Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 771: Vương đồ bá nghiệp (2)

Tiêu Đại Bẳng đột nhiên đã hòi tới một vẩn đề rắt kỳ quái. "Cô nói một đôi giày, thay đồi đế giày, thì vẫn là đôi giày trước kia không?"

"Đương nhiên là tính rồi" Tư Nam không chút do dự nói.

"Vậy đổi đế giẩv lại đổi cả mũi giầy thì có còn tính là đôi giày trước kia không?" Tiêu ĐạiBẳng lại hòi.

TưNam đáp không được.

Đâv thật là một vấn đề rắt huyền bí, ỡ trong cảm giác của ngưỡi mang thì đương nhiên vẫn là đôi giày cũ trước kia. Nhưng mà ở trong lý trí. giày đã đổi như vậy thi cùng với đôi giày trước kia căn bản là không có quan hệ!

"Ngươi không biết? Thật ra ta cũng không biết" Tiêu Đại Bẳng thản nhiên nói: "Cho nên ta một mực muốn tìm người hỏi một chút, người thay đổi ý nghĩ, có còn là người trước kia hay không? Con ta rốt cuộc là còn sống, hay đã chết".

TưNam nhíu mày không nói. cảm thấy rất khó đáp lại. Trước kia nàng vẫn cảm thấy cha của Tiêu Bố Y có điểm bất cặn nhân tình, nhưng nghe Tiêu Đại Bẳng vừa nói. mới cảm giác Tiêu Đại Bẳng cũng có chút đáng thương. Tiêu Đại Bẳng mim cười nói: "Cho nên ta lao lực tâm lực muốn vì hắn khu ma, trả lại đứa con trai trước kia của ta. nhưng tất cả mọi thứ đều là vô công. Bố Y khi mới gặp được ta. giống như điên cuồng, cùng không thùa nhận ta là cha. Dùng hơn nửa năm thời gian, hắn rốt cuộc trầm mặc xuống, bắt đầu tiếp nhận sự thật này. tắt cả mọi người đều cho là hắn khôi phục bình thường, chi có ta mới biết được hắn vẫn là người trước kia. cùng đứa con của ta không quan hệ... Sau khi qua đi thương tâm. khổ sở. ta vên lặng quan sát hắn, ta mới thấy hắn có chút đáng thương".

""Hấn đáng thương?" Tư Nam lẩm bẩm tự nói. mắt lộ ra trầm tư.

"Hắn cò độc. không người nào biết được" Tiêu Đại Bẳng nói: "Cò cho rẳng cò tinh cảnh thê thảm, nhưng cô dù sao còn có cái để nhớ lại. còn có thân nhân. Nhưng mà hắn... Trên đời này, là chân chính cô độc".

Tư Nam cúi đầu xuống, "Người nói rất đúng, ta khi cùng hắn cùng một chỗ, luôn phát hiện điểm ấy".

Tiêu Đại Bẳng nói: "Thật ra ta vốn chán nản. nhưng về sau rốt cuộc đã thấy ra. thử tiếp nhận đứa con trai này, cũng hv vọng giúp hắn thoát khòi cái loại cò độc này, cho nên ta để cho hắn dung nhập thế giới này. Hắn sau khi đồi người, võ công mất sạch, nhưng mà bởi vì đứa con của ta trước kia cũng không hiển lộ vò công, cho nên người bên ngoài ngược lại không nghi ngờ. Hắn trời sinh tựa như là cao thủ cười ngựa, hơn nữa lực lình ngộ đối với cung tiễn so với trước đâv cùng mạnh hơn. hơn nữa hắn hảo giao bẳng hữu, những cái này cũng làm cho hắn có thể sống sót. Bố Nhân biết bí mặt của Bố Y. cho rẳng Quy Vương có thể phiên vàn phúc vũ. cho nên hùng tâm tái khởi, nhưng ta thật không muốn hắn giẫm lẻn vết xe đổ. cho nên hắn muốn buôn bán ngựa, ta cũng ủng hộ hắn buôn bán ngựa. Ta thùa nhận áp lực phục quốc cả đời. chẳng lẻ còn không đủ sao? Sao có thể nhẫn tâm đem gánh nặng của mình đặt ờ trên người hắn. Thật ra... cùng hắn lâu ngày, cảm nhặn được sự chân thành của hắn, ta thật càng đối đài với hắn như con của mình".

""Hấn kính người cũng như kính phụ thán thán sinh vậy" TưNam nói.

