Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu

Chương 358: Mạc Lạp Tạp Biến Mất

Bờ biển phía đông, thành thị Mạc Lạp Tạp, nước Mã Toa.

Nước biển Nam Hải ở nơi này trông đặc biệt ôn nhu mỹ lệ, nước biển gần như bất động, phẳng lặng như gương, so với nước biển San Hô lại càng ôn nhu hơn, yên bình hơn, quyến rũ hơn.

Những bầy cá đông nhung nhúc tự do qua lại như con thoi ở nơi này, thỉnh thoảng lưu lại trên mặt biển từng chuỗi bọt sóng trắng muốn, mà không chút để ý rằng trong lúc vô tình mình đã trở thành vật săn của ngư dân nước Mã Toa.

Trên mặt biển sóng nước long lanh, buồm trắng nhấp nhô, ngư thuyền và thương thuyền nước Mã Toa qua lại lướt trên mặt biển tĩnh lặng, lưu lại dấu vết bọt sóng thật dài ở đằng sau đuôi thuyền trên mặt biển lặng sóng, từng vòng từng vòng sóng gợn lan tỏa ra bốn súng quanh, sau đó va chạm vào những gợn sóng khác, cuốn lên càng nhiều vòng sóng gợn thật lâu cũng không hề biến mất.

Ở hải dương Nam Hải giữa Mạc Lạp Tạp và đảo Khoa Tây Gia, xưa nay có danh hiệu là bờ biển hoảng kim.

Nơi đây chính là khu vực sản xuất các loại cá nổi danh nhất của nước Mã Toa, mỗi năm sảng lượng cá biển đánh bắt được chiếm hơn một nửa sản lượng của cả nước, có rất nhiều cá Đỏ Dạ, cá Chiên Bé ở nơi này bị lưới cá đánh thành từng tấn từng tấn một, chất đầy trên tất cả các kho hàng của ngư thuyền.

Có ngư dân từng tự hào nói với những người từ ngoài tới, ở nơi này, chỉ cần ngươi thuận tay thò vào trong mặt biển một cái, cũng có thể bắt được cá Đỏ Dạ hoặc cá Chiên Bé, căn bản là không cần phải kéo lưới.

Mặc dù cá Đỏ Dạ và các Chiên Bé không đáng tiền lắm, nhưng đối với ngư dân nơi này mà nói, bên trong mỗi một mẻ lưới kéo lên thỉnh thoảng cũng có không ít những loại cá quý hiếm, mà những loại này, chính là cơ sở sinh tồn của bọn họ từ xưa tới nay.

Vùng biển này, từng nuôi dưỡng lên những người dân nước Mã Toa từ sớm nhất, giúp đỡ họ xây nên cơ sở của cái quốc gia này, cho tới tận bây giờ vẫn vô oán vô hối nuôi dưỡng bọn họ.

Ở trên mặt biển tam giác giữa Mạc Lạp Tạp, đảo Khoa Tây Gia và Ngõa Luân Tây Á, chẳng những là khu vực sản xuất cá hải dương lớn nhất nước Mã Toa mà còn là tuyến đường biển hoàng kim phồn hoa nhất của nước Mã Toa.

Ở giữa Ngõa Luân Tây Á, đảo Phổ Cát và Mạc Lạp Tạp thương thuyền qua lại không ngớt, thường xuyên chiếc nọ nối đuôi chiếc kia từ bên bở biển này nối liền tới phía bên kia đảo, vô số vật liệu thô và vật tư hàng hóa từ đảo Gia Tây Khoa và đảo Phổ Cát được vận chuyển tới Mạc Lạp Tạp, sau đó tiến hành gia công chuyên sâu, rồi mới tiêu thụ ở các nơi trong nước Mã Toa. Nhất là hương liệu dồi dào của đảo Gia Tây Khoa, chừng như là vật dụng hàng ngày không thể thiếu của người nước Mã Toa, cơ hồ cũng là sản phẩm sinh hoạt thường ngày không thể thiếu của những người trên toàn đại lục Y Lan, cực kỳ được hoan nghênh.

Bờ biển giữa Ngõa Luân Tây Á tới Mạc Lạp Tạp cũng là tuyến bờ biển giàu có phồn hoa và đầy sức sống nhất của nước Mã Toa.

Tuyến bờ biển nơi này bằng phẳng, có rất nhiều rất nhiều vùng vịnh phong cảnh tưới đẹp, nước biển Nam Hải ở nơi này tỏ ra đặc biệt ôn nhu, từ đầu năm tới cuối năm đều không có sóng gió mang tính chất phá hoại, nên vô cùng thích hợp cho thuyền bè neo đậu và hàng hải.

Mà trên tuyến đường biển này cũng có rất nhiều bến cảng nước sâu thiên nhiên, chỉ cần trải qua cái tạo và nâng cấp một chút thôi là có thể neo đậu được thuyền bè cỡ lớn có trọng tải trên năm ngìn tấn, khiến cho nơi này trở thành địa phương có thuyền bè đông đúc nhất của nước Mã Toa.

Người dân nước Mã Toa dùng đôi bàn tay cần cù của mình, sáng tạo ra nền văn minh rực rỡ ở nơi này.

Bọn họ chẳng những xây dựng lên hai tòa thành thị siêu lớn là Mạc Lạp Tạp và Ngõa Luân Tây Á, hơn nữa còn khiến cho trên tuyến bờ biển giữa Mạc Lạp Tạp và Ngõa Luân Tây Á nơi đâu cũng là thành trấn phồn hoa như gấm, nơi đâu cũng là xưởng đóng thuyền ngày đêm bận rộn.

Con đường thẳng tắp kéo dài từ Ngõa Luân Tây Á cho tới Mạc Lạp Tạp, có thể xếp hàng sáu chiếc xe ngựa đi song song, trên mặt biển những chiếc thương thuyền ngư thuyền đi lại như thoi đưa. Tài phú của nước Mã Toa được sinh ra ở nơi này như nước chảy.

Những tòa cao ốc chọc trời tới bảy tám tầng, đã không còn là điều gì mới mẻ ở Mạc Lạp Tạp và Ngõa Luân Tây Á nữa.

Vào thời đại còn chưa có xi măng này, điều đó không thể không nói là một kỳ tích. Nhất là Mạc Lạp Tạp, thậm chí xuất hiện cả kiến trúc cao tới mười hai tấng, các công trình sư của nước Mã Toa đã phải phát huy giới hạn phối hợp của đá, gạch, và vật liệu gỗ ở mức cao nhất, sáng tạo nên độ cao làm người ta phải kính phục.

Cho dù ở Cách Lai Mỹ xa xôi, địa phương kinh tế phát đạt nhất trong khu vực quân Lam Vũ khống chế, công trình kiến trúc cao nhất cũng chỉ có chín tầng, đấy còn là thành quả một số bố phận dùng kết cấu xi măng cốt thép.

Người dân nước Mã Toa có đầy đủ lý do để kiêu ngạo về thành quả của bản thân, bọn họ chính là quốc gia cường đại nhất trong các quốc gia trên đại lục Y Lan, người dân của bọn họ cũng là những người dân có sức sáng tạo và có sự kết dính nhất trên đại lục Y Lan.

Trải qua thời huy hoàng của người Đường Xuyên và người Y Lan, bọn họ cuối cùng cung trông đợi được tới ngày huy hoàng của người Mã Toa, cùng với việc tiền tuyến liên tục thắng lợi, vô số chiến lợi phẩm cuồn cuộn vận chuyển về nội địa nước Mã Toa, một số bộ phận người dân Mã Toa cuồng nhiệt tựa hồ có thể nhìn thấy tương lai tươi đẹp nước Mã Toa thống trị cả thế giới này.

Người dân Mã Toa bắt đầu dùng thái độ và ánh mắt của kẻ thống trị đánh giá lại cái thể giới này, đồng thời dựa theo sở thích yêu ghét và ý nghĩ mong muốn của cả nhân để sắp xếp lại thế giới này, bọn họ không chút do dự tiêu diệt một số dân tộc mà bọn họ cho là không hợp cách, bao gồm cả người Đường Xuyên và người Lạc Na.

Đương nhiên, còn có một số người Lữ Tống, bọn họ kiêu ngạo tự cho rằng, người Đường Xuyên, người Lạc Na hoặc là người Lữ Tống tồn tại sẽ làm trì hoãn tốc độ phát triển của bọn họ, ảnh hưởng tới việc người nước Mã Toa thống trị thế giới này.

