũ Văn Phân Phương không biết là từ nơi nào chui ra, đứng ở vị trí cửa lên xuống lạnh lùng nhìn xuống phía dưới, sau đó phất tay, vì thế cảnh vệ của nàng đều thu súng lại, tránh khỏi vị trí đi lên xe lửa nhưng đợi cho người kia đi lên xe lửa rồi, những tên cảnh vệ này lại lập tức phong tỏa toàn bộ xe lửa trở lại như cũ.

Mà ở tất cả vị trí ô cửa sổ của xe lửa, cảnh vệ của Vũ Văn Phân Phương cũng chiếm cứ vị trí có lợi, những họng súng đen ngòm ngòm thò ra nhắm chuẩn vào binh sĩ quân đoàn Tinh Không đứng ở bên ngoài trạm xe lửa, lưới lê sáng loáng của hai bên dưới ánh sáng mặt trời chiếu rọi loáng lên khiến người ta trông mà rùng mình.

Mã Khôn rón rén nhìn qua, thì ra người lên xe chính là Vũ Văn Tinh Không quan chỉ huy của quân đoàn Tinh Không lục quân nước Mã Toa, nhìn cái bộ dạng đầy đầu mồ hôi của hắn là biết ngay ở trong lòng của hắn tựa hồ đang tiến hành cuộc đấu tranh tư tưởng nào đó vô cùng kịch liệt, lại có một chút dáng vẻ có lòng tham mà lại chẳng có gan.

Bất quá Mã Không cảm thấy vô cùng kỳ quái, Vũ Văn Tinh Không khi nào đã có gan chặn xe lửa của Vũ Văn Phân Phương rồi? Quan hệ của hắn và Vũ Văn Phân Phương không thể nói là thân mật, hai người lại bởi vì vấn đề của Ngân Xuyên đạo mà trở mặt với nhau, hơn nữa quân hàm của Vũ Văn Phân Phương cũng còn cao hơn của hắn một cấp, hắn làm như thế này, khẳng định là sẽ khiến cho Vũ Văn Phân Phương cảm thấy vô cùng bất mãn.

Quả nhiên Vũ Văn Phân Phương hạ hàng mi xuống, đôi mắt dài mảnh hơi hé ra, nhìn Vũ Văn Tinh Không với vẻ rất không thoải mái, lạnh lùng nói:

- Tinh Không ca ca, huynh có ý gì đây? Huynh muốn giết ta hay là muốn bắt ta để uy hiếp gia gia?

Vũ Văn Tinh Không đầy đầu mồ hôi, con mắt thì trợn tròn xoe, mặt đầy vẻ phẫn nộ đầy chính nghĩa, siết chặt nắm đấm nói:

- Muội muội, muội hiểu lầm rồi! Muội tránh ra đi, để ta giết tên sứ giả của quân Lam Vũ.

Vũ Văn Phân Phương cau mày lại, mặt vô cảm nhìn nét mặt của Vũ Văn Tinh Không, rồi lại nhìn binh sĩ quân đoàn Tinh Không đứng ở bên ngòai trạm xe lửa, trong mắt thoáng qua một tia sát khí không dễ phát hiện ra, chậm rãi nói:

- Vì sao huynh muốn giết hắn?

Vũ Văn Tinh Không tỏ ra cực kỳ phẫn nộ nói:

- Muội muội, ta dứt khoát không thể nhìn hắn tiến vào Mông Thái Kỳ, ta tuyệt đối sẽ không để muội rơi vào trong tay của Dương Túc Phong! Ta đem sứ giả của quân Lam Vũ giết đi, là muội không cần phải chịu sự uy hiếp của Dương Túc Phong nữa.

Vũ Văn Phân Phương vẻ mặt có chút quái dị, nhìn qua dáng vẻ như có chút trào phúng, tựa hồ cảm giác Vũ Văn Tinh Không không biết tự lượng sức, lạnh lùng nói:

- Thế sao? Tinh Không ca ca, huynh thực sự quan tâm tới ta như thế ư?

Vũ Văn Tinh Không ưỡn thẳng ngực, ngạo ngễ đứng thẳng, hít một hơi lớn nói:

- Đương nhiên rồi! Muội là muội muội tốt nhất của ta! Vì hạnh phúc của muội, ta không sợ đắc tội với bất kỳ ai! Muội tránh ra đi, ta giết hắn rồi, Dương Túc Phong chớ mơ tưởng có được muội nữa.

Vũ Văn Phân Phương lại không tránh ra, ngược lại nhìn hắn với chút căm ghét, vẻ mặt lạnh đạm nói:

- Tinh Không ca ca, huynh vội vội vàng vàng ngăn cản xe lửa của ta, muốn giết sứ giả của quân Lam Vũ, đúng là làm ta rất cảm động, bất quá huynh e là không đơn giản chỉ vì ta thôi chứ?

Vũ Văn Tinh Không ngẩng đầu nhìn thấy Mã Khôn đang lấm lét quan sát phía này, mắt sáng lên, siết chặt đao chỉ huy, lớn tiếng quát:

- Muội muội, muội tránh ra đi, để ta tới .. ấy? Muội nói như vậy là có ý gì? Sao muội lại có thể nói như thế chứ?

Vũ Văn Phân Phương hai tay đan nhau, khoanh tròn ở trước ngực, nói với chút vẻ trào phúng lại có chút bất lực:

- Tinh Không ca ca, huynh quá giả dối rồi, huynh căn bản không biết diễn trò, huynh không phải là không muốn ta đi, mà là không muốn Lôi Đình thúc thúc trở về.

Vũ Văn Tinh Không tức thì mặt mũi không sao cất lên nổi nữa, dường như câu nói này của Vũ Văn Phân Phương đã đánh chúng vào chỗ yếu ớt nhất trong lòng hắn, nhịp thờ bất giác trở nên gấp gáp, vội kêu lên:

- Muội muội, muội làm sao có thể nói ta như thế được chứ? Chẳng lẽ sự quan tâm của ta đối với muội là giả sao? Muội hoàn toàn hiểu lầm ta rồi!

Vũ Văn Phân Phương khẽ cười lạnh, dáng vẻ như đang nhìn một tên hề, khinh thường nói:

- Tinh Không ca ca, ta hiểu lầm huynh hay sao?

Vũ Văn Tinh Không né tránh ánh mắt của nàng, nhưng lại tỏ ra chính nghĩa trang nhiêm nói:

- Đương nhiên là muội hiểu lầm ta rồi.

Vũ Văn Phân Phương nhìn sâu vào trong con mắt của hắn, đột nhiên tránh đường, lại còn thuận tay chỉ vào vị trí của Mã Khôn, khinh thường nói:

- Được rồi, hắn ở ngay bên đó, huynh đi giết hắn đi.

Vũ Văn Tinh Không lập tức siết chặt bội kiếm, đi qua bên người Vũ Văn Phân Phương, nhưng không đi được tới ba mét thì hắn đột nhiên lại dừng chân lại, trong chớp mắt như nghĩ ra chuyện gì đó, quay đầu lại nhìn Vũ Văn Phân Phương với vẻ mặt hết sức cổ quái, tựa hồ tỏ ra khá là xấu hổ, làm người ở bên cạnh đều không biết là hắn rốt cuộc muốn tiến lên hay là muốn lùi lại.

