Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu

Chương 132: Huyết Chiến Ở Lệ Xuyên (Thượng)

Tài gia lần này bỏ chạy, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng. Phỉ đạo Nguyệt Quang Lang không chỉ cướp bóc chém giết ở Cao Dương phủ, hơn nữa còn phá hỏng nghiêm trong tất cả công xưởng xĩ nghiệp của Tài gia. Tài gia ở phương diện phục trang và gia công bông vải rất có nghề, nhưng đã bị hủy trong chốc lát. Tỷ muội Tài Miểu Miểu và Tài Tiểm Tiêm đều đau xót nát lòng, duy chỉ có Tài Băng Tiêu còn có thể miễn cưỡng không chế nước mắt.

“Con mẹ nó, khinh người quá đáng!”

Táng Đống bừng bững phẫn nộ chửi rủa, đám quan quân bên cạnh cũng năm mồm bảy miệng chửi mắng, ai cũng tỏ ra bất bình phẫn nộ, bọn họ đương nhiên biết quân trang trên người mình chính là do Tài gia may ra.

Dương Túc Phong thì lại không kích động lắm, đây là kết cục có thể dự liệu được. Trong loại loạn thế này, nếu như không có thực lực bảo vệ bản thân, thì chỉ có bấm bụng mà chịu thôi. Chính như mình khi xưa ở Phương Xuyên Đạo chịu đủ loại đau khổ vậy, hết thảy hậu quả đều bởi vì trong tay mình không có thực lực. Cao Dương phủ mặc dù bị đánh hạ rồi, nhưng chỉ cần mình trận này tiêu diệt hoàn toàn phỉ đạo Nguyệt Quang Lang, như vậy cũng dễ dàng thu phục Cao Dương phủ.

Im lặng nhìn sắc trời, mặt trời mùa đông vừa mới treo trên chính giữa không trung, dương quang ấm ám rưới lên vùng đồng nội bên ngoài Lệ Xuyên phủ, dường như ý thức được nơi này đang sắp tiến hành chém giết thảm liệt, mặt trời phát ra toàn bộ ánh sáng và sức nóng của nó, làm Dương Túc Phong thấy toàn thân nóng bừng bừng, trên mặt cũng hơi bốc lên, cả người tràn ngập khí khái trước nay chưa từng có. Sai người an bài đoàn người Tài Băng Tiêu lui xuống nghỉ ngơi, y lập tức lên thành lâu cửa tây, chỉ huy cuộc chiến phòng ngự Lệ Xuyên Phủ.

Hơn một vạn tên phỉ đồ lúc nhúc xuất hiện ở trước mặt Dương Túc Phong. Bọn chúng đã đạp bằng cả góc tây bắc Lệ Xuyên phủ, đạp bằng gò đồi và ruộng nương, đạp bằng dòng sông dòng suối. Phóng tầm mắt n hìn tới, chỉ có đầu người đen kìn kịt, bọn chúng màu da khác nhau, vũ khí khác nhau, đến ngay cả cờ xí cũng khác nhau, đích xác là đã dốc trọn ổ rồi, muốn vì chiến bại lần trước mà báo cừu tuyết hận.

Mặc dù đã nhiều lần tham dự những trận chiến đấm máu, nhưng nhìn thấy kẻ địch xuất hiện trước mắt mình đông đảo như vậy dày đặc như vậy, giống như một đáp mây đen kìn kịt hướng tới mình đè xuống, Dương Thiên Sở vẫn cảm thấy có chút lạnh cứng người, bất quá y rất mau bình tĩnh trở lại, chú tâm tính toàn đối phó với công kích điên cuồng của kẻ địch thế nào.

Rất hiển nhiên, cửa bắc cố ý mở rộng đã thành mục tiêu tấn công điên cuông của đám phỉ đồ, xuyên qua cửa bắc mở toang và khói súng nồng đậm, mỗi tên phỉ đồ đều có thể nhìn thấy được dục vọng cướp bóc sau khi tiến thành, nhưng bọn chúng có thể chưa hề ý thực được, đó là có người cố ý để lại cho bọn chúng thông đạo tự vong, khu vực ngoài cửa bắc bị hỏa lực liên miên phong tỏa, đem nới đó biến thành địa ngục A Tu La.