Cho nên bọn họ không chút do dự vung đồ đao lên.

Tại Lạc Na, quân đội nước Mã Toa đồ sát hơn sáu mươi vạn tù binh của Đường Xuyên và người Lạc Na.

Tại đế quốc Đường Xuyên, quân đội nước Mã Toa lại cấp cho quốc gia cổ xưa này sự tổn thất ít nhất trên hai ngàn vạn nhân khẩu vô tội.

Ở Kim Xuyên đạo, bọn họ cũng vung đồ đao y như trong qua khữ, tàn nhẫn chém xuống Trấn Khang phủ, Tán Hoàng phủ, Long An phủ, gần mười lăm vạn người dân thường vĩnh viễn biến mất.

Bọn họ không hề kiêng dè biến nơi này thành từng đống đồ nát, nhìn đối thủ rên siết trong đống hoang tàn, bọ họ có một loại cảm giác chính phục và thành công rất lớn. Ở trong quá trình chém giết đó, bọn họ tựa hồ cảm giác được, cái thế giới này đã bị bọn họ nắm thật chắc ở trong lòng bàn tay.

Không một người dân nước Mã Toa nào ngờ được, tai nạn của bọn họ sẽ lặng lẽ giáng xuống, báo thù của cái thế giới này đối với bọn họ lại tới đột nhiên nhanh chóng như thế.

Không một người nước Mã Toa nào có thể nghĩ tới mình cùng có một ngày bị người ta báo thù, cũng không một người nước Mã Toa nào ngò được, chính bản thân bọn họ cũng sẽ ngồi trong đống đỏ nát mà than khóc xé gan xé ruột, khi bọn họ thưởng thức những chiến lợi phẩm từ những khu vực chiếm lĩnh được vận chuyển về, thì đồ đao của hạm đội hải quân quân Lam Vũ đã lẳng lặng giơ lên, ánh lên màu máu trong dòng sông dài lịch sử.

Tuyến bờ biển hoàng kim vào cuối tháng tám trở nên đặc biệt tấp nập.

Trên mặt biển khắp nơi đều là những thương thuyền nước Mã Toa qua lại, chúng không ngừng qua lại như mắc cửi giữa nước Lữ Tống và bản địa nước Mã Toa, đem nhu yếu phẩm bản địa nước Mã Toa vận chuyển tới nước Lữ Tống, đáp ứng nhu cầu của quân đoàn Lôi Đình quân đội nước Mã Toa, sau đó từ đảo Lữ Tống vấn chuyển về lượng lớn lương thực và nguyên liệu thô, thỏa mãn nhu cầu phát triển kinh tế và sinh hoạt của nhân dân trong nước Mã Toa, nhất là vật liệu gỗ và cao su.

Từ sau khi hạm đội cỡ lớn của nước Mã Toa trên cơ bản đã bị đánh mất toàn bộ, trong nước Mã Toa liền bắt đầu làn sóng vận chuyển vật liệu gỗ, nước Mã Toa không ngừng từ các nơi trên thế giới vận chuyển tài nguyên gỗ về bản quốc, bao gồm tài nguyên vật liệu gỗ trên đảo Lữ Tống.

Mặc dù, đảo Lữ Tông ở vùng rừng mưa nhiệt đới, tài nguyên gỗ mà nó sản xuất ra căn bản không thích hợp với nhu cầu đóng chiến đấu hạm, nhưng, nước Mã Toa vẫn không bỏ quá cho rừng rậm ở nơi này, cùng với chính sách đốn gỗ không có giới hạn được thi hành, từng khu tửng khu rừng rậm nhiệt đới nguyên thủy của đảo Lữ Tống bị chặt đốn, vô số vật liệu gỗ chất đống như núi ở cửa cảng ven biển, chờ đợi chất lên thuyền vận chuyển chúng về mẫu quốc nước Mã Toa.

Mặc dù nước Mã Toa đã kéo dài chiến tranh rất lâu, hơn nữa tiền tuyến tựa hồ cũng có một số tình hình chiến đấu bất lợi, nhưng đối với con đường biển hoàng kim thương thuyền nước Mã Toa qua lại như thoi đưa này mà nói, bờ biển hoàng kim vĩnh viễn đều tấp nập mà yên bình.

Mặc dù hải quân quân Lam Vũ đánh bại hải quân nước nước Mã Toa, nhưng bời do rất nhiều nguyên nhân, bọn họ còn chưa có cơ hội tới can thiệp vào vùng biển yên bình này, những thủy thủ trên thương thuyền nước Mã Toa này thậm chí thi thoảng còn rất mong mỏi hạm đội hải quân quân Lam Vũ tới, để cho bọn họ thấy được đó rốt cuộc là hạm đội như thế nào.

Bất quá phần đông những thủy thủ thương thuyền thì mong mỏi cho hạm đội hải quân quân Lam Vũ vĩnh viễn đừng có xuất hiện.

Bất hạnh thay, điều mà bọn họ không muốn nhỉn thấy lại xảy ra vào ngày hôm nay.

Ngày 28 tháng 8 năm 1730 đối với người thống trị của nước Mã Toa mà nói dứt khoát là một cái ngày đen tối, đối với tất cả người dân nước Mã Toa mà nói cũng là một ký ức đen tối ghi lòng tạc dạ.

Ngày hôm đó, hạm đội hải quân quân Lam Vũ tiến vào tuyến đường biển hoàng kim của nước Mã Toa.

Khi đó thời tiết có chút lờ mờ, tựa hồ có có sương mù, các thủy thủ thương thuyền nước Mã Toa có kinh nghiệm đều lần lượt hạ buồm của mình xuống.

Căn cứ vào kinh nghiệm của bọn họ, đây chính là dấu hiệu gió nổi mưa về, thế nhưng, khi bọn họ thu cánh buồm lại, chuẩn bị nghênh đón mưa bảo thì phát hiện ra mưa bão không hề tới như điều bọn họ dự đoán, nhưng bầu trời lại càng thêm âm u, hơn nữa từ phương bắc tựa hồ truyền tới những tiếng sấm nổ trầm muộn lẻ tẻ ngắt quãng.

Uỳnh uỳnh uỳnh ….

Uỳnh uỳnh uỳnh ….

Tiếng sấm càng ngày càng mạnh, tựa hồ càng ngày càng gần, nhưng sắc trới lại dần dần sáng lên, hoàn toàn không có dấu hiệu của mưa bão, làm rất nhiều thủy thủ của thương thuyền cùng ngạc nhiên nhìn thời tiết biến hoa kỳ dị này, không tài nào lý giải được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng rất nhanh, bọn họ hình như phát giác ra được điều gì, hơn nữa ngày càng có nhiều người nhận ra điều khác thường, bọn họ bất giác tràn hết cả lên boong thuyền, nhìn hướng về phía mặt biển có chút u ám ở phương bắc, thần tình cũng bắt đầu trở nên thấp thỏm bất an.

Có một số những thủy thủ kỳ cựu dày dặn kinh nghiêm nghe ra được, đó không phải là tiếng sấm, mà là tiếng pháo của hạm đội hải quân giao chiến.

Bọn họ quay mặt nhìn nhau, hết nhìn người này lại tới người khác, mau chóng đều nhận ra được thần sắc sợ hãi trong con mắt của đối phương.

Nơi này là vùng biển yên bình nhất của nước Mã Toa, cũng là trọng điểm bảo hộ của nước Mã Toa, khi vùng biển này xuất hiện tiếng pháo nổ ầm vang, thì đó chỉ có thể nói lên một chuyện.

Hải quân quân Lam Vũ tới rồi.

Có không ít những thủy thủ đầu óc tương đối mau lẹ lập tức kéo buồm trở lên, hơn nữa điều chỉnh hướng đi, ý đồ rời khỏi vùng biển nguy hiểm này trước tiên, nhưng thương thuyền đột ngột thay đổi phương hướng di chuyển tức thì lại cùng một số thương thuyền căn bản vẫn đứng im không cận thận va chạm vào nhau gây nên sự hỗn loạn, cũng khiến cho những thương thuyền khác cảnh giác.

Bọn họ cho dù có ngốc hơn nữa, cũng cảm giác sự nguy hiểm của tiếng pháo kia, vì thế bọn cũng ào ào kéo buồm lên, điều chỉnh hướng duy chuyển, gia nhập vào đội ngũ bỏ chạy.