"Ta hôm nay cùng cô nói những cái này. vì biết cô nhắt định sẽ nói cho hắn biết" Tiêu Đại Bẳng bùi ngùi nói: "Chuyện cho tới hiện tại, cũng nên nói cho rõ ràng".

"Người vì sao không quay về đích thân nói những cái này với hắn?" Tư Nam khó hiều

"Ta khôngbiết... nói với hắn thế nào" Tiêu Đại Bẳng cười khổ nói.

TưNam một lẩn nữa trầm mặc. đặt minh vào hoàn cảnh người khác mà nghĩ, nàng nếu là Tiêu Đại Bẳng, cũng đích xác khôngbiết sẽ nói chuyện này như thế nào với Tiêu BÓ Y.

Tiêu Đại Bẳng nhìn sang đống lửa. "Có lẽ là bởi vì... chúng ta vốn đã có duyên, cho nên lúc này mới gặp. Ta trước kia không muốn ảnh hường hắn. hiện tại cùng không muốn ảnh. hường hắn. Bắt quá ta để cho hắn buôn bán ngựa, đi thảo nguyên, nẳm mơ cùng không có nghĩ đến, hắn lại từ đó được Bùi phiệt coi trọng, một bước lên mây, cho tới bâv giờ xưng bá thiên hạ. Ta có tâm trồng cây không thành, hắn vô tâm trồng liễu liễu lại nỡ hoa. Hôm nay nghĩ lại, thật sự là tạo hóa trêu người".

Tư Nam cảm thấv xác thực không thể tường tượng nổi. "Bùi Minh Thúv đối với Thái Binh đạo một mực đều căm thù đến tặn xương tuỷ, lấy binh định làm mục đích, nhưng quá nửa chưa từng nghĩ đền. Lý Huyền Bá cùng Tiêu Bố Y đều cùng Thái Binh đạo quan hệ mặt thiết".

Một tiếng tách vang lẻn. hoa lửa vãng khắp nơi. cũng chiếu sáng hai mắt của Tiêu Đại Bằng.

Tư Nam nghĩ tới điều gì, đột nhiên hòi. "Người đương nhiên cũng biết cầu Nhiêm Khách?"

"Cẩu Nhiêm lăng phong, Côn Luân tuyệt đinh! Ta được Côn Luân truyền thụ. đương nhiên hiểu rò tám chữ này. làm sao có thể không biết hai người đó?"

"Nhung căn cứ theo Tiêu Bố Y nói. lúc trước khi hắn miêu tả cầu Nhiêm Khách, ngưỡi lại hoàn toàn không biết bộ dáng" Tư Nam giống như cười mà không phải cười. "Cho nén người lúc trước vẫn gạt hắn?"

■"Không sai. ta là gạt. căn bản khôngmuốn để cho hắn biết bất cứ chuyện gì về Thái Bình đạo. ta muốn để cho hắn đi con đường mà bản thân muốn đi" Tiêu Đại Bẳng nghiêm mặt nói: "Nhưng ta không ngờ cầu Nhiêm đi thảo nguyên tìm ngựa, biết được ta đang làm giặc, niệm cặp giao tình trước kia, tới tìm ta. Hắn từ miệng Bố Nhân biết được tắt cả. lại đi tìm Bố Y, hơn nữa còn đem Dịch Cân kinh truyền thụ. Bời vì đạo giáo từ xưa truyền lưu cách nói. nói loại còng pháp được Quỷ Vương tu tập. mỡi là làm ít thu nhiều, nếu là người khác tặp luyện, chi là làm nhiều thu ít. cầu Nhiêm là kỳ tài vò học. lại có ý chí kiên nghị, kiên trì tập luyện Dịch Cân kinh mấy chục năm, lúc này mới bẳng vào Dịch Cân kinh trở thành đệ nhắt cao thủ trong đạo. Cho nên hắn thứ nhất nghĩ đến giao tình cùng ta, thứ hai cũng muốn nhìn xem Bố Y rốt cuộc có thể tới loại cảnh giới nào, lúc này mới đem công pháp truyền thụ".

Tư Nam nghe quanh co khúc chiết đến đó, biến hóa đa đoạn, cũng không khỏi nghe mà líu lười.

