Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu

Chương 374: Cuộc Tiến Công Mùa Hè

Tháng 6 năm 1731 thiên nguyên, địa khu Mỹ Ni Tử một lần nữa bùng lên chiến hỏa, quân Lam Vũ phát động cuộc tấn mùa hè. )

Đây là một chiến dịch đã được chuẩn bị rất lâu, từ hai năm trước đã lên kế hoạch, cho tới tận bây giờ mới chấp hành.

Ngày 1 tháng 6, Dương Túc Phong chính thức ký mệnh lệnh chấp hành cuộc tiến công mùa hè, các bộ đội quân Lam Vũ đã chờ sẵn lập tức như mãnh hổ nhào bổ vào các yếu điểm chiến lược của Sóc Xuyên đạo.

Bộ đội quân Lam Vũ tham chiến có toàn bộ binh lực của sư đoàn bộ binh số 103, cùng với ba trung đoàn của sư đoàn bộ binh 102, tổng binh lực lên tới trên sáu vạn người, quan chỉ huy tiền tuyến vẫn cứ là Lam Sở Yến.

Đối với tàn dư của Ma Ni giáo và các lực lượng vũ trang chiếm cứ Sóc Xuyên đạo và Phì Xuyên đạo mà nói, thế công của quân Lam Vũ chắc chắn là mang tính hủy diệt.

Trước đó quân Lam Vũ đã hoàn toàn phong tỏa tất cả con đường thông ra bên ngoài của bọn chúng, bọn chúng bất kể là tử phương hướng nào cũng không thể nhận được viện trợ nhân viên và vật tư, mà bọn chúng nội chiến thời gian dài cũng đã vô cùng suy yếu rồi.

Bắt đầu từ ngày mùng 3 tháng sáu, quân Lam Vũ dùng thế công như gió mạnh quét lá đánh thẳng một mạch vào Sóc Xuyên đạo, trên đường cũng có một số phần tử vũ trang nhỏ lẻ kháng cự, bất quả bọn chúng tất nhiên không phải là đối thủ của quân Lam Vũ, mau chóng bị tiêu diệt.

Ở trong vùng đất này, kẻ địch lớn nhất của quân Lam Vũ không phải là những phần tử vũ trang hỗn loạn kia, mà là địa hình và khí hậu tự nhiên ác liệt.

Đường xá ở nơi này thực ra không thể dùng từ đường xá mà miêu tả được, chó có thể nó là chỗ miễn cưỡng có thể đi qua.

Sóc Xuyên đạo và Phỉ Xuyên đạo đều là địa phương nghèo đói nhất lạc hậu nhất của địa khu Mỹ Ni Tư, nhưng tài nguyên khoáng sản ở nơi này vô cùng phong phú, bao gồm các loại mỏ than, mỏ sắc, mỏ đồng, còn có cả kim cương mà địa khu Mỹ Ni Tư rất lấy làm tự hào.

Sóc Xuyên đạo của địa khu Mỹ Ni Tư là nơi xản xuất kim cương lớn nhất toàn thế giới, kim cương mà nó sản xuất ra năm mươi năm trước đã nổi tiếng toàn quốc.

Khi đó Tiêu Ma Ha sau khi suất lĩnh quân đội đế quốc Đường Xuyên chinh phục nơi này, lễ vật đầu tiên mà ông ta dâng lên cho hoàng đế bệ hạ, chính là một viên kinh cương nặng tới một trăm sau mươi cara, hiện giờ viên kim cương đó còn khảm trên vương miệng của hoàng đế đế quốc Đường Xuyên.

Ngoài ra ở trên long ỷ trong Kim Loan điện Vị Ương cung tại kinh đô Ni Lạc Thần, hai bên tay vịn của nó khảm toàn là kim cương tới từ Sóc Xuyên đạo, mỗi một viên đều nặng trên một trăm cara.

Từ sau khi đế quốc Đường Xuyên chiếm lĩnh nơi này, Sóc Xuyên đạo liền trở thành nơi sản xuất mỗi kim cương, trừ kim cương ra đế quốc Đường Xuyên không còn hứng thú gì khác với nơi này.

Vì thế đào kim cương trở thành nhiệm vụ duy nhất của quan viên đương địa, gần như một một dãy núi đều bị bọn họ đào cho lỗ chỗ, trông qua như cái đầu bị chốc ghẻ vậy.

Sau này địa khu Mỹ Ni Tư chiến loạn, người dânnơi này thành công thu lại được quyền khai thác kim cương, nhưng lực lượng vũ trang địa phương chiếm cứ nơi đây lâu dài, lại chà đạp thứ tài nguyên ưu hạng này, bọn chùng gần như là khai thác bừa bãi, mang tới rất nhiều tai nạn cho vùng đất này, làm cho hoàn cảnh sinh thái và khí hậu của nơi này biến hóa ác liệt.

Khi quân Lam Vũ tiến thẳng tới đây, thì gió cát không ngừng nổi lên, ngoài vô số những ngọn đồi trọc lốc, chỉ còn nhìn thấy vô số những hang động đủ kích cỡ lớn nhỏ. Nghe nói nhưng hang động không thể thô sơ hơn này, chính là nơi đào kim cương.

Sử Lực Uy còn bỏ thời gian chuyên môn khảo sát mấy cái hang động, thực sự không thể hiểu nối những thứ hang động thế này sao có thể lấy ra được kim cương, ở trong con mắt của hắn, nhưng hang động thế này dùng để mai táng thi thể còn tạm được.

Trên thực tế, đúng như điều Sử Lực Uy dự đoán, những hang động này đa phần là để mai táng thi thể, bời vì không có biện pháp an toàn nào, một khi bị sụp đổ, thì những công nhân ở bên trong hang động lập tức bị chôn sống.

- Không nhìn thấy bộ đội chủ lực của đối phương.

- Không nhìn thấy bộ đội chủ lực của đối phương.

…..

Cứ cách hai tiếng đồng hồ, Sử Lực Uy đều phải phát một mẩu tin tức như vậy về tổng bộ sư đoàn bộ binh 103.

Từ sau khi tiến vào Sóc Xuyên đạo, trung đoàn bộ binh 314 quân Lam Vũ có danh xưng là Chân Mọc Cánh liền đảm nhận nhiệm vụ vu hồi vùng ngoài vi, mục đích của bọn họ là công chiếm Gia Cơ Tang Ni, cắt đứt con đường chạy về phía bắc tới cao nguyên Huyết Sắc của phần tử vũ trang nơi này.

Bời vì bộ đội kỵ binh quân Lam Vũ ở trên cao nguyên Huyết Sắc đang lên kế hoạch công kích người Vũ Chân, tạm thời không có binh lực để hiệp trợ cuộc chiến ở Sóc Xuyên đạo.

Trung đoàn trưởng Sử Lực Uy dẫn bộ hạ xuất phát tử Tang Phổ Đa Lợi Á, thẳng tiến tới Cơ Gia Tang Ni, thủy chung không phát hiện ra Ma Ni giáo hoặc là bộ đội chủ lực của các dịa phương khác.

“ Có lẽ là bọn chút rúc hết về mấy chỗ như Mễ Lệ Đạt hoặc là Tác Y Đặc Tang Bố rồi.” Sử Lực Uy nghĩ trong lòng như vậy.

Lực lượng vũ trang địa phương của Sóc Xuyên đạo vô cùng phức tạp, hơn nữa có rất nhiều tên tuổi, mỗi loại có địa bản riêng, có quy củ riêng, người lãnh đạo cũng vô cùng có phong cách, xung đột chảy máu giữa chúng cũng chưa từng ngừng bao giờ, làm cho vùng đất này rối ren tăm tối.

Cho tới tận sau này Bộ Thủ dựa vào thủ đoạn chính trị mềm mổng và vũ lực hùng mạnh, đem bọn chúng chỉnh hợp lại với nhau, trở thành đế quốc Quang Minh sau này, thì nơi đây mới hơi yên tĩnh được một chút.

Thế nhưng, dưới cái vẻ bền ngoài yên bình của đế quốc Quang Minh, cũng ẩn chứa rất nhiều dòng chảy ngầm.

Trên thực tế, Bộ Thủ cũng không hoàn toàn khống chế được những phần tử vũ trang cứng đầu cứng cổ này, cho nên không thể không dựa vào người Tây Mông và người Ngõa Lạp, lợi dụng quan hệ đối địch giữa bọn họ đề trần áp và kiềm chế lẫn nhau, mới hình thành được đế quốc Quang Minh có vẻ ngoài cường đại không gì sánh bằng vào khi đó.

Chỉ tiếc rằng đế quốc Quang Minh ngoài mạnh trong yếu không kéo dài lịch sử của mình được bao lâu, cùng với việc người Ngõa Lạp và người Tây Mông nối tiếp nhau rút lui, đế quốc Quang Minh do Bộ Thủ lãnh đạo cũng theo đó mà tan rã.