Thế nhưng, đội thương thuyền dày đặc như vậy, một khi rơi vào kinh hoàng, người người tranh nhau cướp đường mà chạy, tức thì làm cho trên mặt biển rơi vào sự hỗn loạn càng lớn hơn nữa.

Ngày càng có nhiều thương thuyền không cẩn thận va đụng vào nhau, làm ngay cả cột buồm cũng gãy đổ, tỉnh cảm thê thảm vô cùng.

Những chiếc thương thuyền này, đều chở đầy hàng hóa, mức ăn nước rất sâu, cung vô cùng nặng nề, một khi va chạm vào nhau thì rất khủng kiếp, mạn thuyền được làm bằng gỗ căn bản không thể chịu đựng được sự va đụng dữ dội như vậy, cho nên lần lượt vỡ tan lọt nước, bời thế hàng hóa ở trong khoang thuyền nhanh chóng bị nước bắt bao chùm, sau đó cả chiếc thuơng thuyền chầm chầm chìm xuống, sàn thuyền cách mặt nước biển càng ngày càng gần, cuối cùng bị nước biển từ từ nuốt chửng, chỉ lưu lại một cái xoáy nước cực lớn trên mặt biển.

Trên mặt biển phía bắc vẫn cứ pháo nổ rầm rầm, hơn nữa ngày càng tới gần, vào lúc này, tới ngay cả tiếng pháo đạn khi rời khỏi nòng cùng với tiếng pháo đạn đánh trúng mục tiêu phát nổ, đều bắt đều phân biệt được hết sức rõ ràng, tiếng pháo và tiếng nổ mãnh liệt như thế, làm bọn họ tin tưởng chắc chắn, đây đúng là hải quân quan Lam Vũ đánh tới rồi.

Vì thế tốc độ bỏ chạy của bọn họ càng thêm khẩn trương, càng có nhiều thương thuyền không may mắn va đụng vào nhau, những chiếc cột buồm gẫy đó quấn lấy nhau, không tách ra nổi, hai chiếc thuyền đều bất lực neo đậu ở bên trên mặt biển, chờ đợi hải quân quân Lam Vũ tới.

Tiếng pháo nổ rầm rầm tựa hồ tuyên cáo cho vận mệnh hủy diện của thương thuyền nước Mã Toa.

Mấy phút sau đó, rất nhiều người nước Mã Toa bất lực và hoảng sợ cuối cùng nhìn thấy được, ở phương bắc của bọn họ, có sáu bảy chiếc chiến hạm cỡ nhỏ của hạm đội địa phương nước Mã Toa đang phi tốc nam hạ, động thái hết sức hoảng loạn, chừng như có chút vội vàng như chó nhà có tang, có một số lá cờ hoàng kim sư tử của nước Mã Toa ở bên trên đỉnh cột buồm dều bị xé nát rồi, gió biển thổi qua trông cực kỳ khó coi.

Không ngừng có đạn pháo rơi hai bên bọn chúng, bắn lên những bọt sóng cường liệt, sóng đào xô cho bọn chúng nghiêng đông ngả tây, có một chiếc chiến hạm tuần tra nhỏ tải trọng ước chừng một trăm tấn, bị pháo đạn rơi xuống đánh trúng trực tiếp, tức thì phát nổ, sau một quầng lửa chói mắt qua đi, ở vị trí của chiếc hạm tuần tra nhỏ đó đã không còn bất kỳ thứ gì tồn tại nữa, chỉ còn mấy miếng gỗ nát vụn đang bập bềnh trôi nổi ở trên mặt biển.

Trong cơn kinh hoàng, người nước Mã Toa lại một lần nữa tranh nhau bỏ chạy, nhưng thương thuyền chờ hàng làm sao có thể là đối thủ của Long Nha chiến hạm quân Lam Vũ, bọn họ thậm chí còn chưa hoàn toàn kéo hết được cánh buồm, thì đã cảm giác được sự xuất hiện của hạm đội hải quân quân Lam Vũ.

Cùng với những tiếng mũi thuyền phá sóng sầm sầm lao tới vùn vụt, người nước Mã Toa nhìn thấy khung cảnh mà bọn họ thấy được trong ác mộng, đồng thời trong tiềm thức nhận ra được vận mệnh của bản thân.

Trên mặt biển mịt mù ở phương bắc, gần ba mươi chiếc Long Nha chiến hạm của hải quân quân Lam Vũ thần tốc xuất hiện ở trên mặt biển, tức thì che lấp cả nửa hải dương, bọn họ đều sử dụng cánh buồm màu đen, chẳng trách mà làm cho châm trời cũng trở nên mịt mù như vậy, u tối như vậy.

Bọn chúng lạnh lùng xuất hiện ở trên mặt biển, cứ giống như những u hồn thoáng chốc xuất hiện giờ trên mặt biển, tức thì đem trái tim của người nước Mã Toa ném hết toàn bộ vào bên trong hố băng.

Những chiếc lá cờ sư thứu màu lam tung bay ở trên đỉnh cột buồm của Long Nha chiến hạm kia, vào thời khắc này trở nên đặc biệt bắt mắt, nó mới tươi màu nhường nào, lại nổi bật nhường nào, tươi màu giống như tràn ra máu vậy, nổi bật giốgn như có thể phản chiếu được nội tâm kinh hãi và bất lực của người nước Mã Toa.

Người nước Mã Toa mẫn cảm nhận ra rằng, tựa hồ có chuyện gì đó không lành sắp xảy ra ở trên người bọn họ, khi đồ đao của nước Mã Toa giơ cao trên đình đầu của người khác, thì bọn họ có thể giơ tay hò hét, ra sức cổ vũ ủng hộ cho hành động thanh tẩy của quân đội, cho rằng đây là hành động vĩ đại dọn sạch rác rưởi ở trên thế giới, thế nhưng khi đồ đao của người khác gá lên trên cổ của bản thân, bọn họ đột nhiên phat hiện, thì ra bản thân cũng có thể bị dọa cho són cả ra quần.

Thương thuyền nước Mã Toa cuống cuồng muốn bỏ chạy, muốn thoát khỏi vận mệnh của bản thân, thế nhưng thương dày đặc như thế, muốn hoàn toàn phân tán ra đã là chuyện không thể được nữa, hàng hóa chất đầy của chúng cũng quyết định cho tốc độ của bọn chúng là chỉ có thể ở vào vị trí bị động ăn đòn.

Vì thế có thương thuyền bắt đầu liên tục vứt bỏ vật tư, đem vật tư ở bên trên thuyển đày hết cả vào trong biển rộng, thậm chí là vật tư ở bên trong khoang thuyền cũng không ngừng vứt vào biển rộng, ý đồ giảm bớt trọng luợng của thương thuyền ở mức độ lớn nhất, để bọn họ có thể bình ban rời khỏi họng pháo của quân Lam Vũ. Truyện "Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu "

Hạm đội hải quân quân Lam Vũ dàn hàng ngang, mạn thuyền toàn bộ nhắm chuẩn vào thương thuyền đông nghịt của nước Mã Toa, những họng pháo đen ngòm ngòm nhắm chuẩn vào bọn chúng, chiếc cờ soái màu đỏ sẩm của hải quân từ từ kéo lên trên kỳ hạm, người nước Mã Toa tức thì hoàn toàn tuyệt vọng rồi, bọn họ đã nhìn thấy trên chiếc cờ soái màu đỏ sậm kia có một chữ “Dương” cực lớn.

- Dương Túc Phong!

- Dương Túc Phong tới rồi!

- Trời ơi! Là hạm đội của Dương Túc Phong!

….

Lần đầu tiên người nước Mã Toa cảm thấy, ở trên lịch sử vương quốc của bọn họ, còn chưa từng có một cái tên nào có thể làm cho người ta sợ tới vỡ tim gan hơn được ba chữ Dương Túc Phong.

Càng làm cho người ta nhụt chí, làm cho người ta tuyệt vọng, cũng càng làm cho người ta điên cuồng. Bọn họ bất kể như thế nào cũng không ngờ được rằng, Dương Túc Phong lại có thể xuất hiện ở nơi này! Bọn họ gặp phải tên đại ác ma mỗi ngày đều ăn tới ba mươi trái tim người sống, thì đâu ra còn đường bỏ chạy nữa.

Gần như là tự giác hay là không tự giác, tất cả thương thuyền nước Mã Toa đều từ bỏ ý muốn bỏ chạy.