Vũ Văn Phân Phương lạnh lùng nói:

- Sao thế? Không phải huynh muốn giết hắn ư?

Vũ Văn Tinh Không hít sâu một hơi, phẫn nộ nói:

- Muội muội, kẻ này đáng lẽ ra phải do muội giết hắn mới đúng, bởi vì hắn là sứ giả do tên đại ác ma Dương Túc Phong kia phái tới, muội phải đích thân giết chết hắn mới có thể giải được mối hận trong lòng muội!

Vũ Văn Phân Phương chẳng thèm nhìn hắn, khinh thường nói:

- Ta sẽ không giết hắn, muốn giết thì huynh tự đi mà giết!

Vũ Văn Tinh Không tức thì xấu hổ, bất quá hắn lập tức đổi sang một vẻ mặt khác, ghé sát vào bên tai Vũ Văn Phân Phương thì thầm nói:

- Ừm.. chúng ta có thể thay đổi một loại phương thức khác không? Ví dụ như, muội nhất thời tức giận giết chết hắn …. Gia gia sẽ không trách tội muội đâu.

Vũ Văn Phân Phương căm ghét tránh sang bên hai bước, kéo giãn khoảng cách với Vũ Văn Tinh Không, mặt lạnh tanh nói:

- Tinh Không ca ca, với vấn đề này ta không thể làm chủ được, dù sao huynh muốn là thế nào thì huynh cứ làm thế là được, ta sẽ không hỏi tới đâu.

Vũ Văn Tinh Không cười nói:

- Muội muội à, điều này chẳng phải là để tốt cho muội sao! Muội đích thân giết hắn, thì không cần phải chịu ấm ức vì tên đại ác ma Dương Túc Phong kia nữa! Đây chẳng phải là biện pháp đơn giản nhất lại hữu hiệu nhất hay sao?

Vũ Văn Phân Phương hừ mũi thật mạnh một cái, lạnh lùng nói:

- Tinh Không ca ca, huynh thôi đi, huynh muốn giết người nhưng lại không có gan, muốn kế thừa địa vị thái tử nhưng lại không dám làm liều, mấy năm nay huynh bản lĩnh khác chẳng có gì tiến bộ, ngược lại lá gan lại càng ngày càng nhỏ đấy! Huynh càng sống lại càng thụt lùi rồi! Nếu như huynh thực sự thèm muốn cái vị trí hoàng đế đó, thì huynh mau mau rút quân, làm như không biết gì về sự kiện này, cũng không phát biểu ý kiến gì, Nói không chừng vị trí hoàng đế còn có thể tới lượt huynh, còn nếu như huynh sốt ruột chạy hết cho này chỗ kia vận động, thì ở trong mắt của gia gia, kiếp này của huynh coi như hủy rồi, huynh dẫn tới đây hơn bốn trăm người, huynh cho rằng có thể dấu được con mắt của gia gia sao?

Vũ Văn Tinh Không bị vạch trần quỷ kế, mặt múi xấu hổ vô cùng, vội vàng che dấu:

- Ta làm chuyện này không phải … là bởi vì quá yếu quý muội muội thôi, cho nên nhất thời kích động mới làm ra! Ha ha, nếu như không có việc gì thì ta đi đây, coi như ta không tới, coi như ta không tới.

Cũng không đợi cho Vũ Văn Phân Phương trả lời, Vũ Văn Tinh Không liền vội vội vàng vàng bỏ đi, thời gian chưa đây ba phút, binh sĩ nước Mã Toa đứng ở bên ngoài trạm xe lửa đã rút sạch sẽ, đám cảnh vệ của Vũ Văn Phân Phương đưa mặt nhìn nhau, đều không hiểu rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, vì thế bọn chúng cũng quay trở lại trên xe lửa theo sự chỉ huy của trưởng quan.

Vũ Văn Phân Phương nhìn theo bóng lưng của Vũ Văn Tinh Không, lạnh lùng nói:

- Tiểu nhân!

Mã Không hết sức đồng cảm!

Vũ Văn Phân Phương im lặng đứng ở đó chốc lát, rồi cũng trở về khoang xe của mình, từ đầu tới cuối không nhìn Mã Khôn lấy một cái.

Tận mặt chứng kến tiết mục nho nhỏ này, Mã Không mới ban đầu thì còn có chút căng thẳng, cho rằng Vũ Văn Tinh Không thực sự muốn bất chấp tất cả giết chết mình, về sau lại cười thầm trong bụng, Vũ Văn Tinh Không có chút xíu bản lĩnh đó mà cùng dám nhòm ngó hoàng vị của nước Mã Toa, đúng là trò cười.

Bất quá từ sự kiện này mà xét, người không muốn Vũ Văn Lôi Đình trở về đúng là không ít, chỉ tiếc rằng Vũ Văn Tinh Không căn bản không thể uy hiếp được tới địa vị của Vũ Văn Lôi Đình, dùng lời của Dương Túc Phong mà hình dung Vũ Văn Tinh Không là: tài hèn chí lớn, tham cầu cao sang. Loại người này Vũ Văn Chấn Thiên chẳng nhìn trúng được.

Ngược lại mấy vị ca ca của Vũ Văn Tinh Không đều là nhân vật lợi hại, đám người Vũ Văn Giang Nam, Vũ Văn Lạc Dương, đều là kẻ nắm thực quyền, những tên đệ đệ của hắn cũng không phải là hạng tầm thường, Vũ Văn Thành Đô và Vũ Văn Đông Kinh đều có sở trường của riêng mình.

Bất quá cũng chính bởi vì như thế, cái mạng nhỏ của Vũ Văn Lôi Đình mới hỏng bét, Vũ Văn Chân Thiên tuổi đã tới chín mươi, lúc nào cũng có thể băng hà, nhưng người kế thừa cho tới tận bây giờ vẫn chưa quyết định, chẳng trách cái mạng nhỏ của Vũ Văn Lôi Đình bị đóng băng.

Ai bảo hắn là nhân tuyển có hi vọng kế thừa hoàng vị nhất hiện nay chứ, Vũ Văn Truyền Thuyết không có hi vọng kế thừa hoàng vị, nhưng điều này không đồng nghĩa với việc đám con cháu của ông ta không có hi vọng kế thừa hoàng vị.

Có lẽ là không muốn bị người khác quấy rầy, Vũ Văn Phân Phương hạ lệnh cho xe lửa tăng thêm tốc độ, hơn nữa còn nghiêm lệnh cấm báo trước cho trạm xe lửa ở dọc đường, quyết không dừng lại.

Thực tế thì trừ cái loại tài hèn chí lớn đầu óc lại nhét toàn đậu hũ như Vũ Văn Tinh Không ra thì người khác tuyệt đối sẽ không ngăn cản xe lửa chuyên dụng của Vũ Văn Phân Phương, cho nên sáng sớm ngày hôm sau, xe lửa chạy thẳng một mạch với tốc độ cao đã đưa Vũ Văn Phân Phương và Mã Khôn tới Mông Thái Kỳ.

