Gian Khách

Quyển 2 - Chương 154: Uống rượu tắm giáp (Hạ)

Đầu Thu năm rồi, con robot MX thế hệ mới của Liên Bang đã tại khu Tinh Vực tam giác Bách Mộ Đại lần đầu tiên tiến hành thực nghiệm thực tế, đạt được một kết quả mang tính hủy diệt mạnh mẽ. Chính phủ Liên Bang, nhất là Quân đội đối với lần thất bại này vô cùng phẫn nộ. Tổng Thống Tịch Cách và Cố vấn An toàn Quốc gia bỏ ngoài tai mọi lời giải thích của Ban Giám Đốc Công ty Cơ khí Quả Xác, lại không chút nào khách khí, dùng những lời chỉ trích nặng nề nhất.

Lần thực nghiệm thất bại này, đã tạo ra rất nhiều hậu quả phức tạp. Tiểu đội 7 của Công ty Bảo an Tịnh Thủy mà Hứa Nhạc đang làm Chủ quản Kỹ thuật, liền biến thành kẻ thế mạng, đến hôm nay vẫn còn bị lâm vào tình trạng giải tán tạm thời. Mà Bộ Công Trình của Công ty Quả Xác, kẻ trực tiếp thực hiện quá trình nghiên cứu chế tạo ra con robot thế hệ mới, đã tiêu hao vô số tài nguyên cùng với tài phú của Liên Bang, cuối cùng lại mang về một thất bại thảm hại như vậy, tự nhiên là kẻ phải thừa nhận áp lực lớn nhất.

Cũng chính vì nguyên nhân này, nên Chủ quản Cao cấp của Bộ Công Trình, Chủ nhiệm Jose mới đích thân chạy tới nơi tiến hành tuyển dụng mùa xuân của Tổng Công ty Cơ khí Quả Xác. Đám chuyên gia nghiên cứu của Bộ Công Trình đối diện với vấn đề sóng điện hỗn loạn của hệ thống song động cơ đã bó tay không cách nào nữa. Dưới tình huống áp lực như vậy, Chủ nhiệm Jose đành phải đặt niềm tin vào đám sinh viên vừa mới tốt nghiệp của ba Học Viện Quân Sự lớn của Liên Bang, có thể giống như là nghé con mới sinh chưa biết sợ cọp vậy, có thể có những lối suy nghĩ thoát ra khỏi lối mòn cố hữu của đám người trong Giới Khoa Học Liên Bang, đưa ra cho mình, cho Bộ Công Trình công ty Quả Xác, cho Liên Bang một sự kinh hỉ nào đó.

Đề thi của cuộc tuyển dụng mùa xuân lần này, toàn bộ là do các chuyên gia của Bộ Công Trình đưa ra, nhất là câu hỏi cuối cùng trong đề thi, quan hệ tới hệ thống phun lưu khí điện tử trong Chủ pháo trên chiến hạm vũ trụ. Trên thực tế nguyên nhân là do Bộ Công Trình đã phát hiện ra, vấn đề trí mạng của con robot thế hệ mới này, chính là do trong hệ thống song động cơ thiết kế có tính cách mạng này, lại xuất hiện vấn đề tại hệ thống phun lưu khi điện tử.

Đây là một loại khảo hạch cực kỳ có tính thử thách cao, nhưng trong đó cũng có xuất hiện một ít thí sinh có biểu hiện nổi bật, tương đối xuất sắc. Giống như gã Chu Ngọc này, hiện tại đã tăng cấp vượt mức, trở thành Phó Chủ nhiệm Công trình sư, giống như Phác Chí Hạo, cũng giống như gã lính ngồi cầu tên là Hứa Nhạc kia vậy.

Nhưng mà những ý tưởng xuất hiện trên các đề thi kia, vẫn như trước không cấp cho những chuyên gia lâu năm của Bộ Công Trình linh cảm gì. Chủ nhiệm Jose có chút thất vọng... Cho nên khi Giáo sư Trầm chạy đến cướp Hứa Nhạc đi, hắn cũng không phản ứng gì quá mức, cũng không để ý đến. Nhưng không ngờ được, chỉ mấy tháng sau, cái gã thanh niên tên Hứa Nhạc này không ngờ lại biến thành một nhân vật quan trọng như thế.