Những chiếc chiến hạm của hạm đội địa phương hải quân nước Mã Toa phát giác ra trên tuyến đường biển tập trung nhiều thương thuyền như vậy, cũng không có mặt mũi nào tiếp tục rút lui, vì thể chỉ đành quay trở lại, ngoan cường nổ pháo công kích quân Lam Vũ.

Thế nhưng chiến hạm cỡ nhỏ mà bọn chúng sở hữu lại còn bé nhỏ hơn cả Long Nha chiến hạm của quân Lam Vũ, ở bên trên cũng chỉ được trang bị một hai khẩu pháo nhỏ, những khẩu pháo nhỏ này có tầm bắn tối đa cũng chỉ có hai ba trăm mét, mà uy lực của pháo đạn, cũng tựa hồ không cần phải nhắc đến, cho dù Long Nha chiến hạm của quân Lam Vũ neo lại bất động, mặc cho bọn chúng công kích, thì bọn chúng cũng chẳng làm gì nổi Long Nha chiến hạm.

- Nổ pháo! Đánh chìm toàn bộ thuyền bè ở xung quanh!

Đứng thật cao trên chiến hạm, Dương Phàm quan tư lệnh mới được bổ nhiệm của hạm đội thứ nhất hải quân quân Lam Vũ lãnh khốc hạ mệnh lệnh, thuyền bè của nước Mã Toa không ngờ ngốc nghếch vứt bỏ cơ hội bỏ chạy, thì chờ đợi bọn chúng chỉ có vận mệnh tiếp tục tụ hội ở dưới đáy biển. Dương Túc Phong đã trao cho hắn trọn vẹn quyền lực, không bỏ qua cho một chiếc thuyền của nước Mã Toa nào, không buông tha cho một nước dân nước Mã Toa nào, thì đương nhiên hắn sẽ không mềm lòng. Truyện "Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu "

Chiến tranh là phải trả giá, sau khi đế quốc Đường Xuyên phải trả cái giá rất lớn, hiện giờ đã tới lượt nước Mã Toa bắt đầu phải trả giá rồi.

Dương Phàm hoàn toàn không biết rằng, sở dĩ những chiếc thường thuyền này sở dĩ ngây ra như phỗng không dám chạy, nguyên nhân hoàn toàn là vi cờ soái của hắn.

Bản thân hắn không cảm thấy cái chữ “Dương” này có gì không ổn, thế nhưng người dân nước Mã Toa nhìn thấy cái chữ “Dương” này là nghĩ ngay tới Dương Túc Phong.

Trong việc uyên truyền dư luận đế quốc Đường Xuyên và nước Mã Toa đều cực lực bôi xấu hình tượng của Dương Túc Phong.

Người thống trị của bọn chúng cho rằng, như vậy có thể đả kích lòng tin của quân Lam Vũ, để tăng cường sự đoàn kết của người dân, thế nhưng, bọn chúng không hề ý thức được, nhưng tuyên truyền khuếch đại quá xa đó, lại cũng màn tới tâm lý sợ hãi cực lớn cho người dân.

Ở trong lòng bọn chúng, Dương Túc Phong đã không phải là người, mà là một con ác ma chuyển sinh trong địa ngục, y có thanh danh ác ma không thể sánh nổi, đồng thời cũng có năng lực ác ma không sao chiến thắng được.

Dương Phàm nhìn đồng hồ đeo tay, giờ là ba giờ hai mươi ba phút chiều.

Trải qua chuyến đi tốc độ cao dài tới hai mươi mốt ngày, hạm đội Dương Phàm hải quân quân Lam Vũ thành công tới được vùng biển mục tiêu.

Dương Phàm lạnh lùng nhìn những chiếc hạm đội hải quân địa phương nước Mã Toa không biết tự lượng sức đang áp sát tới, cảm thấy bọn chúng vô cùng đáng ghét, vô cùng ngứa mắt, đồn thời cũng cảm thấy xót thương sâu sắc cho hải quân nước Mã Toa.

Bản thân hải quân nước Mã Toa lẩn trốn ở vịnh Kim Lan của nước Nhược Lan xa xôi, không chịu tiếp xúc với quân Lam Vũ, nhưng lại nhiều lần phái hạm đội địa phương tới nộp mạng, thực sự là quá hèn hạ, cũng làm cho quân Lam Vũ cảm giác được chút sự tịch mịch ở trên cao không tránh khỏi lạnh.

Hạm đội Dương Phàm chính vào lúc đang nam hạ, vô ý gặp phải hạm đội địa phương của hải quân nước Mã Toa, chiến đấu hạm cỡ lớn của hải quân nước Mã Toa mặc dù đã bị phá hủy gần hết rồi, nhưng chiến hạm tầm trung và nhỏ còn có rất nhiều, ví như cái hạm đội địa phương của hải quân nước Mã Toa ở trước mắt này, nhìn số hiệu đại khái là hạm đội địa phương của Mạc Lạp Tạp, đã có rất nhiều chiến đấu hạm cỡ trung và nhỏ.

Khi bọn chúng vừa mới xuất hiện, thì số lượng của chúng so với số Long Nha chiến hạm của hạm đội Dương Phàm còn nhiều hơn, đông nghìn nghịt giống như là đỗ xanh rải trên mặt biển, như quân cờ giăng giăng trên bàn cờ, nhưng sau khi trải qua đả kích, tắm máu rửa tội của hỏa pháo quân Lam Vũ, mới còn lại mấy chiếc thuyền nhỏ rách nát như thế này.

Để đạt được mục đích bất ngờ, hạm đội Dương Phàm không nam hạ từ phía tây của đảo Phổ Cát, mà lựa chọn mặt biển ở giữa đảo Khoa Tây Gia và đảo Phổ Cát. Xông thẳng vào tuyến bờ biển hoàng kim gần đó, đây là con đường hàng hải truyền thống của nước Mã Toa và đảo Lữ Tống.

Nhưng vì đạt được mục đích tập kích bất ngờ, hạm đội Dương Phàm tránh khỏi tuyến đường chính, cho tới tận khi tới nơi này mới gặp được đông đảo thương thuyền của nước Mã Toa.

Nếu như gặp phải rồi, thì không thể bỏ qua được.

Mệnh lệnh của Dương Túc Phong rất rõ ràng, tất cả mọi thứ thuộc sở hữu của nước Mã Toa, bất kể là có sinh mạng hay là không có sinh mạng, đều ở trong danh sách tiêu diệt. Trước khi vô số hạm đội cướp bóc tới, hải quân quan Lam Vũ phải dùng tiếng pháo của mình nói với người nước Mã Toa: chiến tranh, đã đánh tới tận cửa nhà các ngươi rồi!

Uỳnh uỳnh uỳnh …

Uỳnh uỳnh uỳnh …

Tiếp nhận được mệnh lệnh diệt trừ, các Long Nha chiến hạm của hạm đội Dương Phàm hải quân quân Lam Vũ lập tức chia ra tự mình chiến đấu, lần lượt nổ pháo vào các thương thuyền xung quanh, có một số Long Nha chiến hạm vừa nổ pháo vừa đâm vào giữa thương thuyền nước Mã Toa, sử dụng hạm pháo ở hai bên mạn thuyền đồng loạt xạ kích, để để cao hiệu suất tiêu diệt mục tiêu, trên mặt biển của tuyến đường biển hoàng kim, tức thì trở thành hải dương đồ sát.

Pháo đạn của quân Lam Vũ không ngừng rơi xuống, bắn lên từng cột nước cao trên mặt biển. Mặt biển vốn phẳng lặng cũng bị những trận nổ kịch liệt làm cho chao động, dần dần trở thành sóng cả cuộn trào, bọt sóng cuồn cuộn, nhưng chiếc thuyền vận chuyện to lớn nhặng nề kia, ở phía dưới pháo đạn của quân Lam Vũ chiếc này nối tiếp chiếc kia liên tục phát nổ, vang lên những tiếng động lên đinh tai nhức óc, đồng thời cũng bùng lại quầng lửa chói mắt.

Sau một tiếng nổ ầm vang, liền hoàn toàn chìm xuống, có khi thậm chí đồng thời hai ba chiếc bị đánh chím, làm khí thế càng thêm tráng lệ, thuyền vận chuyện sau khi hai ba chiếc liền nhau bị đánh chìm, trên mặt biển liền xuất hiện rất nhiều xoay nước cực lớn, ở bên trong xoáy nước còn trôi nổi bập bềnh đủ các loại hàng hóa.