Ở trong tư liệu của Mã Khôn, Mông Thái Kỳ là một tòa thành thị mỹ lệ, mặc dù cách xa bờ biển, nhưng lại có mỹ danh là tòa thành nước, bởi vì Môn Thái Kỳ có quá nhiều hồ ao, khi hơi nước của những cái hồ này bốc lên, thì Mông Thái Kỳ sẽ chìm vào một mỹ cảnh mờ mờ ảo ảo, tât cả mọi thứ đều trở nên không rõ ràng, đó cũng chính là lai lịch của cái tên Mông Thái Kỳ.

Đáng tiếc, Mã Khôn căn bản không có cơ hội để thưởng thức cảnh đẹp của Mông Thái Kỳ thì đã bị cách ly với bên ngoài rồi, khi đi xuống xe lửa, Mã Khôn gần như bị hiến binh của bộ quân vụ nước Mã Toa áp giải đi, mặc dù nghênh tiếp hắn là Mục Hi Đức bộ trưởng bộ ngoại giao nước Mã Toa tỏ ra rât khách khí, nhưng có một số việc mọi người đều hiểm ngầm ở trong lòng.

Toàn bộ trạm xe lửa đều trống không, ngoại trừ binh sĩ với súng thật đạn thật ra, thì không còn một người ngoài nào nữa, đối với dạng đãi ngộ như thế này Mã Không chẳng cần nghĩ cũng biết đãi ngộ tiếp theo sẽ như thế nào rồi.

Quả nhiên Mã Khôn được an bài ở riêng trong dịch trạm của nước Mã Toa, những người khách khác trước đó ở trong dịch trạm của nước Mã Toa đều bị chuyển đi hết, những nhân viên vốn làm việc ở dịch trạm cũng toàn bộ bị đổi thành người của quân đội, hơn nữa còn hoàn toàn là những tên lính kỳ cựu, đám lính này trông cái dáng vẻ mà chúng nhìn Mã Khôn, thì tựa hồ tên nào cũng muốn dùng nắm đấm cho Mã Khôn phải chảy ít máu, cái loại hận thù sâu nặng đó cho dù có nhắm mắt cũng cảm thấy được.

Mã Khôn căn bản không có cơ hội tiếp xúc với người bên ngoài, khi ăn cơm cũng có hai tên đại hán lực lưỡng đứng ở bên cạnh nhìn hắn trừng trừng, trong hoàn cảnh như vậy, nói là ở trong dịch trạm thì còn chẳng bằng nói là đã bị giam cầm cho xong.

Buổi tối ngày hôm đó Vũ Văn Truyền Thuyết, đại thần bộ chính vụ bí mật tiếp kiến Mã Khôn ở cung La Phù, hai bên chính thức triển khai đàm phán, địa điểm đàm phán là điện Phong Thần của cùng La Phù.

Cung La Phù là hoàng cung của nước Mã Toa, dựa theo thiết kế của chính bản thân Vũ Văn Chấn Thiên mà xây nên, tổng cộng phân chia làm bốn bộ phận, lần lượt là điện Phong Thần, điện Vũ Thần, điện Lôi Thần và điện Hỏa Thần.

Điện Phong Thần là nơi mà thường ngày Vũ Văn Truyền Thuyết xử lý chính vụ, điện Vũ Thần là nới mà đám phi tử của Vũ Văn Chấn Thiên cư ngụ, điện Lôi Thân thì là nơi bản thân Vũ Văn Chân Thiên cư ngụ, điện Hỏa Thần nghe nói là để giam giữ phạm nhân quan trọng nhất, bất quá không ai biết phạm nhân bị giam giữ ở bên trong là ai, quan trọng như thế nào.

Điện Phong Thần có hơn bốn mươi tòa cung điện lớn nhỏ, địa phương mà Vũ Văn Truyền Thuyết làm việc chính là điện Phong Linh lớn nhất, nó đúng là lớn thật, lớn tới mức làm cho ban đầu Mã Khôn còn cho rằng nó chính là cả tòa điện Phong Thần rồi, tới sau này mới biết là không phải.

Sau khi khách sao qua loa xong, Mã Khôn bình tĩnh tự nhiên ngồi xuống, sau đó lơ đễnh nhìn qua đám người ở đối diện với mình, Vũ Văn Truyền Thuyết, Vũ Văn Hãn Hải, Vũ Văn Tinh Không, Vũ Văn Giang Nam, Vũ Văn Lạc Dương, Vũ Văn Ưu Thương, Vũ Văn Đông Kinh, Vũ Văn Thành Đô, những nhân vật chủ yếu của Vũ Văn gia tộc đều có mặt, nhưng lại không thấy Vũ Văn Chấn Thiên, cũng không thấy Vũ Văn Phân Phương, rất hiển nhiên, sự kiện này nước Mã Toa muốn coi như là chuyện nội bộ gia tộc Vũ Văn để xử lý rồi.

- Mã Khôn, ngươi đưa ra điều kiện đi.

Vũ Văn Truyền Thuyết trầm ổn nói, ông già sắp sáu mươi tuổi này tóc đã hoàn toản trắng bạch rồi, sắc mặt già nua mặc dù đã qua chỉnh lý tỉ mỉ, nhưng dấu vết của tháng năm dù sao không thể dễ dàng che dấu được, thỉnh thoảng ông ta còn để lộ ra sự chậm chạm và mệt mỏi của người già, theo dự đoán của Mã Khôn, ngày tháng của ông ta hẳn là không còn được bao lâu nưa rồi.

Kỳ thực nói ra trong số bao nhiêu người ngồi đây, ông ta là người đáng thương nhất, thậm chí so với Vũ Văn Hãn Hải xui xẻo lại còn đáng thương hơn.

Vũ Văn Truyền Thuyết là trưởng tử lớn nhất của Vũ Văn Chấn Thiên, vốn là người có cơ hội kế thừa hoàng vị nhất, nhưng lại bởi vì Vũ Văn Chấn Thiên sống quá lâu, cho nên Vũ Văn Truyền Thuyết bị công khai tước được quyền kế thừa hoàng vị, chỉ nghĩ thôi cũng đã thật bi ai.

Bất quá đó vẫn chưa phải là điều thống khổ nhất, thống khổ nhất là ông ta phải giúp Vũ Văn Chấn Thiên xử lý tất cả sự vụ thường ngày, hưởng thụ trách nhiệm của hoàng đế nhưng lại không có quyền lực của hoàng đế, làm việc ở bên trong hoàng cung nhưng lại không có đãi ngộ ở trong hoàng cung, thuần túy là sai vặt, nghĩ cũng thật ấm ức.