Dương Túc Phong đem đầu kính viễn vọng hướng về phía đằng sau phỉ đồ, nhưng không phát hiện nơi đó có bất kỳ động tính gì, y không nhìn thấy bóng dáng Du Tiên Thi và Đông Phương Nhất Luyến, không biết bọn chúng rốt cuộc đã trốn ở chỗ nào, y không biết Phượng Thái Y và Hiện Kiệt sẽ phát động công kích vào lúc nào. Tin rằng bọn họ đang đợi thời khắc đám phỉ đồ sụp đổ toàn diện.

Phỉ đồ Nguyệt Quang Lang tấn công lúc đang tiến lên không thu được kết quả đáng kế, vì thể tiến trống rùng rùng vang lên, bọn chúng bắt đầu từ từ rút lại đội ngũ, sau đó bắt đầu dựng trại đóng quân, hơn một vạn tên địch chia đóng trong chín doanh trại, từ tình hình kẻ địch đóng trại mà xét, kẻ địch đã có chuẩn bị từ trước, xem ra muốn cùng quân Lam Vũ đánh lâu dài, không chết không thôi.

Từ tường thành Lệ Xuyên Phủ nhìn xuống phía dưới, vùng đất trống phía tây bắc đã chất đống đủ mọi loại thi thể, sau này chiến đấu kết thúc phải dọn dẹp cũng là một công tác hết sức gay go, rất nhiều người tình nguyện chưa từng nhìn thấy khung cảnh thảm liệt như vậy, rất nhiều người đều ghé vào sau lỗ châu mai để nấp không dám nhìn nhiều.

Dương Túc Phong đi bộ giữa các liên đội, kiểm tra tình hình chuẩn bị chiến đấu. Tạm thời còn chưa có thương vong số lượng lớn, chỉ có sốt ít mấy chiến sĩ bị tên của kẻ địch làm bị thương, bất quá có một khẩu dã chiến pháo vì nòng pháo quá nóng, không thể không dùng nước lạnh làm nguội bớt, kết quả nảy sinh chuyện không ngờ, nòng pháo xuất hiện khe nứt, không có cách nào dùng dược nữa. Đường Lạp Cách đối với việc ngoài ý muốn này chỉ có thể cười khổ một tiếng, bởi vì những dã chiến pháo này vốn là vật thì nghiệm, bất kế xuất hiện vấn đề gì đều là bình thường.

Đám Táng Đốn lại sốt ruột không thôi, bởi vì liên đội của y và Xạ Nhan phòng giữ ở trong thành phụ cận cửa bắc, vừa rồi bên ngoài đánh cho lửa nóng ngút trời, nhưng lại không có một tên phì đồ nào có thể xông qua hỏa lực phong tỏ mà tiến vào nội thành, bọn họ trơ mắt nhìn liên đội khác đánh tới dữ dội, bản thân lại chỉ có thể giương cổ trở mắt nhìn.

“Sư trưởng, để một liên đội của chúng tôi thủ ở nơi này là được rồi, cho Xạ Nhan lão đại tiến lên đi” Tang Đốn sốt hết cả ruột, nhưng lại chơi trò thông minh vặt, không nhắc tới liên đội của mình.

Dương Túc Phong hờ hững nói: “Ngươi yên tâm, sẽ có phần cho ngươi đánh, trận này mọi người đều không ai được miễn trừ đâu”.

Quả nhiên, sau khi điều chỉnh một chút, phỉ đạo Nguyệt Quang Lang bắt đầu phát động công kích dồn dập. Bọn chúng khiêng những thứ công cụ đánh thành thô sơ như thang tre, hướng cửa tây và cửa bắc Lệ Xuyên phủ phát động công kích, đằng sau bộ binh đông nghịt, là lượng lớn cung tiễn thủ, còn có ba bốn chục xe thang và máy bắn đá. Lúc này hỏa lực của pháo binh không thể không chuyển hướng một bộ phận sang phía chúng, tiêu dệt công cụ đánh thành của kẻ địch.