Dương Phàm mặt không chút biểu cảm lạnh lùng nhìn khung cảnh trước mắt.

Những chiếc thương thuyền nước Mã Toa này đại khái xưa nay chưa từng ngờ đến, bọn chúng sẽ gặp phải tai họa diệt vong ở nơi này.

Bọn chúng có lẽ còn ngây thờ cho rằng, hải quân của quân Lam Vũ còn ở đảo Sùng Minh và bờ biển của đế quốc tuyệt đối không thể tới được nơi này, mặc dù hải quân quân Lam Vũ nhiều lần đánh trọng thương hải quân nước Mã Toa, nhưng người thống trị của nước Mã Toa cố ý che dấu đi thất bại của mình, hơn nữa cẩm chỉ truyền thông báo chí nước Mã Toa truyền ra tin tức hải quân nước Mã Toa thất bại.

Cho nên, đại bộ phân người dân nước Mã Toa không hề biết rằng, hải quân của bọn chúng đã bị đuổi tới nước Nhược Lan xa xôi.

Những chiếc thương thuyền quanh năm sống ở trên mặt nước này, có lẽ từ chút manh mối dấu tích nào đó nghe ngóng được tin tức chiến bại của hải quân nước Mã Toa, nhưng bọn chúng không hề ý thức sâu săc được sự uy hiếp của bản thân,

Một số tên trong bọn chúng, thậm chí còn cho rằng là lời đồn vỉa hè không căn cứ, thậm chí còn có rằng là do gián điệp của quân Lam Vũ tuyên truyền, cho tới khi bản thân bọn chúng cũng phát giác thật lâu hông nhìn thấy chiến đấu hạm cỡ lớn của nước Mã Toa , bọn chúng cuối cùng mới cảm thấy chút không ổn. Thê nhưng khi bọn chúng phát hiện ra tai nạn tới trên đầu, thì đã muộn rồi, đồ đao của quân Lam Vũ đã giơ lên cao, rồi tàn nhẫn chém xuống.

Máu tươi tung tóe.

Dưới sự oanh kích của hạm pháo 100 ly của Long Nha chiến hạm hải quân quân Lam Vũ, những chiếc thương thuyền này căn bản ngay cả cơ hội chạy tháo thân cũng không có.

Thỉnh thoảng có mấy chiếc thương thuyền tao tác tương đối linh hoạt, hết sức nguy ngập mới chạy thoát được khỏi mặt biển như địa ngục A Tu La, ra sức chạy về phía phương nam, khi những thủy thủ ở trên thương thuyền đang mừng thầm vì mình đã chạy thoát được thì đạn pháo mãnh liệt lại một lần nữa đuổi theo bọn chúng, pháo binh hải quân quân Lam Vũ coi bọn chúng thành những tấm bia di động, mau chống, đem mấy chiếc thuyền còn sót lại đánh chìm toàn bộ.

Uỳnh uỳnh uỳnh ….

Đột nhiên có một chiếc thương thuyền nước Mã Toa phát nổ dữ dội khơi nên sự chú ý của Dương Phàm, hắn nhấc kính viễn vọng lên nhìn, thấy chiếc thương thuyền đó khi phát nổ, cuốn lên khói đen cực lớn, sau đó bốc cháy dữ dội, ánh lửa càng lúc càng mạnh mẽ, gần như là chiếc sáng nửa bầu trời, chiếc thương thuyền nước Mã Toa trọng tải vượt quá ba nghìn tấn này bên trên chất đầy vô số vật liệu gỗ, mức ăn nước của chiếc thương thuyền gần như sắp ngang mới boong thuyền rồi.

Không ngừng có sóng biển do vụ nổ gây ra xô lên boong thuyền, đạn pháo quân Lam Vũ rơi xuống giữa đống vật liệu gỗ chất chồng chất đống đó, không làm chiếc thuyền đánh nát ngay lập tức, nhưng gây nên lửa lớn ngút trời, thế lửa bốc cháy vô cùng mãnh liệt, những thùy thủ ở trên thương thuyền lũ lượt nhả xuống nước chạy thoát thân.

Ở trong mắt của Dương Phàm, trận lửa lớn bừng bừng này thiêu đốt, không phải là vật liệu gỗ ở trên thương thuyền, mà là tương lai của nước Mã Toa.

Đảo Lữ Tống càng ngày càng quan trọng với nền kinh tế của nước Mã Toa, người dân nước Mã Toa càng ngày càng thích lương thực thực, cao su, còn vả vô vàn vật liệu gỗ của đảo Lữ Tống, bọn chúng đem đảo Lữ Tống liệt vào quy hoạch phát triển lâu dài, muốn dựa vào tài nguyên của nước Lữ Tống tăng tốc độ phát triển của kinh tế nước Mã Toa.

Nhưng, cùng với việc quân Lam Vũ ngó vào đảo Lữ Tống chằm chằm như hổ đói, chonên rất nhiều người nước Mã Toa đều lo lắng, đảo Lữ Tống cuối cùng sẽ rơi vào trong tay quân Lam Vũ, cho nên người nước Mã Toa xoay chuyển tính toán kế hoạch, tranh thủ cướp bóc vật tư của đảo Lữ Tông, bọn chúng hiện giờ đang nắm chặt lấy đảo Lữ Tống không buông, sau đó không ngừng vét sạch vật tư và tài nguyên của đảo Lữ Tống, tới khi đó quân Lam Vũ cướp được đảo Lữ Tống cũng là làm một đảo Lữ Tống nghèo đói xác xơ.

Đáng tiếc rằng quân Lam Vũ cũng nhìn thấy điều này.

Dương Túc Phong đương nhiên sẽ không để cho nước Mã Toa ung dung thoải mái đem tài nguyên của đảo Lữ Tống chuyển đi, để lại một hòn đảo trống không cho bản thân.

Y muốn cắt đứt lên hệ giữa nước Mã Toa và đảo Lữ Tống ở trên mặt biển, chẳng những đề phong nước Mã Toa cướp đoạt tài nguyên của đảo Lữ Tống, mà còn muốn đem vây chết quân đoàn Vũ Văn Lôi Đình ở bên trên đảo Lữ Tống, quân đoàn Lôi Đình không có hải quân chi viện, chỉ có thể hoạt động bó hẹp trong phạm vi đảo Lữ Tống.

Vũ Văn Tiêu Tường vì quân đội nước Mã Toa toại nguyện tranh thủ được thời gian một năm, những Dương Túc Phong chẳng muốn để cho nước sống ung dung nhàn tản ở trong thời gian một năm này.

Hạm đội cướp bóc xuất hiện, sẽ là sự đả kích nặng nề nhất dã man nhất đối với bờ biển của nước Mã Toa, còn nhiệm vụ của hải quân quân Lam Vũ cũng không nhẹ, bọn họ chẳng những phải phong tỏa đường ven biển của nước Mã Toa, mà còn phải phong tỏa nước Lữ Tống.

Trong những ngày tháng tiếp tới của hải quân quân Lam Vũ, có một hạng mục công tác rất quan trọng, chính là cắt đứt hoàn toàn liên hệ giữa đảo Lữ Tống và nước Mã Toa, bất kể cho hải quân nước Mã Toa có kế hoạch như thế nào, hải quân quân Lam Vũ cũng phải vây khốn chết tươi quân đoàn Vũ Văn Lôi của lục quân nước Mã Toa ở trên đảo Lữ Tống, cho tới khi bản thân bọn chúng không chịu được, hoặc là tự sự hoặc là đầu hàng, hoặc là chủ động phán động tiến công mang tính tự sát với quân Lam Vũ.

Dương Túc Phong gọi công tác này là hải đào, quả đào chính là đảo Lữ Tống, còn Dương Phàm chính là tiên phong phụ trách hái đào.

Những thuyền viên nước Mã Toa rơi xuống nước ra sức vùng vẫy trong hải dương, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng rên siết thảm thiết.

Bọn chúng cuối cùng cũng nếm trải được tư vị của chiến tranh, bọn chúng không thể nào hình dung được , đây là sự cay đắng nhường nào, tuyệt vọng nhường nào. Nhưng hiện giờ cuối cùng bọn chúng cũng hiểu ra, người dân nước Mã Toa cũng phải có lúc ở dưới gầm giày của người khác ngửa mặt lên nhìn sắc mặt của người ta.