Mã Khôn dùng giọng ngoại giao đều đều nói:

- Thống soái của chúng tôi nguyện ý lấy Vũ Văn Phân Phương cô nương để đối lấy Vũ Văn Lôi Đình điện hạ và ba mươi vạn binh sĩ nước Mã Toa ở trên đảo Lữ Tống, chỉ cần quý quốc giao Vũ Văn Phân Phương cô nương cho chúng tôi, nước tôi sẽ lập tức giải trừ phong tỏa đối với đảo Lữ Tống…

Mã Khôn còn chưa nói hết câu, Vũ Văn Truyền Thuyết mặt đã xám xanh lại quát lên:

- Người đâu! Đưa hắn ra ngoài chém đầu.

Ngoài cửa lập tức có hai tên thị vệ cung đình vũ trang đầy đủ đi vào, bộ dạng hung thần ác sát kéo Mã Khôn đi, Mã Khôn cũng không phản kháng, ngoan ngoãn để bị kéo đi.

Vũ Văn Truyền Thuyết ở sau lưng phẫn nộ nói:

- Nước Mã Toa chúng ta lại chịu để người khác uy hiếp sao? Nói với Dương Túc Phong, y chớ mơ đạt được mục đích của mình.

Mã Không lập tức bị kéo lên trên đoạn đầu đài, nhưng không có một chút vẻ kinh hoàng nào, ngược lại bên khóe miệng lại còn mang theo một nụ cười lạnh nhạt, trong lòn hắn hiểu rất rõ, đây chẳng qua chỉ là diễn trò mà thôi, khi mình bị kéo ra ngoài cửa, thì trăm phần trăm sẽ bị kéo ngược trở lại.

Giết chết sứ giả của quân Lam Vũ sẽ có hậu quả như thế nào, cứ nhìn kết cục của thành viên hoàng thất vương quốc Pháp Bố Nhĩ ở bán đảo Hỏa Long là có thể biết rồi.

Hoàng thất nước khác đầu hàng, bình thường đều bị biếm làm thứ dân, mạng sống và tài sản cá nhân không bị nguy hiểm gì cả, nhưng hoàng thất của vương quốc Pháp Bố Nhĩ lại bị Dương Túc Phong giết sạch sành sanh hoàn toàn nhổ cỏ tận gốc, không sót lại lấy một tên, vì sao chứ? Bởi vì trước đó bọn chúng đã giết sứ giả của quân Lam Vũ, cho nên Dương Túc Phong muốn “giáo dục” bọn chúng một chút.

Nước Mã Toa đúng là rất cường đại, nhưng đó là đã là chuyện của quá khứ rồi, nếu như bọn chúng không muốn bị Dương Túc Phong “giáo dục”, thì cái mạng nhỏ của Mã Khôn cứng lắm, cho dù bọn chúng không sợ Dương Túc Phong “giáo dục”, thì bọn chúng cũng không dám lấy Vũ Văn Lôi Đình và ba mươi vạn quân đội nước Ma toa trên đảo Lữ Tống ra làm trò đùa.

Cao tằng của nước Mã Toa đều hiểu rất rõ, Dương Túc Phong không biết đùa.

Quả nhiên khi sắp tới cửa, Mã Khôn chẳng có chút bất ngờ gì khi nghe thấy Vũ Văn Hãn hải gấp gáp nói:

- Đại ca, hai nước giao tranh không chém sứ giá, chúng ta không thể làm trái cái quy củ này….

Tựa hồ là giọng nói của Vũ Văn Giang Nam:

- Phụ thân, chúng ta còn chưa làm rõ điều khoản của quân Lam Vũ kia mà….

Vũ Văn Truyền Thuyết lãnh lão âm trầm nói:

- Kéo hắn lại.

Hai tên thị vệ cung đình lập tức kéo Mã Khôn trở lại, ném hắn ở trên mặt đất, Mã Khôn vốn có chỗ ngồi, nhưng bọn chúng cố ý không đưa hắn trở về chỗ ngồi, rất rõ ràng đây là loại hành vi chuyên môn vũ nhục, khẳng định là có căn dặn trước rồi, nếu không hai tên thị vệ nho nhỏ làm sao lại giám có gan ngược đãi sứ giả quân Lam Vũ như thế? Cho bọn chúng mười cái lá gan cũng không dám.

Vũ Văn Truyền Thuyết lạnh lùng nhìn Mã Không, còn Mã Không cũng nhắm mắt dưỡng thần, trầm mặc không nói, cứ như thế hơn mười phút qua đi, Mã Không cũng không có ý đứng dậy trở về tchỗ ngồi.

Mấy tên hậu bối của gia tộc Vũ Văn cứ hết tên này nhìn tên kia, rồi tên kia lại nhìn tên này, đều cảm thấy sự việc tựa hồ không đơn giản nữa rồi, Mã Khôn là người như thế nào, bọn chúng hiểu rất rõ, bất quá là một tên lừa gạt chuyên nghiệp mà thôi, loại người như thế bọn chúng một ngày giết tới mười vạn tán nghìn tên cũng chẳng có chuyện gì hết .

Nhưng vấn đề là, cái tên gia hỏa đứng ở đằng sau lưng tên lừa gạt chuyên nghiệp này kia, đúng là … đột nhiên có người nhận ra, vừa rồi động tác nhỏ khi thương lượng đó, bản thân đúng là nghĩ quá đơn giản rồi, tên lừa gạt này đâu dễ đối phó!

Mấy người nhìn nhau không nói, Vũ Văn Hãn Hãi cười bồi gọi:

- Mã đại nhân…

Mã Khôn không nói gì, giống như đã nhập định rồi.

Vũ Văn Hãn Hãi ho khan mấy tiếng , rồi tiếp tục cười bồi gọi:

- Mã đại nhân…

Mã Khôn vẫn không nói gì, hình như đã ngủ mất rồi.

Vũ Văn Hãn Hải nhìn qua Vũ Văn Truyền Thuyết, vẻ mặt có chút xấu hổ, chuyện này quân Lam Vũ có thể không gấp, Dương Túc Phong cũng có thể không gấp, nhưng nước Mã Toa lại không thể không gấp, nếu như tên lừa gạt chuyên nghiệp Mã Khôn này là heo chết không sợ nước nóng thì phiền rồi, Vũ Văn Hãn Hải chỉ đành quay đầu sang nhìn Vũ Văn Tinh Không, để hắn ra mặt làm kẻ ác.

Vũ Văn Tinh Không đứng lên, đi tới bên cạnh Mã Không, cười lạnh khinh miệt nói:

- Mã Khôn, con mẹ nó ngươi câm rồi à? Ngươi cứ giả chết đi! Đừng cho rằng mình là sứ giả của quân Lam Vũ thì ghê gớm lắm, mẹ nó, lão tử vẫn cứ đánh cho cha mẹ ngươi cũng không nhận ra được…

Mã Khôn đột nhiên mở tròn mắt ra, lạnh lùng nói hết sức rành rọt:

- Nếu là như vậy, thì ước nguyện của ngươi trở thành hiện thực rồi, thúc thúc Vũ Văn Lôi Đình của ngươi không có cách nào trở về tranh đoạt quyền thừa kế ngôi vị hoàng đế nữa, ngươi được bớt đi một đối thủ…

Lời này vừa mới nói ra, toàn trường liền chấn động, gần như ánh mắt tất cả mọi người đều dừng ở trên người Vũ Văn Tinh Không, nhất là Vũ Văn Ưu Thương vốn ngồi ở bên cạnh hắn.

