Giấc Mộng Đế Vương

Chương 128: Ngoại truyện: Làm cha khó lắm 1

Vệ lão gia khi còn sống luôn muốn được nhìn thấy con cháu vui chơi đầy sảnh đường thì mới cảm thấy rằng cuộc đời này mình sống không uổng.

Hôm nay là đại thọ năm mươi tuổi của ông, ông cố ý mang theo cả nhà từ hải ngoại trở về thành cổ Bình Dương để tổ chức đại thọ. Biết rằng vào ngày này thì không nên tức giận, nhưng khi nhìn cả sảnh đường con cháu, đúng là không một đứa nào làm ông tĩnh tâm được.

cô con dâu thứ hai vốn làm cho ông rất hài lòng, mặc dù là thứ xuất, nhưng cũng coi như là danh môn tiểu thư, tuy tính tình hơi nóng nảy, nhưng tri thức lễ nghĩa đối đãi cha mẹ chồng coi như là tròn vẹn, có tiến có lui,

Chỉ như vậy là ông cũng đã rất hài lòng, nhưng không thể tưởng tượng được, một lần trong vườn hoa, trong lúc vô tình ông nghe thấy con trai và con dâu cãi nhau. Nghe con dâu phẫn nộ nói, thì ra con trai mình ở trong ngọn núi giả trong ngự hoa viên làm trò đồi bạn với con bé… Hơn nữa làm hại nàng vốn là một Hoàng hậu phải gả cho một gã thương nhân…

Chỉ một câu, thực sự làm cho Vệ lão gia cảm giác như bị ngũ lôi oanh đỉnh, loạng choạng muốn đổ. Nhưng mà chuyện nam nữ riêng tư này, ông biết mình xuất hiện sẽ không tốt, tránh cho làm cho con dâu đang mang thai nhất thời luẩn quẩn lại làm ra chuyện không hay, ông liền loạng choạng trở về phòng của mình. Tĩnh tâm suy nghĩ một chút ông liền hiểu được tiền căn hậu quả. Tên nghịch tử bất hiếu Vệ Lãnh Hầu nắm giữ triều chính, can thiệp hậu cung, thấy tiểu đệ nhìn trúng Hoàng hậu tiền triều, liền giúp đỡ cưỡng đoạt con gái nhà lành, sau đó hai bọn chúng cấu kết với nhau dựng lên màn kịch Hoàng hậu qua đời…

Nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ trái nghĩ phải, nghĩ thế nào cũng thấy điều đó chắc chắn là do thằng nghịch tử lớn của ông làm ra! Đây là chuyện đại nghịch bất đạo, ăn gan hùm mật gấu mới dám làm ra chuyện động trời này! Sau này ông còn mặt mũi nào mà đi gặp liệt tổ liệt tông của Vệ gia?

Cuối cùng ông liền vụng trộm cho gọi thằng con thứ hai tới trước từ đường tổ tông, sử dụng khúc gậy to như cánh tay mà trước hay sử dụng đánh thằng con trưởng nay đánh thẳng tới trên người A Chí luôn khôn khéo ngoan ngoãn của ông.

Nhưng mà không nghĩ tới càng đánh ông càng nghe thêm được một bí mật còn động trời hơn – Hoàng đế kia lại là một nữ tử, và cũng chính là là vị công chúa mà thằng con lớn của ông đang định cưới về làm vợ…

Vệ lão gia lập tức cảm thấy cánh tay dường như không còn chút sức lực nào, Vệ lão phu nhân liền chạy lại vuốt lưng cho ông lúc này ông mới bình tĩnh lại, bằng không chắc ông cũng đã đi gặp liệt tổ liệt tông luôn rồi.

Cho nên khi tin từ kinh thành chuyển về nói Thái phó đại nhân “gả” vào cung Nữ đế thì Vệ lão gia đúng là thở phào nhẹ nhõm, tự an ủi lấy bản thân. Rốt cuộc thằng nghịch tử bất hiếu làm xấu mặt cả dòng họ đó cũng yên nơi yên phận, làm cho ông nhẹ nhõm một chút. Dù có mất đi cái họ cũng không sao, cứ coi như dòng họ Vệ chưa từng có thằng con này là được.

Nhưng đến buổi gia yến sắp tới thì thật sự không biết nên sắp xếp chỗ ngồi sao cho phải.