Sau khi đế quốc Quang Minh biến mất, Sóc Xuyên đạo và Phỉ Xuyên đạo quay trở lại trạng thái quân phiệt hỗn chiến.

Các lực lượng vũ trang lớn nhỏ ở nơi này triển khai chém giết kịch liệt, mỗi một ngày đều phải có tới hàng trăm người thương vong.

Sau này Ma Ni giáo hùng cứ Hổ Xuyên đạo bị quân Lam Vũ đánh bại, bộ đội tàn dư của nó rút về Sóc Xuyên đạo, chiếm lấy đại bộ phận đất đai ở nơi này, trở thành lão đại của Sóc Xuyên đạo.

Vào trung tuần tháng năm, quân Lam Vũ từng phái sứ giả tới Ma Ni giáo, yêu cầu Ma Ni giáo lập tức đầu hàng vô đièu kiện.

Kết quả người lãnh đạo của Ma Ni giáo là Đỗ Tang và Trầm Diệp do dự mãi, cuối cùng vẫn quyết định cự tuyệt đề nghị của quân Lam Vũ, quyết định ngoan cố kháng cự tới cùng.

Bời vì Ma Ni giáo và quân Lam Vũ trong những ngày tháng trước kia, từng nhiều lần va chạm đổ máu, đám người Đỗ Tang và Trầm Diệp đều sợ Dương Túc Phong làm bừa làm càn, trở mặt dụ bọn chúng đầu hàng sau đó sát hại toàn bộ, bời vì phần tử cốt cán của Ma Ni giáo ở Hổ Xuyên đạo đều bị quân Lam Vũ tắm máu không kẻ nào được ngoại lệ, thậm chí thân nhân cũng không may mắn tránh khỏi tai họa.

Sau khi cự tuyệt quân Lam Vũ khuyên hàng, Đỗ Tang và Trầm Diệp đều cảm giác đước nguy cơ sắp đổ ụp xuống đầu, bọn họ không thể không bôn ba tứ xứ, du thuyết các lực lượng vũ trang địa phương cát cứ khắp nơi tham dự vào trận doanh đối kháng với quân Lam Vũ tới cùng.

Hoạt động của bọn họ cũng thu được thành quả nhất định, bởi vì những lực lượng vũ trang địa phương kia cũng cảm giác được uy hiếp của lưỡi lê quân Lam Vũ, đa phần trong số bọn chúng, đều tham dự vào liên minh do Ma Ni giáo tổ chức, tuyên thệ đồng tông hiệp lực chống lại quân Lam Vũ.

Đối với trận tuyến liên minh do Ma Ni giáo tổ chức, Lam Sở Yến căn bản không để vào mắt.

Lực lượng vũ trang chiếm cứ vùng địa khu Sóc Xuyên đạo mặc dù nói số lượng có hai ba chục vạn tên, nhưng đều là đám ô hợp không có kinh nghiệp chiến đấu, quân Lam Vũ căn bản không cần phải sợ.

Rất nhanh quân Lam Vũ liền chia quân làm nhiều đường triển khai tiến công, cả dọc đường đi tiến tới với thế như chẻ tre.

Ngày 10 tháng 6, trung đoàn bộ binh số 314 lục quân quân Lam Vũ công chiếm được Cơ Gia Tang Ni phía bắc Sóc Xuyên đạo, cắt đứt hoàn toàn liên hệ giữa Síc Xuyên đạo và cao nguyên Huyết Sắc.

Cơ Gia Tang Ni là một thành trấn không lớn, trông có chút hoang tàn, vào ban đêm nhân khẩu thường trú không tới hai vạn, hơn nữa đại bộ phận đèu là dan tộc dư mục từ cao nguyên Huyết Sắc di cư tới.

Thứ đáng tiền nhất ở trong thành trấn này chính là mấy miệng giếng nước trong, mấy miệng giếng này đã khiến cho nơi đây trở thành vùng đất mỗi lần người Tây Mông nam hạ đều lưu lại.

Ở bốn xung quanh thành trấn, còn chi chit những chiếc cột chắn ngựa, nhìn qua trông giống như những cái cây khô trơ trụi, trở thành phong cảnh đặc sắt nhất của Gia Cơ Tang Ni.

Lực lượng vũ trang chiếm cứ Cơ Gia Tang Ni chỉ có chưa tới tám nghìn người, nhưng lại có tới mấy tên thủ lĩnh, hỗn loạn hết sức.

Trung đoàn bộ binh số 314 quân Lam vũ do Sử Lực Uy suất lĩnh còn cách nơi này năm sáu tiếng đồng hồ hành quân, thì phần tử vũ trang ở nơi này đã hoàn toàn tan rã rồi, chẳng ai biết được bọn chúng bỏ đi đâu.

Sử Lực Uy nghỉ ngơi ở Cơ Gia Tang Ni hai ngày, sau đó tiếp tục hướng tới Vân Đức Lạp Tư ở phía tây.

Khác với Sử Lực Uy thuần túy chỉ là hành quân, bộ đội quân Lam Vũ tiến công từ phía nam, gặp phải sự kháng cự kiên cường của lực lượng vũ trang Ma Ni giáo.

Đầu lĩnh của Ma Ni giáo là Đỗ Tang và Trầm Diệp tập trung được ba bốn vạn phần tử Vũ Trang địa phương, đồn trú ở phụ cận Tác Y Đặc Tang Bố, triển khai đối kháng kịch liệt.

Bọn chúng ý đồ dựa vào hoàn cảnh địa lý đặc biệt của Tác Y Đặc Tang Bố để trì hoãn bước tiến của quân Lam Vũ.

Kết quả hỏa lực của quân Lam Vũ đã hoàn toàn san bằng trận địa của bọn chúng.

Tác Y Đặc Tang Bố là một tòa thành thị rất cổ xưa, nghe nói là có tới năm trăm năm lịch sử, trước khi chiến loạn ở địa khu Mỹ Ni Tư bùng phát, nhân khẩu thường trú ở nơi này vượt quá hai mươi vạn.

Do khí hậu tương đối khô han, cho nên cư dân đương địa thích dùng gạch sống để xây dựng nhà cửa, cả tòa thành thị cơ bản đều là những căn nhà bằng gạch sống, liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy một vùng hoang lương màu vàng. Từng có báo chí của đế quốc Đường Xuyên gọi nó là “thành thị màu vàng.”

Sau này địa khu Mỹ Ni Tư chìm vào trong chiến loạn, Tác Y Đặc Tang Bố trở thành địa phương đế quốc Quang Minh và Ma Ni giáo thường xuyên hỗn chiến, hai phe thế lực thường triền khai cuộc chiến giằng co ở nơi này.

Vì thế tòa thành màu vàng đã trở thành một tòa thành ma thực sự, những căn nhà bằng gạch sống lần lượt bị đánh nát, hình thành nên các hình thù kỳ quái.

Trên mặt đất lưu lại rất nhiều chiếc hố, gió bắc thổi qua, làm nơi này phát ra những âm thanh như quỷ khóc ma gào, mỗi người nghe thấy loại âm thanh này, ban đều đều sẽ gặp ác mộng.

Dần dần, nơi này liền không còn nhân khẩu thường trú nữa, hoàn toàn biến thành một tòa thành chết.

Dựa vào hỏa lực cường đại chi viện, quân Lam Vũ cơ bản đã san bằng tòa thành này, những căn nhà bằng gách sống còn sót lại đều bị xô đổ, những cái hố trên mặt đất cũng toàn bộ bị xới tung.

Đối diện với hỏa lực rợp trời của quân Lam Vũ, phần tử cốn cán của Ma Ni giáo còn có thể kiên thủ được một lát, nhưng những phần tử vũ trang khác thì đã sợ tới mất mật, chẳng thèm chào hỏi đã lập tức bỏ chạy mất dạng.

Khi Đỗ Tang và Trầm Diệp phát hiện ra mình đã rơi vào cảnh cô độc tác chiến, cũng muốn rút lui, nhưng đã muộn mất rồi.

Ngày 11 tháng 6, trải qua giao tranh kịch liệt, quân Lam Vũ đã chiém được Tác Y Đặc Tang Bố trọng trấn quân sự phía đông Sóc Xuyên đạo, tiêu diệt toàn bộ hơn hai vạn phần tử vũ trang Ma Ni giáo, đầu lĩnh Ma Ni giáo là Đỗ Tang và Trầm Diệp cũng bị bắt làm tù binh, sau đó bị chấp hành xử bắn, hơn ba nghìn tên tín đồ Ma Ni giáo bị bắt làm tù binh cũng bị bí mật xử bắn toàn bộ.

Sau khi đàm phán tan vỡ, Dương Túc Phong đã hạ mệnh lệnh diệt trừ hoàn toàn Ma Ni giáo, mệnh lệnh này được chấp hành triệt để.