Ánh mắt của Vũ Văn Ưu Thương biến thành sắc bén như một thanh đao, tựa hồ muốn đem lớp ngụy trang của Vũ Văn TinhKhông xé toạc ra, hắn chính là con trai của Vũ Văn Lôi Đình, đây chính là loại chuyện mà hắn không thể chấp nhận được nhất.

Ánh mắt của Vũ Văn Truyền Thuyết và Vũ Văn Hãn Hải cũng bao hàm ý tứ chất vấn, chỉ là không có cách nào nói ra được mà thôi Vũ Văn Chấn Thiên còn chưa chết mà Vũ Văn Tinh Không đã lộ ra cái ý tứ này, tới ngay cả một sứ giả tới từ bên ngoài cũng biết rồi, thế này chẳng phải là tự tìm lấy cái chết sao?

Vũ Văn Tinh Không trong lòng run lên, lập tức cảm thấy chuyện không hay, bất quá trên mặt lại tỏ ra đường đường chính nghĩa, nói thề thốt:

- Đây là do quân Lam Vũ ngậm máu phun người, ý đồ lý gián khiêu khích! Mã Khôn, hắn chỉ là một tên hành nghề lừa gạt, mọi người làm sao có thể tin được lời của hắn chứ? Mọi người nghĩ đi, mọi người nghĩ đi, Lôi Đình thúc thúc đối với ta tốt thế nào, khi còn nhỏ, mỗi một lần tới nhà của ta, Lôi Đình thúc thúc đều ôm ta đầu tiên, còn cho ta kẹo để ăn, ta làm sao có thể …

Vũ Văn Truyền Thuyết phất tay, bảo Vũ Văn Tinh Không đừng nói vớ nói vẩn nữa, nhìn chằm chằm vào Mã Khôn âm trầm nói:

- Mã Khôn, lần này bọn ta cho phép ngươi nhập cảnh, là để ngươi chuyển đạt chỉ thị của Dương Túc Phong, không phải là để ngươi nói bậy nói bạ. Ngươi có lời thì nói, có rắm thì đánh! Đừng có vòng vo dây dưa!

Mã Không lời lẽ nghiêm nghị nói:

- Ta là sứ giả ngoại giao của quân Lam Vũ, lại bị vũ nhục ở chỗ các ngươi, ta có quyền yêu cầu các ngươi xin lỗi, nếu không, ta từ chối nói chuyện! Ta sẽ lập tức trở về kinh đô Ni Lạc Thần.

Trở về kinh đô Ni Lạc Thần? Trò đùa này đi quá xa rồi!

Vũ Văn Truyền Thuyết và Vũ Văn Hãn Hải đưa mặt nhìn nhau, hai người đều có chút hối hận, đề nghị này của Dương Túc Phong, chính là hi vọng duy nhất để giải cứu ba mươi vạn quân đội nước Mã Toa bị vây khốn ở trên đảo Lữ Tống, bọn họ bất kể như thế nào cũng không thể từ bỏ được.

Nếu như Mã Khôn vỗ mông bỏ về kinh đô Ni Lạc Thần, chưa nói là khiến cho Dương Túc Phong tức giận, còn triệt để hủy diệt Vũ Văn Lôi Đình và ba mươi vạn quân đội nước Mã Toa ở trên đảo Lữ Tống, kết quả như vậy, bọn họ không thể nào trả lời được với Vũ Văn Chân Thiên, cũng không thể nào trả lời được với người dân của nước Mã Toa.

Chẳng còn các nào khác, Vũ Văn Hãi Hải chỉ đành đi ra giả vờ làm người tối, tươi cười nói:

- Mã đại nhân, chuyện này là do chúng tôi không đúng, tôi xin lỗi lỗi ngài, tôi xin lỗi ngài, mong ngài tha thứ ….

Mã Khôn nghiêm túc nói:

- Ông đúng ra phải lấy danh nghĩa nước Mã Toa xin lỗi đế quốc Lam Vũ.

Vũ Văn Hãn Hãi chỉ đành nhìn Vũ Văn Truyền Thuyết, nếu như lấy danh nghĩa nước Mã Toa ra xin lỗi, thì chỉ có Vũ Văn Truyền Thuyết có tư cách này, nhưng trong lòng Vũ Văn Truyền Thuyết còn đang do dự, thì Vũ Văn Giang Nam đã xen mồm vào:

- Mã Khôn đại nhân, ngài cũng mang theo sứ mạng của Dương Túc Phong tới đây, chúng ta không cần thiết làm chuyện đi vào bế tắc, ngài trở về cùng không vinh quang gì…

Mã Khôn lạnh lùng cắt ngang lời hắn, nói rõ từng chữ một:

- Nếu đã như thế, vậy tôi xin cáo từ!

Đám người Vũ Văn Giang Nam hít sâu một hơi, nếu như là người khác, thì sớm đã bọn bọn chúng đám cho một trận chết tươi rồi, nhưng hôm nay bọn chúng chỉ đành cố nín nhịn lửa giận vào trong đáy lòng.

Bọn chúng đương nhiên là biết vì sao Mã Khôn lại dám ngang ngạnh đến vậy, hắn sở dĩ không có gì phải sợ, bởi cái mồi đảo Lữ Tống kia quá lớn, lớn tới mức nước Mã Toa từ trên xuống dưới tuyệt đối không một ai có thể kháng cự lại sự dụ hoặc của nó, đương nhiên, một số kẻ có dụng tâm khác thì không cần phải tính.

Bọn chúng trước kia có lẽ còn từng ảo tưởng rằng có thể dùng biện pháp lén vận chuyển, để đưa ba mươi vạn quân đội ở trên đảo Lữ Tống rút vệ, nhưng hải quân quân Lam Vũ đột nhiên tập kích Niết La Tây Kinh, khiến cho toàn quốc Y Lan phát sinh chấn động kịch liệt.

Nước Y Lan từ trên xuống dưới cũng tỏ ra vô cùng khẩn trương, bọn chúng chẳng những rút hải quân của nước Y Lan trở về, tịch thu tất cả xưởng đóng tàu của nước Mã Toa ở nước Y Lan, hơn nữa còn ngừng xuất khẩu thuyền bè đã được đặt hàng trước, thậm chí còn có ý ngừng vận chuyển các loại tài nguyên khác, làm cho hải quân nước Mã Toa hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.

Hết cách, Vũ Văn Truyền Thuyết chỉ đành đứng lên chậm rãi nói:

- Mã Khôn đại nhân, ta đại biểu cho nước Mã Toa tdùng thành ý xin lỗi đế quốc Lam Vũ, chúng tôi sẽ lập tức điều chỉnh những đãi ngộ không công bằng đối với ngài, ta đảm bảo, từ giờ trở đi, ngài sẽ không gặp phải những sự đãi ngộ kỳ thị nữa…

Ông ta nói một thôi một hồi, còn Vũ Văn Hãn Hãi đi tới, đích thân đỡ Mã Khôn, mời hắn ngồi dậy, Mã Không có được thể diện, liền không làm khó bọn chúng nữa, dù sao chuyện nhiệm vụ lần này, không cần hắn phát huy chút năng lực cá nhân nào, cũng có thể làm nước Mã Toa từ trên xuống dưới đau đầu không thôi rồi, muốn chiếm được lợi ích từ chỗ Dương Túc Phong, thực sự quá khó rồi.