Những người trong tộc sáng sớm đã qua chúc thọ, uống rượu mừng. Đến khi màn đêm buông xuống thì mới có một chiếc xe ngựa được bảo vệ cẩn mật dừng lại trước cửa Vệ phủ tại thành cổ Bình Dương.

một cô gái tuyệt sắc khoác trên mình bộ váy trắng có thêu mai hoa bách thủy, được mấy cung nữ nâng đỡ nhẹ nhàng chậm rãi xuống ngựa. Mà vị nam tử anh tuấn ngồi trên lưng ngựa cũng nhảy xuống, đi tới nắm lấy bàn tay của cô gái nói: “Hôm nay là gia yến, Trứng gà của ta không cần phải cứng ngắc như ngồi trên đại điện, khi gặp cha mẹ, cứ thả lỏng tinh thần thoải mái một chút.”

Niếp Thanh Lân buồn cười nhìn Định Quốc Hầu đại nhân, cười nhẹ nói: “Thiếp biết rồi. Phu quân, thiếp khắc biết phải tẫn hiếu cha mẹ như nào, khiến cho cha mẹ chồng vui vẻ.” nói xong liền rút bàn tay ra khỏi tay phu quân, hướng vào trong đại sảnh đi đến.

Sáng sớm hai phu thê Vệ lão gia đã nhận được tin tức, đợi sau khi tiễn hết tân khách, liền cho người sửa sang, cọ rửa lại sảnh đường, lại trải ra thảm Ba Tư dài ra đến ngoài sau đó quỳ gối tại bậc thang cung nghênh Nữ đế đại ngụy hạ cố đến thăm Vệ phủ.

Niếp Thanh Lân vừa vào liền nhìn thấy phu thê Vệ lão đang quỳ phía trước, liền vội vàng đi nhanh vài bước, cẩn thận đỡ hai vị lão nhân lên, nói: “Cha mẹ làm vậy, chẳng phải làm con dâu đoản thọ sao? Con cùng với phu quân cố ý đến vào lúc hoàng hôn, là muốn miễn đi những lễ nghi phiền phức, Vệ lão đã coi con là con dâu, thì vạn lần không nên làm như thế này.”

Vệ lão phu nhân vốn đang lo lắng nên dùng lễ gì để đối đãi với con dâu mang than phận Hoàng đế tôn quý, nay mắt thấy nàng không mặc long bào, chỉ mặc một bộ váy thanh đạm nhã nhặn hàng ngày, thì cũng cảm thấy nàng nói không phải là nói chơi. Nhìn vị con dâu hoàng gia tôn quý nhưng trênmặt luôn treo một nụ cười hiền lành, ngược lại vừa nhìn đã làm cho người khác nhịn không được sinh lòng yêu mến.

Nếu thân phận nàng thấp một chút thì tốt biết bao, liền có thể cưới nhập vào Vệ phủ mẹ chồng nàng dâu sớm chiều ở chung.

Trầm Hồng Nhi thấy Hoàng đế liền lệ nóng doanh tròng, mặc dù sắp lâm bồn nhưng nàng vẫn đi nhanh như bay về phía trước, lôi kéo tay Niếp Thanh Lân không chịu thả. sự nhiệt tình dị thường này làm vị Thái phó đại nhân đứng một bên cực kỳ không vui. Ả phế hậu này quả nhiên là không biết điều gì cả, cho dù là chị em dâu, cũng không nên nắm tay Trứng gà nhà hắn không buông như vậy chứ, đúng là làm người khác khó chịu, hắn liền hướng về phía đệ đệ nháy mắt, để cho hắn đem Trầm Hồng Nhi kéo ra.

Vệ Lãnh Hầu trời sinh là cao thủ điều chỉnh không khí trong các cuộc giao tiếp. Ban đầu cả nhà đều lóng ngóng ngượng ngùng không biết nên cư xử với nhau như thế nào, nhưng không lâu sau đã chuyện trò rôm rả, không khí náo nhiệt hẳn lên. Bởi vì sắc trời cũng đã muộn, không phải thời điểm thích hợp mở tiệc, miễn chỉ cần ăn no bụng, liền thừa dịp trăng sáng, cảnh sắc trong sân cũng dần hiện rõ lên. Ở trong đình hóng mát bên cạnh chiếc hồ nhỏ được mang lên đủ loại trái cây, điểm tâm, người một nhà tụ tập nhàn nhã đàm thoại việc nhà.