Tiêu Đại Bẳng nói: ""Nhung cầu Nhiêm cũng không phải bỡi vì hắn là ngưỡi đã chết mới truyền thụ. cũng âm thẳm quan sát hành vi của hắn, hiểu rằng loại ngưỡi này tập võ, chi có tạo phúc thiên hạ. lúc này đâv mới kết giao. Hắn và Bố Y kết giao, mới đầu là cùng ta có quan hệ, nhưng về sau kết nghĩa, cũng thật là coi trọng Bố Y này. cẩu Nhiêm một mực hv vọng Bố Y không cẩn phải giống ta. một bụng bắt đắc chí. Nhưng Tiêu Bổ Y chẳng những từ đó võ công đột nhiên tăng mạnh, hơn nữa lại lên miều đường, tất nhiên chính là cẩu Nhiêm thậm chí cũng nghĩ không đến. Phải biểt 1"ẳng phàm là cao thủ. đều cùng triều đình kiêng kị. cho nên vò tướng các đời. mặc dù chiến còng hiển hách, nhưng cùng không có người nào có kết cuộc tốt. Bố Y xử sự khéo đưa đẳv, mặc dù võ còng tinh tiến, nhưng xưa nay dấu diếm mũi nhọn, xử sự so với lào tử là ta còn cao minh hơn rất nhiều".

TưNam mới hiểu được đầy đủ mọi chuyện, lại thử hòi. "Côn Luân để cho ta bảo vệ Tiêu Bố Y, vậy là có ý tứ gi?"

Tiêu Đại Bẳng trầm ngâm hồi lâu mới nói: "Hắn có lè cũng cảm thấv Bố Y có tài tế thế, cho nén không muốn chết non".

TưNam cảm thấy Tiêu Đại Bằng vừa rồi nói đều là thật, nhưng chi có câunày là có chút nghĩ một đẳng nói một nèo .Trong lúc nhất thòi không thể nghĩ ra được vấn đề gì, chi có thể trầm mặc.

Tiêu Đại Bẳng nói một hơi những cái này. rốt cuộc trầm mặc xuống, nhìn sang ánh lửa. cũng xuất thần.

Tư Nam lại nghĩ tói một vấn đề. "Nguỡi cùng Tam công chúa... phục quốc tại sao lại thất bại? Tam công chúa, rốt cuộc đi nơi nào?"

Tiêu Đại Bẳng quay đầu nhìn về phía tuyểt rơi. mắt lộ ra vẻ ảm đạm. "Lúc trước ta có chút danh tiếng, đã bị Văn đế chẳm chẳm váo. Nhưng lúc đó Dương Kiên đang toàn lực tiêu diệt Vũ Văn phiệt, tạm không rảnh bận tâm tới ta, lúc này đây để cho ta dần dần phát triển an toàn. Bắc Chu Vũ Vãn gia bị Dương Kiên dùng thủ đoạn lôi đinh diệt trừ. long tử long tôn tử thương vô số. tám đại trụ quốc năm đó tiếng tăm lừng lẫy bị Dương Kiên làm cho kinh sợ, đều là thu liễm kiêu ngạo. Đại Tùy lúc này mới giang sơn vững chắc, Dương Quảng thật ra cho dù ngồi mát ăn bát vàng, xa xi hoang dâm. cùng không trờ thành tinh trạng như hôm nay. Phải biết rằng hoàng đế các đời hoang dâm xa hoa làng phi không phải sổ ít, nhưng bời vậy làm cho diệt quốc chi chiếm số ít. Nhưng Dương Quảng chí lớn nhưng tài mọn. cực kì hiếu chiến, lại xem thường lực lượng của môn phiệt cùng đạo phái, rốt cuộc càng không thể vãn hồi. Đó là nói sau này, cùng ta quan hệ không lớn. Dương Kiên thu thập Vũ Văn gia. ta hiểu rẳng hắn rất nhanh sè đối phó ta, nhưng ta khi đó tâm cao khí ngạo, cũng không sợ hài.

"Mẹ Bố Y ngộ nạn thì gặp gờ ta. mang huyết hải thâm cừu của Vũ Văn gia, chủ động tiếp cận ta".

TưNam mở to đôi mắt đẹp, chưa bao giờ nghĩ đến là loại nhân quả này, "Nguỡi nói nàng vì báo thù mới gả cho người?"

Tiêu Đại Bẳng cúi đẩu xuống, lẩm bẩm nói: "Đến hiện tại ta cũng không biết, nàng rốt cuộc là vêu ta. hay yêu thế lực phục quốc của ta".