Vũ Văn Truyền Thuyết nghiêm chỉnh nói:

- Mã đại nhân, thống soái của các vị có ý làm thông gia vơi nước Mã Toa chúng tôi …

Mã Khôn cười lạnh , đính chính sai lầm của ông ta:

- Vừa rồi tôi cũng đã nói, thống soái của chúng tôi nguyện ý cưới Vũ Văn Phân Phương cô nương làm vợ, sính lễ chính là ba mươi vạn tướng sĩ trên đảo Lữ Tống của quý quốc. Nhưng, đây không phải là thông gia, thống soái của chúng tôi sẽ không nhận các vị làm người nhà.

Vũ Văn Tinh Không sổt ruột nói:

- Cái đó thì có gì khác biệt? Dương Túc Phong còn chẳng phải muốn làm thân với bọn ta sao?

Mã Không lạnh lùng nói:

- Vũ Văn Tinh Không đại nhân, tôi nghĩ ông đã hiểu lầm rồi, xin lỗi, đây không phải là làm thân.

Vũ Văn Tinh Không hung hăng nói:

- Y muốn cưới Vũ Văn Phân Phương, đó chẳng phải làm thân thì còn là cái gì?

Ma Khôn lành lạnh nói:

- Xin lỗi, thống soái của chúng tôi chỉ muốn cưới Vũ Văn Phân Phương cô nương, nhưng không muốn phát sinh ra bất kỳ quan hệ nào với các vị ngồi ở đây, nhất là quan hệ thân thích. Cho nên, đó không phải là làm thân, Vũ Văn Phân Phương cô nương sau khi gả cho thống soái của chúng tôi, quan hệ đối địch của hai bên vẫn cứ tiếp tục, nước Mã Toa vẫn cứ là kẻ địch của đế quốc Lam Vũ, điều quan hệ cơ bản nhất này, vĩnh viễn sẽ không thay đổi …

Vũ Văn Thành Đô cũng không kìm chế được, ngoạc mồm ra mắng chử:

- Con mẹ các ngươi chứ! Quân Lam Vũ các ngươi khinh người thái quá! Các ngươi làm như vậy chẳng phải là cướp người sao?

Mã Khôn bình thản như không nói:

- Vũ Văn Thành Đô công tử nếu như cho rằng là như vậy thì cũng chẳng có gì là không thể.

Lần này tới ngay cả Vũ Văn Đông Kinh cũng không sao nhịn được, hung dữ gầm lên:

- Mã Khôn! Con mẹ ngươi quá ngạo ngược rồi! Ta vặn cái đầu của ngươi xuống! Quân Lam Vũ các ngươi lại còn dám tới nước Mã Toa bọn ta đòi người à! Các ngươi *** ….

Mã Khôn chỉ cười lạnh, phảng phât như không nghe thấy gì cả.

Vũ Văn Truyền Thuyết sắc mặt cũng không dê x nhìn cho lắm, quét mắt qua những người khác một lượt, tức gianạ quát:

- Ngậm mồm hết lại.

Vũ Văn Hãn Hãi phẫn nộ nói:

- Mã Khôn, đây là tất cả những lời mà ngươi muốn truyền đạt hay sao?

Ma Khôn gật đầu nói:

- Tôi còn có một câu nữa, bất quá lời này là chuyển riêng cho Vũ Văn Phân Phương cô nương, còn lời muốn chuyển cho các vị, thì đã chuyền hết rồi.

Vũ Văn Truyền Thuyết hít sâu một hơi lấy bình tĩnh, chậm rãi nói:

- Được rồi, ngươi quay trở về nghỉ ngơi đi, bọn ta sẽ mau chóng thông báo kết quả cho ngươi.

Mã Khôn gật đầu, xoay người rời đi, tất nhiên là có người đưa hắn trở về dịch trạm tiếp tục cuộc sống như bị cầm tù, nội dung của cuộc đàm phán lần này là cơ mật tuyệt đỉnh, bất kể là đối với nước Mã Toa hoặc là đối với đế quốc Lam Vũ vừa mới được thành lập, nếu như công bố ra ở dưới tình huống chưa được chuẩn bị đầy đủ, đều sẽ khiến cho dân chúng bạo loạn.

Lời đồn về cuộc binh biên ở Minh Na Tư Đặc Lai đã làm dư luận bàn toàn xôn xao, nước Mã Toa đã đau đầu lắm rồi, nếu như chuyện này lại một lần nữa truyền đi trong quân đội của nước Mã Toa, thì nước Mã Toa tới tám chín phần mười sẽ phát sinh bạo loạn.

Còn chưa rời khỏi đại điện, Mã Khôn đã nghe thấy giọng nói chói tai Vũ Văn Tinh Không vang lên:

- Đại bá! Chúng ta tuyệt đối không thể nín nhịn cơn giận này được! Quân Lam Vũ muốn cướp người là cướp người, nhìn trúng Phân Phương muội muội là cướp lấy! Đây là chuyện nhục nhã nhường nào, chúng ta làm sao có thể đồng ý loại đàm phán như vậy được chứ? Sau này chúng ta còn có thể ngẩng đầu lên được nữa sao? Dương Túc Phong hôm nay có thể uy hiếp chúng ta giao ra Phân Phương muội muội, thì ngay mai cũng có thể uy hiếp chúng ta giao ra vợ mình, con gái của mình! Y hoang dâm vô sỉ như vậy, tên tuổi y thối tha như vậy, chúng ta tuyệt đối không thể giao Phân Phương muội muội cho y được! Nếu không, nước Mã Toa chúng ta sau này không cần ngẩng đầu lên làm người nữa.

Vũ Văn Truyền Thuyết còn chưa kịp nói gì, thì Vũ Văn Ưu Thương đã tức tối đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt Vũ Văn Tinh Không thét lên:

- Vũ Văn Tinh Không, con mẹ ngươi có ý gì hả? Không đồng ý với Dương Túc Phong, phụ thân của ta sẽ phải chết trên đảo Lữ Tông, còn cả ba mươi vạn tướng sĩ cũng sẽ phải chết trên đảo Lữ Tông! Vũ Văn Phân Phương cần ngươi quan tâm như thế sao? Ngươi là thế nào của Vũ Văn Phân Phương? ** ngươi còn dám ở đây giả làm người tốt à? Trong số bao nhiêu người chúng ta ở đây, kẻ muốn nhìn thấy Vũ Văn Phân Phương chêt nhất hẳng định là ngươi! Nếu như không phải là bởi vì Vũ Văn Phân Phương, thì ngươi đã sớm trở thành nguyên soái trẻ nhất của nước Mã Toa rồi! Hiện giờ ngươi lại còn dám nhảy ra nói quan tâm tới Vũ Văn Phân Phương! Thật đúng là trò cười.

