Gian Khách

Quyển 2 - Chương 160: Sinh mạng mới

Chiếc phi cơ dần dần hạ độ cao. Từ xa xa đã có thể nhìn thấy những chiếc cối xay gió trắng tinh trên đường băng bên dưới, dưới ánh trăng trở nên vô cùng rõ ràng. Những cái cánh của cối xay gió chậm rãi xoay chuyển, hấp thụ năng lượng của gió cùng với ánh sáng xung quanh mình, cung cấp đại bộ phận năng lượng cho khu vực thành thị gần đó. Nhưng mà lúc này dưới ánh mắt của Hứa Nhạc, mấy cái cối xay gió khổng lồ sắp thành hai hàng dài dằng dặc kia, tựa hồ như không ngừng phát ra những luồng gió mát, quạt cho chiếc phi cơ của mình nhanh chóng hạ xuống mặt đất vậy.

Đây là một sự tưởng tượng siêu thực, hoàn toàn giống như một đứa trẻ vậy, điều này chứng tỏ tâm tình Hứa Nhạc đêm nay rất tốt.

Hắn rời khỏi sân bay, dùng một ít tiền mặt còn sót lại trên người, gọi một chiếc taxi, trực tiếp chạy đến Bệnh Viện Tổng Quân Khu Lục Quân, sau đó ở trên hành lang gặp được Thiếu Tá Trâu Hựu, loại tâm tình tốt đẹp này mới thoáng bị cắt ngang một chút.

- Hai ngày nay tôi gọi cho anh vô số lần đều không có tín hiệu trả lời, anh rốt cuộc là làm cái quái gì ở đâu thế?

Trâu Hựu lạnh lùng liếc Hứa Nhạc, lúc này trên đầu đã ướt đẫm mồ hôi, ngữ khí nói chuyện cũng không hề có chút khách sáo nào. So với lúc trước tại trước cửa hộp đêm Lâm Hải Châu cũng không giống, cũng hoàn toàn không giống với lúc trước tại quán nước nữa. Những lời nói của Trâu Thiếu Tá này có vẻ trực tiếp hơn, đúng với lẽ thường hơn.

Hứa Nhạc hơi ngẩn người... Hai ngày trước hắn vẫn luôn ở lỳ trong khu nhà xưởng ngầm dưới lòng đất của Bộ Công Trình Quả Xác, bận rộn làm việc không ngừng nghỉ. Bên dưới nhà xưởng kia, những sóng điện thoại di động thông thường tự nhiên cũng không có khả năng phủ sóng tới, tự nhiên là không nhận được những cú điện thoại báo tin kia. Nếu như đổi là dĩ vãng trước đây, đối mặt với loại ngữ khí đó của Trâu Hựu, hắn có lẽ sẽ cảm giác được một chút hờn giận, nhưng mà lúc này tại đây, vị Thiếu Tá này lại đang dùng một loại ngữ khí như ông anh trai tiến hành giáo huấn dạy bảo cậu em rể vậy, hắn cho dù có ý kiến gì cũng không thể nào biểu đạt được.

Đi vào bên trong căn phòng bệnh, nhìn thấy cô gái khuôn mặt có chút tiều tụy, nhợt nhạt đang nằm trên giường bệnh trắng muốt kia, Hứa Nhạc theo bản năng cố gắng bước nhẹ nhàng hơn một chút.

Bên trong phòng bệnh này cũng không có bật đèn, Trâu Úc đang lặng yên nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trên bầu trời màu lam sẫm kia, ngẫu nhiên lại lóe lên một ít ánh sáng của Lưu Hỏa sáng rực.

Hứa Nhạc đi đến bên cạnh giường của nàng, khẽ cúi đầu nhắm nhìn đứa bé nhỏ hỏn đang yên lặng ngủ mơ bên trong cái nôi cạnh giường, trong lòng sinh ra cảm giác ôn nhu vô hạn. Thật lâu sau hắn mới hạ giọng run run cùng với khẩn trương hỏi nhỏ:

- Đặt tên gì vậy?