Ba bốn chiếc chiến hạm của hạm đội địa phương hải quân nước Mã Toa còn sót lại, đã không còn để ý tới sống chết của người dân nữa, lần lượt bỏ chạy, thế nhưng bọn chúng bị pháo hỏa của quân Lam Vũ bắn trúng ở khoảng cách xa, lại một lần nữa bốc lên ánh lửa mỹ lệ. Truyện "Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu "

Những chiếc chiến hạm cỡ nhỏ này, hoặc là không bị đánh trúng thì thôi, nếu không sẽ biến thành một quầng lửa sâu đó hoàn toàn trở thành tro bụi, trước khi chiến đấu hạm cỡ lớn của hải quân nước Mã Toa xuất hiện, bọn chúng chỉ có thể nói là vật hi sinh thuần túy.

Ba mươi tám phút sau, ở trong kính viễn vọng của Dương Phàn, đã không còn nhìn thấy bất kỳ chiếc thương thuyền nào của nước Mã Toa nữa.

Chỉ còn hàng hóa trôi nổi ở bên trong nước biển, bao gồm vô số vật liệu gỗ và hương liệu, thậm chí còn cả những thứ dược liệu như cam thảo. Ngoài ra, chỉ còn thủy thủ nước Mã Toa đang khốn khổ vẫy vùng nữa thôi, bọn chúng ra sức đấu tranh, mang theo ánh mắt sợ hãi và cấu khẩn đối với mỗi chiếc Long Nha chiến hạm của quân Lam Vũ chầm chậm bơi qua bên người mình, nhưng quan binh hải quân quân Lam Vũ ở trên Long Nha chiến hạm đều dùng ánh mắt lãnh đạm nhìn bọn chúng, không hề có chút cảm thông nào.

Không một ai thương xót cho người nước Mã Toa, cũng không một ai cảm thấy áy náy vì hành động của bản thân, quan binh quân Lam Vũ chỉ cảm thấy khoái cảm báo thủ, bọn họ cho rằng, đây là cái giá mà nước Mã Toa phát động tấn công.

Những người Mã Toa vùng vẫy ở bên trong nước biển kia, mặc dù không phải là hung thủ trực tiếp tạo thành chiến tranh dồ sát, nhưng bọn chúng chính là những kẻ tòng phạm không hơn không kém, chính do sự tồn tại và ủng hộ của bọn chúng, quân đội nước Mã Toa hiện giờ mới có thể đại khai sát giới không chút kiêng dè ở tiền tuyến.

“Tiễn bọn chúng lên đường đi.” Dương Túc Phong trầm giọng hạ mệnh lệnh.

Đây không phải là một đạo mệnh lệnh bình thường, là quan tư lệnh hải quân, hắn cảm thấy bắn chết những tên thủy thủ nước Mã Toa đã rơi xuống nước là hoàn toàn không cần thiết.

Nhưng Dương Túc Phong quyết tam đem tuyến đường biển hoàng kim này trở thành hải dương máu, biến thành một con đường chết, biến thành cơn ác mộng vĩnh viễn của người nước Mã Toa, cho nên mệnh lệnh của Dương Túc Phong phải được chấp hành, hơn nữa phải được chấp hành triệt để.

Quan binh hải quân quân Lam Vũ lần lượt rút súng trường Mễ Kỳ Nhĩ hoặc là những thứ vũ khí khác ra, xếp hàng ở trên boong thuyền, lần lượt bắn chết những tên thủy thủ nước Mã Toa rơi xuống nước.

Trong những tiếng súng đơn điệu mà cô tịch, những tên thủy thủ nước Mã Toa đang vật lộn ở trong nước biển tên này nối tiếp tên kia ngừng vùng vẫy, từ dó vĩnh viễn trôi nổi trên mặt biển giăng đầy màu màu.

Thi thoảng có một hai tên thủy thủ bơi lội tốt, ẩn nấp ở dưới thi thể của những đồng bạn, mới tránh khói bị quân Lam Vũ hạ sát, khi hạm đội Dương Phàm quân Lam Vũ chầm chậm rời khỏi vùng biển này, bọn chúng mới có cơ hội thò đầu ra, sau đó trải qua muôn vàn gian khổ, cuối cùng mời trở về được hải cảng Ngõa Luân Tây Á, tuyên cáo cho người dân nước Mã Toa cảnh khủng bố tàn khốc đó, nhưng vào lúc ấy chẳng có người nước Mã Toa nào để ý tới câu chuyện của bọn chúng nữa, bời vì huyết an càng lớn hơn nữa mà quân Lam Vũ tạo ra ở ngay trước mặt, tao ngộ của bọn chúng thực sự là chẳng có gì đáng kể. Truyện "Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu "

Dương Phàm khẽ cau mày lại.

Quan binh hải quân quân Lam Vũ bắn trên mỗi một tên thủy thủ nước Mã Toa rơi xuống nước.

Nhưng không có một ai cảm thấy có gì bất an, cũng không ai cảm thấy vô nhân đạo, thậm chí cũng không một ai cảm thấy có chút xíu do dự nào, đối với những tên thủy thủ nước Mã Toa còn sống, bọn họ bóp cò không chút thương xót, có một số quan binh thậm chí còn bất giác cảm thấy hưng phấn, không ngừng bóp cò súng, dùng từng viên từng viên đan cướp đi từng sinh mạng một, giống như giết chết những người nước Mã Toa đáng thương đó là chuyện hết sức tự nhiên vậy.

Dương Phàm hiểu, đó đều là kết quả của sự tuyền truyền.

Ở Kim Xuyên đạo, quân đội Vũ Văn Phân Phương nước Mã Toa đồ sát Trấn Khang phủ, Tán Hoàng phủ và Long An phủ ước chừng mười lăm vạn người dân thường, tạo ra vụ huyến án lớn nhất trong lịch sử Kim Xuyên đạo, khiến cho Dương Túc Phong vô cùng phẫn nộ, ý nghĩ báo thù đẫm máu tự nhiên theo đó mà nảy ra.

Dương Túc Phong cố ý đem con số cư dân của Kim Xuyên đạo bị đồ sát thổi phồng vô hạn, mười lăm vạn khuếch đại lên thành năm mươi vạn người, hơn nữa, cùng với sự phát triển của kỹ thuật nhiếp ảnh quân Lam Vũ, y hạ lệnh chụp những tấm ảnh thảm kịch ở hiện trường để làm tư liệu tuyên truyền phân phát cho các chiến sĩ quân Lam Vũ.

Những căn phòng bị hoàn toàn phá hủy, mảnh gỗ còn đang bốc cháy, những đứa bé ngồi trong đống đổ nát gục trên thi thể của cha mẹ mình khóc lóc đau thương, những thi thể quần chúng bị chôn sống tới chết trong những chiếc hố chôn tập thể cả vạn người, còn có cả tấm ảnh binh sĩ nước Mã Toa vung thanh đầo đao nhỏ màu ở trong tay, đều dược xuất bản rộng rãi ngay trên trang đầu của nhật báo quân Lam Vũ, đồng thời ở bên cạnh còn ghi thêm chú thích do chính Tài Tiêm Tiêm viết.

Bời thế nhân dân trong khu vực quân Lam Vũ khống chế đều bị kích động nổi giận, tâm tình thù hận của dân cũng được khơi lên hết sức dễ dàng, tâm lý báo thù cũng càng lúc càng mạnh mẽ, liên tục trong hai ngày báo chí ở trên được đều lập tức bị bán hết sạch, đành phải suốt ngày đêm in ấn thêm.

Từ đó trở đi, không còn một ai chất vật ban bố tư lược chứng là có hợp lý hay không nữa, cũng không còn ai đi chất vấn tính hợp pháp của tư lược chứng nữa, không còn ai đồng tình với người dân nước Mã Toa, thậm chí là truyền thông Cách Lai Mỹ tự do nhất cũng bắt đầu mở rộng kêu gọi quân Lam Vũ ăn miếng trả miếng, nợ máu trả bằng máu, phải đem nước Mã Toa cũng biến thành đống hoàn tàn đồ nát.

Vô số nam nhân có nhiệt huyết bắt đầu gia nhập vào đội ngũ hạm đội cướp bóc, rầm rầm rộ rộ kéo tới bờ biển của nước Mã Toa.

Sách lược của Dương Túc Phong dễ dàng đạt được thành công.

Ở trong nội bộ của quân Lam Vũ, Dương Túc Phong cũng phát hành rất nhiều chuyên san liên quan tới tội ác của nước Mã Toa.

