Gian Khách

Quyển 4 - Chương 260: Cuộc hành quân trầm mặc (Thượng)

Bản thân Hứa Nhạc vừa mới khôi phục lại bình tĩnh không đến nửa phút

đồng hồ, chợt nghe lời giải thích phía sau của Hoài Thảo Thi, lại một

lần nữa lâm vào một mảnh khiếp sợ, trong đầu xuất hiện sáu chữ tuyệt đối không thể tin nổi… Thai Chi Nguyên làm cách nào có thể đạt được sự ủng

hộ của ba đại Công hội Lao động Liên Bang cùng với Hiệp hội cựu chiến

binh của Liên Bang?

Đây là chuyện tình tuyệt đối không có khả năng!

Tổng thống Mạt Bố Nhĩ sở dĩ có thể từ chỗ một gã đệ tử thợ mỏ không hề có

bất cứ bối cảnh nào cả, lại lớn dần lên thành một vị Tổng thống Liên

Bang quyền thế ngập trời như ngày hôm nay, ngoại trừ việc có được đám

nhân vật thiên tài Hiệp hội Ba Nhất bên trong cái quán rượu kia ra,

nguyên nhân quan trọng nhất phía sau, chính là bởi vì trước khi hắn bước chân lên trên chính đàn Liên Bang, đã đạt được sự trợ giúp toàn lực của ba đại Công hội Lao động Liên Bang cùng với Hiệp hội Cựu chiến binh

Liên Bang, hơn nữa trong tầng lớp dân chúng dưới tầng chót của Liên Bang đã có được một trụ cột dân ý cực kỳ rộng rãi cùng với cực kỳ vững chắc.

Bản thân Hứa Nhạc chỉ mới rời khỏi Liên Bang không đến ba năm thời gian,

hắn căn bản không cách nào tưởng tượng ra được, Thai Chi Nguyên có thể

bằng vào phương pháp gì, có thể một phen đem những người vốn dĩ ủng hộ

cực kỳ kiên định của Mạt Bố Nhĩ đem nắm ở trong tay chính mình như thế.

Vấn đề càng phiền toái hơn ở chỗ, bản thân Thai Chi Nguyên chính là Thái Tử gia của Thai Gia phía sau hậu sơn núi Mạc Sầu, cái thân thế, thân

phận trời sinh của hắn nhất định là cùng với đám công dân cùng khổ, đám

cựu chiến binh phẫn nộ kia vốn dĩ là cách xa nhau mười vạn tám ngàn dặm, thậm chí là cả hai tuyệt đối không thể nào cùng tồn tại nữa.

-

Tôi hiểu rất rõ ràng gã bằng hữu này của tôi. Một khi hắn đã tuyên bố

mình có được sự ủng hộ của ba đại Công hội Lao động cùng với Hiệp hội

Cựu chiến binh, như vậy khẳng định là hắn đã nói thật. Tuy rằng ngay cả

tôi cũng không hiểu nổi hắn làm cách nào mà đạt được điều này…

Hứa Nhạc sau khi trầm mặc ngẫm nghĩ một lát sau, mới ngẩng đầu lên nhìn về

phía Hoài Thảo Thi, nói ra vấn đề mà chính mình đang sầu lo nhất:

- Nhưng mà nếu như bên phía Chính phủ Liên Bang nói cho dân chúng biết

thân phận chân chính của hắn, thì chỉ e rằng tất cả những sự ủng hộ này

cũng sẽ trong khoảnh khắc liền hoàn toàn sụp đổ mất!

Hoài Thảo Thi vẫn như cũ bình tĩnh nhìn chằm chằm hắn, nói:

- Trên thực tế, bản thân Thai Chi Nguyên sớm đã hướng tới toàn thể dân

chúng mà thừa nhận hắn là ai. Còn về bên phía dân chúng Liên Bang, cái

phương pháp mà hắn dùng để trấn an, hoặc là nói thu phục nhân tâm của

bọn họ, thậm chí ngay cả Hoàng đế Bệ hạ, cũng đều cho rằng đây là một

đại danh tác mà toàn thể lịch sử của vũ trụ từ trước đến giờ chưa từng

có thứ gì có thể so sánh được!