Trải qua cuộc chiến ở Tác Y Đặc Tang Bố, Ma Ni giáo cuối cùng đã hoàn toàn tan tành mây khói, cho dù có một số con cá lọt lưới, cũng không dám giương lên cờ hiệu của Ma Ni giáo nữa rồi.

Sau khi quân Lam Vũ công chiếm Tác Y Đặc Tang Bố, liền tiếp tục tiến về địa khu Mễ Lệ Đạt ở trung bộ Sóc Xuyên đạo.

Do đường xá ở dọc đường đi bị kẻ địch phá hoại, cho nên vô cùng khó đi, bộ đội pháo binh của quân Lam Vũ không thể đi theo bộ binh hành quân thần tốc được, vì thế đều bị Lam Sở Yến lưu lại Tác Y Đặc Tang Bố, số bộ binh quân Lam Vũ còn lại thì trang bị gọn nhẹ hành quân.

Bời vì quân đội chủ lực của Ma Ni giáo đã bị diêu diệt, phía trước cũng không còn chiến đấu lớn lắm nữa.

Ngày 16 tháng 6, trung đoàn bộ binh số 314 quân Lam Vũ tới được Vân Đức Lạp Tư.

Cuộc chiến ở Vân Đức Lạp Tư khá là quyết liệt, Sử Lực Uy gặp phải thương vong đầu tiên kể từ khi khai chiến tới nay.

Địa thế của Vân Đức Lạp Tư rất cao, hơn nữa tường thành cũng khá kiên cố, lực lượng vũ trang địa phương chiếm cư nơi này có ngoại hiệu là Bọ Cạp Đen, vô cùng giảo hoạt và ác độc.

Cung tiễn mà bọn chúng sử dụng đều được ngâm qua chất độc lấy từ đuôi của bọ cạp, mang độc tính rất mạnh, kết quả có hơn mười chiến sĩ quân Lam Vũ trong chiến đấu không may trúng tên, toàn bộ bị độc phát bỏ mình, thi thể tiếp sau đó cũng thối rữa hết, khủng khiếp vô cùng.

Sử Lực Uy dùng bách kích pháo yểm hộ, dùng thuốc nổ đánh sập tường thành kiên cố, cuối cùng cũng thành công đánh hạ được Vân Đức Lạp Tư. Nhưng sau khi vào thành, thương vong của quân Lam Vũ vẫn không ngừng lại.

Dân tộc sinh sống ở địa khu Vân Đức Lạp Tư có tên là Vũ Mãn Đạt, thực ra Vũ Mãn Đạt cũng chỉ là dịch âm, Sử Lực Uy cũng chẳng biết cách gọi chính xác là gì.

Dù sao cái dân tộc đương địa này tín phụng một loại tôn giáo rất nguyên thủy, đối với sự xuất hiện của quân Lam Vũ có địch ý sâu sắc, thường xuyên trong bóng tối hạ độc thủ với những chiến sĩ đơn lẻ của quân Lam Vũ, chỉ vẹn vẹn hai ngày, quân Lam Vũ lại thương vong thêm mười người.

Lam Sở Yến nhận được báo cáo, không chút do dự hạ lệnh đồ sát toàn thành, đồng thời chỉ rõ do Mao Lợi Bá Cách suất lĩnh người Áng Cách Tư tới chấp hành.

Kết quả Vân Đức Lạp Tư mau chóng biến thành một đống đổ nát, ước chừng có bốn vạn cư dân dương địa bị bắn chết toàn bộ, nhà cửa và đồ đạc của bọn họ cũng đều bị thiêu hủy trong chốc lát.

Dân tộc có tên gọi là Vũ Mãn Đạt hoàn toàn biến mất trong dòng sông dài lịch sử.

Chuyện này trong báo cáo chiến dịch sau đó Lam Sở Yến hoàn toàn không nhắc tới, cho tới nhiều năm sau đó, chuyện này mới bị người ta lôi ra, Dương Túc Phong mới biết rằng mình lại đồ sát thêm một tòa thành rồi.

Bất quá, cuộc đồ sát ở Vân Đức Lạp Tư rất có hiệu quả, những dân tộc thiểu số tin phụng tông giáo nguyên thủy, cũng trên nguyên tặc tín phụng vũ lực là tối thượng, khi bọn họ biết kháng cự lại quân Lam Vũ sẽ có kết cục như thế nào, bọn họ liền đưa ra lựa chọn sáng suốt.

Sau đấy, trung đoàn 314 tiếp tục tiến về Kim Táp Lạp, trên đường đi bọn họ ít nhất nhận được những tín hiệu thành ý của sáu dân tộc thiểu số.

Ngày 17 tháng 6, Đồ Tẫn Tru suất lĩnh trung đoàn bộ binh số 315 lục quân quân Lam Vũ tới được Mễ Lệ Đạt.

Mễ Lệ Đạt là thành thị cổ xưa nhất cũng là thành thị hoa lệ nhất của Sóc Xuyên đạo, tòa thành này nằm trong dải ốc đảo trung tâm của sa mạc Gobi, là nơi đạt thần điện Mỹ Ni Tư (Menes) trong truyền thuyết.

Nhưng Đỗ Tẫn Tru nhìn thấy, chẳng phải là thần điện thần kỳ gì hết, chỉ đáng gọi là một tòa miếu cũ nát, trông còn như sắp sập tới nơi.

Bời vì tín ngưỡng kỳ quái của người dân đương địa, tòa miếu này cho dù có sập xuống cũng không được tiến hành tu sửa, làm hắn cảm thấy hết sức nực cười.

Cư dân cư ngụ nhiều đời ở Mễ Lệ Đạt lựa chọn sách lược sáng suốt là đầu hàng quân Lam Vũ, khiến cho toàn thành cổ xưa mà mỹ lệ này được bảo tồn.

Ban đầu Đồ Tẫn Tru vốn chuẩn bị đại khai sát giới, bời vì cuộc đồ sát ở địa khu Vân Đức Lạp Tư đã cực kỳ kích động hắn, làm cho hắn cũng làm một cuộc đồ sát hoàn mỹ ở Mễ Lệ Đạt.

Đáng tiếc ý đồ đen tối của hắn không đạt được, cư dân ở nơi này hiến lên cho bọn họ những viên kim cương những mỹ nữ quý giá nhất của mình, làm cho Đồ Tẫn Tru không tài nào nổi giận được.

Lam Sở Yến mau chóng tới được Mễ Lệ Đạt, tiếp thụ sự đầu hàng của cư dân đương địa.

Được Dương Túc Phong chỉ thị, Lam Sở Yến liền uy hiếp dụ đỗ, bắt chẹt vơ vét, đúng là đã kiêm được một món tài chính kha khá, bất quá cũng khơi lên sự phẫn nộ của cư dân nơi này.

Có điều xét thấy lưỡi lê của quân Lam Vũ quá sắc bén, những bất mãn và phẫn nộ đó mau chóng bị nén xuống.

Còn về chuyện sau đó Lam Sở Yến mặc kệ, bời vì nàng đã bình định được Phỉ Xuyên đạo và Sóc Xuyên đạo rồi, liền đi đối phó với người Vũ Chân, còn cái đống hỗn loạn này, tất nhiên có đám người Tiêu Phương Tạ và Cổ Địch Sâm tới thu dọn.

Ngày 18 tháng 6, trung đoàn bộ binh 314 quân Lam Vũ tiến tới Già Nam, bọn họ là bộ đội ở vùng cực nam Sóc Xuyên đạo, Nhiếp Lãng và bộ đội của hắn không có cơ hội tham gia cuộc chiến ở Tác Y Đặc Tang Bố, cho nên hắn cho rằng Lam Sở Yến thiên vị, cố ý kỳ thị bộ đội tới từ sư đoàn 102.

Nhưng cũng chẳng có cách nào, chỉ đành nuốt giận hành quân, kết quả trên cả đường đi bọn họ ngay cả một bóng người cũng chẳng nhìn thấy, đi thẳng tới Già Nam mới phát hiện ra nơi này đã là một tòa thành trống.

Già Nam mặc dù đã trở thành một tòa thành trống, nhưng thần điện vẫn kiên cường đứng ở đây, người Mỹ Ni Tư đều vô cùng sùng bái những thứ như Thần Điện.

Cũng có lẽ bởi trình độ văn hóa của bọn họ có quá nhiều thứ không thể giải thích, cho nên chỉ đành gửi gớm cho thần linh.

Nhiếp Lãng lòng buồn bực vô cùng, hạ lệnh phá hủy tất cả thần miếu ở Già Nam, kết quả trong quá trình phá hủy, không ngờ phát hiện ra vô số trân bảo có giá trị không nhỏ, hiển nhiên là do người đương địa phụng hiến cho thần linh, kết quả thần linh không nhận được, quân Lam Vũ liền thay thế cho ‘các ngài’ nhận dùm vậy.