Đám khoa học gia đỉnh cao đứng đầu Giới Khoa Học Liên Bang tại Viện Khoa Học kia, là những người đầu tiên phát hiện ra vấn đề mấu chốt của hệ thống song động cơ này, chính là phương diện quan sát lượng tử mà tính toán động thái của nó. Vấn đề là trong toàn bộ Giới Khoa Học Liên Bang, cho đến nay vẫn không hề có ai tự nguyện chui đầu vào trong cái ngõ cụt này. Mấy trăm năm qua, Giới Học Thuật Liên Bang, đã hoàn toàn là bỏ trống phần kiến thức này. Trước đó, Viện Khoa Học Liên Bang, đám người Bộ Công Trình của Quả Xác, công ty Cổ Chung, những khoa học gia trí tuệ hàng đầu của Liên Bang cùng hợp tác lại, nhưng cũng đành bó tay không cách nào giải quyết nổi.

Ngoại trừ vị Giáo sư Trầm Lão đã sớm bị người đời lãng quên kia.

Mà đúng vào lúc này, Giáo sư Trầm Lão đột nhiên lại qua đời. Những số liệu cùng với những hàm số công thức quan trọng trong phòng thí nghiệm của ông ta, toàn bộ bị Viện Khoa Học Liên Bang cướp lấy.

Khi biết được tin tức này, Chủ nhiệm Jose có chút vui sướng. Dù sao thì con robot thế hệ mới của Liên Bang có thể thành công, như vậy, trong hồi chiến tranh với Đế Quốc, có lẽ Liên Bang sẽ chiếm được không ít ưu thế. Nhưng mà ngay sau đó ông ta lại đâm ra ngơ ngẩn... Chuyện nghiên cứu này đã tốn của Bộ Công Trình Quả Xác hơn 10 năm làm việc cật lực, thậm chí là nhiều thời gian hơn cho việc chuẩn bị nữa, vốn có thể tạo thành những thành quả có thể khiến cả Liên Bang khiếp sợ, mắt thấy đã sắp dâng lên tới miệng rồi, rốt cuộc lại bị người khác phổng tay trên mất công lao.

Hay là tự mình bắt tay vào việc nghiên cứu từ đầu? Không có khả năng. Giáo sư Trầm Lão đã mất không biết bao nhiêu năm nghiên cứu, vùi đầu vào lĩnh vực nghiên cứu lượng tử mà dự đoán động thái, mới tính toán ra được những số liệu quan trọng cùng với những công thức hàm số này. Tuy rằng hiện tại cả Liên Bang đều đã biết về phương hướng nghiên cứu cụ thể, nhưng muốn bắt tay nghiên cứu lại từ đầu, lại phải tốn thêm bao nhiêu thời gian nữa đây?

Đúng vào lúc này, Trầm thư ký đã dùng một đường truyền mã hóa tuyệt mật, gọi đến một cú điện thoại, cung cấp cho Chủ nhiệm Jose một cái tên. Gã thanh niên kia thông qua Chu Ngọc, cung cấp cho trung tâm cuồn cuộn không ngừng những số liệu quan trọng, khiến cho Bộ Công Trình Quả Xác nảy sinh ra một hy vọng thành công mới.

Nhưng mà bọn họ lại luôn bắt đầu chậm hơn so với Viện Khoa Học Liên Bang một chút. Hơn nữa gã thanh niên kia mãi cho đến lúc này cũng chưa có cung cấp cho những hàm số công thức quan trọng nhất kia.

o0o

Ngọn đèn sáng dịu chiếu rọi lên sàn nhà và vách tường do kim loại nặng cùng với những plastic hỗn hợp cao cấp tạo thành, rọi lên khuôn mặt nghiêm túc của Chủ nhiệm Jose. Đây cũng không phải là con đường chính để đi vào Bộ Công Trình của Quả Xác, cho nên cũng không có nhân viên làm việc nào qua lại cả. Chu Ngọc đẩy một cánh cửa bên cạnh thang máy, dẫn đám người cùng nhau đi vào.