Ánh mắt Hứa Nhạc nheo lại, bộ dáng nghi hoặc nhìn chằm chằm Hoài Thảo Thi. Hắn nghĩ không ra được Thai Chi Nguyên đến tột cùng là đã sử dụng đến cái phương pháp đại danh tác như

thế nào, không ngờ lại có thể ở bên trong phương diện mà Mạt Bố Nhĩ am

hiểu cùng với xuất sắc nhất, giành được sự thắng lợi cực kỳ vẻ vang,

thậm chí còn kinh động đến cả vị Hoàng đế Bệ hạ Đế Quốc bên này nữa.

o0o

Trên một cái bình nguyên lớn nằm ở phía Nam của Tinh cầu S2 Thủ Đô Tinh

Quyển, có một cái thị trấn tên gọi Ngũ Tư Thác Đức. Bởi vì địa điểm này

cách Thanh Long Sơn một khoảng khá xa, cho nên cái thị trấn này cũng

không có trải qua quá nhiều sự tẩy lễ huyết tinh của chiến hỏa cùng với

tử vong, những tòa kiến trúc của thị trấn vẫn còn được duy trì dáng vẻ

cổ lão thanh tịnh của mình.

Những vị công nhân về hưu cùng với

đám thanh niên thất nghiệp tập trung càng ngày càng nhiều trên cái thị

trấn này, khiến cho quy mô của cái thị trấn càng ngày càng mở rộng ra,

căn bản không thể gọi là một thị trấn nhỏ bình thường nữa. Đám người

trải qua cuộc sống nhàm chán với những phúc lợi xã hội Liên Bang rộng

rãi, khiến cho bọn họ đem toàn bộ những tinh lực vốn dĩ dùng để khống

chế các loại máy móc công nghiệp hạng nặng, lúc này phóng thích trên các địa phương khác. Ví dụ như là các loại trống đại mà đánh lên phát ra

thanh âm đùng đùng chẳng khác nào tạc đạn, ví dụ như là các loại nhạc cụ giá rẻ, mỗi khi phát ra thanh âm lại chẳng khác nào một đám trâu bò

khàn giọng hò hét ầm ĩ. Dần dần cái thị trấn cổ lão này không ngờ lại

biến thành một địa phương tập kết của loại âm nhạc phi pháp trên Tinh

cầu S2.

Hiện tại là vào mùa hè, chung quanh cả trong lẫn ngoài

thị trấn đều tràn ngập những tiếng rít gào cùng với tiếng gầm thét của

hơn mười bảy vạn gã thanh niên trẻ tuổi đang tham gia vào ngày lễ âm

nhạc mùa hè Ngũ Tư Thác Đức. Đám người trẻ tuổi nhiệt huyết này mặc trên người những bộ xiêm y lòe loẹt đơn giản, hoặc nói chính xác là thiếu

vải cùng với đầy nóng bỏng, hưng phấn không ngừng vặn vẹo thân thể, quơ

loạn cánh tay cùng với những thứ nhạc cụ quái dị của chính mình, giống

hệt như một phiến hải dương cỏ dại lan tràn khắp mọi nơi, không ngừng

vây quanh cái thị trấn thiên đường của âm nhạc này.

Dưới sự kích

thích song song của men rượu cùng với bầu không khí cuồng nhiệt, đám

người cuồng hoang này có thể nói là cực kỳ điên cuồng, thậm chí còn có

một đám người không nhỏ ý đồ muốn đẩy ngã luôn bức tường vây điện tử

ngăn cách với khu bảo hộ động vật hoang dã, dẫn phát lên từng tràng từng tràng thanh âm cảnh báo chói tai.

Bên trên cái sân khấu trung

ương có chút đơn giản cùng với thô sơ, mấy gã nam tử mặc trên người phục trang màu sẫm tối, kiểu dáng quái dị, ôm đủ các loại nhạc cụ, điên

cuồng đến mức tận cùng lắc lư không ngừng những cái đầu nhuộm đủ các màu xanh đỏ tím vàng, không ngừng lắc lư cặp mông vĩ đại. Những tia thanh

âm rít gào từ trong những thân hình khô quắt của bọn họ, theo những tiết tấu nặng nề của nhịp trống cùng với các loại nhạc cụ hạng nặng, phát ra từng đợt từng đợt sóng âm khủng bố như sóng triều, không ngừng tàn phá

màng nhĩ của mười mấy vạn dân chúng của thị trấn, kích khởi nên vô số

những cảm giác thống khổ cùng với cảm giác choáng váng do những sự thống khổ kia mang lại!

- Đám chính trị khốn kiếp… Mạt Bố Nhĩ!

- Đám chính trị khốn kiếp… Lý Tại Đạo!