- Là một đứa bé trai, tên là Lưu Hỏa.

Trâu Úc quay đầu lại, nhẹ nhàng nhìn hắn, mỉm cười trả lời.

Chính phủ Liên Bang đã từ rất lâu trước đây nghiêm cấm việc kiểm tra giới tính của thai nhi. Khi bào thai đến tháng thứ 8 cũng đã được Chính phủ Liên Bang cấp cho một quyền nhân thân cụ thể. Tuy nói rằng hiện tại cũng không có bao nhiêu gia đình chú ý đến vấn đề này nữa, nhưng cái quy định này, cũng giống như là cái Đệ Nhất Hiến Chương kia vậy, đã rất nhiều rất nhiều năm trước đây đã được chấp hành một cách nghiêm khắc. Cho tới bây giờ cũng không có bất cứ cơ sở y tế nào vi phạm quy định này. Trong những tháng gần đây, Hứa Nhạc và Trâu Úc cũng trong lúc nói chuyện phiếm từng dự đoán thử giới tính của cái sinh mệnh nhỏ bé trong bụng mình. Nhưng kỳ thật chỉ có mình Hứa Nhạc biết rõ, hắn hy vọng đứa bé kia là một bé gái.

Có lẽ cái loại mong ước này xuất phát từ phong tục tập quán của quê hương, mặc dù có chút cổ hủ, nhưng bản thân Hứa Nhạc lại là một người như vậy. Con trai sẽ giống mẹ, con gái sẽ giống cha nhiều hơn. Tuy rằng hiện tại hắn và Trâu Úc nói thế nào cũng tính là bạn bè thân thiết rồi, hơn nữa bên ngoại lại có mối quan hệ nam nữ khá kỳ quái. Nhưng hắn chung quy vẫn mong muốn đứa bé này có thể giống người huynh đệ Thi Thanh Hải của hắn hơn một chút.

- Nó họ gì?

Hứa Nhạc có chút khẩn trương khi hỏi ra câu hỏi quan trọng này.

Trâu Úc cười lạnh một tiếng, mang theo nụ cười nhàn nhạt nhìn hắn. Giờ phút này, nàng ta không hề giống như một bà mẹ vừa mới sinh con xong, mà càng giống như cô gái áo đỏ lạnh lùng lãnh khốc bên ngoài hộp đêm Lâm Hải Châu lúc trước.

- Anh nghĩ rằng nó sẽ mang họ gì?

Hứa Nhạc cúi đầu, cũng không biết phải nói cái gì. Cho đến giờ phút này, hắn mới hiểu rõ ràng, hóa ra lúc trước chính mình vì có chút ý niệm muốn lưu giữ lại giọt máu rơi của Thi công tử, điều này đối với Trâu Úc mà nói, chính là một sự không công bằng vô cùng.

- Ở phần cột Tên cha điền tên của anh. Phần họ thì có thể thay đổi được, cho nên hiện tại, tạm thời cho nó mang họ của tôi.

Trải qua hai ngày nay tịnh dưỡng, tinh thần của Trâu Úc so với lúc mới sinh xong đã tốt hơn khá nhiều rồi, cho nên lúc vừa rồi nàng mới có tinh thần liếc mắt nhìn đám lưu hỏa thỉnh thoảng vẫn lóe lên trên bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ kia.

Tháng bảy Tiết Lưu Hỏa, chính là mùa hè của tinh cầu. Những mảnh thiên thể nhỏ bên ngoài tinh hệ này sẽ giống như là thiêu thân bay vào trong lửa vậy, phóng thẳng vào trong quỹ đạo của tinh cầu, gặp phải bầu khí quyển, sẽ biến thành một đám sao băng dày đặc trên bầu trời đêm.