Sau đấy, các bộ đội của quân Lam Vũ sinh ra hứng thú nồng nhiệt với các thần miếu, lần lượt tìm các loại cớ cướp bóc vơ vét, đúng là thu hoạch không nhỏ, làm cho ngân khô của quân Lam Vũ tăng thêm một món tài chính lớn.

Đương nhiên, những hành vi dã man cũng mang lại ảnh hưởng cực xấu cho việc thống trị sau này, thậm chí còn làm cho công tác tiễu phỉ trở nên vô cùng khó khăn, bất quá những chuyện đó đều là về sau cả rồi.

Ngày 27 tháng, trung đoàn 315 quân Lam Vũ công chiếm Kim Sa Tát, đồng thời tiếp đó tiến ra tuyến bở biển Ca ri bê.

Kim Sa Tát (Kinshasa) là tòa thành thị cổ xưa nhất của Phỉ Xuyên đạo, truyền thuyết nói lịch sử của nó còn lâu đời hơn cả đế quốc Đường Xuyên.

Tòa thành này đứng cao chót vót trên vách núi, dễ thủ khó công, phần tử vũ trang đương địa chôn rất nhiều hố bẫy ở những nơi hiểm yếu, đồng thời rút toàn bộ cư dân ở ngoài thành vào bên trong thành.

Ở bên ngoài thành thị thực hiển chính sách vườn không nhà trống, lộ ra quyết tâm muốn tồn vong cùng thành thị.

Sử Lực Uy dẫn theo lính trinh sát đi khắp xung quanh mấy vòng, cũng lười chả buồn tiến công, hạ lệnh dùng bách kích pháo phá hủy ao chứa nước của tòa thành này.

Nước ở bên trong ao chưa thuận theo khe hỡ của cửa thành kiên cố chảy ra, kết quả là không tới ba ngày ở bên trong thành liền ngoan ngoãn giương cờ trăng lên.

Hơn một vạn phần tử vũ trang thật thà tuân theo yêu cầu của quân Lam Vũ, hai tay ôm đầu, chỉ mặc một cái khố từ bên trong đi ra, quân Lam Vũ không phí một chút công sức nào đã chiếm lĩnh được Kim Sa Tát.

Tiếp đó, Sử Lực Uy lại ngựa không ngừng vó tiếp tục suất lĩnh bộ đội tiến quân, cho tới tận ven biển Ca ri bê, mới tạm thời dừng bước tiến.

Dựa theo mệnh lệnh của Lam Sở Yến, Sử Lực Uy và bộ đội của hắn phải triển khai ở địa khu Kim Sa Tát, tiến hành công tác tiễu phỉ, đồng thời hiệp trợ nhân viên nội chính đến sau đó duy trì trị an đương địa.

Kim Sa Tát là tòa thành thị cổ xưa nhất của Phỉ Xuyên đạo, cũng là tỏa thành thị có nạn phỉ tặc nghiêm trọng nhất.

Nghe nói mỗi người dân ở nơi này đều có hai bộ mặt, trong đó có một cái là thổ phỉ thực sự.

Trải qua phân biệt đơn giản, ước chừng có hai nghìn người ở Kim Sa Tát bị xử bắn, đều là cốt cán của phần tử vũ trang, còn có một bộ phận là những nhà giàu đương địa.

Bởi vì trong quá trình tra xét, quân Lam Vũ không ngờ phát hiện ra có một số kẻ cùng hải tặc Ca Âu thư từ qua lại, thậm chí có có một số tên bí mật làm ăn với hải tặc Ca Âu, vì thế bọn họ liền thanh trừng không chút thương xót.

Những lược lượng vũ trang khác thì bị áp giải tới mỏ kim cương, phụ trách đào kim cương.

Ngày 28 tháng 6, trung đoàn bộ binh số 315 quân Lam Vũ công chiếm Ôn Nhã Đắc.

Quân Lam Vũ cũng gặp phải sự kháng cự kịch liệt ở nơi này, cư dân bản xứ sinh sống ở xung quanh địa khu Ôn Nhã Đắc không biết bị ảnh hưởng của kẻ nào, tỏ ra vô kích kích động với việc quân Lam Vũ tới nơi này, gần như là toàn bộ già trẻ đều nhất tề lên trận, đối kháng với quân Lam Vũ, thậm chí là có cả đứa bé bảy tám tuổi cầm trường mâu lên chiến trường.

Sau này quân Lam Vũ mới biết rằng, thời gian quân Lam Vũ tới đungnj ngay phải vào thời điểm kỵ húy của những thổ dân này, vì thể mới diễn biến thành một trường đồ sát thảm liệt.

Sau khi chiến đấu kết thúc, mười ba vạn nhân khẩu của địa khu Ôn Nhã Đắc, chỉ có một con chó hoang còn sống sót, nhưng con chó hoang này cũng bị Đồ Tẫn Tru cho một phát súng chết tốt.

Gió cát mau chóng vùi lấp tòa thành thị cổ xưa này, quân Lam Vũ cũng mau chóng rút khỏi nơi đây, Ôn Nhã Đắc hoàn toàn bị gió cát chôn vùi, từ đó vĩnh viễn biến mất trong bản đồ của quân Lam Vũ.

Cho tới tận một trăm năm sau, mới có người phát hiện ra di chỉ của tòa thành này. Thậm chí phát hiện thi thể ở bên trong cũng chưa hoàn toàn bị thối rữa.

Trận chiến ở Ôn Nhã Đắc, sau khi Dương Túc Phong chết, trở thành chứng cứ hữu hiệu cho một số kẻ công kích quân Lam Vũ, liên quan tới nghi vấn về hành động quân Lam Vũ đã dùng ở Ôn Nhã Đắc, làm cho tranh luận không ngừng, mà tiếng súng của quân Lam Vũ ở Ôn Nhã Đắc rốt cuộc là chiến đấu hay là đồ sát, cũng trở thành cơ hội cho rất nhiều nhà xuất bản và tác giả phát tài.

Bời vì một số vấn đề chi tiết, thậm chí mấy chục năm sau, lại vẫn còn có người tự mình tới hiện trường tra cứu.

Đương nhiên, khi Dương Túc Phong còn ở trên đời, thì tuyệt đối không có một ai dám hé răng nửa lời về chuyện này, bởi vì địa danh Ôn Nhã Đắc ở trên bản đồ, do chính tay Dương Túc Phong xóa đi.

Sau khi nhận được tin báo ở tiền tuyến, Dương Túc Phong cảm thấy Ôn Nhã Đắc không cần thiết phải xây dựng lại nữa, cho nên thuận tay xóa luôn tên nó đi.

Đây là tòa thành thị thứ hai bị quân Lam Vũ hoàn toàn xóa bộ, sau Mạc Lạc Tạp của nước Mã Toa.

Ngà 7 tháng 1, trung đoàn số 214 bộ binh quân Lam Vũ chiếm lĩnh Mã Gia Địch.

Do các dịa khu khác bị quân Lam Vũ lần lượt chiếm lĩnh, những phần tử vũ trang kia chỉ có lựa chọn tụ tập ở Mã Gia Địch.

Trong thời gian mười ngày ngắn ngủi, Mã Gia Địch đã tụ tập trên hai vạn phận tử vũ trang, nhưng nhân số gia tăng không đại biểu cho sức chiến đấu được tăng cường.

Trên thực tế, khi quân còn chưa tới Mã Gia Địch, nội bộ của bọn chúng đã chém giết lẫn nhau rồi, khi đại quân của quân Lam Vũ tới nơi, thì đại bộ phận bọn chúng đã tan đàn xẻ nghé, tan dư của Ma Ni giáo cùng đường hết lối toàn bộ tự thiêu ở nơi này, ngoài ra còn ước chừng có hai nghìn phần tử vũ trang địa phương tự sát bỏ mạng.

Khi Nhiếp Lãng suất lĩnh bộ độ tiến vào Mã Gia Địch, không ngờ phát hiện ra thi thể của Bộ Thủ bị treo ở chính giữa quảng trường, hắn bị phần tử vũ trang đương địa vạn tiễn xuyên tâm mà chết, hơn nữa thời gian tử vong ít nhất phải được một tuần lễ rồi.

Nhưng vì sao những phần tử vũ trang này có thể giết được hắn, mà vì sao hắn lại xuất hiện ở trong đám ô hợp này, thì Nhiếp Lãng không hề hay biết.

Khi tin tức chuyển tới chỗ Dương Túc Phong, Dương Túc Phong cũng tỏ ra khá là kinh ngạc, có lẽ trong con mắt của rất nhiều người, nhân vật anh hùng như Bộ Thủ đáng lẽ ra phải có một cái chết tráng lệ, cho dù không lưu danh sử xanh, cũng ít nhất phải để tiếng xấu vạn năm.

Nhân vật ghê gớm tới ngay cả Phương Phỉ Thanh Sương cũng không giết được, nhưng lại chết ở trong tay của một đám ngu dân, làm người ta thấy đáng tiếc, lại cảm thấy bi ai.