- Đám chính trị khốn kiếp… Đám chính trị khốn kiếp…

Đây là một ban nhạc phi pháp cực kỳ nổi danh bên trong xã hội Liên Bang,

tên gọi là Hai Khẩu Đại Pháo, từ trước đến giờ vẫn là theo quan điểm bạo lực cùng với tử vong mà hành nghề. Bởi vì nguyên nhân chuyên gia dùng

những lời ca phản động cùng với kích động đám thanh thiếu niên lao đầu

vào những thú vui chơi điên cuồng, cho nên cái ban nhạc phi pháp này mãi vẫn luôn bị bên phía Chính phủ Liên Bang cùng với các giới truyền thông chính thống bài xích mạnh mẽ. Nhưng mà nương dựa vào tác dụng lan

truyền mạnh mẽ của mạng Internet cùng với lời đồn truyền tai của giới

thanh thiếu niên, cho nên bọn họ vẫn luôn đạt được sự ủng hộ nhiệt thành nhất, thậm chí là mê đắm điên cuồng nhất của đám thanh thiếu niên trong thời kỳ nhiệt huyết dâng trào, tràn đầy tư tưởng phản nghịch này.

Ngày hội âm nhạc mùa hè Ngũ Tư Thác Đức lần này đặc biệt mời thỉnh bọn họ

đến đây biểu diễn, tự nhiên chính là muốn để cho hiện trường vốn dĩ đã

vô cùng điên cuồng này càng thêm điên cuồng hơn rất nhiều.

Gã ca

sĩ chủ xướng của ban nhạc sau khi rống lớn một câu hát khàn khàn cực kỳ

điên cuồng cùng với phản nghịch, thì âm nhạc chợt ngừng bặt lại, tay

trống lớn giơ cao thanh chùy trống lên, giống hệt như một gã chiến sĩ

đang giơ cao khẩu súng trường của chính mình, mãi cũng không hạ xuống,

phía trước sân khấu nhất thời lâm vào một mảnh không gian cực kỳ tĩnh

mịch.

Đột nhiên cái gã nam ca sĩ chủ xướng bộ dáng quái dị nhưng

lại xinh đẹp kia, trợ tròn lên cặp mắt trắng dã giống như cá chết của

mình, khẽ ưỡn người ra phía sau một chút, sau đó gật thật mạnh một cái

về phía trước. Cái thân hình bởi vì hút ma túy quá nhiều mà trở nên gầy

yếu khô quắt của hắn căn bản không hề kích khởi lên chút bụi bặm nào,

đầu mũi giày da nhọn hoắt miết xuống mặt sàn gỗ phát ra thanh âm xèo xèo như chuột kêu. Gương mặt của hắn bôi đầy các loại màu vẽ đen ngòm, nhìn qua giống hệt như một gã ác quỷ dưới địa ngục nào đó, hướng về phía đám đông tĩnh lặng phía trước mặt, giống hệt như một gã diễn viên kịch câm

vậy, há lớn giọng hít mạnh một hơi, sau đó bắt đầu gào thét lên một câu

cực kỳ thê thảm:

- Đám chính trị khốn kiếp…

Năm chữ Đám

chính trị khốn kiếp này, sau khi phát ra khỏi cặp môi tô hai màu tím sẫm cùng với xanh lè của hắn, liền cũng không có thêm bất cứ một thanh âm

nào nữa cả, chỉ có một sự ngân nga cùng với tĩnh mịch kéo dài. Không

biết là hai giây hay là ba giây đồng hồ sau đó, gần hai mươi vạn khán

giả cuồng nhiệt bên dưới đài mới bộc phát ra lời đáp lại cực kỳ mãnh

liệt, giống như là sóng đánh, giống như trời gầm, giống như một đám bệnh nhân cuồng nhiệt nhất bên trong bảy tầng lầu của tòa nhà Bệnh viện tâm

thần cùng nhau kêu gào:

- Mạt Bố Nhĩ!

Gã nam ca sĩ chính

của ban nhẠphi pháp Hai Khẩu Đại Pháo lại một lần nữa mang theo bộ dáng

thần kinh điên cuồng, thu hồi lại micro, nhếch môi, lộ ra hai hàm răng

năng bị thuốc phiện ăn mòn nham nhở, lại bôi thuốc nhuộm đỏ chói như

máu, nhìn qua cực kỳ khó coi, đột nhiên lại trừng lớn hai mắt, thét to:

- Đám chính trị khốn kiếp…

Sau đó lại ngừng lại…

Cũng không kéo dài bao nhiêu thời gian, có lẽ chỉ là trong khoảnh khắc mà

thôi, bên dưới sân khấu, khắp nơi trên bãi cỏ xung quanh thị trấn chợt

vang lên thanh âm đáp lại cực kỳ cuồng bạo:

- Lý Tại Đạo!

o0o

Bên dưới con đường quốc lộ xuyên Châu nằm ngay bên cạnh thị trấn Ngũ Tư

Thác Đức kia, đang có một phiến địa phương tập trung lâm thời. Bề ngoài

nhìn qua là một đoàn xe lữ hành xuyên lục địa cực kỳ bình thường, có vô

số những sợi dây xích nối liền những chiếc xe lữ hành lại với nhau. Xung quanh những chiếc xe lữ hành đang đậu ở đó, thỉnh thoảng có thể nhìn

thấy những thanh niên nam nữ trẻ tuổi, mặc trên người những bộ quần áo

tình nguyện tươi trẻ, đi tới đi lui không ngừng trên các con đường lớn

dẫn tới chỗ của thị trấn, nơi diễn ra ngày hội âm nhạc mùa hè sôi động.