Vũ Văn Tinh Không nhìn trừng trừng vào Vũ Văn Ưu Thương, vung tay gạt văng ngón tay của hắn ra, âm trầm nói:

- Ta chỉ lấy việc luận việc thôi! Đương nhiên, tình cảnh của Lôi Đình thúc thúc ta cũng vô cùng thương xót! Nếu như như có phương pháp để giải cứu thúc thúc ra, ta cũng sẽ không tiếc sức mình! Nhưng, mọi người nghĩ mà xem, Dương Túc Phong cũng khinh người quá đáng, muốn cưỡng ép cưới Vũ Văn Phân Phương muội muội, nhưng lại không muốn làm thân! Đây có khác gì là bắt chẹt chứ? Y chẳng những cướp đoạt vàng bạc châu báu của chúng ta, hiện giờ tới ngay cả người cũng muốn cướp lấy! Nếu như thế mà chúng ta cũng có thể nhịn nhục được, thì sau này Dương Túc Phong còn đòi chúng ta cái gì nữa?

Vũ Văn Ưu Thương phẫn nộ nói:

- Vũ Văn Phân Phương chỉ là một con người, còn ở trên đảo Lữ Tống có ba mươi vạn con người! Ngươi có nghe rõ không hả? Ba mươi vạn con người! Dùng một mình cô ta đem đổi lấy tính mạng của ba mươi vạn người, ngươi nói có đáng không hả? Cô ta lại chẳng phải là huyết mạch của gia tộc Vũ Văn chúng ta …

Vũ Văn Truyền Thuyết đột nhiệt lạnh giọng quát:

- Ngươi nói cái gì hả? Khốn kiếp.

Vũ Văn Ưu Thương sắc mặt đột nhiên trở nên có chút nhợt nhạt, tựa hồ đã xúc phạm tới điều kỵ húy nghiêm trọng gì đó, hắn lập tức tỉnh lại, đúng thế, hắn đã nhắc tới điều kỵ húy nhất, đó chính là vấn đề thân phận của Vũ Văn Phân Phương, đây là nội dung Vũ Văn Chấn Thiên nghiên cấm bọn chúng đàm luận, bất kể là ai bàn luận liên quan tới đề tài này, đều sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.

Nhưng tới thời khắc mấu chốt này, Vũ Văn Ưu Thương cũng phải đánh liều thôi, nếu phụ thân Vũ Văn Lôi Đình không thể thành công quay trở lại, tất cả những thứ hắn có sẽ bị người ta cướp đoạt mất trong thời gian ngắn, đây là điều tuyệt đối không thể được.

Cho nên dù phải đối diện với tiếng quát lạnh lùng của Vũ Văn Truyền Thuyết, Vũ Văn Ưu Thương vẫn quật cường nói:

- Chẳng lẽ cháu nói sai sao? Cho dù gia gia ở đây, người cũng không có lựa chọn nào khác! Trên đảo Lữ Tống là nhi tử thân sinh của người, còn cả ba mươi vạn tướng sĩ, còn Vũ Văn Phân Phương … mọi người và cháu đều biết rõ, cô ta chỉ được ban cho họ Vũ Văn mà thôi …

Vũ Văn Truyền Thuyết tức giận quát:

- Câm mồm lại! Ngươi còn dám nói nữa!

Vũ Văn Ưu Thương chỉ đành ngậm miệng lại với vẻ bất phục.

Vũ Văn Tinh Không tức tối nói:

- Cho dù Phân Phương muội muội không phải là huyết mạch của chúng ta, nhưng muội ấy hiện giờ cũng là một phần tử của gia tộc Vũ Văn. Nếu như đem Phân Phương muội muội giao ra, là bằng với nước Mã Toa hoàn toàn nhận thua rồi ….

Vũ Văn Ưu Thương không dám phản bác Vũ Văn Truyền Thuyết, nhưng đối với Vũ Văn Tinh Không thì lại chẳng sợ, lập thức đối nói lại:

- Chẳng lẽ ngươi bức tử phụ thân của ta, thúc thúc của ngươi, thì nước Mã Toa sẽ có hi vọng sao? Vũ Văn Tinh Không, lòng dạ lang sói của ngươi ngay cả sứ giả của quân Lam Vũ còn nhìn ra….

Hắn càng nói càng phẫn nộ, không kìm chế đượng muốn xông lên đánh nhau với Vũ Văn Tinh Không, mà Vũ Văn Tinh Không cũng không chịu kém, bí mật ở trong lòng hắn đã bị người ta vạch trần ra, trong lòng vô cùng khó chịu, thậm chí có chút sợ hãi, vào lúc này cũng muốn thông qua đánh nhau để che dấu bất an của mình.

Bất quá cuối cùng hai người đánh nhau không thành, vì bọn chúng bị Vũ Văn Thành Đô và Vũ Văn Đông Kinh chia nhau giữ lại, hai tên đệ đệ này của bọn chúng đều là cao thủ võ lâm hạng nhất, nên cả hai tên căn bản không nhúc nhích được.

Vũ Văn Truyền Thuyết vừa gấp vừa giận, sắc mặt đổ lên như gan lợn vậy, ông ta cảm giác những tên hậu bối này, thậm chí bao gồm cả thân sinh nhi tử của mình ở bên trong đó, đều đang không chút khách khí khiêu chiến tôn nghiêm của mình.

Từ sau khi Vũ Văn Chấn Thiên công khai tuyên bố sẽ không đem hoàng vị truyền cho Vũ Văn Truyền Thuyết, địa vị của Vũ Văn Truyền Thuyết ở trong gia tộc tụt xuống cả ngàn trượng, thậm chí tới ngay cả đám nhi tử của công ta cũng cảm thấy ông ta vô dụng rồi, giờ đối diện với đám hậu bối vô sỉ gây lộn, Vũ Văn Truyền Thuyết thực sự muốn nhắm mắt lại, không quản bất kỳ việc gì nữa.

Nhưng ông ta lại không thể làm như thế được, ông ta còn phải cân nhắc toàn diện việc này, sau đó báo cáo cho Vũ Văn Chấn Thiên, trầm mặc năm phút sau, Vũ Văn Truyền Thuyết mới lạnh lùngnói:

- Cứ đứng im ở đó cho ta, không ai được phép nhúc nhích.

Vũ Văn Đông Kinh và Vũ Văn Thành Đô đều buông tay ra, Vũ Văn Tinh Không và Vũ Văn Ưu Thương còn gườm gườm nhau như gà chọi, hai bên đều hận không thể dồn đối phương vào chỗ chết, đây là thù hận không hơn không kém.

Vì một cái quyển lực hư ảo còn ở chỗ xa xăm, bọn chúng đã tiến vào trạng thái cạnh tranh thảm khốc nhất trước rồi, Vũ Văn Truyền Thuyết và Vũ Văn Hãn Hãi mặc dù là trưởng bối, nhưng chẳng hề có hảo cảm với bọn chúng, mà kỳ thực cũng không quản chế được bọn chúng, nên liền coi như không nhìn thấy.