Trâu Lưu Hỏa? Thi Lưu Hỏa? Hứa Lưu Hỏa? Hứa Nhạc gãi gãi đầu... Đem ba cái họ này ghép vào trong cái tên Lưu Hỏa kia, nói thế nào cũng không dễ nghe chút nào. Nhưng mà cái vết sẹo nhàn nhạt bên ngoài má phải ửng hồng kia của Trâu Úc nhắc nhở hắn rằng, vị mẫu thân có thai trước khi kết hôn này, có đủ quyết đoán cùng với quyết tâm mà không ai có thể thay đổi được. Nàng tự mình đặt tên cho đứa con của mình, có lẽ là do cảm xúc bất chợt mà thôi, nhưng cũng đừng ai nghĩ đến chuyện thay đổi nó.

Đứa bé mới sinh đang ngủ say đột nhiên giật giật mấy cái, vẻ mặt Trâu Úc chợt toát ra vẻ mặt khẩn trương, vội bế đứa bé lên giữ ngực, vội vả cỡi nút áo ra cho nó bú.

Hứa Nhạc đứng một bên lẳng lặng nhìn thấy tất cả, nhưng cũng không có ý tứ lãng tránh. Hắn tận mắt chứng kiến bụng của cô gái này dần dần to lên, hắn tận mắt chứng kiến cái sinh mạng nhỏ nhoi này lớn dần lên. Mặc dù hắn cũng không phải là cha ruột của đứa bé này, nhưng sâu trong lòng của hắn, vẫn như trước chảy xuôi một loại tình cảm ôn nhu nhẹ nhàng.

Quan hệ giữa hắn và Trâu Úc rất là quái lạ. Giữa hai người bọn họ cũng không hề có ý nghĩ gì về chuyện nam nữ cả, cả hai tựa hồ có thể bộc lộ toàn bộ bản thân mình đối với đối phương cũng không hề có ý xấu hổ hay ý tưởng xấu xa gì. Cũng như lúc này vậy, hắn cũng không nghĩ đến chuyện lãng tránh, mà Trâu Úc tựa hồ cũng chẳng có cái gì gọi là ý niệm thẹn thùng trong đầu cả.

Ở trong mắt của Hứa Nhạc, kẻ trước mặt hắn kia hiện tại chỉ là một bà mẹ, cũng không phải là cô gái. Ở trong mắt của Trâu Úc, tên gia hỏa Hứa Nhạc kia cũng chỉ giống như là một người cha, cũng không phải là nam nhân.

Đứa nhỏ một khi đã được sinh ra rồi, như vậy ít nhất cũng cần phải có một người cha. Trâu Gia cũng không có khả năng cho phép một sinh mệnh không danh không phận như vậy tồn tại trong gia tộc mình. Hứa Nhạc nhẹ nhàng nắm chặt hai nắm tay của mình, sau đó nhẹ nhàng hạ giọng nói:

- Tiếp theo, chúng ta phải làm gì đây?

Nghe câu hỏi đó, Trâu Úc vẫn như cũ nghiêng nửa thân mình, trên mặt lại toát ra một tia thần sắc lãnh đạm, nàng mỉm cười trào phúng nói:

- Gả cho loại đầu gỗ như anh, cũng không phải là cuộc sống mà tôi từng nghĩ tới...

Hứa Nhạc biết nàng đang nói thật lòng, có chút bất đắc dĩ khẽ nhún nhún vai một cái, cũng không biết nên nói cái gì nữa. Đúng lúc này, cửa phòng bệnh mở ra, một hộ lý trung niên chợt từ ngoài bước vào. Vừa nhìn thấy Hứa Nhạc đứng đó, bà ta khẽ thở dài một hơi, nói:

- Anh tên là Hứa Nhạc phải không?

Giống như là phạm nhân nghe được cảnh sát gọi tên mình, Hứa Nhạc có chút khẩn trương khẽ chà chà hai tay, nuốt một ngụm nước bọt, bước lên một bước, khẽ gật gật đầu.

- Vợ của mình sinh con, mấy ngày nay anh lại chạy đi đâu mất biệt? Có biết rằng có biết bao nhiêu chuyện cần anh đích thân đi làm hay không?