Niếp Thanh Lân từ nhỏ ít khi có được thời khắc cùng người thân đoàn tụ vui vẻ như vậy, thấy mẹ chồng đưa quả quýt tự tay lột sạch vỏ và chỉ tơ bên trong đưa đến miệng mình thì nàng hơi mỉm cười liền há miệng đón được, rồi tỉ mỉ nhấm nuốt.

Vệ lão phu nhân thấy nàng ăn quả quýt chua đó một cách ngon lành, trong lòng liền vui vẻ, vụng trộm hỏi: “Con thích ăn chua như thế à? Hay mang thai rồi?”

Niếp Thanh Lân nghe xong lòng liền trầm xuống, cười khổ đang định nói, liền thấy Vệ Lãnh Hầu bên cạnh không vui nói: “Nàng có bệnh đầy bụng khó tiêu, bữa tối hôm nay ăn quá no, nên hiện tại ăn chút đồ chua cho dễ tiêu thôi.”

Vệ lão phu nhân thấy con không vui, biết mình đã nói lời không nên nói liền vội vàng dừng lời, không nói thêm nữa.

Đến khi đêm đã khuya, mọi người liền tự giác giải tán đi nghỉ ngơi.

Đợt về lần này Vệ phủ đã cố ý an bài đầy đủ phòng ngủ, Niếp Thanh Lân sau khi được thị nữ hầu hạ tắm rửa xong, liền ngã lên giường ngẩn người.

Lúc Vệ Lãnh Hầu nằm xuống cạnh thân mật ôm hôn nàng mới phát hiện giai nhân không yên lòng, liền hỏi: “Làm sao vậy?”

Niếp Thanh Lân chớp đôi mắt to nhìn nam tử anh tuấn trước mắt, thấp giọng nói: “Ta và chàng trước khi thành hôn cũng đã gần gũi một thời gian không ngắn, nhưng cũng chưa từng có thai, nghe Vi thần y nói, trẫm không dễ mang thai, Thái phó tuổi tác đã lớn, không thể không có con…”

Thái phó từ trước đến nay không thích nghe nhất là ai nói mình “già”. Nhất là từ đó lại thốt ra từ miệng của giai nhân bên cạnh, nên khẽ nhíu hàng mày rậm lại: “Suy nghĩ mấy chuyện đó làm gì? Còn nữa, bản Hầu già lúc nào thế? Hay hoàng thượng đang oán trách thần ra sức chưa đủ, nên long sàng lạnh lẽo chăng?”

Niếp Thanh Lân đương nhiên biết điểm cấm kị nhất của Vệ Lãnh Hầu là gì, đột nhiên lại nhớ đến trước đó vài ngày, đột nhiên có thái giám mang mộtmâm thẻ bài đến. Thời gian gần đây quốc thái dân an, triều đình sóng yên biển lặng. Thái phó đại nhân trong lúc rảnh rỗi, liền yêu cầu nội thị giám nâng mâm thẻ bài chọn phi thị tẩm sang cho nữ đế, nhắn rằng để hoàng thượng mỗi đêm lật thẻ tài chọn phi tử để thị tẩm.

Niếp Thanh Lân tùy tiện lật vài tấm thẻ bài lên xem liền phát hiện, cả một mâm thẻ bài đó đều chỉ ghi tên một người, là Vệ Lãnh Hầu đại nhân…

Nhưng nếu nàng không lựa chọn, tiểu thái giám sẽ nơm nớp lo sợ nói: “Thái phó nói, nếu như Hoàng Thượng không chịu lật, thì là do nô tài hầu hạ không chu toàn, sẽ bị phạt trượng.”

Vì mấy cái mông sáng bóng của mấy tiểu thái giám thanh tú non trẻ, Hoàng Thượng đành phải bất đắc dĩ mỗi ngày đều bị bắt lật chọn thẻ bài thị tẩm, vì thế hàng đêm trên long sàng của nàng đều phải hứng chịu con mãnh hổ, đem thân thể mềm mại thơm tho của thánh thượng ăn sạch sẽ.

Bị hắn ép vào trong ngực, nàng e lệ nghiêm giọng nói: “Trẫm có oán trách gì đâu, Vệ hầu suốt ngày cứ lo nghĩ vu vơ, không lúc nào chịu yên. Hôm nay trở về Vệ phủ, không cần lật thẻ bài đâu, đi ngủ thôi.”