Nồi xuống bàn làm việc của mình, Chủ nhiệm Jose trầm mặc một lúc mới nói:

- Cho dù cậu có đưa toàn bộ công thức hàm số quan trọng cho chúng tôi, chúng tôi cũng đã đi chậm hơn Viện Khoa Học Liên Bang một bước rồi. Tuy rằng bọn họ cũng không giống như Bộ Công Trình, có kinh nghiệm chế tạo robot mấy chục năm nay, nhưng mà bọn họ là cơ cấu Khoa Học Kỹ Thuật cao cấp nhất Liên Bang, có thể bất cứ lúc nào truy cập vào bất cứ số liệu thành quả nghiên cứu nào trong cả Liên Bang này, ngay cả những thành quả của chúng ta mấy năm nay họ cũng có thể lấy được.

Chu Ngọc và Bạch Ngọc Lan đồng thời nhìn về phía Hứa Nhạc. Hai người bọn họ đối với tính tình của Hứa Nhạc cũng có ít nhiều hiểu biết, cho nên lúc trước ở trong thang máy nghe được mấy câu nói kia với thanh âm bình tĩnh mà rất tự tin của Hứa Nhạc, đều cảm thấy có chút quái dị.

Hứa Nhạc đem cái hòm đen bằng da mà Bạch Ngọc Lan vẫn luôn luôn kéo theo phía sau, đặt lên bàn, mở ra. Bên trong là một cái máy tính xách tay khá lớn, cùng với một số mô hình kim loại, công cụ nào đó, thu nhỏ lại với tỉ lệ nhất định. Còn có một số loại thiết bị nhìn qua cũng không biết có công dụng gì nữa, nhìn qua chỉ là một số loại cấu kiện điện tử lạ lùng cùng với những tổ hợp vi mạch cùng thiết bị truyền lực...

- Viện Khoa Học Liên bang có những số liệu trung tâm cùng với công thức hàm số quan trọng. Nhưng tôi ngoại trừ những thứ đó ra, còn có cả phương án giải quyết vấn đề một cách hoàn hảo nhất.

Phương án giải quyết vấn đề hoàn hảo?

Nghe mấy chữ đó, trên mặt Chủ nhiệm Jose cùng với Chu Ngọc đồng thời lộ ra vẻ vô cùng kinh hãi, khiếp sợ. Ngay cả Bạch Ngọc Lan vốn vẫn im lặng cúi đầu đứng bên cạnh Hứa Nhạc cũng chậm rãi ngẩng đầu lên, híp mắt nhìn chằm chằm vào Hứa Nhạc, đang suy nghĩ trong lòng xem những lời nói này là thật hay giả.

Phương án giải quyết vấn đề này hoàn toàn khác với những thành quả mà Giáo sư Trầm Lão vùi đầu vào nghiên cứu hơn 10 năm trời nay, là phương án thật sự giải quyết cho chính bản thân con robot MX...

Mấy vạn khoa học gia hàng đầu Liên Bang, vì con robot MX này mà hết lòng lo lắng, cơm không ăn, nước không uống, vẫn như cũ không thể giải quyết được vấn đề này... Hiện tại Viện Khoa Học Liên Bang cùng với Bộ Công Trình Quả Xác lao vào giành giật thành quả nghiên cứu vô giá của Giáo sư Trầm Lão, trên con đường theo đuổi việc giải quyết vấn đề, mơ hồ thấy được ánh rạng đông của thành công... thế nhưng lúc này mặt trời đỏ thành công kia vẫn còn nằm tại chân trời phía tây xa xăm, chưa biết khi nào mới bắt đầu bình minh... Thế nhưng không ngờ...

... Một gã nhân viên nghiên cứu tuổi chưa đầy 20 này, không hề trải qua trường lớp chính quy nào, xuất thân từ lính ngồi cầu tại tinh cầu xa xôi, chỉ mới vào trong Sở Nghiên Cứu mày mò khoảng mấy tháng thời gian, lại nói hắn có thể giải quyết được vấn đề này!