Có lẽ, câu chuyện về Bộ Thủ sẽ vĩnh viễn che dấu đoạn này, đây thực sự chẳng phải là chuyện vinh quang gì.

Nhận được chỉ thị của Dương Túc Phong, Nhiếp Lãng tiến hành tra xét quy mô lớn ở Mã Gia Địch, mỏng muốn tìm ra hung thủ giết hại bộ thủ, mặc dù hắn liên tục tra tấn mấy chục tên phần tử vũ trang, nhưng vẫn không có kết luận.

Không một ai biết Bổ Thủ vì sao mà chết, thậm chí không một ai biết vì sao Bộ Thủ lại xuất hiện ở Mã Gia Địch, khi bọn chúng tới Mã Gia Địch, thì đã nhìn thấy thi thể của Bộ Thủ rồi.

Cái chết của Bộ Thủ vĩnh viễn trở thành một câu đố.

Ngày 14 tháng 7, lễ hội ma, trung đoàn 214 quân Lam Vũ tới được vị trí cảng Lữ Thuận.

Cảng Lữ Thuận là một cảng nước sâu thiên nhiên rát tốt, nhưng thùy chung không được khai thác hữu hiệu.

Năm xưa hải quân đế quốc Đường Xuên từng lập nên một phương án khai thác hoàn toàn, nhưng sau này vì nhiều nguyên nhân nên tạm thời bị gác lại.

Tiếp sau đó chiến loạn ở địa khu Mỹ Ni Tư bùng phát, cảng Lữ Thuận liền hoàn toàn biến mất trong đầu đế quốc Đường Xuyên, lực lượng vũ trang địa phương chiếm cứ Phỉ Xuyên đạo đương nhiên cũng chẳng có tâm tư khai thác cảng Lữ Thuận.

Quân Lam Vũ sau khi chiếm lĩnh cảng Lữ Thuận, lập tức bắt đầu công việc kiến thiết trên quy mô lớn.

Long Nha chiến hạm của quân Lam Vũ mấy hôm sau đã tới được cảng Lữ Thuận, đồng thời còn có đội công trình hải quân trực thuộc hạm đội Bắc Hải hải quân quân Lam Vũ tới nơi này, bọn họ dựa theo tiêu chuẩn của một quân cảng cấp một, bắt đầu đem cảng Lữ Thuận kiến thiết trở thành cửa cảng lớn nhất bờ biển phía đông biển Ca ri bê.

Tới đây, quân Lam Vũ hoàn toàn thu phục được Sóc Xuyên đạo và Phỉ Xuyên đạo, trừ một bộ phận bộ đội phải tham dự cuộc tiến công người Vũ Chân ra, thì những bộ đội khác triển khai ngay tại chỗ, bắt đầu công tác tiễu phí gian khổ.

Trong chiến dịch lần này, vô số phân tử vũ trang địa phương khôgn trực tiếp đối kháng với quân Lam Vũ mà chọn biện pháp chia nhỏ ra để ẩn nấp, trở thành phỉ tặc, công tác tiễu phỉ của quân Lam Vũ trở nên nặng nề và lâu dài.

Không lâu sau khi thu phục Sóc Xuyên đạo và Phỉ Xuyên đạo, bộ đội kỵ binh quân Lam Vũ cũng phát động cuộc tiến công cuối cùng với người Vũ Chân.

Tô Ba Nhĩ Đồ, cao nguyên Huyết Sắc.

Nơi này là địa phương người Vũ Chân sinh sống qua nhiều đời nhiều thế hệ.

Hướng nam của nơi này có thảo nguyên bằng phẳng nhất, có nguồn cỏ nước phong phú nhất, có trâu ngựa dê toa khỏe nhất. Hướng bắc của nơi này có vách núi cheo leo nhất của cao nguyên Huyết Sắc.

Đây là nơi người Vũ Chân sinh sôi nảy nở, nghe nói đã có gần một nghìn năm lịch sử rồi. Trong những bãi cỏ xung quanh Tô Ba Nhĩ Đổ thỉnh thoảng còn có thể đào bới được dấu vết của tiền nhân.

Khe suối nhỏ ở nơi này nhẹ trôi êm đềm, phát ra ánh sáng nhu hòa dưới thái dương, gió nhẹ thổi qua, làm cỏ non chập chờn theo chiều gió, tạo nên một bức tranh mỹ lệ nhất về thảo nguyên.

Cái tên Tô Ba Nhĩ Đồ nguyên có nghĩ là nơi này có rồng bay lượn, những tiền nhân của người Vũ Chân phát hiện ra dấu tích của Long Ưng ở nơi này, vì thế lập tức lập doanh cắm trại, sinh hoạt lâu dài ở đây, đồng thời bắt đầu dày công thuần dưỡng Long Ưng làm chủ lực chiến tranh.

Địa phương mà Long Ưng sinh sống, nằm ở cách phía bắc của Tô Ba Nhĩ Đồ ước chừng hai mươi kilomet, nơi này toàn là những vách đá dựng ngược, xoay mặt về đại thao nguyên bao la bát ngạt, trông vô cùng nổ bật, lại vô cùng trang nhiêm.

Trên những vách núi màu đỏ sậm, có con Long Ưng non đang tự do tự tại bay lượn.

Trướng bồng của Tây Lạp Mộc Luân thủ lĩnh của người Vũ Chân, được đặt ở phía dưới Long nhai, nửa năm trước hắn ta di cư tới nơi này.

Dựa theo cách nói của bản thân Tây Lạp Mộc Luân, là hắn muốn sớm chiều sống cùng Long Ưng, dùng bí quyết tổ tiên người Vũ Chân truyền lại tiến hành liên hệ bí mật với Long Ưng, để sức chiến đấu của Long Ưng kỵ sĩ tăng lên bội phần, để kích thích sĩ khí của Long Ưng kỵ sĩ, tăng cường sức chiến đấu của bọn họ, đánh bại quân Lam Vũ tàn ác.

Chỉ có những người thân cận nhất với Tây Lạp Mộc Luân mới biết được chân tướng, đó là Tây Mạp Mộc Luân chỉ có ở dưới sự quây quanh của Long Ưng, hắn mới có chút cảm giác an toàn một chút, một khi rời khỏi phạm vi bảo hộ của Long Ưng, thì hắn quả thực không thể ngủ yên, cho dù doanh trước của hắn vốn chỉ cách nơi sinh trưởng của Long Ưng chưa tới hai mươi kilomet.

Tây Lạp Mộc Luân cả đời kiêu hùng, không ngờ suy yếu tới mức độ này, làm cho người biết được chân tướng chỉ có thể than thở ở trong lòng.

Có lẽ, nếu như không có Dương Túc Phong, nếu như không có quân Lam Vũ, Tây Lạp Mộc Luân sẽ thể hiện trọn vẹn được tài hoa của hắn, dẫn dắt người Vũ Chân trở thành bá chủ mới của cao nguyên Huyết Sắc cũng không chừng.

Chỉ tiếc rằng tạo hóa khéo trêu người, đã sinh Du sao còn sinh Lượng? Ông trời ban cho Tây Lạp Mộc Luân tài hoa hơn người, đồng thời cũng đem Dương Túc Phong, cái mầm tội ác gieo xuống nhân gian.

Mà thế nào ông trời lại còn làm bọn họ trở thành tử địch, khi bọn họ gặp nhau, kẻ tà ác lại chiếm được thượng phong.

Có lẽ bị đả kích bởi cái chết của Nhi Tư, Tây Lạp Mộc Luân đang thời tráng niên, sức khỏe của hắn trở nên rất tệ hại.

Hắn vốn là nam nhân khôi ngô nhất tráng kiện nhất của người Vũ Chân, nghe nói có thể dùng tay không đấm chết sói hoang, nhưng từa tình hình hiện giờ mà xét, hiển nhiên là không thể làm được rồi, hắn có thể miễn cưỡng giữa cho thân thể thăng bằng đã là không tệ rồi.

Bất quá, tinh thần của Tây Lạp Mộc Luân vẫn còn rất khỏe khoắn, thậm chí dáng vẻ còn có chút hưng phấn, khi tâm phúc của hắn là Hoắc Nặc Lợi Nặc và Ba Bỉ Đặc Lôi nối đuối nhau tới đại trướng bồng của Tây Lạp Mộc Luân, cả hai người đều cảm thấy sắc mặt của Tây Lạp Mộc Luân có chút quái dị, mặt đỏ sậm cứ như là vừa uống rượu xong.

- Chúng ta có mười vạn bộ đội, chúng ta có gì phải sợ chứ? Dương Túc Phong dám tới, chúng ta sẽ cho y diệt vong.