"Với năng lực của các người, tuyệt không thể không có tiếng tăm gì. nhưng mà ta cùng Tiêu Bố Y cũng không biết năm đó có nhánh binh của các người khởi nghĩa" Tư Nam nghi vắn nói.

"Cô không biết, bởi vì chúng ta căn bản chưa có khởi nghĩa thì đã tan thành mây khói" Tiêu Đại B ẳng nói.

"Điều này sao có thể?"

■"Không có gì là không có khả năng, thế sự vô thường" Tiêu bẳng nói: ""Bời vì ta trước khi khởi sự đă đụng p bãi Thiên Nhai! "

Tư Nam phi thường kinh ngạc, "Lại là hắn? Hắn thật đúng là âm hồn bất tán, không nơi nào không có! Người không phải đối thủ của hắn? Hắn vì sao phải ngăn người khởi sự? Hắn là Bùi Cù người cũng biết chứ?"

TưNam liên tiếp hỏimấv vấn đề. Tiêu Đại Bẳng lắc đẩu nói: "Ta cũng là về sau mới biết được hắn là Bùi Củ. người này ẩn thân triều đinh nhiều năm, tám cơ cực kỳ thám trầm. Năm đó ta không phải đối thủ của hắn, nhưng tâm cao khí ngạo, lại không biết điểm ắv. Hắn dùng thán phận Thiên Nhai, nói Côn Luân không cho phép người trong Thái Bình đạo tham dự vào thiên hạ tranh đắu. để cho ta giãi tán thủ hạ. ta đương nhiên không chịu! Nhưng ta lúc ấy lại tìm không thấv Côn Luân, lại cảm giác mình không hoàn toàn tính là người trong Thái Bình đạo. không cằn phải tuãn thủ quy định này, Thiên Nhai nói dùng vò định thắng thua, hắn nếu như thua, không quan tám đền ta nữa. hắn nếu như thắng, ta sẽ không thể nhúng tay vào chuyện giang sơn nữa".

"Nhưng người cằn gì phải ứng chiến?" Tư Nam khó hiểu nói.

Tiêu Đại Bẳng cười khổ nói: "Nhiều khi, cũng không phải là ngươi muốn lùi là có thể lùi. Có đôi khi, ngươi thậm chí biết rò đi tìm chết, cũng phải đi làm! Chuyện giang sơn này, không thể nhượng bộ! "

TưNam nhớ tới quán Hà Bắc, không khòi tim đập nhanh.

Tiêu Đại Bẳng nói: "Kết quả cuối cùng cò đương nhiên biết rẳng, ta không địch lại Thiên Nhai, trực tiếp thối lui ra khòi trận tranh bá này".

"Vậy Tam công chúa?""Tư Namhòi.

"Nàng..." Tiêu Đại Bẳng thản nhiên nói: "Ta đã không thể phục quốc, nàng liền bò ta mà đi, để lại Bố Y mới sinh". nguồn TruyenFull.vn

Tư Nam ràng mình, Tiêu Đại Bẳng chi vài câu vô cùng đơn giản, đã không biết bao hàm bao nhiêu lựa chọn ân oán, nàng cảm giác Tiêu Đại Bẳng còn có cái gì chưa nói. ngập ngừng hòi. "Nàng thật lòng dạ ác độc như vậy sao?"

"Có lẽ ờ trong suy nghĩ rất nhiều người, rất nhiều chuyện so với thân tình còn muốn nặng hơn" Tiêu Đại Bẳng thờ dài một hơi. "Ta bị Thiên Nhai đánh bại. mẹ của BÓ Y lại bò ta mà đi, ta từ đó chán nản, giải tán thủ hạ. hủy dung mạo. cũng không gặp Tam công chúa nữa. mang theo đứa con lưu lạc chân trời góc biển, đặt cho đứa con cái tên là Bố Y, chính là muốn cho nó quên đi tắt cả dĩ vàng, làm một ngưỡi áo vải là tốt rồi. Chuyện về sau. cô đương nhiên cũng biết".

Tiêu Đại Bẳng nói đến đày. thờ dài một tiếng, quanh quần ỡ trong tuyểt bay ánh lửa chiếu rọi. Tư Nam lúc này mới cảm giác được lạnh, ngẩng đầu nhìn về nơi xa, chi thấv trong trời đắt. trời đã mênh mông một mảng.

Tuyết sắc nhưnguyặt. đẩy vẻ tịch mịch!