Cô hộ lý khoảng 30 tuổi, cặp lông mày nhíu chặt lại nhìn Hứa Nhạc. Bà ta biết rõ ràng sản phụ nằm trong phòng bệnh này là người nhà của Đại nhân vật trong Liên Bang, nhưng giờ phút này đây nhìn thấy người cha trẻ tuổi vô trách nhiệm này ở đây, vẫn như trước không nhịn được mắng nhẹ mấy câu.

Một đứa bé trong Liên Bang khi mới ra đời quả thật có rất nhiều chuyện cần phải có người cha đích thân đi làm. Hứa Nhạc bế đứa bé, dưới sự dẫn đường của cô hộ lý, lặng lẽ đi về phía cuối hành lang. Cuối hành lang là một căn phòng tràn ngập sắc thái trẻ con. Toàn bộ căn phòng được sơn một màu hồng nhàn nhạt, chỉ là ở giữa căn phòng, lại có đặt một cái lồng kính tương đối nhỏ hơn một chút.

Hứa Nhạc liếc nhìn trên cái đồng hồ điện tử ở bên ngoài cái lồng kính, một trong 2 cái ô trống trên màn hình điện tử đã được đánh số hiệu công dân của Trâu Úc, hắn trầm mặc một lát, mới nhập vào số hiệu công dân của bản thân mình. Còn đứa bé con sắp được xác định thân phận trong Liên Bang kia, được cô hộ sĩ bế lên đặt vào bên trong cái lồng thủy tinh ở giữa căn phòng màu hồng nhạt kia.

Hứa Nhạc ghé mắt nhìn vào cánh cửa sổ thủy tinh trong suốt bên ngoài căn phòng, khẩn trương nhìn chăm chú vào diễn biến bên trong căn phòng. Đây là một căn phòng mà bất cứ một bệnh viện nào của Liên Bang cũng có, ngoại trừ cha mẹ ruột của đứa bé mới sinh ra, cũng không có ai được phép lại gần đây cả.

Đứa bé con mới sinh, đang được bú mớm ngon lành, đột nhiên bị người ta cắt đứt, tự nhiên trong lòng sinh ra tâm trạng không thoải mái. Nó nằm trên lớp đệm mềm mại êm ái, có chút gian nan khẽ động đậy cánh tay như khúc ngó sen trắng hồng, khẽ đá đá cái chân như cây củ cải đỏ hỏn, hoàn toàn không biết bên dưới lớp chăn nệm êm ái kia, cái máy tính điều khiển đó đang làm gì với mình.

Hứa Nhạc khẩn trương nhìn chăm chú vào một màn trước mặt này. Hắn biết rõ ràng khi mình mới sinh ra đời, cũng đã từng trải qua một màn y hệt như vậy. Hơn nữa trong toàn bộ Liên Bang này, bất cứ người nào cũng đã từng trải qua một màn như vậy. Nhưng mà bản thân hắn đã trải qua không biết bao nhiêu chuyện rồi, đã là một tồn tại độc nhất vô nhị trên cả Liên Bang này, cho nên hắn lại có một chút lo lắng vô cùng vô tận trong lòng.

Thời gian trôi qua khá nhanh, đứa bé mới sinh tên là Lưu Hỏa kia, đã được nữ hộ lý bế ra ngoài. Hứa Nhạc đầu tiên khẩn trương trong lúc nhất thời nhìn kỹ phần da thịt phía sau gáy của đứa bé, nhưng cũng không nhìn thấy bất cứ miệng vết thương nào để lại cả. Hắn ôm chặt đứa bé, tựa hồ như sợ người khác bắt đi mất vậy.

Đứa bé đột nhiên lại khóc ré lên, Hứa Nhạc thấy vậy càng ôm chặt hơn một chút nữa, giương mắt ngơ ngác nhìn cô hộ lý, lo lắng hỏi:

- Sao nó khóc dữ vậy?

- Bởi vì anh ôm nó chặt quá...

Cô hộ lý tức giận liếc mắt nhìn hắn, sau đó còn nói thêm:

- Trong vòng nửa năm tới, anh phải đi tới Cục Cảnh Sát tiến hành đối chiếu chip vi mạch, sau đó đăng ký tên cho nó.