Tây Lạp Mộc Luần gầm ghè, còn vung mạnh nắm đấm lên, trong con mắt của hắn có rất nhiều tơ máu, hiển nhiên là đêm qua không được ngủ ngon, nhưng sắc mặt của hắn lại rất đỏ, đỏ tới mức như ép được ra máu, hơi thở của hắn cũng vô cùng nặng nề hơn nữa còn gấp gáp, mũi không ngừng hắt hơi, dường như là bị cảm cúm nghiêm trọng vậy.

Hoắc Nặc Lợi Nặc và Ba Bỉ Đặc Lôi đều len lén cúi đầu thấp xuống, không dám tiếp lời.

Nhân khẩu của người Vũ Chân không được nhiều lắm, chỉ có chừng hai trăm vạn, trong toàn bộ cao nguyên Huyết Sắc, nhân khẩu của người Vũ Chân là ít nhất.

Kỵ binh dân tộc du mục chú trọng chất lượng, nhưng càng chú trọng số lượng, cho nên về điểm này người Vũ Chân đã bị thiệt lớn, đây cũng là một trong số nguyên nhân làm người Vũ Chân thường xuyên bị chèn ép.

Thử hỏi không có đủ số lượng kỵ binh, thì làm sao có thể kháng cự được người Tây Mông và người Ngõa Lạp tiền hậu giáp kích?

Nhưng đối diện với uy hiếp của quân Lam Vũ, dưới sự nỗ lực của Tây Lạp Mộc Luân, người Vũ Chân vẫn tụ tập được mười vạn kỵ binh, thành lập mười cái vạn nhân đội, chuẩn bị quyết sống mái với quân Lam Vũ.

Người Vũ Chân vốn chỉ có ba vạn quân thường trực, đây cũng là ba vạn tinh kỵ được Tây Lạp Mộc Luân yêu quý nhất, nhưng mỗi một người Vũ Chân đều hiểu rõ, muốn dựa vào ba vạn kỵ binh này để đối phó với quân Lam Vũ, là tuyệt đối không thể.

Nhìn thấy Hoắc Nặc Lợi Nắc và Ba Bỉ Đặc Lôi nối tiếp nahu tới đây, trong mắt Tây Lạp Mộc Luân thoáng qua một sự bi ai không dễ phát hiện ra, nhưng mau chóng biến mất, một lần nữa thay vào đó là vẻ hưng phấn tất thắng, sắc mặt càng ngày càng đỏ sậm.

Bất quá, chút vẻ bi ai vừa rồi của hắn, vẫn bị quân sư Hoắc Nặc Lợi Nặc của người Vũ Chân nhìn thấy, trong lòng hắn cũng thấy có chút bi ai.

Thế lực của người Vũ Chân còn kém người Ngõa Lạp và người Tây Mông xa tít tắp, số lượng kỵ binh thậm chí không bằng một phần năm của người ta, dùng lượng binh lực như thế mà đi đối kháng với quân Lam Vũ, thì có khác chi là lấy trắng đập đá, Hoắc Nặc Lợi Nặc không dám tưởng tượng ra hậu quả.

Nhân tài kiệt xuất của người Vũ Chân cũng không nhiều như của người Ngõa Lạp và người Tây Mông, hiện giờ đại tướng của người Vũ Chân có thể dùng được, cũng c hỉ có Ba Bỉ Đặc Lôi thôi.

Ba Bỉ Đặc Lôi chiến công lẫy lừng, thành danh hiển hách, nhưng Ba Bỉ Đặc Lôi lại có một nhược điểm trí mạng, chính là hắn không biết chỉ huy Long Ưng kỵ sĩ chiến đấu như thế nào, hơn nữa cảm tình của Ba Bỉ Đặc Lôi với Tây Lạp Mộc Luân, tựa hồ cùng chẳng hơn được những người khác.

Tây Lạp Mộc Luân theo lệ hô hét với hai người một phen, cho rằng người Vũ Chân khẳng định có thể đánh bại quân Lam Vũ, bởi vì người Vũ Chân lấy sức nhàn đánh sức mỏi, còn quân Lam Vũ thì lao sư viễn chinh.

Tây Lạp Mộc Luân kiên định cho rằng, cao nguyên Huyết Sắc xưa nay đều là cao nguyên Huyết Sắc của dân tộc du mục, bất kỳ chủng tộc ngoại lai nào cũng chớ mơ tưởng chinh phục được nơi này …v..v. đại khái toàn những lời như thế.

Hoắc Nặc Lợi Nặc và Ba Bỉ Đặc Lôi đã nghe tới phát chán rồi, cho rằng đó là thể hiện việc Tây Lạp Mộc Luân ngoài cứng trong mềm, bất quá hai người đều tỏ vẻ kính cẩn nghe dạy bảo.

Không biết trong lòng Ba Bỉ Đặc Lôi nghĩ gì, nhưng Hoắc Nặc Lợi Nặc thì không có được chút lạc quan nào như Tây Lạp Mộc Luân, thế nhưng đối diện với sự lạc quan gần như thành bệnh của Tây Lạp Mộc Luân, hắn cũng chẳng biết phải nói làm sao.

Từ lý trí mà nói, hắn cho rằng hiện giờ người Vũ Chân lập tức giơ tay đầu hàng là lối thoát tốt nhất, nhưng từ tình cảm mà nói bọn họ cũng không nhẫn tâm nhìn thấy thủ lĩnh của người Vũ Chân mất đi hai người con trai còn phải khuất nhục đầu hàng hung thủ.

Có lẽ, bản thân Tây Lạp Mộc Luân cũng thấy rất rõ thế cục, nhưng hắn không muốn thừa nhận mà thôi.

Sự hùng mạnh của quân Lam Vũ, là điều ai cũng đã thấy.

Người Tây Mông không tin vào điều đó, kết quả là bị quân Lam Vũ đánh cho mặt mũi thâm tím, hiện giờ còn bị chia cách thánh hai nửa, khắc chế đối địch lẫn nhau, tài sản tư nhân mà Ai Đức Mông Đa vất vả lắm mới tích lũy được, bị Dương Túc Phong vơ vét sạch sẽ.

Người Ngõa Lạp cũng không tin vào điều đó, kết quả là bị quân Lam Vũ cấm vận vật tư, chỉ trong một mùa đông ngắn nủi, đã có mấy nghìn người chết đói chết rét, ngay cả sủng phi của Ma Sa Địch bị bệnh, cũng không có thuốc men, chỉ đành trơ mắt nhìn nàng ta qua đời.

Người Tây Mông và người Ngõa Lạp đã phải dùng máu để chứng minh cho sự hùng mạnh của quân Lam Vũ, người Vũ Chân có lý do gì mà không tin đây?

Có lẽ toàn bộ Tô Ba Nhĩ Đồ, ngoài trừ Tây Lạp Mộc Luân bệnh tật ra, thì bất kỳ một ai khác chỉ cần hơi có một chút lý trí, đều không muốn chiến đấu với quân Lam V ũ.

Người Vũ Chân cho dù có tự tin hơn nữa, cũng không dám tự tin cho rằng mình có thể vượt qua sự tồn tại của người Ngõa Lạp và người Tây Mông.

Từ sau khi nối tiếp nhau chính phục người Tây Mông và người Ngõa Lạp, quân Lam Vũ liền quay thẳng lưỡi lê chĩa vào người Vũ Chuân ngoan cường kháng cự.

Mặc dù chiến đấu còn chưa lập tức triển khai, nhưng áp lực từ nhiều phía đã liên tiếp chèn tới, nguy hiểm nhất chính là phong tỏa.

Sau khi khống chế khu vực của người Tây Mông và người Ngõa Lạp, quân Lam Vũ đã thực hành sự phong tỏa triệt để với người Vũ Chân, nghiên cấm tất cả vật phẩm lưu thông tới khu vực của người Vũ Chân.

Rất nhanh, giống như các dân tộc du mục khác, người Vũ Chân hoàn toàn rơi vào cảnh khốn cùng gian nan do thiếu thốn vật tư.

Trên thực tế, Hoắc Nặc Lợi Nặc trong lòng cũng căn bản là không tán đồng sách lược đối kháng với quân Lam Vũ của Tây Lạp Mộc Luân, ngay cả người Tây Mông và người Ngõa Lạp đều bị quân Lam Vũ chinh phục rồi, thì người Vũ Chân với thực lực còn yếu ớt hơn thì lấy cái gì ra để mà đối kháng với quân Lam Vũ?

Thậm chí Hoắc Nặc Lợi Nặc còn mập mờ đề nghị, nếu như Tây Lạp Mộc Luân không chịu được nỗi đau mất con, thì vì tương lai của người Vũ Chân, hắn nên chủ động nhượng hiền, đem vị trí đại hãn truyền cho người khác, để người khác đi liên hệ đạm phán với quân Lam Vũ, tranh thủ lối thoát tốt hơn, mà không phải là muốn kéo theo toàn bộ người Vũ Chân xuống vực thẳm như hắn làm hiện nay.