Theo từng viên đạn pháo rơi xuống, xe thang và máy bắn đã từ từ tiến tới không ngừng bị bắn nát, cung tiễn thủ của kẻ địch cũng đổ gục từng mảng, nhưng hỏa lực phụ cận cửa bắc cũng vì thế mà suy yếu, phỉ đồ như thủy triều cuối cùng cùng cũng qua được đạn pháo tắm rửa, nhưng nghênh tiếp bọn chúng lại là mưa đạn dồn dập và từng trái lựu đạn.

“Nếu như chôn trước địa lôi ở ngoài cửa thành thì tốt rồi” Dương Túc Phong trong đầu bỗng nhiên lướt qua một tia linh quang.

Cửa bắc không còn nghi ngờ gì đã thành tiêu điểm tranh đoạt của kẻ địch, nhưng áp lực của cửa đông cũng không nhẹ, do chủ yếu hỏa lực chi viện đều rơi ở phụ cận cửa bắc. Cho nên hàng nghìn tên địch có thể ùn ùn kéo tới, dùng thang tre thứ công cụ đánh thành thô sơ trèo lên tường thành. Tường thành Lệ Xuyên phủ chỉ cao chừng bốn mét, rất dễ leo lên. Bốn trăm chiến sĩ của hai liên đội và sau trăm người tình nguyện không ngừng nổ súng, không ngừng ném lựu đạn, nhưng vẫn thỉnh thoảng có kẻ địch thành công xông lên tường thành, vung những loại binh khí như dao búa chém giết các chiến sĩ quân Lam Vũ, cho tới khi bị bắn chết hoặc bị lựu đạn cho nổ tung.

Dương Túc Phong tự minh đốc chiến ở cửa đông, dẫn chiến sĩ của ban cảnh về quỳ trên thành lâu, tiêu diệt mỗi tên dịch leo lên tường thành, thanh thủ khi bọn chúng còn chưa đứng vững liền đánh gục toàn bộ. Thương vong của phỉ đồ Nguyệt Quang Lang chắc chắn là cực lớn, bọn chúng từng đám từng đống ngã xuống thành, nhưng quân Lam Vũ cũng thường xuyên có người thương vong, nhất là khi có những tên phì đồ dũng mãnh leo lên tường thành, trong chiến đấu xáp lá cà quân Lam Vũ thường chịu thiệt, mà những người tình nguyện chỉ có lựu đạn khi đối diện với đao búa của kẻ địch cũng chỉ có số phận bị đồ sát.

Đám Tang Cách cũng thấy không ổn, họ trong chiến đầu tổ chức ba bốn chục chiến sĩ tộc Tang Lan có kỹ thuật bắn chuẩn xác tiếp cận phía sau tường thành, cứ năm người xếp thành một tổ cách nhau không xa, chuyện môn phụ trách thanh từ kẻ địch may mắn leo lên được tường thành. Sau khi điều chỉnh, chiến sĩ trên tường thành cuối cùng dẫn dần khôi phục lại bình thường, cho dù thỉnh thoảng có kẻ địch thừa cơ leo lên, cũng sẽ bị những phát súng chuẩn xác làm thịt, không đến mức để quân Lam Vũ trả hi sinh quá lớn.

Đồng thời, Dương Túc Phong hạ lệnh đem người tình nguyện tổ chức thành liên đội đơn giản, thực hiện luân phiên thay đổi. Mỗi liên đội ước chừng đóng giữ ở trên thành lâu hai giờ liền lui xuống, để nghỉ ngơi và điều trị, tránh bọn họ vì mệt mỏi và đờ đẫn mà sức chiến đấu bị giảm mạnh, đồng thời đẻ họ tổng kết kinh nghiệm, lần sau càng chiến đấu tốt hơn. Trong số họ quá nhiều người chưa từng được huấn luyện chiến đấu, chỉ biết không ngừng ném lựu đạn, thậm chí có những người căn bản không nhìn kẻ địch phía trước liền ném đi, trừ đem tử thi trên mặt đất nổ thêm lần nữa thì không có chút hiệu quả nào.