Những tấm hình nhìn mà ghê rợn cùng với những con số đơn giản mà tàn khốc, đều làm cho quan binh quân Lam Vũ kích thích cực lớn, làm cho bọn họ cảm thấy mỗi một người dân nước Mã Toa đều có tội nghiệt nặng nề.

Toàn thể quan binh quân Lam Vũ đều cho rằng, tất cả người dân nước Mã Toa sẽ phải trả giá đích đáng cho tội lỗi của bọn chúng. Bất kể là binh dân nước Mã Toa hay là binh sĩ nước Mã Toa.

Ráng chiều càng lúc càng đỏ, như giống như máu chảy trong cơ thể con người.

Long Nha chiến hạm của hạm đội Dương Phàm hải quân quân Lam Vũ giương buồm lên, chầm chậm bơi qua mặt biển trôi nổi dảy đặc thi thể của người dân nước Mã Toa, đi thẳng về hướng tây, tiến tới phía thành thị Mạc Lạc Tạp.

Một tiếng đồng hồ sau, quan quân hàng hải báo cáo, thành Mạc Lạp Táp ở ngay trước mặt hạm đội rồi.

Dương Phàm không cần dùng kính viễn vọng, cũng biết trước mắt chính là thành Mạc Lạp Tạp rồi.

Ở phía tây nơi trời biển nối liền cũng một dài, xuất hiện quần thể kiến trúc cực lớn, chúng chen chúc kề san sát nhau đứng sừng sững trên thuyến bờ biển, giống như từng tên khổng lồ to lớn, che chắn ở cuối tấm mắt của hắn.

Theo cùng việc hạm đội càng lúc càng tới gần, đặc trưng của Mạc Lạp Tạp cũng bắt đầu dần dần hiện ra trong mắt Dương Phàm, kiến trúc mười hai tầng mang tính tiêu chí, có tên gọi là cao ốc Chấn Thiên, còn cả hoàng cung ngói lưu ly nối liên liên tiếp ở phía tây bắc cùng với cả những cột buồm dày đặc chi chit ở trên cửa cảng.

Đứng vậy, đây chính là Mạc Lạp Tạp rồi.

Thành Mạc Lạp Tạp chính là thành thị lớn nhất của nước Mã Toa, nhân khẩu thường trú đã vượt qua hai trăm năm mươi vạn người từ rất lâu rồi, diện tích thành thị đạt tới mấy chục kilomet vuông, chỉ riêng tuyến đường ven biển của nó, đã kéo dài bảy kilomet từ nam tới bắc, đủ các loại cửa cảng và bến tàu xếp san sát chen nhau.

Căn cứ vào tình báo cho thấy, hiện giờ thành Mạc Lạc Tạp có bốn mươi sáu khu đường phố cỡ lớn, vào ban đêm nhân khẩu cư ngụ vượt quá bốn trăm vạn, công trình kiến trúc cơ lớn trên mười tầng có hơn ba mươi tòa, hoàn toàn đúng là tòa thành thị lớn nhất của nước Mã Toa, cũng là tòa thành thị lớn thứ hai chỉ sau kinh đô Ni Lạc Thần trên đại lục Y Lan.

Mạc Lạc Tạp cũng là tòa thành thị cổ xưa nhất của nước Mã Toa, ít nhất là có hơn chính trăm năm lịch sử có tư liệu xác thực có thể khảo cứu, vùng biển đặt lên nó, chính là nơi phát nguồn lịch sử của nước Mã Toa, cũng chính là vùng đất trung tâm của người nước Mã Toa. Truyện "Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu "

Mạc Lạp Tạp bắt đầu từ khi được sinh ra, đã được định sẵn thành trung tâm của nước Mã Toa, trở thành nơi gửi gắm linh hồn và tinh thần của người dân nước Mã Toa.

Bắt đầu từ năm 1011 thiên nguyên, Y Lan vương Tiêu Trầm hạ lệnh cho Vũ Văn Thương Lãn quản lý chung vùng đất rộng lớn này, Mạc Lạp Lạc liền trở thành thủ phủ một cách đương nhiên của nước Mã Toa.

Sứ mạng vĩ đại này kéo dài tới tận hai mươi năm trước, Vũ Vân Chấn Thiên vì nhu cầu thay đổi quyền lực đại thần, đã cưỡng ép dời đô về Mông Thái Kỳ, Mạc Lạc Lạp mới mất đi vinh diệu của thủ phủ.

Thế nhưng, Mông Thái Kỳ chỉ là một tòa thành thị hẻo lánh, nó căn bản không thể nào thay thế được địa vị của Mạc Lạp Tạp, cho tới tận ngày hôm nay, trung tâm văn hóa kinh tế của nước Mã Toa vẫn là Mạc Lạp Tạp.

Mạc Lạp Tạp cũng là thành thị phồn hoa nhất giàu có nhất của nước Mã Toa, vùng đất phì nhiều đã thai nghén ra người dân nước Mã Toa này, cũng khẳng định địa vị kinh tế của bản thân.

Mạc Lạp Tạp chính là trung tâm kinh tế đúng nghĩa thực chất của nước Mã Toa. Nó sở hữu hệ thống sản suất công nghiệp phát triển nhât và hệ thống mậu dịch thương nghiệp phát đạt nhất của nước Mã Toa, đồng thời cũng có giao thông vận chuyển tiện lợi nhất, tất cả những điều này, các tòa thành thị khác đều không thể thay thế được.

Con sông Duy Tư được xưng là động mạch của đại lục Y Lan cũng đổ ra biển từ nơi này, lượng nước phong phú của sông Duy Tư vô cùng thích hợp cho việc vận chuyện trong nội địa, giảm bớt chi phí cần thiết của vận chuyển đi rất nhiều. Hơn nữa, Mạc Lạp Tạp còn sở hữu đội thuyền vận chuyển lớn nhất của đại lục Y Lan.

Căn cứ vào tình báo cho thấy, năm 1728 thiên nguyên, ở Mạc Lạc Tạp đăng ký trong danh sách có hơn hai nghìn tám trăm chiếc thương thuyền có trong tải trên hai nghìn tấn, có thể tưởng tượng được quy mô vận chuyển trên biể khổng lồ của nó. Có người nói, những chấm buồm trắng trên mặt biển, mới là linh hồn thực sự của Mạc Lạp Tạc.

- Quan tư lệnh, phía trước chính là Mạc Lạc Tạp, các hạm trưởng xin chỉ thị thời gian khai pháo.

Phó quan đi lên báo cáo với Dương Phàm, xin mệnh lệnh.

Dương Phàm thần tình nghiêm túc, chậm rãi kéo thẳng quân phục thiếu tướng của bản thân, cố gắn làm cho nó phẳng phiu và gọn gàng nhất có thể được, phàng phất như là tham gia một nghi thứcc quan trọng, không thể có chút sơ xuất nào.

Dương Phàm cúi đầu xuống nhìn đồng hồ đeo tay của mình, hiện giờ là bốn giờ bốn mươi phút hiều, hắn trầm mặc trong chốc lát.

Dáng vẻ nghiêm nghị nói :

- Đúng năm giờ pháo kích, chiến hạm số hiệu đơn thì oanh kích pháo đài, chiến hạm số hiệu kép thì phụ trách oanh kích thành thị, truyền đạt mệnh lệnh của Phong lĩnh cho mỗi một chiến sĩ, hãy làm cho Mạc Lạc Tạp vĩnh viễn xóa bỏ trên bản đồ.

- Vâng!

Phó quan cũng thần tình nghiêm túc y chang Dương Phàm, sau đó căn cứ vào mệnh lệnh phất cờ hiệu.

Không một ai biết đem một tòa thành thị phồn hoa khổng lồ như thế xóa bỏ hoàn toàn ở trên bản đồ là tình cảnh như thế nào.

Đây là chuyện xưa nay chưa từng có trên lịch sử, các quan binh của hải quân quân Lam Vũ cũng chưa từng chấp hành qua loại nhiệm vụ như thế này, nhưng bọn họ sẽ mau chóng được biết thôi.

Mệnh lệnh pháo kích được hạ xuống, các quan quân quân Lam Vũ khác ở bên trên kỳ hạm cũng trở nên bận rộn, ở bên trong phòng chỉ huy, có rất nhiều những quan quân hải quân áp mình lên trên bản đồ dùng bút chỉ cận thận tinh toán điều gì đó. Bọn họ cần phải tính toán diện tích bao phủ của hỏa pháo lớn nhỏ lên trên tòa thành thị Mạc Lạc Tạp, sau đó giao cho mỗi một chiếc Long Nha chiến hạm đi chấp hành.