Vệ hầu làm sao đồng ý chứ! Bàn tay vừa nhanh nhẹn cởi long sam của thánh thượng ra, vừa nói: “Hoàng Thượng du ngoạn nhân gian, thế nhưng lại giữ mình không ra ngoài tìm hoa lạ ở dân gian để hái, hôm nay vẫn chỉ thị tẩm một mình kẻ hèn này. Vậy hôm nay nên nhiệt tình, cho thỏa một đêm phong lưu nhé?”

*****

Rốt cuộc cũng là vị Hoàng hậu tiền nhiệm hiểu lòng hoàng thượng đương nhiệm nhất, đêm hôm trước nhìn sắc mặt Hoàng đế liền hiểu, sáng hôm sau liền lén lút kéo tay Niếp Thanh Lân nói: “Tại Thành Bình Dương có ngôi miếu thờ Quan Thế âm rất linh nghiệm về đường con cái, hay là hôm nay chúng ta đến đó dâng hương?”

Niếp Thanh Lân nghe thế lập tức muốn đi, Thái phó lúc này lại đang cực kì nhàn rỗi, nên đương nhiên là cùng đi với nàng đến miếu Quan Thế âm.

Quả nhiên trước miếu phi thường náo nhiệt, khắp nơi bày bán những gian hàng búp bê vải có nam có nữ cùng hạt sen đậu phộng, trái cây để dâng cúng.

Niếp Thanh Lân nhìn thấy một gian hàng làm ra những con búp bê cực kì tinh xảo, liền cực kì hào hứng bước đến chọn, trong lòng nàng thầm thích là một bé gái nhưng nghĩ đến phu quân nhà mình, nên chọn búp bê vải là con trai. Nhưng không ngờ Thái phó đã sớm chọn lấy búp bê vải là bé gái.

“Nếu như linh nghiệm thật, bản Hầu hi vọng đó là một tiểu công chúa, có dáng vẻ như Trứng gà nhà ta, từ nhỏ phải được nâng niu chiều chuộng đến lớn, không để cho con bé chịu bất cứ ủy khuất gì.” Thái phó đem búp bê vải bé gái đưa tới tay nàng.

Niếp Thanh Lân bất giác cảm thấy trong tim như có dòng nước ấm lan toản khắp toàn thân, trước kia, rốt cuộc vẫn chưa thể hiểu thấu hết người nam nhân này. Cảm thấy hắn độc đoán chuyên quyền, chỉ quan tâm đến buồn vui của bản thân hắn mà không hề biết đến những người chung quanh. Bây giờ nàng mới từ từ phát hiện ra, hắn luôn luôn cảm thấy nàng có một tuổi thơ không vui vẻ, nên vẫn luôn cưng chiều nàng như một đứa bé. Tình yêucủa người nam nhân này, đại thời điểm là dụng tâm yên lặng bảo hộ, luôn ở sau lưng thể hiện một loại tình yêu trầm lắng.

Nàng giơ tay ôm cả hai búp bê vải vào lòng, lần đầu tiên trong đời nàng cực kì hy vọng mình có thể sinh con nối dõi cho người nam nhân này sớm, nam cũng được, nữ cũng được, nếu như có thể nàng còn muốn sinh nhiều một chút.

Vẫn chưa đi đến cửa miếu đã thấy một gian hàng bói toán, đang có nhiều nữ nhân vây quanh, khá náo nhiệt.

Niếp Thanh Lân đưa mắt nhìn trong đám người, khi thấy vị thầy bói kia, nhìn kĩ một chút, liền thấy vị lão tiên sinh này hơi có chút quen mắt.

Lão tiên sinh kia nhìn Thấy Niếp Thanh Lân đầu tiên là sững sờ, sau đột nhiên không để ý các vị phu nhân đang ngồi đợi xung quanh, kích động đứng lên: “cô nương xin dừng bước!”

Nghe lão tiên sinh kêu như thế, Vệ Lãnh Hầu khẽ cau mày, đưa mắt nhìn qua cũng lập tức nhận ra lão nhân này, không phải là lão già chạy nạn nóihươu nói vượn ở thôn trang nọ, rằng Trứng gà nhà hắn sẽ chết yểu đó sao?