Tới 1 giờ 10 phút chiều, lượt tấn công đầu tiên của phỉ đồ Nguyệt Quang Lang tiến hành tới cao trào, thi thể ở phụ cận cửa bắc đã chất cao bằng đầu người, đạn pháo liên miên không ngớt đã đem nới đó bắn thành hầm hố lồi lõm, chẳng còn nhìn ra địa hình vốn có nữa. Mà chiến đấu ở cửa đông cũng phát triển tới mức ác liệt, đám phỉ đồ hung hãn không sợ chết dùng thang leo lên tường thành. Vào thời khắc chiến đấu nguy ngập nhất, Dương Túc Phong đành hạ lệnh rút liên đội Thí Phong tiến đóng cửa đông, tăng cường sức phòng ngự ở nơi đó. Như vậy đội dự bị chỉ còn lại liên đội của Nhiếp Lãng thôi.

Bản thân Dương Túc Phong cũng mặt đầy khói sung, đó đều là vì liên tục phát xạ súng trường Mễ Kỳ Nhĩ mà thành, tự y cũng chẳng tính nổi rốt cuộc đã bắn chết bao nhiêu kẻ địch, chier biết kẻ địch vẫn không ngừng tràn tới, dường như giết mãi không hết. Y vừa chỉ huy chiến đấu, vừa chạy qua chạy lại giữa các liên đội, kiểm tra tình hình chuẩn bị chiến đấu, xem bọn họ có cần tăng viện hay không.

Thật không may, phía Đường Lạp Cách truyền lại tin tức, lại một khẩu dã chiến pháo nữa xuất hiện trục trặc, hiện tại gì còn bốn khẩu dã chiến pháo thôi.

“Trời ạ!” Dương Túc Phong thấp giọng lẩm bẩm chửi một câu, tiên tay bắn lủng đầu một tên phỉ đồ vừa mới leo lên tường thành trước mặt, sau đó nhanh chóng lao xuống dưới thành, chuẩn bị tới cửa bắc xem tình hình.

Đột nhiên, một khối đá cực lớn từ trên trời giáng xuống, rơi xuống nhà dân bênh cạnh Dương Túc Phong, tức thì làm gạch ngói tan nát, hai chiến sĩ quân Lam Vũ nấp xung quanh căn nhà mặc dù không bị trực tiếp đập trúng, nhưng cũng bị dọa không nhẹ, vội vàng chuyển trận địa, nhưng bị Tang Đống nghiêm giọng quát mắng một trận, hai người mới tiếp tục dựa vào khối đá tiến hành xạ kích. Dưới sự phong tỏa của hỏa lực mạnh mẽ, tình hình cửa bắc không có gì nguy cấp cả.

Dương Túc Phong lại vội vã trèo leij thành lâu cửa đông, nâng kính viễn vọng lên nhìn, nhìn thấy kẻ địch đã có ba bốn chiếc máy bắn đá tiến vào cực ly phát xạ. Những tảng đá lớn bọn chúng nem ra mặc dù không nhiều, nhưng sức chấn động vẫn rất lớn, bất kể là ai cũng chẳng thể chịu nổi vật nặng ngàn câng lăng không mà tới đó. Lính trinh sát của pháo binh dã chiến pháo ở trên thanh lâu phất cờ, chỉ huy dã chiến pháo xạ kích địch nhân, nhưng trong khói súng, hiệu quả chuẩn xác của dã chiến pháo xạ kích cũng không tốt, mắc dù đạn pháo rơi xuống giết không ít bộ binh địch, nhưng không phá hủy được vũ khí công thành của kẻ địch.

“Ngươi nói với Đường Lạp Cách, không cần quan tâm tới chuyện khác, cứ phong tỏa chết khu vựa phụ cận cửa bắc là được rồi”.

Dương Túc Phong một mình sải bước vọt tới trước mặt linh phất cờ, lớn tiếng hò hét, tên lính cầm cở kia mặt đã bị khói súng hun cho đen xì, liên tục gật đầu trả lời, dùng tay ra hiệu ý bảo tai mình đã bị đạo pháo chấn động rất khó nghe được người khác nói chuyện.