Mặc dù Hứa Nhạc từng là nhân viên nghiên cứu trợ lý cho Giáo sư Trầm Lão, nhưng trong mắt của Viện Khoa Học Liên Bang cùng với người của Bộ Công Trình Quả Xác, hắn chỉ là nhờ có được vận khí vô cùng tốt nên mới có được những số liệu này, thế nhưng cũng không có nghĩa là bản thân hắn thật sự có được năng lực nổi trội gì.

Ánh mắt Chủ nhiệm Jose nhìn chằm chằm vào gương mặt Hứa Nhạc, thầm nghĩ trong lòng chắc gã thanh niên này đã điên rồi. Nhưng mà... chỉ cần hắn có thể nói một câu như vậy, đừng nói là phương pháp giải quyết vấn đề một cách hoàn hảo, chỉ cần có thể đưa ra được một ý tưởng có tính khả thi nào đó, vị Chủ quản Cao cấp này của Bộ Công Trình Quả Xác cũng sẵn sàng quỳ gối xuống ôm hôn chân của đối phương cũng được.

Tại cuộc thi tuyển dụng mùa xuân, Chủ nhiệm Jose cũng đã từng nhìn thấy năng lực của Hứa Nhạc, biết hắn là một Công Trình Sư hạt giống cực kỳ có thiên phú. Nhưng hắn thật sự không thể tin nổi rằng, chỉ mới trải qua thời gian hơn nửa năm, đối phương liền có thể hoàn toàn lột xác, trưởng thành hoàn chỉnh, trở thành một nhân vật có khả năng cứu vớt cả Bộ Công Trình như vậy.

Trong phòng im lặng thật lâu, Chủ nhiệm Jose nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Hứa Nhạc, đột nhiên vỗ mặt bàn một cái thật mạnh, trầm giọng nói:

- Chứng minh đi!

Toàn bộ Liên Bang, Lợi Tu Trúc, Lâm Viện Trưởng, Trầm thư ký cùng với Lữ thư ký, còn có người của Bộ Công Trình Quả Xác nữa, cũng đều đã xem thường Hứa Nhạc. Đại khái chỉ có vị Thai phu nhân kia, thông qua một dụng cụ cầm tay phát ra ánh sáng màu lam nhạt kia, mới có thể mơ hồ đoán biết được thứ gì đó, tin tưởng rằng Hứa Nhạc sẽ có được thứ năng lực này.

Cả Liên Bang này cũng không có ai biết được, Giáo sư Trầm Lão trước khi chết đã từng bắt đầu cùng với gã bằng hữu vong niên này thử nghiên cứu giải quyết vấn đề kết cấu hệ thống phun lưu khí của hệ thống song động cơ trong con robot thế hệ mới của Liên Bang. Có được vị đại tông sư này dẫn đường, Hứa Nhạc dựa vào năng lực thiết kế mạnh mẽ không thể tưởng tượng được do Phong Dư đại thúc bằng phương pháp kỳ dị huấn luyện ra, cùng với vô số những bản vẽ gần như không lĩnh vực nào không có trong đầu của hắn, do sự tồn tại vĩ đại bí ẩn kia ban cho hắn, kết hợp với những hình ảnh chùm tia điện tử ma quái trên màn hình cảm ứng trong phòng thí nghiệm kia, không ngừng nghiên cứu, cố định... hai người một già một trẻ này đã gần như là tiếp cận thành công rồi. Muốn chứng minh lại điều đó cũng không phải là chuyện gì khó khăn cả. Hứa Nhạc thong thả mà chăm chú gõ gõ đánh đánh vào trong cái máy tính xách tay cầm theo bên người kia... Một sơ đồ thiết kế ba chiều trên màn hình, sau khi trải qua mấy lần chớp tắt liên hồi, đã dần dần thành hình...

Thời gian trôi qua hơn nửa tiếng đồng hồ, Hứa Nhạc mới đem toàn bộ cái phương án mà hắn gọi là khả thi kia chuyển tải hết vào trong màn hình của cái máy tính xách tay, sau đó mới nhẹ nhàng xoay cái hòm da màu đen kia lại, đưa tới trước mặt của Chủ nhiệm Jose cùng với Chu Ngọc.

Hắn thoáng có chút mệt mỏi cúi đầu xuống. Bạch Ngọc Lan đứng sau lưng hắn thì lại lặng lẽ ngẩng đầu lên. Bạch Ngọc Lan đối với những thành tựu khoa học kỹ thuật đỉnh cao này của Liên Bang, quả thật cũng không có quá nhiều hiểu biết, cho nên hắn cũng không có nhìn vào màn hình, mà là giương mắt nhìn biểu tình của Chủ nhiệm Jose và Chu Ngọc.

Biểu tình của Chủ nhiệm Jose vô cùng kỳ quái, giống như là một mảnh rau xanh bị ném vào trong nồi nước sôi vậy. Lúc thì xanh, lúc thì đen, lúc thì tươi tắn rạng rỡ, lúc thì lo âu sầu thảm... Chu Ngọc bên cạnh ông ta cũng không khác bao nhiêu. Gã sinh viên thủ khoa của Học Viện Quân Sự I, khuôn mặt lúc nào cũng bình tĩnh ôn nhu như ngọc, lúc này biểu tình trên đó cũng kỳ quái đến cực điểm.

Hứa Nhạc thu hồi máy tính xách tay lại, ngón tay khẽ ấn mấy cái lên bàn phím, phương án sơ đồ thiết kế hiển thị trên màn hình trong khoảnh khắc biến thành vô số những quang điểm sáng lóe trên màn hình rồi lặng yên biến mất.

Chủ nhiệm Jose rùng mình, hai mắt trợn lên nhìn những quang điểm đang dần biến mất trên màn hình, giống như nhìn sinh mạng quý giá của mình đang bị người ta từ từ phá hủy đi vậy. Một cỗ cảm xúc đau lòng đứt ruột, vô cùng đau đớn chợt dâng lên trên toàn thân ông ta. Ông ta bỗng nhiên đứng bật dậy, hai tay giơ lên, chỉ thẳng vào mặt Hứa Nhạc, đau lòng, cay đắng, phẫn nộ hét lên với Hứa Nhạc:

- Cậu vừa gây ra tội ác có biết không...

Hứa Nhạc bình tĩnh trả lời:

- Số liệu còn ở trong đầu tôi cả, cũng không cần phải gấp như vậy đâu. Vấn đề là tôi cũng chưa từng đem phương án này ứng dụng vào trong thực tế, nên không biết tính khả thi của nó đến mức nào. Cho nên tôi cần phải có một con robot MX thực sự, hơn nữa còn phải có một không gian thao tác khống chế độc lập nữa.

[CENTER]o0o

Chuyện tình kế tiếp trở nên vô cùng đơn giản, nhưng lại phi thường không đơn giản. Sau khi thoáng bình tĩnh lại một chút, Chủ nhiệm Jose đã dùng tốc độ nhanh nhất trợ giúp Hứa Nhạc có được quyền hạn lâu dài ra vào Bộ Công Trình Công ty Quả Xác. Với cấp bậc của ông ta, vẫn còn phải chờ người khác phê duyệt mới được. Quá trình này ước chừng tốn thời gian hơn 2 tiếng rưỡi.

Dưới lòng đất căn bản là không biết năm tháng. Dưới ánh sáng đèn nhàn nhạt, cũng không biết bây giờ đã là chiều hay chưa. Sau khi trải qua ba tầng phân hình hệ thống thân thể, lại kiểm tra thông tin của chip vi mạnh nhân thể, lưu trữ mã số... Đến khi xác nhận là đã có được quyền hạn mong muốn, Hứa Nhạc cũng đã có chút mệt mỏi. Hắn cùng đám người bên cạnh, cùng đi tới một khu phía sau của nhà kho ngầm này.

Cánh cửa bằng hợp kim nặng của nhà kho chậm rãi mở ra. Bên trong cánh cửa là một không gian cực kỳ rộng lớn, chiều cao khoảng chừng 70m, diện tích ít nhất cũng hơn 3000m2. Công ty Cơ khí Quả Xác trong Liên Bang quả nhiên là vô cùng khủng bố, không ngờ có năng lực xât dựng nên một khu nhà xưởng khổng lồ bên trong lòng đất như thế này.

Đối diện với khoảng không gian cực kỳ rộng lớn ở trước mặt này, mọi người đều có vẻ đặc biệt nhỏ bé.

Bước lên mộ băng chuyền tự động có chút khô khan, đi dọc theo con đường tiến vào khu vực sâu nhất trong nhà kho. Đó là khu vực đặc biệt, được phân cách với phần còn lại bằng một bức tường cực lớn, làm bằng thứ vật liệu trong suốt. Bên trong bức tường trong suốt kia có một vật gì đó cao khoảng chừng sáu, bảy thước, được một tấm chắn màu lam lớn che phủ bên trong.

Hứa Nhạc nhìn cái vật to lớn giống như là một pho tượng khổng lồ kia, tay phải hắn vốn đang đặt bên cạnh hông, nhịn không được nắm chặt lại.

Chủ nhiệm Jose khẽ nói mấy câu gì đó vào trong micro nhỏ đeo trên cổ tay. Trên trần nhà kho vô cùng khổng lồ trên đầu mọi người chợt vang lên thanh âm thiết bị điện tử khởi động nho nhỏ.

Chu Ngọc nhìn thấy khuôn mặt Hứa Nhạc bên cạnh mình có chút khẩn trương, không nhịn được, mỉm cười vỗ nhẹ lên bả vai của hắn. Giờ phút này đây, hắn đối với tên thanh niên gia hỏa tướng mạo bình thường này, đã là bội phục đến cùng cực.

Hứa Nhạc hít một hơi thật sâu.

Tấm chắn màu lam kia chậm rãi được kéo lên.

Một con robot màu trắng tinh dần dần lộ rõ hình dáng trước mặt của mọi người. Tuy rằng trên người nó bám đầy bụi bặm, trên phần bụng của con robot lại còn có dấu vết của một vụ nổ mạnh nữa, nhưng mà nhìn con robot thuần khiết trắng tinh, thậm chí có thánh khiết nữa... khí tức mạnh mẽ vẫn xuyên thấu ra, đập mạnh vào mắt mọi người.

Hứa Nhạc nheo mắt lại, trong lòng ngoại trừ sinh ra một loại cảm giác rung động, không khỏi còn có chút kỳ quái nữa. Một con robot vượt thời đại quan trọng như thế, vì sao lại trông có vẻ thê thảm như vậy.

Bạch Ngọc Lan trầm mặc đứng sau lưng hắn lúc này cũng chậm rãi ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn con robot màu trắng tinh này, trong lòng dâng lên một loại cảm xúc phức tạp. Hắn biết con robot này, có thể nói là rất quen thuộc nữa, bởi vì hơn một năm trước đây, con robot màu trắng này, còn robot không ai bì nổi này, chính là trong lúc hắn đang điều khiển, đã tự động nổ mạnh, tạo thành bộ dáng thê thảm trước mặt.

Đột nhiên, trên đỉnh nhà kho chợt thò ra một cái vòi dài, từ trong vòi phun xuống một luồng chất lỏng màu lam nhạt. Nói phun xuống có lẽ cũng không thích hợp, mà giống như là trời giáng mưa to vậy, rơi xuống đầm đìa.

Chất lỏng màu lam nhạt, đem lớp bụi bặm trên toàn thân con robot nhanh chóng quét sạch đi, lộ ra một con robot sáng lạng chói mắt. Toàn thân nó phát ra hàn khí bức nhân, giống như là một thanh đao ánh bạc vậy. Mặc dù vẫn đứng yên bất động, đang được tắm táp, thế nhưng vẫn như trước phát ra khí thế không ai bì nổi.