Vốn dĩ không có bất cứ người nào phát hiện ra được, bên trong những chiếc

thùng xe lữ hành lớn đang dừng lại bên đường này, đang có vô số những

nhân viên công tác đang không ngừng làm việc điên cuồng.

Trên

người mặc những bộ lễ phục màu xanh lam sẫm, một chiếc huy chương xinh

đẹp mà tinh xảo gắn trên ngực trái, những nhân viên công tác nữ tính trẻ tuổi xinh đẹp mà tràn ngập nhiệt tình, đang không ngừng tiếp nhận những cú điện thoại hồng ngoại tuyến đến từ khắp nơi bên trong Liên Bang này. Thân là những nhân viên công tác chuyên nghiệp tại các tổng đài tư vấn

lặng lẽ không một tiếng động điều động đến nơi này, yêu cầu duy nhất mà

các nàng được phân phó chính là, không thể để cho bất cứ một vị dân

chúng nào gọi điện thoại đến đây tỏ ý nguyện ủng hộ phải thất vọng. Về

phần những người gọi điện thoại đến tỏ ý phản đối… thì hoàn toàn có thể

cắt đứt cú điện thoại đó ngay tức khắc!

Bên trong cái thùng xe

lớn nhất đậu ở ngay chính giữa khu vực dừng xe lâm thời kia, nhân số

những người phụ trách tiếp nhận điện thoại rõ ràng là ít hơn những thùng xe xung quanh rất nhiều. Bên trong thùng xe thỉnh thoảng vang lên thanh âm trò chuyện chân thành, thỉnh thoảng lại ngắt đi. Các nhân viên công

tác cực kỳ lễ phép cùng với khiêm tốn không một tia sai lầm mà đáp lại

những yêu cầu trò chuyện của đối phương:

- Đúng vậy, Nghị viên tiên sinh, phi thường cảm tạ sự ủng hộ nhiệt tình nhất của ngài!

Trên bãi cỏ ngay bên ngoài cái thùng xe lớn nhất kia, là một gã thanh niên

trẻ tuổi thân hình gầy yếu, sắc mặt xanh xao đang đứng hút thuốc. Từ vẻ

trầm mặc hòa khí cùng với khí chất cao quý của hắn có thể cực kỳ tinh

tường phân biệt hắn với tất cả những nhân viên công tác còn lại ở nơi

đây. Năm gã viên chức bộ dáng cực kỳ chuyên nghiệp đang đứng xung quanh

hắn một khoảng vài thước, bộ dáng cẩn cẩn thận thận đem thân thể của hắn hoàn toàn che chở khỏi mọi nguy hiểm có thể có ở xung quanh.

Đột nhiên vào lúc này, một cô nàng nữ thư ký cầm theo một bản công văn điện tử, bước xuyên qua đám cận vệ bộ dáng nghiêm túc, đi đến bên cạnh gã

thanh niên kia, trên mặt mang theo một sự hưng phấn khó có thể ức chế,

hạ giọng báo cáo:

- Nghị viên tiên sinh, công ty vận chuyển Tinh

cầu Tùng Đạo đã nguyện ý hỗ trợ vận chuyển bốn ngàn người tiến hành biểu tình thị uy giúp chúng ta a!

Thai Chi Nguyên xoay người lại, nhìn về phía cô nàng, ngữ khí bình tĩnh hỏi:

- Các phóng viên vào lúc nào mới tới?

Trên mặt cô nàng nữ thư ký lộ ra chút thần sắc do dự nhàn nhạt, hạ giọng nói:

- Đám người bọn họ cũng không có ý tốt…

Thai Chi Nguyên thoáng trầm mặc một lát, sau đó đột nhiên nở nụ cười nhàn nhạt, nói:

- Cứ việc mời bọn họ đến đây. Tuy rằng bản thân tôi cũng không có chút ý

nguyện thiện lương nào cả, nhưng mà những gì cần phải diễn, thì cuối

cùng cũng cần phải diễn xuất một chút.