Hoắc Nặc Lợi Nặc và Ba Bỉ Lợi Á đều vô cùng lo lắng, một khi chọc giận quân Lam Vũ, thì người Vũ Chân có khả năng sẽ bị diệt chủng.

Đây chẳng phải là chuyện đùa, mà là sự huy hiếp hết sức thực tế, trong cuộc đấu tranh quân sự tàn khốc, không một ai hi vọng Dương Túc Phong sẽ mở lòng từ bi.

Dương Túc Phong cũng không phải chưa làm ra chuyện diệt chủng, hơn nữa quân Lam vũ hoàn toàn có quyền lực diệt sạch người Vũ Chân.

Sau khi có được vô số chiến mã của người Tây Mông và người Ngõa Lạp, kỵ binh của quân Lam Vũ đã được mở rộng mau chóng, hiện giờ đã phát triển lên tới hai vạn người.

Đó còn chỉ mới là bộ đội trực thuộc của quân Lam Vũ, còn những kỵ binh người Ngõa Lạp và người Tây Mông gián tiếp chịu sự chỉ huy của quân Lam Vũ, thì còn nhiều hơn kỵ binh trực thuộc của quân Lam Vũ nhiều lần.

Mà đối với việc người Vũ Chân bị diệt chủng, người Ngõa Lạp và người Tây Mông đương nhiên sẽ không có chút thương xót nào.

Hiện giờ, kỵ binh của quân Lam Vũ đã tiến vào thành Ô Mã và Hi La Đa Đức, hình thành thế hai mặt giáp kích với người Vũ Chân.

Ở trên cao nguyên Huyết Sắc bao la rộng lớn, kỵ binh quân Lam Vũ hành quân cấp tốc chỉ cần năm ngày hoặc thời gian càng ngắn hơn là có thể tới được Tô Ba Nhĩ Đồ.

Có lẽ trong quá khứ, dựa vào hoàn cảnh địa lý phức tạp của cao nguyên Huyết Sắc, người Vũ Chân còn có thể quần nhau với kỵ binh của quân Lam Vũ, bời dù sao, cao nguyên Huyết Sắc mặc dù trông rộng lớn bao la, vẫn ẩn chưa rất nhiều cạm bẫy và bí mật, mà những cạm bẫy và bí mật này có thể đủ làm kỵ binh quân Lam Vũ nếm mùi cay đắng.

Thế nhưng, sau khi quân Lam Vũ chính phục được người Ngõa Lạp và người Tây Mông, đã rút ra từ đó rất nhiều hướng đạo viên, những người hướng đạo kinh nghiệm phong phú này, thậm chí bao gồm cả huynh đệ của Ai Đức Mông Đa.

Mức độ thông thạo với cao nguyên Huyết Sắc của bọn họ đều không hề dưới bất kỳ một người Vũ Chân nào, dưới sự dẫn đường của bọn họ, Hoắc Nặc Lợi Nặc cho rằng kỵ binh quân Lam Vũ tới được Tô Ba Nhĩ Đồ chẳng phải là chuyện khó khăn gì.

Càng làm cho người ta lo lắng hơn là, có nhiều kỵ binh người Tây Mông và kỵ binh người Ngõa Lạp đang được thành lập.

Căn cứ vào trinh sát trên không của Long Ưng kỵ sĩ người Vũ Chân, vô số kỵ binh người Tây Mông và kỵ binh người Ngõa Lạp đang được giáo quan của quân Lam Vũ huấn luyện, bọn họ cũng đã đổi sang đồng phục của quân Lam Vũ, nhưng còn chưa được trang bị vũ khí của quân Lam Vũ, cho dù là thế cũng không thể kháng cự được nữa rồi.

Từ góc độ lâu dài mà nói, Hoắc Nặc Lợi Nặc tin rằng những kỵ binh này là do Dương Túc Phong chuẩn bị dùng để đối phó với kẻ địch ở đại lục Y Lan, nhưng trước khi bọn họ tới đại lục Y Lan, bọn họ có thuận tiên tới khu vực của người Vũ Chân thuận tiện đi săn hay không, thì là chuyện không một ai có thể đảm bảo được.

Nghĩ tới trừ hai vạn kỵ binh quân Lam Vũ chực chờ hành động, cùng với gần mười vạn kỵ binh người Tây Mông và người Ngõa Lạp còn lởn vởn xung quanh người Vũ Chân, Hoắc Nặc Lợi Nặc không rét mà run.

Chuyện mà hắn lo lắng nhất, không phải là bộ đội kỵ binh quân Lam Vũ tấn công, mà là người Tây Mông hoặc là người Ngõa Lạp tiến công.

Có lẽ quân Lam Vũ vào thời khắc mấu chấu có thể chấp nhận người Vũ Chân đấu hàng, thế nhưng người Tây Mông và người Ngõa Lạp thì tuyệt đối sẽ không ,bất kể là người Tây Mông hay người Ngõa Lạp đều vui lòng hoàn toàn đem người Vũ Chân xóa sổ khỏi cao nguyên Huyết Sắc.

- Bộ đội của chúng ta ở vị trí nào?

Tây Lạp Mộc Luân oai phong hỏi, vẻ mặt hưng phấn, ngữ khí mạnh mẽ. Từ ánh mắt của hắn mà xét , thì hoàn toàn không nhìn ra tình thế khó khăn hiện nay của người Vũ Chân, ngược lại cứ giống như người Vũ Chân đang chuẩn bị phát động tấn công vậy.

- Mười vạn nhân đội của chúng ta, thì có ba cái ở phương hướng Hi La Đa Đức, có hai cái ở phương hướng thành Ai Lan, và có năm cái ở phương hướng thành Ô Mã. Căn cứ vào báo cáo trinh sát của Long Ưng kỵ sĩ, kỵ binh quân Lam Vũ đã chuẩn bị sẵn sàng tấn công, có khả năng phát động tiến công trong một hai ngày nữa.

Ba Bỉ Đặc Lôi nói với chút gian nan, đối với trường chiến tranh trước mắt này, hắn và Hoắc Nặc Lợi Nặc giống nhau đều không thấy hi vọng, cảm thấy không có khả năng chiến thắng.

Long Ưng kỵ sĩ trừ chiến đấu ra, còn là lính trinh sát rất tốt, đối với động thái của chiến trường nắm bắt rất chính xác.

- Long Ưng kỵ binh của chúng ta thế nào?

Tây Lạp Mộc Luân chậm rãi nói, nếu như nói người Vũ Chân vào lúc này còn hi vọng vào kỳ tích gì xuất hiện, thì đó là Long Ưng kỵ sĩ thực sự có thể biến thành rồng trong truyền thuyết, sử dụng sức mạnh cường đại của nói đánh cho quân Lam Vũ tơi bời.

Hoặc Nặc Lợi Nắc cũng gian nan đáp:

- Ở phía nam thành Bạch Mã, bất kể là kỵ binh quân Lam Vũ công kích từ phương hướng nào, bọn họ đều có thể chi viện kịp thời, tôi đã sai bọn họ hai tư trên hai tư giờ đợi lệnh rồi, đồng thời còn không ngừng tuần tra và trinh sát.

Nếu như nói thủ lĩnh Tây Lạp Mộc Chân của người Vũ Chân không biết chỉ huy Long Ưng, thì nhất định là có người sẽ há hốc mồm không tin, nhưng sự thực đúng là như thế, bản thân Tây Lạp Mộc Luân không hề biết chỉ huy Long Ưng kỵ sĩ chiến đấu, cho nên hắn ra sức huấn luyện nhi tử của mình trở thành Long Ưng kỵ sĩ chân chính.

Đáng tiếc, bất hạnh là hai nhi tử của hắn chết cònmột viên đại tướng Long Ưng khác cũng chết dưới họng súng của quân Lam Vũ, Hoắc Nặc Lợi Nặc chỉ đành cố gắng gánh vác công tác chỉ huy Long Ưng kỵ sĩ.

- Rất tốt, cho dù lũ chó con quân Lam Vũ có đông hơn nữa, cũng sẽ tan xương nát thịt dưới Long Ưng kỵ sĩ anh dũng của chúng ta! Long Ưng kỵ sĩ đã bảo hộ chúng ta ba trăm năm, ta nghĩ lần này cũng sẽ không ngoại lệ.

Tây Lạp Mộc Luân hưng phấn nói, dùng sứng xoa xoa bàn tay khô gầy, mặc dù vẻ hưng phấn của hắn mang thành phần ngụy trang, nhưng Hoắc Nặc Lợi Á và Ba Bỉ Đặc Lôi đều không vạch trần ra, hai người chỉ cung kính cúi đầu xuống.

Tây Lạp Mộc Luân đi đi lại lại ở bên trong trướng bồng, miệng cứ lầm bẩm không biết là cầu khấn điều gì, Hoắc Nặc Lợi Á thì lờ mờ nhận ra khả năng là hắn đang niệm chú ngữ, chú ngữ có liên quan tới Long Ưng kỵ sĩ.