Thần sắc Hứa Nhạc có chút khó coi, hỏi lại một câu:

- Cô... Bộ cô là nhân viên công tác của Cục Hiến Chương hả?

Cô hộ lý cũng không để ý đến hắn nữa, xoay đầu bỏ đi. Hứa Nhạc đành phải cô độc một mình ôm đứa bé trở về. Đi dọc theo hành lang bệnh viện đi về phòng bệnh, hắn biết đứa bé Lưu Hỏa trong lồng ngực mình đây đã không còn giống như lúc mới sinh ra nữa, một con chip vi mạch hoàn toàn mới đã được gắn vào phần gáy non nớt của nó, và sẽ đi theo nó suốt cả cuộc đời còn lại.

Hứa Nhạc theo bản năng cảm nhận được một cỗ hàn ý trong lòng, hắn cảm giác thấy ở một nơi nào đó trong phần gáy phía sau của mình chợt có chút khẽ nóng lên.

o0o

Quay trở lại phòng bệnh, Trâu Úc cũng không hề có bất cứ cảm giác gì khác thường. Những người trong Liên Bang, ai trong lúc vừa mới sinh ra cũng đều sẽ trải qua một màn như vậy. Đây đã trở thành một loại hoạt động mang tính thông thường rồi, trên thực tế đứa bé cũng sẽ không có chút cảm giác đau đớn nào. Đại khái cũng chỉ có tên gia hỏa Hứa Nhạc đã bị Phong Dư đại thúc giáo huấn này, cũng chỉ có loại quái vật đã từng trải qua một lần thay đổi con chip vi mạch sau gáy như hắn mới có thể cảm thấy khẩn trương trong loại tình huống này mà thôi.

Trong phòng bệnh vẫn cứ tối tăm như trước. Trâu Úc ôm đứa bé im lặng nằm nghiêng ở đó, Hứa Nhạc thì ngồi lặng lẽ bên cạnh nàng. Cả hai trầm mặc không biết bao lâu, Trâu Úc đột nhiên mở miệng hạ giọng nói:

- Gã kia không biết có còn sống hay không...

Hứa Nhạc biết rõ nàng đang nói đến ai, có lẽ giữa Trâu Úc và Thi Thanh Hải cho đến hiện tại cũng không có bất cứ tình cảm gì với nhau, nhưng lúc này chung quy giữa hai người cũng có một đứa con rồi. Một người mẹ có con trước khi kết hôn, ngay lúc mới sinh con xong, đúng là lúc cảm thấy mẫn cảm cùng với yếu ớt nhất.

Hứa Nhạc nhìn mái tóc có chút hỗn loạn của cô gái, đột nhiên trong lòng chợt cảm thấy chua xót, vô cùng nghiêm túc nói:

- Yên tâm đi, tôi sẽ tìm mọi cách kiếm hắn trở về. Hãy tin tôi.

Tháng bảy Lưu Hỏa, nam nữ bên nhau... Trâu Úc nhìn về những điểm Lưu Hỏa lóe lên bên ngoài cửa sổ, cũng không phải vì cái gã nam nhân trải qua mấy tháng không hề gặp lại kia, cũng không phải vì Hứa Nhạc, cũng không phải vì Thai Chi Nguyên... Nàng không biết là vì cái gì, đột nhiên lại có chút nhớ nhung trong lòng, đột nhiên khóc...

Cho nên hai dòng nước mắt lặng lẽ trào khỏi khóe mi, lặng lẽ không một tiếng động chảy xuôi xuống mặt nàng.

Hệ thống điều hòa không khí bên trong phòng bệnh không ngừng vận chuyển những luồng không khí mát lạnh từ bên ngoài bầu trời đêm mát mẻ ngoài cửa sổ vào trong căn phòng này. Hứa Nhạc im lặng ngồi trên mép giường bệnh, thầm nghĩ trong lòng, rốt cuộc là phòng sinh của thiên kiêm Phó Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng, không ngờ cũng có chút ý tứ mùi vị tự nhiên.