Tòa thành thị Mạc Lạp Tạp này thực sự là quá lớn, nếu muốn đem nó hoàn toàn xóa bỏ, đúng là không phải chuyện dễ dàng.

Dương Phàm chậm rãi nâng kính viễn vọng lên.

Thành Mạc Lạp Tạp ở bên trong kính viễn vọng đúng là phồn hoa và khổng lồ, cao ốc chọc trời san sát so kè, trên những con đường thẳng tắp, còn có đám đông đi lại không ngớt, đại khái là sắp tới giờ tan tâm, cho nên trên đường phố với xuất hiện rất nhiều bóng người mặc đồng phục công nhân.

Ở cửa của rất nhiều công xưởng và trường học, còn xuất hiện đám đông chờ đợi, những nơi nhìn qua trông giống như khu chợ cũng bắt đầu trở nên nhộn nhịp huyên nào.

Những chiếc xe ngựa qua qua lại lại như thoi đưa trên đường phố, tranh đường đoạt lối với những chiếc xe tắc xi do người kéo, thỉnh thoảng hai bên nổi lên tranh chấp, vì thế xuất hiện cảnh sát mặc đồng phục màu đen, vũng những cái dùi cui đánh cho cả hai bên một trận tàn bảo, cánh cáo bọ họ đứng có tranh cãi, để tránh lãng phí sức lực của cảnh sát.

Nghề vận chuyển trên biển của nước Mã Toa rất phát đạt, điểm này được thể hiện trọn vẹn ở Mạc Lạp Tạp, ở những nơi gần bờ biển, còn cả rất nhiều bến tàu, neo đậu vô số thương thuyền, công nhân vật chuyển tháo dỡ vật tư ở bên trên bến tàu nhiều cứ như kiến đang chuyển nhà vậy.

Bến tàu của Mạc Lạc Tạp được kiến thiết đúng là rất có tầm mắt, hơn nữa rất có tính dự phòng, giữa các loại công trình trang thiết bị đều để lại đầy đủ những khoảng trống, đế đáp ứng nhu cầu phát triển ở trong tương lai, đương nhiên, cái tương lai đó tới ngày hôm nay là hoàn toàn kết thúc rồi.

Dương Phàm thậm chí là còn phát hiện ra dấu vết của du thuyền tư nhân ở một số những bến tàu hơi hẻo lánh một chút. Những chiếc du thuyền tư nhân này có vẻ bề ngoài hoa lệ, còn cả những cánh buồm nang đủ mọi màu sắc đã thủ hút ánh mắt của Dương Phàm, cũng khơi lên cho hắn hứng thú cực lớn.

Khi hắn còn rất nhỏ đã khát khao bản thân có một chiếc thuyền nho nhỏ, chỉ tiếc rằng bời vì hồi nhỏ nhà ngèo, cái nguyện vọng này thủy chung không thể đáp ứng được, vì thế hắn chỉ đành chạy tới tham gia hải quân, hi vọng có được chiến hạm của bản thân mình. Truyện "Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu "

Dương Phàm đột nhiên hỏi:

- Bọn họ đang ở nơi nào rồi?

- Bọn họ chính đang đi săn ở đằng sau, cách nơi này còn phải thời gian bốn ngày, nhưng bọn họ không được trì hoãn thời gian ở trên đường mới được thế. Xin hỏi có cần thúc giục bọn họ tới Mạc Lạc Tạp không?

Phó quan cẩn thận trả lời, hắn biết Dương Phàm hỏi tới tình hình của hạm đội cướp bóc đi theo đằng sau hạm đội Dương Phàm.

Khi từ biển San Hô nam hạ, theo đằng sau hạm đội Dương Phàm hải quân quân Lam Vũ đã có vô số cái đôi, đều là những hạm đội cướp bóc do những thương đoàn tự mình thành lập nên, bọn họ đi theo hải quân quân Lam Vũ xông thẳng tới tuyến đường biển hoàng kim giữa nước Mã Toa và đảo Lữ Tống, sau đó triển khai cướp đoạt bữa bãi.

Do chiến lợi phẩm dồi dào, bọn họ không muốn tiếp tục theo hải quân quân Lam Vũ tiếp tục nam hạ nữa, mà ở ngay trên mặt biển phía đông đảo Phổ Cát triển khai săn lùng quy mô, dùng vũ lực liên tục chiếm lấy từng từng chiếc thương thuyền và hàng hóa chở ở bên thương thuyền của nước Mã Toa làm của riêng.

Dương Phàm chỉ đành lặng lẽ thờ dài ở trong lòng, nếu như hạm đội cướp bóc không tới nữa, thì những chiếc duy thuyền mỹ lệ này cũng chỉ đành tiễn hết xuống đáy biển rộng thôi, mong rời những bờ biển khác của nước Mã Toa còn có những chiếc du thuyền mỹ lệ như vậy, tới khi đó mình nhất định phải tự mình đi tới thị trường cướp bọn lựa chọn thật kỹ một chiếc để sử dụng cá nhân.

Truyện "Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu "

Dương Phàm lắc đầu, chậm rãi nói:

- Không cần nữa, bọn họ có tới cũng chỉ nhặt được những viên gạch ngói cháy đen mà thôi.

Ráng chiều và tịch dương rất hiền hòa rất dịu dàng chiếu lên Mạc Lạc Tạp, bao phủ lên một lớp hoàng kim làm người ta hâm mộ lên bên trên tòa thành thị phồn hoa to lớn này, cho dù mang theo địch ý nồng liệt, nhưng Dương Phàm cũng không thể không thừa nhận, Mạc Lạc Tạp đúng là thiên đường của nước dân nước Mã Toa. Truyện "Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu "

Thế nhưng, chính bời vì nó là thiên đường của người dân nước Mã Toa, cho nên mới bất hạnh rơi vào trong mắt của Dương Túc Phong, trở thành tòa thành thị đầu tiên phải biến mất ở trên lục địa.

Khi chuyện đồ sát ở Tán Hoàng phủ và Long An phủ báo cáo lên chỗ Dương Túc Phong, thì gần như không cần phải suy nghĩ, Dương Túc Phong hạ lệnh xóa bỏ Mạc Lạc Tạp ngay tức khắc, hơn nữa lý do vô cùng đơn giản, Dương Túc Phong lạnh nhạt nói :

- Ta muốn để Vũ Văn Phân Phuơng biết, ta nói lời là giữ lấy lời.

Từ bên trong kính viễn vọng, Dương Phàm còn có thể nhìn thây rõ ràng rành mạch, ở thành Mạc Lạc Tạp có rất nhiều người nước Mã Toa đã phát hiện ra hạm đội hải quân quân Lam Vũ áp sát.

Thế nhưng bọn họ còn chưa ý thức được giây phút cuối cùng của sinh mạng đã tới rồi, bọn họ vẫn theo bản năng chen nhau tới gần chỗ bờ biển, hoặc là đứng trên nóc nhà của mình, nhìn hướng ra phía biển rộng, nhìn về phía quân Lam Vũ, phỏng đoán xem bọn họ muốn làm cái gì, thân sắc của bọn họ, quá nửa đều mang theo chút bộ dạng như đi xem náo nhiệt.

Hàng nghìn người dân nước Mã Toa này, có ông già tóc trắng bạc phơ, cũng có những đứa bé hiều động nhảy nhót tung tăng, còn có cả những thiếu phụ thiếu nữ như hoa như ngọc, bọn họ đang chụm tay nhìn ra phía mặt biển, bọn họ châu đầu ghé tai vào nhau nhỏ giọng thì thầm, tựa hồ đang phán đoán hành động tiếp theo của những chiếc Long Nha chiến hạm quân Lam Vũ này.

Bọn họ còn chưa tiếp xúc với sự tàn khốc của chiến tranh, cho nên căn bản không ý thức được tử thần đã lặng lẽ siết bàn tay lớn của mình lên trên cổ của bọn họ.

Nếu như không có chiến tranh, đúng là bọn họ sẽ sinh sống rất hạnh phúc ở bên trong tòa thành thị này , hưởng tụ cuộc sống yên bình tứoi đẹp, hưởng thụ tài phú mà bản thân chăm chỉ kiếm được.

Song