Nhìn thần sắc thành kính của Tây Lạp Mộc Luân, thì hắn thực sự đã đem hi vọng gửi gắm lên người chưa tới ba mươi con Long Ưng kia rồi.

Hoắc Nặc Lợi Nặc và Ba Bỉ Đặc Lôi đều len lén nhìn nhau một cái, cho rằng tình trạng thần kinh của Tây Lạp Mộc Luân có lẽ đúng là có vấn đề.

Long Ưng kỵ sĩ xưa nay đều là niềm kiêu ngạo của người Vũ Chân, cũng đúng là đã bảo vệ người Vũ Chân hơn ba trăm năm nay.

Trong những ngày tháng gian khổ trước đây, người Vũ Chân thực lực nhỏ yếu đều phải dựa vào Long Ưng kỵ giúp đỡ, mới có thể giữ vững được địa vị của mình ở trên cao nguyên Huyết Sắc.

Đối diện với Long Nha bổng nặng nề của người Ngõa Lạp, cùng với Nhạn Linh tiễn sắc bén của người Tây Mông, Long Ưng kỵ sĩ từ trên trời giáng xuống, dừng móng vuốn bén nhọn của chúng xé xác đối phương.

Có vô số tướng lĩnh quân địch đã chết dưới mũi tên bất thình lĩnh của Long Ưng kỵ sĩ.

Trước mặt người Tây Mông và người Ngõa Lạp, Long Ưng kỵ sĩ luôn cao cao tại thượng, bọn chúng căn bản không có biện pháp gì để ứng phó với kẻ địch ở trên trời.

Nhưng quân Lam Vũ đã xuất hiện, triệt để hủy diệt địa vị của Long Ưng kỵ sĩ, súng máy và súng trường của quân Lam Vũ, đều có thể bắn cho Long Ưng kỵ sĩ thủngn hư tổ ong trước khi Long Ưng kỵ sĩ kịp phát ra cung tiễn.

Trận chiến ở Tu La điện Cao Ninh phủ đã chứng minh rõ ràng điều này, Long Ưng kỵ sĩ đối diện với súng ống của quân Lam Vũ, căn bản không có năng lực đánh trả.

Hiện giờ người Tây Mông chỉ có không tới ba mươi Long Ưng kỵ sĩ, nhưng phải đối diện hàng vạn kỵ binh quân Lam Vũ, trừ bàn thân Tây Lạp Mộc Luân ra, cũng có lẽ không một ai đem hi vọng gửi gắm lên Long Ưng kỵ sĩ.

Tây Lạp Mộc Luân sở dĩ phán đoán ấu trĩ như vậy, có lẽ vì đầu của hắn đã rơi vào trạng thái điên cuồng rồi.

Tây Lạp Mộc Luân cầm lấy mũ trụ của mình, trịnh trọng đội lên đầu, sau đó dẫn Hoắc Nặc Lợi Nặc và Ba Bỉ Đặc Lôi sải bước đi ra ngoài đại trướng bồng màu hoàng kim.

Ở bên ngoài đại trướng bồng, đã có ba vạn tinh nhuệ của người Vũ Chân tụ tập tại đó, bọn họ đứng nghiêm nghị giống như những bức tượng, trên thảo nguyên xanh bao la, sau lưng là bầu trời mây trắng, đỉnh đầu là mấy con Long Ưng còn non bay quanh, tạo nên một bức tranh kỳ diệu.

Hoắc Nặc Lợi Nặc khẽ buông một tiếng thở dài, bộ đội thực sự có sức chiến đấu của người Vũ Chân, đại khái là chỉ còn ba vạn người này thôi, nếu như Tây Lạp Mộc Luân đem ba vạn người này tống táng toàn bộ, có lẽ người Vũ Chân thực sự sẽ diệt chủng rồi.

Vũ khí của kỵ binh người Vũ Chân, đều là những cây trường mâu đơn giản.

Bởi vì liên quan tới Long Ưng kỵ sĩ, cho nên người Vũ Chân không coi trọng lắm đối với việc xây dựng kỵ binh bình thường, cho dù hiện giờ lâm trận mới cầu tới phật, cũng đã không kịp nữa rồi.

Tây Lạp Mộc Luân tung mình lên ngựa, quay về phía bộ hạ của mình phát biểu một bài diễn thuyết nghiêm nghị, giọng nói của hắn vang vọng, khiển tránh quân Lam Vũ, khiển trách hành động bạo tàn của Dương Túc Phong, đồng thời dùng tới lời trong giấc mơ của mình, nói là mình đã được đại thân Long Ưng phù hộ, khi chiến đấu với quân Lam Vũ, sẽ có vô số Long Ưng kỵ sĩ tới chi viện cho bọn họ chiến đấu.

Kỵ binh người Vũ Chân đúng là được cổ vũ lớn lao, bọn chúng đã quen chiến đấu dưới sự hiệp trợ của Long Ưng kỵ sĩ, nếu như thực sự có hàng ngàn hàng vạn Long Ưng kỵ sĩ xuất hiện, bọn họ tin chắc rằng, trận chiến này sẽ có thắng lợi lừng lẫy chưa từng có.

Cảm giác của Hoắc Nặc Lợi Nặc càng thêm không lành, Tây Lạp Mộc Luận cố ý để bộ hạ của mình coi khinh quân Lam Vũ, chắc chắn là sẽ mang tới tổn thất càng lớn hơn cho người Vũ Chân.

Hàng nghìn hàng vạn Long Ưng kỵ sĩ tới ư? Chỉ có những kỵ binh người Vũ Chân tư tưởng đơn thuần này mới tin, đối diện với mưa bom bão đạn của quân Lam Vũ, trong lúc chiến đấu, bọn chúng có thể nhìn thấy bóng dáng của Long Ưng kỵ sĩ đã là khá lắm rồi.

Trên không trung đột nhiên truyền lại tiết rúc chói tai của Long Ưng, thì ra là Long Ưng kỵ sĩ đi trinh sát đã trở về báo cáo tin tức.

Căn cứ vào trinh sát của Long Ưng kỵ sĩ, bắt đầu từ ngày 7 tháng 1, kỵ binh quân Lam Vũ đã lục tục phát động tiến công, chia thành ba phương hướng ép tới Tô Ba Nhĩ Đồ.

Tiến công từ phương hướng Hi La Đa Đức, là trung đoàn kỵ binh số 952 do Tiêu Thanh Long suất lĩnh.

Trung đoàn kỵ binh này vốn vẫn luôn tiến hành huấn luyện trên đống đổ nát của vương quốc Cơ Nỗ Địch, bọn họ lựa chọn con đường dễ đi nhất, nhanh chóng nhất, uy hiếp với Tô Ba Nhĩ Đồ lớn nhất.

Căn cứ vào báo cáo của Long Ưng kỵ sĩ, trung đoàn kỵ binh của Tiêu Thanh Long, trong thời gian một ngày một đêm ngắn ngủi đã tiến quân được hơn hai trăm kilomet, còn một ngày nữa sẽ phát sinh đụng độ với ba cái vạn nhân đội của người Vũ Chân.

Xuất phát từ thành Ô Mã, là trung đoàn kỵ binh số 915 dó Lý Càn Khôn chỉ huy.

Trung đoàn kỵ binh này vốn là do Phong Phi Vũ kiêm nhiệm, nhưng sau này Dương Túc Phong cải cách quân chế, đem Phong Phi Vĩ hoàn toàn rút khỏi chỉ huy chiến thuận cụ thể, Lý Càn Khôn liền thay thế vị trí của Phong Phi Vũ.

Trung đoàn kỵ binh này là tinh nhuệ trong tinh nhuệ của kỵ binh quân Lam Vũ, xưa nay nổi danh thần tốc, thời gian bọn họ xuất phát tuy chậm hơn Tiêu Thanh Long một chút, nhưng tốc độ của bọn họ càng nhanh hơn, có khả năng sẽ tới Tô Ba Nhĩ Đồ trước Tiêu Thanh Long.

Xuất phát từ thành Ai Lan là trung đoàn kỵ binh 953 do Liệt Mông chỉ huy.

Trung đoàn kỵ binh này mới được thành lập, tập trung rất nhiều tinh nhuệ của các bộ lạc nhỏ tren cao nguyên Huyết Sắc.

Mặc dù từ mặt phối hợp và hiệp đồng tác chiến mà nói, có khả năng là kém nhất, nhưng năng lực tác chiến của từng kỵ binh, lại là cao siêu nhất.

Những binh sĩ của bộ lạc dân tộc du mục nhỏ kia, vì đề cao địa vị của bộ lạc mình trong quân Lam Vũ, nên ai náy đều đấu chí hừng hực, khát khao chiến đấu, làm người Vũ Chân hết sức đau đầu.

Tây Lạp Mộc Luân sắc mặt nghiêm túc, lập tức hạ lệnh bộ đội kỵ binh phát