Dương Túc phong chạy tới trận địa bách kích pháo dưới thành lâu cửa đông, tìm tới sỉ quan chỉ huy, cùng y thương lương chuyện xạ kích. Yêu cầu y đem pháo binh chia làm ba bộ phận, một bộ phận hiệp trở phong tỏa khu vực phụ cận cửa bắc, một bộ phân chuyên môn tiêu diệt vũ khí công thành của kẻ địch, nhất là máy ném đá, ngoài ra một bộ phận khác căn cứ vào tình hình chiến trường tự do xạ kích. Vì để tiêu diệt vũ khí công thành của kẻ địch, ắt phải đem bách kích pháo lắp đặt ở trên tường thành, cho dù như thế sẽ dẫn tới nguy hiểm cực lớn.

Quả nhiên sau khi đem bốn khẩu bách kích pháo vận chuyển tới lên đầu thành, rất nhanh đã bắn nổ máy ném đá của kẻ địch, nhưng nó cũng thành mục tiêu tấn công trọng điểm của kẻ địch, tất cả kẻ địch leo lên tường thành đều nhắm về hướng bách kích pháo xông tới, khiến cho quân Lam Vũ không thể không tiến hành trọng điểm bảo vệ với bọn chúng.Copy by Ác Ma- 4vn

Tô Liệt vội vàng chạy tới, lớn giọng hô bên tai Dương Túc Phong: “Sư trưởng, chúng ta cứ lấp kín cửa bắc đi, làm như thế này quá mạo hiểm rồi”.

Dương Túc Phong lắc đầu, kiên quyết nói: “Không! Chúng ta phải tận lực dụ kẻ địch tới đó, cấp cho bọn chúng sát thương lớn nhất”.Copy by Ác Ma- 4vn

Tô Liệt lo lắng nói: “Nhưng kẻ địch nhân số quá nhiều, vạn nhất bọn chúng có hơn nghìn người xông tới, chúng ta liền đi đời hết”.Copy by Ác Ma- 4vn

Dương Túc Phong không hề lay chuyển, thản nhiên nói: “Cửa bắc là một cái cối xay thịt cực lớn, phải đem toàn bộ sinh lực địch nghiền nát ở đó, kẻ địch hiện giờ là con bướm trong đêm, mà cửa bắc chính là một đống lửa, bọn chúng sẽ bất chấp tất cả nhào tới đó, hoàn thành vẻ đẹp rực rỡ cuối cùng của bọn chúng”.Copy by Ác Ma- 4vn

Dường như vì chứng thực lời của Dương Túc Phong, phỉ đồ Nguyệt Quang Lang lại phát động hơn hai nghìn tên, khí thế hùng hồ lao về cửa bắc, nhưng dưới hỏa lực dồn dập. Bọn chùng gục ngã hàng loạt, thỉ thể chất chồng thành đống, chỉ có rất ít tên thành xông lọt qua được cửa bắc, nhưng còn chưa kịp nhìn rõ tình hình trong thành, lập tức đã bị mưa đạn và lựu đạn bao chùm lấy. Copy by Ác Ma- 4vn

Trong hai giờ đồng hồ ngắn ngủi, phỉ đồ Nguyệt Quang Lang đã phát động binh lực trên năm nghìn người tấn công, hùng hổ tấn công từng đợt từng đợt, nhưng đều bị vô tình bắn nát thây dưới tường thành Lệ Xuyên phủ.Copy by Ác Ma- 4vn

Cuối cùng, tới khoảng ba giờ chiều, kẻ địch cũng ý thức được không còn khả năng dành chiến thắng nữa. bị ép đánh chiêng thu quân, kẻ địch còn sót lại chầm chậm rút đi, giống như thủy triểu rút xuống, dần dần biên mất trong quân doanh của đối phương.Copy by Ác Ma- 4vn

Lần này, Dương Túc Phong cuối cùng đã nhìn thấy thân ảnh Đông Phương Nhất Luyến và Du Tiên Thi từ kính viễn vọng, hai tên bọn chúng không cưỡi ngựa, mà là sóng vai xuất hiện trong đám phỉ dảy đặc, nói chuyện, cổ vũ sĩ khí đám phỉ đồ, bọn chúng cũng liên tục hoảng hốt quay đầu lại nhìn mọi thứ trước mắt. Trước mặt bọn chúng, chỉ có thi thể lấp đầy núi đồi và máu tươi tuôn chảy. Copy by Ác Ma- 4vn

:46::46::46: