Giấc Mộng Đế Vương

Chương 88

Khi cơn ác mộng bỗng nhiên trở thành sự thật, Niếp Thanh Lân ngược lại giữ được bình tĩnh, nằm ở trong rương gỗ, mở đôi mắt to bình tĩnh nhìn người đột nhiên xuất hiện ở trước mắt, Niếp Thanh Lân bởi vì đã lâu chưa mở miệng, nên thanh âm khàn khàn nói: “Bản lĩnh của Cát đại nhân càng ngày càng lớn, không biết lần này lại mang theo trẫm để lĩnh hội kỳ cảnh* hồng thủy ngập trời nào nữa đây?”

*Kỳ cảnh: cảnh tượng kì lạ

Nhìn dáng vẻ của nàng, Cát Thanh Viễn bật cười thành tiếng: “Ha ha ha, Thánh Thượng gặp cảnh đất bằng dậy sóng, núi lở đất rung thế mà vẫn bình thản không sợ hãi, thật sự khiến thần bội phục.”

nói xong, liền vươn tay ôm lấy bảo bối trong rương gỗ vẫn còn buồn bực được vận chuyển từ nơi rất xa đến đây. Đợi cho đến khi Cát Thanh Viễn đem nàng ôm ra khỏi chiếc rương gỗ, Niếp Thanh Lân liếc mắt nhìn bốn phía – nơi này chính là một đại mạc xa ngút ngàn, đầy thê lương buồn bã, gió cuốn làm bụi bay mù mịt, ở bên tai phát ra giống như tiếng kêu của quái thú đang gào thét, xa xa vọng lại tiếng sáo nghe ai oán, chỉ có vài cọng cỏ dại không biết tên kiên cường mọc trong cát, gió lạnh thổi làm thân thể khô nẻ run rẩy. Lúc này đã là đêm khuya,không nhìn thấy vẻ tráng lệ của “Đại mạc cô yên trực, trường hà lạc nhật viên”*, nhìn phía bốn phía chỉ thấy một màu men sâu thẳm đầy cô tịch...

* Trích trong bài thơ Sứ chí tái thượng của Vương Duy

Sa mạc bùng khói trắng 

Chiều tàn rơi sông giăng


Nơi này không phải đại Ngụy! Mà là... Bắc Cương! Nhìn cảnh vật xung quanh, trong lòng Niếp Thanh Lân bất giác lại trầm xuống, nghe thanh âm tiếng sáo kia, tựa hồ là cách biên quan không xa, hiện tại trời tối, không nên chạy đi, nếu bọn họ có thể ở đây cắm trại, có lẽ mình sẽ có cơ hội phát ra tín hiệu...

“Tướng quân, hiện tại trời đã tối rồi, chúng ta có nên dựng trại tạm thời nghỉ một chút hay không?” một người hầu Hung Nô đứng bên cạnh hỏi bằng tiếng Hán cứng nhắc.

Cát Thanh Viễn hơi dùng sức, đem thiên tử trong long bào ôm càng thêm chặt một chút: “không cần, dù sao đã có la bàn chỉ dẫn phương hướng, chúng ta suốt đêm trở lại doanh trại của Mạt Nhi Cáp.” Lời nói này, nhất thời giết chết hy vọng vừa mới nảy sinh của Niếp Thanh Lân.

Cát Thanh Viễn ra lệnh một tiếng, thủ hạ của hắn đều xoay người lên ngựa. Cát Thanh Viễn cũng đem Niếp Thanh Lân ôm lên trên ngựa của chính mình, gỡ dây thừng đang trói chặt nàng sau đó nói: “Thỉnh bệ hạ hãy ôm chặt lấy thần, nếu không lát nữa lỡ rơi xuống ngựa, chỉ sợ khuôn mặt nhỏnhắn của ngài sẽ bị vó ngựa dẫm nát, mùi máu tươi sẽ dẫn dụ bầy sói ở thảo nguyên đến. Đến lúc đó, chúng nó cũng sẽ không hiểu thương hoa tiếc ngọc, nhất định sẽ từ từ nhấm nháp long thịt của ngài!”

Tuy rằng hắn nói những lời âm độc, nhưng vẫn là để ngừa vạn nhất vẫn dùng dây thừng đem Niếp Thanh Lân trói cố định ngang bên hông của hắn.

Lục Phong lúc này vội vã đi tới, trên thực tế khi Cát Thanh Viễn xuống ngựa, hắn liền nhắm mắt theo phía sau Cát đại nhân, hy vọng hắn liếc mắt nhìn về phía mình một lần, đã lâu chưa gặp lại, lúc trước ở kinh thành chỉ là một thiếu niên nhưng giờ đã là một nam tử trưởng thành oai vệ như vậy!

Vóc dáng cao lớn, mặt mày như điêu khắc làm cho hắn lâm vào say mê. Nhưng... Từ đầu tới đuôi, trong mắt Cát Thanh Viễn cũng chỉ có Hoàng thượng mà không hề có hắn.

Điều này làm cho Lục Đại Phòng cảm thấy rét lạnh, đợi khi Cát Thanh Viễn ôm Hoàng đế lên ngựa chuẩn bị rời đi, hắn mới vươn tay túm dây cương ngựa, u oán hỏi: “Thanh Viễn cùng ta xa cách đã lâu như vậy, chẳng lẽ không có chuyện gì để nói cùng Lục Phong sao?”

Lúc này, ánh mắt tài hoa của Cát Thanh Viễn chuyển nhìn về phía Lục Phong, hơi nheo đôi mắt sâu thẳm thâm thúy, mỉm cười nói: “Tất nhiên là có chuyện, vất vả Lục đại nhân...” Lời còn chưa dứt, Cát Thanh Viễn hướng về phía Lục Phong chậm rãi vươn cánh tay ra...

Trong mắt Lục Phong có một tia kích động, tựa hồ lại nhớ tới nhiều năm trước đây trong vườn hoa đào bay tán loạn, gió xuân quất vào mặt, màu hoa đào đỏ rực, khi cùng thiếu niên anh tuấn tay nắm chặt bàn tay, lần đầu tiên trong cuộc đời mình nhịp tim nhảy loạn, lại nghe người thiếu niên sâu sắc phân tích những điều bất ổn trong thế cuộc hiện nay, những lời nói đó đã trở thành tín niệm để mình cố gắng phấn đấu sau này. Những ngón tay nắm chặt, đan vào nhau triền miên gắn bó, đã ở trong mộng quanh quẩn nhiều năm qua, nay gặp Cát lang vươn tay ra, hắn cũng kìm lòng không đậu vươn tay đến, chuẩn bị cảm thụ hơi ấm của bàn tay kia truyền lại...

Đúng lúc này, từ cánh tay vươn dài kia đột nhiên bay ra ám tiễn sắc bén lạnh như băng... “Phụt” một tiếng động vang lên, cắm vào giữa mi tâm của Lục Phong, mũi tên sắc bén xuyên qua sau đầu, từng dòng máu tươi đỏ sẫm cùng chất lỏng mầu trắng ngà chảy xuống tí tách...

Khóe miệng Lục Phong vẫn mang theo ý cười với kỉ niệm ấm áp trong quá khứ, cánh tay chậm rãi hạ xuống, thân mình ngã xuống mặt đất lạnh băng. Mà lúc này thị vệ áp giải xe ngựa tới thấy được tình cảnh này đầu tiên là sửng sốt, còn chưa kịp hoàn hồn rút đao, đã bị thủ hạ của Cát Thanh Viễn dùng kiếm đâm vào tim, tiếng kêu kêu thảm thiết vang lên, thân thể ngã vào vũng máu.

Thình lình xảy ra giết chóc. Nhất thời làm cho màn đêm của sa mạc bị bao quanh bởi một trận máu tanh, thân mình Niếp Thanh Lân không khỏi run lên, lại khiến nam tử phía sau cười khẽ, hắn dán vào vành tai trắng noãn của nàng nói:

“Lẽ ra thần nên che mắt bệ hạ lại, làm cho Thánh Thượng bị sợ hãi, mong rằng thứ tội...”

Cảm giác được Niếp Thanh Lân đang muốn trốn tránh, miệng hắn phát ra tiếng cười lạnh, xoay người ra lệnh cho thủ hạ củamình: “Thiêu hủy cả thi thể lẫn xe ngựa, đừng lưu lại bất kì vết tích nào!”

Sau khi hạ xong mệnh lệnh, hắn liền dùng áo khoác bằng lông đem người cứng ngắc trước mặt ôm chặt, giơ lên roi phát ra một tiếng hí vang, dẫn theo nhóm người ngựa nhanh chóng hòa mình vào trong bóng tối, mà phía sau lưng là ánh lửa sáng rực trời...

Suốt ba ngày, các nha môn đều không có tin tức gì, đường lớn nhỏ thông đến Tề Lỗ đều bị kiểm tra. Mặt Thái phó lạnh như băng, cảm thấy chuyện Long Châu Tử mất tích lần này tựa hồ không phải đơn giản là do vài Phiên vương loạn thần bày ra như vậy, bên trong thậm chí giống như có âm mưu quỷ dị đã từng gặp.

Trong đầu có chút lo lắng, vài lần dùng móng tay hung hăng bấm chặt vào trong lòng bàn tay, dùng đau đớn nhắc nhở chính mình không thể suy nghĩ rối loạn.

Ở thư phòng nghe các đạo nhân mã báo cáo xong, hắn bước ra cửa phòng, lại phát hiện một người đang quỳ trước cửa, người nọ thấy Thái phó đi ra, vội vàng dập mạnh đầu xuống.

“Tội thần Khâu Minh Nghiên biết sai, ở quân doanh tự lĩnh 100 trượng, nguyện xin Thái phó cấp cho cơ hội để Khâu Minh Nghiên lập công chuộc tội cứu bệ hạ về.” Người này là Tướng quân đại nhân, phía sau lưng vẫn thấy vết thương dữ tợn, còn có máu không ngừng chảy ra, rõ ràng là vừa bị phạt không lâu.

Nhưng Thái phó cả nhìn cũng không thèm liếc mắt một cái, liền chuẩn bị sai người đưa hắn đi. Khâu Minh Nghiên mím chặt đôi môi tái nhợt, vội vàng nói một cách suy yếu: “Thái phó, đã nhiều ngày tội thần xem xét việc lưu thông nam bắc và các giấy tờ từ các trạm gác ở biên thùy, cảm thấy chỗ này cần tra xét kĩ, chỉ có một đội nhân mã có thể thuận lợi thông qua các trạm gác, đó là đoàn xe mà Hoàng thượng tặng cho Thiệu Dương công chúa để vận chuyển vật phẩm hoàng gia.

Hơn nữa... Thần còn điều tra được chuyện quan trọng, biết rằng Lục Phong năm đó khi vào kinh đi thi, năm đó hắn ở dịch quán dành cho sĩ tử, Lục Phong xuất thân bần hàn, vào kinh sinh bệnh mời đại phu tiêu hết tiền mang theo, thậm chí ốm nặng đến nỗi không dậy nổi ở trong dịch quán, năm đó là do Cát Thanh Viễn giúp hắn thanh toán tiền phí tổn. Hai người tựa hồ có qua lại thân thiết... Có thể hay không...”

Những lời nói này rốt cục làm cho Thái phó dừng lại bước chân, lúc trước hắn có thể đem tất cả sự vụ lớn nhỏ trong kinh thành hoàn toàn giao cho Khâu Minh Nghiên quản, chính là bởi vì tâm tư hắn ta tỉ mỉ, thu thập tin tình báo cực kì nhanh chóng. Nhưng Thái phó tức giận vì Khâu Minh Nghiên bảo thủ, phụ sự tin tưởng của mình, đã rõ ràng biết âm mưu của Lục Phong, lại để mặc Hoàng thượng lâm vào tuyệt cảnh, nếu không phải hắn vẫn là thủ hạ trung thành và tận tâm đối với mình, một lòng vì nước, lại có Lỗ Dự Đạt, Đan Thiết Hoa cùng nhau cầu tình, nếu không hắn nhất định dùng một đao đâm chết tên này. Nhưng lúc đó bị mình đá cho một cước, tên tiểu tử này còn bày ra vẻ mặt không phục, lúc này lại bày ra bộ mặt sám hối không thôi, chắc có lẽ đã bị Đan Thiết Hoa hung hăng giáo huấn một trận rồi.

Nếu như lần này hắn điều tra đúng, như vậy... Thủ phạm sau lưng cướp đi Long Châu Tử lần này chắc chắn lại là Cát Thanh Viễn - Nam nhân này lần lượt đào thoát được những lần bao vây tiêu diệt tỉ mỉ của mình, lần sau lột xác càng thêm giảo hoạt tàn nhẫn hơn so với lần trước, cuối cùng đã thành tinh...

Nhớ đến tin tình báo của Bắc Cương hắn nhận được lúc trước, Cát Thanh Viễn tựa hồ tìm đến Mạt Nhi Cáp của Hung Nô để nương tựa. Nghĩ vậy, tâm Vệ Lãnh Hầu chợt thắt chặt lại, hắn thậm chí không dám nghĩ đến khi Trứng gà rơi vào tay tặc tử kia sẽ có kết cục như thế nào.

“Người đâu! Lệnh cho các trạm dịch chuẩn bị khoái mã, bản Hầu sẽ xuất quan!”

Khâu Minh Nghiên vội vàng nói: “Tội thần đã sai người an bài sẵn ngựa, nguyện theo Thái phó xuất quan!”

Thái phó cau mày lạnh lùng nhìn ái tướng tâm phúc ngày xưa: “không cần, Nghiên Thanh nếu thật tình biết sai, như vậy bản Hầu hy vọng Nghiên Thanh nghiêm túc giúp bản Hầu một việc, trong lúc bản Hầu không ở đây, ngươi phải ổn định triều cương, không được toan tính sai lầm lần nữa!”

hiện tại tình thế của Đại Ngụy đang khẩn trương và bức bách, Phiên vương các nơi đang rục rịch, các quân đội của Hắc Kỳ quân đều đóng quân ở doanh trại của các Phiên vương có khả năng tạo phản, cho dù Niếp Thanh Lân thật sự rơi vào trong tay Bắc Cương, cũng không thể đưa quân đội đến biên cương, chi bằng chính mình mang theo đội nhân mã đến Bắc Cương tìm hiểu tin tức để tìm cơ hội.

Nghe được Thái phó gọi hai chữ “Nghiên Thanh”, Khâu Minh Nghiên nhất thời không nhịn được, nước mắt rơi thành dòng: “Ý của Thái phó, Nghiên Thanh hiểu được, Thái phó không ở đây, bình ổn các lộ Phiên vương, không để cho Thái phó hai bề đều thọ địch, nếu lỡ Hoàng thượng... thì đợi đến khi Thái phó trở về, Nghiên Thanh cũng sẽ lấy chết để tạ tội!”

Vệ Lãnh Hầu biết Khâu Minh Nghiên mới vừa nói ra những lời thật tình, nam nhi của Hắc Kỳ doanh nói là làm, hắn giơ tay nâng Khâu Minh Nghiên dậy, nhưng trong lòng giống như lửa đốt: Trứng gà, nàng nhất định phải kiên trì... Thái phó nhìn về phương bắc mây mù ảm đạm, hận không thể chắp cánh bay thẳng tới.

Bộ lạc Mạt Nhi Cáp ở Bắc Cương trên thảo nguyên vốn là rất thuận lợi cho cuộc sống du mục, đàn dê có thể an nhàn ăn cỏ tươi xanh trên thảo nguyên, sản xuất ra sữa ngọt lành tươi mát cho nữ nhân trong bộ tộc. Nhưng sau khi thủ lĩnh Hưu Đồ Vũ ở tranh đoạt vương vị với Thiền Vu bị bại trận, cuộc sống du mục an nhàn không còn tồn tại nữa. Quy tắc ở thảo nguyên cho tới bây giờ đều là tàn khốc khắc nghiệt như vậy, bọn họ bị bắt phải rời bỏ thảo nguyên đầy cỏ xanh tươi tốt, lưu vong tới nơi đất đai khô cằn ở Bắc Cương. Bởi vì bần cùng đói khát, càng ngày càng nhiều dũng sĩ trở thành đạo tặc, hoạt động cướp bóc nổi lên.

Nhưng tất cả những việc này đều đã thay đổi nhờ cứu tinh Cát Thanh Viễn đến từ Đại Ngụy.

Lúc trước hắn bị dũng sĩ của bộ tộc bắt cóc, không kể đến hiềm khích của lúc trước đi vào doanh trại, khi cùng thủ lĩnh quyết đấu, khiến Hưu Đồ Vũ ngã ngựa, làm cho hắn thua tâm phục khẩu phục. Còn khiến cho thủ lĩnh Hưu Đồ Vũ thu nhận mình, cũng dùng những của cải quý giá của mình mang đến đi biên quan đổi lấy lương thực và những vật dụng cần thiết. Đồng thời cưỡng chế người Thiền Vu Hưu Đồ Liệt phái tới đòi hỏi cống phẩm phi pháp, hắn còn đúng lúc hiến kế, giúp bộ lạc xảo diệu đánh thắng mấy trận khó khăn, lại hợp nhất vài bộ tộc cũng bị Hưu Đồ Liệt hãm hại, trong lúc nhất thời, bộ tộc Mạt Nhi Cáp lại trở về thời hưng thịnh của lúc trước.

trên dưới bộ tộc, đều hoàn toàn phục tùng vị Cát tướng quân liệu sự như thần này, nói gì nghe nấy, từ sau khi vị Cát tướng quân này đem muội muội của chính mình gả cho Hưu Đồ Vũ, người vẫn đang chìm trong thất bại sau cuộc chiến đoạt vị chưa dậy nổi, nay lại trầm mê suốt ngày trong rượu ngon cùng bờ ngực mềm mại của tân thê. Mà trên thực tế Cát Thanh Viễn đã được dũng sĩ của bộ lạc xem như thủ lĩnh hiện tại, cúi đầu nghe lệnh.

Khi Cát Thanh Viễn ôm Niếp Thanh Lân xuất hiện ở doanh trại, nam nữ già trẻ của bộ lạc đều cúi đầu thi lễ với người đang ngồi ở trên lưng ngựa. Mà Cát Vân Nhi mang theo một thị nữ Hung Nô từ suối nước nóng của doanh trại tắm rửa trở về, nàng ta vừa liếc mắt, liền trông thấy Niếp Thanh Lân được ca ca đang ôm trong lòng.

Bởi vì sợ Hoàng thượng vào doanh trướng kêu loạn, cho nên Cát Thanh Viễn lại dùng vải nhét vào miệng của nàng. Cát Vân Nhi vốn tưởng rằng ca ca sẽ bắt Vĩnh An công chúa làm tù binh, trong trái tim ác độc của nàng ta mừng như điên, nhất thời đi nhanh vài bước, nhưng khi đi đến trước ngựa thìthân mình Niếp Thanh Lân nghiêng sang một bên, lộ ra góc áo sáng chói được bao bên dưới lớp áp lông, mới phát hiện người này có bộ dạng tương tự công chúa, nhưng lại mặc long bào màu vàng, nhất thời có chút chần chờ, thì ra không phải công chúa? Trời ạ, ca ca... thật sự bắt cóc thiên tử đại Ngụy đem đến đây sao?

Cát Thanh Viễn đúng lúc này dùng áo khoác lông một lần nữa quấn quanh người Niếp Thanh Lân, sau đó sắc mặt như thường nói: “Thủ lĩnh đã ngủ chưa?”

Nghe ca ca hỏi, nàng ta vội vàng trả lời: “Vẫn chưa, muội muội mới vừa rồi đi tắm rửa, một hồi sẽ vào doanh trướng hầu hạ Hưu Đồ thủ lĩnh...” Tuy rằng từ nhỏ mình đã kính trọng ca ca nghiêm trang này của mình, đối với lời nói của hắn luôn luôn thuận theo. Nhưng hiện tại mỗi lần nhìn thấy ca ca, sẽ cảm thấy hắn lạnh như băng càng ngày càng xa lạ, làm cho nàng ta có một loại sợ hãi phát ra từ nội tâm, lại càng lúc càng khao khát mình luôn hoàn thành mỹ mãn chuyện mà ca ca giao, chứng minh nàng ta không phải thuộc loại vô dụng có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào...

Cát Thanh Viễn cũng không nói cho muội muội thân thế bí mật của Hoàng đế, nhưng thấy nàng ta không ngừng nhìn phía “Thiếu niên” trong lòng mình. Ánh mắt tràn ngập nghi hoặc, liền ôn nhu nói: “Vân Nhi ngoan, mau trở về hầu hạ thủ lĩnh đi, không nên nói lung tung những lời không cần thiết, nhớ kỹ, mục đích cuối cùng của chúng ta là quay về Đại Ngụy một lần nữa...”

Hiếm khi được huynh trưởng nói lời dịu dàng, làm cho trong lòng Cát Vân Nhi cảm thấy ấm áp, nhất thời xóa bỏ sự nghi ngờ của nàng ta, nhu thuận gật đầu, xoay người tới doanh trại của thủ lĩnh.

Sau khi tới bộ lạc Mạt Nhi Cáp, ca ca lại đem nàng hiến cho Hưu Đồ Vũ. Đối với việc này, Cát Vân Nhi đã thành thói quen, không hề cảm thấy e thẹn ngại ngùng, dù sao nàng ta đã sớm học cách tìm thấy khoái hoạt ở dưới thân nam nhân, Hưu Đồ Vũ này tuy rằng thô lỗ, nhưng thân thể tráng kiện tốt hơn hơn gã Nam Cương vương bởi vì sa vào nữ sắc trở nên hư nhược kia rất nhiều. Vào doanh trướng, còn không kịp cởi bỏ y bào trên người, nàng ta đã bị Hưu Đồ Vũ người đầy mùi rượu túm lên trên giường.

“Nữ nhân phía Nam các ngươi sạch sẽ đến chết tiệt! Giống như tiểu Yên Thị tới hòa thân của phụ vương đã chết đi của ta cũng thế, tối ngày cứ lo tắm rửa, phải biết rằng trên người có mùi thì mới có thú chứ!”

Cát Vân Nhi cố gắng nhẫn nại chịu đựng mùi khó chịu trên người nam nhân tỏa ra, thuận theo mở hai chân ra, làm ra vẻ sung sướng phát ra từng trận yêu kiều, nhưng cho dù thân thể bị va chạm không ngừng, trong đầu của nàng ta lại hồi tưởng tới thiếu niên vừa rồi trong lòng ca ca, ánh mắt “hắn” khi nhìn mình cũng thật giống...

Khi Cát Thanh Viễn ôm người trong lòng trở lại doanh trướng của mình, đem nàng chậm rãi đặt ở trên đệm thật dày mới cởi dây trói ra.

Niếp Thanh Lân lúc này mới cảm thấy cả người mình thật sự bủn rủn, mới vừa rồi ở trở trên đường về, Cát Thanh Viễn tuy rằng cho mình ăn chút thịt cùng uống nước, nhưng liên tục mê man nhiều ngày, đối với thân mình vốn luôn suy yếu của nàng vẫn gây ra thương tổn rất lớn. Dây thừng được cởi, lập tức cả người tê liệt ngã xuống đệm.

Bắc Cương không có nhiều phép tắc như đại Ngụy Cát Thanh Viễn tự mình nhúng ướt một chiếc khăn, sau đó ngồi xuống bên cạnh Niếp Thanh Lân, Niếp Thanh Lân theo bản năng co mình lại, lại bị Cát Thanh Viễn nắm chặt cằm của nàng, dùng khăn cẩn thận lau đi những bụi bẩn, sau khi đem gương mặt xinh đẹp kia lau sạch, tay liền chậm rãi cởi long bào.

“không!” Niếp Thanh Lân ra sức giãy dụa, muốn tránh né bàn tay tà ác của Cát Thanh Viễn Nhưng Cát Thanh Viễn lại đột nhiên đem nàng ấn ngã xuống đệm, nghiêng người nằm đè lên thân thể nàng: “không ư? Lúc công chúa nằm dưới thân của Vệ tặc có phản ứng kịch liệt như thế này để bảo vệ trinh tiết vì vi phu không? Nàng nên nhớ, nàng và ta đã bái thiên địa nàng là thê tử mà ta cưới hỏi đàng hoàng! Nàng có tư cách gì nói không?”

Khuôn mặt vẫn luôn bình tĩnh tuấn tú của Cát Thanh Viễn đột nhiên trở nên dữ tợn một cách đáng sợ, duỗi tay ra cởi đi long bào trên người nàng, miếng vải mỏng manh trên người nàng bị xé rách, lộ ra bị cái yếm bao đôi bồng đào đầy đặn mê người.

Cát Thanh Viễn lạnh lùng đánh giá, thân mình hiện giờ của nàng tựa hồ lại kiều mỵ đẫy đà hơn rất nhiều so với trong trí nhớ, da thịt trắng nõn được lớp áo lông bào sáng rực kia bao bọc càng tăng thêm nét kiều diễm. Có thể thấy, nhất định là do Vệ Lãnh Hầu ngày đêm cày cấy không biết mệt mỏi, thấm nhuần mưa móc nên mới có thể giống như một đóa hoa đang thời kì xuân sắc nhất...

hắn đột nhiên cúi đầu hôn lên môi Niếp Thanh Lân, nụ hôn hung ác dị thường như muốn cướp đoạt đi hơi thở của công chúa. Mùi vị ngọt ngào này cực kì thơm ngọt y như trong trí nhớ, làm cho người ta ăn ngon thành nghiện, từ khi quen nàng, tất cả những nữ nhân sau này hắn đều cảm thấy nhạt như nước ốc!

Niếp Thanh Lân liều mạng ngậm chặt miệng, ý đồ chống đỡ sự xâm nhập của nam nhân, lại bị nam nhân hung hăng nắm cằm, bị bắt mở miệng, bất lực nhận đầu lưỡi như rắn độc của nam nhân xâm nhập.

Chẳng lẽ... mình lại bị gã âm hiểm độc ác này chiếm đoạt tại nơi này sao? Đúng lúc này, bụng co rút đau đớn, nàng đột nhiên cảm giác dưới thân có gì đó chảy ra, chẳng lẽ... Cảm giác quen thuộc làm cho nàng mừng như điên, thừa dịp Cát Thanh Viễn đứng dậy, vội vàng mở miệng nói: “Đừng... Ta đến tháng rồi...” Nam nhân đứng dậy chuẩn bị cởi quần của nàng cũng đột nhiên dừng tay, bởi vì xác thực có màu đỏ chói mắt đang lan ra bên dưới lớp lụa trắng.

“Quỳ thủy của bệ hạ đến cũng thật đúng lúc...” Cát Thanh Viễn mạnh mẽ tách chân của nàng ra để xác định, một lúc sau mới thản nhiên nói.

May mắn là theo phong tục đại Ngụy, nếu chạm vào nữ tử đến quỳ thủy sẽ gặp phải xui xẻo. Thấy màu đỏ dưới thân Niếp Thanh Lân, Cát Thanh Viễn muốn hóa thân cầm thú cuối cùng cũng dừng tay đúng lúc, lấy tấm chăn lông cừu dày lót dưới thân nàng, lặng im một hồi mới nói: “Nhưng như thế cũng tốt, chứng minh công chúa không có hoài thai nghiệt chủng của Vệ Lãnh Hầu, miễn cho về sau khi nàng mang thai lại phải hao tâm tốn sức chứng minh cho trượng phu sự trong sạch của đứa nhỏ.”

nói xong, hắn đứng dậy đi rồi đi ra.

Khi nam nhân âm độc vừa rời đi, tinh thần Niếp Thanh Lân mới buông lỏng, vội vã ngồi dậy, nhanh chóng mặc quần áo nhìn nhìn bốn phía, đồ dùng trong lều trại thực đơn sơ, trừ đệm lót bằng lông cừu ra, thì có vài chiếc bình bằng sành đựng nước, không có một thứ vũ khí vừa tay nào. Nàng vừa đứng dậy chuẩn bị xem tình hình bên ngoài doanh trại một cái, thì Cát Thanh Viễn lại từ bên ngoài đi vào, chẳng qua trong tay bưng một bồn bằng gỗ to. Bên trong có nước nóng đang bốc khói.

hắn chậm rãi buông bồn gỗ xuống, đứng thẳng dậy nhìn về phía công chúa. Bị ánh mắt thâm thúy của Cát Thanh Viễn trừng, Niếp Thanh Lân chậm rãi lại ngồi xuống đệm.

“Phương Bắc cằn cỗi, không thể so với hoàng cung, thật sự là không thể chuẩn bị vật dụng đầy đủ, công chúa phải nhẫn nại, trước tẩy sạch thân mình, ta đã sai người dùng rượu mạnh ngâm giặt chăn mền này rồi, còn hơ qua lửa để dành cho công chúa tắm rửa, mấy ngày tới nàng nên nằm trêngiường trong doanh trại này đi.”

Lần này gặp lại, Cát Thanh Viễn tựa hồ lại thay đổi rất nhiều, ít nhất hiện tại hắn hoàn toàn không còn chút ngây ngô xúc động của thiếu niên mười chín tuổi.

Có thể dễ dàng thoát thân trong đám loạn quân, lại một đường thong dong từ Nam Cương chạy trốn tới phương bắc, nhanh chóng nắm trong tay toàn bộ bộ lạc Mạt Nhi Cáp, Niếp Thanh Lân cảm thấy hắn thật sự không còn vẻ nôn nóng thành công, một bước bay lên trời như khi ở kinh thành triều Ngụy.

Cát Thanh Viễn hiện tại càng thêm bình tĩnh ngoan độc, cũng càng thêm sâu không lường được. Vốn khi hắn chạy ra khỏi kinh thành, mình còn từng lo lắng hắn sẽ tiết lộ ra ngoài thân thế bí mật của mình để đả kích Vệ hầu, nhưng hắn lại tựa hồ giữ nghiêm bí mật, không hề tiết lộ bất cứ điều gì. Như hiện tại, nàng lo sợ khi gặp hắn sẽ nhìn thấy vẻ mặt oán độc đáng sợ của hắn bởi cảnh cửa nát nhà tan, sợ hắn sẽ tìm mọi cách làm nhục chính mình, nhưng hiện tại, hắn lại giống như một phu quân cẩn thận quan tâm, chăm sóc thân thể không khoẻ của nương tử.

Nam nhân như vậy thật đáng sợ, hoàn toàn sẽ không biết bước tiếp theo hắn sẽ có dự tính gì.

Ngay cả khi Niếp Thanh Lân không muốn tắm rửa trước mặt hắn, mà là tránh ở phía sau bức màn che của doanh trại, Cát Thanh Viễn cũng không hề ngăn trở. Sau khi nàng rốt cục cũng chậm rãi cọ rửa xong thân thể, chậm rãi mặc một chiếc trường bào của nam nhân mà Cát Thanh Viễn đưa cho nàng, chậm rãi đi ra ngoài, đã thấy nam tử kia duỗi tay về phía nàng.

Trong khoảnh khắc đó, Niếp Thanh Lân cảm thấy ống tay áo của hắn sẽ có mũi tên bay ra bất cứ lúc nào, khiến thân mình nàng hơi cứng đờ.

Cát Thanh Viễn đương nhiên nhìn ra sự kinh sợ trong đáy mắt của nàng, lại vẫn chỉ mỉm cười, vết sẹo trên mặt đã được che khuất bởi ánh sáng mờ ảo của lều trại, nhưng thật ra cũng không hề làm mất đi khí độ anh tuấn của hắn: “Công chúa còn muốn vi thần giơ cánh tay bao lâu? Nếu làm cho thần mất kiên nhẫn, thì hình ảnh đó không được đẹp mắt lắm đâu.” Nhìn thấy Vĩnh An công chúa đứng im không chịu tiến lên, Cát Thanh Viễn lạnh lùng nói.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Hê hê hê, Cát nhân nhân à, hiện tại ngài có hạnh phúc không? Có cảm nhận được thống khổ mà Thái phó đại nhân từng bị bởi nhìn được mà ăn không được chưa?