Vũ Văn Truyền Thuyết nhìn qua Vũ Văn Giang Nam ngồi ở vị trí đầu, chậm rãi nói:

- Giang Nam, con nói cách nhìn của mình xem.

Vũ Văn Giang Nam là đại nhi tử của Vũ Văn Truyền Thuyết, cũng là hậu bối duy nhất ở đây có thể đối với Vũ Văn Truyền Thuyết bảo sao nghe vậy, hắn đã ba mươi bảy tuổi rồi, đảm nhận công tác nội chính của nước Mã Toa trong một thời gian dài, nhìn qua tương đối già, hắn khẽ hít một hơi rồi mới thương cảm nói:

- Con cũng không biết phải lựa chọn như thế nào, một phương diện là ba mươi vạn tướng sĩ của chúng ta, một phương diện là tỷ muội bản thân chúng ta. Từ góc độ của con mà nói, điều mà chúng ta cần nhất là thời gian, thời gian để giải quyết bệnh sâu hại, thời gian cẩn thiết để bố trí lại kết cấu kinh tế, chỉnh hợp tài nguyên cũng cần có thời gian, đàm phán mậu dịch thêm một bước với nước Nhược Lan cũng cần có thời gian..

Vũ Văn Tinh Không bực mình hỏi:

- Rốt cuộc là huynh tán thành ý kiến nào?

Vũ Văn Giang Nam suy nghĩ hai phút, mới bất lực nói:

- Chỉ đành hi sinh Phân Phương muội tử thôi.

Vũ Văn Tinh Không mũi hừ mạnh một tiếng, tựa khồ khá là khinh thường, nhưng cũng không thể làm được gì.

Thời gian, nước Mã Toa cần nhất chính là thời gian, nhưng thời gian có thể tranh thủ từ đâu ra được đây? Chỉ có từ trong tay quân Lam Vũ mà thôi, như vậy hi sinh Vũ Văn Phân Phươn để chiều lòng Dương Túc Phong là điều khó có thể tránh khỏi.

Vũ Văn Truyền Thuyết đưa ánh mắt chuyển sang Vũ Văn Lạc Dương, thâm trầm nói:

- Lạc Dương, con thấy thế nào?

Vũ Văn Lạc Dương thuần túy là hạng công tử ăn chơi, mặc dù tài hoa hành dật, miệng nở hoa sen, nhưng xưa nay chưa từng đảm đương công việc thực chất của gia tộc, ngày nào cũng chỉ lang thang khắp nơi, trêu hoa ghẹo thảo, còn thuận tiện trêu đùa quan viên địa phương.

Bởi thế Vũ Văn Chấn Thiên cấp cho hắn một cái chức rất xứng là quan sát, chính là hắn nhìn thấy cái gì thì báo cáo cái đó, hắn có quyền lực báo cáo kín với Vũ Văn Chấn Thiên.

Công việc này mới ban đầu chẳng ai coi ra gì, sau này đám huynh đệ còn lại mới phát hiện ra hắn thực sự quá nguy hiểm, chẳng ai có thể biết được hắn sẽ báo cáo gì với Vũ Văn Chấn Thiên, vì thế cuối cùng đều từ giác hoặc không tự giác xa lánh hắn, tới ngay Vũ Văn Truyền Thuyết là phụ thân cũng không thích bị Vũ Văn Lạc Dương biết quá nhiều bí mật của ông ta.

Vũ Văn Lạc Dương thản nhiên nhún vai, lãnh đạm nói:

- Con cho rằng, nếu như Phân Phương muội muội chấp thuận thì có thể suy nghĩ đồng ý. Chiến tranh trước đó cũng đã chứng minh rồi, Phân Phương muội muội không phải là đối thủ của quân Lam Vũ, nếu đã như thế, dùng một mạng để đổi lại ba mươi vạn tính mạng, chúng ta nên làm. Hơn nữa , thân phận của Lôi Đình thúc thúc cũng tôn quý hơn Phân Phương muội muội, đại khái bản thân Phân Phương muội muội cũng không cự tuyệt đâu, muội ấy sang phía quân Lam Vũ cũng vẫn sẽ được ưu đãi, nói không chừng lại còn tốt hơn ở phía chúng ta ấy chứ …

Vũ Văn Tinh Không không nhịn được quát:

- Ngươi thật là vô sỉ.

Vũ Văn Lạc Dương liếc mắt nhìn Vũ Văn Tinh Không thản nhiên nói:

- Nếu đổi lại là người khác, ta còn cho rằng là ngươi yêu Phân Phương muội tử rồi , nhưng là ngươi … không biết là kẻ nào hai năm trước hận không thể đem Phân Phương muội muội băm nát ra nuôi chó nhỉ, lại còn nói xấu Phân Phương muội muội không ít ở trước mặt gia gia? Vũ Văn Tinh Không, ngươi xéo đi cho ta! Đừng cho rằng trong tay ngươi năm hai mươi vạn quân là có thể ngông cuồng! Quân quyền là do ai cấp cho ngươi? Nếu như chúng ta đều khuyên gia gia thu hồi quân quyền của ngươi lại, thì ngươi còn không bằng một tên ăn mày! Ở Ngân Xuyên đạo ngươi đã làm được công trạng gì rồi? Thiệt quân mất đất còn chưa nói, lại dám che dấu tổn thất, sau đó tự mình tới thôn quê cưỡng ép tráng đinh để bổ sung binh lực…

Vũ Văn Tinh Không tức thì sắc mặt tái nhợt tái nhạt, tiếp sau đó lại xám xịt, hắn không ngờ rằng, bao nhiêu chuyện bí mật mà mình làm, không ngờ lại có thể bị tên công tử ăn chơi Vũ Văn Lạc Dương nhìn thấy rồi, không biết là hắn có báo cáo cho Vũ Văn Chấn Thiên hay không, nếu có thì gặp họa rồi, hảo hán không tính cái thiệt trước mắt, Vũ Văn Tinh Không lập tức ngậm miệng, đồng thời bí mật suy tính làm sao kiếm cơ hội phái sát thủ đi giết chết Vũ Văn Lạc Dương.

Vũ Văn Truyền Thuyết mặt lạnh tanh nhìn Vũ Văn Đông Kinh:

- Đông Kinh, con thế nào.

Vũ Văn Đông Kinh thẳng thắn nói:

- Đồng ý!

Vũ Văn Truyền Thuyết hỏi:

- Vì sao?

Vũ Văn Đông Kinh lạnh lùng nói:

- Chúng ta không có lựa chọn, giữa một người và ba mươi vạn người, chúng ta chỉ đành chọn ba mươi vạn người, nếu không, một khi chuyện này bại lộ ra, dân chúng ở dưới sẽ lấy mạng của chúng ta. Chúng ta đã bị quân Lam Vũ ép cho không thở nổi, mất quân mất đất, uy tín mất sạch, hiện giờ bệnh rầy hại lúa lại phát tác dữ dội như thế, tâm tình của người dân đã bị khơi lê